truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 15-16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 15 – 16

CHƯƠNG 15: TAN NÁT CÕI LÒNG

 

Cuối cùng có tuyết rơi! Đó là vào buổi tối trước hôm sinh nhật của tôi, buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, ngoài cửa sổ một màu trắng xóa.

 

Hai ngày qua tâm trạng Dịch Phàm đúng là không vui, sắc mặt lúc nào cũng đen sì, vẫn còn bận lòng vì chuyện thích khách sao? Tôi không dám hỏi, cũng không dám nói cho Dịch Phàm biết hôm nay tôi tròn hai mươi tuổi.

 

Buổi trưa, ăn mì xong, tôi nhắm mắt cầu nguyện ba điều ước, thứ nhất, hy vọng ở thế giới hiện đại cha mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ hạnh phúc; thứ hai, hy vọng Dịch Phàm sớm vui vẻ trở lại, khỏe mạnh như ý; thứ ba, hy vọng Dịch Phàm có thể yêu tôi suốt đời.

 

Ở trên giường mê muội một lúc, trong lòng luôn nhớ Dịch Phàm, hôm nay cũng không được gặp Dịch Phàm, vì thế tôi quyết định đi tìm anh, đang lúc tâm trạng anh không vui, không phải tôi càng nên ở bên cạnh chăm sóc anh hay sao?

 

Bước vào Tiêu Tương hiên nơi Dịch Phàm ở, một biệt viện lớn như vậy nhưng không có một hạ nhân nào, ngay cả bóng một thị vệ cũng không có, kỳ lạ, không sợ sẽ có thích khách sao? Tôi thầm kinh ngạc, đẩy cửa bước vào cửa điện, chợt nghe tiếng Dịch Phàm quát: “Cút đi.”

 

Dịch phàm muốn đuổi tôi đi? Tôi giật mình, nhưng vẫn bước tới bên cạnh bàn, lấy tay xoa bờ vai của anh, dịu dàng nói: “Là em đây, cũng muốn đuổi em đi sao?” Dịch Phàm quay lại, chưa từng thấy bộ dạng anh như vậy, trong mắt tràn ngập sự đau xót, khi anh nhìn tôi, ánh mắt dịu đi, nhẹ nhàng kéo tôi ôm vào lòng. Tôi lo lắng định nói an ủi gì đó với anh, anh vụt đứng dậy, bế tôi lên bước vào giường.

 

Anh sao vậy? Nghe hơi thở của Dịch Phàm, tôi biết anh đã uống rượu, trong lòng bối rối, hai tay chỉ biết nắm chặt vạt áo của anh, anh đặt tôi nằm trên giường, không chờ tôi ngồi dậy, anh đè lên người tôi, môi áp vào môi tôi chầm chậm hôn xuống….

 

Sao cả người tôi nóng rực lên thế này? Tim đập thình thịch, đôi môi anh di chuyển hôn lên đôi mắt tôi rất nhẹ nhàng, di chuyển xuống đôi môi tôi rồi miết lấy, dùng lưỡi quấn lấy môi tôi, tay anh chạm đến đâu thì chỗ đó của tôi nhen nóng như ngọn lửa, một sự khát khao khôn xiết trào dâng trong lòng, tôi không thể khống chế nổi mình, tay đặt lên bờ vai anh, chìm đắm theo anh, phía dưới cảm nhận rõ ham muốn mãnh liệt của anh, tay anh chạm vào chỗ đó tôi như bị điện giật, ôm chặt lấy anh, cảm nhận được sự đáp ứng của tôi, anh càng ôm chặt tôi hơn, nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt, anh gần như sắp đưa vào trong tôi….

 

‘Trúc Thanh” Dịch Pham gọi khẽ, giống như một tia chớp làm tôi bừng tỉnh, là anh gọi tên Trúc  Thanh, không phải tôi, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo, sự nhục nhã giống như thủy triều tràn tới, tôi gắng sức đẩy anh ra, đồng thời chống trọi lại khao khát của bản thân, Dịch Pham khó hiểu nhìn tôi.

 

“Em là Trương Tĩnh Chi!” Tôi hét to, nghẹn ngào.

 

Quần áo trên người tôi hầu như đã cởi ra hết, Dịch Phàm cũng gần như trần trụi, tôi nhìn thẳng vào Dịch Phàm, hai người cứ nhìn nhau như vậy, quyết không để nước mắt rơi, tôi không phải là Trúc Thanh của anh, không phải! Sau một hồi, dục vọng trong mắt anh đã không còn, trở nên nguội lạnh, Dịch Phàm lạnh lùng đứng lên, không nói một lời nào, mặc quần áo bước xuống giường, rời đi không hề quay đầu lại.

 

Nhìn theo bóng Dịch Phàm bỏ đi, tôi tê liệt ngã xuống giường, trong lòng thấy đau đớn, hôm nay là ngày sinh nhật tôi hai mươi tuổi, tôi dự định sẽ trao hết bản thân mình cho Dịch Phàm nhưng người anh gọi tên ở trên giường lại không phải là tôi.

 

Tôi ngồi chết lặng lạnh lẽo trên giường, đến khi không biết thời gian trôi bao lâu rồi tôi mới bắt đầu chậm rãi mặc quần áo một cách rất khó khăn, trái tim tan nát, còn để ý tới hình thức làm gì, không phải vậy sao? Trách ai đây? Ngay từ đầu tôi đã biết Dịch  Phàm yêu người đã chết tên là Trúc Thanh rồi, cho nên việc Dịch Phàm đối xử tốt với tôi nhiều như vậy cũng là vì tôi giống Trúc Thanh, chẳng phải tự tôi lừa gạt chính mình hay sao? Nếu như Dịch Phàm không yêu Trúc Thanh nhiều đến như vậy, thì tôi làm sao lại cảm động vì anh cơ chứ? Tình cảm này vốn bắt đầu từ sự cảm động của tôi, rồi lại bắt người ta làm theo ý mình! Dịch Phàm chỉ quan tâm đến hình thức bề ngoài của tôi mà thôi, còn không hề quan tâm đến tâm hồn, đến con người bên trong tôi, cho nên tôi không nên khóc, không được khóc, Trương Tĩnh Chi, mày dọa người khác còn chưa đủ à, khóc chỉ làm cho người ta càng khinh thường mày thêm! Kỳ lạ quá, trong lòng muốn khóc nhưng tôi lại không khóc được, tôi cũng bội phục bản thân mình thật kiên cường.

 

Trương Tĩnh Chi ơi Trương Tĩnh Chi, tại sao mày luôn gặp phải chuyện như này chứ? Dương Bình từng hứa sẽ yêu mày cả đời, nhưng chưa quá một năm đã yêu Đường Huyên rồi, mày yêu sai người một lần rồi, lần này, mày lại yêu phải một người luôn chung thủy với tình yêu cũ, cũng lại yêu sai một lần nữa. Tình yêu, nếu đã không thuộc về mày thì thôi, việc gì phải miễn cưỡng?

 

Trở về Phong Hòa quán, Nguyệt Thiền đón tôi ở cổng, “cô nương, Trầm đại gia đến!” Nhìn thấy vẻ thất thần của tôi, Nguyệt Thiền sửng sốt.

 

“Em đi làm việc của em đi, tôi đi nghỉ ngơi một lát!”

 

Tôi mệt mỏi nói với Nguyệt Thiền rồi bước vào phòng, Trầm Triệu Thiên đang ngồi chờ tôi, thấy tôi bước vào liền vui vẻ gọi to: “Nha đầu, tới đây xem ta mang về cái gì cho muội đây này, một cây chủy thủ rất tinh xảo, rất hợp với muội.”

 

Tôi yếu ớt cười gượng với Trầm Triệu Thiên, người lảo đảo không vững, Trầm Triệu Thiên nhìn thấy sắc mặt tôi bất thường liền bước tới đỡ lấy tôi, vừa định mở miệng hỏi thì tôi đã nói: “Đừng hỏi gì hết, cho tôi mượn vai một chút, được không?”

 

Tôi khẽ khàng nói, định là thể hiện sự vui vẻ với Trầm Triệu Thiên nhưng lại không làm nổi.

 

Trầm Triệu Thiên thông minh hiểu ngay, chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, áp đầu tôi tựa vào vai mình, nói: “Nha đầu ngốc, cứ dùng đi, không phải trả tiền đâu.”

 

Lúc này những giọt nước mắt bị nghẹn lâu rồi liền tuôn trào ra, tôi cố gắng không để mình khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt âm thầm rơi.

 

“Nếu không muốn khóc thành tiếng thì cắn vào vai ta đi.” Trầm Triệu Thiên nói.

 

Chưa bao giờ nước mắt tôi lại nhiều như vậy, cứ tuôn trào cho đến khi không còn nước mắt để mà chảy ra nữa.

 

“Trúc Thanh thật sự tuyệt vời đến vậy sao? Tôi so với cô ấy kém cỏi đến vậy sao?” Tôi không cam lòng hỏi.

 

“Nàng ta không tốt, không dịu dàng như muội, không đáng yêu như muội, cũng không hồn nhiên như muội, cũng không xinh đẹp bằng muội.” Trầm Triệu Thiên lấy tay vừa vỗ về tôi vừa chậm rãi nói.

 

“Vậy tại sao Dịch Phàm lại chỉ yêu cô ấy?”

 

“Bởi vì Trúc Thanh đã chết rồi, cho nên đối với hắn Trúc Thanh không hề có bất cứ một khuyết điểm gì, trong ký ức của hắn chỉ lưu lại những điều tốt đẹp nhất ở nàng ta, do vậy những ký ức đó của hắn càng lúc càng tươi đẹp hoàn mỹ.” Trầm Triệu Thiên nói.

 

Cuối cùng tôi đã hiểu, trong lòng Dịch Phàm không hề có tôi, mà chỉ có Trúc Thanh, Trúc Thanh là tốt đẹp nhất, Trúc Thanh là tất cả, mặc dù Dịch Phàm đã tiếp nhận tôi, nhưng chỉ là con người bề ngoài của tôi, là người thay thế cho Trúc Thanh mà thôi.

 

Hiện thực luôn tàn khốc như vậy, tại sao tôi lại không nhận ra? Ngay lúc này, tôi đã quyết định từ bỏ cuộc sống này, tôi phải rời khỏi đây.

 

CHƯƠNG 16: BỎ TRỐN

loading...

 

Âm thầm chuẩn bị tất cả mọi thứ thật chu đáo trước khi bỏ đi, bắt đầu từ ngày đó, Dịch Phàm chưa từng bước tới Phong Hòa quán nơi tôi ở, càng thất vọng, tôi càng bắt buộc mình cần phải tỉnh táo.

 

Cuối cùng đã đợi được đến ngày đó, sau hai ngày tuyết lớn đã ngừng rơi, nghe Nguyệt Thiền nói sáng sớm Vương gia cùng Trầm Triệu Thiên đã đi rồi, thị vệ trong phủ hầu như cũng đi theo gần hết. Tôi vô cùng hồi hộp, vất vả chờ đợi mãi cho đến khi trời tối vẫn không nghe tin tức họ trở về, đây chẳng phải là cơ hội trời cho hay sao?

 

Nghe tiếng thở đều đều của Nguyệt Thiền biết nha đầu đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, không cải nam tran mà mặc bộ quần áo lần trước đi săn bắn, rất gọn gàng đi đứng thuận tiện. Lúc ra khỏi cửa viện, tôi không hề quay đầu lại nhìn, không muốn lưu luyến gì ở nơi này, bởi vì ở đó không có bất kỳ thứ gì thuộc về tôi.

 

Lúc lặng lẽ ra khỏi cổng lớn, tôi không để ý đằng sau một bóng người nho nhỏ im lặng nhìn tôi bỏ đi, sau đó rất thuần thục thắp mấy nén hương cắm vào lư hương, một mùi hương bay ra ngoài cửa sổ, bay ra khỏi phòng.

 

Sau này, tôi từng suy nghĩ việc bỏ đi của mình lúc đó có đúng đắn không, bước vào thời đại này thì bản thân mình đã là một người khác rồi, nếu tôi cứ thế an tâm hưởng thụ cuộc sống an nhàn như vậy, làm người thay thế cho Trúc Thanh, cứ lẳng lặng mà sống ở thời đại này chẳng phải cho người cho mình nhiều điều tốt đẹp hơn sao? Nhưng chính tôi đã muốn lựa chọn sự bỏ đi, không hề hối hận đã chọn một con đường khác cho mình.

 

Vào chuồng ngựa dắt một con ngựa ra, may mà không có ai phát hiện rồi len lén đi theo cửa ngách ra ngoài, trèo lên ngựa, tuy rằng không thuần thục lắm nhưng cũng không đến mức bị ngã ngựa, lúc này gan của tôi rất rất lớn, ngay cả việc cưỡi ngựa cũng được phát huy đặc biệt, phi ngựa chạy thật nhanh cũng không hề thấy sợ hãi. Cứ như vậy tôi cho ngựa chạy về hướng tây hơn 30 dặm đường rồi xuống ngựa, đeo túi đồ lên người, trước tiên làm một ván trượt tuyết, trong biệt viện vương gia không thiếu người khéo léo, tuy không có cờ lê để sử dụng nhưng bọn họ vẫn làm được ván trượt tuyết rất tinh diệu.

 

Xin lỗi nhé ngựa ơi, mời mày tiếp tục chạy một mình về phía trước, ngàn vạn lần đừng quay lại, tôi vỗ vỗ con ngựa, nhắm mắt, tay cầm chủy thủ, nhẫn tâm đâm vào mông ngựa một nhát, nghe tiếng con ngựa hí dài một tiếng rồi chạy bốn vó về hướng tây. Còn tôi đi về hướng Bắc, vừa đi vừa xóa dấu chân của mình, đại khái là sau năm trăm mét tôi mới dùng ván trượt tuyết chống gậy bay về phía trước.

 

Vĩnh biệt Dịch Pham! Xin lỗi Trầm Triệu Thiên, lúc đi không nói một tiếng, chắc hai người không bao giờ nghĩ tôi lại dùng cách này để bỏ trốn, cho dù hai người có đuổi theo con ngựa kia thì cũng chỉ phát hiện trên lưng ngựa trống không mà thôi.

 

Gió và tuyết tạt vào mặt, thời tiết càng lúc cạnh lạnh, tay tuy đã đeo găng dày nhưng vẫn buốt cóng. Tôi cũng không biết mình phải đi về đâu, chỉ duy nhất một ý nghĩ là phải rời xa nơi này, càng xa càng tốt.

 

Trời sáng dần, sau đó lại đến tối, rồi đến hoàng hôn ngày hôm sau ,cuối cùng tôi đã tới một thị trấn nhỏ sát biên giới.

 

“Xin mời khách quan, khách quan muốn ở trọ phải không?”

 

Tôi gật đầu, liếc nhìn vào trong khách điếm, khách bên trong cũng không nhiều, chỉ ngồi thưa thớt năm, sáu người, có hai bà cháu ngồi ở bàn ngay bên cạnh cửa ra vào, đàn tỳ bà đặt lên bàn, chắc là ca hát để kiếm sống, còn lại vài người nhìn hình thức bên ngoài là lữ khác bình thường, chỉ có hai người đàn ông một béo một gầy ngồi ở trong một góc vẻ mặt hung ác đang nhìn tôi. Không để ý đến hai tên đó quan sát chăm chú nhìn mình, tôi yêu cầu tiểu nhị tìm cho tôi một căn phòng nhỏ sạch sẽ, rồi dặn mang đồ ăn vào phòng cho tôi.

 

Theo tiểu nhị đi xem phòng trọ, cũng khá sạch sẽ, tiểu nhị còn mang nước ấm và đồ ăn tới, lau qua người một chút, ngay cả giày cũng không thèm cởi ra, tôi cứ để nguyên như thế rồi lên giường nằm ngủ, trong lúc đang mơ màng thấy trên người ngứa ngứa, hình như có hai bàn tay đang sờ soạng, tôi mở bừng mắt, một khuôn mặt xấu xí phóng đại đập vào mắt mình.

 

“A!” Tôi hét lên sợ hãi nhưng không có âm thanh nào thoát ra, chẳng lẽ tôi mất tiếng? Muốn giãy dụa ngồi dậy nhưng cả người không thể động đậy được, trong lòng càng sợ hãi.

 

Thấy tôi tỉnh dậy, chủ nhân của gương mặt xấu xí kia lại vỗ tay cười rất to, quay sang nhìn người bên cạnh nói: “Đại ca, người đàn bà này tỉnh rồi.”

 

“Tỉnh dậy là tốt rồi, như vậy càng thú vị phải không?” Tên đó dừng tay đang sờ soạng tôi, cườu dâm đãng nói.

 

Tôi kinh hãi như muốn ngất đi. Hai tên này, chính là hai tên một béo một gầy ngồi ở trong góc khách điếm kia.

 

“Giải huyệt cho nàng ta, để như vậy chẳng khác gì người chết cả.” Tên béo nói, tên gầy liền giải huyệt trên người tôi.

 

“Cứu…” Không đợi tôi mở miệng, một bàn tay đã bịt miệng tôi lại, tôi giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của chúng, tôi đạp vào chiếc giường gây ra tiếng động rất to nhưng không một ai đến cứu tôi, ở nơi này sao mọi người lại ngủ say như chết vậy chứ? Nỗi tuyệt vọng trào lên. Chẳng lẽ hôm nay tôi sẽ chết ở đây sao? Tôi hao tổn công sức tìm cách trốn đi tới đây, kết quả của tôi chính là như này hay sao? Nước mắt lặng lẽ trào ra.

 

“Người đàn bà này cương ngạch quá. Đại ca, làm gì bây giờ?”

 

“Đừng gấp, cho nàng ta uống viên này vào, đảm bảo lát nữa sẽ chẳng khác gì mấy tiểu cô nương ở kỹ viên đâu.” Tên cao gầy nói xong liền giữ cằm tôi, chiếc cằm như bị bóp nát, miệng bị mở ra, một viên thuốc được nhét vào miệng tôi, rồi trôi xuống họng.

 

“Hai chúng ta ai trước ai sau?”

 

“Đương nhiên là ta làm trước rồi.”

 

“Đại ca, vì sao lần nào cũng là huynh làm trước vậy?”

 

Chiếc áo ngoài đã bị xé rách, tôi đã gần như kiệt sức rồi, có lẽ đây chính là vận mệnh của tôi, tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy hai tên hung ác này đang giở trò trước mặt tôi.

 

“Vậy thì ta làm trước, các ngươi tính sao?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng bọn chúng, hai tên kinh hãi dừng tay lại.

 

Quay lại nhìn giật mình thấy đằng sau mình lại một thiếu niên, lập tức bình tĩnh, tên béo nhe răng cười nói: “Bằng hữu dựa vào gì mà ăn nói lớn tiếng chẳng đâu vào đâu vậy?”

 

“Dựa vào cái này.” Thiếu niên nói xong, tuốt kiếm ra, kiếm quang lóe lên làm cho hai tên không kịp phản ứng, tên mập mạp ngã lăn xuống, máu trào ra nền đất, bắn lên người tôi, tôi sợ đến đờ ra.

 

Tên gầy choáng váng, ngơ ngác nhìn người trước mặt, sau đó hét lên sợ hãi, nhưng tên mập đã chết rồi, liền lao ra ngoài cửa sổ, “Bình” một tiếng, cửa sổ bị phá, tên gầy mất bóng dáng, người thiếu niên kia không đuổi theo, bước đến giường, cuối cùng tôi đã nhìn rõ người này. Lông mày rậm, ánh mắt sắc bén, làn môi mỏng mím chặt, sống mũi thẳng tắp khiến cho khuôn mặt của người thiếu niên càng gầy. Khuôn mặt này làm tôi liên tưởng đến nham thạch, quật cường, kiên định, lạnh lùng, luôn thờ ơ với bất kể cái gì, ngay cả bản thân mình.

 

Sao vậy nhỉ? Mùi vị trên người thiếu niên làm tôi có cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rồi

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: