truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

London còn xa lắm! – Chương 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 16: Em sẽ tìm anh bằng mọi giá!

Hữu Thiện nở một nụ cười với Hương. Theo chân anh vào trong căn phòng ấm áp, một tách cafe không lâu sau được đặt trước mặt cô. Lúc này đây chỉ cần mỗi giây phút cũng đủ làm Hương có thứ gì đó nghẹn ngay cổ. Áp lực đến mức không thể vận động được bất cứ nơ-ron thần kinh nào của não nữa.
Chăm chú nhìn Hương, Hữu Thiện lên tiếng trước:
“ Em sao thế? Có chuyện gì khó nói sao?”
Ôm tách cafe trên tay để tìm hơi ấm. Hương gật đầu, lí nhí trả lời:
“ Lúc chiều, em và chị Linh muốn mời anh qua dùng cơm nhưng anh không ở nhà.”
“ Tiếc quá. Chiều nay anh có buổi cemina nên về muộn. Lúc về, mọi người cùng rủ nhau đi ăn.”
Ngừng một lát, anh nói tiếp:
“ Em có chuyện gì khó nói nữa phải không? ”
Khẽ đặt tách cafe xuống bàn, thọc tay vào túi áo lông ấm áp, Hương lấy chiếc Ipod của mình ra đẩy về phía Hữu Thiện. Ngẩng đầu nhìn anh, cô dịu dàng cất tiếng:
“ Em chẳng biết mua gì tặng anh vì xét cho cùng anh chẳng thiếu thứ gì. Vì thế….đây là những bản đàn em thu từ hồi còn trong nước. Lúc nào thấy áp lực hay buồn, thì anh lấy ra nghe nhé!”
Cầm chiếc Ipod màu đen trên tay, Hữu Thiện mỉm cười. Nghiêng đầu nhìn cô đầy dò hỏi, anh khẽ nói:
“ Anh rất thích món quà vô giá của em. Nhưng…..không có công nhận có sao không?”
“ Em….em. Ngày mai em phải về Việt Nam rồi. Chẳng biết bao giờ mới gặp lại anh và mọi người nữa.”
Thoáng ngỡ ngàng, ánh mắt anh như nhìn thấy một khoảng trời sẫm tối. Lấy tay đẩy cao gọng kính, Hữu Thiện hỏi lại Hương:
“ Nhưng em vẫn chưa lấy chứng nhận bên này. Về hẳn? Không trở lại London?”
“ Dạ. Em không biết có trở lại được nữa không, em chỉ biết mình phải về Hà Nội…”
“ Vì người đó phải không?”
Có chút ngượng ngùng khi bị anh hỏi thẳng, cô cúi đầu e ngại. Vài giây sau, cô mới bình tĩnh đáp lại anh:
“Vì anh ấy rời xa không cho em một lí do nào cả. Và em không biết gì về anh ấy. Thì với cảm giác của mình, em vẫn sẽ mỗi ngày đi tìm lại anh ấy, bằng mọi giá… ”
Có chút chua xót trên khoé môi người đàn ông đang cười. Sai thời điểm gặp đúng người thì tình yêu ấy cũng chỉ là vô vọng. Thôi đành, có yêu, có thương cũng chỉ đong đầy trong đôi mắt, trong những hành động lặng lẽ vì nhau.
Hít một hơi thật sâu, anh khó khăn nói tiếp:
“ Cho anh xin một tấm ảnh của em làm kỷ niệm được chứ?”
Hương nhoẻn cười gật đầu với anh. Hữu Thiện cũng cười, nhưng không ai hiểu nụ cười của người đàn ông ấy là một điểm báo cho những chuỗi ngày cô đơn sắp tới.

London Heathrow.
Xiết chặt vòng ôm, Hương ngả đầu vào vai Linh, có giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Nghẹn ngào cô nói:
“ Em sẽ rất nhớ chị. Nhớ cả anh Duy nữa. Chỉ tiếc chúng ta quen nhau quá muộn. Chẳng biết bao giờ mới được gặp lại nữa…”
Vỗ về Hương, Linh cười hiền rồi an ủi:
“ Ngốc nghếch. Sớm muộn gì cũng gặp lại tại Hà Nội. Em đừng khóc nữa, không chị cũng muốn khóc theo. Nhớ về đến nơi phải liên lạc ngay nghe chưa?”
Hương gật đầu rồi buông tay ra. Nước mắt tèm nhem, cô nhìn Hữu Thiện cười cười. Anh cũng cười buồn với cô. Giọng anh trầm lại:
“ Để anh ôm em một lần liệu có chịu thiệt không?”
Hương dang tay bước sang phía anh. Trong cái ôm hững hờ ấy, anh thấy tim mình tan ra thành tửng mảnh. Ghé sát tai cô thì thầm: 
“ Nếu không hạnh phúc thì nhớ trở lại London. Đừng quên, em còn có những gì để lại ở nơi đây!”
Nghe những gì anh nói, cô oà khóc chẳng khác nào đứa trẻ. Cô thật sự không muốn, không muốn phải rời xa nơi đây chút nào. Dẫu cô biết rằng, nơi cô trở về mới là nhà mình…..và nơi đó có một người cô yêu tha thiết!
           ************************
Hà Nội.
Vinmec Hospital.
Vẫn biến mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhưng không thể phủ nhận một điều, chế độ chăm sóc của bệnh viện tư nhân và bệnh viện nhà nước khác quá xa nhau. Sau ba ngày chuyển viện, vết thương của Sơn đã chuyển biến khá tốt. Nhưng gương mặt anh không lúc nào thôi cau có. Chiếc điện thoại xoay đều trên tay, có gọi cả ngày thì số điện thoại ấy vẫn không thể nào liên lạc được. Chán nản và tuyệt vọng. 
Nhìn gương mặt con trai, bà Minh thở dài rồi lên tiếng:
“ Con bớt cau mày đi được không? Bố con nhiều tuổi như vậy nhưng vẫn chưa có cái thói quen xấu ấy. Con xem, mới có hai mấy tuổi đầu mà chẳng khác nào ông già.”
“ Mẹ….mẹ có biết ở đây chán đến mức nào không?”
“ Chứ con định thế nào? Hay mẹ xin cho con về nhà được không?”
“ Con muốn về bên kia.”
Trừng mắt với Sơn, mẹ anh gần như gắt lên:
“ Không được. Công việc bên đó, mẹ đã bảo thằng Thái xin nghỉ tạm thời cho con rồi. Vết thương vẫn chưa liền, đi đâu! Nếu buồn thì đi xuống vườn hoa dạo vài vòng rồi về phòng nằm tiếp. Cố gắng mà nghỉ ngơi, mẹ đảo qua với con thế thôi, giờ mẹ phải về họp rồi.”
Gật đầu với mẹ mình. Sơn khép hờ đôi mắt. Không lâu sau, anh tỉnh dậy, đặt tay lên ngực mình anh thấy sau lớp băng dầy là một trái tim đang lạnh lẽo và có phần đau đớn. Những ngón tay dài nhanh chóng gọi tìm anh trai mình. Khàn giọng, anh nói:
“ Anh Thái à. Tối anh qua phòng em tìm giúp em passport, tiện đặt vé về London chuyến bay sớm nhất giúp em.”
“ Cậu điên à? Anh không gánh nổi đâu.”
“ Không sao thật mà. Em phải về bên kia có việc. Chỉ cần hai ngày thôi. Giúp em lần này đi.”
Trầm mặc, cuối cùng Thái cũng đồng ý với sự nhờ vả của Sơn. Tiếc là Hoàng Sơn đã đi sai một nước cờ khiến cả anh cùng Hương rơi vào một vòng luẩn quẩn…..

loading...

Chiếc taxi dừng lại, cúi chào chú tài xế rồi Hương quay người về phía chuông cổng. Căn nhà quen thuộc của cô, căn nhà mà cô đã sống trong những năm tháng tuổi thơ êm đềm, nơi có giàn tigon với những cánh hoa hình tim vỡ đang hồng trước sân, nơi cây táo già đang rụng đầy xác hoa trắng gốc. Với những ngón tay xanh gầy, cô liên tục bấm chuông. Cánh cổng mở ra, người phụ nữ đã luống tuổi sững người lại. Biết mẹ vẫn còn bất ngờ, Hương vội buông đồ xuống rồi bước tới ôm lấy bà và gọi da diết:
“ Mẹ. Mẹ không nhớ con sao?”
Trong cảm xúc nghẹn ngào, mẹ cô phải mất vài giây để lấy bình tĩnh, đưa bàn tay đã hanh hao vì năm tháng lên vuốt tóc con gái, mẹ cô nói:
“ Sao về mà không chịu nói cho ai biết? Sao con gái tôi lại thành ra thế này…?”
Chu môi làm nũng, cô cười với mẹ:
“ Mẹ không định cho con vào nhà sao?”
Trong căn phòng khách quen thuộc, bàn ôm cô con gái bé bỏng không chịu buông tay. Giọng nói đầy xót xa:
“ Trời ạ. Sao con lại thành ra thế này chứ? Gầy chẳng khác nào cái mắc áo rồi. Ngay chiều nay phải ra hiệu thuốc mua thuốc bổ về cho mẹ. Bố con mà nhìn thấy thể nào ông ấy cũng la lên cho xem.”
Ngả đầu vào vai mẹ, Hương thấy mắt mình cay xè. Gia đình vẫn là nơi tốt nhất! Trong suốt hai năm xa nhà, số lần cô về đếm trên đầu ngón tay. Công việc của bố mẹ cô cũng yêu cầu họ phải vắng nhà cả ngày, nếu bố cô hiện đang làm giám đốc một công ty bảo hiểm thì mẹ cô đang quản lí một siêu thị cỡ trung bình ngay gần nhà. Suốt hai năm qua, thời gian được ở cạnh người thân tính qua chẳng được bao nhiêu. Thì thầm, cô lí nhí với mẹ:
“ Mẹ à. Giá mà lúc nào cũng được như thế này thì thích nhỉ?”
Nhìn con gái yêu rồi mẹ Hương cười âu yếm. Buông tay con ra, bà trở về bếp nấu ăn, dặn Hương cứ lên phòng xếp đồ và ngủ một giấc.
Buổi chiều, khi Hương thức dậy thì mẹ cô đã đi làm. Căn nhà lại trở nên vắng lặng. Thức dậy thay đồ, cô dắt xe đi loanh quanh khu vực bờ Hồ rồi lại tạt vào phố cổ. Những con đường đã quá lâu rồi cô không có bước chân qua. Cho xe dừng lại trước một hiệu thuốc gần ngay phố Hai Bà Trưng. Thấy Hương bước vào, cô dược sĩ tuổi không còn trẻ cười rồi nói:
“ Không biết em định lấy thuốc gì? Có đơn thuốc mang theo không? ”
Hương cũng lịch sự cười rồi đáp lời:
“ Gần đây em thường xuyên chán ăn mà cứ tầm chiều thì thấy người hay bị sốt nhẹ. Chị xem có thuốc bổ gì tốt thì lựa giúp em.”
“ Trước đây em có bị rối loạn tiêu hoá bao giờ chưa?”
Hương lắc đầu, nói tiếp:
“ Không có.”
“ Rối loạn kinh nguyệt thì sao?”
Hương suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:
“ Hình như… là vậy. Tháng trước vào ngày 4 còn tháng này….. ngày 21 rồi nhưng chưa thấy gì.”
Mỉm cười với Hương, cô ấy khẽ nói:
“ Vậy em vào viện kiểm tra xem, rồi ra đây lấy thuốc cho chị sau cũng được. Nhìn mặt em tái xanh chẳng khác nào chị quãng  trước, lúc mới đầu mang thai cũng y như em giờ.”
Giật mình, Hương tròn mắt trước những gì bà chị bán hàng vừa nói. Cô bối rối hỏi lại:
“ Nhưng em không có nôn oẹ, cũng không có thèm chua.”
“ Nếu ai ôn oẹ cũng đều có thai thì những người bị đau dạ dày và những người say rượu tính sao? Không phải ai khi mang thai cũng có biểu hiện đó. Em cứ vào khám cho chắc, hôm nay là ngày giữa tuần, viện sẽ không đông đâu.”
Cúi đầu ngượng ngùng, Hương bước ra xe, vừa lúc ấy điện thoại tới.
“ Chị Linh ạ. Chị ngủ gì mà giờ mới dậy thế?”
“ Em về đến nhà lâu chưa? Sáng nay không có tiết nên chị nướng luôn.”
“ Dạ. Lúc em về đến nhà thì bên đấy vẫn khuya nên không dám gọi phiền chị.”
“ Em đang ở đâu mà ồn thế? Nói bé lí nhí chị chẳng nghe thấy gì.”
Bước lên vỉa hè, Hương cố gắng nói to hơn:
“ Chị nghe thấy chưa? Lúc sáng về mẹ kêu em gầy quá, dặn phải mua thuốc về uống để tăng cân. Nhưng người bán thuốc, họ bảo nhìn qua giống em đang có bầu. Chị à, liệu có khả năng đó không hả chị?”
Linh nghe xong tỉnh ngủ, bật dậy, cô nói lớn:
“ Có bầu? Em có thấy những thay đổi lạ không? Nói chị nghe thử coi? Ví dụ thèm chua, ngủ nhiều…”
“ Không. Em chỉ thấy chán ăn, ăn gì cũng không có vào miệng được. Với tầm chiều chiều cứ hay bị sốt nhẹ, đến đêm thì lại thôi. Ngủ nhiều cũng không luôn.”
“ Chắc không phải đâu. Nhưng mà…em và anh ta có thực hiện biện pháp an toàn không thế?”
“Dạ, không ạ!”
“ Ôi, cái con bé ngu ngốc này. Em đến viện C tìm trưởng khoa sản cho chị. Chị sẽ gọi cho mẹ chị ngay. Dù sao cũng phải kiểm tra cho chắc ăn.”
Hương thẫn thờ dạ vâng khi nghe Linh nói. Cô thấy chân mình sắp khuỵu xuống, bàn tay giữ máy cũng không còn vững. Tự nhiên, cô sợ kết quả không như ý đến vào lúc này. Nỗi sợ hãi cứ thế dày vò cô, ngay cả khi bước vào trong viện.
Mẹ Linh vừa tiếp nhận một ca mổ gấp nên bà dặn Hương cứ chờ bà tầm 20p. Dãy hành lang bệnh viện ngập mùi cồn, thuốc sát trùng, kháng sinh…những mùi tưởng chừng khó chịu ấy không hề làm Hương có dấu hiệu buồn nôn. Chắc không phải đâu, kinh nghiệm của chị bán thuốc chắc chỉ là nhầm lẫn. Nhưng cô lại sợ. Dù sao vẫn phải khám để biết đích xác mới có thể yên tâm.
Đôi vợ chồng ngồi cạnh khiến cô cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, người chồng dù tranh thủ lật tài liệu, nhưng vẫn không quên nắm chặt bàn tay vợ vào lòng. Hạnh phúc ấy sao mà giản đơn đến thế, nhưng đủ để bao người khát khao.
Cảm nhận được cái nhìn của người ngồi cạnh, người vợ quay sang Hương đầy ngại ngùng và mỉm cười:
“ Chắc em cũng đến khám thai?”
Hương nhìn chị và nói dịu dàng:
“ Em đến xét nghiệm. Chị được mấy tháng rồi ạ? Nhìn anh chị hạnh phúc quá.”
“ Ừ. Em không biết đâu, cảm giác có con tuyệt vời lắm! Chị phải làm thụ tinh trong ống nghiệm đến lần thứ hai mới thành công. Để có đứa trẻ này thật không dễ chút nào.”
Người chồng dừng tay quay sang chỉnh lại tấm khăn trên cổ vợ và cũng cười với Hương. Tập bản thảo trên tay anh vô tình rơi xuống, bay tới chân cô. Nhặt những bản vẽ lên, Hương chăm chú nhìn và nói:
“ Bản thiết kế đẹp quá, nhưng có vài chỗ chưa ổn.”
Cả hai vợ chồng họ đều nhìn Hương dò hỏi, ánh mắt sáng lên tỏ vẻ hứng thú nghe cô nói tiếp. Hương gượng cười:
“ Em xin lỗi nếu hơi nhiều lời…”
Cất giọng điềm đạm, người chồng đáp lời cô:
“ Em cứ nói đi. Anh rất vui nếu được tham khảo ý kiến của em.”
“ Dạ. Vậy em xin mạn phép nói suy nghĩ của em. Với thiết kế nội thất của phòng khách, em thấy bộ bàn ghế gỗ rất đẹp. Nhưng chiếc đèn chùm hình như không liên quan, độ sáng của màu trần chưa chuẩn, và vì bộ bàn ghế là kiểu cổ điển nên dùng giấy dán màu vân gỗ có vẻ không hợp. Em nghĩ cứ dùng giấy dán đơn giản là được….”
Tỏ ý tán thành, nhận bản vẽ từ tay Hương, anh ấy quan sát cô và nói tiếp:
“Em học kiến trúc nội thất?”
“ Dạ.”
“ Em đang làm việc ở đâu vậy?”
“ Em vừa tốt nghiệp London City, hiện vẫn chưa tìm được việc! Tuyển dụng trong nước không phải lúc nào cũng cần mình anh ạ. Bằng cấp bây giờ chỉ là thứ yếu.”
Cùng lúc ấy, bác sĩ gọi đến tên vợ anh vào khám. Trước khi bước đi, người chồng đưa cho Hương một tấm card và trầm giọng nói:
“ Đây là công ty của anh. Nếu em cảm thấy hứng thú thì đặt hẹn trước với thư ký của anh một chút rồi thứ hai tuần tới đến làm thử xem sao? Biết đâu, có duyên với công việc ở đó.”
Đứng dậy cúi đầu với vợ chồng họ, Hương nhìn theo bóng họ khuất dần vào phòng khám. Lúc sau, cô mới nhìn xuống tấm card trong tay mình. WATG Architects! Ánh mắt Hương không giấu được ngạc nhiên. Tập đoàn kiến trúc của Mỹ đặt tại Việt Nam. Được đặt chân vào đó thôi đã là ước mơ của biết bao kiến trúc sư như cô. Vậy thì người lúc nãy là….? Giám đốc đại diện tại Việt Nam? Vẫn trong bàng hoàng thì một cô y tá đã đến gọi Hương vào gặp bác sĩ trưởng…
( Còn tiếp.)

Ảnh

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: