truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 21 + 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 21

Cánh cửa vừa bật mở, tức thì Thái Vinh ngã vật, úp mặt xuống băng ghế sau. Hữu đỡ cô tựa hẳn vào lưng ghế rồi mới chuyển lên ghế trước, ngồi cạnh tài xế. Người lái taxi thoáng nhăn mặt khi mùi rượu bay ra từ hai người khách, mau chóng choán đầy không khí trong xe. Nửa nằm nửa ngồi, cô nhóc mở hé mắt, thi thoảng cất lên một tiếng rên khe khẽ. Đôi mắt gườm gườm kiểu gấu biển của ông ta ném sang Hữu một cái nhìn bực bội pha lẫn ngờ vực. Anh làm mặt tỉnh, đưa tay điều chỉnh máy lạnh. “Cô cậu muốn đi đâu?” – Tài xế cất giọng rè rè. “Ông cứ làm ơn chạy thẳng!” – Hữu đáp, hết sức phân vân. Chắc chắn không thể tha cô nhóc về nhà trọ. Nhưng một khách sạn nào đó thì anh ta không biết rõ. Hữu nhẩm tính số tiền còn lại trong ví. Bữa ăn và chai rượu vang ở Mango ngốn gần hết khoản tiền anh mang theo người. Trong ví lúc này chỉ còn hơn hai trăm ngàn. Nếu trừ đi khoản đi taxi, con số còn lại quá eo hẹp. Chỉ còn cách thả con mồi vừa đánh bẫy được. Điều này thì anh hoàn toàn chẳng muốn chút nào. Hữu nhăn trán với những tính toán đảo điên. Tình cờ, anh đưa mắt nhìn vào kính chiếu hậu. Một mảnh tối om, phản chiếu duy nhất cặp mắt sáng lạnh. Hữu rùng mình, lảng tránh đôi mắt kỳ dị của người tài xế.

Taxi chạy xuyên qua khu vực phố Tây. Những luồng sáng hẹp hắt ra từ vô số cửa hiệu san sát không thể lấn áp bóng đêm mỏng và nhẹ đang bao phủ khắp không gian. Đoạn đường dường như co thắt lại với đám người bộ hành tụ thành từng nhóm, đi thong dong đón vài đợt gió tình cờ thổi qua thành phố nhiệt đới. Bên trong những quán bar, tiệm cà phê và các cửa hiệu bán đồ lưu niệm chật chội, nhấp nhô những vị khách du lịch ba- lô cao lớn, mặc các kiểu quần áo rẻ tiền, tay cầm những lon nước ướp lạnh, chân đi dép lê sắp tràn ra đường. Sự chuyển động chậm chạp của xe taxi vì khối người cản đường. Thứ ánh sáng vàng âm. Tiếng còi xe cáu kỉnh liên tục. Mùi rượu nồng nực. Cả cái cảm giác cồn cào dậy lên từ đáy dạ dày. Hết thảy những thứ ấy đập thẳng vào Hữu, khiến anh ta khó chịu khủng khiếp. Không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ vẫn vận hành ổn thỏa trong cái thế giới hỗn độn này.

“Ông có thể đi nhanh hơn được không?” – Anh quay sang tài xế, không buồn che giấu thái độ gắt gỏng. Ông ta vẫn im lìm, như thể chẳng nghe thấy lời thúc giục. Bất chợt, ngay phía trước đập vào mắt anh một bảng hiệu hộp đèn đặt trên vỉa hè. Room for rent 5usd/ night. Chỉ với 80 ngàn đồng, anh đã có thể tìm một đêm ngủ tự do và an toàn. Mọi ác cảm với khu phố Tây đột nhiên tan biến. Hữu hất cằm với người tài xế: “Dừng lại trước cái khách sạn mini kia!”. Xe thắng gấp. Thái Vinh đổ ụp, trượt xuống sàn xe và lại rên to nghe thật thảm não. Một tay nắm vai, một tay chụp cổ, Hữu gắng sức kéo cô gái ra ngoài. Cô trở nên nặng trĩu một cách khó hiểu.

- Cô bé lần đầu uống rượu phải không? – Người tài xế chợt hỏi.

- Tôi không rõ! – Hữu biết không thể nói dối người này – Ông giúp tôi một tay đưa cô ta ra ngoài thì hơn!

- Sao cậu không đưa cô bé về nhà? Ngộ độc rượu rất nguy hiểm… – Giọng tài xế tự nhiên rầu rĩ một cách khó hiểu. Ông ta vẫn ngồi yên, không hề có ý hợp tác.

- Đó không phải việc của ông! – Hữu nói to, cáu kỉnh giật mạnh tay. Cuối cùng cũng lôi bật được cô nhóc ra ngoài cửa xe chật hẹp.

- Thái Vinh vẫn khoác trên vai cái túi xách, lảo đảo dựa người vào hộp đèn khi Hữu móc ví thanh toán tiền taxi. Trả lại tiền thừa, tài xế chợt nhìn thẳng vào mắt vị khách trẻ:

- Nếu không nhất thiết phải làm điều xấu, thì cố gắng đừng làm!

- Ý ông là gì? – Hữu lạnh lùng, nhưng không khỏi chột dạ.

- Con gái tôi bằng tuổi cô nhóc kia!

Người tài xế quay lưng bỏ đi ngay. Cửa xe đóng sầm. Chiếc taxi chầm chậm rẽ vào ngã ba phía trước. Hữu đứng im. Cái đèn đuôi xe chớp tắt như một con mắt đỏ sẫm, lạc lõng, nhỏ dần, rồi mất hút vào bóng tối.

Vòng tay đỡ lưng Thái Vinh, Hữu đưa cô bước qua tam cấp của cái khách sạn mini. Một vài người khách Tây ngồi hút thuốc ở salon thờ ơ đưa mắt nhìn họ. Anh thì thầm vào tai cô nhóc: “Cố đi đứng bình thường nhé. Em sắp được nằm nghỉ thoải mái rồi!”. Cô nhóc nhăn nhó, gật nhẹ mái tóc ngắn rối bù. Ở quầy tiếp tân, mọi việc diễn ra hết sức dễ dàng, hơn cả sự trông đợi của Hữu. Anh chỉ phải để lại giấy tờ và thanh toán trước tiền phòng. Ông chủ khách sạn kiêm luôn tiếp tân đặt lên bàn một chai nước suối cỡ lớn, nhìn anh bằng gương mặt nhàu nhĩ vì thiếu ngủ: “Cậu nên mua cái này. Trên đó không có nước!”. Hữu trả thêm tiền, nắm nhẹ khuỷu tay Thái Vinh đi lên cầu thang dốc và hẹp.

Căn phòng nhỏ với vài món đồ đạc tồi tàn và xuống màu. Một khung cảnh bẩn thỉu và ảm đạm được ngụy trang một cách vụng về. Mấy con gián bay thẳng vào mặt khi anh đưa tay bật đèn. Thái Vinh chậm rãi bước đến giường. Bỗng dưng, vẻ say rượu hoàn toàn tan biến. Cô nhóc đưa mắt nhìn quanh, đôi mắt to tướng tỉnh táo một cách ngạc nhiên:

- Ồ, sao em lại ở đây vậy ha?

- Không phải em rất vui khi ở bên anh sao? – Hữu cười, vuốt nhẹ làn da cánh tay cô đang buông thõng.

- Anh có vui không? – Thái Vinh gãi đầu, lo âu dò đoán thái độ người đối diện.

- Tất nhiên là vui. Em sợ hả?

- Không! Sợ gì chứ! – Cô nhóc nói cứng. Hít một hơi dài, cô nói luôn – Em chẳng lạ lùng gì mấy việc tầm thường này đâu…

Hữu im lặng. Anh biết cô bé nói dối. Chính vì lời nói dối ngây thơ ấy, anh đã khựng lại, không thể lao vào cô như đã hình dung. Tim anh đập loạn trong lòng ngực. Có chút gì đó giống nỗi sợ hãi hơn là cảm giác đắc thắng. Thực tế là anh chẳng hề nhiều nhặn kinh nghiệm gì trong cái trò này. Một vài lần qua đường và trả tiền không để lại dư vị gì ngoài cảm giác trơ trẽn lạnh lùng. Thái Vinh hoàn toàn khác. Cô bé giống như một giấc mơ, vừa đáng thèm muốn nhưng cũng gây sợ hãi. Ý định chiếm đoạt đứa em của Vĩnh khiến anh phấn chấn là thế, nhưng ở cái bước cuối cùng, bất giác anh thấy mình như húc đầu vào bức tường gạch, không cách gì vượt qua. Ngồi trên mí giường, Hữu bỗng chán nản khủng khiếp. Anh chỉ muốn làm sao thoát ra cái căn phòng tù túng, biến quách khỏi tầm nhìn của đôi mắt đang mở to đượm kinh ngạc và nhạo báng đang hướng về anh, càng sớm càng tốt. Thế nhưng, đúng khi anh vừa dợm đứng lên, bằng động tác dứt khoát và nhanh không thể tin nổi, cô nhóc kéo mạnh cái áo thun ngắn qua vai. Rồi sợi dây thắt lưng. Cái quần jeans ngắn cũng tuột khỏi đôi chân khẳng khiu. Tất cả chỗ quần áo ấy nằm im, như một làn sóng yếu ớt đọng lại quanh chân nữ thần biển cả gầy nhom có làn da xanh tái. Hai cánh tay cô ôm vai, co ro, che khoảng ngực trần trắng bệch dưới ánh đèn néon thô bạo hắt xuống từ trần nhà. Một bên xương hông của cô hơi vẹo sang bên trái và hai bàn chân cứ líu ríu dẫm lên nhau, nhìn vừa buồn cười, vừa tội nghiệp. Hữu không thể rời mắt khỏi cô. Anh muốn bước lên, đưa tay chạm vào cái hình ảnh kỳ lạ ngay trước mắt. Nhưng có gì đó khiến anh cứ đờ dại như một khúc gỗ, không thể nhúc nhích.

Gương mặt Thái Vinh từ đỏ ửng dần dần chuyển sang tái nhợt. Một hạt nước mắt lăn ra từ đuôi mắt to. Hai vai run cầm cập. Bỗng dưng, cô òa khóc:

- Anh… Anh cũng vậy, đúng không? Giống hệt mọi người khác. Như ba mẹ em. Như anh Vĩnh… Mọi người đều coi em không bằng cái thảm chùi chân… Không ai thương xót em hết…

Cô khuỵu xuống sàn, úp mặt trên đất. Cái lưng xương xẩu của cô cong lên như một con mèo còm ướt mưa, không còn thiết gì đến chung quanh nữa. Tiếng khóc nấc vang lên buồn bã, oán trách, khốn khổ đến nỗi Hữu bỗng dậy lên nỗi thương cảm khó hiểu. Anh chẳng biết rõ rệt nỗi khổ của cô nhóc là gì, nhưng rõ ràng nó cuốn anh về phía nó. Anh quỳ xuống ôm cô, áp má lên khoảng lưng hẹp cho tới khi hơi ấm truyền sang khoảng lưng nhỏ bé lạnh toát. Một cách chậm rãi và nhẹ nhõm, anh bế cô lên giường. Cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ. Bay vào mặt anh mùi tóc đầy lôi kéo.

Bao nhiêu thời gian trôi qua trong căn phòng ẩm mốc, Hữu không rõ. Bóng tối vừa êm dịu, vừa nghiệt ngã vì xóa mờ hết tất cả. Anh chỉ nhận ra một điều là Thái Vinh đã ngủ rất sâu. Cô bé say rượu thật sự. Chút tỉnh táo ban nãy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi mà thôi. Có vài cuộc điện thoại vang lên trong túi Thái Vinh. Số của Vĩnh và ở nhà. Hữu bấm nút tắt, sau đó nằm kiểm tra lại chuỗi ý nghĩ và cảm xúc hiện tại bên trong chính mình. Vẫn là thứ cảm giác quen thuộc sau khi đoạt được chiến thắng, hờ hững và bất cần, nhưng giờ có pha thêm một chút buồn rầu. Có phải vì âm vọng hai câu nói cuối của người tài xế taxi không? Khoảng hai giờ sáng, Thái Vinh trở dậy, lảo đảo đi vào nhà tắm và bắt đầu nôn. Anh nằm im không nhúc nhích. Tất cả các vòi nước đều cạn kiệt. Cô gọi tên anh, như cầu cứu. Phải đến tiếng thứ năm, Hữu mới nhỏm dậy, mang chai nước suối vào. Anh rùng mình khi Thái Vinh đột ngột ngoảnh mặt ra. Trông cô hệt như một bóng ma.

Bảy giờ sáng, Hữu choàng dậy. Một cách chóng vánh, anh mặt quần áo rồi xỏ chân vào giày. Thái Vinh choàng dậy. Nắng chiếu qua ô thông gió và cửa sổ khiến nửa người để trần phía trên của cô trông thật kỳ lạ, gần như xấu xí. Mặt ráo hoảnh, cô hét lên khiến Hữu giật mình:

loading...

- Dừng lại! Anh bỏ đi đâu vậy?

- Về nhà. Dậy đi!

- Không! Đừng bỏ mặc em!

- Đừng có gào lên như vậy! – Hữu khó chịu thật sự khi nhìn vẻ mặt gây hấn.

- Không… Ở lại đây! – Cô nhóc hét to hơn

Bất thần, Thái Vinh chồm dậy, lao theo anh. Như một con mèo điên, cô túm chặt lưng áo Hữu. Móng tay cô cào xước cổ và vai anh. Cảm giác đau nhói. Cơn giận ập đến đột ngột. Quay phắt lại, Hữu túm chặt hai cánh vai mảnh dẻ, đẩy mạnh ra. Vương vào cái chăn dài lượt thượt, cô ngã bật ra sau, kéo theo anh, khiến anh đập mạnh đầu gối vào thành giường. Phát điên lên, Hữu chồm dậy, chộp cổ Thái Vinh, siết mạnh. Anh ta chỉ sực tỉnh, buông tay khi tròng mắt cô gái chừng như không còn chuyển động nữa. 

Chương 22

Dậy từ 5 giờ sáng, Hải tranh thủ xả chậu quần áo ngâm xà bông từ tối hôm qua. Vừa giặt, anh vừa nghe băng hội thoại tiếng Anh qua earphones. Một bài luyện nghe nói về thị trường chứng khoán. Hải lẩm bẩm đọc theo vài thuật ngữ kinh tế, tự nhủ lát nữa sẽ tra từ điển và ghi chép từ mới. Học mọi lúc mọi nơi, biến nó thành nỗi ám ảnh không được phép lẩn tránh, tiếng Anh của Hải khá lên trông thấy. Sau hai khóa học kết thúc chương trình sơ cấp ở trung tâm Anh ngữ quốc tế, anh quyết định tiếp tục học lên, không dựa vào Vĩnh nữa. Anh biết, cậu bạn luôn sẵn lòng giúp đỡ. Nhưng, dựa dẫm bạn thân về tiền bạc là điều khiến anh hết sức ngại ngần. Không nói gì với Vĩnh, Hải chuyển sang học chương trình trung cấp tại một trung tâm ngoại ngữ rẻ tiền hơn. Đa phần học viên là sinh viên giống như anh.

Nhã Thư cũng theo học tiếng Đức buổi tối ở đây. Không hiếm lần, anh chạm mặt cô ở bãi gửi xe hay khúc quanh hành lang. Tim anh nện thình thịch như muốn phá bung lồng ngực. Cô vẫn đeo chiếc đồng hồ anh mua, vẫn tin là Vĩnh tặng. Thư nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười rất nhanh, đôi mắt lấp lánh tia sáng ấm áp dành cho một người bạn. Tất cả chỉ có vậy. Họ quá bận bịu và vội vã, chẳng có thời gian để nói nhiều hơn. Thế nhưng những chi tiết nhỏ nhặt ấy lại an ủi Hải rất nhiều. Ngỡ như chiếc đồng hồ bé nhỏ là hóa thân của anh, khiến anh được gần bên cô. Ngỡ như cô đã dành cho anh một góc trong trái tim mình, bằng chứng là nụ cười tươi sáng không thể rời mắt ấy. Thế nhưng, giữa họ, vẫn là hố thẳm anh chưa thể nhảy qua. Hải đã nguôi ngoai oán trách sự vụng về và nhút nhát của mình cái hôm tặng quà cho Thư. Anh thường nghĩ một ngày nào đó, khi anh giỏi hơn, vững tin vào bản thân, anh sẽ đến trước Thư, can đảm nói thật hết suy nghĩ và cảm xúc cất giấu trong trái tim mình. Để cái ngày ấy đến gần hơn, anh chỉ biết vùi đầu vào học.

Hải mở mạnh vòi nước, xả quần áo lần cuối cùng. Buổi sáng nước giếng bơm lên thật mạnh. Các dãy phòng trong khuôn viên nhà trọ đóng cửa im lìm. Chỉ chừng nửa tiếng nữa, những cô công nhân may sẽ tràn ra sân, giành nhau giặt giũ và nấu bữa sáng, nói cười xôn xao. Một cô bạo dạn nhất sẽ trêu chọc, vẩy tấm khăn mặt ướt về phía Hải, khiến anh vừa buồn cười, vừa không khỏi ngượng ngùng. Cái đời sống trọ học nghèo khổ thế mà đã hơn ba năm rồi. Hồi năm đầu tiên, xách cái rương nhôm lên đây, sống giữa những người xa lạ đủ mọi nghề nghiệp, anh những tưởng sẽ không thể trụ được nơi thành phố này nhiều hơn một tháng. Nhớ nhà, thiếu đói, đau bệnh, lạc lõng và cô độc. Hơn một lần anh thu dọn hành lý, toan bỏ học, chạy thẳng ra bến xe đò. Thế mà mọi việc dần dần cũng xuôi. Ông bà chủ nhà trọ giờ đây trở thành chỗ dựa tin cậy. Những cô hàng xóm đông đúc thế mà Hải quen mặt thuộc tên. Mỗi khi có ai chuyển đi, anh cũng thấy chạn buồn. Ra đường, đến mấy nơi sang trọng, lắm phen mặc cảm vì cái xe máy tọc tạch, bộ quần áo đơn sơ hay cái ví lép kẹp. Thế nhưng về xóm trọ, cái danh sinh viên của anh lại được xung quanh nể trọng rõ rành. Các cô thợ may công nghiệp vẫn bàn tán về tương lai xán lạn của chàng sinh viên bằng con mắt ngưỡng mộ chẳng che giấu. Mấy lúc như thế, Hải chỉ biết cười, mặt đỏ ửng. Chỉ còn một năm nữa anh tốt nghiệp đại học. Dễ nhất thì về quê tìm việc, được sống gần nhà. Can đảm hơn thì bám lại thành phố. Bao nhiêu dự định tốt lành mở ra khi người ta trông thấy thấp thoáng những con đường đang hiện hình phía trước…

Bóng tối lờ mờ còn mắc lại trong mấy bụi cây thấp trên khoảnh đất hẹp. Ngay trước mắt anh, trên tấm lưới nhện giăng mắc giữa các cành khô, dấu vết cơn mưa đêm qua hiện diện qua vài hạt nước thưa thớt. Một con xiến tóc vướng chân vào mí ngoài tấm lưới, đang vùng vẫy không ngừng khiến mấy đốm nước rung lên, vỡ vụn ra thành vô số hạt nước li ti, lăn đi như những viên bi- da mất phương hướng. Con nhện dạt về một bên tấm lưới, thản nhiên quan sát con mồi tuyệt vọng. Nhặt một mẩu cành khô, Hải kéo nhẹ con xiến tóc ra khỏi mạng nhện. Chừng như vẫn chưa tin vào sự giải thoát bất ngờ, nó đứng im trên mặt đất một lúc, lảo đảo bò qua mấy viên sỏi, rồi thình lình vỗ cánh, bay vụt lên trên không theo chiều thẳng đứng. Hải bật cười một mình. Nếu mắc kẹt trong một tình thế khốn đốn, được ai đó ra tay cứu vớt, chắc chắn anh không thể hành xử vô tâm như con xiến tóc kia. Cuộn băng tiếng Anh lạch xạch mấy tiếng rồi dừng hẳn. Chùi tay khô vào gối quần, anh lật mặt băng trong cái máy walkman mua ở hàng bán đồ cũ trên lề đường. Một đoạn hội thoại phỏng vấn xin việc. Hải bồn chồn khi nghĩ đến những lá đơn đã gửi đi trong ngày hội việc làm sinh viên. Liệu họ có nhìn đến bộ hồ sơ của anh không? Nếu họ gọi đến phỏng vấn, anh có thể đối đáp khôn ngoan và thuyết phục như anh chàng đang liến láu trong đoạn băng này không? Hình dung đến cảnh đối diện và đối thoại trực tiếp với một nhà tuyển dụng nào đó, bỗng dưng Hải thấy hồi hộp dữ dội.

Trở vào phòng trọ, Hải vặn sáng ngọn đèn bàn, lật quyển giáo trình và vở ghi chép ra học bài. Chỉ còn buổi thi lấy tín chỉ chiều mai nữa thôi, xem như anh đã hoàn tất chương trình năm ba. Nếu mai làm bài tốt, anh sẽ không bị nợ lại môn nào. Một mùa hè phía trước có thể hoàn toàn tự do. Năm nay anh sẽ không về nhà chơi mà ở lại thành phố kiếm việc làm, rồi còn phải tranh thủ học thêm lấy cho được bằng tin học. Có nhiều bằng cấp, mai mốt ra trường gõ cửa các công ty xin việc chính thức hẳn dễ dàng hơn. Hải gõ nhẹ cán bút lên mặt bàn, chống cằm nghĩ ngợi. Ừ, cuộc sống là thế. Nếu mình không có một bệ phóng ổn thỏa hay sở hữu điều kiện thuận lợi như những người bạn ở thành phố, thì tốt nhất là bước từng bước ngắn. Nhảy từng quãng ngắn trên từng viên đá nhỏ, rồi sẽ băng qua hết được con suối rộng. Hải mỉm cười một mình, xoa nhẹ mí mắt, chú mục vào bài học và các số liệu. Dòng âm thanh huyên náo đầu ngày dâng lên bên ngoài khoảng sân dường như không thể chạm vào anh. Gần bảy giờ, anh sực nhớ phải ăn sáng. Lúc rót nước sôi vào tô mì tôm, Hải tình cờ thấy trong điện thoại có một cuộc gọi lỡ. Của Vĩnh, lúc 5 giờ, khi anh giặt quần áo ngoài vòi nước. Chắc chắn phải có việc gì khẩn cấp, cậu ấy mới gọi sớm như thế. Anh bấm gọi lại Vĩnh, nhưng vang lên trong máy thông báo điện thoại của anh đã hết tiền. “Lát nữa vào trường sẽ gặp!” – Hải tự nhủ. Tuy nhiên, một điều gì đó bất an khiến anh không sao tập trung vào quyển giáo trình được nữa.

Khoảng gần 8 giờ, có số máy lạ gọi đến. Văn phòng đại diện một công ty hóa mỹ phẩm của Mỹ đề nghị Hải đến phỏng vấn cho vị trí trợ lý bán hàng. Lịch phỏng vấn được xếp lúc 10h30 sáng nay. Văn phòng ở tầng bảy, cao ốc ngay khu trung tâm thành phố. Không thể tin nổi là vận may lại đến sớm như vậy, anh vội vã nhận lời ngay. Mình sẽ không lên trường nữa, tranh thủ hai tiếng đồng hồ còn lại để sửa soạn, Hải tính toán. Mọi thứ rối lên trong đầu anh. Đi phỏng vấn nên ăn mặc như thế nào để gây ấn tượng tốt? Người ta sẽ hỏi mình những gì? Cố gắng thể hiện bản thân hoàn hảo hay trình bày chân thật sẽ tốt hơn trong mắt người tuyển dụng? Hàng loạt câu hỏi đẩy anh vào trạng thái căng thẳng. Chọn chiếc áo sơ- mi trắng sọc xanh mới nhất, anh lót tấm mền lên giường, chăm chú ủi thật phẳng. Điện thoại đột ngột vang lên nhạc chuông. Không thèm nhìn xem ai gọi, anh hấp tấp nghe luôn.

Vẳng lên tai anh hơi thở thật mỏng, ngắt quãng. Một âm thanh mờ tối, như bị nhét chặt trong cái hộp chật hẹp. Không hẳn là tiếng khóc. Nhưng ấn tượng nó gây ra còn nặng nề hơn thế nữa. “Ai đó? Làm ơn nói lớn giùm!” – Hải yêu cầu. Mấy giây im lặng. Rồi tiếng nói nghèn nghẹt chậm chạp cất lên: “Anh Hải, đến đây…”. Giọng Thái Vinh. Không thể nhầm lẫn. Hình như điều gì bất thường và ghê khiếp vừa xảy ra. Hải hét to: “Em đang ở đâu? Chuyện gì thế?”. “Giúp em được không?”. Hải vội vã lượm cây bút, ghi nguệch ngoạc địa chỉ khách sạn mà cô nhóc đọc đứt quãng lên mẩu giấy nhỏ. “Anh đến liền. Chờ anh!”. Hải dặn. Tay anh vã mồ hôi, run nhẹ. Khi anh ngoảnh lại, tấm mền trên giường bốc khói. Lưng áo sơ- mi hằn rõ hình cái bàn ủi nâu đen. Rút nhanh phích cắm, mặc vội cái quần jeans vắt trên lưng ghế, anh chộp chìa khóa xe máy, tung cửa. Lao như điên trong con hẻm lao động ngoằn ngoèo, trước mắt anh chẳng còn gì khác hiện diện. Chỉ có địa chỉ cái khách sạn trong khu phố Tây cứ mỗi lúc một đen sẫm hơn, nở ra lớn hơn, choán kín hết cả võng mạc trong mắt anh.

Mất gần nửa tiếng len lỏi qua những ngã tư kẹt cứng xe cộ trong giờ cao điểm, Hải cũng đến được cái khách sạn tồi tàn. Gã chủ khách sạn có gương mặt nhàu nhĩ và ánh mắt bất lương tức tốc lao ra cửa. Liếc nhìn Hải thật nhanh như lượng giá, ông ta hất hàm:

- Có mang theo tiền không?

- Chuyện gì vậy? – Hải kinh ngạc.

- Bồi thường thiệt hại khách sạn của tao chớ chi. Em gái mày và bạn trai nó mướn phòng, suýt gây ra án mạng ở đây. Hên là đứa dọn phòng vô cứu kịp con nhỏ gần tắc thở. Thằng quỷ kí biến mất rồi! – Gương mặt ông ta sắt lại. Sau câu chửi thề tục tĩu, ông ta rít lên – Má nó chớ, tính giết tao hay sao mà lôi nhau vô đây, hả?

- Cô bé có sao không? Nó đâu rồi? – Hải cuống lên, quên phắt nỗi ghê sợ cái bầu không khí khách sạn u ám tồi tàn.

- Trong phòng, mé sau cầu thang đó!

Hải bước vội vào trong. Căn phòng chất đầy đồ dùng phục vụ khách sạn. Đống chăn mền bề bộn. Những tấm drap trắng xếp chồng lên nhau, cao gần chạm trần nhà. Mất mấy giây, anh mới nhận ra Thái Vinh ngồi bệt trên sàn, lưng dựa vào bức tường nhem nhuốc. Cô trắng nhợt, đến mức lẫn luôn vào đống vải vóc chất cao. Không phải vẻ kiệt sức cùng tận, cũng không phải ánh mắt thất lạc hay hướng nhìn trơ trơ của cô khiến Hải chết lặng. Chỉ là một đốm màu đỏ nhỏ xíu, ở mé bên trong chân trái của cô. Đốm máu đã khô, ngay chính chủ nhân của nó cũng chảng hay biết sự hiện diện câm lặng của nó. Một điều gì đó không thể gọi tên khiến tim anh nhói lên, sợ hãi lẫn xót thương. Đưa tay cho Thái Vinh, anh nói nhẹ nhàng: “Về thôi, nhóc con!”. Cô chậm rãi ngước nhìn anh, ánh mắt trống rỗng. Ở quầy tiếp tân, Hải móc hết ví, trả tiền để gã chủ khách sạn thả cho Thái Vinh được về. Cô nhóc lảo đảo ngồi lên yên sau xe anh. Hải im lặng, không muốn, hay chính xác hơn là không thể mở miệng nói một điều gì. Chỉ mấy tháng, kể từ cái ngày anh giúp Vĩnh đón cô bé từ sân bay về nhà. Thế mà ngỡ như là hai con người, cô bé mắt to ngồi trên valise ngày hôm ấy, và cái bóng ma đang im lìm sau lưng anh giờ đây.

Hải chạy xa chầm chậm, đưa Thái Vinh về trước cửa nhà. Cô nhóc dựa lưng vào cổng. Sực nhớ buổi hẹn phỏng vấn sáng nay, anh giật bắn len. Đưa tay bấm chuông cổng, anh nhắc Thái Vinh: “Vào nhà đi, Vinh nhé. Đừng đi đâu nữa. Nghỉ đi cho đỡ mệt. Anh sẽ gọi điện cho em sau!”. Nói rồi, anh nhảy lên xe, phóng vù đi tiếp.

Quáng quàng gửi xe ở bãi cách tòa cao ốc hơn 200 mét, Hải chạy thục mạng. Bước qua cửa kính xoay vào sảnh lớn của cao ốc, anh nhìn lên đồng hồ treo ngay trước các buồng thang máy. Đúng 10h30. Bất chợt, Hải nhìn vào bóng mình phản chiếu trong cánh cửa kim loại. Một người mặt đỏ ửng, vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Quần jeans và cái áo thun cũ kỹ, sờn cổ. Đôi dép da cũ mòn. Nhà tuyển dụng nghĩ gì khi đối diện một ứng viên có bộ dạng kinh khủng này? Đột nhiên, anh mất sạch can đảm. Cánh cửa thang máy trước mặt anh đã mở. Khoang kim loại trống rỗng, sáng lóa, im lặng chờ đợi. Anh có nên bước vào đó, bấm nút đi lên tầng bảy hay không?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: