truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 5

CHƯƠNG 5: LẦN ĐẦU GẶP GỠ

 

Làn gió đêm cuối thu khá lạnh, tôi đứng ngoài hành lang lặng lẽ chờ đợi đến lượt mình “lên sân khấu”, nơi này là biệt viện “nho nhỏ”, gọi nó là nhỏ cũng không phải bởi vì nó nhỏ, mà là so sánh với những nơi khác, trước khi tới đây, tôi từng nghĩ phòng ở của Hương Ngọc lâu rất xa hoa đẹp đẽ rồi, nhưng khi đến đây rồi tôi mới biết cái gì gọi là phong thái hoàng gia, khó trách được nhiều người lại muốn theo đuổi vinh hoa phú quý đến như vậy.

 

Đại sảnh truyền đến tiếng đàn uyển chuyển, tôi chưa từng nghe loại nhạc khí cổ xưa lại có thể tấu nhà bản nhạc tuyệt vời du dương đến vậy, nghe như tình cảm đôi vợ chồng đang thổ lộ tình yêu với nhau. Dần dần, tiếng đàn nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất trong không khí, tai tôi vẫn cảm giác như đang còn tiếng nhạc đó, tôi cười gượng, có lẽ đây đúng như mọi người từng nói “dư âm không dứt”

 

Đang suy nghĩ thì nghe thấy bên trong đó có ba tiếng vỗ tay, tôi biết, thời điểm tôi phải “lên sân khấu”đã tới.

 

Cúi đầu bước vào trong sảnh, trong phòng quá ấm áp làm tôi không kịp thích ứng.

 

Quỳ xuống, hành lễ, sau đó hai tay úp xuống đất, cúi đầu thật thấp xuống, tất cả đều là do Triệu An hướng dẫn, trong lòng thầm mắng lễ nghi của thời đại này làm mình chẳng khác gì một tên cẩu nô tài, tức thì liền ân cần hỏi thăm ba đời tổ tiên nhà Thượng Vương gia kia, bên trên truyền đến một giọng nữ thánh thót.

 

“Biểu ca, người lần này huynh tặng cho Vương gia không phải là mỹ nhân, chẳng lẽ lại đổi tính ạ?” Cùng với đó là tiếng cười.

 

“Vương phi lại đùa rồi, là ta  muốn Vương Gia cùng Vương Phi thưởng thức một ca khúc, nên mới đưa hắn vào đây.” Đây là giọng nói của Triệu An, tiếp theo nghe hắn nói: “Trương Kính, ngươi ca đi. Ca thật hay vào, Vương gia cùng Vương phi sẽ trọng thưởng cho ngươi.”

 

Nghe Triệu An căn dặn, tôi đứng lên, vẫn cúi đầu, ánh mắt cụp xuống bắt đầu hát, là bài hát “Thủy vong tình” của Lưu Đức Hoa, vốn muốn mời nhạc công ở nơi này để học hát, nhưng thời gian quá eo hẹp, hơn nữa Triệu An nói hát thế nào cũng không sao cả, cho nên đành tùy chọn một bài bất kỳ để hát, dù sao người ở đây cũng chưa từng biết đến bài đó.

 

“Những năm tháng tuổi trẻ theo đuổi tình yêu, một lòng hướng về phía trước, vượt qua ngàn núi vạn sông, bước đi không thể quay về…Nếu em chưa từng tan nát cõi lòng, em sẽ không hiểu nỗi đau khổ của anh…”

 

Hát xong, tôi tiếp tục vội quỳ xuống.

 

” Lời ca khúc này thật đặc sắc, có đúng không Vương gia?” Bên trên âm thanh nữ lảnh lót.

 

Tất cả đều tĩnh lặng chờ Thượng Vương gia trả lời, tên Vương gia này chưa nói gì cả, thời gian như ngưng lại, trán tôi đã lấm tấm mồ hôi.

 

‘Vương gia?” Vương phi kỳ lạ hỏi.

 

“Ngươi ngẩng đầu lên.” Bên trên truyền đến một giọng nam âm trầm chậm rãi, trong âm thanh đó có chút run rẩy.

 

Tôi theo lời ngẩng đầu nhìn lên.

 

Một người đàn ông chưa đến 30 tuổi ngồi chính giữa, trên người mặc áo gấm, đội mũ quan, ngũ quan thâm sâu nhưng lại rất đặc biệt, là một người rất có khí thế. Mỹ nam tử, tuyệt đối là một mỹ nam tử! Vương gia kinh ngạc nhìn tôi, vui mừng, thương cảm, mê hoặc nhất nhất đều hiện lên trong ánh mắt anh ta, chắc đây chính là Thượng vương gia rồi. Ngồi cạnh anh ta là một thiếu nữ trẻ tuổi, cũng mặc một trang phục sáng đẹp, đôi mắt nhìn có vẻ hiểu biết đang kinh ngạc nhìn Thượng vương gia. Lại nhìn sang bên cạnh, Triệu An đang cười cười nhìn Thượng Vương gia và Vương phi, miệng hơi nhếch lên một nụ cười châm chọc.

 

“Vương gia, đây là huynh trưởng của Trương Huyên, hắn đến là để cầu xin Vương phi thả muội muội của hắn.” Triệu An nói.

 

“Huyên muội không hiểu biết nên đắc tội với Vương phi, cầu xin Vương gia và Vương phi có thể nương tay thả muội muội ra, huynh muội chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi nơi  này.” Tôi cầu xin.

 

Vương phi cười khẩy một tiếng.

 

“Thì ra ngươi là huynh trưởng của ả hồ  ly chuyên dụ dỗ mê hoặc kia, lá gan cũng không nhỏ, còn dám tìm tới đây.”

 

Đường Huyên ư? Dụ dỗ? Hồ ly? hắc hắc, nói thật là cũng có chút gì đó hơi giống.

 

Đường Huyên ơi là Đường Huyên, cô không làm gì tốt lại muốn đi làm người thứ ba của người ta, cô làm tôi phải ăn nói thế nào đây? Rõ ràng là cô sai nhé, tự tôi cũng biết không thể làm gì ở đây được, đành phải nuốt một hơi nói: “Không biết Huyên muội đã phạm tội gì, Vương phí dựa vào gì mà nhốt nàng, chẳng lẽ hoàng gia không có vương pháp hay sao?”

 

“Ngươi, ngươi thật to gan, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy! Ngươi! Ngươi!” Vương phi dường như không ngờ tôi sẽ lớn mật chống đối lại cô ta, liền tức giận không nói nên lời.

 

“Tại sao nàng lại bắt giam Trương Huyên?” Thượng Vương gia hỏi.

 

Có lẽ Vương gia cũng không biết chuyện mà Vương Phi làm, Đường Huyên may ra có thể được cứu. Tôi hy vọng có chút may mắn ở đây.

 

“Đúng là ả hồ ly đó rất xấc láo vô lễ, thiếp bực quá mới…”Vương phi thanh minh.

 

Thượng Vương gia cắt ngang: “Thả nàng ta ra, không được tiếp tục gây loạn nữa.”

 

Vương phi có vẻ oan ức nhìn qua Vương gia, sau đó tức giận trừng trừng nhìn tôi, rồi phẩy tay áo đi ra ngoài.

 

Tôi  ngẩng lên nhìn Thượng Vương gia, phát hiện anh ta cũng đang nhìn tôi, ánh mắt sâu lắng, tôi hơi run rẩy, sao anh ta lại dùng ánh mắt này nhìn tôi chứ, lạ quá, hiện tại tôi đang mặc trang phục nam nhân cơ mà, hơn nữa giọng nói đã thô hơn, tôi đây chính là nam nhân “hàng thật giá thật” cơ mà, có lẽ nào Vương gia này có sở thích khác  người? Nghĩ vậy, tôi rùng mình một cái.

 

Có thể là nhìn thấu sự bất an của tôi, Thượng vương gia hướng người quản gia và hạ nhân phân phó: “Chu Quang, trước tiên ngươi đưa Trương Kính xuống, cho hắn nghỉ ngơi trong Phong Hòa quán.”

 

Người tôi tớ đó lĩnh ý đưa tôi đi, như vậy là Vương gia cũng không nói sẽ thả Đường Huyên ra, tôi vẫn còn muốn hỏi, nhìn Triệu An thấy hắn nháy mắt ra hiệu cho tôi là đi theo người kia. Tôi nén những lời muốn hỏi lại, đi theo Chu Quang, vẫn cảm thấy ánh mắt của Vương gia ở sau lưng mình.

 

Theo Chu Quang ra khỏi phòng, tôi không nén được liền hỏi: “Xin hỏi, khi nào tôi mới có thể gặp muội muội của mình?”

 

Chu Quang hơi khom người, nói: “Công tử không nên hỏi tiểu nhân, Vương gia đã căn dặn hạ nhân chúng tôi không được nói lung tung.”

loading...

 

Như vậy chắc là không moi được tin gì từ tên này rồi, cũng đành theo anh ta đi vào cái gì Phong Hòa quán gì đó, trong lòng thấy không yên, không biết điều gì đang chờ tôi ở phía trước.a

 

 

  

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 6

CHƯƠNG 6: TỐ TÌNH

 

Làn gió nhẹ lướt qua làm cho người ta có cảm giác vô cùng thoải mái. Dương Bình đứng ở dưới tán cây của thư viện nhìn tôi mỉm cười, ánh nắng xuyên quá tán lá dừng lại trên khuôn mặt anh, cảm giác có gì đó không phải là anh.

 

“Dương Bình!” Tôi gọi, vội chạy tới chỗ anh, nhưng chân lại nặng như chì đứng yên tại chỗ không thể nhúc nhích được.

 

Anh còn cười, chậm rãi đưa tay về phía tôi….

 

‘Dương Bình, em không cử động được, anh lại đây đi.” Tôi nôn nóng hét to.

 

Đúng lúc đó,  hình dáng thon thả của một cô gái nhẹ nhàng lướt qua người tôi, gió làm mái tóc dài của cô ấy bay bay, cô ấy xinh đẹp làm lay động lòng người.

 

Đường Huyên!

 

Đúng là Đường Huyên! Cô ấy đi tới trước mặt Dương Bình, đặt bàn tay lên cánh tay đang đưa ra của Dương Bình.

 

Dương Bình, sao anh vẫn còn cười được chứ? Lại còn vừa cười vừa ôm Đường Huyên vào lòng….

 

“Không! Dương Bình!”

 

Ngay lúc đó, tôi giật mình tỉnh giấc.

 

Mơ, chỉ là giấc mơ thôi, tôi ôm lấy mình, tuy biết rõ là giấc mơ nhưng sao trong lòng lại thấy âm ỷ đau đớn chứ?

 

Cảm thấy có gì đó khác thường, ngẩng đầu lên, tức khắc tóc tai dựng ngược cả lên, tứ chi như mềm nhũn ra. Một hình bóng cao lớn đứng ngay ở đầu giường tôi, tôi mở miệng kêu nhưng lại phát hiện ra mình không thốt ra được âm thanh nào, Trương Tĩnh Chi ơi là Trương Tĩnh Chi, sao đến lúc này còn mất tiếng chứ!

 

Tôi thừa nhận gan của tôi không lớn, biểu hiện như vậy chẳng anh hùng chút nào, nhưng thật sự là tôi bị dọa cho đờ đẫn hết cả người, chỉ biết ngơ ngơ nhìn anh ta.

 

Thấy tôi đã tỉnh, người kia cứ thế mà đến ngồi xuống bên giường, rồi không đợi tôi phản ứng liền ôm chặt tôi vào lòng, cái ôm đó quá mạnh làm tôi nghẹt thở.

 

Thì ra là Thượng vương gia! Sau khi nỗi sợ hãi ban đầu đã trôi qua, tôi nhận ra người đứng ở đầu giường tôi chính là Vương gia.

 

May là tối nay tôi vẫn mặc trang phục hôm nay đi ngủ, vẫn giấu ngực và eo bằng cách cuốn tấm vải trắng dày, nếu không thì với cái ôm vừa rồi nhất định sẽ lòi ra thân phận của mình.

 

 

Nếu đã không phải là ma quỷ thì nỗi sợ của tôi cũng giảm đi rất nhiều, cho dù là ma thật thì chân tay cũng sẽ cử động, đằng này anh ta ôm tôi rất chặt, làm cho tôi khó thở, tôi lấy tay dùng sức đẩy vào ngực anh ta, chỉ muốn thoát ra, những lời nói thô tục cũng tự động mà thốt ra.

 

“Đừng cử động, cũng đừng lên tiếng.” Giọng nói trầm khàn bên tai tôi, mang theo cả mùi rượu.

 

Anh ta uống rượu! Tôi sửng sốt.

 

Sổ tay đề phòng sắc lang điều thứ nhất ghi: Nếu như bạn bị một tên đàn ông say rượu ôm, ngàn vạn lần không được mù quáng giãy giụa, không được có ma xát gì, ngược lại sẽ phát động thú tính của hắn.

 

Vì vậy tôi không giãy giụa nữa mà bình tĩnh lại, chờ đợi thời cơ.

 

“Ta biết là nàng, ta biết, nàng thật sự đã trở lại, ông trời nhất định sẽ trả lại nàng cho ta, nàng có biết không? Ta nhớ nàng nhớ đến đau khổ…” Vương gia thì thào bên tai tôi, giọng nói âm trầm, ám muội,  giống như là người yêu đang nói ra nỗi thống khổ tương tư.

 

Vương gia say rồi, lại nhận nhầm tôi với người khác.

 

Nghe những lời Vương gia nói, trong lòng tôi thấy run rẩy, tuy tôi biết rõ những lời anh ta nói là không dành cho tôi, nhưng trong nháy mắt tôi bị anh ta làm cho cảm động, nhớ đến nhiều lần Dương Bình cũng đã ôm tôi như này, hãy nói cho tôi biết rằng tất cả đều là giấc mơ, không có Đường Huyên, không có tranh đoạt, tất cả đều là giấc mơ, hiện giờ Vương gia đã làm tôi tỉnh lại, làm tôi không cần ở trong mơ mà sợ hãi.

 

‘Trúc Thanh” một cái tên phát ra từ miệng anh ta.

 

Lại là tên này! Tôi nhớ tối hôm đó Triệu An cũng gọi tôi là “Trúc Thanh”, chẳng lẽ Thượng vương gia cũng tưởng tôi là Trúc Thanh? Trúc Thanh là người như thế nào? Làm cho vị Vương gia cao cao tại thượng này tình sâu nặng như thế.

 

Tôi lặng lặng để mặc cho anh ta ôm mình, đến quên phải thoát ra, anh ta đem đầu tôi đặt vào hõm vai anh tôi, ôm tôi, miệng nỉ non…

 

“Coi trọng danh lợi, quyết định ly biệt, hối hận thì cũng đã muộn” Anh ta nói.

 

Cứ thế bị anh ta ôm, đôi mắt tôi tự nhiên nằng nặng, từ từ mất đi ý thức, trong mơ màng, mơ hồ cảm giác nơi cổ mình ươn ướt.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: