truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Ngoại truyện 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Ngoại truyện: Đêm không ngủ ở Kenya

“Đây là tháng thứ hai tôi đến dạy học ở Kenya, tôi đã dọn đến một
khu gọi mà Mathare. Ở đây có thảo nguyên rộng lớn, và có cả khu dân nghèo, ở
đâu cũng thấy nhà cửa thấp bé, rách nát. Bọn trẻ rất thích những viên kẹo
chocolate tôi mang đến, nhìn thấy tôi chúng hớn hở chạy đến “Wow, Chinese!”.

Tôi rất thích chỗ này vì ở đây hoàng hôn đẹp vô cùng. Chỉ cần mở
cửa ra là đã thấy được đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, người dân ở đây cũng thích
ngắm cảnh mặt trời mọc. Trước kia tôi từng mê một bộ phim Hồng Kông, tên là Hiệp
sĩ giang hồ. Tôi không ngờ mình cũng có ngày được lang thang ở một nơi rộng
lớn như thế này.

Bầu trời màu lam, thảo nguyên xanh ngắt, và cả ký ức về anh ấy.
Tôi nghĩ có thể mình sẽ sống ở đây suốt đời. Hôm thứ ba, tôi cùng các bạn Trung
Quốc đến ngôi trường gần nhà dạy lũ trẻ. Ở đó có một thằng bé tên là Tom rất dễ
thương, nó biết Thành Long và biết múa võ Trung Quốc.

An ninh ở đây không được tốt, tôi không dám chụp ảnh ngoài đường
vì sợ bị giật máy ảnh. Nhưng tôi vẫn chụp những con đường mình đi qua theo thói
quen, vì mỗi lần nhìn chúng, tôi lại tự hỏi mình: Không biết anh ấy đã từng đi
qua chỗ này chưa?

Chụp ảnh, viết nhật ký, ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ ở đất nước đã
mang dấu chân anh, đó chính là cuộc sống của tôi.

Tôi bỗng thấy dường như số phận đã an bài, chàng trai mà tôi từng
yêu lặng lẽ nắm tay tôi đưa tôi đến đất nước này. Còn tôi lại đến đây để tìm
một người con trai khác. Tôi đã từng oán trách cuộc sống đã lấy đi mọi thứ
trong lúc tôi đang hạnh phúc nhất. Nhưng lúc này tôi đã hiểu, hạnh phúc luôn ở
bên tôi. Tôi vẫn có thể cảm nhận được người tôi yêu qua thành phố mà anh đã
từng đặt chân đến. Anh chưa từng ra đi, anh luôn sống trong ký ức của tôi. Còn
tôi vẫn luôn nhặt nhạnh những hồi ức về anh trên suốt chặng đường của mình,
không ngừng nghỉ.

Thiều Trì, anh có biết rằng em rất nhớ anh không?

Gần đây, trên mạng nổi lên một trang blog tên Mây trên
đồng bay mãi rất được chú ý, số lần truy cập đã lên tới hàng triệu.
Blogger liên tục đưa những bức ảnh và bài viết để tưởng nhớ đến người chồng quá
cố của cô. Rất nhiều comment, có lời động viên, có lời chúc phúc, và tất nhiên
cũng có cả những câu nghi hoặc. Mọi người đoán già đoán non, tại sao trên đời
này lại có thứ tình yêu trắc trở đến thế, rõ ràng đã rất gần nhau nhưng rồi lại
xa cách đến muôn trùng. Nhạc nền trong blog là bài hát Cảnh sắc của
tình yêu. Blogger dường như không quan tâm đến những comment, cô bình thản
bước đi, chụp ảnh, và viết tiếp trang nhật ký cho riêng mình.

Dĩ Mạch post xong trang nhật ký cuối cùng, vươn vai cho thoải mái.
Cô nhìn các comment trên blog, mỉm cười.

Đất nước xa lạ này đã giúp cô tạm quên đi những phiền muộn trong
lòng. Ở đây chiến sự hoành hành, bệnh AIDS lây lan, nhưng cô không hề sợ hãi,
vì người cô yêu đã an giấc ở đây. Bất cứ thứ gì ở nơi đây đều gợi cho cô hình
ảnh của anh.

Cô ghi chép những câu chuyện cuộc sống mỗi ngày, rồi post lên mạng
như nhật ký. Cô viết lại câu chuyện của cô và Lục Thiều Trì. Rất nhiều người
hỏi cô câu chuyện là thật hay giả, cô chỉ cười mà không trả lời.

Hóa ra trên đời lại có những tình yêu đẹp như thế, chỉ muốn cho đi
mà không mong nhận lại. Ngày tháng trôi qua, bạn vẫn không thể quên được người
đó. Ký ức được thời gian mài giũa thêm sâu sắc hơn.

Nếu nhớ nhung dài theo thời gian

Hóa thành một thế giới khác

Phong cảnh hẳn sẽ rất đẹp

Cảnh sắc của tình yêu trong quá khứ còn đẹp hơn
cả hiện tại

Em ở đâu, anh ở đâu cũng không hề gì

Hồi ức của em ở đâu

Để anh quên đi thay em

Cho đến khi em quên rằng đã từng yêu anh

Em mới lấy ra ôn lại

Hồi ức của anh ở đâu

Để em lưu giữ cho anh

Nó đã trở thành nguồn sống duy nhất của em

Từ trong loa, giọng hát khan đục của Lâm Gia Hân lan tỏa khắp nơi,
Dĩ Mạch rất bướng bỉnh, dù thế nào cô cũng không chịu thay nhạc nền. Đã quen
nghe một bài hát, đã quen nhớ về một người. Cô rất ít khi chat trực tiếp trên
mạng, rất nhiều người tự hỏi cô gái có nick Hoa Nở Trên Đồng đó
lạnh lùng xa cách đến thế mà lại yêu sâu sắc và chung tình biết bao.

Trên blog có một người tên L, thường hỏi cô về một số
ảnh phong cảnh ở Kenya. Anh ta là người duy nhất Dĩ Mạch trả lời. Không biết vì
sao, anh đem lại cho cô cảm giác thân thuộc. Có lẽ vì anh là L, có
lẽ vì giọng điệu của anh rất giống một người.

Con người đôi khi vì những lý do vô thưởng vô phạt mà chấp nhận
một người bạn nào đó. Qua blog, cô thấy trong comment của L, anh
gọi cô là Mạch Mạch. Giây phút đó, cô lặng người đi trong tích tắc, tưởng như
một người khác đang trìu mến gọi cô. Cô không thích người khác gọi cô là Mạch
Mạch, nhưng L nhất định không chịu.

Cô hỏi, sao bạn lại lấy nick là L. Người ấy đùa rằng,
vì anh nghĩ cô sẽ thích nhân vật L trongQuyển sổ thiên mệnh

(23)

. Dĩ Mạch bỗng xao lòng, có lần cô cũng bắt Lục Thiều Trì cùng xem
bộ phim Quyển sổ thiên mệnh. Cô nói mình thích nhân vật L,
Lục Thiều Trì hỏi cô tại sao, cô nói không có lý do, chỉ là thích như vậy thôi.

Một tình yêu tuyệt đẹp như vậy, cả đời này cô cũng không còn đủ
sức lực để yêu lần nữa.

Hôm nay, cô vào blog thì thấy L nói anh sắp phải
đi xa, sau này có thể sẽ không liên lạc nữa. Cô cảm thấy như mất mát một cái gì
đó, một nỗi buồn phảng phất hay đúng hơn là một nỗi cô đơn khó diễn tả thành
lời, giống như bị bỏ rơi một lần nữa. Nỗi cô đơn này khiến cô thấy sợ, cô khẽ
nhấn chuột, xóa nick anh khỏi danh sách. Cô bỗng thấy mình thật giống Thiều
Trì, hóa ra đây chính là nỗi sợ âm thầm của anh. Thiều Trì vô tình nghe thấy cô
nói yêu Vân Mộ Hàn nên mới buông tay cô mà ra đi.

Cuộc sống cô đơn giống như tu sĩ khổ hạnh, cô dùng một nửa thời
gian để viết blog, nửa còn lại dùng để nhớ nhung anh. Mấy hôm trước, cô nhận
được e-mail của Trần Sở Dương và Mạc Hân Nhan thông báo họ đã đính hôn và hỏi
cô bao giờ về Vân Trạch để chúc phúc cho họ. Cô vẫn chưa trả lời, không phải là
cô không muốn về mà là cô sợ trở về. Tất cả mọi người đã thành cặp thành đôi,
chỉ có cô là kẻ đơn độc ở đất nước xa lạ này.

Cô tắt e-mail đi rồi chuyển vào thùng rác điện tử. Bỗng bên ngoài
vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp. Dĩ Mạch chau mày, mở màn hình camera, cầm sẵn
bình hoa trong tay. Những ngày tháng ở Kenya, cô đã học được cách tự lo cho
mình. Trước kia, Lục Thiều Trì thường nói cô không biết tự chăm sóc mình, còn
giờ việc duy nhất cô có thể lại chính là việc ấy. Cô không quen ai ở Mathare,
ngoài bà chủ nhà ra không có ai đến tìm cô giờ này cả, nhưng bà chủ nhà đã đi
thăm con trai ở thành phố rồi, ai lại đến gõ cửa muộn thế này nhỉ?

Cô rón rén nấp sau cửa, nhìn ra bên ngoài qua lỗ mắt mèo.

“Choang!”. Khi thấy người ngoài cửa, bình hoa trong tay cô rơi
xuống đất, vỡ tan tành.

Cô kéo cửa lao ra ngoài, ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt,
tưởng như chỉ cần chậm một chút là anh sẽ tan biến đi mất. Anh cũng siết chặt
cô vào lòng, cô gầy gò mỏng manh đến thế, sinh con xong thân hình vẫn không
thay đổi gì.

“Nói với em đi, có thật là anh không?”. Cô sụt sùi không thốt nên
lời trong lòng anh.

“Là anh”.

“Có phải em đang mơ không? Thiều Trì, tại sao em không mơ thấy
anh? Em cứ sợ mình sẽ quên anh mất”. Cô ôm chặt lấy anh, khóc không thành
tiếng. Đó là con người mà cô định dùng cả cuộc đời để tưởng nhớ, lúc này anh
đang ở bên cô, ôm cô, hôn cô.

“Ngốc ạ”. Anh hôn lên tóc cô, giọng nói cũng run rẩy.

“Thiều Trì, em yêu anh. Có phải em chưa nói với anh là em yêu anh
không? Em yêu anh, em yêu anh…”. Cô lặp đi lặp lại, chỉ sợ anh không nghe rõ.

“Anh biết, anh vẫn chờ em nói yêu anh. Vừa đến Kenya là anh đã hối
hận rồi, anh chờ em đi tìm anh để nói rằng em yêu anh. Em biết không? Khi bị
quân nổi loạn bắt đi, anh đã nghĩ mình nhất định không được chết. Anh chết rồi
em sẽ ra sao? Anh thấy mình như một thằng ngốc hèn hạ. Dĩ Mạch, sau này sẽ
không thế nữa, anh sẽ không rời bỏ em nữa đâu”.

“Em cũng không để anh đi nữa đâu! Lục Thiều Trì, anh nghe rõ đây,
nhất định không được bỏ đi nữa!”. Cô kiên quyết ra lệnh, anh lau nước mắt cho
cô, đã làm mẹ rồi mà vẫn còn khóc như mèo con.

“Thiều Trì, anh là người hay là ma đấy?”.

“Em có sợ anh không? Nói đi, em có sợ không?”.

“Em sợ mất anh hơn”. Cô nhìn anh, mắt ngấn lệ.

“Quân nổi loạn vốn định giết bọn anh, nhưng may là trong cuộc tập
kích, thủ lĩnh của chúng bị trọng thương. Anh vẫn cứu hắn theo quy định của tổ
chức, bất kể lập trường chính trị của người sở tại là gì, anh cũng phải cứu. Có
lẽ hắn cũng không phải người xấu, chỉ do tín ngưỡng khác biệt thôi. Cũng nhờ
vậy mà hắn đã thả anh ra. Anh là con tin duy nhất thoát khỏi tay quân phiến
loạn, họ không nhắc đến tin anh còn sống trong đoạn phim của BBC, vì thế mọi
người đều tưởng anh đã chết rồi”.

“Sao anh biết em ở đây?”.

“Nhờ mấy thứ này…”. Lục Thiều Trì đặt balô xuống, bên trong toàn
ảnh Dĩ Mạch đăng trên blog, từng tấm đều được ghi chú rõ ràng bằng tiếng Trung.

“Con đường này mỗi lần đi dạy học em đều đi qua”.

loading...

“Em nói, từ chỗ em ở, mở cửa sổ ra là sẽ thấy đỉnh núi. Em thích
ngắm mặt trời mọc ở đây”.

“Mỗi lần ra chợ em đều đi ngang qua một vùng dân cư nghèo khổ lụp
xụp, hôm nào cũng có một thằng bé da đen mê âm nhạc đứng hát trên mái nhà, lúc
nãy anh cũng vừa gặp thằng bé đó đấy”.

“Em nói mỗi thứ ba thường đi làm công ích ở trạm, từ đây đến đấy
chỉ mất mười mấy phút đi bộ”.

“Em xem, tất cả đều là ảnh trong blog của em. Đây là con đường nhỏ
trước nhà em, đây là những phong cảnh em đã đi qua, còn đây là cái cây trước
cửa nhà em…”.

“Thiều Trì, cho em biết, anh chuẩn bị điều này bao lâu rồi? Những
bức ảnh này, bản đồ này, anh chuẩn bị bao lâu rồi?”. Quá nhiều điều bất ngờ
khiến cô cảm động khóc òa.

“Anh về Vân Trạch, Trần Sở Dương bị anh dọa cho gần chết. Anh đã
gặp con chúng ta, bố mẹ cưng nó lắm, lần đầu tiên anh thấy bố mẹ cùng làm một
việc ý nghĩa như thế. Bố mẹ bảo anh là em đang ở Kenya, em không biết lúc đó
anh lo cho em thế nào đâu. Anh sợ chúng ta lại lỡ qua nhau. May mà anh tìm thấy
blog của em trên mạng. Em không biết mỗi lần đọc bài em viết trên blog, anh đau
lòng đến thế nào đâu. Anh đã thề với chính mình, anh nhất định phải tự đến tìm
em, xin em tha thứ. Anh nhất định phải tìm được em”.

“L là anh phải không?”. Dĩ Mạch bỗng sực nhớ, ngẩng
đầu nhìn Thiều Trì dò hỏi. Anh khẽ gật đầu, cúi xuống hôn cô.

“Dĩ Mạch, mọi người rất nhớ em”. Anh thì thầm.

“Chúng ta có thể chưa về vội được không?”.

“Hử?”.

“Để sinh ở đây thật nhiều Thiều Trì con và Dĩ Mạch con”. Cô nhón
chân, thì thầm vào tai anh. Anh mỉm cười đồng lõa, không do dự nữa… Anh cũng
không quên đưa tay tắt màn hình camera đang sáng rực bên cạnh máy tính.

Hoa Nở Trên Đồng sau này có viết trong blog Mây trên đồng
bay mãi như sau: “Nếu có một người vượt qua nghìn dặm để gặp lại bạn,
nếu có một người xa cách vạn dặm cũng chung thủy chờ đợi thì anh ấy chính là
người dành cho bạn. Những người yêu nhau sẽ không bao giờ lạc mất nhau. Cho dù
họ có bị chia xa trong chốc lát, nhưng rồi sẽ có ngày họ tìm được nhau. Trái
đất hình tròn mà, chẳng phải vậy sao?”.

L đáp lại trong bài viết đó: “Jesus từng
nói, người tin ta thì sống mãi. Cô ấy từng hỏi tôi, trên thế gian này có điều
kỳ diệu hay không. Tôi đã nói với cô ấy rằng chỉ cần tìm, chỉ cần tin là sẽ có.
Tôi vẫn luôn tin, dù thế nào chăng nữa những người yêu nhau nhất định sẽ lại ở
bên nhau”.

Rất lâu sau này, Dĩ Mạch hỏi Thiều Trì, nếu lúc đó cô đã rời khỏi
Mathare thì anh sẽ làm thế nào?

Thiều Trì trả lời: Anh sẽ lại đi tìm, cứ tìm mãi thôi…

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Hậu kỳ: Doraemon – Vui như mở hội

Rốt cuộc cũng đã gõ đến những chữ cuối cùng, tôi mệt mỏi rời mắt
khỏi màn hình máy tính, ngắm nhìn những bông hoa mỏng manh màu hồng nhạt trên
tấm rèm cửa màu xanh hé mở, trông đặc biệt quyến rũ dưới ánh đèn dìu dịu. Lúc
này bên ngoài cửa sổ là màn đêm dày đặc, tôi không biết phải hình dung thời
khắc này như thế nào, đồng hồ vừa chỉ hai giờ sáng, có lẽ đây là thòi khắc
chuyển giao giữa ngày và đêm. Tĩnh lặng. Viết văn là một chuyến đi đơn độc, tôi
lấy văn lát đường để giúp tư duy của mình vượt qua thân xác đến bờ bên kia: Tôi
đã hoàn toàn mãn nguyện. Mỗi lần lật giở những trang cuối cùng của cuốn sách,
tôi tìm thấy mình của những ngày xưa trên các dòng chữ. Giống như người lữ hành
cô đơn trên hoang mạc, quay đầu lại chỉ thấy những vết chân của mình trên cát,
những dấu vết rõ ràng đó không cần nhớ và cũng không thể quên. Tôi phải cảm ơn,
cảm ơn trời đất đã cho tôi sự sáng tạo để khiến cho mỗi đêm tìm tòi và sẻ chia
trở nên quý giá.

Trong những con chữ đó có cơn gió mùa mát mẻ, ngọt lành vuốt ve
những góc khuất nẻo nhất của thành phố, có cậu bé gầy gò cô độc ngủ thiếp dưới
cột điện, có cây cỏ sinh trưởng dưới ánh nắng rực rỡ, có cây xương rồng trên
bậu cửa sổ đâm vào tay đứa bé con, có người mẹ trẻ dịu dàng an ủi, có người cha
hiền hậu tâng đứa con trên đầu. Những hình ảnh đó bén rễ trong tim tôi, sinh
động lạ thường. Vì thế nên tôi không chút nghi ngờ thế giới dưới ngòi bút thật
sự tồn tại. Thế nên mỗi lần cất bút tôi đều cẩn thận và đầy yêu thương, như một
người mẹ khẽ khàng nhìn ngắm đứa con thơ lớn lên trong niềm hạnh phúc vô bờ.
Những hợp tan, yêu đương rồi lãng quên, hoặc đi về nơi xa lắc hoặc trở lại chốn
xưa, tôi âm thầm quan sát với tất cả lý lẽ của trái tim, quan sát tình yêu của
họ nảy mầm lớn lên, vui sướng tự hào.

Viết khiến tôi thấy mình giàu có. Dường như những con chữ ấy có
thể ban cho tôi nguồn năng lượng vô tận, khi tự tay dệt nên những giấc mơ, tôi
không mệt mỏi, không sợ hãi, không lo âu. Tưởng tượng khiến tôi thấy mình thần
kỳ như Doraemon, những thứ tôi không thể có được, nhân vật của tôi sẽ có. Những
thứ tôi phải chịu đựng, nhân vật của tôi sẽ tránh xa. Những miền đất kỳ thú mà
tôi chưa được đặt chân đến, các nhân vật sẽ làm được điều đó. Tôi như linh hồn
ở trọ, lang thang trong tâm tư nhân vật, mỗi lầ đặt bút là một lần tôi được
trải nghiệm một cuộc đời khác nhau. Những câu chuyện đó giống như cánh cửa thần
kỳ của Doraemon, chỉ cần mở sách ra là a lê hấp, một chuyến viễn du trong tâm
tưởng bắt đầu.

Mây trên đồng bay mãi là cuốn sách đầu
tiên của tôi hoàn thành năm 2009, đó cũng là cuốn sách buồn nhất mà tôi từng
viết. Đó là một câu chuyện về tình yêu và ký ức của một cô gái, ba năm yêu
thương, sáu năm lãng quên và thêm một năm nữa để viết nên đoạn kết cho cuộc
tình. Mười năm, hoàn hảo như một vòng luân hồi, đây cũng là món quà tôi tự dành
cho mình như một món quà kỷ niệm mười năm trong cuộc sống, gửi tặng những chàng
trai đã từng yêu tôi và tôi đã từng yêu họ.

Năm mười sáu tuổi tôi bắt đầu viết tiểu thuyết tình yêu, cũng năm
đó tôi gặp anh. Hồi đầu, tôi trốn trong lớp tiếng Anh để viết về tình yêu, hoàn
toàn không nghĩ đến có ngày những cuốn sách của tôi sẽ được bày trên giá của
hiệu sách. Đời người thường có quá nhiều bất ngờ và trùng hợp, tôi không có bút
thần của Mã Lương, không biết hướng theo độc giả, không biết chiều lòng những
nhà phê bình. Rất nhiều người nói câu chuyện của tôi đẹp đến vô thực, họ nói
trên đời này không thể có tình yêu trọn vẹn như vậy. Thế nhưng tôi lại tin Dĩ
Mạch, Mộ Hàn, Thiều Trì thật sự tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, và tôi
tin người lương thiện sẽ có kết cục tốt đẹp. Viết về những tình yêu đẹp, có lẽ
là vì đến giờ tôi vẫn xem Doraemon, có lẽ vì tôi vẫn còn tin vào chuyện cổ
tích, có lẽ vì tôi vẫn còn tin vào tình yêu, cho dù tình yêu chỉ là một thứ ảo
tưởng vô vọng.

Với một người quen viết hài kịch như tôi, Mây trên đồng
bay mãi là một cách nhìn khác về thế giới. Câu chuyện vốn có thể kết
thúc ở hôn lễ của hai nhân vật chính, nhưng tôi lại cố thêm một đoạn sinh ly tử
biệt, không chịu cho Dĩ Mạch và Thiều Trì được nhanh chóng tận hưởng hạnh phúc.
Thật ra sự thật không phải như mọi người tưởng, cuộc tái hợp trong phần ngoại
truyện là tình tiết đã có trong đầu tôi từ trước khi tôi đặt bút viết những
dòng đầu tiên. Và đó là một chuyện có thật. Cuốn sách này cũng là để tặng cho
chàng trai đã kiên nhẫn đi tìm người yêu qua những bức ảnh phong cảnh cô chụp
trên những nẻo đường cô bước qua. Bạn đã khiến tôi tin trên đời này có thứ tình
yêu bất chấp tất cả, giúp tôi tin những con chữ của tôi không phải là tưởng
tượng hão huyền. Cảm ơn bạn.

Việc thêu dệt nên những giấc mơ hạnh phúc biết bao. Bao nhiêu
người bạn vốn không quen biết vì câu chuyện này mà đến với nhau, những bao dung
và ủng hộ của các bạn là tài sản lớn nhất của tôi. Cảm ơn Lông Vũ, người đã
thức trắng đêm làm clip cho Mây trên đồng bay mãi, cho dù tôi không
thể theo ý muốn của bạn, để Mộ Hàn và Dĩ Mạch đến bên nhau, nhưng tôi vẫn rất
cảm kích vì bạn đã cho tôi nhiều như vậy. Cảm ơn các chị em ở trang Tangning,
vì thích Đường Ninh, vì thích Lâm Phong, tôi đã post truyện của mình ở đó, nhờ thế
mà được quen các bạn. Cảm ơn Tưởng Bảo Bảo, bạn không biết lúc đọc bức thư dài
dằng dặc của bạn tôi đã toát mồ hôi thế nào đâu, bạn yêu thích Mây trên
đồng bay mãi như vậy thực sự khiến tôi có cảm giác muốn khóc. Lời cảm
ơn không thể nói hết dành cho người biên tập quen thuộc, anh Trần Hải Yến ở Vạn
Dung Văn Hóa, dù tôi đã không đưa Mây trên đồng bay mãi cho
bên anh xuất bản, nhưng anh vẫn nhiệt tình giúp tôi chỉnh sửa, góp ý để cuốn
sách hoàn thiện hơn. Cảm ơn mọi người ở nhà Thủy Mặc, cảm ơn các độc giả đã
luôn quan tâm đến tôi, tôi không thể viết ra hết tên của các bạn, nhưng thật sự
rất cảm ơn.

Cuốn sách này còn dành tặng cho những bạn đã giúp tôi, câu chuyện
của tôi cũ nhàm, lời văn nghèo nàn, may mà được các bạn chỉ dẫn và giúp đỡ. Cảm
ơn Tư Tồn, chị đã dạy em như một người chị về cách viết văn và làm người; cảm
ơn Phi Yên, người đã không tiếc công sức PR cho tôi; cảm ơn Bình Tử, bạn vẫn
tốt như thế, lúc nào cũng cổ vũ tôi; cảm ơn Linh Hy, người đã giúp tôi hoàn
thành cuốn sách này… Còn Lân Tâm, Lão Thất nữa, bao nhiêu người đã giúp tôi
như vậy, tôi thật không biết phải báo đáp làm sao.

Không thể không nhắc đến các bạn biên tập cuốn sách này, tôi biết
tôi là một tác giả rất quá đáng. Trước khi nộp bản thảo, tôi lại đột ngột xóa
đi viết lại mười vạn từ, sự hà khắc gần như tự hành xác của tôi khiến các bạn
phải vất vả. Kế hoạch xuất bản trì hoãn, mọi việc bị đình trệ, nhưng cảm ơn các
bạn đã bao dung, vui lòng để tôi có thêm thời gian hoàn chỉnh cuốn sách này.
Lúc bản thảo hoàn thành, tôi đến Thượng Hải, tôi bỗng cảm thấy đây chính là cái
duyên của mình với Mây trên đồng bay mãi. Từ Nam Xương đến Thượng
Hải, tôi tất phải đi con đường mà Dĩ Mạch đã đi qua.

Tựa như luân hồi, khi tôi viết đến Kenya, tôi bỗng gặp một bài
viết về Kenya trên Tianya. Ấn tượng đầu tiên về đất nước này của tôi là từ một
bộ phim trên TVB. Tôi chưa từng nghĩ đến câu chuyện này lại được ưa thích đến
thế trên TVB, có lẽ bởi bản thân tôi cũng là người hâm mộ TVB chăng?

Lời cuối tôi muốn gửi đến mọi người là cảm ơn các bạn đã lật giở Mây
trên đồng bay mãi, cảm ơn các bạn đã cùng tôi tận hưởng giấc mơ đồng thoại
kỳ duyên này.

AN DĨ MẠCH

Đêm 21 tháng 5 năm 2005

(1) Số 1314 trong tiếng Trung đọc gần giống với cụm từ “một đời
một kiếp”.

(2) Chỉ nhân vật Tường Lâm trong truyện ngắn Chúc phúc của
Lỗ Tấn.

(3) Đại Quan viên là khu hoa viên của nhà họ Giả trong tiểu thuyết Hồng
lâu mộng của nhà văn đời Thanh, Tào Tuyết Cần.

(4) Cuộc thi hát tương tự như American Idol nhưng chỉ dành cho thí
sinh nữ.

(5) BMW phiên âm ra tiếng Trung là bảo mã, có nghĩa là ngựa tốt.

(6) Một chương trình phổ biến kiến thức về khoa học văn hóa xã hội
Trung Quốc do nhiều học giả danh tiếng giảng dạy trên truyền hình.

(7) Tên một bộ truyện tranh Nhật.

(8) Trần Thế Mỹ là tên một nhân vật trong kỳ án của Bao Công, sau
khi thi đỗ trạng nguyên anh ta lấy công chúa và không nhận người vợ ở quê nữa.

(9) Một vị thuốc đông y, dùng để thanh nhiệt và kháng sinh, có thể
chữa cảm sốt.

(10) Một trang mạng chuyên tải phim trực tuyến của Trung Quốc.

(11) Một vòng quay nổi tiếng ở châu Âu.

(12) Ở đây là một loại bánh bao nhỏ chỉ bằng hai đầu ngón tay, vỏ
mỏng, bên trong có nước sốt nóng, khi ăn dùng đũa gắp.

(13) Kimi Raikkonen, vận động viên đua xe công thức một người Phần
Lan, sinh năm 1979.

(14) Một vở ca kịch Trung Quốc do tác giả Thương Hiền Tổ đời Minh
sáng tác.

(15) PK là cách nói của các game thủ, ở đây dùng có nghĩa là “đấu
nhau”.

(16) Sàn chứng khoán lớn của Mỹ.

(17) Một hãng đồ ngọt danh tiếng của Mỹ.

(18) Các loại rượu truyền thống của Trung Quốc thường được đong
bằng đơn vị cân.

(19) Dĩ Mạch hồi nhỏ tự gọi mình theo bộ truyện tranh Đấu
sĩ thánh Seiya của Nhật Bản, còn gọi là Saint Seiya.

(20) Tam Mao (1943 – 1991) là nhà văn nữ nổi tiếng người Hoa, kết
hôn với một người chồng Tây Ban Nha tên Jose, năm 1979 Jose qua đời, cuộc tình
của họ là một giai thoại tình yêu nổi tiếng trên văn đàn.

(21) Medecins Sans Frontieres, một tổ chức tình nguyện quốc tế.

(22) Trang công cụ để tìm thông tin trên mạng Trung Quốc, có chức
năng tương tự Google hay Yahoo.

(23) Một bộ truyện tranh trinh thám kinh dị của Nhật Bản, tên
tiếng Anh là Death Note.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: