truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Mật mã Da Vinci – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 9
Cho điểm 5 sao 4 sao 3 sao 2 sao 1 sao 5161 Phiếu 

Đã xem 2391983 lần. 

Trinh Thám, Hình Sự

loading...

MẬT MÃ DA VINCI

Chương 9

Để đảm bảo cuộc trò chuyện của mình với Langdon không bị ngắt quãng, Bazu Fache đã tắt máy di động. Tệ thay, đó là một “mô-đen” mới đắt tiền với chức năng máy thu thanh hai chiều. Do vậy, trái với mệnh lệnh, một nhân viên đang sử dụng nó để gọi cho ông ta. 
“Capitaine?”, Điện thoại kêu lạo xạo như tiếng bộ đàm. 
Fache cảm thấy răng mình nghiến chặt giận dữ. Ông ta không thể tưởng tượng có việc gì quan trọng đến mức Collet cắt ngang cuộc urveillance cachée này (1) – đặc biệt vào lúc gay cấn này. 
Ông ta nhìn Langdon với ánh mắt xin lỗi: “Tôi xin phép một lát thôi”. Ông ta rút điện thoại ra từ thắt lưng và nhấn nút nghe: “Vâng?”. 
“Capitaine, un agent du Département de Cryptographie est arrie”(2) 
Sự tức giận của Eache tạm lắng xuống. “Một người giải mật mã. Dù rơi vào thời điểm tồi tệ này, đây có lẽ là một tin tốt lành. 
Fache, sau khi tìm thấy cái văn bản khó hiểu của Saunière trên sàn, đã gửi những bức ảnh về toàn bộ hiện trưclng vụ án đến Phòng Mật Mã với hy vọng ai đó có thể cho ông ta biết Saunière định nói điều quái quỷ gì. Nếu chuyên gia mật mã đến, thì rất có thể là ai đó đã giải mã được lời nhắn của Saunière. 
“Tôi đang bận vào lúc này”, Fache trả lời, bộc lộ rõ qua giọng nói là lệnh của ông ta đã bị vi phạm. “Bảo người giải mã chờ tôi ở trụ sở chỉ huy. Tôi sẽ nói chuyện với anh ta sau khi xong việc”. 
“Cô ta”, giọng nói kia sửa lại, “Đó là nhân viên Neveu”. 
Fache trở nên mỗi lúc một kém thích thú với cuộc điện đàm này. Sophie Neveu là một trong những sai lầm lớn nhất của DCPJ. Là một déchiffreuse(3) trẻ của Paris từng học khoa mật mã ở Anh tại trường Hoàng gia Holloway, Sophie Neveu được ấn vào tay Fache buộc ông ta phải nhận hai năm trước như là một phần trong nỗ lực của Bộ nhằm đưa thêm phụ nữ vào lực lượng cảnh sát. Việc Bộ nhảy vào can thiệp để chỉnh đốn chính trị, Fache lập luận, đang làm cho Cục yếu đi. Phụ nữ không chỉ thiếu thể chất cần thiết cho công việc cảnh sát, mà sự hiện diện của họ còn gây một sự phân tâm nguy hiểm cho những người đàn ông trong ngành. Đúng như Fache đã lo sợ, Sophie Neveu đang gây ra sự xao lãng nhiều nhất. 
Ở tuổi ba mươi hai, cô có một quyết tâm bướng bỉnh gần đến mức ngoan cố. Việc cô hăm hở theo phương pháp giải mã mới của Anh đã không ngừng làm các nhà mật mã học Pháp kỳ cựu tức tối. Và điều khó chịu nhất đối với Fache là cái sự thật phổ quát không sao tránh khỏi này: trong một văn phòng của những người đàn ông trung niên, một phụ nữ hấp dẫn luôn khiến họ rời mắt khỏi công việc đang làm. 
Người đàn ông trong máy liên lạc vô tuyến nói: “Nhân viên Neveu một mực đòi nói chuyện với ông ngay lập tức, thưa đại úy. Tôi đã cố ngăn cô ấy, nhưng cô ấy đang trên đường vào Hành Lang Lớn”. 
Fache chùn lại, vẻ hoài nghi: “Thật không thể chấp nhận được! Tôi đã nói rất rõ mà…”. 
Trong chốc lát, Robert Langdon nghĩ Bezu Fache đang bị choáng. Viên đại uý ngừng nói giữa chừng, quai hàm thôi chuyển động và mắt lồi ra. Cái nhìn tức giận dường như dính chặt vào một cái gì đó qua vai của Langdon. Trước khi Langdon có thể quay lại nhìn xem đó là gì, thì ông nghe thấy một giọng phụ nữ nhẹ nhàng phía sau ông. 
“Excusez-moi, messieurs (4)
Langdon quay lại nhìn người thiếu phụ đang đi tới. Cô đi xuôi hành lang, tiến về phía họ với những sải chân dài, uyển chuyển… một dáng đi đầy tự tin khó quên. Mặc xuề xòa một chiếc váy len Ailen màu kem, dài đến đầu gối phủ lên đôi tất đen, cô trông quyến rũ và khoảng ba mươi tuổi. Mái tóc dày màu đỏ xõa không kiều cách xuống bờ vai, đóng khung khuôn mặt ấm áp. Không giơng những nàng tóc vàng ẽo ợt vô cá tính dán đầy trên tường phòng ngủ tập thể của trường Harvard, người phụ nữ này trông khỏe mạnh với vẻ đẹp không trang điểm và sự chân chất tỏa ra một vẻ tự tin kỳ lạ. 
Trước sự ngạc nhiên của Langdon, người phụ nữ đi thắng đến chỗ ông và chìa tay ra một cách lịch sự. “Ông Langdon, tôi là Sophie Neveu đến từ Phòng Mật Mã của DCPJ”. Những từ cô phát âm quyện theo cái giọng Anh lơ lớ Pháp. “Hân hạnh”. 
Langdon nắm bàn tay mềm mại của cô trong tay mình và cảm thấy mình cứng sững trong cái nhìn mạnh mẽ của cô. Mắt cô màu xanh ôliu – sắc và trong. 
Fache hít một hơi dài, rõ ràng là chuẩn bị đưa ra lời quở trách. 
“Đại uý”, cô nói, nhanh chóng quay sang và chặn trước đòn tấn công của ông ta, “xin thứ lỗi cho sự xen vào ngắt quãng, nhưng…”. 
“Ce n est pas le moment!”(5) – Fache lắp bắp. 
“Tôi đã cố gọi cho ông”, Sophie tiếp tục nói bằng tiếng Anh, như để thể hiện sự lịch thiệp đối với Langdon. “Nhưng ông đã tắt điện thoại”. 
“Tôi tắt máy là có lý do”, Fache rít lên. “Tôi đang nói chuyện với ông Langdon”. 
“Tôi đã giải được mật mã số”, cô nói dứt khoát. 
Langdon cảm thấy phấn khích. Cô ấy đã giải được mật mã số sao? 
Fache trông có vẻ phân vân không biết nên phản ứng thế nào. 
“Trước khi tôi giải thích”, Sophie nói, “Tôi có một lời nhắn khẩn cấp cho ông Langdon”. 
Thái độ của Fache chuyển sang sự quan tâm sâu sắc: “Cho ông Langdon?”. 
Cô gật đầu, quay sang Langdon: “Ông cần liên lạc ngay với Đại sứ quán Mỹ. Họ có một tin nhắn cho ông tử Mỹ”. 
Langdon ngạc nhiên, sự phấn khích về mật mã nhường chỗ cho một thoáng lo lắng bất chợt. Một tin nhắn từ Mỹ sao? Ông cố nghĩ xem ai đang cố gắng liên lạc với ông. Chỉ một vài đồng nghiệp biết ông đang ở Paris. 
Quai hàm rộng của Fache nghiến chặt khi nghe tin đó: “Đại sứ quán Mỹ à?”, ông ta hỏi lại, nghe có vẻ nghi ngờ. “Làm thế nào họ biết có thể tìm thấy ông Langdon ở đây?”. 
Sophie nhún vai: “Chắc chắn họ đã gọi đến khách sạn của ông Langdon, và người trực đã nói cho họ biết ông Langdon đã bị một nhân viên DCPJ đưa đi”. 
Fache trông có vẻ hoang mang: “Và đại sứ quán đã liên lạc với Phòng Mật~Mã của DCPJ sao?”. 
“Không, thưa ông”, Sophie nói, giọng rắn rỏi. Khi tôi gọi đến tổng đài của DPCJ để cố gắng liên lạc với ông, họ đã có lời nhắn cho ông Langdon và nhờ tôi chuyển nếu tôi liên lạc được vởi ông”. 
Trán Fache nhăn lại, rõ ràng là bối rối. Ông ta định nói, nhưng Sophie đã quay lại với Langdon. 
“Ông Langdon”, cô nói, rút ra lừ túi áo một mảnh giấy, “đây là số điện thoại bộ phận dịch vụ nhắn tin của đại sứ quán. Họ bảo ông gọi càng sớm càng tốt”. Cô đưa cho ông tờ giấy với cái nhìn chăm chú. “Trong khi tôi giải thích mật mã cho Đại uý Fache, ông nên gọi cho số này”. 
Langdon nhìn chằm chằm vào mảnh giấy nhỏ. Có một số điện thoại Paris cùng số máy con nội bộ. “Cảm ơn cô”. Ông nói, cảm thấy lo lắng, “tôi có thể tìm thấy đíện thoại ở đâu?”. 
Sophie định rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi áo len, nhưng Fache phất tay ra hiệu bảo cô cất đi. Lúc này trông ông như núi lửa Vesuvius sắp phun. Không rời mắt khỏi Sophie, ông lấy điện thoại di động của mình chìa ra. “Đường dẫn này an toàn, ông Langdon. Ông có thể dùng nó”. 
Langdon cảm thấy bối rối bởi sự giận dữ của Fache với người thiếu phụ. Cảm thấy không thoải mái, ông nhận chiếc điện thoại của viên đại uý. Ngay lập tức Fache kéo Sophie ra cách đó vài bước và bắt đầu thấp giọng quở trách cô. Càng lúc càng không ưa viên đại uý, Langdon ngoảnh đi khỏi cuộc đối đầu kỳ lạ và bật máy điện thoại. Xem lại mảnh giấy Sophie vừa đưa cho, Langdon bấm số. 
Đường dây bắt đầu đổ chuông. 
Một hồi…hai hồi…ba hồi… 
Cuối cùng cũng đã kết nối được. 
Langdon chờ đợi giọng người trực tổng đài của đại sứ quán, nhưng ông nhận ra rằng mình đang nghe một máy trả lời tự động. Lạ thay, giọng nói trong cuốn băng rất quen. Đó là giọng của Sophie Neveu. 
“Bonjour, vous etes bien chez Sophie Neveu…” giong ngutfi phu nil vang len. “Je suis absente pour le moment, mais…”(6)
Bối rối, Langdon quay sang Sophie: “Tôi xin lỗi, cô Neveu. Tôi nghĩ cô đã đưa cho tôi…”. 
“Không, đó là số đúng đấy”, Sophie đột ngột ngắt lời, như thể đoán được sự bối rối của Langdon, “Đại sứ quán có hệ thống tin nhắn tự động. Ông phải bấm mã vào để nghe thấy tin nhắn của ông”. 
Langdon ngớ ra nhìn: “Nhưng…”. 
“Nó là mã số gồm ba con số trên mảnh giấy tôi đã đưa cho ông”. 
Langdon mở miệng toan giảỉ thích sự aihầm lẫn kỳ lạ, nhưng Sophie nhìn ông ra hiệu im lặng trong khoảnh khắc. Đôi mắt màu ôliu của cô gửi đi một thông điệp rất rõ ràng. 
Đừng hỏi. Cứ làm thế. 
Hoang mang, Langdon bấm số nội bộ trên mảnh giấy nhỏ: 454. 
Lời nhắn của Sophie ngay lập tức dừng lại, và Langdon nghe thấy một giọng ghi âm điện tử nói tiếng Pháp: “Bạn có một tin nhắn”. Vẻ như 454 là mã số kết nối từ xa để Sophie nhận tin nhắn khi cô đi vắng. 
Mình đang nghe các tin nhắn của cô ấy? 
Langdon có thể nghe thấy tiếng cuộn băng đang tua. Sau cùng, nó dừng lại và cái máy lại hoạt động. Langdon lắng nghe khi tin nhắn bắt đầu vang lên. Giọng nói trên đường dây lại là của Sophie. 
“Ông Langdon”, tin nhắn bắt đầu với lời thì thầm dễ sợ. “Đừng phản ứng gì với tin nhắn này. Hãy bình tĩnh lắng nghe. Ngay lúc này ông đang gặp nguy hiểm. Hãy làm theo thật sát sao những chỉ dẫn của tôi”. 
Chú thích: 
(1) Tiếng Pháp trong nguyên bản: giám sát ngầm.
(2) Tiếng Pháp trong nguyên bản: Thưa đại úy, một nhân viên Phòng Mật mã đã đến.
(3) Tiếng Pháp trong nguyên ban: nữ giải mã viên. 
(4) Tiếng Pháp trong nguyên bản: Xin các ông thứ lỗi.
(5) Tiếng Pháp trong nguyên bản: Đây không phải lúc.
(6) Tiếng Pháp trong nguyên bản : Xin chào, đây là nhà của Sophie Neveu.. Hiện nay tôi đang đi vắng, nhưng…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: