truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

London còn xa lắm! – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5: Thế giới ngoài em, còn quá nhiều Đàn Bà.

Hơi thở của mùa xuân vẫn mang theo lạnh giá, tiếng piano da diết chạy đuổi cùng dòng tâm trạng lan man của cô gái đang chơi dương cầm:

“ Biết đâu bất ngờ, đôi ta chợt rời xa nhau

Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình

Và môi hôn rất ướt, dư âm giấu trong mưa

Có cơn mưa kéo dài

Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo

Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất

tình yêu mong manh, tay em quá yếu mềm

Người yêu ơi, anh có biết!”

Cô ép chặt lồng ngực khóc trong lặng lẽ, để đôi vai kia đừng run lên, khó khăn đến mức cô không thể thở,1 phút trôi qua, 2 phút trôi qua, cho đến khi cô đệm tới nốt cuối cùng.. và bản đàn kết thúc. Khi cô quay mặt bước đi, cũng là khi cô khao khát được trở về ôm anh một lần nữa… Thanh Hương để mặc những giọt nước mắt đang rơi xuống theo từng bước chân.

Hữu Thiện vội thanh toán rồi chạy theo cô. Sau này, khi nghĩ lại anh cũng không thể tìm được một đáp án cho riêng mình. Anh không biết điều gì thôi thúc anh chạy theo người con gái ấy. Có lẽ vì đơn giản đừng bao giờ chần chừ khi mong muốn làm một điều gì đó, điều thất bại nhất trong  đời chính là để mình phải tiếc nuối nhiều lần…Vậy nên hãy cứ làm theo những gì trái tim mách bảo, cần chi phải đắn đo ?

London lại mưa như một tuần trước đó!

Cất cao giọng, anh gọi với theo bóng dáng của người con gái phía trước:

“ Hey, bạn gì ơi?”

Xoay người nhìn theo tiếng gọi phía sau, đó là tiếng gọi của quê hương cô. Tiếng gọi mà thành phố này không phải ai nghe cũng hiểu!

“ ???”

Nhìn sâu vào đôi mắt đang nhoè nước của cô. Anh dịu giọng nói khẽ:

“ Vì sao….bạn lại khóc?”

“ Chúng ta quen nhau sao?”

“ Không quen. Nhưng….có thể từ giờ sẽ quen. Mình đi cùng bạn một đoạn đường, sẽ không phiền chứ?”

 Mỉm cười, quệt những giọt nước mắt đang rơi xuống cô gật đầu với anh. Một cảm xúc rất khó diễn tả, tựa như gặp được người thân ở UK vậy! Hữu Thiện cũng cười với cô. Nụ cười anh ấm áp khiến cô quên mất mình đang đứng giữa trời mưa London giá lạnh.               

                    *********************

Đôi mắt Ngọc Mai đỏ sọng. Từ lúc Sơn bước vào anh vẫn không hề liếc nhìn cô một cái. Sau khi trao đổi vài vấn đề với bác sĩ thì không gian phòng bệnh rơi vào câm lặng. Bóng người đàn ông đổ dài bên khung cửa. Mấy lần cô thấy anh rút thuốc ra nhưng lại đẩy vào. Mím chặt đôi môi khô, cô nhỏ giọng lên tiếng gọi:

“ Anh… ”

Bước tới gần giường bệnh, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như khi vừa mới đến.

“ Có chuyện gì cần xin cứ nói?”

“ Anh có thể đừng lạnh lùng với em như thế được không?”

“ Em là ai mà có quyền yêu cầu như thế với tôi?”

Nhìn thẳng vào mắt anh, cô chua xót đáp lời:

“ Em chẳng là ai cả, nếu anh nói những câu lạnh lùng và tổn thương đó để trừng phạt em. Thì anh thành công rồi đấy…Đừng như thế nữa được không? Thiếu anh, em thật sự rất khổ sở…Em đã nhẫn nại chờ đợi anh tha thứ…em thật sự sai rồi! Hãy để em được trở về bên anh, chúng ta lại cùng làm lại được không Mark?”

“ Tôi – đã từng – yêu em và nói với bản thân mình rằng cuộc đời chỉ yêu một mình em! Khi đó, em là tất cả. Còn lúc này, thật xin lỗi, gần một năm qua, em đã không còn là gì! Dù trước đó đã dùng hết tin yêu để trao cho em thì hiện tại sự thật vẫn không thể thay đổi, đó là tự trọng của tôi không cho phép mình bắt đầu lại trên những mảnh vụn của cuộc tình một năm trước.”

Ngừng lại vài giây, anh nói tiếp:

“Không phải vì em còn yêu tôi mà là em đang tiếc nuối quá khứ của chúng ta. Xin em, hãy để mỗi chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác. Em giữ gìn sức khoẻ. Viêm phổi thật sự rất nguy hiểm! Xin lỗi, tôi không tìm được lí do cho mình ở lại đây nữa!”

Nói rồi anh đứng dậy quay lưng bước đi, trong nước mắt Mai gọi với theo anh:

“ Vậy còn bố mẹ chúng ta thì sao? Em biết, anh vẫn chưa hề nói với mẹ anh chuyện chúng ta chia tay. Em biết kế hoạch đính hôn cuối năm anh vẫn chưa hề huỷ! Tại sao chứ? Rõ ràng anh vẫn còn yêu em…”

Bước chân anh khựng lại. Nhưng bàn tay anh đã nắm trên khoá cửa. Trước khi bước đi, anh thở dài rồi đáp lại tiếng nấc của cô bằng câu nói tuyệt tình:

“ Thế giới ngoài em, còn quá nhiều Đàn Bà tốt!”

             *******************

Hữu Thiện xoay tròn tách cafe trước mặt. Mỗi câu chuyện của Hương lại khiến anh mỉm cười. Ngày thứ tư anh đặt chân đến London và là ngày đầu tiên anh gặp cô! Nụ cười của cô thánh thiện khiến người ta mơ tưởng về những câu chuyện cổ tích gắn liền với tuổi thơ, với những nàng công chúa xinh đẹp dịu hiền xuất hiện trong trang sách. Cứ ngỡ cô là một đứa con của nghệ thuật nhưng hoá ra anh chỉ đoán đúng một phần. Bởi cô không phải là người bước theo con đường âm nhạc mà lại là người đặt tương lai mình vào kiến trúc hội hoạ. Trước đây, anh rất ít khi tiếp xúc với ngành này, trong suy nghĩ của anh những người theo học kiến trúc đều góc cạnh. Đáng thương cho những ý nghĩ một thời….bởi cô gái đang hiện hữu trước anh hoàn toàn ngược lại. Giọng nói dịu dàng, cử chỉ nhã nhặn. Khuôn mặt thanh tú không hề trang điểm, mái tóc đen được tết chặt. Một cô gái Hà Nội điển hình.

Dùng hai bàn tay ôm lấy tách cafe, hít hà mùi hương rồi Hương nhấp môi. Khẽ cười dịu dàng cô tiếp tục câu chuyện dang dở với người bạn mới đang ngồi đối diện:

“Em vẫn nhớ khi còn đi học vẽ tĩnh vật bằng chì, thầy giáo có nói một bức tranh đẹp, đạt điểm cao, phải có sự tương phản rõ rệt giữa các mảng sáng tối. Những mảnh ghép kí ức phải có đủ buồn, vui, mới có thể tạo thành một cuộc đời trọn vẹn, vì đâu ai hạnh phúc mãi bao giờ. Quan trọng là trong những kí ức hạnh phúc đó, em đã thực sự hạnh phúc, và cả trong những kí ức buồn, em đã thực sự khổ đau..để những mảnh kí ức đó thật nhất, và có giá trị nhất. Chả phải cố quên,sống chung với nó, nghĩ về những nỗi buồn để trân trọng niềm vui, nghĩ về những gì đã mất mát để biết quý trọng những gì đang có. Anh hỏi vì sao khi nãy vừa chơi đàn em lại vừa khóc. Thực sự, em cũng không hiểu nổi mình! Bởi lâu rồi mới chơi lại “Có khi nào rời xa” nên thấy buồn thôi! Nỗi buồn không có lí do luôn là nỗi buồn đáng thương nhất!”

“ Nhờ nỗi buồn của em mà anh cũng thấy buồn lây! Thật sự khi nghe em đàn, anh nhớ Sài Gòn khủng khiếp. Giai điệu quen thuộc đến mức anh nổi hết cả da gà, cứ nghĩ mình đang ngồi trong một phòng trà nào đó gần nhà mình. Nỗi nhớ khiến anh ý thức sâu sắc hơn về bản thân mình, về tình cảm với những người đang ở lại nơi đó chờ anh! Nếu một tuần trước vẫn được sống trong cái nắng chói chang của Sài Gòn, vẫn được ba má quan tâm và hỏi han mỗi ngày thì hôm nay…giữa thành phố xa lạ này anh chỉ có một mình. Muốn tìm một ai đó ngồi lại để nói chuyện cũng là điều xa xỉ. Cảm ơn vì đã được gặp em_một người bạn Việt Nam trên đất UK.”

 Thoáng bối rối, cô cảm giác gương mặt mình nóng bừng. Màu mắt Hữu Thiện như sóng biển ôm trọn lấy ánh nhìn của Thanh Hương. Anh vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng vào cô từ đầu lúc nói chuyện, và vì lý do nào đấy, cô cũng không thể điều khiển ánh mắt mình khỏi đôi mắt có màu xanh nhạt của cả đại dương. Cô bỗng có suy nghĩ, chắc chắn cô gái nào yêu anh sẽ dùng màu mắt ấy sơn hết từng bức tường trong căn nhà của mình, để bước ra hay đi vào, để buổi sáng hay buổi tối, để có anh hay không có anh cũng mặc, lúc nào cô ta cũng thấy mình đắm chìm trong cả đại dương ánh mắt anh.

Hữu Thiện đưa tay ra phía trước, theo phản ứng Thanh Hương đáp lại bằng cái bắt tay đầy tính chất xã giao.

“ Rất vui được quen em!”

Bàn tay con trai các ngón lại thon dài, ngoài ngón cầm bút có vết chai sạn thì còn lại, tất cả đều chứng tỏ bằng sự mềm mỏng của một thời niên thiếu đầy đủ.  Dù từ nhỏ, Hương được cả nhà cưng chiều hết mực. Tuy không phải là gia đình quá khá giả, nhưng cô cũng chẳng cần phải đụng tay đến bất cứ thứ gì xung quanh, mọi thứ đã có bà, mẹ và người giúp việc lo đến tận răng. Tuy thế, nếu so sánh, thì bàn tay không tỳ vết của cô vẫn không là gì với những ngón tay như để tạo ra chỉ để người khác nắm lấy rồi lưu luyến của anh. Đến mức việc rút tay lại kết thúc cái bắt tay, đối với Hương là cả một sự tiếc nuối. Dịu dàng, cô vén những sợi tóc rối và nói:

“ Anh có bàn tay thật sự khiến người khác ngưỡng mộ. Nếu không chơi một loại nhạc cụ nào đó thì thật là đáng tiếc!”

“ Thật sao? Anh rất thích chơi guirta nhưng lại không có duyên. Có lẽ phần vì không có thời gian, phần vì không đủ kiên nhẫn! Em thì sao? Anh thấy em chơi piano rất chuyên nghiệp. Em có ý định theo học thêm một ngành nào khác theo đúng sở trường nữa không?”

Lắc đầu, Hương đáp lại anh:

“ Chỉ là sở thích thôi anh ạ! Đôi khi mình chỉ có thể gắn bó với một thứ. Tham lam không phải là sự lựa chọn thông minh!”

Bật cười, anh tán thành với quan niệm của cô. Chính anh cũng vậy đó thôi…Người ta có thể lựa chọn theo học kinh doanh và tài chính cùng quan hệ quốc tế cùng một lúc, nhưng anh chỉ muốn chuyên tâm vào Quan hệ quốc tế. Đó chính là sự nghiệp cả đời của anh.

Giai điệu của Love you and love me khiến Hương phải buông bỏ tách cafe xuống.

“Love you and love me

I’ll never forget

Precious time, you hold me in your arms

Love you and love me

Please believe in me

In my heart you’re the only one

But suddenly you went away, left me

My love I can’t breathe here in the cold

It’s me alone, ice and snow, North Pole

Like a fish lost its way to the warm sun

I miss you now, where you’re going

Please come with me to the flowered seabed

I need you now, where you’re going

loading...

You’re the sun in my life, come shining the darkness”

Lục tìm chiếc Iphone trong bao lô, cô dịu dàng lên tiếng:

“ Alo. Em nghe ạ!”

“ Tôi quên chìa khoá nhà. Sao em vẫn chưa về?”

“ Dạ. Em sẽ về ngay ạ. ”

“ Ừm. Em ở đâu để tôi qua đón?”

“ Dạ không cần đâu. Em sẽ về nhanh thôi ạ.”

“ Vậy đi đường cẩn thận, có gì thì gọi cho tôi.”

Tắt máy, cô nhìn Thiện đầy ái ngại, lúng túng cô khẽ nói:

“ Em phải về rồi. Anh em không mang theo chìa khoá! Cảm ơn anh vì những tâm sự đầy đồng cảm của những người khi xa quê hương.”

Gật đầu thật khẽ với cô. Và nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy bước ra khỏi quán. Ngoài khung cửa kính mưa vẫn đang bay lất phất. Sực nhớ ra một điều….anh đã quên xin số điện thoại của cô!

 

             *******************

Chiếc áo lông của Hương thấm ướt. Hoàng Sơn khẽ nhíu mày khi nhìn thấy cô. Vừa bước vào nhà, anh cất tiếng tỏ vẻ không vui:

“ Lần sau nếu không có việc thì đừng lang thang ở ngoài.”

“ Dạ. Em đến Magnorlia chơi đàn! Em tưởng anh không về…!”

Chống tay lên cằm, anh nhìn cô rồi nói đầy nghiêm khắc:

“ Đàn ở nhà hỏng sao? Tôi không thích em đến bar một mình! Nhìn xem, bộ dạng của em ướt như chuột lột còn ra thể thống gì không?”

Cô biết anh không vui nên chỉ cúi đầu lảng chuyện:

“ Anh ăn tối chưa để em đi nấu?”

Bước về phía phòng ngủ thay đồ, vừa đi anh vừa nói với ra:

“ Chưa. Em làm cho tôi một tô mì là được rồi.”

Lè lưỡi với bóng anh đang khuất dần, cô bước vào bếp và cặm cụi nấu mì. Lúc bưng tô mì ra, anh đã ngồi ngay ngắn trước bàn ăn. Nhìn tô mì đang toả khói trước mặt, lại nhìn cô, anh dịu giọng hơn trước rất nhiều:

“ Vậy còn em?”

“ Dạ, em không đói. Hồi chiều em có ăn nhẹ ở trường rồi.”

Để mặc anh ở lại trong bếp, cô lẩn nhanh đi tắm. Đối mặt với anh lúc nào cô cũng thấy mình bị nép vế. Anh tựa như một thứ ánh sáng rất gần, rất sáng chói nhưng chẳng tài nào cô với tay chạm vào được. Cô rất muốn chống tay vào sườn rồi hét với anh rằng:

“ Anh đừng có mà xưng hô kiểu tôi tôi em em được không?” nhưng dũng khí của cô mỗi khi đối diện với anh đều biến mất sạch sẽ còn lá gan của cô như gan chuột nhắt gặp phải mèo già! Cô nhớ mấy ngày đầu khi thức dậy lúc nào cũng trong tình trạng chân cô gác tùm lum lên ngực anh, còn anh thì kiên nhẫn trừng mắt đợi cô thức giấc. Anh không nói, nhưng cái cách anh im lặng làm người khác toát cả mồ hôi…

Hương tắm rất lâu, lúc cô bước ra thấy người đàn ông đó đã nằm ngay ngắn trên giường, những ngón tay anh đang lật một cuốn sách tài chính mà cô thì có dán mắt vào cũng chẳng thể hiểu nổi một từ. Thấy cô, anh gấp sách lại rồi trầm giọng:

“ Lại đây.”

“ Dạ.”

“ Còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Tôi bảo em lại đây!”

Bước về phía anh và khẽ ngồi xuống. Anh đưa tay ra với lấy tấm khăn bông trắng trên tay cô, cẩn thận lau từng lọn tóc ướt của cô. Cô bị hành động dịu dàng ấy của anh làm cho khiếp sợ. Nhịp tim thay đổi liên tục, hô hấp vì thế mà cũng trở nên khó khăn. Cô rất muốn hỏi anh:

“ Chẳng lẽ với chị ấy anh cũng làm vậy ạ?” nhưng lại chẳng thể. Nghĩ mình là ai mà có quyền hỏi? Giữa cô và anh xét cho cùng nên gọi là mối quan hệ gì? Tình bạn? Tình yêu? Hay bạn tình?

“ Nói thử xem, em đang nghĩ gì?”

“ Không. Em……không nghĩ gì hết!”

“ Thật sao? Tôi đã bao giờ nói với em là tôi ghét nhất bị người khác lừa dối hay chưa? Hành động của em đang phản bội em đấy!”

Biết là không qua được mắt anh, cô cúi đầu để mặc anh lau tóc cho mình. Cô khẽ nói bằng âm gió lí nhí:

“ Em chỉ thật sự tò mò, xem có phải với phụ nữ anh đều dịu dàng như vậy hay không?”

“ Lắm chuyện.”

Một lúc lâu sau đó, anh tiếp tục nói:

“ Ngoài mẹ tôi, em là người đầu tiên tôi lau tóc. Tóc em rất đẹp, vì vậy đừng bao giờ cắt ngắn cũng đừng nhuộm hay uốn làm gì. Cứ để thế này là đẹp nhất.” Mỉm cười đầy ngọt ngào, Hương cảm thấy có chút hạnh phúc lan nhanh trong lòng trước câu trả lời của anh. Ngây ngốc trước nụ cười của cô gái trong lòng mình, Sơn đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Có chút chờ đợi, Hương khẽ nhắm mắt lại. Tấm khăn bị anh buông xuống từ lúc nào không biết, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi hồng của cô. Nụ hôn của anh dẫn lối cô, bàn tay bé nhỏ chống lên ngực anh. Cô như cảm thấy rất rõ từng nhịp đập của trái tim anh. Nụ hôn ngọt ngào chậm dần rồi dừng lại. Nhìn sâu vào đôi mắt đen tròn ngơ ngác của cô, khoé môi anh khẽ cười rồi nhanh chóng anh tiếp tục phủ lên môi cô, nụ hôn của anh mang theo gấp gáp đoạt đi toàn bộ hô hấp của cô. Bàn tay anh mất kiên nhẫn, vội vàng tháo bỏ chiếc áo ngủ của cô. Nụ hôn trượt dần xuống xương quai xanh rồi lại ghé sát tai cô thì thầm:

“ Em đúng là làm người ta muốn nổi điên.”

Cô vụng về đáp lại anh, có chút khẩn trương và chờ đợi. Bàn tay cô chỉ biết ôm chặt lấy anh và nép sát người mình vào anh. Luồn tay qua gáy cô, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Những ngón tay vuốt ve gò má đang hồng, khẽ cười anh tiếp tục cuốn lấy cô vào những nụ hôn gấp gáp. Sực tỉnh và ý thức rất rõ được hành động tiếp theo của anh. Cô dùng sức cố đẩy anh ra và khẽ kêu:

“ Đừng. Đừng mà anh!”

Khựng lại trước hành động của cô. Anh nheo mắt:

“ Xin lỗi!”

Kéo tấm chăn mềm đắp lên cho cô. Anh đứng dậy tỏ ý muốn rời đi chỗ khác. Cô hiểu anh nghĩ sai câu nói của cô. Anh đang tự ái! Với đôi tay bé nhỏ nắm lấy cánh tay anh, cô xấu hổ lí nhí:

“Không phải như anh nghĩ..!”

Hứng thú quay người, anh ngồi xuống giường nhìn cô:

“ Vậy thì….tiếp tục được chứ?”

Buông cánh tay anh ra, cô vẫn cúi đầu xấu hổ:

“ Anh đợi em đã.”

Vùng ra khỏi chăn, cô chạy nhanh về chiếc bao lô trong phòng khách. Bước lên giường, cô đưa về phía anh một chiếc túi in hình hoa lá khá bắt mắt.

“ Thứ gì vậy?”

Vừa nói anh vừa nhận chiếc túi từ tay cô, nhìn vào bên trong, anh bật cười. Đổ hết những thứ trong túi xuống giường anh cười càng lớn.

“ Em mua hết những cái này?”

“ Thế chẳng lẽ anh mua chắc!”

“ Nhưng mà….em định giết tôi à mà mua hết cả đống này?”

Cô cũng cười, dịu dàng cô lấy tay gẩy những chiếc hộp đầy màu sắc trước mặt và đáp lời anh:

“ Tại họ hỏi em chọn loại nào?  Em không biết bao cao su cũng lằng nhẳng như vậy nên em đã lấy tất. Anh xem, có vị cam này, vị dâu tây, vị bạc hà. Đã thế nó lại gồm biết bao loại. Thậm chí còn có cả loại dạ quang, trong bóng tối sẽ phát ra ánh sáng!”

Hoàng Sơn không nín được cười. Anh chỉ vào đống hộp xanh đỏ trước mặt, một tay ôm bụng:

“ Không nghĩ em lại chủ động như thế…..nhưng tôi có thói quen dùng cái này đâu!”

“ Chẳng lẽ anh bắt em uống thuốc tránh thai? Em không muốn uống. Hay anh muốn làm bố trẻ con?”

Gạt hết đống lộn xộn trên giường xuống dưới sàn, anh kéo cô lại gần và hôn thay cho câu trả lời mà cô mong đợi…Một lúc rất lâu sau đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nghe thấy anh nói rất dịu dàng: “ Bé ngốc, sẽ không thể có em bé được đâu! Vì em đang trong kì an toàn.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: