truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 15 + 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 15

Chiếc xe rẽ ngoặc sang con đường một chiều. Bánh xe lướt như không hề chạm đến mặt đường trải nhựa nhẵn bóng. Một trận gió rất mạnh, cuốn xoáy, khiến Hữu thấy mình đang bị thổi rỗng. Gió tạt vào tứ phía, như thể muốn bốc anh ra khỏi yên xe. Nếu chạy nhanh hơn, sẽ thoát khỏi nó. Anh tăng tốc, lấn sang tuyến đường dành cho xe bốn bánh. Vài tiếng còi lác đác giận dữ. Hữu mặc kệ. Những chiếc xe hơi, xe máy cùng chiều tuột lại phía sau. Nhưng làn gió ma quái ấy vẫn đuổi theo, quất hơi nóng trưa hè rát bỏng vào từng vuông da, luồn lách vào từng chân tóc ướt đẫm, hắt từng vốc ánh sáng chói lóa vào mắt Hữu khiến cảnh vật lướt qua mỗi lúc thêm tối sầm lại. Phía trước mặt là ngã tư. Mọi hình ảnh rõ nét đột nhiên bị bẻ cong, méo mó đến kỳ dị. Đèn vàng. Hữu vẫn không giảm tốc. Con đường buổi trưa trống trải. Dấn thêm một chút nữa, sẽ băng qua ngã tư này. Khi ta thắng được rào cản, cảm giác sẽ trở lại bình thường, anh tự nhủ. Đèn đỏ. Hữu tăng ga, lao qua luôn. Từ ngã tư bên kia, một chiếc xe máy cũng rồ ga vọt tới. Tiếng phanh két vang lên xé toạc sự yên tĩnh oi ả của trưa hè. Cú va chạm tung thốc Hữu khỏi xe. Anh bay một đường vòng cung rồi đập mạnh lưng xuống mặt đường. Đầu anh choáng váng như thể toàn bộ khối não đã bong ra khỏi xương sọ. Một luồng sáng đỏ từ mặt trời chiếu thẳng xuống mặt anh, thoạt đầu là một cái đốm rồi bùng nổ thành muôn vàn mũi tên sẫm đen. Trước khi ngất lịm, Hữu còn kịp nhìn thấy vài chiếc lá khô rụng rải rác trên mặt đường nằm im lìm ngang tầm mắt. Không có làn gió nào cả. Không có sự chuyển động bất thường nào đuổi theo anh cả. Chỉ là một ảo giác ma quái hiện ra từ chính con người Hữu, cái cơn gió đã thổi rỗng anh, từ bên trong.

Tiếng ồn ào của đám đông vây quanh lúc to lúc nhỏ, như các vệt sóng từ xa dội đến rồi thấm vào lớp cát nóng bức. Hữu gắng sức cử động chân hoặc tay để chạm vào một thứ gì đó. Anh gắng gượng mở mắt. Nhưng mọi cử động đều khiến anh đau đớn không thể chịu nổi. Mấy người đang nói to về luật giao thông, về kẻ đúng người sai, về một người gây tai nạn đã bỏ trốn. Chợt, tiếng xôn xao quanh đám đông im bặt. Từ trên chiếc taxi vàng vừa dừng xịch, một cô gái nhảy ra ngoài, chạy hối hả về phía người bị thương. “Tôi biết người bị thương, hãy để tôi vào!”. Những đôi chân hiếu kỳ vây quanh dạt sang bên, mở ra một lối hẹp. Cô quỳ xuống, bàn tay nóng ấm vỗ nhẹ lên má Hữu: “Anh ui! Anh Hữu ui, anh có tỉnh dậy được không!”. Anh cựa nhẹ đầu. Cảm giác đau thốn từ dưới cột sống lan tới khiến anh lại muốn ngất đi. Nhưng anh gắng chớp nhẹ mí mắt trĩu nặng. Anh rất muốn biết xem ai đang gọi mình, một giọng nói vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Nhận ra cử động mí mắt của Hữu, cô gái đang nâng đầu anh reo lên: “Ồ, anh ấy tỉnh lại rồi nè. Khỏi cần gọi xe cấp cứu. Ai giúp em một tay đưa anh ấy lên taxi được không?”. Hữu lờ mờ thấy mình được nâng bổng lên, đặt vào chiếc ghế sau của chiếc taxi. Cơn đau lại ập đến, nhức buốt khôn tả. Ở ngoài thêm một lúc nữa, rồi cô gái mới vào xe, ngồi ở ghế trước và nói tên một bệnh viện cần đến. Ý nghĩ có thể kẻ nào đo sẽ đánh cắp chiếc xe đắt giá khiến Hữu lo thắt ngang bụng. Nhưng rồi tiếng rầm rì, hơi máy lạnh từ xe phả ra khiến những ý nghĩ rối loạn lần lượt bong ra khỏi trí óc. Anh chìm dần vào cơn mê êm xốp, dài thăm thẳm.

Một con ong bầu đen sẫm bay ngang qua cửa sổ. Hữu chạy đuổi theo nó. Khoảng vườn sau nhà hiện ra. Dàn bầu xanh mướt với những nụ hoa vàng sẫm buông rơi như vô số đốm nắng lấp lánh giữa các phiến lá dát bạc. Với chai thủy tinh đựng nước ngọt, Hữu úp nhẹ vào miệng một bông hoa. Con ong bầu trốn kỹ bay vụt ra, lao thẳng vào lòng chai như một viên đạn. Hữu nhìn thấy chính mình, trong dáng hình một thằng bé, vui sướng tìm cách buộc sợi chỉ ngang thân con ong bầu. Con ong chập chờn bay lên, lượn vòng. Thình lình nó quay lại, lao xuống trán cậu bé đốt một phát mạnh. Hoảng hốt, Hữu ngã vật xuống khoảng đất đầy vụn củi. Khi nỗi sợ nguôi ngoai, nó mới òa khóc lên. “Chơi dại nè!” – Một cái phát rất đau vào lưng. Má đã lẳng lặng theo dõi trò chơi dại dột của thằng con trai duy nhất. Theo phản xạ đặc biệt, dù đau và sợ, Hữu ngưng ngay tiếng khóc. Thằng nhỏ nằm im, mắt nhắm nghiền, giả chết. Cơn tức giận của má tức khắc tan biến. Mà ngồi thụp xuống, lay mạnh: “Dậy đi Hữu, má thương! Con đừng làm vậy, má sợ!” – Bàn tay sần ráp của má vuốt dọc theo má Hữu. Mùi cá tôm tanh nồng ám chặt vào từng đường vân, bay vào mũi anh. Rồi gương mặt má mệt mỏi hằn sâu những nỗi lo toan cúi xuống nhìn anh… Hữu cựa nhẹ. Chuỗi hình ảnh về má lại lướt qua mắt, từng khuôn hình buồn bã như trong đoạn phim chiếu chậm. Này là những lúc má ngồi hấp mớ tôm không bán được trong chiều mưa, tấm lưng to bè choán cả góc bếp. Này là đợt trúng hàng đầu tiên, má kêu anh cùng má đếm tiền gom về từ mối, ràng dây thun cẩn thận. Này là khi con trai chuẩn bị lên thành phố học đại học, bù đầu bù cổ với các mối hàng, vậy mà má vẫn tự tay xếp vào túi hành lý từng bộ quần áo ủi kỹ, kiểm tra từng viên thuốc, chai dầu. Thế mà từ hồi lên Sài Gòn, chỉ tết anh mới chịu về nhà. Hè nào Hữu cũng kiếm ra lý do để ở lại thành phố. Thậm chí có lần má anh tay xách nách mang lên thăm ở ngôi nhà trọ, Hữu còn hối má về sớm, vì anh chẳng muốn người chung quanh cười nhạo anh có một người má thô kệch, quê mùa. Giá như lúc này, có má ở đây, anh sẽ nói gì đó để má vui, để má quên đi những lỗi lầm anh đã phạm. Rồi má sẽ lại đặt bàn tay sực nức mùi cá tôm lên vầng trán đang nóng bừng bừng của anh lúc này. Lòng Hữu bỗng trào lên nỗi thương má quá đỗi. Một vệt nước nóng ấm dâng trong mắt, nặng trĩu, lăn dài. Vang sát ngay bên tai anh tiếng reo khẽ: “Ui, anh tỉnh rồi kìa!”. Cô nhóc tắt trò chơi trên chiếc điện thoại di động. Âm thanh rù rì của con ong bầu biến mất.

Vẫn nhắm mắt, nhưng chỉ cần ngửi mùi thuốc và lắng nghe các âm thanh, Hữu đoán ra anh đang nằm trong bệnh viện. Những gì anh vừa thấy chỉ là hình ảnh rơi rớt lại của giấc mơ. Cô nhóc đứng hẳn bên giường, lay nhè nhẹ vai anh, giọng vui vẻ: “Giả bộ ngủ kìa! Anh nằm im một ngày một đêm rồi đó. Em biết là anh dậy rồi! Anh chùi mắt đi, đừng khóc nhè nữa”. Bây giờ thì Hữu mở mắt. Một bàn tay cầm mảnh khăn giấy chìa ra, và cuối xuống rất gần tầm mắt anh là một đôi mắt to, to đến kỳ lạ. Ngay tức khắc, Hữu nhớ ra đây là Thái Vinh. Cô nhóc đã bị anh lừa tham gia cuộc thi Hoa khôi vào giờ chót, như một con tốt thí, cốt để hạ nhục anh trai cô. Thế rồi cô đã lội ngược dòng nước, dành lấy sự ủng hộ không ngờ của khán giả. Nếu Hữu không nhanh tay tung ra lá bài cuối cùng – bằng chứng cô nhóc chưa là sinh viên chính thức, hẳn Thái Vinh còn tiến vào sâu và giành giải thưởng nào đó… Hữu cầm mảnh khăn giấy, chùi mắt. Chẳng biết cô nhóc nghĩ gì? Hữu thoáng lo sợ. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, Hữu chợt hiểu cô không hề biết anh chính là kẻ giấu mặt. Bỗng dưng, Hữu thấy nhẹ nhõm ghê gớm. Anh thử cựa nhẹ bàn tay và đôi chân. Vẫn có cảm giác bình thường. Đọc được nỗi lo của Hữu, cô nhóc nói luôn: “Anh không bị sao đâu. Sẽ đi lại bình thường thôi. Cột sống chấn thương nhẹ. Bác sĩ khen anh ngã giỏi, nên không bị bể gáo dừa!”. Cách nói chuyện và giọng điệu hí hửng của cô nhóc khiến Hữu không khỏi mỉm cười. Sực nhớ đến chiếc SH, Hữu hỏi ngay:

- Em có biết cái xe của anh lúc này ở đâu không?

- Úi úi, câu hỏi đầu tiên khi anh tỉnh lại là về một cái xe ngớ ngẩn ư? – Đôi mắt Thái Vinh lồi ra như hai trái banh bàn.

- Ừ, chiếc SH đó rất quan trọng với anh! – Hữu thoáng khó chịu – Nhưng anh giữ giọng bình tĩnh- Cái xe đâu?

- Hôm qua, trước lúc kêu taxi đưa anh vô đây, em đã gửi nó ở một nhà gần chỗ anh té – Hơi bối rối, cô nhóc thú thật – Nhưng em quên địa chỉ rồi!

Ngồi bật dậy, Hữu loạng choạng chống tay xuống nệm. Lưng đau thốn lên khiến anh tái xanh, ngã vật xuống gối. Thái Vinh hốt hoảng đỡ vai anh, nhăn mặt:

- Em nói vậy thôi. Dù sao em vẫn nhớ rõ cái nhà em gởi xe. Nó nằm ngay góc ngã tư nơi anh ngã lăn ra bất tỉnh. Nếu anh vẫn chưa an tâm, tí teo nữa em chạy qua đó, lấy xe về giùm anh luôn.

- Ờ, vậy thì được! – Hữu nằm xuống giường, thấy nhẹ nhõm đôi chút. Đưa mắt nhìn quanh căn phòng trắng chỉ có một giường duy nhất, bài trí khá sang trọng, nỗi băn khoăn lại ùa tới với Hữu – Em đưa anh vào bệnh viện tư hả? Chắc là mắc tiền lắm, đúng không?

- Anh bị sao vậy? – Thái Vinh khoặm mặt, bực tức thật sự – Mắc tiền thì sao? Đây là bệnh viện gần chỗ anh bị nạn nhất. Em thấy anh có vẻ không được bình thường đó nha. Tỉnh dậy, tự dưng lại hỏi về cái xe. Rồi lại nghĩ liền tới chuyện tiền bạc nằm viện. Em chưa thấy anh hỏi câu nào về sức khỏe mình, hay hỏi vì sao em lại có mặt đúng lúc để đưa anh tới đây…

Hữu im lặng, không phải không có chút xấu hổ. Con nhóc phần nào có lý. Đôi khi quá ám ảnh tiền bạc, người ta quên mất những điều quan trọng. Quy tắc lịch sự càng trở nên vô nghĩa trong mấy trường hợp này. Tuy nhiên, cảm giác tức giận trong Hữu còn lớn hơn. Anh chúa ghét những kẻ dám làm anh khó xử và mất mặt, dù là những lời nói ngây thơ, không chút hàm ý. Một cách lạnh nhạt, Hữu hạ giọng:

- Thôi được, cảm ơn em đã xuất hiện đúng lúc, đưa anh vào đây. Anh sẽ kiếm cách hậu tạ, được chưa? Bây giờ thì nói cho anh biết, nằm phòng này phải trả bao nhiêu tiền một ngày?

- Một triệu rưỡi. Chưa tới một trăm đô! – Cái cằm nhọn của Thái Vinh vênh lên khiêu khích – Tiền cấp cứu, tiền thuốc, tiền làm CT scanner và đủ các khoảng linh tinh khác cộng lại khoảng gần năm triệu đồng rồi. Anh tiếc tiền quá đi mất, đúng không nào?

- Không, nhưng anh sẽ trả tiền sớm cho em!

- Hừm, anh nghĩ em có nhiều tiền trong tay đến thế sao? Khi anh vào cấp cứu, em đã gọi điện thoại cho anh Vĩnh và anh Hải. Mấy ảnh tới, chạy hết mọi việc. Bây giờ họ lo bài tập quảng cáo gì đó chung nhóm ba người các anh, nên không trực ở đây, kêu em vào canh chừng. Các anh đúng là những người bạn tốt thiệt đó! – Thái Vinh liến láu, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. 

Hữu nằm im, không nói gì thêm với cô nhóc. Không hề ngờ vực, anh biết ngay những gì Vĩnh và Hải làm chỉ là trò diễn. Đáng tức giận là sự sắp đặt tình cờ đã khiến chính anh thành phải tham gia vở diễn tồi tệ đó, trong một vị trí quá ư lố bịch. Ý nghĩ như một làn roi quất ngang mặt Hữu.

Buổi chiều, sau khi tiêm thuốc, Hữu xin xuất viện sớm. Bác sĩ khuyên anh nên nằm nghỉ càng nhiều càng tốt, rồi ký giấy xuất viện. Thái Vinh lên taxi cùng anh. Cô nhóc chỉ đường cho tài xế tới cái nhà cô đã gửi chiếc SH của Hữu. Chìa khóa xe, cô nhóc giữ kỹ trong cái túi bé xíu đựng USB đeo tòong teng trên cổ. Hữu chở Thái Vinh ra thẳng ngân hàng. Anh rút 105 triệu đồng. Đếm đúng số tiền viện phí, anh đưa cho cô nhóc, nhờ chuyển hộ đến Vĩnh. “Nói giùm là anh cảm ơn nhiều nghe!” – Hữu cười khẩy.

Sau đó, Hữu phóng xe qua bưu điện. Anh gửi thẳng 100 triệu về cho má. Khi viết con số vào phiếu gửi, tay anh thoáng run nhẹ. Nhân viên bưu điện hỏi anh có lời nhắn gì không, Hữu lắc đầu. Chỉ cần cầm tiền trong tay, má anh sẽ hiểu. Má ạ, cứ xài hết số tiền con cày được trên thành phố, và hiểu là con thương má nhiều. Con đủ khôn ngoan để xoay sở, kiếm ra một khoảng khác để bù vào, chuẩn bị cho kế hoạch mở cửa hàng thời tranh thể thao… Trong khi Hữu làm thủ tục gửi tiền, Thái Vinh kè kè gần bên, mở to mắt nhìn. “Anh giỏi ghê luôn! Đi học mà vẫn kiếm được tiền gửi về phụ má…” – Cô nhóc tì cằm lên bàn ghi- sê, lẩm bẩm, thở phì phò. Lặng lẽ đưa mắt nhìn em gái Vĩnh, một ý nghĩ thoáng qua đầu Hữu.

Chương 16

Quầng sáng từ laptop hắt lên vầng trán Vĩnh đổi màu mỗi khi anh chuyển sang một trang web khác. Tư liệu cho bài tập quảng cáo tìm được khá dồi dào. Anh đọc lướt qua những những bài viết tiếng Anh, copy từng đoạn cần thiết và dán vào một tập tin riêng. Ngay bên cạnh, với chiếc PC đời cũ màn hình mờ tối trong phòng máy tính của trường đại học, Hải cũng lần mở các trang báo kinh tế tiếng Việt, cẩn thận tìm kiếm những số liệu và hình ảnh cần thiết để minh họa cho bài chuyên đề. Có một lúc, dừng lại để sửa sang mấy cái nút bấm của bàn phím thường xuyên mắc kẹt, Hải chợt bàng hoàng khi nhìn người bạn thân. Gương mặt trông nghiêng chăm chú tột độ của Vĩnh khiến anh có vẻ gì hết sức xa cách. Đôi lúc, anh nhếch miệng cười như khinh miệt một kẻ vô hình, hoặc mỉa mai một ý tưởng nào đó vừa lướt qua đầu. Dù chẳng bao giờ suy diễn xa xôi và luôn có niềm tin tuyệt đối vào cậu bạn thông minh, khoảnh khắc thoáng qua đó, Hải vẫn không khỏi đôi chút giật mình. Có lẽ khi sống gần và thân thiết với nhau lâu, người ta mất đi thói quen quan sát người ở cạnh. Và đến một lúc nào đó, người ta sẽ phải giật mình khi phát hiện ra những biến đổi bí ẩn khó ngờ. Vĩnh ngước hẳn lên, nhíu trán nhận xét:

- Cậu nhìn tớ như thể đang xem phim kinh dị vậy!

- Thiệt vậy sao? – Hải bối rối đỏ mặt – Tớ không nghĩ gì hết…

- Okay, vậy đừng phân tâm nữa. Tụi mình còn mười ngày là tới hạn nộp bài. Tức là chỉ hơn một tuần. Thời gian rất ngắn, nhưng không phải là quá ngắn. Tớ tin là tụi mình sẽ làm được một chuyên đề ra trò. Nào, hãy biến thành các gã đào vàng, hì hục bới tung cái mỏ tư liệu tràn lan, mau mau kiếm cho đủ những thông tin vàng ròng đi thôi! – Vĩnh vươn vai, vui vẻ pha trò.

Nụ cười tỏa sáng vững tin của bạn thân bỗng dưng khiến Hải phấn chấn hẳn lên. Mọi lo lắng tan biến. Mấy hôm nay, ý nghĩ cái chuyên đề vượt qua tầm hiểu biết cứ ám ảnh Hải. Mọi vấn đề như một mớ bòng bong, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Anh chỉ lờ mờ bám theo quy tắc làm việc nhóm, cố gắng hoàn tất từng phần việc mà Vĩnh yêu cầu. Ừ, anh sẽ làm được tốt hơn mong đợi.

loading...

- Cậu nói rõ hơn đi, tớ sẽ làm gì tiếp theo?

- Ngày mai, tớ và cậu phải bắt tay vào viết chuyên đề. Vừa làm vừa lấy thêm các số liệu nữa thì mới kịp. Một cô nàng người quen của tớ, là trưởng nhãn hàng một loại dầu gội đầu, đã hứa sẽ cung cấp cho chúng ta một ít số liệu cụ thể của họ trong năm vừa qua để tham khảo – Vĩnh giao việc rành rọt, rút điện thoại di động, nhanh chóng tìm một con số cần thiết, đưa sang cho Hải – Đây là số điện thoại của gã phụ trách quảng cáo mấy nhãn hàng nổi tiếng của hãng dược phẩm Pháp. Cậu nên tới gặp gã ấy, xin tài liệu, tập trung đặt câu hỏi về phương pháp tiếp cận người tiêu dùng Việt Nam. Mục đó rất quan trọng trong toàn bộ chuyên đề. Cậu chịu trách nhiệm nhé. Tụi mình chia nhau ra, mỗi người gánh một phần khó khăn, Hải ạ.

Sau câu nói dài, Vĩnh lại chú mục vào màn hình, bàn tay thao tác trên bàn phím thoăn thoắt. Với sự tập trung cao độ, anh ngầm nhắc Hải họ nên ngưng trao đổi ở đây, tranh thủ thời gian càng nhiều càng tốt. Thế nhưng, gương mặt Hải vừa giãn ra giờ đây lại đầy ắp nỗi băn khoăn mới. Anh hắng giọng, nói vừa đủ nghe:

- Vĩnh, sao cậu không nói vào chuyện quan trọng nhất vậy?

- Chuyện gì? – Vĩnh vẫn không rời mắt khỏi laptop, hơi nhướn mày.

- Cậu không nghĩ ngợi chút nào khi tụi mình è cổ ra làm luôn phần việc cho thằng Hữu hay sao? Bao nhiêu là đề mục chỉ có hai tụi mình cày. Còn thằng Hữu chẳng phụ được chút nào. Nhwung mai mốt nộp bài, thì vẫn đề tên nó trong nhóm. Nó chẳng buồn nói với tụi mình một câu. Coi như việc tụi mình gánh cho nó là đương nhiên. Tớ và cậu làm tối mắt tối mũi. Cậu phải phụ việc công ty của gia đình. Tớ cũng đâu có bỏ mấy công việc làm thêm. Tớ thấy bất công quá đó, Vĩnh à…

Càng nói, Hải càng không nén được cơn tức giận. Sự phẫn nộ khiến khuôn mặt vuông vức thành thật của anh cau lại và đỏ ửng. Vĩnh lần lượt tắt các trang web và tắt luôn máy. Anh gấp laptop lại, khoanh tay hướng về Hải ánh nhìn điềm đạm:

- Cậu nghĩ nếu Hữu tham gia làm cùng tụi mình, cái chuyên đề này sẽ tốt hơn?

- Tớ không biết nữa… – Hải bối rối thật sự. Anh không nghĩ Vĩnh sẽ lái câu chuyện theo chiều hướng khác hẳn những gì đang sôi sục bên trong đầu anh – Tớ chỉ nghĩ về sự công bằng. Và nói thiệt, tớ không thể quên những trò ma giáo của thằng quỷ đó đã từng gây ra cho tụi mình, Vĩnh ạ.

- Có lẽ tớ nghĩ khác cậu chút ít. Khi chấm chuyên đề, giảng viên sẽ chẳng quan tâm đến mối quan hệ giữa chúng ta với Hữu. Vì thế, tốt nhất cứ làm việc hết sức trong khả năng của tụi mình. Chuyên đề này rất hữu dụng cho công việc về sau. Hãy tách công việc và tình cảm riêng ra. Cứ nghĩ nó có lợi cho chính mình, cậu sẽ không lăn tăn chuyện khác – Vĩnh nhún vai – Nếu Hữu được thêm một điểm cao dựa vào công sức người khác, thì như xưa nay, tớ cũng chẳng thấy có gì đáng phải quan tâm!

- Nhưng chuyện cậu lôi tớ vào bện viện để lo cấp cứu thằng Hữu bị đụng xe, rồi chuyện cậu còn ứng ra một đóng tiền cho nó chữa bệnh thì dính líu gì tới công việc? – Hải thẳng thắn phơi bày băn khoăn suốt mấy ngày qua.

- Ừ. Không dính líu gì tới công việc. Chỉ đơn giản là nó gặp nạn, mình biết chuyện thì không thể không giúp đỡ. Tớ chẳng ưa thích trò đóng vai người tốt. Nhưng đó là việc phải làm. Cậu dư biết, Hữu ở thành phố cũng đâu có ai thân thích. Có tiền đó, chạy xe đẹp đó. Nhưng khi gặp nạn, chỉ có bạn bè ra tay thôi!

- Cậu nói vậy tớ hiểu rồi! – Hải gật đầu nhè nhẹ – Cậu biết cậu luôn tốt với mọi người. Nhưng khi thấy cậu tử tế với thằng khốn kiếp ấy, tớ ngạc nhiên quá! Thôi được rồi, bỏ qua chuyện này nghe.

Vĩnh mỉm cười, không nói gì thêm. Anh đứng dậy, ra khỏi phòng máy tính, đi xuống căn- tin mua chai nước suối. Từng chùm tia nắng chói chang xuyên qua các hoa gió dọc theo hành lang, hắt hơi nóng hầm hập vào lưng anh. Anh rảo bước nhanh hơn. “Tớ chẳng ưa thích trò đóng vai người tốt…”. Câu nói của chính anh vẫn xoáy mạnh trong óc. Trong tất cả những gì anh vừa nói với cậu bạn thật thà, duy nhất đó là điều gần giống sự thật. Còn lại chỉ là một nắm dối trá. Hải quá hiền và quá tin cậy vào bạn để có thể nhận ra sự thật. Vĩnh hiểu rất rõ mình đang thay đổi. Một mặt, anh vẫn cứ duy trì hình ảnh hoàn hảo trong mắt mọi người chung quanh. Nhưng mặt khác, anh đã ngấm đòn. Lòng cao thượng và thái độ tử tế gần giống với sự yếu ớt, luôn bị tổn thương mà không cách gì chống cự. Kinh nghiệm cay đắng từ Hữu đối với anh là quá đủ. Chỉ có trong thần thoại mới hiện diện những kẻ mất trí khoan dung với kẻ thù. Nếu không cao tay, anh không thể trị được một kẻ biến hoán khôn lường như Hữu. Vĩnh biết, hữu không phải là thằng con nít để thu phục bằng hành động tốt đẹp. Nhưng, khi phải chấp nhận những hành động tốt đẹp từ đối thủ ghét cay ghét đắng, đó sẽ là ngọn roi đau nhất quất mạnh vào lòng tự ái xấc xược của hắn ta. Nhớ lại cảnh đưa Hữu đi cấp cứu, Vĩnh thấy thật khôi hài. Xử lý sự kiện tai nạn đó, là bước đầu anh nhập vai rất ổn. Ai đó từng nói xác đáng: Để hất bỏ một kẻ đê tiện, cách duy nhất là sử dụng vũ khí đê tiện. Từ nay, trong cuộc đấu với Hữu, anh sắp lại bàn cờ. Hải thật ngây thơ. Cậu ấy tin anh quên bẵng trò bẩn thỉu của Hữu khi sao chép tiểu luận người khác để vượt điểm anh? Làm sao anh bỏ qua vố mất mặt khi Thái Vinh bị lôi vào rồi bị đá văng trong cuộc thi Hoa khôi? Cay đắng nhất, chẳng đời nào anh tha thứ những bức ảnh tàn nhẫn của Nhã Thư mà Hữu đã đắc chí tung ra… Dòng ý nghĩ tăm tối khiến mặt Vĩnh đanh lại. Vài sinh viên đàn em đi ngược chiều chào Vĩnh không được anh đáp. Mấy cô gái che miệng khúc khích. Âm thanh vọng đến khiến Vĩnh sực tỉnh. Sẽ tồi tệ nếu xuất hiện giữa cộng đồng mà không kiểm soát bản thân. Anh gật đầu, đưa mắt bao quát chung quanh, nở nụ cười thân thiện.

Vĩnh mua hai chai nước cho anh và Hải. Chị bán căn- tin bối rối với tờ giấy bạc 500 ngàn anh đưa. Vĩnh bước qua chỗ vài sinh viên đang ăn uống gần đó, hỏi đổi tiền. Ai cũng lắc đầu. Một cậu còn cố ý pha trò: “Tụi em mà có 500 ngàn trong túi như anh thì đã ăn sáng ngoài tiệm phở Ông Già, chứ đâu có ngồi đây ăn mì gói suông anh Vĩnh ơi!”. Vĩnh hơi nhăn mặt, khó xử. Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Đừng bận tâm nữa. Tớ trả tiền hai chai nước cho cậu rồi!”. Vĩnh giật mình quay lại. Hữu đứng sau lưng anh bao giờ. Mái tóc vuốt keo bọt sáng loáng. Nụ cười răng trắng sáng loáng.

- Cám ơn cậu! – Vĩnh gật đầu, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản – Cậu mới xuất viện mà đi học liền vậy, không ở nhà lo dưỡng cái cột sống hả?

- Nó còn khá đau. Nhưng có chuyện khác cần lo hơn. Tớ biết cậu và Hải đang rối óc với chuyên đề quảng cáo. Tớ cũng phải làm phần của tớ chứ. Các cậu cho tớ coi đề cương đi. Còn phần nào chưa hoàn tất, tớ sẽ nhận. Yên tâm, tớ biết cách làm việc theo phương pháp team work! – Hữu đề nghị hòa nhã. Giọng anh ta giờ đây hoàn toàn vắng bóng vẻ xảo trá quen thuộc.

- Được thôi. Tụi tớ cũng đang soạn tư liệu. Lên phòng máy đi. Hải trên đó. Cả nhóm bàn việc luôn!

Họ đi qua các dãy hành lang, trao đổi về bài tập chuyên đề. Thỉnh thoảng, Vĩnh đề nghị đi chậm hoặc dừng nghỉ đôi chút để cột sống của Hữu không bị đau thêm. Hữu gật đầu, tỏ ý cảm ơn. Dù không khỏi khó chịu nghĩ đến việc phải chỉnh sửa đề cương để phần tham gia của Hữu được tương xứng, Vĩnh vẫn phải thừa nhận các ý tưởng của tên khốn này hết sức sắc bén. Chỉ cần anh nói thoáng qua một ý tưởng nào đó, Hữu sé đưa ngay ra giải pháp, đơn giản nhưng đầy bất ngờ vì tính khả thi của chúng.

Chỉ để một nửa đầu óc vào câu chuyện bài vở với Vĩnh, nửa còn lại Hữu vẫn dành cho việc nghĩ ngợi về cái cửa hàng thời trang thể thao sắp mở. Thật tốt nếu có thể lợi dụng một vài ý tưởng nào đó trong cái chuyên đề chết tiệt này áp dụng vào cửa hàng của mình. Hữu nghĩ với đôi chút giễu cợt.

Giống một cậu bé non nớt không biết cách che giấu cảm xúc, gương mặt hải chuyển từ sợ hãi sang bối rối khi thấy Hữu xuất hiện đột ngột. Vĩnh đưa mắt ra hiệu. Hải im lặng không nói gì nhiều trong suốt cuộc trao đổi của nhóm ba người. Khoảng một tiếng sau, Hữu cầm tờ giấy ghi chép, hẹn sẽ chuyển các phần chuyên đề anh ta thực hiện qua e- mail cho Vĩnh, rồi anh ta về trước. Vĩnh nhìn sang bạn thân, lắc đầu: “Lẽ ra cậu không nên để lộ cảm xúc như vậy. Kiểu người như Hữu khoái trá nhất khi có ai khiếp sợ!”. Hải nhìn thẳng vào mắt bạn: “Đơn giản là tớ không thể chịu được tên ma giáo đó!”.

Buổi trưa, Vĩnh đi thẳng qua công ty để giải quyết đống giấy tờ kế toán ba anh giao lại. Chiếc ghế xoay phía trong bàn làm việc của anh quay lưng ra ngoài. Vĩnh vừa tới gần thì chiếc ghế đột nhiên chuyển động. Anh giật mình lùi lại. Thái Vinh ngồi lọt thỏm trong lòng ghế, mặt nhìn anh gườm gườm. Kể từ khi bị anh tát, cô em gái trở nên hoàn toàn xa cách. Hai anh em chỉ nói chuyện trở lại khi Thái Vinh cầu cứu anh, đưa Hữu đi cấp cứu. Anh nhìn em gái, cau mày:

- Có chuyện gì nữa đây?

- Anh cho em mượn 100 triệu được không? Em đang có việc cần gấp!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: