truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương ba: Lướt qua nhau

Sáu năm trước, khi hai tiếng “chia tay” vỡ tan
trong không khí, tim cô dường như cũng vỡ theo. Đến giờ, vết thương của ký ức
một lần nữa bị cào rách, cô như lại trở về cái đêm tuyệt vọng đó, đau đớn đến
khôn cùng.

“Heure?”.

Dĩ Mạch lặp lại tên nhà hàng trước mặt, sóng gợn trong tim.

“Phát âm sai rồi”. Lục Thiều Trì từ tốn nói.

“Đây là giọng Paris chính gốc! Đồ ăn nước ngoài có gì ngon? Thực
đơn lại còn khó nhìn, mình cứ ăn mì xào đi”. Dĩ Mạch kéo Thiều Trì quay người
bỏ chạy. Cô giống như đang hốt hoảng bỏ trốn. Heure, sao lại bắt cô trở lại
đây?

“Yên tâm đi, nếu em không quen thực đơn thì anh chọn cho”. Lục
Thiều Trì kéo cô lại.

“Ở đây đắt lắm”.

“Người yêu em trả được”. Anh kéo tay cô, không cho cô bỏ đi.

“Em không thích đồ ăn Pháp”. Dĩ Mạch cắn môi, hạ quyết tâm chối
bằng được.

“Mỗi lần đi qua đây em đều liếm môi thèm thuồng, còn nói không
thích? Đầu bếp ở đây nổi tiếng nhất thành phố. Anh biết em vẫn muốn ăn ở đây”.
Anh quay người lại, cúi xuống khẽ nói với cô. Dĩ Mạch đứng lại, hóa ra anh biết
hết, mỗi lần đi qua chỗ này cô đều không nén nổi liếc nhìn, anh thấy cả và ghi
nhớ vào lòng. Dĩ Mạch nắm chặt lấy tay Thiều Trì.

“Được, vậy chúng ta bắt đầu hẹn hò đi”. Dĩ Mạch cười, kéo tay anh
bước vào nhà hàng. Quên người đó đi, giờ ở bên ngươi là Thiều Trì, người mà ngươi
nên yêu là Thiều Trì!

“Thưa cô, xin hỏi cô đã đặt chỗ chưa?”.

“Chưa…”.

“Xin lỗi, ở đây chúng tôi cần đặt trước”.

Người phục vụ lịch sự chặn cô ngoài cửa. Dĩ Mạch nổi giận, ăn cơm
mà cũng rắc rối thế à? Phải ghi lại số điện thoại của nhà hàng trịch thượng
này, để đưa lên báo mới được! Dĩ Mạch cúi đầu móc sổ ghi chép trong túi, đang
tìm nửa chừng thì Thiều Trì giữ tay cô lại.

“Nể mặt tôi là cổ đông của nhà hàng này, xin nhà báo lớn nương
tay”. Giọng Thiều Trì trầm trầm ấm áp, vừa ôn tồn vừa quý phái.

“Cổ đông?”.

“Anh có 35% cổ phần ở đây, có thể được xem là ông chủ một nửa
rồi”. Lục Thiều Trì thản nhiên nói.

“35% cổ phần? Thế tức là sau này em có thể đến ăn tùy lúc, không
cần trả tiền?”. Dĩ Mạch hai mắt sáng bừng nhìn anh, Thiều Trì mỉm cười. Cái cô
nàng ngốc nghếch này, lúc nào cũng trưng cái vẻ háo hức ra mặt. Cứ thấy vẻ đắc
ý vì vớ được món hời của cô là anh lại không nín được cười.

“Ừ, sau này em muốn thì lúc nào đến ăn cũng được, không có tiền
trả thì anh không phản đối em dùng thân trả đâu”. Dù thường ngày Thiều Trì
không dễ cười đùa nhưng trước mặt Dĩ Mạch, anh không bao giờ che giấu vẻ hài
hước của mình.

“Này bác sĩ Lục, rốt cuộc thì anh có bao nhiêu tiền?”. Lục Thiều
Trì là người lắm tiền, điều này thì cô vẫn biết, nhưng có thể sở hữu những 35%
cổ phần của nhà hàng cao cấp này thì rõ ràng không phải là “người lắm tiền”
bình thường.

“Đố em biết đấy, em có thể không phô bày bản tính tham tiền lộ
liễu thế được không? Anh đói rồi, Petrus ở đây rất nổi tiếng, tẹo nữa em đừng
quá chén đấy”. Thiều Trì nhẹ nhàng đổi đề tài, không phải là anh không muốn trả
lời Dĩ Mạch, mà là vì trước khi cố vấn tài chính của anh thống kê xong các loại
hàng hóa, bất động sản, tài khoản ngân hàng đứng tên anh, thỉ bản thân anh cũng
không thể trả lời câu hỏi này.

“Vua của các loại vang, sản phẩm cao cấp nhất của tám vườn nho
danh tiếng Bordeaux, Petrus luôn là sự lựa chọn của các ngôi sao hàng đầu!”.
Mắt Dĩ Mạch sáng rỡ, cô hăm hở bước vào bên trong.

“Thưa cô, ở đây cần đặt trước”. Nhân viên phục vụ kiên trì nói, Dĩ
Mạch nghiêng đầu chỉ người đàn ông đi sau mình, rồi dương dương tự đắc lướt vào
trong.

“Anh Lục, ra cô đây là bạn của anh”. Nhân viên ở cửa vừa thấy Lục
Thiều Trì, thái độ liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Là bạn gái”. Không để tâm đến vẻ kinh ngạc của người nhân viên,
Thiều Trì khẽ nhấn mạnh.

“Anh Lục, tối nay anh có kế hoạch gì, để em gọi giám đốc đến gặp
anh”.

Thiều Trì mỉm cười kéo Dĩ Mạch vào trong sảnh, cô nàng này mắt
sáng trưng ngó nghiêng, vẻ hớn hở hiện ra trong mắt. Đúng là nhóc con chưa hiểu
đời, không cần thấy gì cũng lạ lẫm thế chứ. Lục Thiều Trì trong bụng cười thầm,
bỗng nụ cười của anh đóng băng lại trên môi. Anh lạnh lùng đáp lại ánh mắt lạnh
lẽo sắc nhọn của người đàn ông ngồi ở bàn VIP bên cửa sổ đối diện đang không
chút ngần ngại nhìn họ chằm chằm. Vừa thấy người đàn ông đó Thiều Trì giật thót
người. Là anh ta! Trong lòng anh bỗng có chút lo lắng, bàn tay đang ôm eo Dĩ
Mạch cũng bất giác run lên. Vậy mà, dù trong tim nổi sóng, vị bác sĩ ngoại khoa
chững chạc đường hoàng này vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lãnh đạm. Anh thản nhiên
đặt tay lên vai Dĩ Mạch, hơi nghiêng người che khuất tầm nhìn của người đàn ông
phía sau. Dĩ Mạch bị nội thất hiện đại, hào nhoáng của nhà hàng cuốn hút, hoàn
toàn không để ý đến người đàn ông vẫn nhìn theo cô suốt từ phía sau. Lục Thiều
Trì kéo cô đi thẳng đến chỗ ngồi ở mé trong cùng, ở đó có vách kính và xích đu
phủ dây hoa leo, trông như chốn đào nguyên cách biệt trần thế.

“Tenez, go tez-moi cette liqueur?”. (Nâng ly nào! Em thử
xem loại này có ngon không?). Lục Thiều Trì nâng ly, cười với Dĩ Mạch.

“Fameux!”. (Rất ngon!). Dĩ Mạch nếm một ngụm nhỏ, khen
ngợi.

“Em hiểu anh nói gì à?!”. Lục Thiều Trì ngạc nhiên.

“Giờ mới biết bạn gái anh tài thế nào sao?”. Dĩ Mạch uống một ngụm
vang lớn, khuôn mặt cô lập tức ửng hồng.

“Vang là để thưởng thức, em uống nhanh như là uống bia ấy! Cẩn
thận kẻo sặc bây giờ”. Anh cười lau rượu ở khóe miệng cô, vẻ dịu dàng trong đáy
mắt thật khiến người ta phải mê đắm. An Dĩ Mạch thấy cồn cào trong bụng, lúc
nào nhỉ, đã từng có người lau cho cô như thế này…

“Tenez, go tez-moi cette liqueur. C’est bon…”.

“Anh dở hơi à, nói linh ta linh tinh gì thế?”.

“Ngốc, đấy là tiếng Pháp. Anh bảo em nếm rượu đi”.

“Tiếng Pháp? Thế thì nhất định là do anh phát âm không chuẩn nên
em mới nghe không ra”.

loading...

“Ừ, tại Dĩ Mạch của anh rất giỏi tiếng Anh mà, chúng ta cạn ly.
Thôi chết! Hình như hôm nay anh quên mang tiền rồi”.

“Cái gì?”. Giật mình, cô trút hết cả ly rượu vào miệng.

“Cái đồ ngốc này, em làm gì thế? Sao lại tu ừng ực thế kia? Đỏ mặt
tía tai rồi kìa, mồm mép đầy… để anh lau cho!”.

Dĩ Mạch hơi ngây ra.

“Đang nghĩ gì thế?”. Thiều Trì thấy cô ngơ ngẩn, dịu dàng hỏi một
câu.

“Em nhớ có lần đến nhà hàng Pháp, hồi đó em còn đang đi học làm gì
có tiền, mà chỗ đó lại toàn người giàu. Em cũng quên mang tiền, lại còn gọi
chai rượu mấy trăm tệ, kết quả bị ông chủ nhà hàng đuổi chạy suốt hai dãy phố.
Hóa ra chủ nhà hàng cao cấp nổi điên lên cũng rất ghê gớm”.

Ăn quỵt? Thiều Trì phì cười, đúng là chuyện gì cô nàng này cũng
gây ra được. Còn nhớ có lần anh đi tàu điện ngầm cùng cô, chả hiểu thế nào mà
cô lại vò nát mất vé. Rốt cuộc là anh lớn tướng rồi mà đó là lần duy nhất bị
người khác “lãnh” về, sau khi nhân viên trực của ga tàu điện nhận được điện
thoại từ thư ký của bố anh gọi đến. Anh ngượng đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ
mà chui, thế mà cô nàng lại còn hớn hở hỏi: “Bác sĩ Lục, hóa ra anh là con ông
cháu cha! Bố anh làm gì thế? Anh vào đại học có phải nhờ chạy chọt không?”. Lúc
ấy anh chỉ muốn lấy miếng băng dính dán chặt miệng cô lại. May mà lần đó anh đi
với cô, thế còn trước kia thì sao? Với cái thói vô tâm vô tính của cô, e rằng
chịu không ít thiệt thòi nhỉ?

Điều hòa trong nhà hàng mở rất mạnh, Dĩ Mạch uống từng ngụm vang,
hy vọng làm ấm mình lên một chút. Cốc rượu soi nghiêng khuôn mặt cô, cô nhắm
mắt lại, cố gắng thoát khỏi hồi ức. An Dĩ Mạch, ngươi đúng là hết thuốc chữa,
sao lại nhớ đến tên đó? Nơi này bài trí cũng khác rồi, các ngươi cũng không còn
quan hệ gì từ lâu rồi, còn gì để ngươi lưu luyến nữa? Cô nhìn nội thất hoa lệ
xung quanh, bỗng có cảm giác xa lạ với không gian hào nhoáng như thế này, cô
nắm chặt ly rượu, lơ đãng nhìn trước ngó sau. Bỗng cô nhìn chằm chằm ra ngoài
vách kính. Một chiếc xe BMW màu xanh bạc phóng đi như bay, chỉ trong giây lát,
bàn tay cô run lẩy bẩy, chiếc ly bị xoay nghiêng, rượu tràn ra đầy bàn.

“Sao thế?”. Thiều Trì chau mày, cô nàng này lúc nào cũng hậu đậu.

“Không có gì, không có gì, xin lỗi, em không cầm vững ly”. Dĩ Mạch
hối lỗi lau rượu trên bàn.

“Không sao chứ? Sao không cẩn thận thế?”. Thấy sắc mặt hoảng loạn
của cô, Thiều Trì lo lắng đứng dậy.

“Không sao, em chỉ hơi say thôi”. Ánh nước dâng lên trong mắt, mọi
thứ trước mặt đều mờ đi, giọng Dĩ Mạch hơi nghèn nghẹn, có vẻ đúng là cô say
rồi.

“Anh đưa em về”. Thiều Trì đẩy ghế, vội vàng tiến lên.

“Em vào nhà vệ sinh đã, đổ hết rượu ra người rồi”. Dĩ Mạch tránh
tay anh, vội vã chạy vào nhà vệ sinh. Lục Thiều Trì hơi biến sắc, anh nhìn theo
tầm mắt cô ra ngoài vách kính, trầm ngâm.

Nước chảy róc rách, Dĩ Mạch đờ người chống hai tay lên thành chậu
rửa mặt, nhìn khuôn mặt ướt đầm trắng nhợt của mình trong gương. Tim đập mạnh,
nhịp nhanh muốn tắc thở.

“Chúng ta chia tay đi”.

“An Dĩ Mạch, dù em có bỏ anh thì cũng không dễ sống đâu”.

Mộ Hàn, em đúng là rất không dễ sống. Cô ôm lấy ngực, những buồn
khổ và đau đớn trong giây phút đó như một nhát búa đập nát tim cô. Ký ức tuôn
trào như suối nguồn biến thành nỗi đau vô hạn. Lúc này cô như một đứa trẻ sắp
bị chết đuối, đến sức lực để vùng vẫy cũng không còn. Tim đang đập điên cuồng,
mỗi nhịp đều như muốn làm nổ tung lồng ngực cô. Dĩ Mạch cuống cuồng lấy thuốc
ra khỏi túi, run rẩy, thuốc vung vãi khắp nơi. Cũng không kịp đếm, cô cứ thế
cho cả vốc thuốc vào mồm. Hơi thở dần bình ổn, thuốc vừa ngấm vào người, nhịp
tim cô đã trở lại bình thường, thật nguy hiểm!

Cô gái trong gương mặt đẫm nước, Dĩ Mạch hít một hơi thật sâu, cố
gắng tự cười với mình. Vừa rồi nhất định là do uống say nên mới có ảo giác như
thế. Người đàn ông mà cô vừa thấy trong chiếc BMW nhất định không phải là anh.
Sáu năm rồi, ký ức bắt đầu phai nhạt rồi, sao vẫn còn yếu đuối như thế này. Cô
cúi đầu, nước mắt rơi xuống long lanh như những hạt ngọc trai. Sáu năm trước,
khi hai tiếng “chia tay” vỡ tan trong không khí, tim cô dường như cũng vỡ theo.
Đến giờ, vết thương của ký ức một lần nữa bị cào rách, cô như lại trở về cái đêm
tuyệt vọng đó, đau đớn đến khôn cùng.

“Dĩ Mạch, em không sao chứ? Em ở trong đấy lâu lắm rồi”. Tiếng Lục
Thiều Trì vọng vào từ bên ngoài nhà vệ sinh, đầy lo lắng.

“Em không sao”. Dĩ Mạch lau khô nước mắt, nhìn lại mình trong
gương. Mạng sống của cô là do Thiều Trì cứu, mỗi ngày sống là một ngày hy vọng,
An Dĩ Mạch, ngươi phải luôn vui tươi như mặt trời! Còn có đau khổ hay không, cô
đơn hay không, có vui thật hay không, đó đều là những câu hỏi xa xỉ, không ai
hỏi đến, cô cũng không bao giờ trả lời.

Điều chỉnh lại cảm xúc, Dĩ Mạch trang điểm lại rồi định ra khỏi
nhà vệ sinh. Bỗng có tiếng khóc khe khẽ sau lưng, như có như không. Cô khựng
lại, đưa mắt nhìn qua cánh cửa buồng vệ sinh bên cạnh nửa đóng nửa mở.

“Không thiêng thế chứ? Chẳng lẽ tại mình xem nhiều phim kinh dị
quá rồi? Nam mô a di đà Phật! Amen! Lạy Chúa tôi!”. Dĩ Mạch lúc thì chắp tay
lúc thì làm dấu thánh trước ngực. Tiếng khóc trong nhà vệ sinh càng lớn, Dĩ
Mạch thu hết can đảm tiến đến nơi phát ra tiếng khóc.

Cửa khép hờ chắn bớt tiếng khóc tấm tức từ trong vọng ra, Dĩ Mạch
nuốt nước bọt, cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Cô run run đặt tay lên tay nắm cửa
nhà vệ sinh, rồi nhắm mắt nhắm mũi kéo mạnh ra. Cánh cửa vừa bật tung, cô liền
thấy một cô gái đang cầm dao ăn cắt vào tay.

“Này, cô làm gì thế!”.

Dĩ Mạch không kịp nghĩ gì hết, lao vào ôm chặt lấy cô ta.

“Buông tôi ra, để tôi chết, để tôi chết!”. Cô gái la hét giãy
giụa, làm con dao đâm sượt qua tay Dĩ Mạch nhưng cô vẫn ôm chặt lấy cô gái. Làm
trò gì thế, tự sát mà cũng sến như phim tình cảm thế sao?!

“Chết cái gì mà chết! Cô không biết có bao nhiêu người khốn khổ mà
vẫn còn muốn sống à?”. Mạng sống là thứ xa xỉ quý giá như vậy, là thứ cô sẵn
sàng đánh đổi mọi thứ để giành lấy, vậy mà cô gái này lại muốn kết thúc dễ dàng
vậy sao?!

“Cô muốn chết thì ra chỗ khác mà chết. Tôi ghét nhất là thấy người
ta tự sát trước mặt mình!”.

Dĩ Mạch giật mạnh lấy con dao trong tay cô gái, do quá đà, cô ngã
lăn xuống đất.

Dĩ Mạch tay xoa xoa mông, tay cầm con dao, giận dữ nhìn cô gái
trước mặt. “Xoảng!”. Hóa ra cô ta là

Kim Eun Chae! Cái cô gái nói tiếng Trung lưu loát, khóc như hoa lê
ngậm mưa, chỉ một lòng muốn chết này là ngôi sao thần tượng Hàn Quốc siêu nổi
tiếng! Dù đây là nhà hàng cao cấp nhất Vân Trạch, ra vào nơi đây đều là người
có vai vế, nhưng cô gái trốn trong nhà vệ sinh cắt động mạch tự tử này là ngôi
sao lớn của Hàn Quốc thì cũng đáng kinh ngạc thật.

Dĩ Mạch chau mày nhìn cô ta, đám minh tinh Hàn Quốc này sao cứ hơi
một tí là tự sát thế nhỉ? Hay đấy là nghi thức truyền thống quốc gia?

“Tôi học tiếng Trung vì anh ấy, tôi đến Vân Trạch cũng vì anh ấy,
vì anh ấy việc gì tôi cũng làm, tôi rất yêu anh ấy, tôi không thể mất anh
ấy…”. Eun Chae lẩm bẩm một mình, trên người cô ta nồng nặc mùi rượu, làm

Dĩ Mạch ho sặc mấy tiếng.

Anh ấy? Anh ấy nào nhỉ? Chẳng lẽ lại là… anh ấy? Nghĩ đến người
đó,

Dĩ Mạch không nén nổi lo sợ.

“Cô tự sát vì anh ta sao? Tôi xin cô, tỉnh lại đi được không? Trên
đời này chẳng có gì đáng giá hơn tính mạng đâu, tình yêu, sự nghiệp, đều không
thực tế bằng mạng sống đâu”. Dĩ Mạch thổi phù phù vào vết thương, khuyên bảo

Kim Eun Chae.

“Cô không hiểu gì cả!”. Kim Eun Chae gào lên,

Dĩ Mạch chau mày, không hiểu cái gì? Cô hiểu chẳng lẽ tôi lại
không hiểu? Không ai hiểu hơn cô, cảm giác yêu một người là như thế nào. Bản
thân cũng đã từng như vậy, có lúc cô cũng từng tưởng không có anh thì cô không
thể sống nổi, nhưng giờ đây cô hiểu rất rõ, ai mất ai còn thì mình vẫn phải
tiếp tục sống.

“Tôi quen anh ấy sáu năm, sáu năm, đời người có bao nhiêu lần sáu
năm?”. Eun Chae bỗng túm lấy hai vai

Dĩ Mạch, nghẹn ngào nói. Sáu năm, Dĩ Mạch vô thức lặp lại con số
này trong tim. Ba năm yêu nhau, sáu năm để lãng quên, chỉ là… cuộc sống của
cô còn được mấy lần sáu năm?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: