truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Lớp học siêu quậy – Chương 17 End 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17. Hội ngộ

 Thời gian thấm thoát thoi đưa.

 “ Không
biết giờ này mọi người đang làm gì nhỉ?”- nó đang ngẩn người suy nghĩ thì…

-         
Ms! May
I ask you?- cô học trò hỏi nó.

-         
Yes,
you may!

Mấy năm qua, từ ngày lớp nó chia tay, nó
ít nhận được thư của Quỳ và cả quà của lớp. Nó cũng có gửi quà về địa chỉ lớp
cho mọi người trong năm học cuối, nhưng khi ra trường thì gần như mất liên lạc.
Bây giờ nó rất nóng lòng muốn biết mọi người thế nào? Còn nó đã là giảng viên
đại học.

- Hello! Con nghe đây- Minh bắt điện
thoại.

- Chị, ba mẹ kêu chị về kìa, về cho em
còn giới thiệu em dâu cho chị chớ, cứ ở mãi bên Anh không về trong khi ba mẹ và
em đều đã về Viêt Nam-
Toàn cáu với chị.

- Chị đang dạy mà sao về- Minh nhẹ nhàng.

- Chị về ngay đi, em còn cưới vợ chứ, em
cũng đi miết ,chị về cho ba mẹ vui.

- Thì Toàn lấy vợ rồi sinh cho ông bà
thằng cu là ok liền à- Nó châm chọc.

- Hehe, em vẫn còn trẻ, đẹp trai chán!(
tự tin quá đáng) Chị lo cho mình đi, già hơn em những 2 tuổi đấy nhé- Toàn chọc
lại

- Chị mày sắp thành “giá” rồi!

- Thôi, chị nhớ về nhá, em làm việc đây,
bye!

- A, ừ, để chị xem,
bye!

……………………………………………………………………………………………………………

( vì có nhiều bạn kiến nghị là mình viết
tiếng Anh nhiều quá đọc không được nên mình xin viết đoạn này bằng tiếng Việt
cho mọi người hiểu, không lại trách tui ác nữa, hic)

-         
Tôi hi
vọng với hình thức Frenchise, món Phở của Việt Nam sẽ được đến với các nước để
mọi người thưởng thức hương vị của quê tôi- giọng một sinh viên người Việt
trong bài thuyết trình về Frenchise

-         
Điều
gì giúp em nghĩ với hình thức đó, Phở Việt Nam sẽ được ưa chuộng ở các nước?-
Minh

-         
Với em
Phở là một món ăn rất ngon, mạng đậm hương vị Việt và em chắc rằng khi ăn tô
phở việt, người ta sẽ cảm nhận được không khí quê nhà, sẽ trở về với Việt Nam-
sinh viên tự tin- Vì thế em nghĩ rằng bằng hình thức trên, chúng ta có thể
nhanh chóng đưa món phở hội nhập.

Hết giờ giảng Minh rảo bước đi về, lòng
chợt nghĩ về những gì cô bé sinh viên đã nói.

“ Đúng là khi ăn tô phở lần đầu khi bước
chân về nước, có một cái gì đó hân hoan vui vẻ trong lòng và thật sự phải cảm
ơn ba mẹ đã cho mình về Việt Nam mới có cơ hội gặp được những người bạn rất
đáng yêu và đầy tình thương”

-         
Một
phở bò- ngồi nhâm nhi tô phở Minh nhớ về lớp cũ, khẽ mỉm cười- Không biết mọi
người còn nhớ mình không?! Giờ này Đầu Tôm đang làm gì nhỉ?! Chắc đang hạnh
phúc bên ai đó…

 Nhà thờ.

-         
Anh Nhật!-
Minh vẫy tay khi Nhật vừa xong buổi lễ.

-         
Em đi
đâu mà vali thế này?- Nhật nhìn nó.

-         
Em về
Việt Nam,
em tới chào tạm biệt anh- Minh cười tươi- Thằng Toàn nó đòi lấy vợ nên em về.

-         
Chớ không
phải vì Đầu Tôm à?- Nhật lém lỉnh.

-         
Anh này,
chọc em- nó nhéo Nhật.

-         
Ái,
đau anh! Anh có chọc em đâu! Ngày nào em chả nhắc tên ấy trước mặt anh. Nào là
Đầu Tôm nóng tính, cãi nhau với Tôm vui lắm…

-         
Không
nói với anh nữa, nhớ về dự đám cưới Toàn nhé, chào anh- nó vẫy tay.

-         
Em cưới
thì anh về- Nhật hét to.

 
Cuối cùng thì em đã chịu đi tìm hạnh phúc của mình, anh thật sự rất mừng, anh
đã rất lo lắng rằng em không thể chấp nhận sự thật này, nhưng giờ đây sau ngần
ấy năm anh tin là em đã có quyết định đúng đắn, suy nghĩ thấu đáo. Khi em nói
sẽ về Việt Nam trong một năm, anh đã hi vọng rằng em có thể hạnh phúc ở nơi ấy,
cho dù điều đó là nỗi đau của anh, nhưng anh nghĩ là phải để em ra đi không
tính toán cho riêng mình. Và trước bàn thờ Chúa mỗi ngày anh đều cầu nguyện cho
em tìm thấy hạnh phúc. Cảm ơn Người đã nghe thấy lời cầu xin của con!”

…………………………………………………………………………………………………………

Việt Nam.

Sân bay Cam Ranh.

Đặt vali xuống, nó vươn vai hít thật sâu
cái không khí trong lành mang chút hơi mặn của biển. Vẫn y chang cái cảm giác
như lần đầu nó về, trong lành, ấm áp, chỉ khác là tâm trạng nó hân hoan và cảnh
vật thay đổi.

-         
Taxi!
Thành phố Nha Trang!

Nó về trong niềm vui của mọi người, đãi
nó một bữa ăn thịnh soạn do mẹ và mợ Ngọc nấu nướng, nó ăn ngon lành.

-         
Chừng
nào lấy vợ đây nhóc- Nó đẩy cửa phòng Toàn.

-         
Hì,
sao dám qua mặt chị được- Toàn quay lại nhìn nó, rồi gập laptop lại thoát khỏi
công việc.

-         
Thôi
bữa nào dắt về giới thiệu đi nhá- nó cười rồi quay ra, vẫy tay chào.

Toàn không nói gì, nhìn theo chị với một nụ
cười bí hiểm.

Buổi tối, nó tản bộ dọc công viên bờ
biển, chợt nhớ lại những hình ảnh lớp nó đi tắm biển rồi mỉm cười.

-         
Ai như…
Minh?

-         
Quỳ?

-         
A!!!-
hai con nhỏ đồng thanh chạy lại ôm nhau mừng quýnh.

-         
Mày
sao rồi, khỏe không? Lâu quá- Minh.

-         
Khỏe,
lâu quá!- Quỳ- À giới thiệu với mày đây là chồng sắp cưới của tao, anh Phương.

-         
Chào
anh- nó quay sang Quỳ- ( ám hiệu) Phát?

-         
Bye
bye lâu rồi.

Đám cưới của Quỳ.

-         
HEO-
bao nhiêu cái mỏ loa loa nick name của nó oang oang trong tiệc cưới của Quỳ.

Lớp nó gần như đông đủ chỉ thiếu mỗi Chí
Hiếu, ai cũng thành công và một số đã lập gia đình. Mấy bạn đi nước ngoài như:
Hoàng Nguyên- Bé Sa, Trâu Điên, Duy Heo, Khương Gà, Vân 3D, Tuấn Đỏ… đều về dự
đám cưới. Suốt buổi chúng nó hàn huyên đủ thứ chuyện không chán…

-         
À mà
này, sao địa chỉ của mày bên đó không liên lạc được- Trinh Đen thắc mắc.

-         
Nhà tao
về Việt Nam,
còn một mình nên tao vào Dorms của trường ở.

-         
Thảo
nào…- Trinh Đen thở dài.

-         
À sao
tao không thấy Hiếu- nó tò mò.

-         
Mày không
nghe tin hả?- Quỳ nhìn nó.

-         
Không!
Sao?

-         
Quỳ
trầm hẳn- Hiếu nó mất rồi, được ba năm, trong một cơn bão đổ bộ vào tỉnh mình
nó đã lao theo dòng nước cứu một bé gái mà hi sinh…

Minh lặng người.

-         
Nó đều
đặn gửi quà cho mày hằng năm này- Quỳ ra hiệu cho anh Phương bê thùng quà thiệt
to vào- Đầy đủ từ 14-2, sinh nhật, 8-3, 24-12…có cả bùa bình an này, mỗi năm nó
đều gửi quà nhưng mà địa chỉ không có người nhận bị trả về.

-         
Vậy cặp
găng tay này- Minh rút trong giỏ ra.

-         
Của Hiếu-
Quỳ.

Nó không còn biết nói gì, ngẩn người, rồi
chạy nhanh vào wc. Nó muốn khóc, nhưng nước mắt nó đã hết khi khóc cho Nhật-
mối tình đầu của nó, còn bây giờ, lần thứ hai trong đời nó không còn khả năng
khóc, dù rất muốn khóc.

Bên ngoài.

-         
Sao mày
lại nói thế?- Trinh Đen và cả đám nhìn Quỳ.

-         
Cứ làm
theo tao. @#$%^&

***

Đứng trước ngôi mộ vừa xanh cỏ, nó đọc
dòng chữ.


Nguyễn Ngọc Chí Hiếu”

Nó muốn nói với Hiếu thật nhiều, thật
nhiều…


Xin lỗi, Minh đã tới trễ… Minh… cảm ơn những món quà của Hiếu, thật lòng Minh…
Minh muốn nói rằng có lẽ… à mà không Minh rất… rất nhớ Hiếu…”

Nhìn thấy mặt nó không có chút biểu cảm,
tái xanh nhợt nhạt, Quỳ và đám bạn lo lắng.

-         
Mày ổn
chứ?

-         
À…ừ…
tao không sao- nó cố bình tĩnh- Mày kể thêm cho tao về Hiếu đi, Hiều làm gì,
sống ra sao?

-         
Mày đi
rồi lớp cũng buồn lắm, có lúc tao thấy Hiếu nó nhìn chăm chăm vào chỗ ngồi của
mày- Quỳ nhìn xa xăm.

-         
Hiếu
nó thi đậu vào Đại học Quốc Gia thành phố Hồ Chí Minh thủ khoa khóa đó( đã giữ
đúng lời nói, nhất định thi vào Quốc Gia cho bằng anh An), học được hai năm thì
nó giành được học bổng sang Sing học tiếp, về nước nó mở một công ty phần mềm
và đi dạy ở trường Đại học Nha Trang- Phát nói thêm.

-         
Thế…
sao Hiếu lại…- Nó ngập ngừng, không nói lên lời.

-         
Hồi giờ
Nha Trang mình có bị bão bao giờ đâu, lúc đó bão vào Phú Yên, tỉnh mình bị ảnh
hưởng, thằng Hiếu làm tình nguyện đi phụ giúp bà con ở xòm chài ven biển di dời
về nơi an toàn…Nước biển dâng cao, sóng đánh giữ dội, gió quất cát và mưa vào
mặt, nó thấy em nhỏ ngã xuống nước, liền lao theo…nhưng mà nước chảy siết quá,
nó cứu được con người ta xong thì cũng đuối sức không nắm kịp vào phao nên…bị
nước cuốn đi…- Trinh chảy nước mắt.

-         
Hồi
ở Sing, Hiếu có đi làm thêm giành dụm đủ tiền mua vé sang Anh tìm, nhưng tới
địa chỉ trên thì không gặp được bà, nó đành quay về- Khương Gà đập vai.

Nó bước đi, nhìn lại ngôi mộ
Hiếu mà lòng nặng trĩu, muốn khóc muốn hét thật to nhưng lại không thể làm gì
được, nỗi đau cứ quấn lấy nó, cào xé.

Bước ra tới xe thì nó ngất.

loading...

…………………………………………………………………………………………………………

Đại học Nha Trang, khoa Công Nghệ Thông
Tin, lớp 60DIT01

-         
Thầy
đẹp trai ghê mày ha- cô sinh viên khèo tay bạn.

-         
Suỵt!
đã học trộm, ngắm thầy mà còn ồn ào bị đuổi ra khỏi lớp đó.

-         
Ò, suỵt!

-         
Tới đây
có bạn nào thắc mắc gì không?!-Thầy.

-         
Thầy
ơi, hôm nay cho nghỉ sớm đi thầy 14-2 mà- tiếng mấy cậu sinh viên năn nỉ.

-         
14-2
ai có người yêu thì nghỉ, ai không có thì học- thầy cười.

-         
Thầy
không về ăn trưa với cô à?- sinh viên.

-         
Cô…
đang du học ở ở trời tây sao mà thầy ăn trưa chung được.

-         
Thế
thầy cho nghỉ sớm còn gọi điện cho cô, thầy ơi!

-         
Ừ, thôi
ta kết thúc sớm vậy!

Đang loay hoay dọn đồ thì, tít tít tít
tít- tiếng chuông tin nhắn.


Tập trung tại trường, đồng phục chỉnh tề, đầu giờ học buổi chiều- Quỳ”.

…………………………………………………………………………………………………………..

Trường PTTH Lý Tự Trọng, phòng số 8.

-         
Bên thầy
Hòa sao rồi- Quỳ lo lắng.

-         
Ok,
tao chỉnh thời khóa biểu thầy rồi, hôm nay tụi B8 đàn em đi thực hành sinh học
tại phòng thí nghiệm nên lớp mình lộng hành một tiết- Huy bê đê nháy mắt với cả
bọn.

( Chú thích: Huy đang là giáo
viên Hóa của trường luôn).

-         
Ok,
vậy bây giờ chỉ hi vọng là hai người có mặt đúng giờ- Phát.

-         
Mày làm
gì mà mà mặt quạu dzị- Vân hỏi Quỳ.

-         
Hic,
lâu lắm mới lôi cái áo dài trắng ra mặc nên thấy nó vướng víu, chật thế nào ấy,
cứ y chang như ngày đầu mặc áo dài- Quỳ mếu.

-         
Ừ chắc
tại bây giờ đứa nào cũng mập lên rồi- Phan Trâm gật đầu đồng ý.

-         
Mấy
bà bợm nhậu quá mà, uống còn hơn bọn tui, mấy thằng con trai xỉn quắc cần câu
mà mấy bà còn ngồi chì hơn- Khương lắc đầu.

 Đứng trước cổng trường, lòng vui khôn tả,
lâu lắm mới quay lại trường, mặc trên mình bộ áo dài trắng, gió thổi bay bay
hai tà áo, nó lại thấy lân lân. Càng bước gần tới lớp học tim nó càng thắt lại,
quá khứ đang ùa về.

Tại hành lang này, cầu thang này, nó và
Hiếu đã có biết bao kỉ niệm. Bước chân vào lớp, nó vẫy tay chào mọi người, tiến
về chỗ ngồi, nó vẫn chừa vị trí đâu bàn cho Đầu Tôm, có một khoảng trống bên
trong nó. Gió mát khẽ lùa qua tóc, nó còn nhớ như in ngày nào cũng tại vị trí
này đã bao lần nó và hắn cãi nhau, cái nhìn căm ghét, ý nghĩ tức tối, những lần
giành ăn, bàn kế hoạch phá phách… Rồi dưới sân bóng kia, lớp nó đã thể hiện
tình đoàn kết cùng nhau tập luyện để giành chức vô địch, sân trường là nơi in
dấu thành tích, cuộc chơi, cãi vã. Thế mà giờ đây chỉ còn lại mình nó!

Trống báo tiết vang lên, mọi người ổn
định chỗ, ai đó cũng có một chút hồi hộp, cứ nhìn ra ngoài cửa lớp…

Năm phút…mười phút…mười lăm phút…

-         
Xin lỗi
các em, thầy không biết thời khóa biểu thay đổi, các em ngồi- thầy Hòa hớt hải
đi vào lớp- Thầy điểm danh nhé- An, Anh, Đức, Khương…

-         

-         

….

-         
Hiếu…Chí
Hiếu, vắng mặt à?- Thầy Hòa ngẩng lên nhìn, thoáng có chút ngờ ngợ.

-         

-         
Thế
thì đánh vắng vậy- Thầy nhìn vào sổ, cả lớp im lặng, nín thở.

-         

em- mọi ánh mắt đổ dồn ra phía cửa lớp…. tim nó như ngừng đập khi thấy Chí Hiếu
từ từ bước vào lớp trong bộ đồ học sinh như ngày nào, vẫn dáng người cao cao,
gầy gầy, chỉ khác là giờ nhìn Hiếu chín chắn hơn trước.

-         
Thầy
Hòa đẩy gọng kính nhìn Chí Hiếu rồi quay sang nhìn cả lớp- Mấy đứa này… lại bày trò!

-         
Hehehe-
Thầy!- lớp nó lại đồng thanh- Bất ngờ phải không thầy?

-         
Đúng
là…- thầy Hòa cười.

-         
LỚP HỌC SIÊU QUẬY!

………………………………………………………………………………………………………

-         
Bác
Liêm, bác Thị, cho tui con xin phép mượn cái sân bóng nhà trường từ giờ tới tối
nhá-Hoàng Nguyên.

-         
Ừ,
hôm nay không có lớp học bóng đá, mấy đứa con cứ lấy đi- Bác Liêm bảo vệ cười,
chìa khóa cổng- Nè con!

-         
Dạ,
con cảm ơn, tụi con có ít trái cây biếu các bác- Ngọc đưa lẳng hoa quả.

-         
Chùng
mày cứ vẽ chuyện, thôi, bác xin- Bác Thị cười.

Sân bóng.

-         
Nè nè,
mấy bà xếp cái này thành hình đi- Phát đưa bao ni lông bự cho Quỳ.

-         
Cái
gì dzị?!- đám con gái tò mò.

-         
Xếp
đi- Anh Hùng giục.

Gió thổi mát cả sân, đám lớp
nó làm việc cật lực, mỗi người lo làm một việc…mà ai cũng biết đó là việc gì.
Sau hai lao động, lớp nó nghỉ ngơi ngắm nhìn thành quả…Và…

 19h sân bóng trường Lý Tự
Trọng tràn đầy ánh nến và đèn nháy.

-         
Đi từ
từ thôi- Quỳ nắm tay Minh dắt vào sân bóng.

-         
Tới chưa-
Minh dò dẫm.

-         
Ok!
Mày có thể mở mắt ra- Quỳ gở vải che mắt.

Trước mặt Minh lúc này là một hình trái
tim thật to được gấp bằng hạc giấy và rất nhiều nến. Minh bật cười, quá bất ngờ
trước mọi thứ.

-         
10.000
con hạc giấy- Hiếu tiến vào bên trong trái tim đứng trước mặt Minh- Có một
người con gái đã nói với Hiếu rằng 1000 con hạc tượng trưng cho một điều ước. Từ
ngày người ấy ra đi, Hiếu đã gấp hạc và đến bây giờ là 10.000 con- Hiếu nhìn
sâu vào mắt nó.

-         
(Khẽ
mỉm cười)- Thế đã ước chưa? 10.000 con hạc là mười điều ước !

-         
Mười điều nhưng chỉ ước một điều duy nhất và hi vọng nó
thành sự thật !

-         
Điều
gì?

-         
Ước
là- Hiếu cầm tay nó- Heo, à không… Minh… sẽ ở bên bạnh Hiếu… mãi mãi không bao
giờ rời xa Hiếu nữa.

-         
Chỉ
thế thôi á!- nó chớp mắt nhìn Hiếu như chờ đợi.

-         
Hiếu
chờ đợi nhiều năm để có thể nói lời này khi…Minh đã thực sự trở về với Hiếu…

-         
Nếu
Minh không về thì sao?

-         
Hiếu
tin rằng Minh sẽ về…Nếu không về Hiếu sẽ sang đó bắt cóc Minh về!

-     Sao mà tin tưởng Minh thế?!

-         
Vì…
Hiếu yêu Minh…Anh yêu em!

Minh vỡ òa hạnh phúc, nước
mắt lăn trên má nóng hổi, Hiếu đưa tay lau nước mắt cho Minh.

-  Ngốc ạ, đúng là… Đầu Tôm, em cũng yêu anh!

Thật
ra thì chúng ta cần phải quay ngược thời gian lại khoảng một tháng trước ngày
hôm nay…

Cộc,
cộc cộc- tiếng gõ cửa phòng.

-         
Vào đi- Hiếu nói, mắt không rời khỏi màn
hình laptop.

-         
Thưa sếp, người của công ty Tân Việt tới
rồi ạ- cô thư kí.

-         
Ừ, mời họ vào- Hiếu đóng laptop lại.

-         
Chào anh, tôi là kiến trúc sư Toàn của
công ty Tân Việt.

-         
Ai như….- Hiếu suy nghĩ.

-         
Anh là…Chí Hiếu?!

-         
Em trai của Minh?!- Hiếu bắt tay Toàn.

-         
Dạo này anh vẫn khoẻ chứ? Chắc anh đã có
gia đình rồi nhỉ?- Toàn vui vẻ bắt chuyện.

-         
Phải để anh hỏi em câu này mới đúng! À
mà…chị của em sao rồi?… đã …có gia đình chưa?- Hiếu chờ đợi câu trả lời của
Toàn mà tim như muốn ngừng đập.

-         
Nếu em nói chưa thì anh sẽ làm gì?- Toàn
láu cá.

-         
Anh sẽ tìm chị em ngay lập tức và …và…năn
nỉ chị em lấy anh!- Hiếu cười thật lớn, trống ngực đập liên hồi.

-         
Vậy thì em sẽ giúp anh một tay- Toàn gật
gù với câu trả lời của Hiếu.

 —— Hết——

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: