truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 63-64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 63

 

Tôi như bị tia sét đánh vào người, cả người loạng choạng, chụp lấy hai tay của Tiểu Ngọc, kêu lên: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

‘Việt nhi đang buồn bã ở trong sân, tôi liền đưa Việt nhi ra sau núi chơi, không ngờ gặp hai nam tử trẻ tuổi, dường như Việt nhi quen họ, bọn họ, bọn họ cướp  Việt nhi đi rồi.” Tiểu Ngọc khóc lóc kể.

 

Hai người đàn ông trẻ tuổi? Là ai? Không thể là người ở sơn trại cướp Việt nhi đi được, vậy thì còn ai xuất hiện ở đây được? Mồ hôi trên người tôi túa ra lạnh toát, tôi tự nhủ mình phải bình tĩnh, bình tĩnh, ngàn vạn lần không được rối loạn, nghĩ thật kỹ, cần nghĩ kỹ xem, là ai cướp Việt nhi đi.

 

“Hình dáng hai người đó trông như thế nào?” Tôi cố trấn tĩnh hỏi.

 

“Một người có hình dáng chiến tướng, mặc khôi giáp, một người là công tử rất nho nhã, rất đẹp trai, Việt nhi gọi hắn là Mai thúc thúc.”

 

Mai Tốn Tuyết? Tôi cảm thấy hai chân bủn rủn, cả người như muốn ngã xuống.

 

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ…’Tiểu Ngọc vội tới đỡ tôi, “Người kia nói, nếu tỷ muốn đòi Việt nhi về, hãy đến Quỳnh tiên động.”

 

“Quỳnh tiên động? Ở đâu?” Tôi vội hỏi.

 

Tiểu Ngọc khóc, lắc đầu, “Ta không biết, hắn nói tỷ tỷ sẽ biết.”

 

Quỳnh tiên động? Tôi từ trước tới giờ chưa từng nghe nói đến. Mai Tốn Tuyết vì sao lại muốn tôi đến đó? Anh ta cướp Việt nhi đi là có ý đồ gì? Chẳng lẽ Hàn Kinh vẫn không chịu buông tha chúng tôi sao? Không phải hắn đã trở thành thứ dân rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây?

 

“Phu nhân, ta biết Quỳnh tiên động ở đâu.” Một tiểu binh đi theo bên cạnh tôi đột nhiên nói.

 

‘Mau dẫn tôi đi.” Tôi nôn nóng nói, tiểu binh vội vàng đưa tôi đi, Tiểu Ngọc cũng muốn đi theo, tôi bảo: “Cô không cần phải theo tôi, hãy đi nói với Nam Cung Vân để anh ấy tới Quỳnh tiên động cứu tôi.”

 

Tiểu Ngọc gật đầu, vội vàng chạy đi tìm Nam Cung Vân, tôi đi theo tiểu binh đến Quỳnh tiên động, trên đường đi, từ tiểu binh tôi mới biết Quỳnh tiên động chính là hang động không Vân Phong sau này do thiên nhiên tạo thành, trước kia khi Chu quốc và Hung nô đánh nhau, Hung nô đã chiếm lấy nơi đó.

 

Tôi và tiểu binh đi vội vã, tiến vào một con đường nhỏ, gần nửa tiếng mới đến Quỳnh tiên động như lời họ nói, một sơn động to lớn xuất hiện xa xa, cửa sơn động cỏ dại mọc đầy, chỉ thấy bên trong tối đen, nhìn không rõ.

 

‘Cậu ở đây chờ trại chủ tới, nhớ kỹ, bất luận bên trong có xảy ra chuyện gì, cậu cũng không được vào.” Tôi dặn dò, nếu có nguy hiểm, cậu ta đi theo cũng không cứu được tôi, có khi còn làm cậu ta mất đi tính mạng vô ích. Nói xong, tôi bước vào trong cửa động.

 

Sơn động không nhỏ, bên trong có ánh sáng mờ mờ, tiến vào cái gì cũng không nhìn rõ, tôi chỉ thấy mờ mờ một bóng người đang dựa vào vách tường nham thạch, tôi thong thả bước tới, mắt cũng dần dần thích nghi được với ánh sáng bên trong, người đứng đó đúng là Mai Tốn Tuyết, thân hình anh ta so với lúc gặp ở phủ thái tử càng cô độc hơn, đôi mắt càng tối đen u ám hơn.

 

Từ lúc tôi tiến vào động, Mai Tốn Tuyết không hề lên tiếng, chỉ ngồi một chỗ ôm một bình sứ nhỏ, lẳng lặng ngẩng lên nhìn tôi. Việt nhi đang nằm trên mặt đất bên cạnh, không hề cử động.

 

‘Yên tâm, Việt nhi chỉ đang ngủ thôi.” Mai Tốn Tuyết thấy tôi chăm chú nhìn Việt nhi, đột nhiên mở miệng nói.

 

Việt nhi phát ra tiếng thở đều đặn, làm tôi thở nhẹ nhõm, nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Hàn Kinh đâu, tôi hướng về Mai Tốn Tuyết, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc anh muốn gì? Chủ tử của anh đâu?”

 

Mai Tốn Tuyết nở nụ cười nhẹ nhàng với tôi, nói khẽ: “Điện hạ ở ngay đây.” Nói xong, đưa tay khẽ chạm vào bình sứ đang giữ trong lòng, tôi cảm thấy người lạnh băng, rùng mình một cái, vì sao anh ta lại nói Hàn Kinh ở đây? Nhưng sao lại không thấy bóng dánh hắn? Tôi khó hiểu nhìn Mai Tốn Tuyết, đột nhiên thấy bình sứ trong lòng Mai Tốn Tuyết, một ý nghĩ đột nhiên nảy lên trong đầu, Hàn Kinh đã chết!

 

‘Hắn đã chết, đúng không?” Tôi hỏi, giọng nói run run.

 

 ’Nói láo!” Mai Tốn Tuyết ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi, giận giữ nói: “Điện hạ không chết! Điện hạ ở đây, điện hạ ở đây.”

 

Tôi không dám đáp lời, thấy biểu hiện của Mai Tốn Tuyết, sợ anh ta sẽ làm tổn thương Việt nhi, anh ta cướp Việt nhi rồi yêu cầu tôi đến đây để làm gì? Chẳng lẽ muốn giết tôi đã chôn theo Hàn Kinh sao?

 

Mai Tốn Tuyết lại cúi gằm xuống, nhìn chăm chú bình gốm sứ trong lòng, thâm tình nói: “Đây chẳng phải là nơi mà ngươi nhớ mãi không quên được sao? Hiện giờ chúng ta đang ở đậy, Tĩnh Chi cũng đến đây rồi, không phải ngươi rất muốn nàng sao? Ta giúp ngươi đưa nàng tới đây.”

 

Giọng nói trầm trầm dịu dàng của Mai Tốn Tuyết vang lên bên tai tôi làm cả người tôi run rẩy, anh ta điên rồi sao?

 

“Ngươi xem xem, điện hạ, ngươi xem đi, Tĩnh Chi đã đến rồi, đây chẳng phải là nơi trước kia hai người gặp nhau hay sao?” Nói xong, Mai Tốn Tuyết ngẩng đầu lên, cười khẽ, nói với tôi: “Tĩnh Chi, muội lại đây, điện hạ rất nhớ muội, muội lại đây gặp điện hạ, được không?”

 

Mai Tốn Tuyết điên rồi sao? Anh ta đang ôm là tro cốt của Hàn Kinh, tôi không dám trái lời anh ta, chậm rãi bước đến, muốn tìm cơ hội để đoạt lại Việt nhi từ chỗ anh ta, liền mở miệng: “Được rồi, tôi qua.”

 

“Tĩnh Chi, muội cũng thích điện hạ sao?” Mai Tốn Tuyết hỏi khẽ.

 

“Có, tôi thích.” Tôi đáp bừa, lại lén lút bước về chỗ Việt nhi.

 

‘Ngươi gạt người.” Mai Tốn Tuyết đột nhiên hét lên, tôi hoảng sợ, vội vàng cười nói: “Không có đâu, tôi thực sự vẫn nhớ điện hạ.”

 

Mai Tốn Tuyết chậm rãi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi, đau khổ nói: “Muội gạt hắn, muội luôn gạt hắn. Nhưng hắn vẫn yêu muội, lúc sắp chết vẫn muốn ta đưa hắn tới nơi này, hắn nói đây là nơi mà hắn và muội gặp nhau lần đầu tiên, tuy hắn đã trải qua quãng thời gian ngắn ngủi  ở đây, nhưng từ đó về sau…hắn không bao giờ thấy vui vẻ nữa.”

 

Mai Tốn Tuyết cúi đầu, ôm chặt bình tro cốt trong lòng: “Hắn còn nói hắn vô cùng xin lỗi muội, hắn đã hại muội biến thành bộ dạng như này, muội nhất định hận hắn, hắn không muốn muội hận hắn.”

 

“Tôi không hận hắn, sao tôi lại hận hắn được chứ.” Tôi nói khẽ, lại đi tới chỗ Việt nhi hai bước, Việt nhi gần  sát bên tôi rồi, tôi chỉ cần vươn tay ra là có thể ôm lấy Việt nhi, nhưng tôi cũng không dám mạo hiểm.

 

Mai Tốn Tuyết dường như không để ý những lời tôi nói, vẫn lẩm bẩm: “Ngươi thật ngốc, ngươi làm như là ngươi thiếu nợ nàng.”

 

Tôi sửng sốt,  hắn nói gì vậy?

 

Mai Tốn Tuyết tiếp tục chậm rãi nói: “Ngươi sao lại ngốc như vậy chứ, vì sao cứ luôn không chịu buông tay chuyện đã qua chứ, vì sao đem tất cả tâm tư đặt trên người mình? Nàng ta đáng cho ngươi làm như vậy sao? Ngươi nói ngươi hại nàng, vậy sao ngươi không nghĩ ai đã hại ngươi? Vì sao?”

 

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy Việt nhi, chắc Việt nhi đã bị mai Tốn Tuyết điểm huyệt ngủ rồi nên đang ngủ rất say, tôi đang định thừa dịp Mai Tốn Tuyết thần chí hỗn loạn để chuồn đi, Nam Cung Vân có thể sắp đến rồi, chỉ cần Nam Cung Vân tới, mọi chuyện sẽ tốt hơn.

 

‘Đứng lại!” Mai Tốn Tuyết đột nhiên lạnh lùng nói: “Đặt Việt nhi xuống!”

 

Tôi quay lại hướng về Mai Tốn Tuyết cười gượng, đành phải đặt Việt nhi xuống cách xa Mai Tốn Tuyết một chút.

 

Mai Tốn Tuyết lạnh lùng nhìn tôi, làm tôi run sợ, anh ta có võ công, mặc dù ở Vọng mai sơn trang Nam Cung Vân đã cắt đứt kinh mạch của anh ta, nhưng tôi cũng không dám mạo hiểm, nhỡ võ công của anh ta chưa mất hẳn, nếu tôi có một hành động thiếu suy nghĩ thôi có thể khiến Việt nhi và tôi bỏ mạng ở đây.

 

“Tĩnh Chi, muội không có lương tâm sao? Vì sao muội lại đối xử với điện hạ như vậy? Muội thật sự không nhớ gì chuyện trước kia sao? Ngay cả chỗ này cũng không nhớ chút nào sao? Nơi này chính là nơi muội và hắn đã từng sống qua.” Mai Tốn Tuyết đầy cõi lòng chờ đợi tôi.

 

Tôi không dám nói lời nào, đành phải hướng về Mai Tốn Tuyết cười gượng.

 

Thái độ của Mai Tốn Tuyết trở nên càng lạnh lùng hơn, lạnh băng nói: “Điện hạ nói hắn thiếu nợ  muội, khiến muội phải trải qua sinh tử chi đau, lại ăn lầm quả chi hỏa. Điện hạ không nợ muội, những gì hắn nợ muội ta sẽ thay hắn trả.”

loading...

 

Mai Tốn Tuyết nói xong, đứng lên, tôi hoảng sợ lui về sau, nhưng không cất bước nổi, Mai Tốn Tuyết đã điểm huyệt của tôi, chết tiệt, anh ta muốn giết tôi sao? Nam Cung Vân sao còn chưa tới? Tôi kinh hãi nhìn Mai Tốn Tuyết, vội nói: “Anh không thể giết tôi, anh giết tôi điện hạ của anh sẽ rất thương tâm.”

 

Haizz, có cố cũng không được, hiện giờ chỉ có thể kéo dài được phút nào hay phút ấy, chỉ hy vọng Nam Cung Vân đến trước khi Mai Tốn Tuyết giết tôi.

 

Mai Tốn Tuyết cười nhạt, không để ý tới tôi, đặt tôi nằm dưới đất, sau đó đặt bình tro cốt sang bên cạnh, lấy chủy thủ trong ngực ra.

 

“Anh định giết tôi sao? Không cần cử hành nghi thức gì sao? Ví dụ như tế cho điện hạ của anh chẳng hạn.” Tôi nói, trong lòng tuy sợ chết, nhưng ý nghĩ lại rất tỉnh táo, hiện tại chỉ có thể kéo dài.

 

Mai Tốn Tuyết quỳ xuống bên cạnh tôi, giơ chủy thủ lên.

 

Xong rồi, tôi thầm nghĩ, nhắm mắt lại, miệng kêu: “Mai Tốn Tuyết, anh giết tôi, điện hạ của anh sẽ không cảm kích anh đâu, nếu hắn yêu tôi, nhất định muốn tôi sống tốt.”

 

Một lúc lâu sau không thấy đau đớn, liền mở mắt ra, bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ra, Mai Tốn Tuyết tự cắt cổ tay mình, máu đỏ tươi trào ra, làm tôi choáng váng đầu óc.

 

“Ta không thể giết muội, điện hạ không hy vọng muội chết.” Mai Tốn Tuyết lạnh lùng nói: “Quả chi hỏa có thể làm muội nam hóa, ở bắc hải có bông tuyết chi quả, có thể làm muội khôi phục lại.”

 

Mai Tốn Tuyết nói xong liền đưa tay lên miệng tôi rồi bóp thật mạnh, máu từ bàn tay bị cắt chảy vào miệng tôi, máu tràn vào miệng, chảy xuống yết hầu.

 

‘Bỏ ra! Khụ khụ…Mai Tốn Tuyết…Đồ biến thái! Khụ …khụ” Máu tươi chảy từ tay Mai Tốn Tuyết chảy vào miệng tôi, vào dạ dày, tôi cảm thấy mình gần như ngất đi.

 

“Từ Tiết thần ý mà điện hạ biết được, nêu sau đó đã ngấm ngầm sai rất nhiều người đi bắc hải tìm kiếm bông tuyết chi quả, nhưng thần quả kia thật sự là khó tìm, sao lại dễ dàng tìm thấy được chứ…Hắn lại không biết trước đây ta từng ăn phải quả đó, máu của ta cũng có thể giải được độc trong người muội…”Mai Tốn Tuyết cười chua xót.

 

Tôi cố giãy dụa, nhưng lại bị Mai Tốn Tuyết điểm huyệt, không thể cử động được, lại bị anh ta nắm chặt cằm, không thế thoát ra được, máu trên cổ tay anh ta dần dần chảy chậm lại, không ngờ Mai Tốn Tuyết lại dùng dao cứa thêm một nhát nữa, máu lại chảy ra…

 

Tôi tuyệt vọng nhìn Mai Tốn Tuyết trước mắt, sắc mặt anh ta dần dần tái nhợt, càng ngày càng trắng bệch, tay của anh ta vẫn cầm chặt cằm của tôi, tay anh ta dần dần run lên, máu trượt ra khỏi khóe miệng tôi, lướt qua cổ, rơi vào quần áo, sau đó tụ lại trên mặt đất.

 

Tay Mai Tốn Tuyết giữ cằm tôi càng lúc càng yếu, cuối cùng anh ta buông tay xuống, ngã xuống đất, vật lộn ôm bình tro cốt của Hàn Kinh vào trong lòng, yếu ớt nói:”Cái này, ngươi không nợ nàng nữa, không bao giờ…mắc nợ nàng…”

 

Giọng nói của Mai Tốn Tuyết yếu dần, máu vẫn còn ở tay anh ta chảy ra, nhưng lại càng lúc càng ít, sắc mặt của Mai Tốn Tuyết không còn chút huyết sắc nào, màu trắng của quần áo, màu trắng của bình tro cốt, màu trắng của Mai Tốn Tuyết, hợp lại giống như một pho tượng bạch ngọc.

 

 

 

  

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 64 – 65

 

CHƯƠNG 64

Ngoài cửa động vang lên tiếng bước chân rất nhỏ, sau đó tôi cảm giác có người chạm vào mũi tôi, tôi mở to mắt nhìn, thấy sắc mặt trắng bệch của Nam Cung Vân, tôi chưa từng thấy ánh mắt đó, là sự lo lắng kinh hoàng. Nam Cung Vân thấy tôi mở mắt, mọi khí lực như bị rút đi toàn bộ, anh lập tức quỳ xuống đất, hai tay sờ soạng từ hai má rồi chuyển xuống khắp người, nôn nóng hỏi: “Muội có bị thương không? Sao ở đây lại có nhiều máu như vậy?”

“Em không sao, em…”tôi mở miệng rất khó khăn, “Không phải là máu của em.”

Nam Cung Vân thấy trên người tôi không có vết thương nào, thở phào ra, giải huyệt đạo của tôi, rồi kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy, “Tĩnh Chi, sau này đừng làm như vậy nữa nhé, ta rất sợ.”

Hiện tại tôi chỉ muốn khóc, liền ôm chặt lấy cổ anh, vùi đầu vào ngực anh, cố gắng không để mình khóc, nhưng càng không muốn khóc, trong lòng như có gì đó nghẹn lại, làm tôi hít thở rất khó khăn.

“Hàn Kinh đã chết rồi.” Tôi ngẩng lên, cười nhìn Nam Cung Vân, sắc mặt Nam Cung Vân rất bình tĩnh, “Hàn Kinh chết rồi, em thật sự phải rất vui mừng mới đúng chứ? Em thật sự phải rất vui mừng, hắn hại chúng ta khổ sở như vậy, em còn muốn tự tay giết hắn nữa, em thật vui sướng.”

Tôi cố gắng nhếch miệng để nở một nụ cười thật tươi cho Nam Cung Vân thấy, nhưng khi miệng vừa nhếch lên, ngay lập tức tôi cảm thấy sự chua xót, tôi thu miệng lại, cắn chặt môi lại, mắt mở thật to, tôi không dám chớp mắt, tôi sợ chớp mắt sẽ làm nước mắt trào ra.

‘Nha đầu ngốc, muốn khóc thì khóc đi.”  Nam Cung Vân thở dài, càng ôm chặt tôi hơn.

Tôi khó chịu nằm trong lòng Nam Cung Vân, cố nén cảm giác muốn khóc lại, Hàn Kinh đã chết, tên khốn kiếp hại tôi đã chết, tôi hận hắn, hắn đã làm nhục tôi, tôi hận hắn!

Nhưng, vì sao tôi lại cảm giác rất khó chịu trong lòng?

Nhưng, vì sao tôi còn nhớ tiếng thở dài của hắn bên tai tôi tối hôm đó?

Tôi cắn chặt lấy vai áo của Nam Cung Vân, không để mình khóc thành tiếng, đừng khóc, Trương Tĩnh Chi ngốc nghếch, vì sao mày  lại khóc chứ? Mày khóc vì cái gì?

Nam Cung Vân để mặc tôi khóc ở trong lòng anh, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ vào lưng tôi an ủi, không nói gì.

Một lúc sau, tôi nằm trong lòng Nam Cung Vân dần dần bình tĩnh trở lại, ngẩng lên thấy ánh mắt dịu dàng của Nam Cung Vân.

“Em…”

“Suỵt…!” Nam Cung Vân đặt ngón trỏ lên môi, cười dịu dàng với tôi, “Chúng ta trở về đi!.” Nói xong liền bế tôi lên, xoay người đi ra ngoài động.

“Việt nhi!” Tôi vội kêu lên, quay đầu lại không nhìn thấy bóng dáng của Việt nhi đâu. 

“Vừa rồi ta đã bảo Mạnh Tiêu đưa Việt nhi về trước rồi.” Nam Cung Vân nói, tôi thấy mặt mình nóng bừng lên, thì ra Mạnh Tiêu cũng đến đây, còn tôi chỉ lo khóc lóc nên không phát hiện ra. Nam Cung Vân bế tôi ra khỏi động, tôi không dám quay đầu lại, không dám nhìn Mai Tốn Tuyết, ở trong lòng Mai Tốn Tuyết, vẫn ôm chặt chiếc bình tro cốt nhỏ màu trắng kia.

“Nam Cung Vân.” Tôi gọi khẽ.

“Gì vậy?’ Nam Cung Vân vẫn bế tôi, tốc độ không giảm.

“An táng họ ở trong động được không?”

Nam Cung Vân dừng lại một chút, gật đầu, không nói gì.

Thiết kỵ binh của Hung nô đã sắp tiến vào khu vực vùng biên giới này, ước chừng bình minh sẽ tới cửa ải biên sơn, thế cục càng lúc càng trầm trọng, nhưng lúc này, trong sơn trại lại có một vị khách bất ngờ.

Từ lúc rời khỏi biệt viện của Thượng Vương tôi chỉ gặp qua Dịch Phàm có hai lần, một lần là lúc gặp Nam Cung Vân, từ trên nóc nhà, tôi khỏa thân trong tấm chăn bị Nam Cung Vân ôm lấy, khi đó ánh mắt Dịch Phàm như có lửa. Lần thứ hai là anh ta tìm thấy tung tích của tôi và Nam Cung Vân ở trong núi, đao kiếm đang giao nhau, tôi lao ra chắn trước người Nam Cung Vân, còn anh ta lúc đó, trong mắt ánh lên sự tuyệt vọng.

Lần này gặp Dịch Phàm, trong mắt đã không còn lửa giận cùng sự tuyệt vọng, là sự thản nhiên, không một chút tình cảm gì, còn tôi, lại có chút xấu hổ, dù sao khi vừa mới đến thời đại này, tôi cũng đã từng thích qua anh ta.

Nam Cung Vân nhìn thấy Dịch Phàm, sắc mặt trầm xuống, có câu kẻ thù gặp nhau là như vậy, tôi hoảng sợ chạy đến giữ chặt tay Nam Cung Vân lại, sợ Nam Cung Vân không kìm nén được lại ra tay “làm thịt” Dịch Phàm.

Thấy tôi và Nam Cung Vân nắm chặt tay nhau, trong măt Dịch Phàm lóe lên, nhưng giọng nói lại bình tĩnh: “Đa tạ các ngươi đã cảnh báo, sau khi đánh lui Hunh nô, ta sẽ bẩm báo Hoàng thương khen thưởng các vị tráng sĩ đã có lòng trung quân ái quốc.”

Sắc mặt Nam Cung Vân càng lúc càng khó coi, Mạnh Tiêu đã đứng lên, tay nắm chặt lại, hung dữ nhìn Dịch Phàm.

“Thượng Vương gia, không cần phải như vậy.” Tôi cười gượng, muốn giảng hòa họ, “Chúng tôi thực ra cũng có một chút lòng ái quốc, còn trung quân…thì thôi đi.”

Chu Dịch Phàm ngồi ở đó nhìn thấy tôi, thái độ phức tạp.

‘Thượng Vương gia nến đã đến đây rồi, như vậy chắc sẽ không dùng đến chúng tôi nữa, quân Hung nô cũng rất đông, hai bên đánh nhau, đó là sự tranh chấp của hai nước, là chuyện nhà binh, chúng tôi chỉ là sơn tặc, nhưng cũng hiểu chút đạo lý, tốt nhất là không nên xen vào chuyện quốc gia đại sự, Vương gia nói có phải không?”

Thấy tôi nói chuyện, sắc mặt Nam Cung Vân dịu đi một chút, chờ tôi nói xong, ánh mắt anh có tia vui vẻ, Mạnh Tiêu thì lại không như vậy, định lên tiếng.

“Không được!” Chu Dịch Phàm lắc đầu, ‘Đại quân muốn đến được đây nhanh nhất cũng phải ngày kia mới tới được.”

“Ngày kia?  Vậy sao Vương gia lại đến đây nhanh như vậy được?” Tôi giật mình, thiết kỵ Hung nô ngày mai đến rồi, chỉ cần bọn chúng đến cửa ải biên sơn, chưa chắc gì đã ngăn được bọn chúng, ngày kia mới tới thì dùng cái rắm gì?

“Ta ở biệt việ Bình Huyền, cho nên mới tới nhanh.”

“Anh không  mang theo người đến à, anh tưởng đến chỗ chúng tôi để chơi à?” Tôi tỏ vẻ khinh thường Dịch Phàm.

Chu Dịch Phàm sửng sốt, nói tiếp: “Vì vậy các ngươi cần phải ngăn quân Hung nô lại trong một ngày là có thể.”

‘Ngăn chặn bọn chúng? Thế bọn chúng là ai? Định để huynh đệ chúng tôi bỏ mạng hết à?” Mạnh Tiêu cười lạnh lùng nói.

Chu Dịch Phàm không nói gì, chỉ hướng về Nam Cung Vân, Nam Cung Vân cũng lạnh lùng nhìn anh ta, không nói gì. Tôi đột nhiên nhận ra Chu Dịch Phàm giảo hoạt như hồ ly, mặc dù là Nam Cung Vân có thể ngăn chặn quân Hung nô trong một ngày, nhưng chỉ e là đến lúc ấy bản thân thì lại hy sinh, còn đối với Chu Dịch Phàm, vụ mua bán này lợi quá nhiều, nếu Nam Cung Vân thắng, anh ta có thể chờ đạ quân của anh ta đến, nếu Nam Cung Vân thua, đối với anh ta coi như quân Hung nô đã diệt trừ họa tâm phúc cho anh ta là Nam Cung Vân.

“Tôi có cách, có thể thử xem sao.” Tôi nhìn Chu Dịch Phàm, trong đầu đột nhiên nảy ra một chủ ý, “Thượng Vương gia hơn mười hai năm trước đã từng ở đây đánh tan quân Hung nô, tôi nghĩ chắc bây giờ bọn chúng vẫn còn rất sợ hãi, đặc biệt là đối với Vượng gia, hay là…”

Tôi nói xong, sắc mặt mọi người rất nghiêm trọng.

Hôm sau, đại quân Hung nô đến rất đúng hạn, khi quân tiên phong tới cửa ải Biên sơn, lãnh tướng bọn chúng phát hiện trong cốc rất dị thường, hình như là vừa mới bị hủy diệt, thậm chí còn có vết nước bên trong, rất sạch sẽ, trong sơn cốc trên một cái đài cao, một nam tử mặc trang phục cao quý đang ngồi khoanh chân đánh đàn, tiếng đàn du dương vang lên nhưng lại không có chút hỗn loạn nào.

Vị lãnh tướng thấy kỳ lạ, nhưng không dám lỗ mãng, chỉ dẫn theo mấy kỵ binh tiến đến xem xét, sau khi thấy rõ diện mạo của vị nam tử đánh đàn, suýt chút nữa thì ngã lăn ra, bởi vì đó chính là vị Thượng Vương Chu quốc mười hai năm trước đã đại phá quân Hung nô, mà ông ta trước đây cũng từng tham gia trận chiến, đến nay vẫn không quên được tướng mạo của vị Thượng vương đó, hiện giờ nhìn thấy vị Thượng Vương này đang ở mỉm cười ở trước mặt, đánh đàn nhàn nhã, cảm thấy ở đây tất nhiên là có sự gian trá, không chừng đại quân Chu quốc đã sớm mai phục trong cốc, chỉ chờ mình tiến vào mà thôi, hiện giờ nói gì cũng không dám trực tiếp mang binh tiến vào, đành phải lãnh binh lui lại sau ba mươi dặm, rồi dựng trại tạm thời.

Đúng vậy, kế này của tôi là bắt chước kế của Gia Cát Lượng, nói thật, tôi cũng không ngờ là nó có tác dụng, dù sao thử dùng biện pháp của tôi còn hơn mang người ra đánh giặc, tôi cũng chỉ muốn Chu Dịch Phàm bớt tội nghiệt, đừng giống như như những kẻ ngốc tử lợi dụng chúng tôi, nêu thực sự phải đánh nhau, anh ta cũng đừng hòng thoát được. Người chúng tôi thật ra cũng đã mai phục ở đó, nếu đám binh kia thật sự xông vào, chúng tôi cũng chỉ có thể tận lực mà đánh, nhưng thật không ngờ lại gặp phải vị tướng quân đa nghi chẳng khác gì Tư Mã Ý.

Tôi đang giấu mình trong bụi cỏ, thấy quân Hung nô lui quân, không nhịn được liền phì cười thành tiếng, Nam Cung Vân vội lấy tay che miệng tôi lại, nói nhỏ: “Cười cái gì?”

Tôi chỉ chỉ vào vị tướng quân mặt đầy râu quai nón kia, cười nói: “Làm em nhớ tới hai câu thơ.”

Nam Cung Vân khó hiểu nhìn tôi, tôi cười, nói: “Cái miệng gần như không tìm thấy, chợt nghe trong râu có tiếng kêu.” (Dịch đại ý)

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: