truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Lớp học siêu quậy – Chương 11.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

-          Heo!- Tôm cười tít mắt khi thấy nó đi học.

-          Đầu Tôm, mới sáng ra muốn gây sự à- nó cười nham.

-          Ok, hỏi thăm xí thôi mà, cả mấy ngày không gặp ngứa mỏ mà không có để ai cãi nhau.

-          Đồ quỷ già!

-          Heo con!

-          Nín!

-          Không!

-          Nín!

-          Không!

-          Của Hiếu nè- Nhi chìa hộp xôi ra trước mặt Hiếu, làm gián đoạn cuộc tranh cãi của hai đứa nó.

-          Hơ, mất hứng- Quỳ thở dài, quay lên, không quên liếc Nhi một cái.

Thấy Nhi, nó ngồi xích ra xa Tôm hơn, mắt nhìn ra phía cửa sổ, gió đang lùa qua tóc, khẽ hát.

“You are the dancing queen, young and sweet, only seventeen
Dancing queen, feel the beat from the tambourine
You can dance, you can jive, having the time of your life
See that girl, watch that scene, dig in the dancing queen”

Tôm ngó sang nó, tính kêu ăn xôi chung, chợt thấy nó…dễ thương, mái tóc dài bay nhẹ trong gió, ánh mắt nhìn xa xăm, da trắng hồng dưới nắng nhẹ, cái mũi tẹt tự nhiên lại xinh xắn….

-          Ê Hiếu, cho tao ăn với- Duy Heo khều Hiếu.

-          ….

-          Hey!- Duy Heo quơ tay trước mặt nó.

-          Hả?! – Tôm hoàn hồn.

-          Cái thằng, làm gì mà nhìn con Heo say đắm, hay mày bồ kết nó rồi, thiệt đi cho anh em có chầu ăn thơm bơ nào!

-          Mơ đi ku!

-          Thơm bơ là sao ?- nó xen ngang.

-          Là chùa, giống bay mùi nhang đó, mùi bơ thơm hơn- Duy Heo nhe răng.

-          Oh, thanks!

…………………………………………………………………………………………………….

-          Happy birthday to you, happy birthday to you…

Hôm nay làm sinh nhật cho Chí Hiếu và Quỳ.

-          Khui quà đi- Huy bê đê nháy mắt.

-          Giờ á?- Tôm nhăn mặt.

-          Mở đi, mở đi- cả lớp vỗ tay.

Tôm ta bóc gói quà mà mặt rất hồi hộp trong ánh mắt chờ đợi và những nụ cười bí hiểm, rút cái vật mà ai cũng mong đợi từ trong hộp quà ra…một cái underwear màu xanh.

-          ( Cười ngượng) đúng size đúng màu luôn, cảm ơn nhá!- Tôm nhe răng.

-          Chuyện, Heo đã ra tay là phải đúng cỡ phải không Heo?- Trinh Đen nhìn nó cười cười.

-          Con khỉ!- nó hăm Trinh.

****

Cả tuần nay lớp nó đang tích cực chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam.

-          Tao thấy mình nên nhảy đi- Duy Heo đề nghị.

-          Thôi đi mày, lớp nào cũng nhảy rồi hát hò hết- Quyến Béo ngăn cản.

-          Hay là diễn thời trang- Trang Béo lên tiếng- Thời trang thì Trang có nhiều lắm, thời trang áo dài đi.

-          Cũng được, nhưng mà sợ lạc đề với ngày 20-11 quá- Quỳ chau mày.

-          ….( Im lặng, hết ý kiến)

-          Tui có ý này, mình làm nhạc kịch đi- Người Mỹ Trầm Lặng lên tiếng.

-          ???- Bao nhiêu con mắt đổ dồn về cô nàng vừa lên tiếng và chờ đợi.

-          Thì lấy ý tưởng là năm nào mình cũng phải lăn tăn chọn quà cho thầy cô đó, xong rồi chọn đươc món quá ý nghĩa nhất- Người Mỹ Trầm lặng tiếp tục nói.

-          Ý kiến này được đó- nó lên tiếng- Minh thấy hay đó!

-          Ừ! Vậy cho Ái Mỹ làm đạo diễn- Chí Hiếu tán thành.

 

Chủ đề của vở nhạc kịch là Một ngày hạnh phúc.

Vở nhạc kịch này do Người Mỹ Trầm Lặng của lớp viết kịch bản. Vốn dĩ Ái Mỹ khá trầm tính và ít nói nên mọi người hay gọi đùa là Người Mỹ Trầm Lặng, nhưng từ khi Mỹ đưa ra ý kiến của tiết mục văn nghệ thì cả lớp quyết định là sẽ phải thay đổi nick name cho cô nàng.

Trong vở nhạc kịch này, Phan Trâm Gấu Mẹ Vĩ Đại sẽ đóng vai bà mẹ một con- vợ của anh chàng đánh cá Duy Heo. Minh thì được phân công đóng vai đứa con gái “ bé nhỏ” còn tung tăng đi học. San Hô phải đóng vai ông mặt trời mặc nguyên bộ đồ đỏ rực và cầm một cái quạt giấy màu đỏ thật lớn. Hải với Trinh Đen sẽ làm hai đám mây nên mặc hai bộ đồ bà ba màu xanh da trời.

Huy Bê Đê phụ trách công việc làm nhạc.

Chí Hiếu và các bạn khác thì phải kiếm phục trang và đạo cụ.

Ngày nào sau giờ học tụi nó cũng ở lại trường để tập dợt.

Cảnh đầu tiên là ông mặt trời San Hô thức giấc, cầm cái quạt xèo rộng ra, khổ nỗi là người San Hô thì bé mà cái quạt thì quá to làm cậu bạn phải cố sức giữ vững tư thế cho đến hết vở kịch. Rồi hai đám mây nhí nhảnh là Hải và Trình Đen sẽ đi từ hai bên cánh gà lại gần ông mặt trời San Hô.

Sau đó là cảnh bà mẹ một con Gấu Mẹ Phan Trâm tiễn ông chồng Duy Heo đi đánh cá buổi sớm, rồi đưa con gái “ bé nhỏ” là Minh đi học.

Ngày 20-11, cô con gái bé nhỏ là nó phải khóc hu hu vì chẳng biết lấy gì làm quà cho thầy cô.

Rồi ông bố Duy Heo sẽ mang về một con cá thật to làm món quà ý nghĩa cho thầy cô và kết thúc sẽ là nụ cười hạnh phúc của cả nhà bé bự.

Nhưng có một chi tiết khá nổi bật trong vở kịch là để thể hiện niềm vui khi thấy bố Duy Heo mang cá to về nhà cho con gái “ bé nhỏ” làm quà mừng thầy cô, nó phải nhảy cẩn lên ôm chầm lấy Duy Heo.

-          Không được, tui không tán thành cảnh này- Đầu Tôm Chí Hiếu gạt tay.

-          Tại sao không?- nó thắc mắc.

-          Bà ôm thằng Duy Heo là không được- Tôm nhăn mặt.

-          Ê mày, hình như thằng Hiếu đang ghen thì phải- Duy Anh đập vai Hùng Rô.

-          Chứ còn gì nữa- Cả đám lớp nó la to.

-          Không có đâu à…chỉ là tui thấy tội cho thằng Duy Heo phải chịu sức nặng này thôi- Hiếu chống chế, chỉ tay vào nó.

-          Hừ! Đồ Đầu Tôm! Suốt ngày nói tui mập, mai mốt lấy một bà vợ mập hơn tui cho biết- Nó tức khí nói lại.

-          Tui…!- Hiếu nín re, lòng hậm hực.

-          Thôi, hai người cho xin đi, tập tiếp nào, không cho ôm thì ta đổi thành nụ cười hạnh phúc của cả nhà bé bự- Quỳ xua tay.

Những tưởng chỉ là cãi nhau bình thường, nhưng lần này nó quyết tâm đóng mặt ngầu với Đầu Tôm ta trong vòng một tuần cho bỏ tức.

Hôm sau đi học.

-          Ủa! sao nay ông Trưởng đi sớm vậy?- Trinh Đen lên tiếng.

-          Ờ, tui lên xem mấy người tập tành sao nữa chứ, cuối tuần này là thi văn nghệ rồi!- Đầu Tôm bỏ cặp xuống bàn.

-          Sao mày im re dị?! Mấy bữa gặp nhau là hai đứa mày chí choé mà!- Trình Đen nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên.

Nó thì chẳng thèm rời mắt khỏi cái bánh bao, vẫn giữ thái độ bình thản và tiếp tục ăn.

Cả lớp ngạc nhiên với thái độ của nó, im lặng nhìn nó dò xét.

Suốt cả buổi học nó chẳng thèm nói với Đầu Tôm câu nào. Hễ mỗi lần hắn ta bắt chuyện hay có đề tài gì mà Đầu Tôm tham gia là nó nín re.

Giờ ra về.

-          Mày giận thằng Trưởng hả?- Quỳ ôm cặp lò dò đi bên cạnh Minh xuống cầu thang.

-          Sao mày hỏi dị?- Nó trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng.

-          Thôi, không cần hỏi, thái độ của mày là câu trả lời rồi- Quỳ gật đầu xác nhận.

Ngày hôm sau.

-          Tao biết tại sao nhỏ Minh giận thằng Trưởng rồi!- Kathe Hạnh Nguyên lên tiếng.

-          Tao cũng biết- Khanh Xù gật gù.

-          Ò, tao cũng biết luôn- Mai Ngựa đồng tình.

-          Mấy bà biết cái gì?- Duy Heo thắc mắc.

-          Thì nó giận thằng Trưởng gọi nó là Heo mập chứ gì- Vân 3D lên tiếng.

-          Kiểu này chắc bọn mình khó khăn đây- Anh Hùng lắc đầu- Hai đứa nó mà chiến tranh thì lâu lắm mới hết à.

-          Ê! Nhỏ Minh vào kìa, để xem tâm trạng hôm nay của nó thế nào- Quỳ chỉ tay về phía cầu thang.

Đám lớp nó im lặng quan sát.

Nó bước chân vào lớp, cảm thấy lạ là hôm nay lớp nó không náo nhiệt mặc dù chưa tới giờ truy bài. Ai cũng dõi theo từng hành động của nó từ lúc vào tới khi đã an toạ tại chỗ ngồi.

Chớp mắt, nhíu mày, nó liếc sang hai bên, nhỏ Trinh Đen và Dã Quỳ đang ngồi sát nó, ngước hai cặp mắt ngây thơ…vô số tội nhìn nó.

-          Hai đứa mày bị gì vậy?- Nó nhìn hai con bạn.

loading...

-          À không! Không có gì- Trinh Đen cười giả lơ.

-          Vậy thì tránh ra, tao đang nóng- Nó xua tay ra hiệu cho hai đứa bạn nhích ra, rồi mở cặp lấy hộp bút.

Quỳ nháy mắt với Trinh Đen, tay ra hiệu với cả lớp là tình hình không hề ổn.

Vừa thoáng thấy bóng Hiếu ngoài cửa lớp, Vinh và Thịnh Già đã lao ra chặn lại, lôi đi xa khỏi lớp.

-          Mày lo làm lành với nhỏ Heo đi nha, nó đang điên với mày đấy- Thịnh Già nhắc nhở.

-          Điên gì?- Hiếu hỏi lại- Ai làm gì bả?

-          Thì cái vụ hôm bữa tập văn nghệ mày kêu nó mập không cho thằng Duy Heo ôm đó- Vinh đánh mạnh vào vai Hiếu- Chúc mừng mày!

-          Nhỏ Heo không nhỏ mọn thế đâu- Hiếu cười.

-          Mày không tin thì cứ vào lớp- Thịnh Già hất hàm về phía lớp- Vào xem nó xử mày thế nào.

Hiếu chau mày, quay trở về lớp. Vừa đến cửa, ánh mắt của Hiếu chiếu thẳng vào nhỏ Heo.

-          Ăn xoài đi anh em- Hiếu rút từ trong cặp ra một bịch xoài thiệt lớn.

-          A! có đồ ăn- Lớp nó hưởng ứng.

-          Chia nào, chia nào- Huy Bê Đê nhanh nhảu chạy lại chụp bịch xoài.

Hiếu mím môi, hất hàm về phía nhỏ Heo, ám hiệu cho Huy Bê Đê. Huy Bê Đê gật đầu cười, đã rõ chỉ thị, rồi tiến lại phía cuối lớp, nơi nó đang ngồi.

-          Ăn xoài bà con- Huy Bê Đê lên tiếng.

-          Ăn ăn!- Phan Trâm Gấu Mẹ chạy lại.

-          Tao nữa- Trang Béo cũng chạy lại.

-          Ăn đi mày- Quỳ đưa một tiếng xoài đã chấm muối ớt cho nó.

-          Không! Mày ăn đi, sáng sớm mà ăn xoài đau bụng chết- Nó ngó lơ.

Hiếu gãi đầu, vậy là giận thiệt!

Thấy thái độ của nó, chẳng đứa nào dám ăn, ái ngại nhìn nhau.

Tan học, hội nghị khẩn được triệu tập tại quán nước bà Thọ.

-          Nè! Hay là kêu thằng Hiếu xuống nước xin lỗi con Minh trước đi, không thì cứ như mặt trăng với mặt trời thế này mãi à- Quỳ vừa khui chai nước ngọt rót vào mấy cái ly vừa nói.

-          ừm, cũng chán ghê! Bữa giờ hai đứa nó giận nhau mà làm tụi mình cũng ứ dám hó hé gì- Anh Hùng gật đầu đồng ý.

-          Mấy đứa mày đâu có gì khó khăn, tao với An mới mệt nè, nhiều lúc muốn giỡn mà cứ thấy đám con trai sáp vô chỗ nào là nhỏ Minh né ra, làm mấy bà con gái cũng né theo, làm tui cũng không được gần bé Ngựa của tui- Lê Nô tinh quái, giả vờ làm bộ mặt tội nghiệp rúc đầu vào thằng Duy Anh. Thấy thế Duy Anh cũng ôm lấy Lê Nô vỗ vai.

-          Nín đi, đừng khóc, khóc nữa tao cho mày ngửi cánh bi giờ- Duy Anh hăm doạ.

-          Gớm ghiết quá đi mấy cha- Vân 3D lên tiếng.

-          Phải chấm dứt tình hình này đi, không thì sẽ có cuộc chiến giữa con trai với con gái trong lớp mình mất- Khanh xù đẩy gọng kính- mới có 2 đứa nó giận nhau mà bữa giờ đám con trai, con gái tự chơi với nhau, chả vui gì hết.

-          Giờ chỉ còn một cách duy nhất là thằng Hiếu phải tự ra tay thôi- Duy Heo hướng về phía Đầu Tôm.

-          Tao biết rồi- Hiếu đứng dậy- thôi về đi, tao tự biết phải làm gì.

 Mấy ngày nữa trôi qua, nó với Đầu Tôm chẳng thèm nói với nhau một lời.

 Nhiều lúc nó cũng thấy khó chịu, vì chẳng thể cười khi Đầu Tôm pha trò, phải bặm môi nhịn, ngay cả những lúc lớp nó tranh nhau ăn khí thế còn nó thì ngồi im re.

Chiều thứ bảy, lớp nó có buổi tập diễn lần chót cho sáng ngày mai thi văn nghệ.

Vừa bước vào nhà đa năng chưa kịp chào tụi bạn thì nó đã bị Chí Hiếu nắm tay kéo đi ra phía sân bóng.

-          Bỏ tay ra- Nó vừa đi theo vừa cố gắng giằng tay thoát ra khỏi bàn tay rắn chắc của Đầu Tôm.

-          Đi theo tui ra đây- Tôm ra lệnh, mặt lầm lì tiếp tục kéo tay nó đi.

-          Ông có bỏ ra không!- Nó tức khí hét lên- Làm cái gì vậy?

-          Tui hỏi bà câu này mới đúng!- Tôm dừng lại, quay sang nhìn nó, gương mặt đỏ bừng bừng- Bà làm cái trò gì vậy, cả tuần nay không thèm nói với tui lời nào?

-          Kệ tui!- Nó ngang bướng.

-          Bà giận gì tui thì nói đi, chứ đừng có thái độ đó với tui- Tôm gắt.

-          Ông to tiếng với ai?- Nó cương lại.

-          Bà có biết vì bà mà cả tuần nay cả lớp ăn cũng không dám ăn, cười cũng không dám cười, vì thái độ bà cứ lầm lì, chẳng là một tập thể đoàn kết gì hết, bà tự tách bà ra khỏi lớp đó!- Tôm nói thật nhanh.

-          Ông quá đáng!- Nó gần như sắp khóc- Ông tưởng tui sướng lắm hả? Ai kêu ông kêu tui là Heo Mập, tui giận ông- Nó ức chế, mặt đỏ bừng.

-          Thì tui xin lỗi bà, tui chỉ đùa cho vui…bà thấy đó, cả lớp ai chả có nick name…mà lúc trước tui gọi thế bà cũng có giận như bây giờ đâu- Tôm gãi đầu.

-          Giờ mới chịu xin lỗi, làm tui mất phần ăn bữa giờ, chẳng dám giỡn nữa, ông biết là tránh mặt một người khó chịu lắm không- Nó bắt đầu mếu.

-          Thôi xin hai người, hoà nhau đi! Gớm, con nít thấy ớn- Quỳ vỗ về nó.

-          Thằng Trưởng, tụt quần xin lỗi nhỏ Heo ngay đi- Khương Gà châm chọc.

-          Mày muốn chết hả?- Hiếu bặm môi nhìn Khương Gà.

-          Mông thằng Trưởng có thẹo mà mày kêu nó tụt quần!- Quyến Béo hét to.

Nghe xong câu đó, nó không nín được cười, cả lớp nó cười rần rần, thế là lại hoà nhau.

Đêm noel trời se se lạnh, không tuyết rơi như bên Anh, không có gà tây, không có trang trí cây thông Noel và không có gia đình, nó cảm thấy trống vắng và nhung nhớ, nhưng lại thấy được sự ấm áp bên những đứa bạn đang cùng nó tay trong tay đi dạo phố. Cả đám chen chúc trong dòng người đi nhà thờ Núi- nhà thờ lớn nhất thành phố, cổ kính và uy nghi.

Đám tụi nó ráng chờ đến mười hai giờ để được vào xem lễ.

Nó đứng trong khuôn viên của nhà thờ, phóng tầm mắt bao quát cả một góc thành phố, mọi người vẫn đang kéo về nhà thờ trung tâm. Mười hai giờ- tiếng chuông nhà thơ ngân vang, mọi người chúc nhau.

-          Merry christmas!

Nó ôm những đứa bạn vào lòng, vẫy tay và khẽ rít lên vì trời lạnh, nhưng với nó vẫn có cái gì đó thiếu vắng…

-          Merry christmas! A gift for you- một người khách tây trong bộ đồ ông già Noel tặng nó một món quà.

-          Thank you! Merry christmas!

-          Lạnh không?- Tôm hỏi nó.

-          Không, bình thường mà!- nó lắc đầu.

“ Người ta muốn ga lăng xíu mà cũng không có cơ hội”- Tôm nghĩ.

-          Cảm ơn vì những gì mà Hiếu đã làm cho Minh- nó nói nhỏ.

-          Hả? Hiếu không nghe thấy gì cả, ồn quá!

-          À, không có gì-nó nói lớn- chỉ là… Nhi đang tìm Hiếu kìa- Nó chỉ tay về phía Nhi.

-          Hiếu không muốn trở về với quá khứ- Hiếu nhìn thẳng vào mắt nó. Nó tránh ánh mắt đó của Hiếu, nó hiểu hoặc hay đang cố tình không hiểu, chỉ đơn giãn là nó đang chông chênh. Nó không biết rằng vị trí quan trọng trong tim nó đang dần bị thay thế….

***

Đang ngồi gặm bánh mì với đám bạn thì thấy Duy Heo lén lút cất cái gì đó vào cặp, Quỳ ra hiệu đưa cho xem.

-          Bà con gái, coi làm gì?- Duy heo giãy nảy.

-          Đưa- Quỳ nghiêm mặt.

-          Không, tò mò là một đức tính xấu- Duy Heo lắc đầu.

-          Khỏi đưa cũng biết, lại phim 3X chứ gì, mấy ông chỉ có cái đó mới tỏ thái độ vậy thôi- Trinh đen nói lớn, vừa nói vừa nhai bánh mì.

-          Ẹc, biết mà còn hỏi.

-          Mấy cái đó mà cũng phải giấu giếm à?- nó ngạc nhiên.

-          Ặc ặc, văn hóa phẩm đồi trụy đó bà- gấu mẹ vĩ đại Phan Trâm nói với nó.

-          Vậy à!- Nó càng ngạc nhiên.

-          Nhỏ này cứ y như cung trăng- Gấu mẹ nhìn nó.

-          Đây là Việt Nam- Trinh nhún vai.

-          Coi thì coi thôi nhá, bậy bạ là chết đó- Quỳ nhìn đám con trai nghiêm mặt.

-          Biết rồi ( cười)- đám con trai đồng thanh( chỉ được cái dzụ đồng thanh là nhanh).

( The Zoo: cả lớp có hơn 30 mạng thì hơn 20 mạng bị gọi là động vật rồi: gà, heo, gấu, ngựa, quạ( mỏ quạ)… và từ các khóa trước thì trên cửa lớp đã ghi dòng chữ to đùng 2 bên cửa ra vào “ THE ZOO- C8”)

*****

Sáng nay, trường nó đang cùng nhau cầu chúc cho thầy Mạnh khỏe lại, thầy bị tai bạn giao thông cơ hội tỉnh lại rất khó.

- Các bạn cho mình gấp một con hạc bỏ vào thùng này, bọn mình đang quyên góp cho đủ 1000 con hạc đổi lấy một điều ước cho thầy Mạnh- Giọng bí thư đoàn trường.

Mọi người trong lớp đều lấy giấy ra gấp.

Hiếu nhìn nó.

- Tin vào 1000 con hạc giấy à?

- Sao không tin, chỉ cần có niềm tin là ước nguyện sẽ thành hiện thực, gấp cho thầy một con đi- nó chìa tờ giấy cho Hiếu, cậu bạn không nói gì, khẽ mỉm cười và gấp.

( 1000 con hạc đổi lấy một điều ước, sau khi mình ra trường thì được biết thầy Mạnh đã khỏe lại, lúc trước thầy đang đi trên đường thì tài xế xe tải bất ngờ mở cửa khiến thầy bị té chấn thương sọ não, phải lấy não ra ngoài nuôi… cũng may thầy đã bình an, thầy rất tốt và vui tính)

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: