truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Mật mã Tây Tạng ( Tập 9 ) – Chương 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sói tru

loading...

Con hươu kia đã chạy vượt qua trước mặt Trác Mộc Cường Ba, khiến gã trở thành con mồi duy nhất đối mặt với con thằn lằn khổng lồ. Gã không hiểu bằng cách nào pháp sư Á La có thể đơn độc khiêu chiến với một con quái vật như thế này, gã chỉ biết mình tuyệt đối không có năng lực ấy. Vừa rồi, gã bị tiếng gầm kia làm cho giật mình, ngẩn ra giây lát, sau đó nhìn thấy con thằn lằn khổng lồ, lại kinh ngạc mất một sát na, vì vậy, đến khi gã kịp có phản ứng, trong đầu đã hiện lên một thông tin cơ hồ như chắc chắn: mình không thể thoát khỏi con quái thú này.
Con thằn lằn khổng lồ không để cho gã có thời gian suy nghĩ, hai chân nó sải ra mỗi bước phải đến cả chục mét, khoảng cách trăm mét với nó cũng chỉ bằng vài bước chạy mà thôi. Vả lại, nó đã ngửi thấy mùi con hươu ám khắp người Trác Mộc Cường Ba, cặp mắt to như cái chuông đồng cứ trợn tròn lên nhìn chằm chằm vào gã.
Sói Út đoán rằng mình cũng không chạy thoát, trong lúc chạy trốn ngoảnh đầu lại nhìn, liền trông thấy Trác Mộc Cường Ba đối mặt với con thằn lằn khổng lồ đang lao sầm sập đến mà vẫn đờ ra, không lùi không tránh, nó vội dừng sững lại, phát ra một tiếng hú thê lương, quay đầu lao ngược trở lại, miệng gầm gừ sủa váng lên như một con chó hoang.
Khi Trác Mộc Cường Ba hiểu rằng mình không thể chạy thoát được, liền lập tức đưa ra phán đoán, đằng nào thì cũng không thoát, vậy thì liều mạng một phen, dẫu thế nào thì cũng phải tranh thủ cho ba anh em sói xám thêm chút thời gian để tháo chạy. Trong khoảnh khắc sinh tử sống còn ấy, gã đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường, luồng khí đã tích tụ lại trong cơ thể trong giây lát đã lan tỏa khắp châu thân, tuần hoàn không ngừng nghỉ. Gã dường như trông thấy rõ ràng tuyến đường chạy và từng động tác nhỏ nhặt nhất của con thằn lằn khổng lồ, đồng thời còn nghe thấy những âm thanh trước đây gã chưa từng nghe thấy, các lỗ chân lông đóng chặt, đến cả hơi thở cũng ngừng lại, nhịp tim bình ổn, mạnh mẽ dị thường. Lắp tên, giương cung, căng dây, bản thân Trác Mộc Cường Ba cũng không biết từ lúc nào động tác của mình lại trở nên nhịp nhàng, nhanh nhẹn đến thế. Gã nín thở, nhưng không hề có cảm giác bức bối khó chịu, bàn tay trầm ổn, kéo dây cung phát ra những tiếng “cót két cót két”. Trác Mộc Cường Ba định đợi con thằn lằn khổng lồ tiến vào phạm vi năm mươi bước mới buông tên, mục tiêu là: mắt phải của con quái vật.
Gã nghe thấy tiếng sủa của Sói Út, nhưng lại dường như ở rất xa xôi, toàn bộ tầm nhìn của gã, chỉ còn lại có mình con thằn lằn khổng lồ đó. Đúng lúc con thằn lằn bước vào phạm vi năm mươi bước chân xung quanh gã, bỗng nghe “rắc” một tiếng, dây cung chưa đứt, nhưng thân cung đã không chịu nổi lực kéo khủng khiếp của Trác Mộc Cường Ba, gãy ra làm đôi. Trác Mộc Cường Ba ngớ người, nhưng không còn thời gian suy nghĩ nữa, gã chửi thầm một tiếng, rồi ném luôn cây cung vào con thằn lằn, kế đó không lùi mà tiến, xông thẳng đến trước mặt con thằn lằn. Lúc này, khoảng cách giữa gã và nó chỉ còn khoảng ba chục mét.
Trác Mộc Cường Ba thoát ra khỏi cảnh giới tâm linh tĩnh lặng không để ý gì đến thế giới bên ngoài vừa nãy, nghe tiếng kêu của Sói Út, mới biết thì ra con sói ở gần mình đến vậy, nhưng gã cũng không kịp cảnh báo gì Sói Út, chỉ hít mạnh một hơi, tăng tốc tiếp tục lao lên.
Con thằn lằn khổng lồ cũng không thể ngờ, con mồi bé nhỏ trước mặt dám xông thẳng về phía mình, định ghìm bước chân, nhưng đà lao vẫn không hề giảm bớt, lại chạy thêm hai ba bước nữa. Trác Mộc Cường Ba nhằm đúng cơ hội đó, ngả người trượt tới. Đồng thời, Sói Út cũng từ sau lưng gã uốn cong thân nhảy vọt lên không.
Con thằn lằn muốn há miệng đớp lấy Trác Mộc Cường Ba, nhưng lại liếc thấy Sói Út nhảy lên cao, tư thế tựa như muốn tự chui đầu vào miệng mình, vậy là, nó vừa muốn cúi xuống nuốt chửng Trác Mộc Cường Ba, lại vừa muốn ngẩng lên đón lấy Sói Út, thoáng ngần ngừ do dự. Nhân cơ hội ấy, Trác Mộc Cường Ba lướt thân qua bên dưới cằm con quái thú, trượt vào giữa hai chân nó, chỉ ngửi thấy mùi tanh thối nồng nặc trong miệng nó xộc lên nhức cả óc. Đồng thời, Sói Út cũng nhảy vọt qua đầu con thằn lằn, dùng thân mình húc mạnh vào mắt địch thủ. Một người một sói, phối hợp cực kỳ ăn ý, tựa như đã diễn luyện vô số lần rồi vậy.
Con thằn lằn bị đau “oào” lên một tiếng, đầu ngẩng cao, đang chuẩn bị đại khai sát giới, bỗng thấy một cảm giác kỳ dị từ một vị trí nào đó trên cơ thể lan tỏa khắp toàn thân, trọng tâm bắt đầu nghiêng sang bên trái. Nó vẫn chưa hiểu rõ là chuyện gì, loạng choạng bước mấy bước, sau đó, chân khuỵu xuống, thân hình đổ vật ra đất đánh “rầm”.
Trác Mộc Cường Ba ở chỗ đuôi con thằn lằn đứng lên, nhanh chóng lùi lại mấy bước, tránh để cái đuôi to tướng ấy quét phải, đồng thời, phương pháp hô hấp đặc biệt kia cũng khiến gã nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng căng thẳng hồi hộp. Chân phải con thằn lằn đã không thể đứng lên được nữa, nhát dao ấy là tác phẩm của Trác Mộc Cường Ba. Lúc bắt đầu chạy lao lên phía trước, gã đã cầm sẵn con dao trong tay. Gã không ngờ con thằn lằn ấy sém chút nữa đã đớp được mình, vốn định vung dao đâm vào vòm họng nó, nhưng phản ứng không kịp. Vừa khéo, ngay sau đó gã lại trượt qua giữa hai chân con thằn lằn, liền giơ ngang cánh tay, nắm chặt con dao Thụy Sĩ. Lớp da con thằn lằn vốn rất dày, với sức Trác Mộc Cường Ba sợ rằng khó mà cắt đứt được, nhưng đà lao của con quái thú lại rất lớn, gã chỉ cần nắm chắc con dao, đợi nó tự đưa chân qua là được.
Dao Thụy Sĩ sở dĩ nổi tiếng thế giới, chính là vì chất thép và độ sắc của chúng. Con dao này đã trải qua ba đời chủ, sử dụng mấy chục năm, vậy mà vẫn giữ nguyên độ sắc bén không thua gì dao cạo. Khoeo chân của con thằn lằn này cũng giống như khoeo chân người, chỉ có da bọc xương, không có cơ thịt, nhát dao rạch qua lớp da bên ngoài, cắt đứt gân chân, thậm chí còn lia qua cả chỗ khớp xương. Nếu không phải Trác Mộc Cường Ba cầm chắc tay, đà lao của con thằn lằn hẳn đã làm xương cổ tay gã gãy lìa rồi.
Bị đứt gân khoeo, một chân của con thằn lằn khổng lồ coi như đã tàn phế, con quái vật đen đủi ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mắt thấy con mồi ngon đã sắp đến miệng, lại đột nhiên bị Sói Út húc cho nổ đom đóm mắt, tiếp sau đấy thì chẳng thể nào đứng dậy được nữa.
Con thằn lằn điên cuồng vẫy đuôi, vung vẩy móng vuốt, lăn lộn dưới đất làm bụi bay mù mịt, nhưng chỉ như con cá trạch rời khỏi đầm nước, giãy giụa rất ghê nhưng chẳng thể nào đứng lên nổi. Trác Mộc Cường Ba chạy ra xa chỗ con thằn lằn, tìm Sói Út ôm nó vào lòng, khẽ hỏi: “Này, không sao chứ?” Gã hiểu rõ, nếu không có Sói Út hỗ trợ, bản thân gã không thể nào dồn hết toàn lực tấn công, nói không chừng đã bị con thằn lằn kia đớp trúng rồi. Nhớ lại tình cảnh của Triệu Trang Sinh lúc trước, gã bất giác lạnh hết cả người, lần này có thể coi như giáo sư Phương Tân và Sói Út đã hợp lực cứu lấy tính mạng gã.
Sói Út cứ khịt khịt mũi liên hồi, lúc Trác Mộc Cường Ba cúi xuống nhìn nó, bỗng phát hiện ra ánh mắt Sói Út nhìn mình đã hoàn toàn thay đổi, nửa cái đuôi còn sót lại cứ vẫy lia lịa, miệng không ngừng phát ra những âm ngắn “Khi khi khi…” Trác Mộc Cường Ba buông Sói Út ra, nó liền chạy tót đến bên cạnh con thằn lằn khổng lồ, vòng xung quanh mấy vòng, sau đấy lại quay trở về, nhảy chồm lên vai gã. Trác Mộc Cường Ba cảm nhận được niềm hân hoan của Sói Út, liền ôm chặt lấy nó xoay hai vòng, vui vẻ nói: “Đúng rồi, đúng rồi, chúng ta đã hạ được con quái vật ấy rồi.”
Sói Út chạy khỏi lòng Trác Mộc Cường Ba, lại đến chỗ con thằn lằn khổng lồ xem xét, quay đi quay lại mấy lần liền, tựa như không tin họ thực sự đã khiến con quái vật đáng sợ ấy không đứng dậy nổi. Bàn tay cầm con dao của Trác Mộc Cường Ba vẫn đang run lên khe khẽ, gã cũng không dám tin, nhát dao ấy lại có thể khiến con thằn lằn kia không đứng dậy nổi. Đúng lúc này, gã nghe thấy tiếng tru của Sói Út, tiếng tru tập hợp của đàn sói, đây là tiếng kêu vang xa nhất, lảnh lót nhất, độc đáo nhất của loài sói, tuyệt đại đa số mọi người, cho dù chưa từng gặp một con sói nào, cũng biết được đây là tiếng sói tru. Chẳng những vậy, người châu Âu còn trực tiếp dùng tiếng kêu này để đặt tên cho loài sinh vật này nữa (wolf).
Trong ngôn ngữ của loài sói, đây cũng là cách biểu đạt Trác Mộc Cường Ba quen thuộc nhất, gã liền dồn tụ hơi xuống bụng, lồng ngực rung lên, hòa với tiếng tru của Sói Út, hai âm vực một cao một thấp, lan đi thật xa. Đã lâu lắm rồi Trác Mộc Cường Ba không thỏa sức hú vang như vậy, vừa cất tiếng, tức thì cảm thấy cảm giác uể oải khó chịu dồn tích trong cơ thể được giải phóng ra ngoài một phần đáng kể, luồng sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể lại bắt đầu chuyển động cuồn cuộn. Tiếng hú của gã mỗi lúc một cao vút, mỗi lần hú lên, dường như sức lực bên trong cơ thể lại tăng thêm một phần, cuối cùng không ngờ đã lấn lướt khiến tiếng hú của Sói Út hoàn toàn chìm lấp, không nghe thấy nữa. Đến khi Trác Mộc Cường Ba đã ngưng hú rồi, toàn bộ tầng bình đài thứ ba cơ hồ như vẫn rung lên, tiếng vọng vang vang trên không trung mãi hồi lâu sau mới dứt hẳn.
Sói Cả và Sói Hai vốn chạy chưa xa lắm, nghe thấy tiếng hú đầu tiên liền dừng bước, nhưng tiếng hú liên miên bất tuyệt sau đó là chuyện gì vậy? Sói Cả cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ, nghe tiếng thì hình như là A U Chang, nhưng tiếng hú chấn động cả sơn lâm, khiến núi non đều phải run rẩy ấy, hào hùng như thế, oai nghiêm như thế, A U Chang có thể phát ra được tiếng hú ấy hay sao?
Ở một góc khác của tầng bình đài thứ ba, một đám lính đánh thuê phục sức giống hệt nhau đang lần mò đi trong sương mù, đột nhiên, một luồng khí lạnh lan tỏa như cơn sóng chạy khắp thân thể từng tên lính đánh thuê một. Đám người từng trải qua vô số chiến trận này ít nhiều đều cảm thấy có gì đó là lạ. Khafu dừng lại, vẻ mặt thoáng hiện lên nét kinh hãi, nhìn Merkin và Soares hỏi: “Nghe thấy gì không?” Sau đó, ba người đều khe khẽ gật đầu, Merkin lớn tiếng gọi: “Nhạc Dương, phân tích sóng âm đi!”
Nhạc Dương kéo phéc mơ tuya trên ba lô của Max đang đi đằng trước một cái, máy tính liền lộ ra, sẵn sàng sử dụng. Anh nhanh nhẹn cắm đầu jack thu âm vào, trên màn hình lập tức xuất hiện biểu đồ dạng sóng và âm thanh mẫu được khuếch đại, chỉ nghe tiếng hú đó tựa như sấm trên chín tầng trời, tiếng này chưa dứt, tiếng sau đã cất lên, thấp thoáng toát lên một khí thế như dời non lấp biển.
Merkin mừng rỡ nói: “Sói đấy, lần này thì hay rồi, Kahn, sói đấy.”
Soares chỉ cười khổ lắc lắc đầu: “Cách chúng ta còn xa lắm, từ đây không gọi được nó đâu.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng y lại thầm nhủ: “Đúng là sói không chứ? Tiếng hú kéo dài thế này, vậy thì con sói đó phải lớn chừng nào chứ? Lẽ nào là Lang vương? Tiếng tru tập hợp lớn như vậy, chắc không phải nó muốn triệu tập tất cả các đàn sói trên tầng bình đài thứ ba này đến đấy chứ?” Nghĩ tới đây, y không khỏi thấy lạnh cả người.
Merkin lập tức hạ lệnh: “Nhanh lên, đi theo hướng sóng âm truyền đến.” Cuối cùng y cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, có sói thì tốt rồi, có sói thì tốt rồi. Nhớ lại mấy ngày trước, Khafu tức giận hầm hầm đến tìm y, nói rằng đám lính đánh thuê đang xì xào bàn tán, bảo bọn họ vốn không tiến thêm được bước nào, mà chỉ đi vòng vòng trong sương mù. Lúc ấy, Merkin đúng là một phen kinh hãi, khó khăn lắm mới dẹp yên được vụ việc. Nghĩ tới đây, y bất giác liếc nhìn Nhạc Dương một cái, nhưng không nói gì, chỉ thúc giục cả bọn nhanh lên, nhanh lên nữa.
Phía sau bọn Merkin một quãng, Lữ Cánh Nam đang chống gậy gỗ, đột nhiên dừng lại, không khí đưa đến những âm thanh rất nhỏ, gần như không nghe thấy được, nhưng thính giác nhạy bén của cô vẫn phát hiện ra khí thế hào hùng ẩn chứa bên trong đó. Cô lắng nghe sức sống cuồn cuộn tuôn trào trong tiếng hú ấy, thầm đưa ra phán đoán bước đầu: “Đây tuyệt đối không phải là tiếng sói hú, âm thanh này lan truyền xa hơn, bùng phát mạnh hơn, lại kéo dài như vậy, lồng ngực của loài sói không thể tích tụ nhiều hơi như thế được.” Nghĩ tới đây, cô sực nhớ ra, có vị đại sư Mật tu từng nói, đến một bước ngoặt quan trọng nào đó, nội khí bên trong cơ thể tích tụ chồng chất đến mức tắc nghẽn, người tu luyện sẽ ngửa cổ hú dài. Nhưng hiện tượng này chỉ xuất hiện ở những người tu luyện nội khí, còn sở học của cô lại chú trọng vào phương diện luyện tập thể năng, còn cách điểm đột phá ấy một quãng đường rất xa, thế nên cô cũng không được tiếp xúc nhiều với các nội dung tu luyện ấy cho lắm. Lữ Cánh Nam thầm nhủ: “Phải chăng pháp sư Á La đã đột phá?” Nhưng ngay sau đó lại lắc lắc đầu, dù pháp sư Á La có đột phá được cửa ải tu luyện, ông cũng không bao giờ học theo tiếng tru của loài sói, lẽ nào, đó chính là linh thú mà người đó vẫn luôn kiếm tìm… Tử kỳ lân trong truyền thuyết!
Ở phía trước bọn Trác Mộc Cường Ba, pháp sư Á La ngừng trầm tư, khẽ nhíu mày lại, trong không khí cuộn trào lên một khí thế kinh người, lũ sói tuyệt đối không thể làm được điều này. Có điều, đối với pháp sư Á La, khí thế như vậy vẫn chưa đáng để lo lắng. Ông thầm nhủ: “Là người Thượng Qua Ba sao? Từ đó đến giờ, sao không hề cảm nhận được khí thế này nhỉ?” Ông nghiêng đầu liếc nhìn Mẫn Mẫn đang ủ rũ nhặt cành cây, thấy cô dường như cũng cảm ứng được điều gì đó, đang kinh ngạc ngước lên nhìn mình, liền mỉm cười nói: “Không có gì đâu, là lũ sói đi săn thôi.” Thấy Mẫn Mẫn có vẻ hờn dỗi, trong lòng pháp sư lại thoáng động: “Cô bé này có thể kiên trì được đến Bạc Ba La thần miếu, chắc không phải là vấn đề, nhưng có kiên trì được đến lúc gặp lại Cường Ba thiếu gia hay không, thì khó nói lắm.”
Mấy phút sau, cơn gió lồng lộng trên không trung mang tiếng hú của Trác Mộc Cường Ba đi đến một nơi rất xa. Trên đỉnh một tòa kiến trúc tương tự như Kim tự tháp, cái bóng đen nằm ở vị trí cao nhất trên bình đài khẽ vẫy vẫy tai, mở cặp mắt ngạo nghễ nhìn đời đó ra, tung mình đứng bật dậy, khe khẽ đung đưa cái đầu. Bên dưới Kim tự tháp, lập tức có vô số cái bóng lố nhố đứng dậy… Xung quanh tòa Kim tự tháp ấy, không ngờ lại là cả ngàn con sói và chó ngao, dường như vị trí của mỗi con trên Kim tự tháp cũng tượng trưng cho thân phận và địa vị của chúng. Bọn chúng đều hơi ngạc nhiên ngước nhìn vị vương giả ở ngôi chí cao vô thượng kia, chỉ thấy đức vua của chúng chăm chú nhìn về phía Nam, khe khẽ cúi đầu, rồi lại ngẩng lên, phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa.
Khí thế như bậc quân vương giáng lâm theo tiếng gầm chấn động cả không gian ấy lan tỏa, đè nén khắp tứ phía xung quanh. Tất cả lũ sói và chó ngao đều khe khẽ cúi đầu, lộ ra vẻ khiêm nhường của chúng trước sự uy nghiêm của bậc vương giả. Nhưng những con sói hoặc chó ngao có được vị trí ở Kim tự tháp này dường như đều không phải hạng tầm thường, bọn chúng nhanh chóng nhận ra sự khiêu khích và chiến ý trong tiếng gầm của đức vua, lập tức đua nhau ngẩng đầu lên, đồng thanh hú vang trợ uy cho lãnh tụ của chúng.
Âm thanh của nghìn vạn con sói cùng tru lên ấy mới thực sự là núi non rung chuyển, khí thế đáng sợ ấy tựa như khiến cả mây trên trời cũng phải lui bước, nhưng bọn chúng vẫn không hiểu, tại sao đức vua lại đột nhiên hướng về phương Nam phát ra tiếng gầm như thế? Tựa hồ ngài đang hồi đáp lại gì đó? Duy chỉ có mấy con ở ngay bên dưới vương tọa nơi đỉnh Kim tự tháp là không tru lên theo đức vua, một con chó ngao cái lông trắng như tuyết, ngước nhìn đức vua ở ngôi cao kia một cái, tựa như đang nói: “Chỉ là mấy con sói vặt vãnh bị xua đuổi hoan hô khi vây bắt được con mồi, ngài là bậc vương giả, hà tất phải chấp nhặt bọn chúng làm gì.”
Bóng đen kia nhe răng ra, tựa như cười cười, rồi nằm xuống vương tọa, chừng như rất hài lòng với tiếng gầm vừa rồi của mình, nếu đến gần hơn nữa, sẽ phát hiện ra, bộ lông đen của nó thực ra không phải màu đen, mà là… màu tím đỏ!
Khoảng mười phút sau, sắc mặt pháp sư Á La từ kinh ngạc chuyển sang kinh hãi… từ nơi xa phía trước, vẳng lại tiếng hồi đáp với tiếng hú vừa rồi, âm thanh ấy… thật đáng sợ! Lẽ nào, không thể tiếp tục tiến lên nữa hay sao?
Trác Mộc Cường Ba không ngờ, một tiếng hú của mình lại gây ra phản ứng lớn như vậy, gã chỉ biết trong cơ thể mình có một luồng khí dồi dào cuồn cuộn chảy qua chảy lại, không thể không phát tiết ra ngoài cho bớt phần bức bối. Lúc này, Sói Cả và Sói Hai đã trở lại chỗ Trác Mộc Cường Ba, Sói Út hưng phấn vô cùng, không ngừng ríu rít với Sói Cả, nào là A U Chang thế này, A U Chang thế kia. Sói Hai đi một vòng xung quanh con thằn lằn khổng lồ, rồi đến trước mặt Trác Mộc Cường Ba, húc mạnh vào người gã một cú, sau đó lùi lại mấy bước, chân trước tẽ ra, đuôi đặt ngang. Tư thế này Trác Mộc Cường Ba đã rất quen thuộc, ý của Sói Hai là: “Nào, khiêu chiến, một chọi một!”
Trác Mộc Cường Ba cười cười, rồi ngửa người ra sau, đây là tư thế biểu thị sự nhượng bộ, ý nói, tao không đánh với mày, coi như tao thua đi. Lúc này, đúng thực là gã không còn năng lực quần nhau với Sói Hai nữa, cánh tay cầm dao vẫn đang run run tê nhức, vừa nãy lại hú lên mấy tiếng, tuy cũng khiến thân thể và tâm trạng đều vô cùng dễ chịu, nhưng cũng rất tốn sức, giờ gã chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi mà thôi. Sói Hai nhảy lên người Trác Mộc Cường Ba, liếm liếm mặt gã, cọ đầu vào cổ vào tai gã, rồi lại áp mặt vào mặt gã, tựa như để cổ vũ khích lệ gã.
Không lâu sau, Sói Cả bỗng nhiên run bắn thân mình, rõ ràng còn sợ hãi hơn khi phát hiện ra con thằn lằn khổng lồ khi nãy gấp bội phần, ba anh em sói xám đều kinh hoảng ngoảnh đầu, nhìn chằm chằm vào màn sương mù xa xăm, tựa như đã xảy ra chuyện gì khiến chúng không biết phải ứng phó thế nào nữa. Sau khi nghiêng tai lắng nghe một lúc lâu, ba con sói mới yên tâm phần nào, đưa mắt nhìn nhau như thể vẫn chưa hết sợ. Còn Trác Mộc Cường Ba thì vẫn nằm dưới đất, không cảm giác được gì cả.
Con thằn lằn khổng lồ tuy ngã lăn ra đất không dậy được, nhưng vẫn hung hãn vô cùng, cái miệng to như chậu máu đầy răng nhọn cũng không phải thứ vớ vẩn, mà bị cái đuôi to tướng kia của nó quét trúng một phát, thì Trác Mộc Cường Ba và ba anh em sói xám cũng không chịu nổi. Nhưng dù có khỏe mấy nó cũng không thể thay đổi được tình thế đã định, ba anh em sói xám cẩn thận canh chừng bên ngoài phạm vi công kích của con thằn lằn. Chúng đang chờ đợi, chờ đợi con quái thú khổng lồ bị thương này đói đến mức không thể cựa quậy gì được nữa.
Tính nhẫn nại, là một trong những đặc tính của loài sói mà nhân loại từ thời cổ đại đã rất khâm phục, có lẽ người xưa khó mà hiểu được, tại sao loài sinh vật này lại có sức nhẫn nại đáng sợ đến nhường ấy, có thể kiên trì không ăn nhiều ngày đến vậy mà vẫn giữ được sức khỏe cùng năng lực chiến đấu như thế. Loài sói lúc nào cũng thực hiện một cách hoàn mỹ phương thức săn bắt hiệu quả cao nhất, trả giá thấp nhất để giành được lợi ích lớn nhất, vì vậy, khi con thằn lằn kia vẫn còn khả năng gây ra cho chúng những tổn thương ngoài ý muốn, chúng sẽ tuyệt đối không đến quá gần đối phương. Trác Mộc Cường Ba phát hiện, ba anh em sói xám như đã thỏa thuận từ trước, cùng lẳng lặng đến gần chỗ đầu con thằn lằn, hoặc ngồi hoặc nằm. Trác Mộc Cường Ba định đến ngồi cạnh Sói Út, nhưng lại bị nó xua xua chân trước, ý bảo gã tránh ra xa một chút. Trong khoảnh khắc tiếp xúc với ánh mắt Sói Út ấy, Trác Mộc Cường Ba dường như đã nhận ra sự thay đổi trong cặp mắt nó, khi Sói Út nhìn gã, ánh mắt ấm áp mà thân thiết, nhưng khi nó hướng qua chỗ con thằn lằn kia, ánh mắt ấy bỗng trở nên lạnh lùng buốt giá.
Trác Mộc Cường Ba nghĩ ngợi rất lâu, mới sực hiểu ra, giờ đây chủ khách đã đổi vai, kẻ đi săn trở thành con mồi, vị trí của ba anh em sói xám đảm bảo sao cho con mồi vừa mở mắt ra là liền nhìn thấy cặp mắt sói rừng rực sát khí khiến người ta phải rét run lên của chúng. Mà con mồi đang không thể nhúc nhích gì kia, biết rõ rằng mình sắp bị ăn thịt, lại còn bị những sát thủ sắp xơi tái mình nhìn chằm chằm như thế, nhất định là sẽ kinh hoảng khôn cùng, lòng rối như tơ, không thể yên ổn. Nhưng vì bản năng sinh tồn, nó lại không thể không tập trung tinh thần đối mặt với lũ thợ săn khủng khiếp ấy, không dám lơ là dù chỉ một phút giây. Cứ kéo dài như vậy, tinh thần con mồi chắc chắn sẽ suy sụp, cũng có nghĩa là, ba anh em sói xám chỉ cần ngồi yên một chỗ đó, nhìn con mồi không thể động cựa kia, là đã có thể nhanh chóng đẩy nó vào chỗ chết. Lẽ nào, đây chính là tuyệt chiêu dùng ánh mắt giết chết kẻ địch trong truyền thuyết hay sao?
Trác Mộc Cường Ba học theo ba anh em sói xám, dồn sát khí vào mắt, mới đầu gã trừng mắt lên, nhưng chỉ được một lúc thì thấy hai mắt đều cay cay nhức nhối khó chịu, liền chuyển sang chỉ nhìn bình thường, sát khí chôn sâu trong ánh mắt, uy lực lại tăng thêm gấp bội. Trước ánh mắt đằng đằng sát khí của gã và ba anh em sói xám, con thằn lằn khổng lồ trở nên nôn nóng, lo lắng dị thường, chốc chốc lại nhe nanh múa vuốt một bận, tựa như bọn Trác Mộc Cường Ba đang áp sát tới chỗ nó, nhưng trên thực tế, gã và ba con sói đều không hề nhúc nhích.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: