truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Mặt nạ của Hoàng Tử. chương 03. 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3: Buổi học đầu tiên.

    Hoàng tử ngồi bàn
thứ 4, dãy ngoài, cạnh cửa sổ. May mắn là tôi ngồi kém cậu ấy một bàn. Tha hồ
tra tấn dây thần kinh.

    Ánh nắng qua khung cửa sổ chiếu xiên qua mái tóc
đen mềm mại, nắng nhảy nhót trên khuôn mặt cậu ấy, một vài tia nắng tinh nghịch
như “ Plè” trêu ngươi tôi.

  Căm một nỗi là thần
Cupid không thuê tôi làm trợ lí, nếu không tôi đã dương cung bắn cả ngàn mũi tên
vào khuôn mặt thiên thần ấy rồi. Chậc! Có vẻ lạnh lùng. Tôi ngâm nga trong lòng
: “Còn mỗi tiêu chí nhà giàu nữa thôiiii í i ì i..”

Thú thật, chưa bao giờ tôi thấy quyết định chuyển nhà của mẹ
tôi lại sáng suốt như lúc này. Hận một điều là bây giờ không co giò chạy về để
hôn cái “chụt” một cái …..lên mặt bố được. Thì thầm: “Cám ơn bố vì đã cưới mẹ
con.”

 Chậc! Chậc! Chậc chậc chậc! Hoàng tử đúng là đẹp mê li quá đi!

 

 -       
Này, sao mắt bạn mở to thế?

-       
Mắt mình to để ngắm Hoàng tử được rõ hơn.

Tôi mơ màng, mắt lim dim độn hình hai trái tim trả lời theo
bản năng. Trả lời xong mới giật thót. Cái tên Đu Đủ ngồi cạnh tôi cúi xuống
nheo mắt nhắm thẳng theo hướng đường mắt của tôi. Rồi như chợt hiểu ra điều gì.
Cậu ta khẽ thốt lên.

-       
À!!!

   Tôi chọc chọc hai
ngón trỏ vào nhau, cười trừ. Mặc kệ cậu ta có “à” khi phát hiện ra điều gì đi  nữa, tôi vẫn giữ vững tinh thần lạc quan trước
sóng to biển lớn, trước một âm mưu vừa bị kẻ do thám phát hiện.

 Thôi thì đưa mắt dõi
theo các đồng chí thế nào đã, dù gì cũng sẽ sát cánh cùng nhau không 1 thì cũng
là 2 học kì nữa. (phụ thuộc vào ngẫu hứng của mẹ tôi.)

Vừa mới ngẩng đầu lên, tim tôi như vọt ra ngoài. Tên Béo đi
cùng Đu Đủ, cậu ta ngồi ngay trên tôi, đang quay xuống bàn dưới, nhìn tôi bằng
con mắt như kiểu tôi là người ngoài hành tinh rồi bỗng nhiên rơi “bộp” xuống Trái
Đất, cụ thể là rơi vào cái chỗ ngồi này. Tôi nuốt nước bọt. “Ực”. Dù gì thì cậu
ta cũng đã nhìn thấy cái dáng cà nhắc của tôi lúc đầu giờ rồi!!!

 

   Đang sống chết vận
khí công đánh tia lửa điện ở mắt nhìn tên Béo bàn trên, thì một giọng nói trong
trong, quen quen, hình như tôi loáng thoáng đã nghe ở đâu đó.

-       
Xin phép thầy em vào lớp.

-       
Vào đi Hạnh Nhi. Em lấy đề cương cho các bạn mới rồi chứ?

-       
Dạ!

   Tôi ngẩn người. Là
cô bạn đeo kính cận, tóc xoắn tít, người gầy gò tôi gặp ở WC lúc nãy.

Chẹp! Chẹp! đúng là y như phim. Mới đến trường mà gặp toàn
người cùng lớp.

Cái bóng gầy gầy của cô bạn nhanh như chớp ngồi đánh “phịch”
một cái xuống chỗ Hoàng tử.

Tôi ấm ức trong lòng: Thế này thì còn phim cái gì nữa? Có cái
bộ phim nào mà nhân vật chính lại thê thảm như tôi chưa? Ngậm ngùi. Thì ra thầy
giáo xếp cho tôi chỗ này là do chỗ của Hoàng tử đã có người ngồi rồi.

-       
Hạnh Nhi là lớp trưởng lớp mình đấy.

Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Đu Đủ, tôi thều thào trả lời.

-       
Ừ.

-       
Bạn là Linh Đan nhỉ?

-       
Ừ – Tôi thều thào lần 2.

-       
Bọn mình gặp nhau lúc ở khuôn viên trường ấy.

-       
Ừ.- Tôi thều thào lần 3.

-       
Hình như cái giầy của bạn vẫn còn mùi phân đấy.

-       
Ừ. – Tôi vẫn thều thào trả lời trong vô thức, rồi lại vội
vàng lắc đầu – bạn vừa nói cái gì cơ?

  Viền môi cậu ta khẽ
kéo lên, nụ cười tinh quái cùng với ánh mắt đắc thắng làm đôi mắt tôi đánh tia
lửa điện không ngừng. Mặt tôi hầm hập. Rõ ràng là cậu ta đang trả đũa tôi cái vụ
đánh vần từ “Chum” đây mà. hừ!

Liếc qua thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của tôi, cậu ta nhún
vai, cười hì hì, phô hết từng ấy cái răng trắng ngần ra.

Chói loá!!!

 

***

 

   Thời gian truy bài đầu
giờ nặng nề trôi qua. Cuối cùng hoà bình cũng được lập lại.

Ra chơi.

Thầy vừa bước chân ra khỏi lớp, các đồng chí trong lớp nháo
nhào. Tôi chậm rãi gập sách, ngừng cuộc tra tấn não cục bộ kéo dài cả mấy thế kỉ.

  Liếc qua chỗ Hoàng tử,
xung quanh có một lũ con trai đang vây quanh tán dóc.  Căm một nỗi là không rẽ ngay cái đám đông kia
ra mà gào lên: “ hàng đã có chủ.”

Tôi ngồi chống cằm, di di tay, miên man suy nghĩ. Chẳng lẽ con
trai trong lớp, trừ Hoàng tử góc kia, thì Gay hết hay sao?  Lí do ư? Sao đợi mãi mà chưa có ai lê la làm
quen với tôi. ( cô có quá tự tin?) Mặc dù tầm ngắm của tôi đã là Hoàng tử rồi,
nhưng chí ít ra cũng phải có vài vệ tinh xung quanh cho nó tăng thêm phần “cạnh
tranh” chứ?  Tự dưng túm tụm hết vào chỗ
Hoàng tử làm gì không biết. Đúng là sức mạnh của sắc đẹp, ngay cả con trai cũng
mê li bì như thế. Chẹp!

      -    Mơ mộng. Ảo tưởng.

-       
Có đánh thuế đâu mà không được mơ.

  Ôi thôi. Chết cho cái
tính nói theo bản năng không cần suy nghĩ của tôi. Mà sao cái tên Đu Đủ cứ như
là đi dép xỏ ngón trong bụng tôi thế.

-       
Đằng ấy nghiện truyện tranh.

-       
Ờ. – Tôi thở dài, thú nhận cho qua chuyện.

-       
Nghiện nặng!!!

-       
Sao biết? – Tôi hếch mũi nhìn cậu ta.

-       
Mặt thì cứ ngơ ngơ. Trong cặp thì cả một đống truyện
tranh. Rơi một quyển ra rồi đây này.

Tôi hậm hực lấy quyển truyện tranh từ tay Đu Đủ. Mà thế quái
nào cậu ta lại nhặt được quyển. “ Hoàng Cung” này của tôi thế nhỉ?

 

-       
Chào hai bạn.

   Giọng nói trong
trong xuất hiện. Cả tôi và Đu Đủ đều ngẩng mặt lên. Ah. Thì ra là cô bạn Hạnh
Nhi mà tôi gặp ở WC khi nãy. Cô bạn ngồi xuống chiếc bàn đối diện, tươi cười với
tôi và Đu Đủ.

-       
Bạn là Linh Đan, và bạn là Kiệt Luân.?

 Ừ- cái thứ nhất là của
tôi.

Ừ -cái thứ hai là của tên Đu Đủ bên cạnh.

     – Đây là tài liệu
môn Toán tiết sau của thầy giáo. Hai bạn xem qua rồi chuẩn bị bài nhé.

Cả hai chúng tôi gật đầu lia lịa. Hạnh Nhi cười rói. Cô bạn
có vẻ là một lớp trưởng có trách nhiệm đấy nhỉ. Hi vọng cô ấy cũng có trách nhiệm
trong tình bạn để…. không tranh mất Hoàng tử của tôi, cô ấy ngồi cạnh Hoàng tử
cơ mà.

Đang tươi cười với cả hai chúng tôi, đột nhiên cô bạn co rúm
khi chỗ ghế bên cạnh có người ngồi xuống. Là cậu Béo bàn trên.

-       
Kiệt Luân. Lên phòng nhảy Hip Hop nghía qua không?

Tên Đu Đủ mắt sáng rực như mèo vớ mỡ, cười toe.

-       
Ok. Đi thôi. – Quay sang cười với Hạnh Nhi – Bọn tớ lên
phòng HipHop một lát. Nói chuyện sau nhé.

Hạnh Nhi : – Ừ.

    Tôi đăm đăm nhìn vào
tờ tài liệu bài tập. Giả ngơ giả điếc. Cái tên Đu Đủ cà chớn kia đi mà chỉ quay
sang chào mỗi Hạnh Nhi, tôi như khúc gỗ vô duyên bon chen đội mồ sống dậy, tự
nhiên thấy mình thừa thãi.

Đảo mắt lên ngó xem Hạnh Nhi thế nào, thấy cô nàng mặt đỏ rực.
Với kinh nghiệm dày dặn của tôi, tôi biết tỏng là cô nàng để ý cái cậu Béo kia
rồi. Chẳng thế mà khi cậu ta ngồi xuống, mặt cô nàng đỏ rần rần lên như thế. Và
mặc dù cũng cảm thấy gu chọn người của cô nàng lớp trưởng hơi kì dị nhưng…. A lê
hấp. Tôi không phải lo lắng nữa rồi. Vì chắc chắn rằng Hạnh Nhi không thích Hoàng
tử đẹp trai bên cạnh cô ấy, vậy là tôi an tâm rồi!!!  ( botay)

Dường như đoán được cái suy nghĩ của tôi, Hạnh Nhi hồ nghi
liếc nhìn tôi, rồi đột nhiên cô nàng mỉm cười.

-       
Linh Đan. Xuống căn-tin trường ăn kem đi.

Khỏi phải nói, mắt tôi sáng rực. Gì chứ, dù có lê thân xa xôi
đến đâu đi nữa mà ở đó có kem tôi cũng vác xác theo, huống hồ bây giờ chỉ là xuống
căn-tin trường.

Tôi cười toe toét, gật đầu lia lịa.

 

***

 

Trường mới được cái căn-tin thoáng đãng, sạch sẽ và điều
quan trọng nhất…Cái gì cũng có. Tất nhiên đó là đồ ăn.

Tôi dán mắt vào li kem trước mặt, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thận
trọng từng xìa một. Hạnh Nhi vẫn cười toe từ trong lớp cho đến khi xuống căn-tin.
Có vẻ cô nàng hay cười và là một người khá là thân thiện.

- Linh Đan thích ăn kem nhỉ? – Hạnh
Nhi chống cằm nhìn tôi.

Tôi ngậm cả một thìa kem, trả lời – Ừ.

Hạnh Nhi nghiêng đầu, cười toe toét hơn.

-       
Kem ở trường mình là ngon nhất đấy.

Tôi vẫn ngậm một thìa kem, trả lời – Ừ.

-       
Lớp mình các bạn khá vui vẻ, hoà đồng, hi vọng Linh Đan
sẽ sớm hoà nhập với lớp.

 Tôi vẫn ngậm một thìa
kem, trả lời lần 3. – Ừ.

-       
À mà Linh Đan với Kiệt Luân quen nhau từ trước à?

-       
Ừ ……..ế…..ầy, Đu Đủ á? Không không, có quen gì đâu.

-       
Đu Đủ? Là ai?

-       
Là cái bạn ăn Đu Đủ không cần thìa ấy.

    Nhìn đôi mắt sau cặp
kính cận của cô nàng đối diện đang từ từ dãn ra từng centimet, tôi lấy tay gõ đầu
cồm cộp; Biết ngay cái tính nói năng không cần suy nghĩ này lại làm tôi mắc như
gà mắc tóc. Tôi gượng gạo nuốt nốt thìa kem trong miệng, cười khan hai tiếng.

-       
À. Haha. Biệt danh, biệt danh ấy mà. Haha.

Hạnh Nhi không nói gì, chậm rãi nghiêng người sang bên phải,
ngó ra sau lưng tôi, lần này mắt cô nàng dãn ra từng kilomet.

Tôi tò mò quay người lại.

  Cằm tôi rơi xuống đất
đánh “Bộp” một tiếng.

 Sau lưng tôi, cậu bạn tên Đu Đủ mà tôi vừa nhắc tới đang nhìn
tôi không chớp mắt, từng tia sét đánh ra từ mắt cậu ta, nảy lửa. Không kém phần
rực rỡ, bên cạnh Đu Đủ là cậu bạn Tùng béo tay phải cầm miếng bánh bao, tay trái
cầm lon C2, miệng ngậm bánh bao và đang trong tình trạng: ngừng – nhai.

-       
Đu Đủ? – Tiếng của Đu Đủ vang lên

-       
Ăn Đu Đủ không cần thìa? – Tiếng cậu Béo bên cạnh thì
thào.

Mặt tôi xám ngoét.

Hít một hơi thật sâu, sửa soạn một khuôn mặt rực rỡ nhất, tôi
giơ tay con thỏ ra chào hai người đằng sau.

-       
Hello. Ăn kem với bọn tớ không?

-       
Có muốn tớ trình diễn tiết mục “ăn đu đủ không cần thìa”
cho xem không? – Đu Đủ từ tốn.

Tôi gật đầu lia lịa, rồi lại giật mình sực nhớ ra, lắc đầu rối
rít. Tôi nở nụ cười xán lạng nhất từ trước tới nay.

-       
Haha. Gì chứ. Tớ nói là muốn xem bao giờ nhỉ?

-       
Tưởng cậu muốn xem. Nếu muốn xem thì bảo tớ, tớ trình
diễn cho mà xem. Thế nhé!

Rồi, Đu Đủ đùng đùng bỏ đi, trơ lại cậu Béo bên cạnh.

Tôi nuốt nước bọt đánh “ực”. Cất giọng yếu ớt hỏi cậu bạn Béo
ú.

-       
Hey. Cậu ăn kem chứ Tùng?

-       
Đồ….đồ….đồ cà nhắc.

Nói đoạn, cậu ta chạy tót theo người phía trước.

Bài học đầu tiên : Không được phóng đại sự thật!

 

Tôi đau khổ ê trề, quay lại với đối tác còn lại. Hạnh Nhi như
người mới hoàn hồn, e dè nhìn tôi.

-       
Vụ này nghiêm trọng đây.

-       
Ừ. – Giọng tôi trầm xuống như mưa đá.

-       
Cái bạn Kiệt Luân mà cậu cứ gọi là Đu Đủ  đó tớ xem qua thành tích học tập ở trường cũ rồi,
đỉnh dã man luôn ý.

-       
Ừ – Tôi ỉu xìu, rồi sực nhớ ra Hoàng tử, tôi ôm tia hi
vọng mong manh hỏi cô bạn bên cạnh – Thế Quang Anh, Quang Anh cậu ấy cũng học
giỏi chứ?

Hạnh Nhi hơi giật mình sau phản ứng thái quá của tôi, cô nàng
đưa một thìa kem lên miệng, từ tốn.

-       
Quang Anh à? Cái bạn ngồi cạnh tớ ấy nhỉ? Cậu bạn Hot
boy mới của lớp…

-       
Ầy. Hạnh Nhi nói nhanh lên chứ…- Tôi chống tay lên cằm,
mắt chớp chớp không ngừng.

-       
Cũng tạm được. – Hạnh Nhi đáp bằng một giọng đầy ẩn ý.

Chậc! Thật ra thì tôi cũng hơi hơi cảm thấy hụt hẫng……một tẹo.
Đẹp trai? Rồi. Lạnh lùng? Rồi. Học giỏi? Suýt được rồi. Nhà giàu? Đúng. Nhà giàu.
Còn tiêu chí này nữa là đủ cho mục tiêu của tôi rồi.

Tôi lân la.

-       
Hạnh Nhi có xem lí lịch của Quang Anh không?

-       
Cậu ta á? Mới chuyển trường nhưng ai cũng biết. Con
trai hiệu trưởng mà. Mới du học bên nước ngoài về…….À, mà không. Bị đuổi về thì
đúng hơn. – Hạnh Nhi phán một câu xanh rờn.

Tôi như người trong mộng bước ra, nghiêm túc gật đầu mà
trong lòng thì…Happy quá đi.

Không cần phải suy nghĩ gì thêm nữa, bắt đầu từ bây giờ, tôi
xin long trọng tuyên bố: “Quang Anh, cậu ấy nhất định phải là của tôi.”

Mà Wait a minute.

 

“ Quang Anh, nhất định tôi sẽ là của cậu ấy.” – Nghe câu này
có vẻ hợp lí hơn. ( Cô tự tin quá đấy!)

-       
Linh Đan có vẻ quan tâm đến bạn Quang Anh nhỉ?

Nhìn khuôn mặt như vừa khám phá ra một bí mật mang tầm cỡ quốc
gia của Hạnh Nhi, tôi nghiêm giọng, chậm rãi.

-       
Thì bạn bè trong lớp mà.

-       
Thật sao?

loading...

-       
Thật! – Tôi cương quyết gật đầu.

-       
Thật chứ?

-       
Thật! – Tôi gật đầu liên tục như gà mổ thóc.

Như chợt hiểu ra ẩn ý sau câu hỏi của Hạnh Nhi, tôi nhướn mày,
nở nụ cười bí ẩn.

-       
Bạn Tùng béo lớp mình cũng có vẻ đẹp trai ý nhỉ – Rồi
liếc sang nhìn Hạnh Nhi, mặt cô nàng đỏ lên trông thấy, tôi thừa thắng xông lên
- Có người thích Tùng béo lớp ta rồi kìa.

-       
Ai….ai…? – Hạnh Nhi lúng túng.

-       
Còn ai vào đây nữa – Tôi nháy mắt.

-       
Ờ…cứ cho là thế đi….Nhưng có vẻ tớ hơi gầy so với bạn ấy.

-       
Đúng! Đúng đấy! Nói thật là cậu hơi gầy so với cậu ấy.
Cứ như muỗi đốt voi, như que tăm cắm của khoai, châu chấu với voi, như…..

Tôi ngậm ngùi. Im lặng.

Việc duy nhất cần làm lúc này là : Tiếp tục ăn nốt cốc kem.

Sự thật mếch lòng.

Bài học thứ hai: Không được nói sự thật!

 

   Có vẻ như việc làm
quen và xây dựng tinh thần đồng chí đồng đội gắn kết keo sơn trong lớp diễn ra
không được mấy suôn sẻ như tôi mong muốn. Bằng chứng là cô bạn lớp trưởng Hạnh
Nhi ngồi cạnh Hoàng tử Quang Anh (mở ngoặc của tôi) nhìn tôi bằng con mắt nảy lửa.
Bên cạnh tôi, cậu bạn Kiệt Luân mà tôi chót gán mặc định biệt danh: Đu Đủ thì
im lặng không hé răng nửa lời khi bắt đầu tiết học thứ hai. Tôi cũng thở phào vì
may mà cậu ta không định trả đũa tôi bằng hành động : Phân chia ranh giới : ngăn
bàn, như hồi tôi học trường cũ.

Còn cậu bạn Tùng béo lúc nào cũng đi cùng Kiệt Luân nữa, cậu
ta vẫn nhìn tôi bằng con mắt như lúc đầu: Tôi là – Người ngoài hành tinh.

 

Hazzz. Hơi thất vọng. May mà cứu vãn được chút thông tin của
Quang Anh. Vậy là cuối cùng, tôi cũng tìm ra được Hoàng tử bước ra từ bao quyển
truyện tranh mà tôi đã gặp, bao bộ phim lãng mạn mà tôi từng xem. Đẹp trai, nhà
giàu, lạnh lùng và học giỏi. À quên. Hoàng tử của tôi chỉ học tạm được, nhưng
KHÔNG-VẤN-ĐỀ-GÌ, ở ngoài mà xuất hiện một người như vậy thì cũng là Tuyệt cú mèo
rồi. Happy mê li.

 

  Những tiết học tiếp
theo cứ nặng nề trôi qua trong không khí như đưa đám. Quả là cảm thấy đơn độc
trong cái thế giới nhỏ bé toàn những điều tươi đẹp và tuyệt vời này. Đơn độc thưởng
thức, đơn độc cười, đơn độc thoả mãn với những kết thúc có hậu, và chính xác là
tôi đang đơn độc….đọc truyện tranh.

Thì chí ít ra cũng phải chuẩn bị một màn khởi đầu làm quen gây
ấn tượng chút ít chứ? Và thế là tôi quyết định nghiền ngẫm quyển truyện tranh
trong giờ học để khởi động cho tiết mục làm quen với Quang Anh, sau giờ học.

 

Cộc…cộc….cộc.

 

Tiếng gõ bàn trước mặt khô khốc kéo tôi về với hiện tai. Tôi
cau có ngẩng mặt lên. Là Đu Đủ, ấy, tôi nghĩ là tôi nên gọi cậu ta là Kiệt Luân
thì lịch sự hơn.

       -Về rồi! Được về
sớm hai tiết.

Mặt tôi đần ra. 1s….2s….3s….5s.

-       
Sao cậu không nhắc tớ sớm. Hả?  – Tôi thều thào.

-       
Mải mơ mộng. Mải đọc truyện. Không nghe thấy loa thông
báo của trường à?

Tôi cong môi, lừ mắt nhìn cậu ta, rõ ràng là đang trả thù tôi
cái vụ đặt cho cậu ta cái biệt danh “Đu Đủ” ở dưới căn-tin đây mà. Rõ là cái đồ
thù dai.

-       
Kiệt Luân, đi thôi. Bỗng dưng quay lại lớp làm gì thế?

Tôi ngó ra ngoài cửa lớp, thì ra là cậu bạn Béo mà từ lúc tôi
gặp đến giờ luôn đi kè kè bên Kiệt Luân, chắc là bạn thân. Tôi liếc mắt nhìn Kiệt
Luân, tò mò, nhắc nhở.

-       
Bạn cậu gọi kìa, mà cậu quên cái gì trong lớp à?

-       
À ừm. Vậy về trước đây.

Nói đoạn, cậu ta bình thản bước ra khỏi lớp.

 

    Liếc nhìn qua
khung cửa sổ, một chiếc lá vàng thoáng lướt qua, tăng thêm cái vẻ bi thảm của tôi
lúc này. Trong phòng học, lớp trống không. Có lẽ khi nhận được loa thông báo về
sớm hai tiết nên các đồng chí trong lớp lẳng lặng ra về, còn mình tôi, ngồi cười
khúc khích như con hâm, chúi mũi vào quyển truyện tranh, lúc ngẩng mặt lên thì….

Bài học thứ ba. Đừng bao giờ hưởng niềm vui ( ví dụ đọc truyện
tranh) một mình.

 

Tôi khoác balo lên vai, chậm rãi lê thân từ tầng 3 xuống tầng
1. Đúng là luôn trong trạng thái treo status : “ Trong cái khó lại ló cái khôn.”
Tôi chắc mẩm: Đằng nào cũng được về sớm hai tiết, sao không tranh thủ đi dạo
quanh trường tìm hiểu vị trí địa lí, điều kiện tự nhiên của trường để tiện cho
công tác : Chinh phục Quang Anh. Nhỉ?

Tôi cười gian hai tiếng.

 

Trường mới công nhận là rộng, đối diện với cổng trường là 5
tầng phòng học quây thành hình chữ “U” vuông vắn. Bên phải là khuôn viên xinh xắn
với cơ man nào là lá vàng, “lá vàng”? Hai từ này đột nhiên gợi nhớ cho tôi bãi
“phân chó” và âm thanh kêu cái “ Bẹt”  đầu
giờ.

Tôi bỏ qua khuôn viên bên tay phải.

Bên trái trường là khu chơi thể thao. Cầu lông, bóng chuyền,
bóng rổ,…Bóng rổ? Đúng. Bóng rổ, sao tôi không nghĩ ra điều này cơ chứ.  Chẳng phải những Hot Boy thường hay chơi bóng
rổ rất đỉnh hay sao? Quang Anh có ở đó không nhỉ? Tôi hí hửng mon men lại gần sân
bóng rổ. Rồi. Thở dài. Sân bóng rổ không một bóng người.

Mà cũng đúng thôi. Hôm nay được nghỉ hai tiết cơ mà.

Ngó lơ xung quanh, cái khung bản tin để dán thông báo của trường
ngay bên cạnh. Tôi tiện mắt, chăm chú theo dõi.

À, thì ra lại còn có một số câu lạc bộ trong trường nữa. Câu
lạc bộ thể thao, câu lạc bộ văn thơ, câu lạc bộ handmade, câu lạc bộ ghi-ta….?
Ghi-ta? Tôi đã nói là tôi biết chơi ghi-ta chưa nhỉ?

Tặc lưỡi: “ Thôi thì bõ công ở lại, đi đăng kí làm thành viên
câu lạc bộ ghi-ta vậy.”

Thật ra ở nhà những lúc căng thẳng tôi cũng hay mang ghi-ta
ra chơi. Tinh thần và năng khiếu chơi ghi-ta của tôi được giác ngộ theo lí tưởng
dẫn lối của mẹ tôi. Vì hồi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi hay đi công tác suốt, nên mẹ
tôi cho tôi tham gia lớp ghi-ta ở cung văn hoá thể thao. Ý tưởng ấy bắt đầu từ
khi: Một lần tình cờ, mẹ tôi thấy tôi đang nghe bài hát thiếu nhi : “ Mẹ đi vắng,
mẹ đi vắng, con sang chơi nhà bạn, í a. Con cầm cây đàn con hát, Con cầm cây đàn
con hát…”

Và tôi chính thức tập ghi-ta từ lúc đó. Cho đến khi lên lớp
10, đủ lớn để giúp mẹ tôi thực hiện ước mơ nhỏ bé: “Cuộc sống là một cuộc hành
trình.” Nhà tôi chuyển nhà liên tục,  nên
tôi không sinh hoạt ở cung văn hoá nữa, chiếc ghi-ta treo trong phòng cũng ít dùng
hơn.

May thay, bây giờ tôi cũng có cơ hội ôn lại một thời: toả sáng
trên cây đàn của mình.

 

Câu lạc bộ ghi-ta, phòng 110. Tầng 2. Sau toà nhà học.

Tôi thật sự choáng ngợp trước không gian sau trường học. Nếu
như mặt trước của ngôi trường mới này mang vẻ đẹp trang nghiêm nơi học đường,
thì ở đằng sau. Tuyệt cú mèo luôn.

Giữa trung tâm, là một hòn non bộ róc rách tiếng nước chảy.
Bên cạnh, vài bức tượng con vật xinh xắn trông đến là ngộ. Sau hòn non bộ là một
dãy phòng. Bên phải cơ man nào là hoa cúc, trắng,vàng đủ loại, bên trái là một
hàng bàng lăng tím, chưa kể đến một dàn ti gôn leo quấn quýt cạnh những dãy học.

Tuyệt!

Đứng trước thiên nhiên nhân tạo đẹp đẽ thế này, tôi thầm cảm
thấy mình thật…lớn lao vì đã có công khai quật tìm thấy một địa điểm như vậy. (
thật hay đùa đấy hở cô?)

Kia rồi. Phòng 110. Phòng đầu tiên phía tay bên phải, tôi hùng
dũng bước vào.

Vừa mới đặt tay lên cái tay nắm cửa, tiếng ghi-ta rời rạc
vang lên khiến tôi có chút tò mò, tôi he hé cửa định bụng xem chủ nhân của tiếng
đàn này là ai….mà chơi dở ẹc như vậy.

Vừa mới đưa mắt liếc vào trong. Tôi suýt té ngửa. Là cậu bạn
tên Tùng Béo và Đu Đủ, à không, Kiệt Luân.

Cậu bạn Béo đang ngồi gảy đàn, nhìn tư thế cầm đàn của cậu
ta tôi đoán chắc cậu ta đang tập chơi đàn thì phải, trông ngượng ngùng và nhìn chiếc
đàn khập khiễng so với thân hình của cậu ta quá. Những ngón tay mập ú lúng túng
trên cây đàn trông đến là khổ sở, thì ra tiếng đàn đó là của cậu bạn Béo.

Liếc mắt sang người bên cạnh, cậu bạn Kiệt Luân có vẻ có
phong thái hơn, cầm cây đàn cũng da dáng người chơi đàn chuyên nghiệp. Nhưng mà…
“Phụt”…tôi suýt cười ra thành tiếng. Kiệt Luân chỉ tạo dáng cầm đàn thôi, cậu
ta không hề đặt tay gảy bất kì một nốt nhạc nào, chỉ chăm chăm nhìn vào cây đàn
của cậu Béo bên cạnh hướng dẫn cậu bạn chơi từng nốt đàn một.

Nhìn dáng điệu ân cần chỉ bảo của Kiệt Luân, vẻ mặt chăm chú
theo dõi của cậu Béo, tôi cũng thầm ngưỡng mộ tình bạn của họ. Chắc họ cũng
quen biết nhau khá lâu rồi thì phải.

Thật ra thì nhìn Kiệt Luân cũng khá cao ráo, mái tóc bồng bềnh
màu nâu khá dày dặn, trông rất quyến rũ, đôi mắt nâu nâu như phủ một làn nước mỏng
dịu dàng, chiếc mũi khá cao, ưa nhìn và ….nụ cười hơi hơi….thiệt tình là răng cậu
ấy bị chìa.

Điểm trừ:- nặng nhất: +1 răng.

              :- nặng
thứ hai. +1 da quá nâu.

Có lẽ cậu ấy có duyên với màu nâu, và sẽ thu hút ánh mắt người
khác giới khi nhìn cậu ấy ở đằng sau hoặc đại loại là khi….cậu ấy đeo khẩu
trang.

Nhìn buổi học ghi-ta của hai cậu bạn trong phòng, tôi chợt cảm
động ….rơi nước mắt. Tình đồng chí, đồng đội quả là son sắt khiến người khác phải
ngưỡng mộ. Ánh mắt chăm chú, gương mặt cả hai bình thản, cây đàn trên tay hai
người, mắt dõi mắt, tay theo tay, tình cảm mặn nồng son sắt….

What? Wait a minute.

Mắt dõi mắt? Tay theo tay?
Tình cảm mặn nồng son sắt?

Mặt mũi tôi tối đen. Không lẽ….không lẽ….

Đúng rồi! Từ lúc bước chân vào trường, gặp Kiệt Luân và Tùng
Béo hai người chưa hề đi đâu mà thiếu nhau, luôn dính lấy nhau như hình với bóng.
Cử chỉ ân cần quan tâm, mỗi lần Kiệt Luân mà đối khẩu với tôi một cái là cậu Béo
kia “nổi cơn” lên ngay. Thật tình không thể tưởng tượng nổi.

Khổ thân nhỏ lớp trưởng Hạnh Nhi có dáng người hơi gầy ấy, đã
chót có thiện cảm với cậu Béo kia, ai ngờ….

Ai biết được chữ Ngờ. Hoá ra là Kiệt Luân và cậu Béo kia…yêu
nhau.!!!

 

“Cạch”.

 

Tiếng lá cờ nhỏ in hình câu lạc bộ Ghi-ta treo trên cửa ra vào
rơi xuống nền đất khiến những suy nghĩ trong đầu tôi bị đứt đoạn. Tôi cúi xuống
cầm chiếc cờ, định bụng treo lại rồi rút lui gọn lẹ, thì bất ngờ, cánh cửa phòng
mở ra hoàn toàn không theo chủ ý của tôi.

Trước mặt tôi, cậu Béo một tay cầm cây đàn, một tay chống cạnh
sườn, hếch mũi hỏi tôi.

-       
Linh Đan, cậu làm gì ở ngoài này?

Một giọt nước xanh lè to đùng chảy từ chán xuống hai má, tôi
lẩm bẩm; “- Bị phát hiện rồi.!”

Tôi vẫy vẫy lá cờ nhỏ trong tay, cười vu vơ.

-       
Haha. Tớ đi…..ầy, tớ đi chơi đấy mà. Haha.

-       
Tớ tưởng cậu về từ khi nãy rồi cơ mà.

Tiếng Kiệt Luân vang lên, cậu ta mở cánh cửa, nheo mắt nhìn
tôi nghi ngờ.

Thôi chết. “Hai đánh một, chẳng chột cũng què.” Huống hồ hai
người họ còn có tình cảm với nhau, mình tôi đơn phương độc mã thế này, phải gọi
là : Nguy hiểm trên từng cây số. Thôi thì cứ nói đi đăng kí học ghi-ta cho đỡ
phải mang danh đi nhìn trộm bọn họ tập đàn trau dồi, vun đắp tình cảm.

Tôi mạnh bạo đẩy cửa bước vào, làm ra vẻ tự nhiên hết cỡ, kéo
cái ghế gỗ, ngồi xuống, vắt chéo chân.

-       
Ầy, tớ đi đăng kí học ghi-ta đấy mà. Bọn cậu cứ làm việc
bọn cậu đang làm dở đi. Mặc kệ tớ.

Tôi len lén đưa mắt nhìn hai cậu bạn đang đứng cạnh cánh cửa
ra vào, quả nhiên là họ ngạc nhiên rồi quay ra nhìn nhau. Biết ngay mà, bị người
khác phát hiện ra tình cảm chắc bọn họ ngạc nhiên và shock lắm, học sinh mới lại
bị học sinh mới phát hiện. Thiệt tình. Thoáng trông thấy ánh mắt Kiệt Luân quay
sang, tôi giả lơ quay đi, chăm chú theo dõi mấy bức tranh treo trên tường.

-       
Cô giáo phụ trách câu lạc bộ về rồi. – Tiếng Kiệt Luân
vang lên, lạnh tanh.

-       
Ầy, cậu cứ đùa, cô giáo về rồi thì làm sao bọn cậu vào
trong phòng này được. – Trong lòng tôi vang lên giọng nói : “ Cậu ta định đuổi
mình về để tiếp tục dạy dỗ cậu Béo kia đây mà, đã thế, tôi quyết định ở lại phá
đám hai người cho mà coi. Haha”.Cười gian.

Cậu Béo vẫn đứng ở cửa, móc trong túi quần ra một chùm chìa
khoá, lắc lắc trước mặt tôi, cất giọng yếu ớt.

-       
Cô giáo cho bọn tớ mượn phòng.

Không gian im lặng trong phút chốc, một đàn quạ đen bay qua
phòng, tôi làm bộ ngó lơ.

-       
Thì tớ qua chơi ghi-ta … không được sao?

Cậu bạn Béo ú lại giương ánh mắt như gặp người ngoài hành
tinh để nhìn tôi, chạy xồng xộc từ ngoài cửa bước vào, nhìn tôi không chớp mắt,
nghi ngờ hỏi.

-       
Cậu cũng biết chơi ghi-ta á?

Câu hỏi vừa rồi của cậu ta động đến dây thần kinh ức chế của
tôi. Máu dồn lên não không vận tốc, tôi bặm môi, lừ mắt.

-       
Cậu nghĩ sao mà bảo tớ không biết chơi?

-       
Chứng minh đi.

Cậu Béo chìa cây đàn trên tay ra trước mặt tôi, giọng đầy thách
thức. Tôi đảo mắt nhìn tên đồng bọn của cậu ta đứng bên cạnh, đúng là đồng bọn
của nhau có khác, hiểu lòng nhau ra mặt, ánh mắt thách thức tôi hiện lên mồm một.

Tôi lấy tay hếch mũi, vênh mặt, cầm lấy cây đàn từ tay cậu bạn
Béo, bỏ balo và kéo chiếc ghé bên cạnh lại gần. Tôi đặt nhẹ nhàng cây đàn lên đùi,
vuốt nhẹ lên phím đàn. Được! tôi sẽ chơi “Until you” của Shayne Ward.

 

Mặc dù nội dung bài hát và hoàn cảnh bây giờ trái ngược
nhau, tôi vẫn hồn nhiên chơi hết mình, chìm đắm trong tiếng ghi-ta, cũng độ vài
tuần không động đến cây đàn, nên tôi hăng say lắm. !!!

Biết ngay mà, có ai cưỡng lại được tiếng đàn kì diệu của tôi
đâu, ngay cả mẹ tôi cũng hoá dịu dàng khi ngồi nghe tôi chơi đàn cơ mà.

Tiếng ghi-ta của tôi đã dừng lại được một lúc mà hai tên trước
mặt tôi vẫn nghệt ra, tôi mừng ra mặt, đưa tay hếch mũi lần thứ hai.

Cả thế giới như ngừng lại. Không có động tĩnh gì. Tôi đứng
trơ ra nhìn hai người bên cạnh, hay là tôi chơi sai ở đâu nhỉ?

Rồi.

Bộp bộp bộp. Tiếng vỗ tay của Kiệt Luân vang lên.

Đét.. đét…đét…đét…..tiếng vỗ tay của cậu Béo vang lên. Nhìn
vào đôi mắt in rõ hình hai ngôi sao của cậu ta, tôi biết tỏng cậu bạn Béo ú này
chắc là đang ngưỡng mộ tôi lắm lắm.

Tôi liếc mắt sang  Kiệt
Luân, cậu ta nhìn tôi không chớp mắt, tôi cười hì hì đáp lại, cậu ta giật mình,
cười theo. Mọi người cùng cười, thế mới vui.

 

-       
Cậu chơi hay thiệt. – Tiếng cậu Béo vang lên.

-       
Tất nhiên rồi. – Tôi nhếch môi đắc ý, đeo balo lên vai.
- hai cậu mới tập chơi ghita thì nên chơi những bài đơn giản thôi, đừng chơi những
bài khó, mấy bài bọn cậu đang tập có vẻ khó phết đấy – Tôi da dáng bậc tiền bối
nhắc nhở.

-       
Không, chỉ có tớ đang tập thôi, bọn tớ …

-       
Ừ, Biết rồi. Mà 
trưa rồi, chúng mình về thôi chứ?

Cậu bạn Béo ú định cuống quýt giải thích cho tôi một điều gì
đó, nhưng Kiệt Luân đã vội chen ngang cắt ngang lời, rõ là vô duyên. Người ta đang
trả lời Fan hâm một thì lại làm đứt mạch cảm xúc. Mà cậu ta vừa nói điều gì ấy
nhỉ? Trưa rồi, về thôi? VỀ?

Tôi giật bắn mình, trời ạ. Hôm nay tôi đi xe Bus trường đi học.

 

Và mặc kệ cho bốn ánh mắt ngỡ ngàng ở sau lưng, tôi chào hỏi
qua loa rồi ba chân bốn cẳng co giò chạy ra ngoài cổng trường.

“Vâng, thật đáng tiếc, mọi sự cố gắng như vô ích. Hôm nay lớp
tôi được về sớm hai tiết.” Giờ này thì còn xe với Bus cái gì nữa.

Tôi não nề lôi điện thoại ra, thôi thì nhờ bố bỏ dở công việc
đến đón con gái cưng của bố vậy.

“Vâng, thật đáng tiếc, mọi sự cố gắng như vô ích. Hôm nay tôi
không mang theo điện thoại.”

Giống tố nổi lên đùng đùng trên đầu, tôi giậm chân bành bạch
trước cổng trường.

Bài học thứ tư: Đừng nên chia sẻ niềm vui (ví dụ chơi ghi-ta)
với người khác.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: