truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương mười ba: Bày mưu tính kế

Cô ngồi im lìm trên mặt đất, chìm đắm trong ánh
mắt căm ghét của Vân Mộ Hàn, anh vừa bảo cô cút đi.

Dĩ Mạch cầm dây đeo điện thoại hình chuột Mickey thẫn thờ đi trong
hành lang. Cô vừa nghe thấy Trần Sở Dương nói, Thiều Trì đi Mỹ gặp một cô gái
Mỹ xinh đẹp nào đó. Thiều Trì còn dặn anh ta đừng nói gì cho cô biết. Thiều Trì
chưa từng giấu cô chuyện gì, tại sao giờ lại làm thế với cô? Vì cô gái Mỹ kia
ư?

Cô lơ đễnh lúc lắc sợi dây đeo, thấy trong lòng trống rỗng. Đến cả
Thiều Trì cũng rời bỏ cô sao? Lúc nào cô cũng tươi roi rói, làm ra vẻ không sợ
chết nhưng thực ra cô sợ điều đó hơn bất kỳ ai. Cô không bao giờ muốn lặp lại
lần nữa cảm giác như tim bị cắt lìa khi lên cơn. Trong bóng tối mịt mùng không
có ai đáp lại, không có ai quan tâm, cô đơn như một linh hồn trôi dạt, cô thật
sự rất sợ sẽ có ngày rơi vào nỗi cô đơn đó để rồi không bao giờ tỉnh lại nữa.

An Dĩ Mạch, thực ra ngươi là đứa con gái nhút nhát đến đáng
thương. Không xinh đẹp, không giỏi giang, sức khỏe lại yếu ớt, ngươi làm sao mà
xứng với Lục Thiều Trì? Thiều Trì sắp bỏ cô đi gặp người con gái khác. Nhất
định anh ấy rất quan tâm đến cô gái đó, nếu không thì anh ấy đã không cố ý che
giấu cô. Tim đắng chát, một cảm giác rất kỳ lạ bao trùm lên cô, Dĩ Mạch vụt
ngẩng đầu, cô… đang ghen sao?

Ý nghĩ này khiến đầu óc Dĩ Mạch hỗn loạn. Cô vẫn tưởng mình không
quên được Mộ Hàn, nên mới tìm chỗ dựa bên Thiều Trì. Nhưng lúc này cô mới nhận
ra, cô không thể quên Mộ Hàn nhưng cô cũng bắt đầu quan tâm đến Thiều Trì.
Chẳng lẽ cô là thứ con gái lăng loàn gặp ai cũng yêu? Dĩ Mạch đờ đẫn đi vào
thang máy, cô cũng không biết mình ấn nút tầng mấy, cô tựa vào tường hành lang,
trầm ngâm suy nghĩ.

“An Dĩ Mạch! Đúng là cô rồi, chúng ta lại gặp nhau rồi. Chúng ta
có vẻ có duyên nhỉ!”. Tiếng ai cứ chọc vào tai thế? Dĩ Mạch buồn bực ngẩng đầu,
hóa ra người trước mặt là Kim Eun Chae. Cô thấy mình thật thảm hại, chết tiệt,
người ta thì tươi roi rói, mình thì cứ ỉu xìu thế này.

“Hi, đúng là khéo quá”. Thái độ của Dĩ Mạch toát lên vẻ
lạnh lùng, thờ ơ, không biết có phải tại Mộ Hàn không mà cô lại thấy phản cảm
với cô nàng này quá. Trần Sở Dương nói đúng, cái cô người nước Gậy này thật
đáng ghét, lạ thật, sao trước đây mình lại nghe đĩa nhạc của cô ta, đúng là đầu
óc có vấn đề.

“Anh Mộ Hàn biết tôi thích ăn thanh long nên mua cho tôi nhiều
lắm, tôi đang lo ăn không hết, may mà lại gặp cô. Cô đến phòng tôi đi, ăn với
tôi nhé”. Kim Eun Chae hoàn toàn không mang vẻ kiêu kỳ của minh tinh, cô ta
nhiệt tình kéo Dĩ Mạch vào phòng, Dĩ Mạch trong bụng khó chịu nhưng vì lịch sự
nên không nói gì.

“Xin lỗi, tôi không thích thanh long”. Thực ra là cô rất thích,
trước kia thanh long rất đắt, Mộ Hàn thường phải tiết kiệm tiền ăn trưa để mua
cho cô. Những điều này cô không muốn nhớ đến, vậy mà Kim Eun Chae lại hồn nhiên
nhắc lại. Cô gái này đang cố tình khiêu khích mình ư? Việc gì lại giở cái trò
trẻ con này chứ?

“Thế à? Cô không thích thì sao anh ấy lại mua cho cô?”. Kim Eun
Chae mỉm cười lạnh lùng, cô vốn không thích loại quả nhạt nhẽo đó, nhưng Vân Mộ
Hàn vẫn cứ mua cho cô. Rốt cuộc là anh tưởng cô thích hay là vẫn còn nhớ đến sở
thích của một người con gái khác?

“Sao?”. Thấy Kim Eun Chae đột nhiên giở giọng lạnh nhạt, Dĩ Mạch
sững người không biết nên nói gì.

“Tôi bảo nếu cô không thích thì còn có thứ khác nữa mà. Cô ở lại
trò chuyện với tôi được không? Mộ Hàn lo người hâm mộ đến quấy nhiễu tôi nên
bao hết cả tầng sáu rồi. Nghe nói vì chuyện bao hết phòng bệnh này mà còn cãi
nhau với bệnh viện đấy. Tôi biết Mộ Hàn thương tôi nhưng làm thế thì chẳng khác
gì cô lập tôi với mọi người cả”. Kim Eun Chae vờ vĩnh trách móc khiến Dĩ Mạch
nghe rất khó chịu. Chả biết mắt mũi Mộ Hàn có bị làm sao không? Loại người lắm điều
thế này mà anh ta cũng thích?

“Chị nghỉ sớm đi, ngộ nhỡ nói chuyện mệt bạn trai chị lại xót”. Dĩ
Mạch cười nhạo, cô thừa nhận mình lòng dạ hẹp hòi, không thể rộng lượng với
những chuyện chướng tai gai mắt thế này được.

“Có gì mà mệt? Bác sĩ nói rồi, nói chuyện rất tốt cho thai nhi. Mộ
Hàn hôm nào cũng đến nói chuyện với tôi, nhưng anh ấy bận quá, tôi cũng không
muốn anh ấy lỡ việc vì tôi”.

“Tốt cho thai nhi ư?”. Dĩ Mạch mở to mắt nhìn cô ta, Vân Mộ Hàn,
anh sắp làm bố rồi ư? Dĩ Mạch thấy nghẹt thở, dù cô biết Mộ Hàn đã không còn là
Mộ Hàn trước kia nữa, anh không cần phải giữ mình vì cô. Nhưng cô chưa từng
nghĩ đến chuyện anh sẽ kết hôn sinh con với người khác.

“Tôi còn chưa quyết định có giữ đứa bé này hay không, cô biết tôi
là ai rồi đấy, nếu có con thì chắc tôi phải rời làng giải trí mất. Nhưng mà
cũng không sao, nếu có thể tìm được một người đàn ông thật lòng yêu mình thì
còn gì quan trọng bằng, cô thấy phải không?”. Vẻ mặt của Kim Eun Chae tràn ngập
hạnh phúc giả tạo khiến Dĩ Mạch chỉ muốn tát cô ta một cái cho tỉnh.

“Chị không muốn báo chí biết thì sao lại nói với tôi?”. Dĩ Mạch
cảnh giác nhìn cô ta. Liệu có phải là cô ta đang cố tình khoe khoang với cô
không?

“Cô không phải là đám phóng viên lá cải đó, tôi tin. Từ lần đầu
tiên nhìn thấy cô tôi đã thấy chúng ta rất hợp nhau, cô không thấy thế à?”.
Không thấy chút nào, Dĩ Mạch thầm bật lại trong bụng.

“Ối…”. Kim Eun Chae bỗng ôm lấy bụng, mặt mày nhăn nhó đau đớn.

“Này, chị làm gì thế? Làm sao thế? Tôi đi gọi bác sĩ nhé?”. Dĩ
Mạch giật mình, toan chạy đi gọi bác sĩ.

“Không cần đâu, tôi nghỉ một lúc là được. Cô đỡ tôi về phòng được
không?”. Kim Eun Chae nhìn Dĩ Mạch cầu khẩn, Dĩ Mạch bất đắc dĩ phải dìu cô ta
dậy. Mộ Hàn chết tiệt, đến cả bạn gái mình cũng không chăm cho tử tế. Thật tình
chỉ muốn đá đít cô ta cho rảnh nợ.

“Các ngôi sao đều có trợ lý riêng kia mà? Chị nổi tiếng thế sao
không thuê người nào đó chăm nom mình?”. Dĩ Mạch không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ
minh tinh Hàn Quốc đúng như lời đồn, làm không công cho các công ty, còn bản
thân thì nghèo xơ nghèo xác?

“Anh Mộ Hàn cũng nói thế nhưng tôi không muốn phiền người khác.
Thực ra tôi là người thích tự lập, thường ngày toàn là tôi chăm sóc cho người
khác đấy chứ. Hồi trước, lúc công ty của anh Mộ Hàn mới mở, anh ấy phải tìm đối
tác khắp nơi, bận quá nên toàn bỏ bữa, thế nên tôi phải tự thân làm món cơm
cuộn rong biển mà anh ấy rất thích đem đến tận công ty. Người Trung Quốc có câu muốn
giữ trái tim của đàn ông thì cần giữ cái dạ dày của họ trước đã mà. Dĩ
Mạch, chắc cô nấu ăn ngon lắm”.

Chẳng lẽ Vân Mộ Hàn chưa nói với chị trước kia toàn anh ấy nấu cho
tôi ăn sao?! Dĩ Mạch tức tối nghĩ, cô không biết nấu ăn, vụng về hậu đậu, còn
không chăm sóc nổi bản thân mình, làm sao mà so được với ngôi sao nổi tiếng như
cô đây, không ngại hạ mình hầu hạ anh ta! Kim Eun Chae làm như không nhận ra vẻ
lạnh nhạt của Dĩ Mạch, cô ta say sưa kể lể hết chuyện này đến chuyện khác về
mình và Mộ Hàn. Dĩ Mạch có phần sốt ruột, cô không có chút hứng thú nào về
chuyện của họ.

“Anh Mộ Hàn…”.

“À, chị Kim Eun Chae này, chị đang có em bé cần phải nghỉ ngơi,
đừng nói nhiều quá, tôi đi đây”. Dĩ Mạch cố gượng cười, cắt ngang lời Kim Eun
Chae. Anh Mộ Hàn, có cần phải gọi âu yếm thế không? Không biết mình có nên gọi
Thiều Trì như vậy không nhỉ? Anh Thiều Trì… Dĩ Mạch vừa nghĩ đến đã thấy nổi
hết da gà, sởn hết gai ốc. Trần Sở Dương nói phải, tránh xa cái cô Hàn Quốc này
ra kẻo bị lây bệnh sến.

“Cô cứ ở đây với tôi một lúc nữa, đến khi anh Mộ Hàn về được
không? Tôi nằm viện thế này làm lỡ nhiều việc lắm. Chết rồi, giờ tôi mới nhớ ra
phải gọi một cú điện thoại quan trọng đến công ty, nhưng điện thoại của tôi hết
pin rồi”. Kim Eun Chae nhìn Dĩ Mạch, ánh mắt cầu khẩn.

“Điện thoại trong phòng chị đâu?”.

“Tôi sợ ồn ào nên bảo y tá rút ra rồi”. Sợ ồn sao? Điện thoại
trong phòng bệnh thì mấy ai gọi đến chứ? Dĩ Mạch nghi hoặc nhìn Kim Eun Chae,
người nổi tiếng đúng là đỏng đảnh.

“Ngoài hành lang có điện thoại công cộng đấy”. Dĩ Mạch lạnh lùng
chỉ dẫn, cô không muốn cho cô ta mượn điện thoại di động của mình.

“Ngoài hành lang vang lắm, chuyện này không tiện nói ngoài đó”.

“Thôi được rồi, dùng của tôi đi”. Dĩ Mạch miễn cưỡng rút điện
thoại ra, đúng là không chịu nổi nữa, một cú điện thôi mà, có cần thiết phải
cẩn thận thế không?

“Cảm ơn, việc này không tiện để người khác…”.

“Thế thì tôi ra ngoài đợi, chị nói xong thì gọi tôi vào. Máy của
tôi cũng sắp hết pin rồi, chị đừng nói lâu quá”. Cước điện thoại đắt lắm, tòa
soạn lại không chịu trả.

Cô đứng ngoài cửa phòng bệnh, buồn buồn di chân trên mặt sàn. Cô
vốn không muốn ở trong đó nghe Kim Eun Chae kể lể mãi chuyện của cô ta với Mộ
Hàn, giờ bị đuổi ra ngoài cô thấy tai mình được yên tĩnh hơn nhiều. Kim Eun
Chae có thai! Vân Mộ Hàn, anh đam mê dục vọng như thế từ bao giờ vậy? Trước kia
lúc còn yêu cô, anh có cuồng nhiệt đến mức nào cũng biết dừng ở giới hạn, giờ
lại chưa kết hôn đã có con với Kim Eun Chae! Chết tiệt! Cô rủa thầm trong bụng,
đôi mắt dần nhòe đi, tim bắt đầu đau nhức, cô đổ một nắm thuốc cho vào miệng
nhai, cứ phải như thế mới hả được cơn giận.

“Lén lén lút lút gì ở đây thế?”. Dĩ Mạch quay đầu lại, Mộ Hàn đang
đứng một bên nhìn cô, đôi mắt sâu thăm thẳm của anh nhìn cô không chút cảm xúc.
Sao anh ta lại ở đây? Tim Dĩ Mạch đập rất mạnh. Tách, dây đeo điện thoại chuột
Mickey trong tay cô rơi xuống đất. Cô định cúi nhặt, thì Mộ Hàn đã nhanh tay
hơn.

“Thêu cho gã đó à? Dĩ Mạch, cô giỏi lấy lòng người ta đấy! Cái con
chuột không giống chuột, thỏ không giống thỏ này cô thêu mất mấy đêm? Đâm bao
nhiêu mũi kim vào tay rồi? Cô tưởng cái thứ đồ chơi trẻ con này có thể giữ được
trái tim đàn ông sao?”.

“Trả tôi đây!”.

Dĩ Mạch cắn môi, ngày trước thịnh hành mốt thêu chữ thập, cô cũng
học thêu theo mấy đứa con gái trong lớp. Cô mất mấy ngày trời ngồi thêu một cái
vỏ gối hình trái tim tặng anh, nhưng chưa kịp tặng thì Mộ Hàn đã bỏ đi Hàn
Quốc. Giờ anh lại lạnh nhạt chế giễu cô, chế giễu cô vụng về, chế giễu cô không
biết lượng sức mình. Phải, cái thứ này giữ được trái tim của ai chứ? Hồi đó
chẳng phải chính anh cũng ra đi không ngoảnh lại đó sao?

“Sao cô lại ở đây? Cuối cùng hắn cũng chịu cho cô nằm viện rồi à?
Cô ở phòng nào thế? Bao giờ sinh?”. Thấy Dĩ Mạch mặc đồ bệnh nhân, Vân Mộ Hàn
chau mày hỏi.

“Tôi không có con! Chiều nay tôi ra viện, sau này anh sẽ không bao
giờ phải gặp lại tôi nữa đâu”. Dĩ Mạch ngẩng đầu ưỡn ngực, không thể để Mộ Hàn
nhận ra nỗi đau của cô.

“Em bỏ đứa bé thật sao? An Dĩ Mạch! Em nhất định phải hành hạ bản
thân thế sao?”. Vân Mộ Hàn túm lấy tay Dĩ Mạch, không chút che đậy sự phẫn nộ
của mình.

“Anh điên à! Anh chẳng biết cái gì cả!”. Dĩ Mạch đẩy phắt anh ta
ra, đi vào phòng Kim Eun Chae, thấy điện thoại của mình đặt trên bàn, cô không
nghĩ gì hết nhặt lên.

“Em đi đâu?”.

“Không phải việc của anh!”. Anh có tư cách gì để hỏi cô đi đâu?
Khi cô chỉ có một mình trong đau đớn, tuyệt vọng thì anh ở đâu? Lúc cô không có
một xu ngồi ăn xin trước cổng bệnh viện thì anh ở đâu? Hồi đó anh bỏ đi không
một lý do, giờ lại khoe cảnh mặn nồng với cô gái khác trước mắt cô. Anh lấy tư
cách gì để hỏi cô đi đâu?!

“Anh Mộ Hàn…”. Tiếng Kim Eun Chae vọng ra từ trong phòng bệnh,
Dĩ Mạch liếc cô ta rồi lại nhìn Mộ Hàn, không nói gì hết lạnh lùng bỏ đi.

Vân Mộ Hàn tức tối đá mạnh cửa phòng bệnh. Phải, đấy không phải
việc của anh. Cái con người đó, chỉ cần cho cô ta tiền là cô ta có thể có thai
bất cứ lúc nào. Sao anh lại phải lo lắng cho thứ con gái như thế, sao anh lại
phải đau đớn vì loại người như thế!

“Sao cô ấy lại ở đây?”.

“Em không biết, cô ấy bảo đến thăm em, còn hỏi em bị làm sao, em
mới cho cô ấy biết kết quả chẩn đoán”.

“Em nói với cô ta chuyện em có thai rồi sao?”. Mộ Hàn hét ầm lên,
Kim Eun Chae rơm rớm nước mắt.

“Cô ấy hứa với em không nói cho ai biết”. Kim Eun Chae cúi đầu,
nghẹn ngào nói.

“Sao em lại đi tin thứ người đó! Thôi, em nghỉ sớm đi”. Không biết
tại sao, anh hoàn toàn không muốn để Dĩ Mạch biết chuyện Kim Eun Chae có thai,
càng không muốn Dĩ Mạch hiểu lầm anh là kẻ tùy tiện dễ dãi.

“Anh Mộ Hàn, em xin lỗi. Em biết tại sao anh nổi giận, em sẽ bỏ
đứa bé này để tránh làm anh khó xử”.

loading...

“Không được, bác sĩ nói rồi, em yếu quá, phá thai sẽ nguy hiểm đến
tính mạng. Anh xin lỗi, vừa rồi anh đã nặng lời, anh không giận em đâu”. Nhìn
ánh mắt đau khổ tuyệt vọng của Kim Eun Chae, Vân Mộ Hàn đành dịu giọng dỗ dành
cô.

“Anh không cần an ủi em, từ lúc biết mình có thai là em biết đời
em thế là hết rồi. Nó là thứ oan nghiệt không nên ra đời”. Cô co người lại khóc
lóc, Vân Mộ Hàn bực bội đẩy cô ra, cô vội vàng lao đến ôm chặt lấy anh, “Anh Mộ
Hàn, anh đi đâu?”.

“Đi báo cảnh sát”. Ánh mắt anh sắc lạnh khiến Kim Eun Chae hoảng
hốt.

“Đừng anh! Là tại em, tất cả đều là lỗi của một mình em. Anh đừng
vì em mà chống lại ông ấy, là em đáng bị thế! Em không nên tự ý đi gặp ông ấy,
nhưng… chuyện này không thể truyền ra ngoài được, em van anh, đừng báo cảnh
sát…”.

“Anh phải giết lão!”. Mộ Hàn đấm mạnh vào tường, trong nháy mắt
vết máu đỏ tươi xuất hiện trên bức tường trắng như tuyết.

“Đừng, đấy là bố anh! Mộ Hàn, là em sai rồi. Anh muốn trút giận
thì trút giận vào em đây này, từ nay về sau anh không muốn gặp em cũng được, em
chỉ xin anh đừng chống lại ông ấy, được không?”.

“Lão ta là bố anh thì sao? Không phải thế! Anh chỉ có một người
bố, AND cũng không thay đổi được gì hết! Nếu không phải vì em cản thì anh đã
báo cảnh sát bắt lão ngay hôm đó rồi!”.

“Vâng, là do em cản anh. Em đúng là con ngốc, sao em lại đi xin
lão chuyển vốn giúp anh chứ? Anh báo cảnh sát đi, để thiên hạ đều biết Kim Eun
Chae này bị bố của bạn trai cưỡng hiếp đến mức có thai. Đêm nào em cũng mơ thấy
lão ta chồm lên người… Không, anh ơi, em biết anh hận lão, anh không thể chấp
nhận được sự thật lão là bố đẻ anh, anh hận lão hám gái, hận lão hủy hoại tuổi
thơ của anh. Nhưng anh tưởng em không hận lão à! Tại sao bác sĩ lại cứu em chứ?
Sao không để em chết đi, như thế còn hơn!”.

“Eun Chae! Anh xin lỗi. Anh không báo cảnh sát, không tìm lão tính
sổ nữa. Em nghỉ đi, đừng nghĩ lung tung”. Mộ Hàn ôm lấy Kim Eun Chae đang vật
vã khóc lóc, anh an ủi cô, bế cô lên giường, dỗ cô ngủ. Chờ đến khi Kim Eun
Chae thiếp đi, anh mới nới lỏng cà vạt, mệt mỏi bước ra, đóng cửa phòng bệnh
lại. Anh đốt một điếu thuốc trên hành lang. Anh nợ Eun Chae quá nhiều. Một
người con gái vì anh mà phải trả giá quá đắt, vậy mà anh lại không làm được gì
cho cô hết.

Giang Quý Nhân!

Vân Mộ Hàn gầm gừ trong họng. Vì gã đàn ông đó mà mẹ anh bỏ chồng
bỏ con, làm cho anh sớm thành đứa trẻ mồ côi. Dĩ Mạch cũng vì năm trăm nghìn
lão đưa mà đòi chia tay với anh. Nghĩ đến những chuyện này, anh thấy đau đớn
như bị một mũi tên xuyên thủng qua tim. Người con gái mà anh yêu thương vì
người đàn ông khốn nạn đó mà rời bỏ anh. Rõ ràng anh hận cô ta thấu xương, vậy
mà sao anh không thể dứt tình với cô ta được? Dĩ Mạch vừa rồi có vẻ rất tiều
tụy, không biết có phải tại yếu quá không. Nghĩ đến cô vì tên đàn ông đó mà đày
đọa thân mình như vậy, anh lại thấy bức bối khôn cùng. Sợi dây đeo chìa khóa
hình chuột Mickey đó đã chạm vào tay anh, vết kim đâm trên ngón tay cô anh nhìn
rất rõ, sao cô lại dùng cách ngớ ngẩn như thế để lấy lòng tên đàn ông đó. An Dĩ
Mạch, sao em lại giày vò mình như thế? Em cần tiền sao? Anh có rất nhiều tiền,
em có thể không hành hạ mình nữa được không?

Nằm viện một thời gian, cuối cùng Dĩ Mạch cũng xuất viện. Trần Sở
Dương đưa cô về tận cửa nhà, định nói gì nhưng lại thôi. Dĩ Mạch không hỏi anh
chuyện Thiều Trì khiến anh thấy ngứa họng muốn chết. Sau đó, anh quyết định gọi
điện cho cô kể lể rằng Thiều Trì đi tập huấn ở xa, vì là tập huấn khép kín nên
không liên lạc được với cô, dặn cô có chuyện gì thì cứ gọi cho anh. Dĩ Mạch khe
khẽ vâng một tiếng rồi gác máy, Trần Sở Dương thấp thỏm bất an, thấy mình phụ
lòng tin của Thiều Trì.

Dĩ Mạch gọi điện đến tòa soạn xin nghỉ thêm vài ngày, ở nhà ăn rồi
ngủ, ngủ dậy lại ăn, mọi thứ cứ mơ hồ, vô vị trôi đi. Chuyện Kim Eun Chae mang
thai đứa con của Mộ Hàn như con ruồi kêu vo vo trong đầu cô mãi không đi.

Từ khi Vân Mộ Hàn trở về, tâm trạng cô trở nên vô cùng ủ rũ. An Dĩ
Mạch hồn nhiên, vui vẻ trong mắt mọi người giờ như dưa phơi héo, rầu rĩ ủ dột
suốt ngày. Mỗi lần Kim Eun Chae như con rắn nước không xương ngã vào lòng Mộ
Hàn, cô lại muốn lập tức vạch chuyện cô ta từng làm gái nhảy. Nhưng cứ nghĩ đến
vẻ mặt âu lo của Mộ Hàn, cô lại ngậm ngùi từ bỏ ý định đen tối đó. Bài viết ấy
nhất định sẽ ảnh hưởng đến Mộ Hàn, cô không muốn làm anh tổn thương, cho dù với
danh nghĩa gì.

Do dự mấy bận, cuối cùng Dĩ Mạch cũng nhấn nút delete trên bút ghi
âm. Làm xong việc này cô bỗng thấy người nhẹ nhõm. Chờ vài ngày nữa cô sẽ báo
với trưởng phòng tin này không dò được. Cô mở cửa sổ hít thở không khí trong
lành, lòng hơi bực bội nghĩ: Vân Mộ Hàn, em chỉ làm được chừng ấy cho anh thôi,
thế là hết rồi.

Trần Sở Dương lờ mờ cảm thấy tâm trạng của Dĩ Mạch không ổn, cứ
rỗi là anh lại chạy đến nhà cô. Ngộ nhỡ con bé này giận dỗi Thiều Trì, đến khi
thằng nhóc đó về sẽ bị con nhỏ này lột tám lớp da ra ấy chứ? Dĩ Mạch cũng rất
tự nhiên, thấy Trần Sở Dương nhiệt tình như vậy thì cứ để mặc cho anh làm việc
nhà, còn mình thì ôm máy tính xem tập tiếp theo của phim Định mệnh anh
yêu em. Trần Sở Dương nấu cơm trong bếp vẫn có thể nghe thấy tiếng
cười ngặt nghẽo của Dĩ Mạch ngoài phòng khách. Nhưng có một lần, khi anh bưng
đồ ăn lên thì thấy Dĩ Mạch nằm trên sofa, không biết xem gì mà nước mắt đầm
đìa.

“Phim này đúng là buồn cười, chia tay bao nhiêu năm rồi mà hai
người vẫn về được với nhau? Đã từng làm tổn thương nhau nặng nề mà lại có thể
nhẹ nhàng bỏ qua, nhưng mà Hân Di đã không còn là Hân Di trước kia, Tồn Hy cũng
không còn là Tồn Hy trước kia”. Dĩ Mạch tự lẩm bẩm, phim tình cảm toàn là trò
nhảm nhí cả.

Trần Sở Dương chưa bao giờ xem phim tình cảm Đài Loan, cũng không
biết nên bình luận gì. Ăn cơm xong, anh rửa bát rồi vội vã cáo từ.

Bao nhiêu ngày như thế trôi qua, Trần Sở Dương sớm cảm nhận cuộc
sống buồn tẻ của một ông nội trợ bất đắc dĩ, hết giờ làm là lại ba chân bốn
cẳng đến nhà cô nàng nấu cơm cho cô ta ăn. Mỗi tối, khi Dĩ Mạch tiễn anh xuống
nhà, anh như trút được gánh nặng, tung tẩy đi lấy xe, không hề hay biết sau
lưng đang có ánh mắt lạnh giá âm thầm dõi theo mình.

Chỗ Dĩ Mạch ở không phải là khu cao cấp gì, nhà cửa san sát, Trần
Sở Dương lần nào cũng phàn nàn không có chỗ đỗ xe. Dĩ Mạch vô tư nói trước kia
Thiều Trì toàn đỗ xe cách đây hai cây số, sau đó đi bộ đến. Trần Sở Dương trong
lòng tức tối: Đấy là người yêu cô, còn tôi chỉ là đầy tớ tạm thời của cô thôi.

Trong cái khu “xóm nghèo” này, chiếc ô tô của Trần Sở Dương nhanh
chóng trở thành đề tài bàn tán. Mỗi lần Dĩ Mạch đi xuống gác là lại thấy vẻ mặt
của mấy bà già bên dưới nhìn cô đầy ẩn ý. Trước kia Thiều Trì không bao giờ gây
phiền hà cho cô như thế này.

Mấy hôm nay, Dĩ Mạch thường thấy một chiếc BMW đỗ trong khu dân
cư, chiếc xe màu ngọc lam khiến cô nhức mắt. Hôm đó tiễn Trần Sở Dương về, cô
lại nhìn thấy chiếc BMW đậu ở bên dưới. Cô lãnh đạm đi thẳng lên gác không quay
đầu lại.

“An Dĩ Mạch!”. Người trong xe không nhịn được nữa, lên tiếng.

“Anh Vân, có việc gì thế?”. Ước gì cô là Trần Hân Di thì tốt quá,
vác gậy thẳng tay nện cho kẻ trước mắt này một trận, sau đó gọi cảnh sát đến
bắt, khỏi gặp nữa cho yên chuyện!

“Đây là chỗ giấu nàng Kiều đấy à? Hơi bị tiêu điều đấy”. Lời lẽ
của Mộ Hàn thật cay nghiệt, Dĩ Mạch giả vờ ngô nghê không hiểu.

“Tôi không biết anh đang nói gì, ở đây rất luộm thuộm, e là không
tiếp nổi anh đâu”. Cô nhếch mép, đưa tay mời khách ra về.

“Quý công tử vừa đi là cô bắt ngay được một anh chàng đi ô tô. An
Dĩ Mạch, cô đói đến độ cái gì cũng xơi đấy à?”. Vân Mộ Hàn cười nhạt, hài lòng
nhìn vẻ phẫn nộ trên mặt Dĩ Mạch. Anh đã chịu đựng quá đủ sự lãnh đạm của Dĩ
Mạch rồi, cứ như thể anh xuất hiện hay không cũng vậy.

“Vân Mộ Hàn, đủ rồi đấy”. Dĩ Mạch ngoảnh mặt đi, môi khẽ động, khó
khăn lắm mới thốt ra một câu. Đôi vai cô khẽ run rẩy, trong mắt anh cô nhơ
nhuốc đến thế ư?

“An Dĩ Mạch, tôi đã nói rồi, rời khỏi tôi thì cô cũng không dễ
sống đâu”. Mộ Hàn nhìn cô chằm chằm, anh hài lòng với nỗi đau khổ trong ánh mắt
cô.

“Vân Mộ Hàn, rốt cuộc thì anh muốn gì đây?”. Giọng nói của Dĩ Mạch
đầy mệt mỏi, cô nhìn Vân Mộ Hàn, không biết anh ta muốn thế nào mới chịu tha cho
cô?

Mộ Hàn ngây người ra nhìn cô, phải, anh muốn gì đây? Mỗi ngày anh
đều chầu chực dưới gác nhà cô, nhìn cô ra quầy mua báo, nhìn cô cúi người cho
mèo hoang ăn, nhìn cô vui vẻ chào hỏi bà con hàng xóm, trong tim anh lại thấy
ngập tràn nỗi cô đơn không nói nên lời. Đó vẫn là Dĩ Mạch của anh, Dĩ Mạch ngây
thơ, hồn nhiên giờ đã có thể dễ dàng ngã vào lòng người khác.

“Cô ra giá đi. Hắn trả cô bao nhiêu thì tôi trả gấp đôi”. Mộ Hàn
cũng ngạc nhiên khi thấy mình có thể nói ra những lời lẽ như vậy. Anh nhìn Dĩ
Mạch, bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn xâu xé trong anh. Lần đầu tiên anh hy vọng Dĩ
Mạch sẽ cho anh một cái tát nảy lửa vì những điều anh vừa thốt khỏi miệng.

“Được, anh định trả bao nhiêu? Nếu giá cả hợp lý thì tôi sẽ nghĩ
xem sao”. Dĩ Mạch cười, nhìn Mộ Hàn. Lời lẽ của anh sắc nhọn hơn dao, đó là
những lời của người con trai cô từng yêu tha thiết ư? Vân Mộ Hàn, anh thật tàn
nhẫn!

Mộ Hàn nhìn Dĩ Mạch, cô ta nhận lời thật sao?! Ánh mắt khiêu khích
của cô làm anh đau đớn đến tận tâm can. Cô ta chính là thứ đàn bà có thể làm
mọi điều vì tiền, anh đã biết rõ như vậy sao vẫn không cam lòng, vẫn không chịu
buông tay?

Sáu năm rồi, sáu năm trước anh ta nghĩ cô là kẻ tham tiền bỏ tình,
không cho cô cơ hội giải thích mà quay người bỏ đi luôn. Hôm nay anh ta lại như
vậy, không ngại ngần nói ra những lời làm tổn thương cô. Sáu năm đã qua rồi,
sao lòng ngờ vực của anh ta vẫn khiến tim cô đau nhói?

Vân Mộ Hàn nắm chặt tay, đột nhiên đấm thẳng một cú. Dĩ Mạch giật
mình lùi lại phía sau, nắm đấm đó không hướng vào cô mà hướng vào bức tường sau
lưng cô. Máu chảy xuống theo gờ tường, nhỏ giọt trên mặt đất.

“Anh có sao không? Lên gác em băng bó cho. Thế này anh không lái
xe được đâu”. Thấy anh bị thương, Dĩ Mạch lo lắng quên cả giận.

“Cút!”. Vân Mộ Hàn gạt cô ngã xuống đất, không quay đầu lại chạy
thẳng ra xe.

Dĩ Mạch đờ đẫn ngồi trên nền đất, cô thấy Mộ Hàn sập cửa xe đánh
rầm, kiên quyết quay lưng bỏ đi. Anh lại một lần nữa bỏ đi như sáu năm trước.
Trời tối dần, gió lạnh thốc vào người cô. Cô ngồi im lìm trên nền đất, chìm đắm
trong ánh mắt căm ghét của Vân Mộ Hàn, anh vừa bảo cô cút đi.

Sáu năm trước, anh cũng bảo cô cút đi như thế. Cô mím chặt cho đến
khi làn môi tái nhợt bật máu mới kìm được những giọt nước đang dâng đầy trong
mắt. Cô từ từ ngẩng đầu lên, nước mắt lấp lánh phản chiếu màu vàng kim của buổi
chiều tà. An Dĩ Mạch, ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi tưởng mình vẫn là báu vật
trên tay Mộ Hàn sao? Đúng là không biết thân biết phận. Cô mỉm cười nhẹ tênh,
dưới ánh trời chiều buồn bã thê lương, nụ cười đó trông thật đắng chát và trống
rỗng.

Bầu trời tối sầm lại nhanh chóng, đèn trong khu dân cư cũng lần
lượt bật sáng. Dĩ Mạch không để tâm đến ánh mắt tò mò của người qua lại, cô vẫn
ngồi lặng trên nền đất lạnh lẽo. Đêm bắt đầu buông, trời bắt đầu lạnh dần, Dĩ
Mạch rùng mình, hơi lạnh khiến mắt cô tối sầm lại, cơn choáng váng ập đến. Việc
gì phải tự hành hạ bản thân? Nghĩ vậy, cô vội bò dậy khỏi mặt đất. Chắc do ngồi
lâu quá nên chân bị tê dại đi, lúc đứng dậy thì không còn sức nữa, ngã lăn
xuống đất. Lần này thì cô khuỵu hẳn, đầu gối trượt qua mặt xi măng khấp khểnh,
bắp chân trợt một mảng da, máu chảy đầm đìa trông thật đáng sợ. Dĩ Mạch đau
điếng người, trong bụng ra sức rủa Mộ Hàn. Cô nghiến răng lồm cồm bò dậy, tay
giữ chặt vết thương đi cà nhắc lên gác.

Dĩ Mạch rất ít khi dọn phòng, cô lục tung một hồi mà cũng không
tìm thấy gạc băng đâu cả. Nếu có Thiều Trì ở đây thì thế nào cũng tìm ra được
mấy thứ băng gạc thuốc men đó như phép thần. Lúc này cô mới nhớ ra hai năm nay,
mỗi lần cô bị va đập là Thiều Trì lại xuất hiện nhanh chóng. Anh thậm chí còn
thuộc nhà cô hơn chính cô, lọ muối lọ dầu để đâu anh rõ như lòng bàn tay. Giờ
không có anh ở bên, cuộc sống của cô hỗn loạn như rắn mất đầu. Tìm không thấy
băng cứu thương, Dĩ Mạch đành dùng nước lã rửa vết thương. Nước lạnh xối vào phần
da thịt bị lật lên rát buốt, Dĩ Mạch rùng mình, cô nghiến răng nghiến lợi lầm
bầm: “Lục Thiều Trì, anh chết rấp ở đâu rồi?”.

Vì quá đau, Dĩ Mạch bỏ luôn bữa tối, nằm vật ra giường lịm đi lúc
nào không hay.

Cả đêm cô ngủ không yên giấc, những ký ức kinh hoàng dội về trong
cơn ác mộng. Cô hoảng loạn ngồi lặng trong góc nhà, việc duy nhất nghĩ đến được
là gọi điện cho Mộ Hàn. Ở đầu dây bên kia, những lời châm chích của Vân Mộ Hàn
khiến cô gục ngã. Anh thẳng tay gác máy, để mặc cô co quắp trong mưa gió. Gió thổi
tung tấm rèm cửa quất lên người cô không chút nương tay. Cô cứ khóc, khóc mãi.
Ngày hôm đó, cô mất tất cả người thân, mất cả Vân Mộ Hàn. Sau đó cô còn mơ thấy
Thiều Trì khoác tay một cô đầm cười hạnh phúc. Sao tất cả mọi người lại bỏ cô
mà đi? Sao tất cả mọi người lại để cô lại một mình?

Dĩ Mạch giật mình tỉnh giấc, cô cuộn mình vào tấm chăn, lòng rối
bời. Đài khí tượng nói hôm nay trở trời, chả trách gió cứ đập ầm ầm lên cửa sổ.
Cô bật đèn, trùm chăn kín đầu, bắt đầu đếm cừu. Lục Thiều Trì thường nói thói
quen rúc đầu vào chăn của cô rất không tốt, nhưng cô đã quen như vậy, điều đó
khiến cô thấy mình được an toàn. Nửa đêm cô thấy rét run cầm cập, hơi lạnh như
thấm vào tận xương. Đang là giữa mùa hè, sao lại lạnh buốt thế này? Cô sờ trán
mình thì thấy nóng ran, hóa ra là sốt thật rồi. Định dậy pha một gói rễ bản lam

(9)

để hạ sốt nhưng người cứ nhũn ra không cử động được. Dĩ Mạch lại
cố dỗ mình ngủ, không rõ đếm đến con cừu thứ bao nhiêu cô mới mệt mỏi thiếp đi.

Trong đêm khuya tĩnh lặng chỉ có tiếng ho nặng nề chốc chốc lại
phá tan sự tĩnh tại. Dĩ Mạch co ro trong chăn ngủ một đêm, sáng hôm sau cổ họng
cô sưng tấy, đau đến độ uống nước còn vất vả. Đêm qua sốt cao quá nên giờ toàn
thân mềm oặt, Dĩ Mạch không buồn dậy ăn sáng nữa, cô kéo rèm cửa che bớt ánh
sáng chói chang rồi tiếp tục mơ mơ hồ hồ lịm đi.

Cứ mụ mị như thế đến khi Lại Khai Hân gọi điện đánh thức, Dĩ Mạch
mới cào cào mớ tóc bù xù, uể oải dậy nghe điện. Cô ho khan mấy tiếng, cảm giác
bồng bềnh như trên mây.

“An Dĩ Mạch! Mau bật máy tính đi!”. Tiếng Lại Khai Hân như pháo nổ
trong điện thoại.

“Sáng ngày ra la hét cái gì!”. Dĩ Mạch vất vả lắm mới giữ mình
tỉnh táo, cô dụi mắt, mở chiếc máy tính xách tay ra.

“Sáng sớm cái gì, chiều rồi! Cậu ăn ngủ cho lắm mụ người rồi à?
Cái nhà cậu ghê gớm thật, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi!”.

“Lại Khai Hân, cậu đơ rồi à? Nói lăng nhăng vớ vẩn gì thế?”. Dĩ
Mạch sụt sịt, lấy khăn giấy ra lau nước mũi.

“Xì, cậu đơ thì có! Này An Dĩ Mạch, cậu mất tích nửa tháng nay,
điện thoại cũng không nghe, hóa ra là đi làm gián điệp. Tin của cậu đúng là tin
sốt dẻo, tớ thấy sếp cậu chắc phải tế cậu làm bồ tát mất thôi!”.

“Bật máy rồi, nói đi, cậu muốn tớ làm gì?”. Dĩ Mạch thấy sốt ruột,
hiện giờ cô chẳng muốn làm gì ngoài ngủ.

“Cậu vào Xinlan mà xem!”. Giọng Lại Khai Hân đầy phấn khích.

Dĩ Mạch dụi dụi mắt, lọ mọ vào trang Xinlan. Bỗng cô đờ người nhìn
trân trân dòng tít đập vào mắt.

Kim Eun Chae mang thai, vén bức màn bí mật về
người đàn ông sau lưng!

Bàn tay đang nắm chuột bắt đầu không vâng lời nữa.

Cô run rẩy mở bài viết đó ra xem, đập thẳng vào mắt cô chính là
bức ảnh chụp tờ báo cáo xét nghiệm trong điện thoại của cô.

Dĩ Mạch nhanh chóng đọc lướt qua những dòng bình luận độc địa,
từng câu đều nhằm vào Kim Eun Chae.

Tên tác giả của bài viết này cũng được đề rõ ràng: An Dĩ Mạch.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: