truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lười phải yêu anh – Chương 37 – 38 – 39 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

PART 37

Qua một cuối tuần coi như là nhàn nhã, ngày thứ
Hai kinh khủng lại đến, bình thường Tô Thiên Thiên lấy cảm giác thù hận làm động
lực để dậy sớm, mà hôm nay loại tình cảm này đã diễn biến vô cùng phức tạp, cho
nên cô cứ lăn qua lăn lại trên giường, vừa nghĩ đến chuyện sẽ phải gặp Ninh
Xuyên đã thấy có chút hồi hộp.

Đặc biệt sau khi đã biết nhiều chuyện như vậy
còn phải gặp lại anh, loại cảm giác này giống như là khi mình vô tình nhìn trộm
người khác tắm, sau đó lại còn phải chào hỏi họ, coi như chưa có chuyện gì xảy
ra.

“Heo!” Âu Dương gõ cửa phòng, “Nếu em mà không
đi với bọn chị luôn thì tí tự mà đi xe buýt nhớ.”

“Dạ…” Tô Thiên Thiên bất đắc dĩ bò dậy.

Anh rể Tô Xán thả hai chị em ở đầu đường cách
công ty không xa liền lái xe đi, cô và chị hai họ không nhanh không chậm bước về
phía công ty.

“Mà này…” Âu Dương đột nhiên nhớ ra chuyện gì
đó, “Em với Ninh Xuyên căn bản đã thế rồi, vậy em với Ôn Nhược Hà đến bây giờ
là tình trạng thế nào?”

“Tổng giám Ôn?” Tô Thiên Thiên cả kinh, mấy ngày
nay quá nhiều chuyện, khiến cái đầu có dung lượng không lớn mấy của cô đã đem
nhân vật có tần số xuất hiện không cao trong tuần này bỏ vào bộ nhớ dự phòng mất
rồi, giờ mới nhớ ra, nhất thời kinh ngạc một thân mồ hôi lạnh, “… Vẫn đang
trong trạng thái xem mặt.”

“Con heo lười như em, còn có thể lằng nhằng tình
cảm với hai người đàn ông liền một lúc, thật là hiếm có khó tìm!” Âu Dương thở
dài nói.

“Cái gì chứ!” Tô Thiên Thiên vội vàng phản bác,
“Xem mặt không tính được! Mới lại bọn em mới chỉ gặp nhau có hai lần, em với tổng
giám Ôn cũng đâu có gì…”

Âu Dương nhìn Tô Thiên Thiên tay chân luống cuống,
nhướn mày, vươn tay cốc một cái lên đầu cô, “Tô Thiên Thiên, không phải chuyện
đã đến nước này ồi, em vẫn còn tơ tưởng đến Ninh Xuyên đấy chứ!”

“Em….” Cô nhất thời cứng họng, nghẹn một lúc
lâu, cao giọng, “Em và anh ta không còn quan hệ gì!”

Âu Dương tặc tặc lưỡi, “Chuyện của em tự em hiểu
lấy…” Cô bước nhanh về phía trước, “Mối tình đầu đúng là khiến cho người ta khó
quên…”

Tô Thiên Thiên rớt lại phía sau một đoạn, lắc lắc
đầu, xem ra cái thứ gọi là tình cảm này không thích hợp với những kẻ lười như
cô, quá phức tạp, quá lằng nhằng.

Nếu như cuộc sống có thể đơn giản một chút, kiếm
được việc làm, có một chỗ ở, có một người bạn, chỉ yêu một người, thì tốt biết
bao.

Khi nghĩ đến những chuyện ngổn ngang này, Tô
Thiên Thiên cũng đã bước đến trước cửa phòng làm việc, tuần trước vì lý do chăm
sóc cho Bối Bối, cô không đi làm, cho nên lúc mấy đồng nghiệp nhìn thấy bóng
dáng cô có hơi giật mình.

“Chào… mọi người!” Tô Thiên Thiên có chút lúng
túng chào hỏi bọn họ, chỉ cảm thấy ánh mắt họ có chút khác thường. Theo lý mà
nói, chút chuyện riêng của cô còn chưa đến mức bị tất cả mọi người biết chứ?

“Chào cô…” Hân Hân khua khua tay, “Cô tới lấy đồ
hả?”

“Lấy đồ?” Tô Thiên Thiên nghi ngờ, “Lấy cái gì
cơ?”

“Không phải cô chuyển công tác rồi sao?” Hân Hân
nhìn còn có vẻ mù mịt hơn cô.

Tô Thiên Thiên cứng đờ cả người, “Tôi… chuyển
công tác?”

Đúng vào lúc cô còn đang kinh ngạc, cửa phòng
làm việc của Ninh Xuyên cạch một tiếng mở ra, anh đứng bên trong, trong nháy mắt,
bên ngoài bỗng trở nên yên tĩnh lại, “Tô Thiên Thiên” Anh há miệng gọi một tiếng,
“Vào đây.” Dứt lời xoay người.

“…” Tô Thiên Thiên chớp mắt một cái, theo lý mà
nói hai người bọn họ bây giờ gặp mặt phải rất lúng túng mới đúng, nhưng mà vẻ mặt
của Ninh Xuyên giống hệt như cô đã làm chuyện gì có lỗi với anh lắm vậy, cho
nên khẩu khí của anh, nghe có chút bất mãn.

Giữa bọn họ có chuyện gì đáng bất mãn sao? Cho
dù có thì hai bên cũng đều có trách nhiệm chứ đúng không?

Bởi vì giọng điệu của Ninh Xuyên làm Tô Thiên
Thiên có hơi khó chịu trong lòng, nhưng cô vẫn đi theo anh vào phòng làm việc.
Ninh Xuyên ngồi ở chỗ ngồi của mình, cô quay đầu nhìn, thấy bàn làm việc của
mình đã được dọn dẹp không sót một hạt bụi, đồ đạc cũng đã được xếp hết vào cái
hộp giấy bên cạnh, “Bàn của tôi sao lại thế này?”

Ninh Xuyên chỉ nhìn cô, không nói một lời, dường
như thừa nhận mình chính là đầu sỏ.

“Anh làm?” Tô Thiên Thiên cất cao giọng.

“Cô còn hỏi?” Ninh Xuyên cuối cùng cũng mở miệng,
giọng nói càng thêm bất mãn hơn trước.

Tô Thiên Thiên vẫn mơ hồ như cũ, lẽ ra đầu óc của
cô cũng không đến nỗi quá đần, chuyện này lại gợi lên một chân lý mà giáo viên
hồi tiểu học vẫn hay nói —– đầu óc lâu ngày không dùng sẽ bị hoen gỉ! Cô nhíu
chặt lông mày, cố gắng nghĩ xem tình huống này rốt cuộc là thế nào, hai người lần
cuối gặp mặt là ở nhà anh ta, mà lần nói chuyện cuối cùng là —–

“A! Chỉ vì chuyện đó, anh liền vứt hết đồ của
tôi vào trong thùng?! Chỉ vì chuyện tôi ở nhà anh? Không phải anh ra vẻ từng trải
lý trí, bảo tôi thoát ra sao, thực tế thì sao, anh mới không thoát ra được ấy!
Anh nhìn thấy tôi thấy không được tự nhiên cho nên muốn đuổi tôi đi chứ gì! Anh
đừng quên, ai thua là phải làm giúp việc!”

Cô rống liền một hơi, Ninh Xuyên nhìn cô, ánh mắt
từ tức giận và bất mãn đã chuyển thành bất đắc dĩ và câm nín, “Đây chính là những
gì cô muốn nói?”

“Đúng vậy!” Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, “Anh đừng
tưởng là tôi có ý đồ gì với anh, anh nghĩ nhiều quá, đừng nói là một phòng làm
việc, tôi có bị nhốt vào chung một phòng với anh cũng sẽ không có bất kỳ suy
nghĩ gì! Anh bớt thiếp vàng lên mặt mình đi! Tôi đã sớm dứt ra rồi, không, chạy
thoát mới đúng!”

“Tiếp đi…” Ninh Xuyên gật đầu, hơi nheo mắt, giống
như đang nhẫn nại.

Cô chớp mắt một cái, hình như tình hình không ổn
lắm thì phải, chẳng lẽ… “A! Không phải anh định tính sổ tôi bỏ bê công việc một
tuần đấy chứ! Anh đừng quên, là anh bảo tôi đi chăm trẻ đấy! Anh muốn dùng lý
do này để đuổi tôi, quá hèn hạ!”

“Tô Thiên Thiên!” Ninh Xuyên cuối cùng không nhịn
được nữa mà vỗ bàn, “Chẳng lẽ không phải chính cô đi tìm Ôn Nhược Hà xin chuyển
sang bộ Sáng tạo sao?!”

“…” Cái đầu rỉ sét sau nhiều lần cưỡng chế khới
động, cuối cùng cũng xạch một tiếng khôi phục lại bình thường, Tô Thiên Thiên
nhìn trời, chuyện này, chuyện này hình như đúng thật là do chính cô làm.

Thấy cô mắt dại ra, Ninh Xuyên hít sâu một hơi,
dường như đã khó chịu trong lòng rất lâu rồi, “Cô là trợ lý của tôi, cô có yêu
cầu hay bất mãn gì, nên nói với tôi đầu tiên chứ, cô đi nói với Ôn Nhược Hà,
anh ta còn tưởng cô đã nói với tôi rồi! Lúc bên Nhân sự nói cho tôi biết, tôi
còn như thằng ngốc chẳng biết gì cả!”

“Tôi…” Tô Thiên Thiên á khẩu, chuyện này cô vốn
muốn nói, nhưng sau đó làm sao lại không nói? Dường như lúc mới đầu cô vì tức
giận mới muốn bái bai với anh ta, đương nhiên sẽ không nói, sau lại chuẩn bị
nói thì tình huống lại trở nên vi diệu như vậy một thời gian, tiếp đó lại xảy
ra không ít chuyện, tóm lại, chính là đã quên không nói.

“Cô muốn nói là quên đúng không?” Ninh Xuyên một
lời trúng đích, “Cô còn nhớ được cái gì đây? Dù sao cô cũng sẽ chẳng nói gì với
tôi, đúng không?”

Hôm nay anh thực sự là bốc hỏa, vừa đi công tác
từ thành phố N về, bộ Nhân sự đột nhiên gửi thông báo đến cho anh, anh chẳng hiểu
đầu cua tai nheo ra sao, lại còn tranh cãi với người ta, náo loạn nửa ngày mới
biết là trợ lý của anh lén đi ăn máng khác trong chính nội bộ công ty!

Anh gọi điện cho Tô Thiên Thiên, muốn gọi cô tới
hỏi cho rõ ràng, kết quả cô tắt di động ba ngày liền, bốc hơi thẳng khỏi nhân
gian!

Bộ Nhân sự thấy chủ quản của hai nghành vì một
nhân viên nhỏ mà dẫn đến hiểu lầm và tranh cãi, muốn khai trừ Tô Thiên Thiên.
Ninh Xuyên đang nổi nóng đương nhiên sẽ không nói gì, nhưng mà người hiền lành
như Ôn Nhược Hà thì chạy từ Bộ Sáng tạo lên, lập tức trở thành hóa thân của
chính nghĩa và lương thiện, vội vàng nhận là anh ta làm việc sai sót. Anh ta
nói thế, giống như Ninh Xuyên là kẻ chi li tính toán lắm vậy, nhất thời ngay cả
không khí tranh chấp cũng biến đổi, giống như là một vị cấp trên hà khắc ép bức
nhân viên dưới quyền quá đến mức phải đi cầu xin chủ quản nơi khác giúp một
tay.

Liên tưởng đến quan hệ giữa cô và Ôn Nhược Hà,
thật sự là không nhìn ra! Tô Thiên Thiên này thật có bản lĩnh, bên này ở nhà
mình chân nhân bất lộ tướng, anh còn đang rối rắm trong lòng quyết tâm nói bọn
họ hãy cùng nhau quên đi quá khứ đi, mà cô đã tìm người khác giúp mình chuyển
công tác, còn nhanh nhẹn hơn cả anh!

Không hiểu sao, Ninh Xuyên cảm thấy mình lại làm
kẻ ngu một lần nữa!

“Không phải thế đâu…” Tô Thiên Thiên có chút áy
náy nói, “Lúc tôi đang giận anh thì đụng phải Ôn Nhược Hà, mới nói như vây…”

“Tức giận với tôi, phải đi nói với người khác…”
Ninh Xuyên bị câu trả lời như vậy làm cho tức đến không thở nổi, “Cô ở cạnh tôi
ấm ức đến thế cơ à! Chuyện gì cũng không nói với tôi được, phải đi tố khổ với
người khác mới chịu được?” Lửa giận của anh nín nhịn cả ba ngày, còn tưởng hôm
nay cô đi thẳng đến bộ Sáng tạo báo danh, không ngờ cô còn biết quay lại đây cơ
đấy.

“Không phải là tôi chưa kịp nói sao?” Cô lẩm bẩm
một câu, “Huống chi không phải anh cũng chẳng nói gì với tôi sao?”

“Tôi không nói với cô cái gì?” Ninh Xuyên hỏi
ngược lại.

Tô Thiên Thiên nghiêng mặt qua một bên, “Dù sao
mọi người đều không nói gì, cũng chẳng có gì hay mà nói, chuyện này là tôi sai,
nhưng anh mắng thì cũng mắng rồi, không còn gì để nói nữa đúng không.”

Thứ sáu tuần trước Ninh Xuyên đã bị màn”Tự gánh
chịu công kích” của Ôn Nhược Hà làm cho đầy một bụng tức, hôm nay Tô Thiên
Thiên cũng không đau không nhột mà nhận lỗi để chặn miệng anh lại. Anh vẫn cảm
thấy tính tình của mình vô cùng tốt, nhưng dạo này lại toàn đụng phải cái người
xấu tính là cô, không chỉ rước bực vào người mà còn bị tổn hại hình tượng nhiều
hơn.

“Cái gì gọi là mọi người đều không nói, tôi
không nói cái gì?”

Tô Thiên Thiên là một người trong bụng giả bộ
không có bí mật gì, mặc dù đã hết sức nhẫn nại, nhưng lời đến cửa miệng đã
không nuốt lại nổi, “Chẳng lẽ chuyện ba tôi tìm người đánh anh anh đã nói cho
tôi biết sao? Anh không phải chẳng nói gì cả. đã tự mình quyết định chia tay với
tôi sao? Anh đã hỏi ý kiến tôi chưa? Anh có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi
không?”

PART 38

Ninh Xuyên sửng sốt, cổ họng giống như bị người
ta bóp nghẹt, không phát ra được thanh âm nào. Giống như cái đêm bốn năm trước
đó, anh đối mặt với những lời nhục nhã, những câu trách móc kia, không thể thốt
ra nổi một câu.

Anh nhớ Tô Thiên Thiên vẫn còn ở trong nhà đợi
anh, lúc ra khỏi cửa, cô ngồi trên giường vẫy tay tạm biệt anh, “Đi đường cẩn
thận! Tiểu Xuyên, lúc về nhớ mua giúp em túi Cheetos, nhớ là vị Barbecue đấy!”

Anh nói, “Trễ vậy rồi mà còn ăn à?”

Cô khúc khích cười hì hì, “Không phải nói tối
nay muốn xem phim đến khuya sao, em vừa mới tải xuống đấy!”

Một thời gian rất lâu trước kia, trong lòng Ninh
Xuyên vẫn luôn ôm theo nỗi bi thương, cái thứ gọi là tình yêu giống như mật ngọt
này dường như quá xa vời đối với anh, mà anh cũng rất kiêng dè, hạnh phúc quá lớn
thường sẽ mang đến nối bất hạnh càng kinh khủng. Ở bên cạnh Tô Thiên Thiên, dường
như tất cả đều trở nên đơn giản, mà anh cũng có thể chôn giấu vết sẹo của mình
đi, giống như thực sự đã quên.

Nhưng chỉ cần vết sẹo còn ở đó, cuối cùng vẫn sẽ
chạm phải.

Mang theo cảm giác hơi tê dại trên mặt, anh đi
thẳng về, bóng đêm còn chưa sâu, trên đường vẫn rất náo nhiệt, anh bước vào
siêu thị, đứng bên cạnh giá để đồ ăn vặt, giống như bị đóng đinh ở đó, cho đến
lúc có một cô bé đẩy anh một cái, “Anh ơi, anh nhường một chút.” Anh hồi hồn,
lùi hai bước, cô bé cười với anh một cái, đưa tay cầm lấy một bọc Cheetos trên
giá. nhảy chân sáo quay lại kêu lên với mẹ mình đang đứng cách đó không xa, “Mẹ
ơi, mẹ ơi, con muốn ăn cái này!”

Ninh Xuyên thu hồi tầm mắt, mới phát hiện, thì
ra Cheetos vị thịt nướng chỉ còn dư lại có một bịch, vừa nãy vẫn còn trong tầm
tay anh, mà giờ đây mới chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Có một số việc, đột nhiên như vậy đấy, được mất,
chỉ trong nháy mắt mà thôi, chần chừ một chút, tức là còn chưa đủ kiên định,
như vậy đánh mất rồi cũng không còn gì để oán trách.

Hai tay trống trơn bước ra khỏi siêu thị, giống
như thực sự không có gì cả, chính là bởi vì không có gì cả, nên mới càng không
có tư cách để có được thứ gì. Anh đã từng có tất cả, cũng đã mất đi tất cả, ở
bên cạnh anh, Tô Thiên Thiên cũng sẽ mất đi tất cả đúng không? Anh có tư cách
gì để đòi hỏi cô cũng mất đi nhiều thứ như vậy chứ?

Anh nhắm chặt mắt lại, lông mi hơi ướt.

Bây giờ nghĩ lại, anh không những không thể
thoát khỏi hồi ức khi ở bên cạnh Tô Thiên Thiên, mà còn không thoát khỏi nỗi
đau trong quá khứ, bản thân anh còn không làm được, sao có thể yêu cầu Tô Thiên
Thiên làm được chứ?

Sau khi rống một tràng, Tô Thiên Thiên trợn to cặp
mắt có chút cảm giác ươn ướt, cô khịt mũi một cái, “Hai chúng ta đừng ai nói ai
nữa, ai, ai cũng không có gì hay để nói hết.”

Quả thực không có gì hay để nói, phải nói là nếu
lúc này còn có gì để nói, thì chính là anh có thể hỏi tại sao cô biết được chuyện
này. Ý nghĩ vừa xoay chuyển, người biết chuyện này không nhiều lắm, liên hệ với
việc sau khi anh về nhà đã gặp Ninh San, Tô Thiên Thiên sao có thể biết được đã
rõ ràng, xem ra, quả thực không còn gì để nói.

Trước đó Tô Thiên Thiên vẫn còn đang sợ hai người
lúng túng, sự thật chứng minh, bây giờ cô không cần phải lo lắng khó xử nữa,
hơn nữa còn là làm một mẻ, khỏe cả đời, bởi vì cô sẽ chuyển công tác.

Thế nên thấy Ninh Xuyên không nói lời nào, cô bước
qua ôm lấy thùng các tông, xoay người muốn đi, lại dừng bước, nhíu mày một cái,
dường như cảm thấy mình còn làm thiếu một việc gì đó, sau đó nghiêng mặt nói với
anh, “Chỗ này để lại cho anh, tôi đi! Anh không cần phải tiễn!”

Lời này nghe rất quen tai, Ninh Xuyên ngẩn ra,
hình như bốn năm trước đây anh đã nói với cô như vậy, sau khi phục hồi lại tinh
thần, Tô Thiên Thiên đã đẩy cửa ra ngoài rồi.

Khi Tô Thiên Thiên tìm được bàn làm việc ở bộ
Sáng tạo sắp xếp đồ đạc của mình lên đó xong, cô vẫn cảm thấy quá đột ngột, một
kẻ lười biếng như cô không những làm việc ở đây, lại còn trong thời gian ngắn
như vậy đã đổi sang một công việc mới, chuyện này thực sự đủ khác thường.

Ôn Nhược Hà dĩ nhiên là hết sức hoan nghênh sự
xuất hiện của cô, mới chỉ nhìn nét mặt của anh thôi, Tô Thiên Thiên đã biết cái
gì gọi là “Hớn hở ra mặt”, nhưng chẳng qua kỳ quái nhất là, so với việc nhìn thấy
Ninh Xuyên, cô cảm thấy gặp Ôn Nhược Hà còn làm mình lúng túng hơn.

“Thiên Thiên, em thấy vị trí này được không?”

“Dạ, không tệ ạ.”

“Vậy em còn cần gì nữa không?”

loading...

“Dạ, tạm thời thì không.”

“Buổi chưa cùng ăn cơm nhé?”

“Dạ, được.”

Sau khi trải qua màn đối thoại nhiệt tình xong,
Ôn Nhược Hà mới quay lại phòng làm việc của mình, Âu Dương nhấc chân đạp một
cái, cả người dính trên ghế trượt đến sau lưng Tô Thiên Thiên, “Chị bảo này….
em biết đi đâu mà tìm được người tốt như Tổng giám chứ….”

“Tốt thì tốt….” Điểm này Tô Thiên Thiên không thể
phủ nhận, “Chẳng qua là….”

“Chẳng qua là cái gì?” Âu Dương bĩu môi, “Chẳng
lẽ em nghĩ nếu đứng bên em thì quá đáng tiếc? Chà đạp Tổng giám?”

“…” Tô Thiên Thiên nheo mắt, “Mặc dù em có một
chút cảm giác như vậy thật, nhưng không mãnh liệt như chị nói đâu.”

“Chuyện này không quan trọng, quan trọng là đây
là người vô cùng thích hợp với em.” Âu Dương nghiêm túc nói, “Đứa lười giống
như em, làm gì có thằng đàn ông bình thường nào chịu nổi, mà tổng giám Ôn vừa
hay chính là người có thể chịu đựng được em, khó lắm chứ tưởng à!”

Tô Thiên Thiên theo bản năng muốn há mồm nói thực
ra thì cũng từng có một người có thể chịu đựng được cô, nhưng lời còn chưa ra tới
miêng, chị hai họ Âu Dương đã tiếp tục lẩm bẩm, “Hơn nữa, lấy điều kiện của nhà
em, không cẩn thận còn có thể bị đụng phải một gã hám của, cho dù không đụng phải
một tên hám của, thì ông cậu keo kiệt của chị chắc cũng hám của nhà người ta,
không có của để mà hám khẳng định ông ấy sẽ không thích, cho nên tổng giám Ôn vừa
vặn thỏa mãn được em, cũng thỏa mãn được ba em, nhất cử lưỡng tiện đấy!”

“Sao lại phải thỏa mãn ba em chứ!” Tô Thiên
Thiên bĩu môi, “Chị đừng quên em và mẹ em đang phản kháng lại ông ấy!”

“Ừ nhỉ!” Âu Dương hồi hồn, “Chẳng lẽ em muốn tìm
cái gì khiến cho cậu không hài lòng, sau đó giống mẹ em ấy, kích thích thần
kinh yếu ớt của ông ấy để đạt được thắng lợi của hai người?”

“Em mới lười phải kích thích ông ấy!” Cô lập tức
phản bác, đưa tay đẩy cái ghế xoay của chị họ ra, “Chị ấy, đừng có nói chuyện tổng
giám Ôn với em mãi thế, em nghĩ tới nghĩ lui rồi, thấy thích này, rồi yêu đương
này, hao tâm tổn sức lắm, ai em cũng lười phải yêu!”

“Không động tay, không nhấc chân, chỉ có trong
lòng thì tư chút xuân, nảy chút tình, em cũng lười phải làm, Tô Thiên Thiên, chị
sùng bái em rồi đấy!” Âu Dương bị đẩy ngược lại thở dài một tiếng.

Giờ nghỉ trưa, Ôn Nhược Hà quả nhiên tới đi ăn
cùng Tô Thiên Thiên, bởi vì lười đi lại, cộng thêm việc cô khá hài lòng với thức
ăn của căn tin, cho nên cùng nhau ăn cơm ở công ty. Hai người ăn riêng với nhau
vẫn còn có chút lúng túng, cho nên chị hai họ Âu Dương và Diệp Khinh Chu cũng tự
nhiên đường đường chính chính mà ngồi ăn cũng bọn họ.

“Em họ Thiên Thiên, em tới chỗ bọn chị làm, tốt
quá!” Diệp Khinh Chu nói tự đáy lòng, như vậy có lẽ có thể làm giảm bớt cảm
giác tội lỗi trong lòng cô, “Thế bên Tài vụ đã tìm được người thay thế em
chưa?”

“Em có biết đâu.” Tô Thiên Thiên lắc đầu, thực
ra cô chẳng biết tí gì về tình hình bên kia cả.

“Hình như chưa.” Ôn Nhược Hà nhíu mày một cái,
“Chuyện này đều tại tôi, không nói với Ninh Xuyên trước, cho nên hôm ấy anh ta
bực lắm, tuyệt đối không nhận trợ lý bên bộ Nhân sự sắp xếp cho anh ta, nói là
tạm thời anh ta chưa cần trợ lý, nói cái gì mà… có trợ lý cũng như không, tự
mình làm cho xong.”

“….” Đây đúng là phong cách của anh ta, Tô Thiên
Thiên chớp mắt một cái nghĩ, nhưng mà sao câu này nghe cứ như đang kể lể rằng
cô làm việc không xứng với chức vụ thế nhỉ, mặc dù cô chưa từng làm thêm gì
ngoài những việc được yêu cầu, nhưng những việc thuộc bổn phận cô cũng làm đâu
có ít!

“Tự anh ta làm?” Âu Dương chép miệng, “Đã sớm
nghe danh Ninh Xuyên là một kẻ cuồng công việc, xem ra anh ta không chỉ là người
điên, mà còn là siêu nhân ấy chứ!”

“Giờ sắp cuối tháng rồi, anh ta chắc là bận bù đầu
mất.” Diệp Khinh Chu cũng là người hiền lành, không khỏi cảm thán một câu.

Đúng vậy, đến cuối tháng rồi…. Tô Thiên Thiên gật
đầu một cái, thời gian này hình như bộ Tài vụ lúc nào cũng bận rộn, tháng trước
cô đến đúng vào thời điểm này, mang đến cho Ninh Xuyên một đống phiền toái,
tháng này lúc này, cô lại chạy thẳng, nghĩ thế nào cũng thấy cô làm vậy thực có
lỗi với anh ta!

“Người đàn ông hoàng kim của công ty chúng ta,
ai cũng chún bước cả!” Âu Dương nuốt một miếng cơm, nói, “Ninh Xuyên tuổi cũng
không ít, mặc dù gia đình không có gì ghê gớm, chẳng qua điều kiện bản thân
cũng khá tốt, nhưng anh ta làm việc thục mạng như vậy, áp lực cũng không nhỏ
đâu.”

“Tôi cũng khiến người ta chùn bước sao?” Ôn Nhược
Hà có hơi bị đả kích.

“Tổng giám, anh là làm cho người ta nhìn mà sợ..
à không, nhìn mà kính nể!” Âu Dương nghiêm túc cải chính.

“Aiz!” Diệp Khinh Chu đổi chủ đề, “Tôi nghe nói
hôm trước tổng giám Ninh còn mang theo một đứa bé đến công ty?”

“Cậu còn quan tâm đến mấy cái tin vớ vẩn ấy à…”
Âu Dương bĩu môi, “Nghe nói là cháu ngoại anh ta…”

Ôn Nhược Hà không có hứng thú gì với việc buôn
dưa, chỉ cười nói với Tô Thiên Thiên, “Đã quen với công việc chưa?”

“Dạ rồi….” Tô Thiên Thiên mặc dù không đáp lại lời
của chị họ và Diệp Khinh Chu, đầu lưỡi thì trả lời Ôn Nhược Hà, trong lòng đã bắt
đầu nhớ đến Bối Bối, may mà Ninh San cũng đã về, chắc sẽ chăm sóc thằng bé tử tế,
nhưng mà nếu chị ấy biết chăm sóc cho Bối Bối, thì trước kia Ninh Xuyên đâu phải
mang cả trẻ con đi làm.

Suy nghĩ một chút đến cuộc nói chuyện giữa Ninh
San và cô lần trước, lẽ ra hai chị em bọn họ từ nhỏ đã khổ cực như vậy, chị ấy
còn bỏ dở việc học hành chăm sóc cho Ninh Xuyên, chị ấy hẳn không phải loại người
không có trách nhiệm đó mới đúng.

Nhưng Ninh San bây giờ không giống Ninh San trước
kia chút nào, cộng thêm chuyện bây giờ chị ấy đã ly hôn, có lẽ tâm trạng không
được ổn, lại còn phải chăm con một mình…

“Thiên Thiên? Thiên Thiên!” Ôn Nhược Hà hơi lên
giọng gọi cô một tiếng.

“A?!” Tô Thiên Thiên hồi hồn, “Gì vậy?”

“Tôi đang hỏi em không đói bụng sao?” Ôn Nhược
Hà mỉm cười chỉ vào đĩa thức ăn hầu như chưa được đụng đến của cô hỏi, “Sao lại
ngẩn người ra thế?”

“A dạ dạ….” Cô vội vàng há miệng ăn cơm, “Vừa
nãy đột nhiên bị nghẹn, giờ mới nuốt trôi.”

Ôn Nhược Hà đẩy chén trà bên cạnh, “Vậy em uống
ngụm nước đi, ăn từ từ thôi.” Tô Thiên Thiên giương mắt nhìn, người đàn ông trước
mặt này thực sự là tốt không chê vào đâu được, có lẽ ở bên cạnh anh, ngay cả ba
cô cũng sẽ không chế nhạo gì cô được, nếu như trước kia, có một người thích hợp
như thế này bước vào cuộc sống của cô, có phải một câu chuyện khác sẽ bắt đầu
không, mà tất cả sẽ không phải rối rắm ở đây, khiến cho kẻ lười như cô không phải
phiền não như vậy?

Nhưng mà, giờ đây người này đang ở trước mắt, nếu
như bây giờ cũng không động lòng, thì trước kia cũng sẽ xảy ra chuyện gì sao?
Người kia, đã từng, ngay từ khi bắt đầu đã biết có lẽ không thích hợp, nhưng vẫn
bắt đầu, nếu như bây giờ tỉnh ngộ, có thể quên đi hết tất cả được không?

Cho dù không thể quên, cũng phải ép mình quên,
nghĩ lại chuyện lúc sáng, trước mặt anh mình đã nói ra chuyện trước kia, anh
cũng không giải thích lấy một câu, người ta ngay cả một câu giải thích cũng
không nói với cô, cô còn ở đây xoắn xuýt cái gì nữa chứ!

Cô há to miệng nuốt thức ăn vào bụng, hít sâu một
hơi, nấc cục một cái, giương mắt cười hì hì nhìn về phía Ôn Nhược Hà, “Em no rồi!”

PART 39

Tô Thiên Thiên xem như đã bắt đầu công việc ở bộ
Sáng tạo, dù sao cũng là chuyên ngành cô học, mặc dù cô không có kinh nghiệm
gì, nhưng cũng coi như ứng phó được.

So với sự thuận lợi của cô, Ninh Xuyên không được
may mắn như vậy, tuy nói anh vẫn cảm thấy Tô Thiên Thiên căn bản chẳng làm được
việc gì, nhưng khi cô đi thật rồi, việc lai ùn ra cả đống.

Những cái khác không nói làm gì, chỉ riêng việc
đi in tài liệu thôi, anh phải rời khỏi chỗ ngồi, mở cửa phòng làm việc, bảo người
khác giúp một tay. Một ngày cũng phải chạy như vậy bảy tám lần, sắp cuối tháng,
tất cả mọi người đều rất bận rộn, chuyện gọi cơm lúc làm thêm giờ cũng quên sạch
sành sanh, đến tối mới nhớ ra là không có cơm ăn, mấy nhân viên tài vụ rảnh rỗi
đành đi mua cơm hộp xách về.

Lúc ăn cơm, Ninh Xuyên được thảnh thơi một chút,
nhìn cái bàn trống không kia của Tô Thiên Thiên, những chậu cây bị cô ném lên
bàn anh lúc trước đã bị anh trả lại chỗ cũ, đặt trên bàn có vẻ trơ trọi.

Không hiểu sao, anh đột nhiên nghĩ, bốn năm trước,
khi anh để lại cô một mình trong căn phòng đó, cô chắc cũng trơ trọi như vậy đúng
không, xung quanh không có gì cả, tất cả đều chỉ là ký ức, trái lại càng thêm
thương cảm.

Nhưng cái thứ gọi là thương cảm này từ trước đến
nay chỉ có ở thời điểm người ta nhàn hạ mới có thể chạy ra ngoài tản bộ, chỉ cần
có chút chuyện đột nhiên ập tới khiến cho người ta luống cuống tay chân thì lực
chú ý cũng bị rời đi ngay lập tức.

Cho nên điều này thể hiện rằng Ninh Xuyên thực sự
là một kẻ cuồng công việc, bận rộn thành như vậy rồi còn có thời gian rảnh rỗi
để mà thương cảm! Cho đến tối, khi tăng ca xong, anh mệt mỏi về đến nhà, thấy Bối
Bối đang ngồi một mình trên sofa ở phòng khách, tay cầm một món đồ chơi nhỏ, thấy
anh về, hai tay vươn lên, “Đậu Đậu!”

Anh đột nhiên cảm thấy một cơn choáng váng, xem
ra không chỉ có mấy người ở công ty cho rằng anh có tinh lực tràn đầy mà ngay cả
chị ruột của anh cũng rất hiểu anh như thế!

Đặt cặp tài liệu xuống, đi tới ôm Bối Bối lên,
trong đầu Ninh Xuyên đột nhiên thoáng qua một ý niệm, chính là người lăn lộn
trong giang hồ, sớm muộn gì cũng phải trả nợ, trước kia là chị nuôi anh khôn lớn,
hôm nay anh sẽ phải chăm non cho Bối Bối… Một lát sau anh đột nhiên phát hiện
ra, cho dù cuộc đánh cược của anh và Tô Thiên Thiên còn chưa có kết quả, nhưng
trên thực tế, anh đã bắt đầu hiểu được sâu sắc làm sao để trở thành một người
giúp việc tiêu chuẩn rồi.

“Mẹ đâu rồi?” Anh hỏi Bối Bối. Bối Bối nghiêng
cái đầu nhỏ, lại chớp mắt một cái, thoạt nhìn cũng mê man chẳng khác nào Ninh
Xuyên.

Trông chờ lấy được tin tức của chị gái từ trong
miệng một đứa trẻ con, Ninh Xuyên cảm thấy mình đã bận đến mức hỏng đầu rồi, ôm
Bối Bối đẩy cửa vào phòng hai mẹ con, vali du lịch và túi du lịch đều ở đó,
trên giường còn rải rác hai ba bộ đồ, lọ nước hoa trên bàn trang điểm còn chưa
đậy kín nắp, nhìn dáng vẻ chắc là vội đi ra ngoài, không phải là định biến mất
lâu dài.

Anh ôm lấy Bối Bối bằng một tay, giơ tay kia ra
xem đồng hồ, bây giờ đã sắp mười giờ rồi, có hẹn hò đột xuất gì thì giờ này
cũng nên về rồi chứ.

Bối Bối ngáp một cái, nhìn qua có vẻ mệt nhọc. Mặc
dù lúc này Ninh Xuyên cũng đã mệt đến mức muốn nằm sấp xuống giường mặc kệ tất
cả, nhưng vật nhỏ trong lòng vẫn khiến anh không thể không chớp mắt vài cái, để
cho con mắt đã khô khốc ướt lên một chút, lên tinh thần, chuẩn bị tắm rửa cho Bối
Bối sạch sẽ.

Đặt Bối Bối lên giường bên cạnh mình, vỗ nhẹ cậu
bé, trẻ con trở mình mấy cái, chốc lát đã ngủ thiếp đi. Cơn buồn ngủ của Ninh
Xuyên dường như đã bị tiêu hao cùng với sự mệt mỏi, tuy mệt vô cùng, lại không
ngủ được.

Ninh Xuyên nằm trên giường trở mình, nằm ngửa
lên, lấy tay day trán, nhớ lại tình huống khi đi công tác ở thành phố N mấy
ngày trước. Sáng sớm dậy anh liền đi lo chuyện của công ty luôn, anh mua vé xe
đến gần Trung Ngọ, từ chối buổi liên hoan của Trung Ngọ, anh vốn không thích những
hoạt động kiểu này, nhưng cũng không hẳn là người thiếu hòa hợp như vậy, chẳng
qua là đến một nơi như thành phố N, tâm tình của anh cũng trở nên nặng nề, bây
giờ thực sự không thể làm ra vẻ vui thú mà khi đi liên hoan cần phải có, trái lại
còn làm người khác tụt hứng, lại cho rằng anh bất mãn chuyện gì đó.

Cho nên xử lý xong việc, anh liền đi sớm một
chút, tính đi đến tiệm cà phê bên cạnh trạm xe ngồi một lúc. Đang đứng trên đường
chuẩn bị đón taxi, đột nhiên có một giọng nói không quen thuộc cho lắm gọi anh
lại, “Ninh Xuyên!”

Anh xoay người nhìn lại, có hai người già coi
như cũng khỏe mạnh, đứng cách anh chừng mười mấy thước đang phất tay với anh,
anh chần chừ một chút, đi về phía bên kia, từ từ lại gần nhìn, vẫn cảm thấy rất
xa lạ, nhưng nếu hai người này có thể gọi được tên anh, chắc là phải biết anh,
anh cẩn thận mở miệng, “Hai người là…”

“Ha ha!” Ông cụ nhìn có vẻ lớn tuổi hơn nở nụ cười,
nhìn người bạn già đang đứng bên cạnh mình nói, “Bà xem, mắt tôi vẫn còn tốt!
Nhìn một cái đã nhận ra thằng bé!”

Thấy Ninh Xuyên mặt mày mờ mịt, bà cụ nở nụ cười,
“Tiểu Xuyên không nhớ chúng ta rồi, là bác Lâm của cháu đây này!”

“Bác Lâm!” Ninh Xuyên cả kinh, lúc này mới nhìn
kỹ, quả nhiên là cấp trên của ba khi còn công tác ở Sở Lao động. Mười mấy năm
không gặp, nhất thời không nhận ra được. Thủ trưởng Lâm vốn là Cục trưởng sở
Lao động, ông đặc biệt tán thưởng và cũng đặc biệt quan tâm đến Ninh Hàng, bởi
vì không có con cái, cho nên đối với Ninh Hàng trẻ tuổi đầy hứa hẹn có chút
trông đợi của một người ba với con trai, cuối cùng trước khi lui về tuyến hai
còn tận lực đề cử Ninh Hàng ngồi lên chức Phó Bộ trưởng của tổ chức, năm đó,
Ninh Hàng mới bốn mươi tuổi, thực sự là quá mức chói lọi, bây giờ nghĩ lại, đó
thực sự là những ngày tháng huy hoàng nhất trong đời của ông, mới vừa bước vào
độ tuổi tứ tuần chững chạc, sự nghiệp lại bắt đầu khởi điểm ở một độ cao mới,
đúng vào lúc xắn tay áo, chuẩn bị mở mang khát vọng, lại không ngờ rằng đó đã
là đỉnh điểm.

“Thằng bé này giống hệt Ninh Hàng!” Lời của thủ
trưởng Lâm để lộ ra sự hoài niệm với Ninh Hàng, nghĩ lại thì năm nay ông cũng
đã bảy mươi lăm rồi, dung mạo già nua, cặp mắt vẩn đục, đầu tóc cũng bạc phơ,
cho nên nhất thời Ninh Xuyên mới không nhận ra được. Chẳng qua là thủ trưởng
Lâm vẫn còn đắm chìm trong hồi tưởng, dường như cũng đang quay lại trong ký ức
vậy, cặp mắt cũng sáng bừng lên, “Cặp mắt này, cái mũi này, chậc chậc, giống
Ninh Hàng như đúc, giống quá…”

“Cháu quay về rồi? Bây giờ thế nào? Sau khi mẹ
cháu ngã bệnh xong thì không thấy tin tức gì của nhà cháu, sau đó lại nghe nói
cháu thi đại học ở nơi khác.” Bác gái hỏi.

“…” Đối mặt với trưởng bối trước đây, cùng nhiều
vấn đề trực tiếp như vậy, Ninh Xuyên nhất thời không biết nên trả lời thế nào,
trong chốc lát trăm mối cảm xúc cứ ngổn ngang.

Thủ trưởng Lâm thấy dáng vẻ này của anh, cũng tự
nhiên nhớ đến chuyện của ba anh, có lẽ những vấn đề này, cũng không nên đứng ở
chỗ như vỉa hè này mà nói vài ba câu là có thể xong, “Ninh Xuyên này, nhà hai
bác ở ngay tiểu khu bên cạnh, vào nhà bác ngồi một chút nhé, cháu có rảnh không?”

Ninh Xuyên ngẩn ra, giơ tay lên nhìn giờ, dư dả
thì không có, nhưng ngồi một chút thì có thể. Hai người trước mặt này khiến cho
tâm trạng của anh phức tạp vô cùng, gợi lên biết bao hồi ức vừa vui vừa buồn,
khi ba vẫn còn sống, bác Lâm rất quan tâm đến nhà bọn họ, hôm nay nhìn ánh mắt
trông đợi của hai người, anh cũng không tiện từ chối, “Vậy làm phiền hai bác rồi!”

Có lẽ vì đã lớn tuổi, cho nên nhà của thủ trưởng
Lâm bây giờ cũng còn ở cái nơi mà trước kia Ninh Xuyên đã quen thuộc nữa, mà là
chuyển đến một tiểu khu gần đường cái, giao thông thuận lợi, dễ dàng đi lại.

Hai chén trà được đặt trên khay, Ninh Xuyên cầm
một chén, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, “Vậy… Bác Lâm, chuyện mẹ cháu qua đời, bác vẫn
chưa biết?”

“Cô ấy mất rồi?” Sự ra đi này không nghi ngờ gì
đã khiến cho thủ trưởng Lâm cực kỳ giật mình, vụ án của Ninh Hàng, thủ trưởng
Lâm có liên quan cũng bị cách lý thẩm tra một thời gian, có điều thứ nhất ông
quả thực không có vấn đề gì lớn, thứ hai lúc đó ông đã lui về tuyến hai, thẩm
tra cũng chỉ cho có lệ mà thôi. Sau khi được thả ra không lâu thì nghe được tin
Ninh Hàng tự sát, tuổi đã cao, nghe vậy ông bị ốm nặng một trận, mấy tháng sau
mới biết mẹ của Ninh Xuyên đã vào bệnh viện, ông có đến thăm một lần, không lâu
sau đó thì Ninh Xuyên và Ninh San được đón về nhà của chú, từ đó cũng mất liên
lạc.

Ninh Xuyên cúi đầu, nhìn lá trà nổi lềnh bềnh
trong chén, khẽ gật đầu, “Dạ, bệnh của mẹ cháu sau đó tái phát nghiêm trọng, liền,
liền nhảy từ trên tầng thượng của bệnh viện xuống…”

“…” Thủ trưởng Lâm hít một hơi lạnh, hé miệng muốn
nói gì, nhưng chỉ có cánh môi mấp máy, không phát ra tiếng nào, một lúc lâu,
ông mới nặng nề than một tiếng, “Tạo nghiệp mà…”

Ninh Xuyên nhầt thời không lĩnh ngộ nổi ý tứ của
ba chữ này, chỉ hỏi, “Bác thì sao ạ? Bác và bác gái vẫn khỏe chứ?” Anh nhìn
xung quanh, hai vợ chồng già, không có con cái, có chút cô quạnh.

“Hai bác vẫn thế.” Thủ trưởng Lâm trả lời, “Chị
cháu thì sao? Bây giờ cũng kết hôn rồi chứ?”

Dù sao cũng không phải là người quen thân lắm,
chuyện của Ninh San không phải vài ba lời có thể nói rõ ràng, huống chi nói đến
chuyện này ngọn nguồn lại liên quan đến chuyện của ba anh, thủ trưởng Lâm thoạt
nhìn đã bị chuyện của mẹ anh làm cho chấn động, cho nên Ninh Xuyên đành miễn cường
cười, “Dạ vâng, con cũng được hơn một tuổi rồi!”

Quả nhiên nhắc đến trẻ con, khiến cho thủ trưởng
Lâm lại lộ ra vẻ mặt vui vẻ lúc vừa mới nhìn thấy Ninh Xuyên, “Phải không? Thế
là tốt rồi!! Chị cháu là một cô gái tốt, từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, bác nhớ khi
đó đến bệnh viện, con bé còn đang bón cơm cho mẹ! Tốt quá, tốt quá…. ba mẹ cháu
đều là người tốt, các cháu nhất định phải được phúc báo!”

Ninh Xuyên thấy ông vui vẻ như vậy, khóe miệng
cũng nhếch lên theo, “Bác và bác gái cũng sẽ có phúc báo.”

“Hai bác ấy à, có lẽ bây giờ không tính là giàu
có, nhưng tóm lại là có thể an hưởng tuổi già, tốt hơn nhiều so với đám xấu xa
kia!” Thủ trưởng Lâm nhíu mày nói, “Cháu biết Triệu Cương chứ! Chính là Nguyên
bộ trưởng của Tổ chức ấy, sau đó không bao lâu thì lên chức thị trưởng của
thành phố N, sau lại được làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ của Tỉnh ủy, cũng nở mày nở mặt
lắm, giờ thì sao! Gặp rủi ro! Bị túm rồi! Lão ấy mới chính là tội phạm tham ô!”
Giọng nói của ông càng ngày càng cao, nắm đấm siết chặt, có chút kích động.

Triệu Cương…. Trong đầu Ninh Xuyên bắt đầu nhớ lại
người này, so với thủ trưởng Lâm, vị cấp trên của ba này với anh vẫn còn có vẻ
quá xa lạ, thứ nhất là vì khi Ninh Hàng vào bộ Nội vụ chưa được bao lâu thì đã
xảy ra chuyện, thứ hai là quan hệ của người tên Triệu Cương này với Ninh Hàng
cũng không tính là tốt.

Ninh Xuyên nhớ sau khi ba được vào bộ Nội vụ, có
một lần anh và chị gái đi theo mẹ đến thăm đơn vị của ông, hôm đó đột nhiên trời
lại mưa to, buổi sáng lúc ba đi làm không mang ô, cho nên đến khi sắp tan tầm,
mẹ nói muốn mang ô tới cho ba, thuận tiện mang theo chiếc áo khoác, Ninh Xuyên
và chị gái vô cùng tò mò về chỗ ba làm việc, hét ầm ĩ lên nhất quyết theo đi bằng
được.

Không chịu nổi trước sự cầu khẩn của hai đứa trẻ,
bà Ninh mặc áo mưa đi giày cao su cho hai đứa, cầm ô và áo khoác, ba người đạp
mưa đi đến đó, gió mang theo nước mưa táp vào mặt, Ninh Xuyên và Ninh San lau
nước mưa trên mặt, vừa cười khúc khích vừa đạp nước chơi đùa trên đường.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: