truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 23-24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 23- 24

CHƯƠNG 23: SINH TỬ (Tiếp)

 

Thấy Nam Cung Vân lại ngất đi, tôi chạy đi lấy viên thuốc màu đỏ tiếp tục mớm cho anh, lần này khí sắc trên mặt  Nam Cung Vân đã có chút hồng hào, hơi thở cũng đã ổn định hơn, tôi mừng như điên, như vậy thuốc này thật sự có tác dụng, liền chạy đi lấy thêm mấy viên nữa định cho Nam Cung Vân uống thì Nam Cung Vân mở mắt, thì thào nói:”Đủ rồi, đừng lãng phí thuốc quý nữa.”

 

“Tôi không quan tâm, chỉ cần có thì dùng, nếu dùng hết thì chúng ta đi mua.” Tôi nói vậy, nhưng ý tôi là tính mạng là quan trọng nhất, còn tiếc thứ khác làm gì?

 

“Mua?” Nam Cung Vân nở nụ cười yếu ớt, hơi cử động làm động đến vết thương liền nhăn mặt lại, thở sâu rồi chậm rãi nói: “Ngưng hương hoàn của Vô Thượng nhân, trong thiên hạ không ai có thể mua được. Coi như Trầm  Triệu  Thiên đối với chúng ta cũng rất tốt, để lại đồ vật quý cho chúng ta.”

 

“Đối với chúng ta cũng tốt? Thế này mà cũng gọi là cũng tốt à?” Tôi lại nổi giận, nói: “Là ai dùng thủ đoạn để đánh anh trở thành như này? Là ai suýt nữa thì đâm tôi thủng mấy chỗ trên người? Để lại thuốc men cho chúng ta là quá đúng rồi. Tôi còn chưa tính chi phí sai lầm với phí bồi thường tổn thất tinh thần với anh ta đấy. Đến phút cuối mới để lại cho chúng ta vài viên thuốc, cái gì mà cũng tốt? Anh có phải là đầu heo không?…”

 

Thấy Nam Cung Vân có vẻ ngơ ngác khó hiểu, tôi mới nghĩ anh ta không hiểu câu tính chi phí sai lầm và phí bồi thường tổn thất tinh thần là gì, tôi không muốn mất công giải thích nên không nói nữa.

 

Trong mắt  Nam Cung Vân hiện lên vẻ phức tạp, đột nhiên hỏi: “Muội thật sự hận  Trầm Triệu Thiên như vậy sao?”

 

Tôi sửng sốt, tôi có thật sự hận Trầm  Triệu  Thiên không? Nụ cười ấm áp của Trầm Triệu Thiên, ánh mắt đau đớn của Trầm Triệu Thiên, tiếng  ”nha đầu” vẫn còn vang bên tai tôi, tôi thật sự hận Trầm Triệu  Thiên sao? Trầm  Triệu Thiên đã làm gì khiến tôi không thể tha thứ? Ngoại trừ việc lợi dụng tôi rồi gây trọng thương cho Nam Cung Vân ra, còn chẳng làm gì khác cả. Trầm Triệu  Thiên thường hay tán gẫu với tôi và Dịch Phàm, rồi lại đem tuyệt học của mình dạy cho tôi để tôi rèn luyện thân thể, khi tôi nói có việc quan trọng thì gấp gáp trở về, lại còn tặng tôi một cây chủy thủ tinh xảo rất quý hiếm, lại còn vì cứu tôi mà một thân một mình đi vào vùng hoang bắc giá rét…

 

Nam Cung Vân im lặng nhìn tôi chờ đợi câu trả lời, tôi lại không biết phải trả lời câu hỏi này như nào.

 

“Tôi không biết”, tôi khẽ nói, “Nhưng Trầm Triệu Thiên lại lợi dụng tôi làm anh bị thương, tôi không thích bị người khác lợi dụng.”

 

Người Nam Cung Vân run lên nhè nhẹ, tôi nhìn Nam Cung Vân, nhưng Nam Cung Vân lại nhắm mắt lại, tránh ánh mắt của tôi.

 

“Anh sao vậy? Có phải trong người thấy khó chịu không?” Tôi dịu dàng hỏi, Nam Cung Vân khẽ lắc đầu, cử động muốn ngồi dậy, tôi vội dìu anh ngồi lên, thấy Nam Cung Vân lại nhắm mắt lại, khoanh chân, hai tay đặt hai bên đầu gối, lúc nào Nam Cung Vân cũng ngồi ở tư thế đó, tôi không dám quấy rầy, chỉ im lặng ngồi bên cạnh, lặng lẽ canh cho anh.

 

Thật lâu sau, trán Nam Cung Vân ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt càng hồng hào, hơi thở càng đều đặn hơn, hơi thở phả ra gặp không khí lạnh buốt kết thành khói trắng tỏa trước mặt, thần kỳ, thật sự thần kỳ, tôi tự hỏi, đây là nội công chữa thương đúng không? Nhìn Nam Cung Vân nôn ra nhiều máu, chắc là xuất huyết bên trong, có lẽ đã dùng chân khí để chữa vết thương. Điều này thật không hợp khoa học chút nào…

 

Tôi đang kinh ngạc với sự thần kỳ của việc sử dụng nội công thì Nam Cung Vân đã vận công xong, mở mắt, trong mắt đã hồi phục lại sự tinh anh, thấy vẻ mặt tôi đang đầy tò mò nhìn mình, Nam Cung Vân cười nói: “Hôm nay chúng ta không đi nữa, ở lại đây nghỉ ngơi, chờ ngày mai công lực của ta khôi phục lại một chút, lúc đó chúng ta mới đi.” Nói xong liền cởi áo bông trên người ra ném cho tôi, nói: “Mặc vào đi, sắc mặt đã xanh mét rồi, ta không muốn ngày mai ôm một người đã đông cứng lên ngựa.”

 

Tôi vui mừng nhận lấy áp bông mặc vào người, hơi ấm từ chiếc áo của người nào đó làm tôi suýt xoa, nhìn sang thấy  Nam Cung Vân đã nhắm mắt lại, không quấy rầy Nam Cung Vân, tôi đi nhặt củi xung quanh về đốt một đống lửa, lấy lương khô ra hơ cho nóng rồi ăn trước.

 

Tôi biết mình cần phải ăn no, không phải tôi kiêng ăn gì nhưng ăn lương khô mãi cũng khó nuốt, cứ nhai từng miếng từng miếng, sau đó lại chậm rãi nuốt xuống, cứ như vậy có lúc còn nghẹn họng, phải lấy tuyết cho vào mồm chẳng cần biết có sạch sẽ hay không, nhưng so với tuyết thời hiện đại thì chắc tuyết này sạch hơn nhiều, tôi tự an ủi mình, vừa cho một miếng lương khô và nắm tuyết cho vào miệng, thấy Nam Cung Vân đang xăm soi nghiên cứu mình, tôi nhe răng cười với Nam Cung Vân rồi đưa miếng lương khô cho Nam Cung Vân, Nam Cung Vân nhận lấy rồi , bẻ từng miếng cho vào miệng chậm rãi nhai, mặt đỏ bừng.

 

Lạ thật, đồng chí này bị làm sao vậy? Hay là bị thương quá nặng nên ăn miếng lương khô cũng đỏ mặt là sao? Tôi nghĩ mãi không ra, bầu không khí có vẻ lạ lẫm, để phá tan bầu không khí đó, tôi quyết định kể chuyện cười cho Nam Cung Vân nghe, vì thế liền lấy tay lau miệng, nói: “Nam Cung Vân, tôi và anh chơi trò hỏi đáp nhé.”

 

“Trò hỏi đáp là gì?” Nam Cung Vân lưỡng lự hỏi.

 

Tôi ngất, anh ta nào có biết trò chơi hỏi đáp! “Khụ khụ” Tôi ho hai tiếng, giải thích: “Tức là, tôi đặt câu hỏi xem anh có trả lời được không.”

 

Nam Cung Vân gật đầu ý bảo tôi hỏi đi, tôi hắng giọng, bắt đầu hỏi:”Có một con diều hâu đang bay ở trên trời, thấy một con thỏ đang chạy trên mặt đất, diều hâu lao xuống, lúc sắp bắt được thỏ, đột nhiên thỏ nói một câu gì đó với diều hâu, diều hâu nghe xong liền  rơi xuống đất chết luôn, hỏi con thỏ nói cái gì?”

 

Tôi cười khà khà chờ Nam Cung Vân trả lời.

 

“Con thỏ không biết nói.” Nam Cung Vân lạnh lùng nói.

 

Hự! Tôi ngất thật! Thật không tưởng tượng nổi, tôi trừng trừng nhìn Nam Cung vân, bắt đầu dẫn dắt anh ta, “Cứ coi như là con thỏ biết nói đi. Theo anh thì con thỏ nói gì khiến cho diều hâu rơi xuống đất chết?”

 

“Thì là con thỏ không biết nói, cho dù nó có nói được thì diều hâu nghe cũng chẳng hiểu gì.” Nam Cung Vân còn cứng cổ.

 

Tôi tức giận hét lên: “Tôi đã nói là nó biết nói! Anh mau trả lời xem nó nói cái gì!” Cái tên này sao bướng thế nhỉ. Tôi tức đến suýt ngất, ra đề về trí tuệ với anh ta chẳng khác gì đàn gảy tai trâu!

 

Nam Cung Vân đột nhiên đỏ mặt lên, nói lí nhí một câu.

 

“Anh nói cái gì?” Tôi hỏi.

 

Mặt Nam Cung Vân lại càng đỏ, quay lại nói: “Ta thích muội.”

 

Cái gì? Cái gì? Nam Cung Vân nói thích tôi! Thả nào mặt anh lại đỏ như vậy, thì ra là thổ lộ với tôi! Đúng là thanh niên hay xấu hổ! Tôi ngẩn ngơ nhìn Nam Cung Vân quên cả phản ứng.

 

Thấy tôi đang sững sờ, Nam Cung Vân tỏ ra tức giận, nói: “ý ta nói là con thỏ nói ‘ta thích muội’”

 

Ngất! Đùa cả nửa ngày đồng chí Nam Cung Vân lại trả lời như này! Nhưng còn vì sao mặt lại đỏ bừng? “ha ha ha” tôi cười phá lên, cười lăn lộn trên mặt đất.

 

 

Cười nửa buổi mà Nam Cung Vân cũng không tức giận, tôi cố nín cười nói: “Con thỏ không nói như vậy, diều hâu rơi xuống đất là vì câu nói của thỏ là ‘cô không mặc áo ngực.”

 

 ”Áo ngực là gì?” Nam Cung Vân mù mờ hỏi lại.

 

Lần thứ hai tôi ngất, người ở thời đại này làm gì biết áo ngực là gì, “A…đó là….” Tôi cân nhắc nên giải thích với Nam Cung như thế nào, liền khoa tay múa chân: “Là các cô gái mặc để che  ngực đó.” Thấy Nam Cung Vân vẫn mù tịt không hiểu, đầu tôi chợt lóe lên: “Thì là áo yếm mà người ở nơi này hay gọi đó, con thỏ nói diều hâu không mặc áo yếm, diều hâu vội che ngực lại, liền rơi xuống đất.”

 

 

Thấy Nam Cung Vân lại đỏ mặt tới tận mang tai, tôi phát hiện ra cũng không nên chê cười người ta, nhất thời không biết nên nói cái gì, làm bầu không khí càng gượng gạo…

 

CHƯƠNG 24: BẦY SÓI

 

loading...

Thấy Nam Cung Vân mặt đỏ tía tai quay đi chỗ khác, tôi cũng hơi hối hận, định nói sang chuyện khác nhưng rồi lại không biết nói cái gì đành ngồi yên, Nam Cung Vân cũng không truy hỏi đến cùng, chậm rãi nhai lương khô, ánh mắt cứ hướng về tôi, mỗi khi tôi ngẩng lên nhìn, Nam Cung Vân lại chuyển ánh nhìn ra chỗ khác rất nhanh, mặt lại đỏ bừng. Tôi cười thầm, một người đàn ông trưởng thành nhưng lại rất hay xấu hổ, còn không dám nhìn thẳng vào tôi, chẳng lẽ anh ta có tình cảm với tôi thật, tôi vừa nghĩ vừa buồn cười, tôi chẳng phải quá xinh đẹp gì, chỉ dễ nhìn thôi, nhiều lắm thì sự tận tâm chăm sóc của tôi chỉ khiến anh ta cảm động mà thôi. Tôi vừa cười vừa lắc đầu, tự chê cười mình, đường đường là một thích khách lạnh lùng lại biến thành một chàng thanh niên hay xấu hổ.

 

 

Nhìn mặt trời đã ngả về hướng  Tây, đoán chắc sẽ ăn ngủ nghỉ ở đây cả đêm, đống lửa này chắc không đủ cháy cả đêm đến sáng mai, mà lại ở ngoài trời nữa, nhân lúc trời chưa tối hẳn, tôi  chạy đi tìm củi khô về, may là ở nơi này người thưa thớt, nên đoán chắc ít người lên núi đốn củi, chỉ một lúc sau tôi đã ôm một đống củi trở về, dắt Ngự phong đứng trước mặt nhưng không buộc vào, Nam Cung Vân nói rằng Ngự phong là loài ngựa rất có linh tính, không cần phải buộc vào cũng sẽ không chạy, ngược lại sẽ còn gây cản trở.

 

Trời tối rất nhanh, xung quanh nghe tiếng sói tru rất thê lương, tuy biết rằng có lửa thì sói sẽ không dám đến gần nhưng tôi vẫn nhích sát vào gần Nam Cung Vân, Nam Cung Vân từ lúc ăn xong lương khô đã nhắm mắt ngồi vận công, trên người tỏa ra khí nóng, hai ngày rôi tôi chưa được chợp mắt, thấy sắc mặt Nam Cung Vân khởi sắc, trong lòng tôi thấy nhẹ nhõm, ý thức bắt đầu mơ hồ tôi tựa vào Nam Cung Vân nặng nề chìm vào giấc ngủ.

 

Ngủ một mạch đến nửa đêm, thấy có người nhè nhẹ lay mình, tôi giật mình tỉnh giấc, Nam Cung Vân đã dậy từ lúc nào rồi, vẻ mặt chăm chú đưa mắt nhìn cách đó không xa là những cặp mắt xanh sáng rực trong đêm, sói hoang!

 

Đống lửa gần cháy hết, ánh lửa leo lét. Tôi sợ hãi hét lên một tiếng vội đi lấy thêm củi, hai con sói đã chạy tới, Nam Cung Vân kéo tôi ra sau lưng mình. Ngự Phong dùng chân trái đá vào đầu một con sói hất ra ngoài. Nam Cung Vân lắc mình một cái, tay phải dùng sức chém một kiếm, con sói ngã lăn ra đất, mùi màu tanh tỏa khắp nơi, ngược lại càng kích thích loài sói hoang gần đó, nhìn sơ qua đã có tám, chín con sói rồi.

 

Nam Cung Vân giấu tôi sau lưng, chậm rãi đi đến chỗ Ngự Phong, một con sói lao tới, Nam Cung Vân lại vung kiếm lên chém, nhưng lần này con sói lại không bị chém chết, mình thương tích lao vào bầy sói để chạy trốn, rồi mới ngã xuống đất. Mấy con soi hoang lập tức bu vào, chẳng mấy chốc đã con sói kia đã bị  đồng loại ăn sạch sẽ.

 

Tôi hoảng sợ nhìn thấy cảnh đó, chân tay run rẩy, đây là một đàn sói đói điên cuồng, chúng còn có thể ăn thịt đồng loại của mình, sắc mặt Nam Cung Vân bỗng tái nhợt, hơi thở gấp gáp, có lẽ màn đột kích vừa rồi đã làm hao tổn sức lực của Nam Cung Vân, “nhanh lên ngựa đi!” Nam Cung Vân quát lên, tôi cố nén sợ hãi, trèo lên Ngự Phong, quay đầu lại muốn kéo theo Nam Cung Vân lên ngựa nhưng thấy Nam Cung Vân đã quỳ xuống, tay trái chống dưới đất, tay phái đâm một kiếm vào một con sói nhưng không còn sức để rút kiếm ra, trên người dính đầy máu, không phân biệt là máu sói hay là máu của Nam Cung Vân nữa.

 

Đúng lúc, một con sói bổ nhào vào, tôi hốt hoảng lập tức chạy đến cầm theo một cành củi trong đống lửa xông lên múa may lung tung bên cạnh Nam Cung Vân, đàn sói lập tức hoảng sợ rút lui, tuy chỉ giương nanh múa vuốt, luôn chúi đầu về phía trước gầm gừ mà không dám lao lên.

 

Nam Cung Vân lấy sức rút kiếm lại, ném cho tôi, hét: “Sử dụng kiếm!”  Tay phải tôi cầm kiếm, tay trái cầm cành cây múa loạn xạ, hét: “Tôi không sợ đâu!”

 

“Trầm  Triệu  Thiên!” Nam Cung Vân lại hét.

 

Tôi lập tức hiểu, liền sử dụng bộ kiếm pháp mà Trầm  Triệu  Thiên dạy cho, tuy không thể giết được sói như Nam Cung Vân nhưng cũng đâm hai con sói bị thương, làm đàn sói bị xé lẻ ra hiện giờ chỉ còn lại bốn năm con, vì trong tay tôi có kiếm nên không còn nào dám xông vào nữa, những giọt máu từ mũi kiếm rơi xuống tuyết, đàn sói nhe răng nước dãi chảy ròng ròng, bừng bừng tức giận, chỉ đợi tôi kiệt sức ngã xuống sẽ xông lên.

 

Tôi mạnh mẽ không để mình ngã quỵ, quay sang nhìn thấy Nam Cung Vân đang nằm trên mặt đất, trong lòng bỗng thấy chua xót, cơ hội sống của hai người chúng tôi thật mỏng manh, không ngờ lại trở thành thức ăn cho bầy sói, sớm biết như vậy lúc trước khi đi vườn bách thú khi nhìn thấy sói thì đánh nó một trận, ít nhất hôm nay cũng có thể hả giận tí chút.

 

“Anh nói xem…bầy sói ăn no tôi xong thì có ăn sang anh không?” Tôi khẽ hỏi Nam Cung Vân, Nam Cung Vân kêu lên một tiếng đau đớn, không để ý tới tôi, lảo đảo đứng lên, một con sói thấy  Nam Cung Vân đứng dậy, liền lao đến, tôi sợ hãi muốn đến bảo vệ Nam Cung Vân nhưng có hai con sói đã lao đến chỗ tôi, tôi lắc mình tránh sang bên phải tránh được đòn tấn công của ác lang,  rồi vung kiếm  chém vào con sói bên trái chém đúng vào cổ nó, máu trào ra, bắn lên mặt tôi, con sói kia ngã văng ra chỗ Ngự phong, Ngự Phong đá một cái, con sói lập tức chết tươi.

 

Những con sói còn lại thấy tỉnh hình như vậy không dám tấn công nữa, chúng lôi con sói đã chết rồi thi nhau xâu xé.  Tôi chạy nhanh đến chỗ Nam Cung Vân, anh đang cùng một con sói lăn lộn trên mặt đất, quần áo trên người đã bị sói cắn xé rách tơi tả, toàn thân đều là máu, ánh mắt đỏ ngầu, tôi vội vung kiếm lên hỗ trợ, nhưng Nam Cung Vân lại đang ở trên ghì con sói xuống dưới, hai tay bóp chặt cổ sói, trên ngực Nam Cung Vân bị móng vuốt của sói cào máu và thịt lẫn lộn, miệng sói phun ra máu, ánh mắt đã gần như sắp cạn nguyên khí.

 

Tôi xông lên muốn dùng kiếm chém chết nó, nhưng không có chỗ để chém, “tránh ra” Tôi hét  nhưng Nam Cung Vân lại không để ý, cho đến khi con sói không còn cử động nữa Nam Cung Vân mới kiệt sức thả tay ra.

 

Mấy con sói hoang còn lại không biết là do đã no bụng hay là sợ chúng tôi đã lặng lẽ rút lui hết, nhìn thấy sói biến mất sau rừng cây, tôi ngồi phịch xuống đất, cả người cứng đờ.

 

Rất lâu sau, cơ thể đã bình thường trở lại, gió lạnh thổi tới, lúc này tôi mới cảm nhận được cái lạnh, cả người ướt đẫm, bước tới xem Nam Cung Vân thế nào, thấy  Nam Cung Vân cũng đã ngồi dậy để vận công, thấy tôi bước tới liền nói: “Đặt ta lên ngựa, nơi này mùi máu tươi quá nặng, lát nữa thôi bầy sói khác sẽ kéo tới, chúng ta nên nhanh chóng ra khỏi đây.” Lời nói còn chưa dứt, xa xa đã vẳng đến tiếng gào thét của sói nối tiếp nhau, nghe không dưới mấy trăm con, tôi hoảng sợ, vội vàng đỡ Nam Cung Vân lên ngựa, mình thì ngồi sau Nam Cung Vân, Ngự Phong thật thông minh, không cần ra lệnh đã tung bốn vó chạy đi.

 

 

Nam Cung Vân trọng thương chưa khỏi, vừa rồi lại đấu với đàn sói nên hao tổn hết khí lực, lúc này ngồi trước tôi không được vững cho lắm, cả người đều dựa vào tôi, tôi vừa cố nắm chặt dây cương ngựa vừa ôm chặt lấy Nam Cung Vân, cứ như vậy đi hơn nửa giờ tiếng sói cũng đã xa dần, Ngự phong cũng bước chậm lại, từng bông tuyết bay trong gió, cả hai chúng tôi như tỉnh giấc mộng, không thể tin được chúng tôi suýt nữa trở thành bữa ăn cho đàn sói hoang.

 

“Này,” Nam Cung Vân gọi khẽ, “muội hát điệu hát dân gian lạ lùng cho ta nghe đi.”

 

“Điệu hát dân gian lạ lùng?” Tôi hỏi lại.

 

‘Chính là bài hôm muội vừa múa kiếm vừa hát đó.”

 

Tôi bật cười, không ngờ bài hát phổ biến được yêu thích của chúng tôi lại bị Nam Cung Vân nói là điệu hát dân gian lạ lùng, không chịu được định giải thích nhưng nghĩ không cần, nên nhẹ nhàng nói: “Anh muốn nghe gì khác nữa không?”

 

Nhìn vào khoảng không mờ mịt, Nam Cung Vân nói: “Về tuyết đi.”

 

Về tuyết? Tôi nghĩ rồi hát lên.

 

“Chân tình như thảo nguyên bao la

Điệp trùng gió mưa không thể cách trở

Khi mặt trời hé mở

 Ánh dương soi sáng cho anh và em

Chân tình như hoa mai mới nở

Tuyết lạnh lùng không thể che giấu tình ta

Đêm đơn lạnh

Nhưng hoa lại rực rỡ

Mùa xuân đang đi cùng anh và em.

Hoa tuyết bay bay về phương Bắc

Đất trời mênh mông

Một đóa mai tiễn biệt

Đứng mạnh mẽ trong tuyết lạnh

Tỏa hương vì người ấy

Yêu người không hối hận

Giữ mãi tình yêu này

Trong trái tim…”

 

“Yêu người không hối hận” Nam Cung Vân thì thầm nói.

 

Tôi sững sờ , hỏi lại:”Anh nói gì?”

 

Một lúc lâu không nghe trả lời, tôi cúi nhìn, Nam Cung Vân vẫn tựa vào lòng tôi đang nặng nề ngủ, tôi không đành lòng đánh thức Nam Cung Vân, lẳng lặng ôm Nam Cung Vân, đêm tuyết lại yên tĩnh, chỉ có hoa tuyết bay bay..

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: