truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 25 + 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25

Các nam nhân viên đang túm tụm quanh một tờ tạp chí vội vã đứng bật dậy khi Hữu đẩy cửa kính bước vào. Với nụ cười trên môi, anh ta vui vẻ gật đầu chào tất cả. Thế nhưng, tất cả đều biết đôi mắt lạnh lẽo của Hữu đang lướt rất nhanh, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào, từ những bộ đồng phụ c thẳng nếp trên người nhân viên, bình gốm cắm hoa tươi rói trên quầy thu ngân cho đến các mẫu hàng mới nhập bày biện kiểu mới trên kệ gỗ trắng dọc theo bức tường lớn.

- Thiếu một người! – Hữu nhận xét.

- Dạ, Sơn tới trễ chút xíu! – Một ai đó rụt rè lên tiếng.

- Vậy sao? – Hữu lạnh lùng.

Mọi người tản về vị trí làm việc. Không khí yên tĩnh. Mùi hương táo xanh từ máy điều hòa lan tỏa trong không gian, mát lạnh, gây nên ấn tượng sang trọng vô hình. Bước vào phòng điều hành, Hữu mở laptop, gọi nhân viên thu ngân và bắt đầu kiểm tra sổ sách của ngày hôm trước.

Cửa hàng thời trang thể thao đã khai trương hơn một tháng. Bức tường ngoài sơn phủ một màu xanh biếc tươi mát, những ô kính lớn phô diễn hàng chục manne- quin trong các tư thế độc đáo khiến cửa hàng nổi bật trên dãy phố vốn dĩ đầy ắp những cửa tiệm bày trí kiểu cũ. Nhưng đặc biệt nhất chính là tấm poster khổng lồ in ảnh Thái Vinh. Chiếc áo dry fit trễ nải để lộ cánh tay thon dài. Đôi chân tuyệt đẹp hiện ra dưới chiếc váy chơi golf. Tất cả thoạt tiên gây cảm giác tinh khiết và lành mạnh. Tuy nhiên, nhìn kỹ, cái vẻ mặt như thể nhạo báng cùng ánh mắt u ám đượm vẻ thách thức đớn đau của nhân vật trong ảnh mới là ấn tượng kỳ dị nhất. Khi bên hãng thiết kế chọn bức ảnh đó để làm poster trang trí và in bro- chure, Hữu rất phân vân. Tay họa sĩ thực hiện tức khắc trấn an: “Đây mới chính là kiểu hình tượng mà đám khách hàng của các anh mê thích. Vui tươi hồn nhiên hả? Ai cần nữa! Sang trọng thành đạt hả? Đã quá nhàm! Một cô gái như quả táo non nhưng ẩn chứa thuốc độc bí ẩn mới là phong cách mới mẻ, khiến người ta hứng thú. Hãy tin tôi đi!”. Linh cảm mách bảo Hữu thử một lần tin lời nói khoa trương của tay họa sĩ ngạo mạn.

Đúng như kế hoạch của Trung, người bỏ vốn chính, doanh số bán ra ngay từ đầu tuần đã hết sức khả quan. Hữu quyết định làm trái lời Trung. Dịp khai trương, anh cương quyết không giảm giá. Hàng cao cấp không cần loại khách hàng chờ khuyến mãi mới xùy tiền ra, Hữu lập luận. Quả thật, cô nhóc Thái Vinh trên tấm poster đã gây ảnh hưởng nhiều hơn mong đợi. Khách hàng kéo tới ồ ạt, sẵn sàng chi tiền lớn để mua các bộ trang phục chỉ để chơi thể thao hoặc sử dụng thường nhật. Mấy hóa đơn lớn nhất thường thanh toán bằng các loại thẻ tín dụng. Khách hàng là những người ngoài hai mươi như Hữu. Mùi vị sự thành đạt sớm nơi họ có thể đánh hơi khi họ mới vừa đẩy cửa bước vào. Vui vẻ, hoạt bát và vui nhộn, họ có thể chi cho một hóa đơn trên mười triệu đồng không chớp mắt. Hữu căm ghét nỗi thèm khát sắc nhọn như một mũi dao mà những kẻ đồng lứa giàu có kia thản nhiên đâm vào lòng anh. Một ngày nào đó ta phải trở nên giàu có, ta cũng xài tiền lớn như đám người này, anh tự nhủ. Một cách thầm kín và vô thức, Hữu vẫn ngưỡng mộ ngắm nhìn họ, gắng sức ghi nhận mọi biểu hiện sành điệu, để mô phỏng. Việc tiếp xúc thường nhật với giới thượng lưu khiến Hữu mau chóng nhận ra lớp vỏ hào nhoáng lâu nay anh tự hào khoác cho bản thân còn xa mới chạm tới độ sang trọng thứ thiệt. Giàu có đúng nghĩa không phải là niềm tự hào về những đồ đạc đắt tiền được sở hữu. Nó nằm trong cái cách xài tiền kia. Thoải mái, dễ dàng, chẳng cần chút đắn đo hay bận tâm .

Tiền bạc kéo đến tựa một cơn lốc cuồng say. Nó kích thích người ta làm việc liên tục, thèm khát kiểm soát tất cả, chu toàn tất cả, không bao giờ biết tới mệt mỏi. Có những hôm, sau khi cho nhân viên về hết, ngồi một mình trong cửa hiệu đóng kín, Hữu vuốt phẳng các hóa đơn thanh toán bằng thẻ, dốc hết tiền mặt thu được trong các ô vuông thu được trong ngày lên mặt bàn. Ngắm nhìn và chạm tay vào tiền bạc cụ thể là một thú vui kỳ quặc. Khi đó, tâm trạng trở nên phấn chấn khủng khiếp đến mức nó khiến người ta như lịm đi. Trong trạng thái lâng lâng nửa thức nửa tỉnh đó, tất cả mệt mỏi đều tiêu tan. Hữu phát hiện còn một thứ khác có sức hấp dẫn không kém tiền bạc. Đó là quyền lực. Vì làm việc tại công ty quảng cáo lớn, Trung không thể ra mặt là ông chủ một nhãn hiệu thời trang. Nhiệm vụ tuyển dụng và quản lý nhân viên thuộc về Hữu. Mỗi khi anh bước vào cửa hàng, đám nhân viên đều hạ thấp giọng, cố gắng làm việc thật tử tế để không bị anh quở trách. Họ không che giấu việc họ nể trọng anh. Họ mừng vui mỗi khi được anh quan tâm và khen ngợi. Họ sợ hãi ra mặt khi anh cáu kỉnh hạch sách vì một chi tiết nào đó thiếu hoàn chỉnh. Hữu tận dụng triệt để uy lực của mình. Anh tin chắc, bộ máy cửa hàng hoạt động hoàn hảo, chính là nhờ sức mạnh quyết đoán từ người cầm đầu. Uy lực hiệu quả cao nhất khi bọc trong lớp vỏ vừa cứng rắn, vừa mềm mỏng. Càng về sau này, Hữu càng tin chắc mối liên kết ghê gớm giữa tiền bạc và quyền lực. Anh ta lý giải được vì sao đám bạn ở trường đại học luôn nhìn Vĩnh với con mắt khác. Vĩnh tự tin vì có chỗ dựa tiền bạc và tên tuổi của gia đình. Kết luận này khiến Hữu hết sức phấn khích. Một khi giải mã được các nấc thang của Vĩnh, anh sẽ tăng tốc và vượt qua không quá khó khăn.

Kiểm tra con số trên excel với nhân viên thu ngân, nhưng Hữu vẫn để mắt và lắng nghe bên ngoài khu vực bán hàng. Hai vị khách ngoại quốc bước vào đã hơn 15 phút, đang trao đổi gì đó với nhân viên đứng quầy phụ trang, giọng nói càng lúc càng cao hơn, gay gắt. Hữu đặt laptop sang bên, đứng dậy bước ra ngoài. Nhân viên phụ trách khu vực túi xách và phụ trang là Sơn, người đến trễ. Hình như cậu ta không biết sự hiện diện của Hữu. Nhìn thấy anh, cậu ta giật thót, ánh mắt lảng tránh nhìn sang hướng khác. Ngay tức khắc, Hữu đánh hơi thấy mùi của sự bất thường. Đi thẳng đến trước hai vị khách hàng trẻ tuổi, anh nhẹ nhàng hỏi bằng tiếng Anh:

- Xin lỗi, anh chị cần tôi giúp đỡ gì không?

Đôi mắt xám tro của cô gái sẫm lại đầy phẫn nộ, hướng thẳng về phía Hữu, chìa tay cho anh xem cái hóa đơn bán hàng. Rõ ràng, cô ta giận dữ nhưng cố kiềm chế:

- Chúng tôi mua một cái túi da và hai chiếc ba- lô. Tôi muốn thanh toán bằng US dollar. Anh hiểu ý tôi không?

- Tất nhiên được thôi. Ở đây, chúng tôi chấp nhận thanh toán theo tỉ giá ngoại tệ niêm yết!- Hữu thoáng khó chịu. Khách Tây thường có thái độ kẻ cả đáng ghét dù họ không hào phóng bằng khách Việt – Nhân viên của tôi không giải thích sao?

Sơn cụp mắt xuống. Gương mặt anh ta như dại đi. Người đàn ông ngoại quốc chen vào bằng thứ tiếng Anh khó nghe:

- Chúng tôi không bằng lòng với giá mà nhân viên của anh đề nghị. Quá thấp. Chúng tôi muốn giá công bằng.

Hữu hiểu ngay vấn đề. Anh nói tỉ giá cửa hàng quy định. Nét cau có trên mặt hai vị khách tức khắc giãn ra. Cô gái gật đầu lia lịa. Hữu đưa họ tới quầy thu ngân. Khi hai vị khách thanh toán xong xuôi, anh lấy một móc chìa khóa tặng cô gái, thay cho lời xin lỗi. Họ vui vẻ tạm biệt anh, hẹn sớm gặp lại. Khi họ đi khuất, Hữu quay trở vào, nhìn lướt trên đầu Sơn: “Cậu vào phòng điều hành ngay!”. 

- Cậu nói rõ cho tôi nghe cách ăn gian tiền bằng cách hạ tỉ giá ngoại tệ coi nào! – Hữu hất hàm, không rào đón.

- Dạ, thưa anh, em không cố ý…

- Trả lời thẳng câu hỏi đi!

- Dạ… dạ… Em chỉ nói với khách ở đây không nhận thanh toán ngoại tệ, nên em sẽ đổi tiền giùm họ. Họ đưa đô cho em, tính theo tỉ giá thấp. Lát sau, em sẽ thanh toán lại với thu ngân bằng giá niêm yết… – Sơn nuốt nước bọt, rồi ngưng bặt.

- Cậu làm vậy bao nhiêu lần rồi?

- Dạ, lần này là lần đầu tiên! – Sơn nhìn Hữu, ánh mắt tuyệt vọng – Vì em không thấy thu ngân, nên em liều thử coi sao.

- Được thôi, để tôi hỏi thu ngân xem đã bao nhiêu lần cậu thanh toán hộ khách! – Vừa nói, Hữu vừa nhoài tay lấy điện thoại bàn.

- Anh Hữu, tha lỗi cho em… Em phạm sai lầm lần này là lần cuối. Em xin khai thật. Em làm vụ này sáu lần rồi… – Giọng Sơn bé xíu, gần như kiệt sức.

- Tôi sẽ tha thứ nếu cậu khai thật số tiền lời cậu kiếm được khi chơi trò này!

Đôi môi xám ngoét của Sơn lập bập:

- Dạ, ba trăm ngàn đồng, thưa anh!

Tựa hẳn vào lưng ghế, Hữu nhếch môi cười lạnh lẽo. Bây giờ thì chẳng cần phải nhẹ nhành nữa. Anh đưa cho Sơn thanh sắt. Cậu ta đã tự mài nó thành con dao để tự đâm chính mình. Hữu búng nhẹ tay:

- Cậu có thể rời khỏi cửa hàng ngay lúc này. Nhớ trả bộ đồng phục nghe!

Sơn đờ đẫn ngồi im. Dường như ý nghĩa của câu mệnh lệnh đó phải mất vài phút mới ngấm vào cậu ta. Chậm chạp ngước lên, Sơn nhìn Hữu, đờ đẫn:

- Anh đuổi việc em hả, anh Hữu?

- Cậu không nghe thấy? Cậu muốn tôi lặp lại?

- Anh hứa là sẽ không đuổi việc khi em khai thật…

- Sao? Tôi hứa vậy hả? Hồi nào? Bằng chứng đâu? – Hữu cười khẩy.

Sơn lảo đảo đứng dậy. Cậu ta nhìn Hữu, như muốn nói gì đó. Nhưng rồi cậu ta cuối mặt, lê bước. Khi ra tới cửa kính, Sơn khựng lại. Cậu ta nhìn mông lung ra con đường nóng bức, rồi một lần nữa ngoái nhìn vào bên trong gian hàng rộng lớn, phù hoa. Hữu nhìn theo, chợt nhớ câu đồng dao trong trò chơi ngày bé “Thiên đàng địa ngục hai bên”. Cũng như anh, Sơn là sinh viên trọ học. Cậu ta mới năm nhất. Hữu nhớ như in cái ngày đầu tiên Sơn đứng trước mặt anh, xin việc. Gầy gò, Đầy khao khát và quyết tâm. Một chân bán hàng thế này thật lý tưởng để cậu ta có thể vừa học vừa làm. “Điều mình vừa làm giống như giành miếng bánh trong miệng một đứa nhỏ đói khát vậy!” – Hữu tự nhủ. Thế nhưng thoáng chạnh lòng đó mau chóng bị anh ta gạt ngay. Mình đã dạy cho cậu ta một bài học đắc giá. Những nghiệt ngã của đời sống hữu ích hơn những trò tha thứ vỗ về nhiều. Hãy cho cậu ta nếm mùi địa ngục một lần, để cậu ta biết giá trị của thiên đường đánh mất.

Hữu tiếp tục xem xét các con số. Điện thoại di động vang lên đột ngột khiến anh giật mình. Thái Vinh. Anh ta nhíu mày. Bằng giọng hổn hển đầy lo sợ, cô hỏi ngay anh ta về khoản tiền 100 triệu. “Em có thể lấy lại nó sớm, được không?”. Hữu nhíu mày, đưa mắt nhìn ra ngoài. Nếu các nhân viên nghe lén những gì anh nói, mọi việc chẳng hay chút nào. Anh ta hạ giọng: “Em ghé qua cửa hàng trưa nay gặp anh. Chúng ta nói chuyện cụ thể, nhé cưng!”.

Đúng 11 giờ trưa, Thái Vinh hiện ra bên ngoài cửa kính. Hữu bước ra ngay, không để cô vào bên trong. Cửa xe taxi vẫn mở. Soạn sẵn nụ cười tươi, anh đưa tay đón cô. “Thái Vinh, quay lại ngay!” – Tiếng gọi giật rất lớn từ phía sau. Cô nhóc giật mình, ngoái lại. Trên chiếc xe máy vừa trờ tới cập sát vỉa hè, Hải đang nhìn cô, lo lắng, và cả cầu khẩn. Cô nhóc khựng lại, đắn đo. Cùng Hữu bước vào taxi hay quay lại đi về phía Hải? Hữu đọc rõ nỗi hoang mang trong cô bé. Sự tình cờ lạ lùng. Chỉ trong một buổi sáng, có hai người phải chơi trò thiên đàng địa ngục hai bên.

Chương 26

Hữu đưa mắt nhìn một lượt cửa hiệu đồ ăn Thái khai trương cách đây chưa lâu. Các thực khách mới bước vào tức khắc bị ụp xuống bởi một cái lồng vô hình, với lớp lưới dày ken được dệt từ hương vị của hàng trăm món ăn nồng nực, xa lạ. Buổi trưa, khách đông kín các bàn được phục vụ và cả bên khu vực thức ăn tự chọn. Hầu hết là dân văn phòng và những cô cậu choai choai tiền bạc rủng rỉnh. Hệ thống dây chuyền khởi đi từ một ô vuông trổ trên bức tường bếp vận hành đều đều, chậm rãi. Những cánh tay vươn ra. Các khay thức ăn tự chọn liên tục hiện ra để rồi liên tục biến mất trong cơn thèm ăn vô độ của một đám đông rầm rì, không thể phân biệt nổi diện mạo của từng cá nhân. Xuyên qua tất cả những thứ ấy, Thái Vinh sải bước phía trước, đôi chân dài gầy gò gây ấn tượng kỳ dị bởi chiếc quần shorts jeans siêu ngắn rách tua tủa và đôi bốt da màu xám tro đẹp tuyệt cao ngang bắp chân.

Một nữ nhân viên phục vụ hỏi họ có đặt bàn trước không, sau đó lịch sự mời hai vị khách quá bộ lên lầu. Nhưng Thái Vinh gạt phăng cô ta sang một bên, xăm xăm bước tới cái bàn trống vị trí đẹp nhất, ngay cạnh bức tường kính có những cây cọ Nam Mỹ xanh mướt. Nữ phục vụ vội vã chạy theo, chộp vội cái bảng đồng khắc chữ Reseved giữa bàn, đưa sát mặt Thái Vinh:

- Xin lỗi! Em nhìn thấy gì không? Bàn này khách người ta đặt trước rồi!

Cô nhóc nhún vai, mắt lạnh, giọng thách thức:

loading...

- Vậy ư? Nhưng chị có nhìn thấy em không?

- Có chứ! – Nữ nhân viên trả lời ngay, băn khoăn đưa mắt nhìn quanh, sợ bị hố một điều gì đó – Chắc em là khách có thẻ VIP hả? Nhưng dù sao, hai người cũng không thể ngồi ở đây được đâu.

- Không nói nhiều nữa. Nếu thấy rồi thì phải biết em là ai.

Người phục vụ bối rối lùi về phía sau. Hữu thoáng đắn đo. Nhưng rồi anh cũng bước theo Thái Vinh, ngồi xuống chiếc ghế da trắng kem. Hữu ngạc nhiên khủng khiếp. Anh thừa biết đôi khi hành xử gàn dở, trơ tráo, bất chấp phép tắc mang lại cảm giác thú vị đặc biệt. Nhưng, hành xử xấc xược giữa chốn đông người, lại là nơi sang trọng như Thái Vinh đang làm thì anh không dám nghĩ tới. Nữ nhân viên đứng bên bàn, đăm đăm nhìn cô khách bướng bỉnh. Hữu gọi món nhanh chóng. “Hai người có gọi nước uống gì không?” – Nữ phục vụ hỏi thêm. Lơ đãng nhìn ra bên ngoài kính, cô nhóc cười khẩy: “Hai ly cam vắt!”. “Ở đây không có cam vắt, chỉ có nước cam đóng chai!”. “Vậy thì hãy đi mua cam!” – Thái Vinh lên giọng. Gương mặt nữ phục vụ như sắp vỡ bung với nỗi tức giận dồn nén. Anh gõ nhẹ ngón tay lên tay cô nhóc: “Uống nước cam đóng chai được rồi, cưng!”. Đột ngột Thái Vinh hét lên: “Không! Phải là cam vắt!”. Những người chung quanh giật bắn, đổ dồn mắt về phía họ. “Cô đừng làm ồn!” – Nữ nhân viên gắng kiềm chế. Nhưng cô khách trái tính vẫn hét: “Cam vắt, hiểu không?”. Hữu lặng đi. Anh không ngờ cô nhóc hung hăng đến thế. Người phục vụ ném mạnh quyển thực đơn xuống mặt bàn. Hai ly trà đá đổ nghiêng. Nước lênh láng. Một chiếc ly rơi xoảng xuống sàn gỗ. Sự hỗn loạn không thể kiểm soát. Bất chợt, Hữu nhận ra một người đàn ông châu Á trong bộ cánh màu sẫm, khoảng ngoài 35, đang đi rất nhanh về phía bàn họ. Chủ nhân của nhà hàng, Hữu đoán, với cảm giác khó chịu. Vẻ cau có ghê gớm của Thái Vinh bỗng dịu xuống. Với ánh mắt ngây thơ và tội nghiệp nhất, cô nhìn người đàn ông trung niên, dẩu môi:

- Ông Dee à, nhân viên của ông không muốn phục vụ em! – Cách cô nhóc phụng phịu phát âm từ “ông Dee” khiến người ngoài không khỏi phân vân về mối quan hệ đã được thiết lập giữa họ.

- Ồ, em đừng cáu kỉnh xấu lắm. Nhà hàng mới mở, thực đơn chưa đầy đủ! – Người đàn ông Thái nói tiếng Việt sành sỏi, giọng êm mượt – Tôi mời em dùng bữa trưa nay, không cần thanh toán!

- Không thèm! – Cái cằm nhọn xinh xắn của cô bé hất lên ngạo ngược.

- Thôi nào, đừng bướng bỉnh! – Mỉm cười khoan hòa, ông chủ nhà hàng khẽ ra hiệu cho nữ nhân viên thu dọn đống bừa bộn.

Bất chợt, ông ta quay qua người ngồi cùng Thái Vinh. Một cái nhíu mày rất nhanh nhưng không lọt qua mắt Hữu. Ạnh ta đưa tay cho ông Dee, cười xã giao:

- Hân hạnh được quen ông. Tôi là Hữu. Thái Vinh và tôi cùng là cổ đông của một cửa hàng thời trang thể thao.

- Ồ, tôi rất biết cửa hàng đó! – Ông Dee dịu giọng – Tôi quen Thái Vinh cũng nhờ cái poster bên ngoài cửa hàng của anh. Sắp tới, tôi muốn mời cô bé chụp quảng cáo cho hệ thống nhà hàng của tôi.

Thức ăn được mang lên. Ông Dee chúc hai vị khách ngon miệng, rồi quay gót rời đi. Cô nhóc chểnh mảng ăn xâu thịt nướng kiểu Thái, mắt vẫn nhìn qua tường kính. Dõi theo hướng nhìn của cô, Hữu nhận ra Hải đang ngồi trên xe máy, đau đáu mắt lối ra vào nhà hàng. “Vậy là tên Hải quê mùa đã bám taxi, theo ta đến tận đây – Hữu nghĩ thầm, cười mỉa – Nó tự khoác áo thiên thần hộ mệnh của con bé láo lếu này ư? Tốt nhất là mặc kệ thằng ngốc ấy!”. Một chút nước sốt rơi trên mé tay Thái Vinh. Hữu đưa cho cô nhóc mảnh khăn giấy, nhắc cô nguyên nhân cuộc hẹn:

- Em cần gấp 100 triệu để làm gì? Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận đấy là số vốn em góp vào cửa hàng thời trang sao? Sau ba tháng, em sẽ được chia tiền lời. Anh bảo đảm với em là không tệ đâu…

- Okay, em không quan tâm những chuyện ấy nữa đâu! – Thái Vinh đột ngột cắt ngang – Em sắp phải qua Sing đi học trở lại. Thiệt ra, số tiền đó em lấy của anh Hai. Em phải trả lại cho ảnh thôi. Qua bển, em được ba mẹ và anh Hai chu cấp đầy đủ, nên cũng không cần tiền lắm. Anh ráng thu xếp cho em, okay?

- Khi nào em cần số tiền đó?

- Tuần sau em bay rồi! – Giọng cô nhóc thờ ơ.

- Được. Vậy đầu tuần sau, anh đưa lại em!

Sự thật là Hữu chẳng biết xoay đâu gấp rút một khoản đáng kể như vậy. Tuy nhiên, anh ta cứ hứa cho cô bé yên chuyện. Ngồi trước mặt anh, Thái Vinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt hững hờ. Những gì không thể lý giải luôn khiến anh ta bất an. Sau cái đêm gần gũi đầu tiên, hệt như một cơn ác mộng cố ý ở căn phòng bẩn thỉu, Hữu ngỡ cô bé sẽ thù oán anh, buộc anh phải trả giá thích đáng cho những hành động tàn nhẫn. Thế nhưng, mọi thứ diễn ra trái với những gì anh đoán định. Sau đó mấy ngày, gặp lại anh, Thái Vinh hoàn toàn thản nhiên, như thể chuyện xảy ra giữa họ chỉ là vết xước vặt vãnh. Anh đưa cô bé đi chơi hay xem phim ở những nơi cô thích. Mọi chi phí họ chia đôi, sòng phẳng như hai kẻ quen biết ở mức độ vừa phải. Vài lần, Hữu đề nghị nghỉ trưa ở khách sạn. Thái Vinh đồng ý dễ dàng. Thậm chí, thái độ dễ dàng của cô khiến anh ta chuyển từ ngạc nhiên sang cảm giác bị xúc phạm. Ánh nhìn chế giễu kín đáo của nhân viên các khách sạn bị Thái Vinh ném trả bằng tia mắt đầy thách thức. Trên giường, cô nhóc khá nồng nhiệt. Ghì chặt Hữu trong tay, co bé lục lọi, khẩn thiết kiếm tìm một thứ gì đó mà chính anh cũng không biết rõ. Thế nhưng ngay sau đó, sự lạnh lẽo ập đến. Thái Vinh lại nhìn anh tựa nhìn một kẻ hoàn toàn xa lạ, trống hoác. Giống hệt như lúc này đây…

- Chủ nhà hàng làm quen em như thế nào? – Hữu lên tiếng, phá vỡ sự im lạng.

- À, một lần em ghé cửa hàng lấy cái mũ đánh golf kiểu mới để diện, ông Dee cũng ở đó. Ông ta nhận ra em là người mẫu trên poster. Ông ta săn đón em mới khiếp chứ! – Cô nhóc nhún vai – Khi biết em là chủ cửa hàng thời trang, ông ta càng nể phục. Khi khai trương nhà hàng này cách đây hai tuần, ông ta mời em tới dự. Đầu đuôi là vậy đó…

Hữu lắng nghe. Giữa những thông tin về ông Dee được đưa ra một cách lộn xộn, anh ta chợt hiểu vấn đề: Lý do duy nhất khiến gã trung niên kia để mắt Thái Vinh chính là vẻ non nớt và sắc đẹp khác thường của cô. Vẻ đẹp lạc chuẩn, hoang dã bí hiểm mà ngay chính cô bé cũng chưa thể ý thức. Tại sao ta không chộp lấy điều này để kiếm tiền? Những gã háo sắc như ông Dee kia phải mất tiền mới được tiếp xúc với cô bé. Ý nghĩ bay vụt qua óc Hữu. Anh ta buông muỗng xuống bàn, nhìn thẳng mắt Thái Vinh:

- Nghe đây, em có dám liều bỏ học bên Sing, ở lại Việt Nam không?

- Sao lại thế chứ? – Mắt cô nhóc trợn tròn.

- Em có muốn nổi tiếng và kiếm được nhiều tiền không? Tiền của em, không phải xin của ba mẹ hay anh Hai!

- Bằng cách nào?

- Anh sẽ nhờ anh Trung giới thiệu em làm người mẫu chuyên nghiệp.

- Em đâu có nghèo khó mà phải kiếm tiền sớm!

Cách nói kiêu ngạo nít ranh khiến Hữu tức giận. Nhưng anh ta ghìm lại:

- Mấy cô gái xinh đẹp như em không thiếu. Nhưng, nổi tiếng được bao người? Có danh tiếng, tự kiếm tiền, giàu có sớm là một giá trị rất lớn, rất đáng nể, em hiểu không? Em có thể đạt được tất cả những thứ đó. Dư sức!

Đôi mắt cô nhóc sẫm lại, bắt đầu để tâm vào câu chuyện:

- Em sẽ suy nghĩ thêm những gì anh nói!

Họ chia tay trước cửa nhà hàng. Thái Vinh lên chiếc taxi vừa tấp vào lề. Đường về cửa hiệu thời trang không xa lắm, Hữu quyết định đi bộ. Một bóng người thình lình án ngữ ngay trước anh ta. Hữu đã quên béng Hải vẫn chờ. Chỉ không gặp trong hơn một tháng hè, mà Hải biến thành người khác. Da sậm nâu. Đôi vai ngang rộng hơn. Ánh nhìn vững chãi và nghiêm khắc. Vẻ tự ti trước đây mất sạch. Hữu nhìn bạn học, không phải không sợ hãi, nhưng vẫn nói cứng:

- Chuyện gì mà tự dưng mày chắn ngang đường tao vậy?

- Tao đã biết tất cả những gì mày làm với em gái Vĩnh. Đồ khốn!

- Mày biết hả? – Hữu nhướn mắt, nhấn giọng – Biết rồi thì kệ xác mày. Mày nghĩ mày là gì với con bé đó? Vểnh tai lên nghe nè, con bé ấy là của tao. Của tao, hiểu không?

Thở mạnh vào mặt Hải, anh ta gạt tên bạn qua một bên, bước đi. Hải đứng im, cúi nhìn bóng đen dưới chân mình. Thình lình, anh quay ngoắt lại. Chỉ hai bước chân và một sải tay, anh túm cổ áo Hữu, giật mạnh. Một cú đấm móc từ dưới hàm, với tất cả sức mạnh của nỗi phẫn uất và lòng căm giận. Không kịp tung ra phản ứng chống cự, Hữu từ từ rũ xuống vỉa hè. Hải cúi xuống ghé sát tai anh ta, gằn giọng: “Cú đấm này mới chỉ mở đầu thôi!”.

Hữu lảo đảo đứng dậy. Những người đi bộ trên vỉa hè dạt xa, nhìn anh ta bằng cặp mắt kinh hãi. Hải đã bước ra phía cái xe cub, nổ máy phóng đi. Hữu lừa lưỡi trong miệng, nghe lạo rạo. Răng gẫy, có lẽ. Điện thoại trong túi bất chợt reo vang. Một thằng bạn đồng hương hiện học bên đại học Ngân hàng. Hữu bấm nút trả lời. Đầu máy bên kia hối hả:

- Ê Hữu, sẵn tiền chứ hả? Chung tiền chơi chứng khoán với tớ không? Tớ mới kiếm được một mối ngon lắm. Mua sang tay cổ phiếu OTC, chưa lên sàn. Chắc chắn là thắng. Một lời năm. Tớ không nhiều tiền lắm. Nhưng chắc cậu có. Muốn không?

Mặt trời chói chang giữa nền trời sâu thẳm. Oi bức khủng khiếp. Mọi hình ảnh chao đảo. Khi trả lời “CÓ”, Hữu ngỡ mọi thứ chung quanh đang tan chảy, tỏa ra vị mặn và hơi nóng. Mặn và nóng hệt như máu đang chảy trong miệng anh ta lúc này.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: