truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

London còn xa lắm! – Chương 18 end 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 18: London còn xa lắm!
Đưa tay ra véo má Linh đầy cưng chiều, ghé sát tai cô Duy thì thầm rất khẽ:
“ Đừng hồi hộp. Ba anh rất hiền!”
Gật đầu với anh, cô hít vào một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra để giữ cho mình bình tĩnh. Chờ cô sẵn sàng, anh mới gõ cửa. Giọng ba anh vọng ra đầy ấm áp:
“ Mời vào.”
Theo Duy bước vào trong, Linh cúi đầu nói khẽ:
“ Cháu chào bác.”
Lúc ngẩng đầu lên cô mới để ý trong phòng còn một người khác, chỉ biết ngượng ngùng tiếp tục cúi đầu:
“ Em chào anh.”
Duy đưa mắt nhìn ba và trợ lý của ông rồi mỉm cười thay cho lời chào. Ba anh cũng không phải người câu nệ, đưa tay chỉ về phía sofa trống, ông trầm giọng:
“ Hai đứa ngồi xuống đi. Chờ ba trao đổi công việc một lát.”
Nói rồi ông tiếp tục đẩy chiếc kính trên sống mũi và dõi theo tài liệu vừa mới nhận từ trợ lí của mình. Vô tình, tấm ảnh hồ sơ rơi xuống, Duy cúi người nhặt lên. Cả anh và Linh có chút sững sờ. Cao giọng, Duy hỏi:
“ Có chuyện gì với người này vậy ba? Hiếm khi thấy ba quan tâm tới thông tin của du học sinh?”
Cả ông và trợ lý đề đưa ánh nhìn về Duy dò hỏi, mất vài giây sau ông mới lên tiếng:
“ Người nhà của cô học sinh này nhờ ba tìm giúp. Nhưng vừa tra qua thì mới thấy cô bé ấy về Việt Nam được bốn ngày rồi.”
“ Người nhà ạ? ”
“ Sao. Con quen?”
“ Đúng. Bạn của con. Đúng là em ấy mới về được mấy ngày và hiện tại còn đang sống với gia đình. Vậy thì làm gì có người nhà nào nữa chứ. Vớ vẩn.”
Thấy thái độ của anh có chút khác thường, Linh vội đá vào chân anh tỏ ý ít lời càng tốt. Cô biết Duy và ba anh thường xuyên xung khắc. Chỉ cần mỗi lần từ chỗ ông về cô lại thấy anh nổi đoá lên rồi làm mặt giận vô cớ. Đàn ông, đôi khi họ đã không muốn nói thì mình đừng nên hỏi. Chỉ cần mình ngoan ngoãn ở cạnh, giả câm giả điếc thì mới có thể duy trì một quan hệ bền chặt. Anh không nói không có nghĩa là cô không biết! Bởi yêu thực chất là sự thấu hiểu từ tận tâm can.
Không gian cứ như vậy mà rơi vào trầm mặc. Một lúc, ba anh chuyển tư thế ngồi, vắt chéo hai chân và ngả về phía sau sofa rồi tiếp tục nói:
“ Con biết trưởng phòng đại diện của Deutsche Bank rồi đấy. Cậu ấy mới về Việt Nam nhưng bị người ta hãm hại bị thương. Nhưng khi trở lại London thì phát hiện người thân cũng bị mất tích. Chính vì thế mà cậu ấy nhờ ba tìm hiểu giúp thông tin về cô bé này.”
Duy há miệng nghe những gì ba mình nói, vài giây sau anh mới đáp lời ông:
“ Chẳng ra làm sao hết. Ba cho con số điện thoại của anh ta đi…”
Ông dùng điện thoại của mình gọi cho Sơn. Ở nửa kia của thành phố, anh vừa dùng xong bữa tối. Anh dự định sớm mai là ngày đầu tuần sẽ qua trường hỏi thông tin của Hương. Điện thoại không ngừng rung, nhấc máy anh lễ phép lên tiếng:
“ Cháu chào chú. Cháu nghe ạ.”
Nhìn con trai mình rồi ông thoáng liếc qua cô gái đang ngồi cạnh Duy, gương mặt ông dãn ra, cười rất nhẹ, ông trầm giọng lên tiếng:
“ Ừ. Sơn hả? Người cháu cần tìm là bạn của con trai chú. Em Duy ấy, cháu còn nhớ không?”
“ Dạ. Cháu vẫn nhớ ạ.”
“ Ừ. Đây, có gì cháu nói chuyện với em ấy.”
Nói rồi ông đưa máy cho Duy và quay sang Linh nói rất khẽ:
“ Cháu ở đây chờ bác. Để bác đi lấy quà bác gái gửi cho cháu.”
Linh bối rối ngượng ngùng, còn ông vừa nói xong thì cũng ra hiệu cho trợ lý đi được rồi. Sau đó ông bước về phòng ngủ. Căn phòng khách chỉ còn có Duy và Linh. Chiếc điện thoại vẫn lặng im, mất vài giây sau khi cầm máy Duy mới lên tiếng:
“ Anh vẫn nghe chứ ạ?”
“ Anh vẫn đây.”
“ Vâng. Không làm mất thời gian của anh nữa, em và Hương vốn là bạn. Tình cờ thấy hồ sơ của em ấy ở chỗ ba nên biết anh đang tìm cô ấy. Nhưng cô ấy về Việt Nam được mấy ngày rồi.”
Sơn vẫn rất bình tĩnh và điềm nhiên trước những gì vừa nghe thấy, từ tốn, anh đáp lời:
“ Cảm ơn em. Vậy em có thể cho anh xin số điện thoại và địa chỉ nhà của Hương ở Việt Nam được chứ?”
Duy quay sang Linh và nhắc cô đọc số điện thoại của Hương cho anh. Linh tròn mắt nhìn Duy rồi dịu dàng ngỏ ý:
“ anh để em nói chuyện với anh ta được không?”
Duy gật đầu, cô cầm máy và nói rất khẽ:
“ Chào anh Sơn. Em là bạn của Hương. Không hiểu anh làm bạn trai kiểu gì mà đến địa chỉ nhà của người yêu cũng không biết nữa.”
Câu nói của cô khiến Duy sững sờ. Thực sự, địa chỉ nhà cô ở đâu, anh cũng không hề biết. Chỉ biết bấm bụng lặng im nghe cô nói tiếp:
“ Em có thể cho anh số điện thoại của Hương. Nhưng địa chỉ nhà thì em cũng chịu.”
“ Cảm ơn em. Anh chỉ cần biết nhiêu vậy thôi cũng là quá nhiều rồi.”
“ Vâng. Vẫn chưa đủ nhiều đâu ạ. Theo giờ Việt Nam thì hiện tại đã là đêm. Chắc anh không biết trước khi mất tích anh đã tặng cho bạn em món quà ý nghĩa thế nào đâu nhỉ? Vì anh mà nó sắp trở thành người mẹ bất đắc dĩ. Em nghĩ tốt nhất anh nên có trách nhiệm một chút. Mà nếu không thì cũng chẳng sao, dù sao với hơn hai mươi năm công tác, mẹ em sẽ giải quyết hộ nó ổn thoả mọi chuyện.”
Khựng lại, có chút mơ hồ trước những gì cô gái lạ vừa nói, anh lên tiếng hỏi lại:
“ Em…có thể nói rõ hơn được không? Anh vẫn chưa hiểu lắm.”
Gần như nổi cáu, Linh cao giọng:
“ Đầu anh được làm bằng gì thế hả? Hương, nó có bầu rồi. Tuỳ anh muốn thế nào cũng được. Dù sao em đã khuyên nó đặt hẹn với bác sĩ là mẹ của em làm phẫu thuật bỏ cái thai ấy vào sáng mai rồi.”
Sau đó cô đọc số điện thoại của Hương cho Sơn rồi cúp máy. Duy quay sang Linh và thở dài:
“ Em à. Anh sợ em lắm…”
             *********************
Không còn thời gian để suy nghĩ, Sơn chỉ vội cầm theo ví tiền và gọi xe ra sân bay. Vừa đi anh vừa gọi điện cho trợ lý đặt vé về Hà Nội gấp. Sau đó anh kiên nhẫn gọi cho Hương. Điện thoại vẫn đổ chuông nhưng hoàn toàn không hề có người nghe máy. Đưa tay nhìn xuống đồng hồ, đã hơn bẩy giờ tối theo giờ London. Vậy thì ở nơi đó, cô đã chìm vào giấc ngủ. Tiếp tục gọi vào số ba mình nhưng máy báo đã tắt. Chết tiệt. Nếu không nghe máy thì cũng là tắt máy khi ngủ. Anh đến nổi điên mất! Đành chỉ biết thở dài và khép đôi mắt lại để mặc chiếc xe lao đi giữa màn sương đưa anh tới sân bay.

Hà Nội.
Trở dậy ăn sáng với bố mẹ. Ngay sau khi bố mẹ cô rời nhà đến cơ quan thì Hương cũng về phòng thay đồ. Cô không biết khi phá thai cần chuẩn bị những gì, nhưng có mẹ Linh làm bác sĩ trưởng nên cô thấy an tâm rất nhiều. Tìm chiếc Iphone trên bàn trang điểm, có vài cuộc gọi nhỡ từ UK, gọi lại nhưng bên kia đã báo máy tắt. Cô không hề hay biết rằng, có một người đang ngồi trên máy bay, lòng như lửa đốt!
Giữa tiết trời mưa bay của Hà Nội, Hương không chạy xe máy mà cô vẫy taxi tới 43 Tràng Thi. Bước chân vào viện, ánh mắt cô trở nên nặng nề. Đã chờ cô từ buổi sáng, bác sĩ trưởng nắm tay cô và ân cần hỏi han:
“ Sẽ không sao. Con đừng lo sợ quá.”
Gật đầu với mẹ Linh, cô dịu dàng đáp lời:
“ Dạ. Bác tiến hành phẫu thuật cho con đi ạ. Con sẽ không sao!”
Bà đưa cô vào căn phòng mổ quen thuộc, trong căn phòng chỉ có cô, một y tá cùng bác sĩ trưởng. Không thích nghi với ánh sáng trong phòng mổ khiến Hương khẽ nhíu mày rồi nhắm chặt. Hai tay cô xiết chặt tấm drap giường. Tiếng va chạm của dao kéo khiến Hương hoảng sợ. Cố an ủi mình, sẽ nhanh thôi, rồi mọi chuyện sẽ qua….
Bước ra khỏi bệnh viện, trời đã thôi mưa. Cô giờ đây như một đứa trẻ đang đi lạc, bước chân vô định thật sự không biết mình nên bước về đâu. Ngẩng đầu nhìn nền trời với những dải mây xám xịt, cười buồn, tự nhủ với lòng: mình vẫn còn trẻ, mình vẫn còn duyên!
Gọi điện báo cho mẹ là buổi trưa cô không về, rồi Hương vẫy một chiếc taxi tới Tây Hồ. Sen! Ngày đầu tuần lại là thời điểm buổi trưa nên khách tới cũng lưa thưa có vài người. Mua vé, chọn bàn, cô nhân viên thấy Hương đi một người cũng hơi ngạc nhiên nhưng Hương chẳng thể để ý được mọi thứ đang chuyển động xung quanh mình. Đặt túi xách xuống rồi cô đứng dậy lấy thức ăn. Sau khi yên vị lần nữa xuống chiếc bàn gần hồ, cô cứ cúi đầu oà khóc. Những ngón tay vẫn không ngừng ép bản thân đưa thức ăn vào miệng, mặc sức để những giọt nước mắt mặt chát lăn dài. Thời khắc khi dụng cụ y tế lạnh lẽo chạm vào da thịt cô, cả người cô mềm nhũn. Khoảnh khắc đáng sợ của tuổi thơ khi chứng kiến mẹ mổ cá lại ùa về. Cảm giác mình chẳng khác nào con cá đang nằm trên mặt thớt bị người ta lột da, rồi cắt từng lát thịt sống trong khi miệng vẫn thoi thóp thở. Hoảng sợ và run rẩy, cô chỉ biết yêu cầu bác sĩ dừng lại. Cô không muốn bỏ đứa trẻ này, không muốn. Mất đi một phần máu thịt của mình, có ai muốn hay không? Hạt đậu của cô, cô muốn nó nảy mầm và lớn thật nhanh. Rồi cô sẽ yêu thương nó và dạy nó vẽ, dạy nó chơi đàn, dạy nó bi bô tập nói…Nghẹn ngào, khó khăn nuốt thức ăn xuống. Chỉ có ăn là việc tốt nhất cô có thể làm cho con lúc này. Dù chán đến mấy, ngắc ngứ đến mấy cũng phải ăn….
Vừa bước xuống sân bay, Sơn chạy vội tới hàng sim card ngay trước cửa Nội Bài, rồi bước lên một chiếc taxi đang đỗ. Suốt chặng đường bay hơn mười tiếng đồng hồ anh không hề chợp mắt. Có lẽ anh đã về muộn. Tự an ủi mình, đứa trẻ mất đi cũng không sao, chỉ cần nhìn thấy cô, với anh thế đã là quá đủ. Không ngừng giục tài xế chạy nhanh, những ngón tay có chút run run vội vàng tháo máy lắp sim mới. Chưa bao giờ anh thấy mình rơi vào khủng hoảng như lúc này. Mỗi giây phút chờ máy khởi động, anh thấy tim mình đập liên hồi, gương mặt tím tái. Gọi đến số điện thoại của cô, kiên nhẫn chờ từng hồi chuông đợi máy.
Hương thấy túi xách khẽ rung trên mặt bàn, vội lần tìm điện thoại. Số điện thoại của cô ở Việt Nam không nhiều người biết mấy. Chần chừ, cuối cùng cô cũng bấm nút trả lời. Dịu dàng cô lên tiếng:
“ Alo. Xin lỗi ai đấy ạ?”
Thở ra như vừa trút được gánh nặng, giọng anh khàn đặc, nói không ra hơi:
“ Em đang ở đâu? Sao anh đã bảo em đợi anh mà em không đợi? Em có biết anh tìm em muốn chết không hả?”
“ Anh…..anh ơi….”
“ Bé ngoan, anh đang từ sân bay về rồi. Nói đi, em ở đâu?”
Lau vội những giọt nước mắt đang rơi. Hương cũng nghẹn ngào, khó khăn đáp lời anh:
“ Anh bảo xe dừng ở công viên Hoà Bình. Em sẽ ở đó chờ anh.”
“ Ngoan. Chờ anh!”
Tiếng máy báo đã kết thúc cuộc gọi, cầm theo túi xách Hương gượng dậy, trong những giọt nước mắt có nụ cười thoáng qua môi. Bước ra khỏi Sen Tây Hồ, cô vẫy taxi đến Nam Thăng Long. Ngồi trên bệ đá dưới tượng đài bồ câu sải cánh, cô chống tay ôm chặt khuôn mặt để chống lại những cơn gió lạnh đang không ngừng táp tới. Chẳng bao lâu trời lại lất phất mưa bay. Tấm thân gầy run rẩy đứng dậy bước vào bên trong công viên, men theo con đường đá cô bước về một chiếc lầu son trên khu đồi nhân tạo. Ngày đầu tuần nên công viên không thấy một bóng người, chỉ thỉnh thoáng thấy thấp thoáng bóng dáng của những cô công nhân dọn vệ sinh môi trường đang rời ra phía cổng. Ngồi dựa vào khung cột gỗ, đưa mắt nhìn xuống hồ ánh mắt cô mơ màng. Một chút hồi hộp, đặt bàn tay đặt lên trái tim mình rồi lại đặt xuống bụng. Chỉ không lâu nữa thôi, cô sẽ được gặp anh!
Một lúc rất lâu sau chiếc điện thoại lại rung trên tay. Hương vội vàng nghe máy, giọng Sơn gần như mất kiên nhẫn:
“ Em đang ở đâu ? Anh đang đứng trước lối vào số một trên đường Phạm Văn Đồng. Trời ơi…”
“ Đợi em chạy ra. Em đang trú mưa ở trên đồi phía sau.”
“ Ở yên đấy. Không được đi đâu cả. Giữ nguyên máy đấy, anh đang đi vào rồi.”
Vẫn giữ nguyên chiếc điện thoại bên tai, cô nghe rất rõ tiếng thở gấp gáp của anh, từ xa cô đã thấy anh đang sải bước về phía mình. Cố lấy tay che miệng để khóc không thành tiếng, đôi mắt ngập nước chỉ biết nhìn về phía anh. Người đàn ông của cô ngày một gần, bóng dáng quen thuộc mỗi lúc lại rõ hơn. Vẫn sơ mi trắng, vest đen khoác ngoài, tóc anh rối bời. Men theo từng bậc thang, anh đã nhìn thấy cô. Thả chiếc điện thoại vào túi áo, thở dốc nhìn người con gái đang dựa cột nhìn mình, anh với tay kéo mạnh cô vào lòng. Vòng ôm anh xiết chặt cô cho đến khi cả hai gần như nghẹt thở. Vươn đôi tay gầy của mình quàng lên cổ anh, đôi chân Hương kiễng lên đặt đôi môi run run vào bờ môi anh giá lạnh. Trong nụ hôn sau những ngày xa cách, có vị mặn của nước mắt và những cay đắng của nỗi nhớ nhung. Nụ hôn chậm dần rồi dừng lại. Cúi đầu nhìn xuống gương mặt xanh xao của cô, Sơn thấy lòng xót xa. Những ngón tay anh lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má Hương, giọng anh khàn đặc:
“ Ngoan nào, không khóc nữa….là tại anh không tốt!”
Cô gục đầu vào ngực anh, giọng cô nghẹt đi:
“ Sao anh có thể bỏ rơi em lâu như thế chứ….Con chúng ta…..”
Đưa tay vuốt tóc cô, anh thấy mắt mình cay xè:
“ Là anh về muộn, con chúng ta mất rồi đúng không? Rồi chúng ta sẽ lại có những đứa con khác.”
Cô rời khỏi vòng tay anh nhìn anh đầy ngơ ngác. Cắn chặt đôi môi tím tái, cô đưa tay đánh vào ngực anh và la toáng lên:
“ Anh nói cái gì thế hả? Ai cho anh nói xui xẻo. Con…con không sao hết. Em đánh chết anh, ai bảo anh giờ mới về chứ. Anh có biết thiếu chút nữa em đã giết chết con không hả?”
Cô cứ liên tục lắc đầu trong nước mắt và không ngừng đánh anh. Cô không hay gương mặt ấy đã tối sầm lại và gượng gạo trong yếu ớt. Bàn tay anh cố nắm chặt tay cô, giọng anh chỉ còn âm gió rất nhỏ:
“ Đợi anh khoẻ rồi hãy đánh tiếp được không? Em đánh nữa con sẽ mệt. Mà em khóc nữa con sẽ không vui. Sao lại nhiều nước mắt thế chứ?”
Dừng lại nhìn anh, cô hoảng hốt lay người Sơn:
“ Anh…..anh làm sao thế?”
Chỉ tay vào ngực mình, anh vẫn cố cười với cô:
“ Ở đây, anh đau lắm!”
*************************
Sơn không nhớ mình được đưa vào đây bằng cách nào. Anh chỉ nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ vẫn còn đứng chôn chân để Hương mặc sức đánh. Nheo đôi mắt lại rồi anh từ từ mở ra. Căn phòng bệnh quen thuộc trong Vinmec, không gian vắng lặng. Nhìn sang bên cạnh mới để ý cô ấy đang ngủ gục ngay cạnh anh. Khẽ đưa tay chạm vào bàn tay cô giá lạnh, hành động của anh khiến cô giật mình tỉnh giấc. Ngồi dậy nhìn anh, ánh mắt cô vẫn chất đầy lo lắng:
“ Anh còn đau chỗ nào không? Để em đi gọi bác sĩ nhá.”
“ Đừng. Anh không sao.”
Dịch người về mép giường rồi anh vỗ nhẹ tay xuống phần giường còn trống và khẽ nói:
“ Nằm xuống đây!”
Cô nhìn anh lắc đầu. Nhưng anh vẫn kiên nhẫn, giọng nói lại lạnh lùng không khác ngày thường:
“ Anh bảo nằm xuống đây, nghe không?”
Có chút ngại ngùng nhưng cô vẫn thoả  hiệp nằm xuống ngay cạnh anh. Cất tiếng dỗ dành, anh dịu giọng:
“ Ngoan, em ngủ tiếp đi! Anh sẽ ôm để em ngủ!”
Có chút mệt mỏi và cơn buồn ngủ vẫn chưa tan. Hương chỉ ừ rất khẽ rồi chẳng bao lâu sau cô cũng chìm vào giấc ngủ. Luồn cánh tay xuống dưới làn tóc rối của cô, anh khẽ ôm cô vào lòng và chăm chú nhìn gương mặt đáng yêu đang say ngủ. Rồi anh sẽ cùng cô ở lại nơi đây, cùng sớm sớm chiều chiều  tản bộ trên những con đường vòng qua phố cổ, sẽ tận hưởng những cảm giác ngọt ngào mà cặp đôi yêu nhau đều có. 
Hoàng Sơn nghĩ rằng, số phận đã có sự sắp xếp nhất định của riêng nó. Việc mà con người nên làm, là thuận lòng và trân trọng kết quả. Rất lâu sau này, một đồng nghiệp cũ đã hỏi anh vì sao lại có thể từ bỏ sự nghiệp ở London, khi đó anh chỉ cười và đáp lại: Vì London còn xa lắm!Ảnh

loading...

Chương 18: London còn xa lắm! Đưa tay ra véo má Linh đầy cưng chiều, ghé sát tai cô Duy thì thầm rất khẽ: “ Đừng hồi hộp. Ba anh rất hiền!” Gật đầu với anh, cô hít vào một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra để giữ cho mình bình tĩnh. Chờ cô sẵn sàng, anh mới gõ cửa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: