truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ngắn

May mà có em 

Đăng ngày 16/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Quỳnh lấy vé máy bay về Việt Nam một cách vội vàng, mấy ngày nay nàng ăn, nói, đi, đứng như người mộng du. Tình cờ sang Cali dự đám cưới người cháu, Quỳnh gặp lại Trang,
loading...

đọc truyện | May mà có em – WAP truyện online hay nhất Việt Nam

Quỳnh lấy vé máy bay về Việt Nam một cách vội vàng, mấy ngày
nay nàng ăn, nói, đi, đứng như người mộng du.

Tình cờ sang Cali dự đám cưới người cháu, Quỳnh gặp lại Trang,
người bạn học thân nhất, ngồi cạnh nhau trong giảng đường Văn Khoa.
Trang cho Quỳnh biết mới sang Mỹ được hai tháng. Khi Trang về thăm
quê nội ở Trà Vinh, nàng đã tình cờ gặp Tân, thương binh cụt một
chân, ngồi bán vé số ngoài vỉa hè độ nhật. Nghe tin Tân còn sống,
tim Quỳnh co thắt, toát mồ hôi và xây xẩm cả mặt mày. Quỳnh thì
thầm như người mất hồn: “Trời ơi! Tân ơi! Anh còn sống sao?
Mấy chục năm rồi, Tân ơi! Anh có biết rằng em tiếc thương anh ngần
nào không? Cám ơn trời Phật đã cho Tân còn sống.” Dù hoàn cảnh thế
nào Quỳnh cũng phải trở về gặp lại Tân! Gặp lại sự sống của chính nàng.

Theo gia đình, Trang dự lễ mãn Khóa 22 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.
Ngồi trên khán đài trong Vũ Đình Trường, sau bài diễn văn của Thiếu
Tướng Chỉ Huy Trưởng, tiếng loa uy nghi dõng dạc:

- Quỳ xuống, các sinh viên sĩ quan.

Sinh viên sĩ quan thủ khoa nhận kiếm, cung bắn đi bốn hướng tượng
trưng chí trai tang bồng hồ thỉ, sau khi hàng ngàn sinh viên khác
nhịp nhàng quỳ xuống thẳng hàng để được gắn cấp bậc sĩ quan.

- Đứng lên, các tân sĩ quan.

Chỉ cần hai động tác quỳ xuống, đứng lên với cấp bậc trên cầu vai,
họ đã phải bỏ biết bao tháng ngày gian lao, những bữa cơm chan mồ hôi,
nước mưa trong rừng cao su… ngoài bãi tập.

Trên hai mươi năm qua rồi, đêm mãn khóa bập bùng kỷ niệm vẫn còn mới
nguyên trong tâm hồn Quỳnh, đêm định mệnh để Quỳnh quen Tân do anh
trai Trang; người bạn cùng khóa với Tân giới thiệu.

***

Ngồi trong xe cạnh nhau, hai người chỉ trao đổi những lời thăm hỏi xã
giao chừng mực. Ở Tân, Quỳnh thấy người con trai đã được tôi luyện qua
gian lao, nắng mưa quân trường, tóc hớt cao, nước da bánh mật sạm nắng,
tự dưng với tuổi mười bảy của đứa con gái mới lớn, Quỳnh thấy thương
và tội nghiệp Tân quá đi thôi. Tân từ biệt mọi người – sau khi xin địa
chỉ Quỳnh- ra bến xe miền Tây về quê thăm mẹ! Tân chỉ có hai mẹ con.

Trước ngày ra đơn vị, Tân chọn binh chủng mũ nâu Biệt Động Quân như
lời tâm sự: “Không đi lính thì thôi, đi phải chọn binh chủng xứng đáng
và phải đánh đấm ra trò”. Tân có đến thăm Quỳnh đi phố, ăn trưa và
trong bóng tối rạp Ciné Lê Lợi, cầm tay Quỳnh, Tân nói lời từ giã:

- Mai anh đi! Quỳnh ở lại vui! Ráng học giỏi.

Tân ra đơn vị, Quỳnh thấy hụt hẫng trong lòng vì tình tiết thương tâm
trong cuốn phim “Le temps d’aimer et le temps de mourir” (Một thời để
yêu và một thời để chết) mà Quỳnh và Tân đã xem! Suốt thời gian dài sau
này Quỳnh cứ tự hỏi: “Tại sao có một thời để yêu lại phải có một
thời để chết???”

Chiến trận đã cuốn Tân đi biền biệt! Những địa danh mịt mùng xa xôi:
Bình Định, Bồng Sơn, Tam Quan, Sa Huỳnh, Phá Tam Giang… tiếp nối trên
đầu mỗi cánh thư đầy ắp yêu thương của Tân gởi về; một thứ hạnh phúc
nhỏ nhoi mà nhiều lần Quỳnh đã mang vào giấc ngủ.

Tình yêu qua những cánh thư đã làm Quỳnh trưởng thành, nàng đọc báo,
nghe đài phát thanh, tin tức những trận đánh lớn đã khiến nàng bỏ ăn!
Đóng cửa nằm yên trong phòng một mình.

Quỳnh thường đi chùa! Một lần nghe có ông thầy ở Thủ Đức rất tài;
làm phép trong tờ giấy bạc xếp thành hình tam giác, tránh được lằn tên
mũi đạn. Quỳnh vội vàng thỉnh phép bọc bằng vải nhung tím, ép nylon
gởi cho Tân và nàng bắt buộc Tân phải đeo bên mình, Tân phải sống để
yêu thương nàng.

Lâu lâu, Tân gửi cho nàng gói mè xửng, chiếc nón bài thơ đánh dấu
những địa danh chàng đã đi qua. Nhận được quà của Tân gởi về Quỳnh
cảm động mừng rơi nước mắt.

Ra trường chưa được hai năm Tân đã được thăng cấp tại mặt trận hai lần
và giữ chức vụ đại đội trưởng. Lần này, đơn vị Tân tham dự hành quân
vượt biên sang Lào! Lam Sơn 719. Tiểu đoàn Tân vừa được đổ xuống một
đỉnh đồi, xe tăng địch đã nằm sẵn từ chân đồi dàn hàng ngang tiến lên!
Cái giá phải trả cho một trực thăng của Bộ Tư Lệnh Hành Quân đã bị
bắn rớt, và phóng đồ hành quân đã rơi vào tay địch trước đó hai ngày.
Sau hai giờ chiến đấu bằng lựu đạn, đơn vị Tân đã bị tràn ngập.
Thân nhân gia đình đến hậu cứ đơn vị hỏi thăm tin tức về chồng con họ
một cách nhiệt tình, tự nhiên. Thấy Quỳnh đứng rụt rè bỡ ngỡ,
người sĩ quan hậu cứ đến hỏi:

- Xin lỗi cô tìm ai?

Quỳnh lí nhí:

- Dạ! Em muốn biết tin tức Trung Úy Tân, Đại đội Trưởng.

- Cô là gì của Trung Úy Tân?

- Dạ! Vợ.

Má Quỳnh ửng đỏ. Người sĩ quan hậu cứ ranh mãnh trả lời nàng:

- Đơn vị đang trong vùng hành quân! Có tin tức gì tôi sẽ thông
báo cho bà sau.

Chữ bà đã làm Quỳnh ngượng ngùng làm sao ấy. Nghĩ cho cùng rồi cũng
đúng thôi. Quỳnh đã trao đời con gái cho Tân sau lần thăm ở Pleiku,
khi Tân đang nằm điều trị ở Quân Y Viện để gắp một mảnh lựu đạn xuyên
vào vai. Quỳnh chưa biết đam mê xác thịt, nàng muốn có con với Tân.
Nếu lỡ Tân không về nàng còn giữ được giọt máu cho Tân! Cho mẹ Tân
có người nối dõi tông đường! Quỳnh không có thời gian chọn lựa trong
vòng tay Tân! Tình yêu đếm bằng phút giây với nỗi chết không rời!
Tội cho Quỳnh biết bao, khi lỡ có người yêu ngoài mặt trận.

Quỳnh tỉnh dậy trong nhà thương, khi tuần sau lên hậu cứ và được
người sĩ quan trực trả lời:

- Xin thành thật chia buồn cùng bà! Trung Úy Tân được báo cáo đã mất tích.

Ba năm trời Quỳnh đi mọi nơi, hỏi không biết bao người đội mũ nâu
nhưng nàng không nhận ra được một tin tức nào của Tân.

***

loading...

Những ngày cuối tháng tư năm 1975, Cộng quân đánh vào Xuân Lộc pháo
kích dữ dội vào Biên Hoa; gia đình gồm cha, mẹ Quỳnh và đứa em trai
di tản, sau đó định cư tại thành phố Montreal, Canada.

Chuyện tình nàng và Tân phút chốc thoáng như mơ mà đã gần ba mươi năm!
Một nửa đời người rồi còn gì!!!

Phi cơ ở độ cao, Quỳnh kéo chăn đắp lên ngực và thì thầm với chính mình:

- Tân ơi! Em phải về gặp anh! Dù thế nào em cũng không thể dối lòng
mình được, em yêu anh suốt cuộc đời này.

Người tiếp viên thông báo, phi cơ đã vào địa phận Việt Nam.

Trước khi đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, phi cơ đảo đi một vòng
lớn, qua khung cửa kính Quỳnh vẫn thấy thửa ruộng, mái tranh lụp sụp,
sự nghèo đói làm vòng đai rộng lớn bao quanh thành phố Sài Gòn hoa lệ.

Qua báo chí, Quỳnh biết rằng hơn bảy mươi lăm phần trăm dân tộc mình
là nông dân, suốt đời úp mặt xuống bùn cũng không kiếm đủ miếng ăn
cho gia đình! Cộng thêm sự áp bức, bất công! Giàu sang chỉ dành riêng
cho thành phần thiểu số cai trị và tất cả thảm trạng đó điều xuất phát
ở cấp lãnh đạo có vầng trán quá thấp! Với vầng trán đó, họ đưa một dân
tộc cần cù siêng năng thông minh trở nên nghèo đói nhất thế giới.
Sài Gòn bây giờ là ô nhiễm, xe cộ đủ loại chen chúc luồn lách vô trật tự!
Sự công xúc tu sỉ xảy ra ở mọi gốc cây, nhiều lần Quỳnh phải quay mặt
đi vì hổ thẹn.

Ra xa cảng miền Tây, đón xe tốc hành, Quỳnh về Trà Vinh, thành phố
Quỳnh đến lần đầu. Quỳnh xuống xe với hai chiếc va li nặng trĩu.
Ngơ ngác cố nhớ lời Trang tả, nàng đi lần về phía đầu chợ; thành phố
đã lên đèn.

Hàng chục anh xe lôi, xúm quanh hỏi Quỳnh về đâu? Nàng hỏi thăm Tân,
cụt chân bán vé số ở đầu phố chợ. Có người nhanh nhẩu trả lời:

- Trung úy Tân! Biệt động Quân bán vé số! Cô lên xe tôi chở đến nhà ổng cho.

- Tân! Biệt Động Quân! – Những tiếng thân thương Quỳnh mừng khôn tả.

Quỳnh đền ơn người chạy xe lôi hậu hĩnh! Trước khi mở cổng bước
vào căn nhà ngói ba gian loang lổ gạch vôi nói lên đời sống khó khăn
của chủ nhân nó. Quỳnh đưa tay đè lên trái tim, nén xúc động, Quỳnh
gõ cửa. Người đàn ông chống nạng bước ra! Nhìn sững nàng! Miệng há
hốc kinh ngạc! Đất như sụp dưới chân Quỳnh.

Tân không còn tin ở mắt mình:

- Có phải Quỳnh của anh đây không?

Nàng phóng tới ôm chầm lấy Tân:

- Vâng, em đây! Quỳnh của anh đây.

Ngoài ngõ, hàng xóm và trẻ em thật đông, tò mò nhìn vào.
Người đàn bà tóc bạc như cước, từ nhà sau bước ra lắp bắp hỏi Tân:

- Cô này là ai vậy con?

Tân trả lời mẹ trong xúc động:

- Thưa má, Quỳnh bạn con.

Quỳnh chắp tay lễ phép chào bà. Mẹ Tân bước tới ôm tay Quỳnh vừa mếu
máo khóc, vừa nói:

- Thằng Tân gặp lại con! Bây giờ có chết bác cũng vui lòng.

Mẹ Tân vén tay áo lau nước mắt. Tân chống nạng phụ Quỳnh mang mấy va
li vào nhà.

Quỳnh đi tắm, thay đồ mát và bữa cơm đạm bạc được dọn ra. Ba người
cầm đũa, Quỳnh ăn thật ngon miệng! Mấy chục năm ở Canada làm gì có
những món này. Tân và mẹ nhìn Quỳnh ăn một cách ái ngại.

Gắp cho Quỳnh bông so đũa luộc, mẹ Tân hỏi Quỳnh:

- Cháu ở đâu về? Lập gia đình được mấy đứa con rồi?

Nàng liếc sang Tân, hình như anh hồi hộp chờ câu trả lời của Quỳnh.

- Thưa Bác, con ở Canada về. Con chưa lập gia đình. Dạ thưa bác,
nãy giờ con quên hỏi thăm về vợ con anh Tân.

Tân ngượng ngùng cúi đầu và mẹ Tân cười, niềm vui trong ánh mắt:

- Bác đã tám mươi tuổi rồi! Thèm cháu nội lắm. Thằng Tân nhiều lần tâm
sự với bác, thân nó tật nguyền và suốt đời nói chỉ thương mỗi mình
con thôi! Có mấy mối được lắm, nết na có học, nhưng nó đều từ chối.
Mỗi chiều bán vé số về tắm rửa cơm nước xong, nó nằm trên võng mắt nhìn
lên tấm ảnh nó và con chụp chung chưng trên bàn viết đó. Tay đàn,
miệng hát tới khuya. Lần nào bác cũng nghe nó hát bản… Em lây cu…
lây cưa… gì đó. Nó hát bản đó hoài sao không chán. Nó nói bản nhạc
đó là cuộc đời nó.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • May mà có em


xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: