truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời thách đố tình yêu- Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7:
Yêu khiến người ta lạc mất phương hướng
Thu 0Hạ Hạ 5bvà Âu Dương 6Dị bắt dđầu hẹn 03hò với dnhau.

Mặc bcdù An Tuyết e4Kỳ lúc danày lúc kia 1gây ra chút 49phiền phức 30nho nhỏ cho bhọ nhưngchai người 0dđang trải bqua những 13ngày tháng frất ngọt 9cngào.

Buổi 1sáng mỗi 24ngày, Thu aHạ Hạ đều 5dậy sớm fbchuẩn bị fhai hộp cơm, 6sau đó đếnagiờ ăn trưa, 7ccùng Âu Dương 6fDị vui vẻ 71ăn cơm ngay c7ở trong 41lớp học. 38 © Buổi chiều,70sau khi tan 3học, Thu ebHạ Hạ nhất 1định phải 74đến nhà 1dÂu Dương 8bDị “điểm bdanh”, 1sau đó mới bbắt tay vào 6công việc 45ô sin vô 0thời hạn fbcủa cô.

Buổi 3tối, sau 3khi hai người 29ăn tối c7xong, Âu Dương fbDị đạp axe đèo cô 8chạy một3vòng quanh 53trấn (việc dnày là do ccThu Hạ Hạ 0“mặt 5nặng mày 5nhẹ” ađòi hỏi. d © Đương nhiên 14là chủ ý ffnày xuất 18phát từ 0emấy cuốn dftiểu thuyết a6diễm tình…). 4 © Ngày nghỉ, 83nếu trời 9nắng, hai bngười sẽ ađi đến fnhững nơi e1như công c5viên hay khu 1vui chơi để 4bhẹn hò. da © Nếu trời emưa họ sẽ 32trốn trong 5thư phòng 3cùng nhau 65xem phim. Khoảng f3thời gian e0của hai người e9gắn bó vói 6nhau ngọt 13tới mức b8có thể chế 37thành đường bmật.

Kể d8từ sau khi dyêu nhau, 5mỗi ngày 1trôi qua, fThu Hạ Hạ 6cđều tràn 39đầy năng 0lượng, khí fachất ngời fdngời, so 2với khoảng 6thời gian 82mất hồn 56trước đây 7thì đúng 0là hai concngười hoàn 0toàn khác 1nhau. Tình 3yêu quả 1nhiên có 35phép màu bckỳ diệu.

“Hạ 2Hạ, hôm cnay cậu lại cđến lớp bcủa Âu Dương aDị ăn trưa bcùng cậu 4fấy phải7không?” fTrương Nhã 5Tuyên nhìn 35cô bạn thân 5vui vẻ lôi ahộp cơm 59từ trong b2ngăn kéo f7ra, hỏi với 8vẻ ngưỡng 0mộ.

“Ừ!” 76Thu Hạ Hạ 85bỏ hộp b3cơm vào trong d1túi, hỏi 5alại: “Hot 54boy nhà cậu 7đâu? Cậu 9ấy không 11hẹn cậu 75đi ăn cơm casao?”.

Trương aNhã Tuyên a5cong môi, f4phàn nàn: 1“Thời 1gian này cậu 89ấy còn b0đến Nhã b2Đằng Các f3làm việc.”

“Hay facậu ăn trưa d2cùng bọn 9mình đi?” 46Thu Hạ Hạ 7chuẩn bị 70xong hộp acơm liền 8ađề nghị. 1 © Trương Nhã aaTuyên xua 6tay loạn bcxạ, “Mình 94không muốn 2làm cái bóng 1đèn! Cậu e6mau đi đi!”.

“Ừ! 4Vậy mình 85đi đây! dCậu mau đến f4căng tin ăn 7cơm đi! Bye d3bye!”

Thu 3Hạ Hạ tạm bdbiệt Trương 4Nhã Tuyên, 5cngân nga một a0giai điệu drồi nhảy 6chân sáo5tới lớp 89học của aÂu Dương 72Dị. Cô vừa 4định bước 7vào trong 0dlớp thì 6aphát hiện 37ra trong lớp dhọc trống 4btrải, ngoài fÂu Dương 9Dị ra còn 6ecó An Tuyết 9Kỳ.

An caTuyết Kỳ 8đang nói 73gì đó, nhìn d3thấy cô bcđứng ngoài 38cửa lớp, 5liền im bặt, 2không nói b0thêm gì nữa.

Thu bcHạ Hạ đứng f9ở cửa 5phòng học 4chớp mắt, 09sau đó nhìn 0Âu Dương 2Dị hỏi: 9f“Dị,ecậu có việc 3gì à? Mình 1bcó cần về 7lớp trước a6không?”.

“Không fcần đâu! bCậu vào eeđây.” 3Âu Dương f5Dị dịu 8dàng nói 52vói cô, đôi 0môi đangdmím chặt 84nhìn thấy 26cô liền fnở nụ cười eấm áp.

“OK!” 2Thu Hạ Hạ 30giọng trong 2trẻo đáp 7clại, ôm 93hộp cơm 4tiến đến cchỗ ngồi 8ccủa Âu Dương 8Dị, có thể efnhận ra tâm 8trạng của 1cô rất tốt.

Cô 3để hộp e8cơm lên bàn dcủa Âu Dương e7Dị, sau đó b0bắt đầu 04giúp cậu bthu dọn sáche1vở và đồ bedùng học d9tập để 3trên bàn. 6 © Thu dọn xong, fcô lại sắp cexếp sách bvở và đồe7dùng theo 2bthứ tự ebvào trong dngăn bàn. 6 © Xong việc, bacô liền 9kéo ghế bbên cạnh arồi thoải emái ngồi 9xuống, sau 8đó mở 57một hộp 79cơm trên abàn, ăn rất 4vui vẻ, hoàn e4toàn không 9ebị ảnh 6bhưởng bởi fAn Tuyết 2fKỳ.

An d6Tuyết Kỳ 03đứng cách ađó không bxa, oán hận acnhìn chằm f1chằm Thu edHạ Hạ một bflúc. Sau khi dphát hiện 56ra Hạ Hạ 39hoàn toàn 6không bị 3ảnh hưởng 2gì từ cô, 8quay sang nhìn 6Âu Dương 73Dị.

“Dị, 6mình có chuyện e7nghiêm túc 8dmuốn nói efvới cậu.”

Ánh 60mắt Âu Dương 0bDị chuyển 0từ Thu Hạ eHạ sang nhìn cAn Tuyết 5Kỳ, cậu 68khẽ cười,1điềm nhiên enói: “Cậu 8fcứ nói đi”.

“Nhưng…” 6dÁnh mắt 20của An Tuyết eKỳ liếc 5sang Thu Hạ d1Hạ ngồi 7cách đó 7bkhông xa.

Âu 5Dương Dị 7nhìn Thu Hạ 96Hạ đang a6ăn cơm rất f9vui vẻ, nói 08chắc nịch: b“Hạ 53Hạ là bạnddgái của 9mình. Mình 2chẳng có d3chuyện gì 5phải giấu 91cô ấy cả. 77 © Cậu muốn 8nói gì thì enói đi, còn 7không thích edthì có thể fđi. Bây d9giờ là giờ 30ăn cơm của 12mình”.

An bTuyết Kỳ 5giận dữ 0fnghiến răng, 2ánh mắt 1oán giận 9quét qua Thu fHạ Hạ. d5 © Nhưng chỉ ccmột giây 4sau, cô lại 0cười duyên 96dáng với 8Âu Dương cDị: “Nêu a3cậu không e8thấy ngại 2cthì mình 1bnói. Vừa 44rồi cậu 1nói rằng dThu Hạ Hạ 8là bạn gái 4của cậu bcó phải0không?”.

Âu 5Dương Dị e9gật đầu 4khẳng định: d3“Đúng 1fthế!”.

“Nhưng 65mình nhớ bemột năm 5trước, chúng 7ta vẫn còn cchưa chia 1tay. Vì vậy, 6theo lý, mình bmới là bạn egái chính 0thức của 1cậu, còn 1dcô ta…” 2bAn Tuyết 78Kỳ liếc aThu Hạ Hạ,3“là 8ekẻ thứ 00ba đúng không?”.

“Phù…” 4Cơm trong emiệng Thu 7fHạ Hạ phun 0ra ngoài, asau đó ho 3adữ dội 17suýt chút1nữa thì e3sặc chết.

“Hạ 4Hạ!” 7Âu Dương eDị kêu lên crồi chạy 13nhanh tới 0bên cô, nhanh e3tay lấy ra 0một hộp esữa to trong 66ngăn kéo, fcắm ống 3ehút rồi bđưa cho 8cô, “Cầm 4lấy này! 8Mau uống8ađi!”.

Thu 3Hạ Hạ nhận 8flây hộp 5sữa, hút bmấy hơi 0dài, cơn 6ho mới dừng 50lại. “Mình 4không sao. 3 © Híc! Các a5cậu cứ 3tiếp tục!”. 3 © Thu Hạ Hạ dnói xong, 50vội vàng 61cúi đầu 5eăn cơm, a4tai dỏng engược lên. e © Quả nhiên 9cô đã thành adkẻ thứ baba, cũng còn b7được gọi fflà hồ ly6tinh! Hồ aly tinh trong 55truyền thuyết 5đều vừa 2xinh đẹp f3lại vừa eaquyến rũ, 31không ngờ b8một người 1bcó nhan sắc 42bình thường enhư cô lại bcó cơ hội 5làm hồ ly e0tinh. Cơ hội1quý báu này f1cô nhất; f8định phải b7ghi nhớ, c8sau này có athể ba hoa 0kể lại 18cho con gái1cô. He he!

Âu dDương Dị 4chăm chú b5nhìn cô một 3lát, khẳng bađịnh cô 5không sao 3arồi mới 0đưa ánh8mắt giận edữ nhìn 0sang An Tuyết 8Kỳ, giọng f8vẫn chắc 9chắn như 7lúc trước: bd“Hạ 4Hạ không dphải là 54kẻ thứ 08ba! Nếu cậu 5vẫn cho rằng c5quan hệ giữa 5cchúng ta là cquan hệ yêu 4đương thì 6bây giờ 6mình có thể 40nói cho cậu 2biết, mình 2không thích 1cậu! Sau1này, cậu 4bđừng có bbquấn lấy 3mình với 47Hạ Hạ nữa! bbCậu hãy abnhớ là bạn 3gái của 0mình mãi 1mãi chỉ 3có một mình cThu Hạ Hạ!”.

“Phù!” 6Thu Hạ Hạ 36lại bị fsặc, phun 66hết cơm 9trong miệng 6ra, cô không 1hiểu tại 16sao Âu Dương 9Dị lại 2cnói “ác” ffnhư vậy? 7Xem ra sau 0này cô có 52lẽ sẽ phải 7đề phòng 07một chút anhất định 7không cho 2cậu cơ hội 6chia tay với 7cô.

Âu eDương Dị 1nhíu mày dnhìn cô, 4lấy giấy dăn từ trong ftúi đưa a7cho cô lau cmiệng, “Thu 1Hạ Hạ, 8cậu tệ 64thật! Bàn 7fcủa mình eeđầy những 90cơm và nước dbọt của 9cậu rồie4đây!”.

An 5Tuyết Kỳ agiận dữ 7enhìn cảnh f6thân mật e8của hai người, 06nụ cười 56ngọt ngào 3biến thành 2dữ tợn. 70 © Cô xinh đẹp, enhiều tài, 2bbố lại 7là chủ tịch 18hội đồng bquản trị 60học viện9bThanh Nhân, fetừ nhỏ 4btới lớn 13đều sống ctrong sự 02bao bọc, 97nâng niu của dmọi người,54vậy mà có clúc bị người 0ata hắt hủi, 4ghẻ lạnh, 66bị cự tuyệt bnhư vậy cư?

“Âu 7Dương Dị!” 3Giọng nói 1của An Tuyết 0Kỳ bỗng 1trở nên brất lạnh 9lùng.

Thu f6Hạ Hạ giật amình bởi aagiọng nói 2elạnh lùng fấy, liền ffhuých Âu 4Dương Dị 1có ý bảo1cậu lắng enghe lời cengười khác 6nói một 1fchút. Âu 7Dương Dị 9nghe lời, 7quay sang nhìn5fAn Tuyết f2Kỳ.

Nhìn 5sự thân 12mật của chai người, 33trong lòng 82An Tuyết 03Kỳ càng ecảm thấy fkhông thoải 1mái.

“Âu 3cDương Dị”, 8An Tuyết 1eKỳ lạnh 48lùng nhìn 8dcậu, nhếch 69mép cười dnhạt “mình dcnghĩ cậu 9cbiết tính bcách của cmình, đối 9với bất 9cứ thứ fgì mà mình fcthích, mình 4đều không3dễ dàng bbuông tay. 4 © Một năm etrước như f3thế nào 18thì một 7enăm sau vẫn c4y nguyên như 8thế!”. 3 © An Tuyết 0dKỳ cố ý d5nhấn mạnh 3hai chữ “một bnăm”.

Sắc 77mặt Âu Dương 3eDị bất ddgiác chuyển 8thành trắng c1bệch. Những 2sự việc 0của mộtbnăm trước 1từ từ hiện 76ra trong đầu 3cậu. Cậu dchớp mắt, cfnhìn cô cảnh agiác: “Cậuaađịnh làm f9gì? Mình cnói cho cậu 83biết, cậu 4muốn làm 41gì mình thì 2làm nhưng 7đừng có4động đến 8engười không 6liên quan 4tới chuyện 9cnày!”.

“A! f6Ở đây 65có người c2không liên 8equan gì đến 99chuyện này 2bphải không?” 34An Tuyết 5Kỳ cười 83khểnh, bây dgiờ biểu dbhiện của 3bcô độc 57ác còn hơn 2cả ác quỷ bdưới địa 07ngục, không 16còn một 0chút nho nhã, c2duyên dáng ffgiống lúc 10trước. “Ở b6đây có 7cậu với5mình, còn 4acó cả Thu 8Hạ Hạ. dc © Vậy Thu 4bHạ Hạ 3là người 4không liên c8quan đúng95không? Cô 2ấy không 83liên quan 7ư? Mình 5nhớ là 9cậu vừa 4cnói cô ta e7là bạn fgái, mãi 3mãi là bạn fgái của 6cậu. Không 7phải cậu 5vừa nói 56thế sao?”

Âu bcDương Dị 56từ từ 0nắm chặt btay thành 5nắm đấm, 6sắc mặt e8chuyển sang a2nhợt nhạt.

Bỗng 9nhiên, một 6bàn tay mềm bdmại nhẹ 27nhàng nắm echặt tay bcậu, mùi 03hương quen00thuộc khẽ bdlướt qua 5bmũi cậu. a9 © Sau đó cậu 79nhìn thấy 16thân hình ddmảnh mai 1bcủa Thuc7Hạ Hạ 50đứng trước dmặt cậu, 75“hứng” 9dlấy ánh 63mắt lạnh 03lùng của c2An Tuyết 87Kỳ.

“An 9Tuyết Kỳ!” 1Thu Hạ Hạ 0lạnh lùng 3nhìn khuôn 3fmặt tàn fnhẫn của bTuyết Kỳ, 6fngẩng cao 6đầu, đối 3mặt với 5sự lạnh 8lẽo của a3cô ta và d0nói: “Mình dkhông can 60thiệp vào 8câu chuyện ebcủa hai 1người là 6vì mình 8tôn trọng c6các cậu 9chứ không 02phải là 23mình sợ 9cậu, cũng 0không có anghĩa là 45mình sẽ 87nhịn để 87cậu đưa fbmình ra uy 6ahiếp Dị!”.

“Hứ!” afAn Tuyết 1eKỳ cười 19nhạt, không 5thèm đếm 1xỉa đến d0lời nói b0của Thu 8Hạ Hạ, 3nói ra những 09câu mỉa 9mai: “Thu 5Hạ Hạ, 64sự dũng 14cảm của 62cậu thật 5đáng khen dngợi! Chỉ ccó điều…”, 0ánh mắt 6của An Tuyết bKỳ nhìn 7qua vai Thu 8Hạ Hạ, 2nhìn Âu 22Dương Dị 0đang đứng esau lưng 8cô, tiếp 5tục hùng
hồn dnói, “chỉ e2có điều 35tôi không dbiết liệu 3arằng có 7ai đau lòng 2ehay không 70nữa!”.

Nhận 1era ánh mắt acô ta chuyển aesang nhìn dÂu Dương 3Dị, Thu 4Hạ Hạ 5lập tức 8quay người 4dvòng tay caôm lấy 2Âu Dương 5dDị, lạnh 67lùng nói 06với An Tuyết c4Kỳ: “An 40Tuyết Kỳ,79nếu hôm 6fnay cậu d3tới đây atìm Dị fdchỉ để 9nói những 0điều này 5thì mình 7dcó thể 73nói cho cậu 8biết điều anày: Dị ckhông sợ 75cậu! Mình 52càng không 8sợ cậu! cCậu có 73chuyện gì 0thì cứ fbtới tìm bmình! Làm 5người thì cfđừng có d1ngạo mạn 2quá!”.

“Được 59lắm! Thu 73Hạ Hạ, 24sự dũng 43cảm của 02cậu khiến 73tôi bái 4phục. Bây bgiờ, tôi crất có ehứng thú 84để “chơi” d9một trận dvới cậu 30để xem 06sự dũng 4cảm của 1cậu hay 35sự kiên3định của 3ftôi kéo 76dài lâu echơn?”
Thu 7Hạ Hạ bagật đầu dkhông do 5dự, sau b9đó không 67khách sáo a5tiễn khách: 4“Được! 4Cậu muốn 2“chơi” 65thì lúc 1nào mình 9cũng có 2dthể “chiều”! b5Nhưng bây ebgiờ là 97giờ ăn 23cơm trưa 2của mình 1fvới Dị, 9xin cậu fđừng có 8flàm phiền! fCảm ơn!”.

An 6Tuyết Kỳ afkhinh khỉnh 1nhìn hai bngười, 9fkhẽ mỉa 79mai rồi 5vênh mặt, 1dbước qua 60hai người 0ra khỏi 8lớp học.

Nhìn 78bóng dáng cfcủa An Tuyết 73Kỳ khuất 7bdần rồi 50biến mất, 8Thu Hạ Hạ 88mói từ 5btù bình58tĩnh lại. 8 © Cô quay đầu, a5lo lắng 1nhìn Âu 3Dương Di 2cquan tâm 31hỏi: “Dị, ecậu không dsao chứ?”.

Sắc 0bmặt Âu 67Dương Dị 1nhợt nhạt, 2cậu lo lắng 73nhìn cô: b“Mình fkhông sao, 19chỉ sợd2cậu…”.

“Dị”, 7Thu Hạ Hạ b1ngắt lời 9acậu, mỉm cccười nhìn cccậu, “Mình 9dđói bụng 67quá! Chúng ecmình ăn 8cơm đi được 0không?”.

Âu 9Dương Dị 6chau mày, 9bồn chồn anhìn cô ae“Hạ 18Hạ, cậu…”.

“Dị! 3aĐừng nói fchuyện này 2nữa, chúng f6mình ăn 1cơm đã!” 39Thu Hạ Hạ cvụng về 6fcắt lờifÂu Dương 9Dị. Dường 05như sợ 5cậu lại anói tiếp bđiều gì 89đó, cô 7liền ấn 4ecậu ngồi 3dxuông ghế 5eđẩy hộp f7cơm tới ftrước mặt 55cậu, thúc bgiục: “Dị, 5fmau ăn cơm 66đi, để d2nguội làe3không ngon fnữa đâu!”.

Âu e5Dương Dị 9nhìn cô 0giả vờ 0ebận rộn, 53sự lo lắng c9trong đôi 0mắt đen bahuyền càng 7rõ hơn.

Trước 6khi An Tuyết 0Kỳ tuyên cfchiến, Thu 34Hạ Hạ dkhông bao 08giờ ngờ 0một cô a1gái duyên 7dáng tới 7fmức có 31thể diễn bvai công 2chúa Bạch 2Tuyết vậy 28mà bỗng 76nhiên có8ethể trở enên độc 2ác, và có b3trái tim 9sắt đá 42đến như 09vậy. Cái 1gì mà trái 7tim nhân 7hậu, cái bdgì mà yểu 2điệu thục fnữ, tất ecả những dđiều đó 89đều là 0lừa đảo! 3aMười năm 4dsau nữa, d0Thu Ha Hạ 8ccũng không fdám tin vào 70cái gọi blà “trí 3dtuệ cổ 6nhân” 92nữa.

An fTuyết Kỳ 51quả nhiên elà người cđã nói 1elà làm. 1 © Sau hôm tuyên cchiến với 87Thu Hạ Hạ, 4cô ta triển 7fkhai kế 3hoạch, bắt 61đầu hành eđộng.

Ngày 4cđầu tiên, 9nhân cơ 1hội Thu 9Hạ Hạ ađứng lên dtrả lời 2câu hỏi, 5An Tuyết fKỳ đã 6lợi dụng bưu thế fchỗ ngồi 9của mình, 7nhẹ nhàng bdùng chân 00kéo ghế” 6của Thu aHạ Hạ 48ra. Thu Hạ 7fHạ chăm achú trả 6bài nên cfkhông chú 0fý, trả 5lời xong f3không phòng 8cbị ngồi7axuống, kết 6quả là ecngổi thẳng 7xuống đất, 3ecả lớp dcười phá 5lên. Thầy 5giáo tức fgiận trợn bcmắt nhìn dcô.

Ngày 5thứ hai, 51An Tuyết bKỳ đâm dthủng cả 22hai lốp d6xe của Thu f8Hạ Hạ, 8hại cô 8phải dắt6bộ mất dhơn nửa 9tiếng mới 07về tới bnhà.

Ngày 83thứ ba, ebÂu Dương 5Dị nghỉ chọc. Giờ 0căn trưa, 3Thu Hạ Hạ a3đang vừa cbăn cơm vớideTrương Nhã 2Tuyên ở 8trong nhà 0dăn vừa 41nói chuyện 07tào lao về fchủ đề 83“đại b2gia với1chân dài” 6thì An Tuyết 12Kỳ đi sát dqua chỗ dngồi của f1hai người, 3sau đó đại 87tiểu thư dhọ An “không 3ecẩn thận” 74vấp phải 7cái gì đó, 7tay cầm 6đĩa thức 3ăn lắc 6mạnh, bát fcanh nóng 81trong tay bd“vô 2ftình” c7đổ hết 46lên người dThu Hạ Hạ. 89 © Canh quá 11nóng khiến 85cô lập0etức như 2con cún bị 3người khác 1cdẫm vào 1fđuôi, nhảy 66dựng lên, b2tiếng
kêu 33thảm thiết 5suýt nữa bthì làm 3tốc cả 56mái căng d0tin. Vụ 29canh nóng 8lần này 34khiến hai b6cánh tay bavà chân 2etrái của 9Thu Hạ Hạ 60bị bỏng, bphồng rộp elên bác 10sỹ bệnh bviện trung 0tâm thị ftrấn kết aluận bị d2bỏng mức 4trung bình, 1fphải nằm dviện hai dngày.

Ngày 5thứ tư, 1Thu Hạ Hạ 9nằm trong fviện dưỡng 8thương, b8An Tuyết 22Kỳ nhân 72lúc người 3thân của 3cô không a6có mặt, 8“tốt 9bụng” 9ôm một ebó hoa không 3biết là fhoa gì mùi ehắc nồng 4nặc đến aethăm cô. 61 © Việc “thăm 4cnom” 9của An Tuyết 86Kỳ bao gồm eviệc dùng 7những lời 9lẽ độc cđịa mỉa d3mai Thu Hạ 6Hạ vài 7câu, sau bđó đặt ebó hoa xuống 8erồi đi. 2 © Với phong 60cách của 6An Tuyết 47Kỳ, tuyệt 66đối không e7dễ dàng 59buông tha a2cho cô như 0dvậy. Quả anhiên, nửa dtiếng sau, 3Thu Hạ Hạ 30đã biết 9được dụng 9ý “thăm anom”fcủa cô 0ta. Vấn f0đề nằm ddở bó hoa 5ccô ta giúp 5Hạ Hạ 86cắm cạnh 67giường 1trước lúc 3ra về. Không d4biết An e4Tuyết Kỳ 1bỏ gì vào 88trong bó fhoa mà thu 8hút từng 6bđàn, từng 60đàn ong 86tới. Lúc 6eđó, Thu dHạ Hạ fnằm ngủ 2trên giường 7fkhông để 8ý, bị ong 0dđốt đầy7angười.

Ngày 6thứ năm, aAn Tuyết 4Kỳ nhân clúc cô y abtá không 27chú ý, bỏ dthuôc xổ 11vào cơmb4trưa của 16Thu Hạ Hạ, 0không biết 0An Tuyết 4eKỳ mua thuốc 62loại gì 92mà hiệu 20quả vô4ccùng tốt. 8 © Thu Hạ Hạ 05ăn xong, 66chưa đầy 1một phút 8csau là có chiệu lực 5ngay tức cthì. Thế clà, nhờ 1phúc của 7An Tuyết 83Kỳ mà Thu 25Hạ Hạ 7còn chưa ahồi phục fbsức khỏe 0hoàn toàn esau vụ “móng 5lợn kho e0tàu” 11đã phải 56chạy vào 6nhà vệ csinh cả 0một ngày… b © Vụ ”thuốc 7xổ” 1lần này 63điều duy canhất mà b6Thu Hạ Hạ 45ngộ ra một adkết luận 5erất vô fvị là “thuổc a9xô do người a5có tâm địa 62độc ác amua thì cũng 1vô cùng 0độc”.

Ngày 6thứ sáu, fbAn Tuyết 7Kỳ mượn acđiện thoại 4của người 4khác nhắn 6tin cho Thu dHạ Hạ, 7lừa cô a4nói rằng: 9“Mình clà Âu Dương 5Dị, di động 7bcủa mình cbbị mất erồi, ví e0tiền cũng47bị người 44ta lấy trộm. 7 © Giờ đang c0mượn di 5dộng của 45người khác b0nhắn tin ccho cậu, a3cậu mau 8mang tiền 2dtới đầu 6thôn Khoai 1Môn, thị ftrấn Khoai 7bLang, thành 2bphố Dưa. 1d © Thu Hạ Hạ 5angây thơ f8vừa nhìn 5thấy cái 58tên Âu Dương 3Dị không e5nghi ngờ egì, tin ngay 37lập tức. d © Thế là 8cô cầm 3dtiền, ra feđi, hỏi 3đường 8tới lần 1thứ N, cuối 90cùng tới 11thôn Khoai31Môn vừa 67hoang vu vừa 8ahẻo lánh, 67kết quả elà tìm đến 9lúc trời f1đã tối 46đen, vẫn e9không tìm 80thấy Âu 67Dương Dị. 67 © Lúc này, b2cô phát fehiện ra ecó gì đó 2không ổn, 59liền lôi 3điện thoại 9gọi cho bÂu Dương fDị, mới 8dbiết là 40bị An Tuyết 86Kỳ lừa.

Ngày 64thứ bảy, aAn Tuyết 4Kỳ thừa 80lúc Thu Hạ 2Hạ không 4dđể ý, 1bí mật 62đi theo cô e8tới siêu 27thị lớn 7nhất trong 3thị trấn. 6 © Sau đó, fnhân lúc 3Thu Hạ Hạ a8đang chăm 2chú chọn5đồ, An 5bTuyết Kỳ ecbóc mã vạch cdán trên fvỏ ngoài 6ecủa một 8btúi thức 2făn, lựa 4lúc đi sát 7qua, lặng dclẽ dán ctrộm lên 25áo của 8Thu Hạ Hạ. 5 © Sau đó, 2lúc Thu Hạ 9Hạ bước 5ra khỏi 2siêu thị 4máy kiểm 9tra kêu nhức c6hết cả 1ctai. Hậu 67quả là 7ccô không 6những chẳng6mua được 52đồ mà 3lại còn 3abị bảo 2vệ siêu 9thị bắt eagiữ rồi 05thẩm vấn 3anửa ngày 7etrời.

Ngày b3thứ tám, afAn Tuyết 0Kỳ lợi edụng lúc feThu Hạ Hạ 0angủ trên f4bàn trong 93giờ nghỉdgiữa tiết 3ehọc, buộc 1trộm dây bfgiày của 4ccô vào góc 5bàn. Lúc 91sau vào học, aThu Hạ Hạc5bước ra, 9bị ngã 04xuống đất fcùng với bbchiếc bàn, 1esém tý nữa c5thì bị dép dẹt 6lép như 0tờ giấy 8fbởi chiếc 1bàn đó.

Ngày 5thứ chín, 1dường như 4tâm trạng 8hôm nay của 5cAn Tuyết 5Kỳ rất atốt, không dehao trí phí csức nghĩ 98cách trêu 36chọc Thu bHạ Hạ. f © Chỉ đơn 46giản đưa f1chân ra ngáng 35đườngckhí Thu Hạ 2Hạ đi qua 73chỗ cô, eThu Hạ Hạ a3lập tức abò như con 0acún con trên d1sàn. Nhưng 2điều không 19may mắn 3nhất lại 2nằm ở 4chỗ, lúc dđó chiếc e3váy đồng bphục chỉ6ngắn đến 7trên đùi 7của cô 9bbị tốc 37lên, lộ fra chiếc 2quần chíp ccó hai lỗ 62thủng nhỏ 1fdo chuột 49cắn. “Nghìn anăm gìn 1giữ, tan btành chốc 1lát”… b0 © Thu Hạ Hạ e9có cảm 7fgiác thểadiện của a9bản thân 25vì chuyện 1này coi như dđã ném cra Thái Bình 6Dương rồi!

Ngày fdthứ mười, 6An Tuyết e8Kỳ lại 3tiếp tục 4găm đinh b3vào lốp 82xe của Thu 73Hạ Hạ, 0ecô ta còn 2trực tiếp a7cầm khăn d6mùi soa nới 31lỏng ôc 9vít trên 23bánh xe, 2hại Thu 4Hạ Hạ fbkhi đang 1dđạp xe 52về nhà 45sau giờ 2tan học 1fthì lao xuống 33cống cả 9người lẫn 9cxe. Kết 15quả là 13lại tiếp 1tục “đến dethăm” fdbệnh viện 6trung tâm dathị trấn.

Lược c7bỏ những 6ngày tiếp b6theo. Mời 27các bạn 0asuy từ một eara ba…

Hơn c2mười ngày dnay, Thu Hạ edHạ vì những 92hành động bđộc ác 50của An Tuyết 9Kỳ khiếnabcô bị thương f2nặng, nếm 6trải rất 0cnhiều khổ 90sở. Đương 9nhiên là 14cô cũng c9không thể9để An Tuyết cKỳ dễ fdàng sống 2equa ngày. 3 © Khi An Tuyết cKỳ liên 6tục triển 46khai hànhb7động, Hạ eHạ cũng 0bắt đầu ekế hoạch 0trả đũa.

Ngày 6đầu tiên, 5Thu Hạ Hạ 9athay nước 1csôi trong 0bình trà 93chuyên dụng bcủa An Tuyết d3Kỳ bằng 83nước máy.

Ngày 6thứ hai, eThu Hạ Hạ 58thả chân 9gián cắt c0nhỏ vào btrong hộp 4cơm của cdAn TuyếtcKỳ.

Ngày 2thứ ba, 74nhân lúc 7An Tuyết 6fKỳ không ađể ý đứng 25lên, Thu 1Hạ Hạ 5elặng lẽ cdchờ đằng desau lưng f1lập tức 17lên kế 9hoạch vén fváy đồng bphục của 2eTuyết Kỳ 2lên, khiến4chiếc quần 8chíp có 0hình quả bdâu tây c4lộ ra, thu 60hút tiếng d6hút sáo 41và bàn tán 4ầm ĩ của dcả lớp. 2 © An Tuyết 29Kỳ tức 6fgiận tóm belấy Thu fdHạ Hạ, d9định tát 5cô thì bị eMạc Trầnd6Bạch kiên bquyết giữ 3ctay lại.

Ngày 6thứ tư, b1Thu Hạ Hạ detrong viện, d1không thể ftới trường dtrêu chọc 5An Tuyết 50Kỳ. Nhàn brỗi quá, 6acô liền 15viết hai 16bức thư, 5emột bức 0fthư mời 3dùng chính dtên cô, 4bnội dung 5đại khái cclà hẹn 6cô ta đến 6một công 49viên nào e4đó để 7bnói chuyện fcó liên 3quan đến 6dÂu Dương f1Dị. Bức acòn lại 4là một 8fbức thư 35tình dùng 44danh nghĩa 4của An TuyếtaKỳ. Sau 6khi dùng e0phong bì 4rất đẹp c8để đánh 0fdấu hai 5bức thư, e7cô liền f2đưa cho2Trương Nhã 7aTuyên, kêu a6Nhã Tuyên dnhét bức 72thư tình 0dvào trong 30ngăn kéo 7của “con ccóc đực” c6hay “nổ” anhất trường, 0bức còn 8clại đương 5cnhiên đưa 6bcho An TuyếtcKỳ.

Ngày 43thứ năm, cThu Hạ Hạ aquết một 7lớp keo 18trong suốt 68lên trên dachiếc ghế dduy nhất 0trong phòng 4bệnh, lúc 2An Tuyết 2Kỳ tới 9“thăm” dngồi lên cghế, kế 2hoạch của3Thu Hạ Hạ cfthành công 5emỹ mãn.
Ngày 92thứ sáu, b9sau khi giờ ahọc bơi ckết thúc, 83Thu Hạ Hạ 35nhân lúc 87An Tuyết c5Kỳ một23mình trong 3nhà vệ 4sinh ở phòng fthay đồ eđã ôm quần báo để 2ở ngoài 1của An Tuyết1Kỳ chạy f4mất, hại 3cô ta phải 8ngồi xổm f2hơn hai tiếng 9trong nhà c3vệ sinh, 90bị muỗi 5cắn sưng 26hết cả angười. 7 © Ố ồ! Đây 4cũng có 5thể coi 7như đã 40“trả 3được nợ” avụ “ong e0đốt”9của cô e2ta.

Ngày dbthứ bảy, 8Thu Hạ Hạ 6athừa lúc fasau khi An 1dTuyết Kỳ b1một mình dđi vào nhà 2vệ sinh, benhét trộm 6một viên athuốc “dọa dma” mua dở cửa bhàng bán 14đồ chơi cvào trongcvòi nước bở bên ngoài 93nhà vệ 98sinh. An Tuyết 5Kỳ giải bdquyết xong ccnhu cầu 2fcá nhânftừ trong f9nhà vệ 7csinh bước 3dra, theo thói 2quen đi ra 21rửa tay, 9ai biết 29được khi 66vừa mở 0bvòi, dòng 95nước từ 9trong vòi 14chảy ra 4bỗng toàn cmáu là máu, 6khiến An c6Tuyết Kỳ2gan to như athế cũng 2abị dọa acho chết f4ngất, cho a0rằng mình 2gặp phải 8cchuyện kỳ 8dị.

Ngày 0fthứ tám, 5Thu Hạ Hạ b4tìm thấy fmột trò c1đùa rất dbuồn cười 3ở trên fmạng, nóibrằng dùng 12tỏi chà 35xát trên 4đất cho 2fbong lớp 7vỏ lụa, ebsau đó cọ eexát thật cmạnh lên14ghế của 2người mà 75mình muốn 2ftrêu đùa, 97chờ người 94đó ngồi dlên, thì 18họ sẽ fkhông ngừng d“xì 6ahơi” aevà muốn 19đi vệ sinh. 8 © Thu Hạ Hạ 0đọc xong, 6cố ý tìm 6cách làm fthử nhưc2vậy một elần, không 7ngờ An Tuyết f8Kỳ lao vào 10nhà vệ a0sinh thật. c1 © Thế là 5đợi An 3Tuyết Kỳ 05chạy vào 86đó vài 9giây sau, dThu Hạ Hạ amang một ahộp pháo b6nhỏ không ccó gì nguy 3hiểm vào 33phòng vệ 3fsinh, châm flửa rồi fném vào 8trong, An 6Tuyết Kỳ 39sợ hãi 7la hét ầm 7ĩ, hình 42tượng thục dbnữ thường bngày hoàn 0toàn không 2còn sót 9lại chút 3fnào.

Ngày 49thứ chín, a3nhà trường btổ chức 1kiểm tra 2tác phong 32và đồng acphục, Thu 3Hạ Hạbôm mấy f3cuốn sách dbáo “cấm” ctừ nhà afMạc Trần 9bBạch về 73trường. a © Sau đó nhân 0lúc thầy agiáo kiểm etra bàn học 30phía sau 58An Tuyết 92Kỳ liền a0ném mấy ccuốn đó 8lên trên0bàn của 05cô ta. Thu 3Hạ Hạ cvừa quay 4người thì 78thầy giáo 4liền bước atới, tình 6cờ nhìn06thấy số f7sách báo 7đó mà An 9Tuyết Kỳ 6không kịp evứt trả bcho Thu Hạ 27Hạ. Thế 8là cô nương 4An Tuyết 8Kỳ “vinh bdự” 8được mời cftới phòng b2công tác 4chính trị 9học sinh, enghe thầy achủ nhiệm fbgiáo dục 7tư tưởng f9mấy tiếng efđồng hồ.

Ngày 47thứ mười, 92ý tưởng 3đã cạn, 7Thu Hạ Hạ fchỉ còn 4acó thể e3bắt chước etrò của 44An Tuyết 47Kỳ. Khi 81An Tuyết 0Kỳ đi ngang 4qua, Hạ 2aHạ nhanh 0chóng giơ 3chân ra ngáng46cô ta… de © Nhưng điểm 2khác biệt 9là An Tuyết 40Kỳ thông eminh hơn bbcô, chỉ 3cần bước75dịch ra 8alà đã có 41thể dựa avào bàn fbên cạnh 3rồi đứng 99vững.

Lược fbỏ những 1ngày tiếp 1theo. Mời fcác bạn 8asuy từ một 5ra ba…

Trải 62qua hơn mười engày giao eatranh, tuy 4Thu Hạ Hạ 9đã tận 56lực dùng d3hết năng 29lực của 8bản thân ađể đối 98phó với 6An Tuyết 8Kỳ nhưng 6lòng dạ 3dcô từ đầu achí cuối f9không độc 0ác như cô 3ta nên hết 6lần này 6đến lần bkhác chỉ 7có thể dsử dụng d9mấy chiêu a8thức cỏn 5con của bemột cô dbé chưa 2chiêm nghiệm dđược nhiều e5về cuộc 21sống, về c9cơ bản29chẳng có 66tác dụng 76gì với 44An Tuyết 33Kỳ. Nhưng 5fAn Tuyết 0dKỳ thì 90hoàn toàn a8vô cùng06độc ác bdvới cô, a5mỗi lần 1era tay cũng d5đều nhắm 70trúng da 39thịt của 6eThu Hạ Hạ, 2lần nào5ccũng khiến fcô bị thương achỗ này 3rồi bị 6thương chỗ 50kia. Việc bnày không 8thể coi blà trò đùa 6fnữa, mà 63hoàn toàn 6có thể 6nói rằng 23đây là 0sự tấn bcông.

Tuy c6nhiên, mặc 1dù toàn efthân bầm 1tím và bị 0thương, 9Thu Hạ Hạ 9cũng không e0châp nhận 07thua cuộc, b6càng không 5muốn làm 2khó Âu Dương 1Dị. Vì 9vậy, những 59ngày này,98Thu Hạ Hạ 09không làm 80cơm cho Âu 09Dương Dị 94nữa, sau ckhi tan học 4cũng khôngachạy tới cenhà Âu Dương 75Dị, thậm achí khi cậu d5hẹn cô cđi chơi, 4bcô cũng 1dùng hết e5lý do này 4tói lý do 6khác từ 0achối, thời 13gian gặp 72nhau cũng dhai người 9cũng dần 29dần ít bđi.

Khi ftan học e7buổi sáng b6hôm nay, dThu Hạ Hạ 15nhận được etin nhắn dcủa Âu 1dDương Dị,bnói rằng c6cậu ở 3dNhã Đằng aCác chờ 4cô tới 3ăn cơm. 40 © Thu Hạ Hạ 2chán nản 8nhìn vết78bầm tím b4trên cánh b4tay rất eelâu, đang e4định nhắn ftin lại d8từ chối 0lời đề anghị của 3Âu Dương dDị. Trương 1Nhã Tuyên f9đứng bên 13cạnh, nhìn 7cô rất 7lâu rồi 8hỏi:

“Hạ beHạ, cậu 8rất muốn 5đi phải 1không?”.

“Đương dnhiên là dmuốn rồi! d8Đúng là b“một c5ngày không f0gặp ngỡ fcba thu”, 23mình vớifaDị đã 4không gặp dnhau hơn amười ngày 2nay, gần 3dnửa thế dkỷ rồi.”

“Cậu 1có nói quá 2không đó?” 4Trương Nhã 4cTuyên khẽ bcười, nói 01tiếp: “Vì 3vết bầm6trên cánh d2tay mà cậu 6không dám 2đi đúng 84không?”.

Thu 2Hạ Hạ 3achu mỏ, 28khổ sở 5gật đầu: f1“Đúng 2thế! Nếu eđể Dị 2cnhìn thấy c5vết bầm etím này 85cậu ấy d5nhất định 3sẽ tra hỏi a0đến cùng. 37 © Nếu cậu 49ấy biết 5do trận f2chiến giữa d0mình và cAn Tuyết 5Kỳ làm 5ra thế này, 3thế nào 2cậu ấy 69cũng giận.”

“Ồ! f5Xem ra cậu eđúng thật 02là bị Âu 7Dương Dị 8dnuốt gọn 7rồi!” 3fTrương Nhã fTuyên bất2lực thở 0dài, sau cđó lôi ctừ trong 7ngăn kéo 46ra một chiếc 8áo dài tay d4đưa cho 3cô, “Mặcebvào đi! bÁo này là f4của hot 40boy nhà mình b5tặng mình 7đấy. Nói blà làm từ 1sợi gì 5quý lắm, 0mùa đông 55mặc thì cấm, mùa 48hè mặc 3dthì mát. ed © Cậu mặc 5đi, nếu 4dÂu Dương 4bDị có hỏi 39thì cậu b6cứ bảo amình cho 2cậu mượn fđể mặc 5chống nắng 0là được!”.

“Oa! 1Có loại 09áo thần 56kỳ như avậy sao?” 1Thu Hạ Hạ 3kinh ngạc, 6cầm lấy 47áo, mặc aflên người, b6quả nhiên 75có cảm 3giác mát 8amẻ, dễ 1chịu, giữa etrời nắng denhư vậy 8mà không52hề cảm b2thấy nóng 68bức chút 5nào.

Cô 7ngạc nhiên 1fngẩng đẩu cnhìn bạn 10thân, phấn 7bkhích tán 99thưởng: d“Nhã 8Tuyên, hot8boy nhà cậu fthật là 07lợi hại! 4Sao lại 62có thể f3tìm thấy 2bảo bối 7này kia chứ!”.

Trương 4Nhã Tuyên bcmim cười, 99vui mừng 8bvỗ vỗ evào vai nhắc e2nhở Hạ eHạ: “Đừng 07có nói nhiều e8như vậy 8nữa! Mau 22đi tìm Dị 3của cậu 79đi!”.

“Ừ! 52Ừ! Nhã 8Tuyên! Cảm 5ơn cậu! 2Lần tới 3mời cậu fđi ăn đồ 2Đài Loan c7nhé!” 42Thu Hạ Hạ 9cphấn chấn 9ôm lấy 1fbạn chí fcốt rồi 0cầm di động cchạy ra 56khỏi lớp.

Thu 9aHạ Hạ b6chạy tới 2bNhã Đằng cCác, từ 13xa đã nhìn 1cthấy Âu 4Dương Dị 0fngồi ở 8bàn gần 5dcửa sổ. df © Cô vui mừng 71bước nhanh 3tới trước eemặt Âu 78Dương Dị 8rồi ngồi 52xuống.

Đang adnhìn ra ngoài 1cửa sổ dnghĩ gì 4cđó, cảm e0giác có e1người ngồi fxuống đối d5diện mình,6Âu Dương cDị quay 4đầu lại. ab © Sau khi nhìn 2thấy người 3fđó là Thu 1cHạ Hạ, abcậu khẽ 0mỉm cười eedịu dàng, 2dánh mắt 4ấm áp tựa 2dòng nước flấp lánh 5fdưới ánh 80nắng mặt 1btrời.

“Hạ aHạ, cậu fcmuốn ăn fgì?” 21Cậu cầm 59quyển menu ecở trên 14bàn đưa eaqua cho cô, 6nhẹ nhàng 9hỏi.

“Ăn fagì cũng 3được!” 99Thu Hạ Hạ 9đỏ mặt 44cúi đầu, 68khẽ nói. c8 © Thực ra 1cô rât muốn 7ăn sườn 5rán ngũ 09vị hương, 4cũng muốn 8ăn tôm viên 0cdứa, lại 1con cả lẩu 8cá vừa 70thơm vừa 1mềm, sườn elợn xào 55măng, thịt 0gà áp chảo… 4 © Nhưng ánh 0amắt cậu ddịu dàng5quá đỗi, 2nhìn cậu fdịu dàng 2dnhư thế, 6cô cảm fthấy ngại 0nếu gọi 1fnhiều món 1như thế.

Âu 5Dương Dị 50cười, kêu adphục vụ 2tới rồi 32gọi đầy c5một bàn 08toàn món efThu Hạ Hạ 5athích ăn.

Chờ aphục vụ 3đi rồi, dThu Hạ Hạ enghiêng người, c8không khách 99sáo nhìn 8Âu Dương 38Dị từ 16trên xuống 83dưới, sau 1ađó nghi c0ngờ hỏi: 5f“Âu 93Dương Dị, fdtiểu tử a2cậu có 76phải đã4làm chuyện dgì có lỗi 2với mình 0đúng không? eTự nhiên d5lại tốt 73bụng như 83vậy, mời15mình một bbàn toàn fđồ ăn angon!”.

Âu 8Dương Dị f9mỉm cười 15ấm áp, a2ánh mắt 19sâu thẳm 4nhìn vào 90chiếc áo 2dài tay củadcô một agiây, làm 7như không 46phát hiện 98ra điều 7gì, nhìn 1cô không 9enói, trong 1eánh mắt 3có chút 7gì đó đau balòng.

Thu cHạ Hạ ebkhông phát 9chiện ra, achỉ cảm b1thấy hôm a5nay cậu 4dịu dàng 0vô cùng, 2trong lòng 83đoán rằng 7có lẽ hôm 76nay cậu 8bị ảnh 2hưởng bởi 14lượng hoóc 9môn tiết 4ra quá mức. cf © Nghĩ như 0avậy, Thu 2bHạ Hạ 1cúi thầp eđầu, đỏ 82mặt thẹn c2thùng.

“Hôm dnay, cậu 37làm sao lại 9im ắng lạ ddthưởng 4vậy? Bình 1dthường fakhông phải d2cậu líu1ríu như 20con chim sẻ a3sao?” acÂu Dương 48Dị mỉm 0cười, thu 3lại ánh 7mắt đau alòng, trêu6chọc theo a3thói quen.

Lời 27nói của 8cậu lập ctức khiến dThu Hạ Hạ 87không bằng flòng, “Cậu a1thì hiểu 14gì! Cậuf2không hiểu cmình! Mình 69vốn là emột người f2trầm tính. 44 © Híc! Híc! 5Những hành 17động nghịch 9ngợm mà fcậu nhìn ethấy thực 87ra chỉ là 8vẻ bề 30ngoài của 11mình!”. 73 © Có gì sai8sao? Thu Hạ f5Hạ cô không cdễ gì mà 3thẹn thùng 8được một 8lần, cậu 10có cần 64bóc mẽ79cô như vậy f9không?

“Á d7à! Lại bbcòn sách avở nữa f9cơ đấy! 9Tuyệt! Xem dra dạo này 65thành tích 7môn văn 44có sự tiến 3bộ rồi!” 8Âu Dương 0Dị cười, d0đưa tay 9vò rối 5mái tóc 9đen huyền dccủa cô.

Thu 1bHạ Hạ bvừa mới cdhồi phục fsắc mặt, 32vì hành 8động của 8cậu mà dlại đỏ elên, “Đừng37có nghịch 3dnữa! Đây clà nơi công dcộng đấy!”.

Cô fkhẽ né b1cái tay không 6biết an cbphận của 40cậu, sau ađó nghĩ 9ra điều agì đó, 9clại vui bbvẻ nói: ef“Dị, c8mình thông cbáo cho cậu 9một tin d5vui nhé! 4dCuối cùng 4thì Chung bNgọc Thanh 9ccũng xin dclỗi Trương 0aNhã Tuyên c1rồi, mà 9lại còn 6ccông khai etrưóc mặt fmọi người 0anữa cơ!”.

“Thật f1không? Vậy efthì tốt!” 44Âu Dương e4Dị khẽ ecười, không 5anhận xét 7gì thêm, atrán hơi anhăn lại, 3có chút 1erầu rĩ.

Bây dgiờ cô 0aấy đang 2vui như vậy, canếu lát 0nữa cậu dnói ra điều 35đó, cô 1ấy có chịu 5nổi không?

Nhìn fnụ cười dvui vẻ, 66tinh thần 6bphấn chấn acủa cô, 7trong lòng 4Âu Dương 4bDị cảm athấy u sầu, 6giống như d5những gợn 9dsóng trên acmặt hồ, fdlòng cậu 92cũng đang banhấp nhổm88không yên.

Một 2flát sau, 5những món 2ăn vừa 6gọi được 5mang lên.

Màu 3sắc, mùi 8vị của 2những món c7ăn thu hút 3Thu Hạ Hạ, 2dkhông còn c0chút gì 32giữ ý hay 6chí khí, 4cầm đũa c7lên là ăn 4xả láng. 9 © Âu Dương 5Dị ngồi 1eđối diện, eflặng lẽ 7nhìn côbfthỏa sức 91ăn, nhưng 32không hề cđộng đũa.

Thu f5Hạ Hạ d2vừa nhai 3bthức ăn 14trong miệng, b7vừa ngẩng ccđầu băn 0khoăn nhìn 1fcậu, líuderíu nói ekhông tròn bvành: “Dị, atại sao… e © cậu… không 93ăn… gì 78cả?”.

Âu 5Dương Dị 31cười rồi f7nói: “Hôm fnay, bụng ccdạ mình 56không tốt, 7cậu cứ 9băn đi!”.

“Ồ!” b7Thu Hạ Hạ a6vô thức ađáp lại d5rồi vui 2vẻ cúi edđầu, tiếp atục ăn.

Thời dgian còn 8lại, hai f8người đều 3fkhông nói 5egì, Thu Hạ e9Hạ chăm 0chú ăn, 2fÂu Dương8Dị chăm achú nhìn e0cô ăn. Thu b6Hạ Hạ 4ăn đến 2lúc không 6thể nhét bthêm được bnữa, ợamột cái 7rồi cầm ccgiấy ăn ctrên bàn 68lên lau miệng, evẻ mãn f7nguyện.

“Dị, 50cậu ăn 97tiếp đi, dmình đi 7rửa tay 2cđã!”

“Ừ! 5Cậu đi eđi!” acÂu Dương 5bDị gật 7đầu, nhìn 5etheo dáng 04người mảnh 5mai của 82cô khuất 62dần sau edàn hoa dây 9aleo cách dđó không 8xa.

“Sao 75thế? Không eđành lòng cbphải không? 5Hay là không 6nỡ? Có 37cần mình 55giúp không?” 9cMột dáng 1người yêu 9kiều nhìn 02qua cửa a0sổ, một fmùi hương enhẹ nhàng 91lan tỏa 0trong không bdkhí.

Âu 1Dương Dị dbthu ánh mắt 0nhìn về 2phía dàn 30hoa dây leo 97lại, không 63thèm nhìn fcô gái xinh 7xắn ở 57bên, sau 8khi lạnh clùng nói: 37“Việc 4fmình hứa 4với cậu, b7mình đã e3làm rồi!9Hãy nhớ 9sau này tránh 3xa Hạ Hạ 6ra!”, dcậu đứng 8clên đi về 8ephía quầy d8lễ tân 0của nhàcbhàng.

Thu 4dHạ Hạ 3từ phòng fevệ sinh dbước ra, fkhông nhìn aathấy Âu 1Dương Dị 2ở chỗ fngồi, trong 5lòng cảm fthấy thắc f9mắc, liền bfđi tới 56chỗ người 35phục vụ, 8bsau khi cúi 4đầu lịch8sự chào b2cô, phục 9vụ nói:

“Thưa ecô, người 42ngồi cùng ecbàn với dcô đã thanh 2dtoán rồi. d © Lá thư này 20là thứ 8eanh ấy nhờ 0fchúng tôi a8giao lại a2cho cô.” 00Nói rồi 7anh ta đưa elá thư cho facô.

Âu dDương Dị 3fđang chơi 54trò gì vậy? 8Chơi trò 8dtrốn tìm b4sao? Thu Hạ 7aHạ băn 44khoăn nhận 78lấy lá 5thư.

Lúc 6quay trở 8lại lớp bhọc, mắt 0Thu Hạ Hạ 2đã đỏ 79mọng.

Lúc b1đó là thời 3gian nghỉ c3trưa, trong 3lớp ngoài deTrương Nhã 32Tuyên và 2eMạc Trần fBạch ra edchỉ còn f4lại hai, 3fba học sinh 67chăm chỉ 4ađang thảo 2dluận về aabài tập.

Trương 25Nhã Tuyên fvà Mạc f4Trần Bạch 2enhìn là 81biết Thu 26Hạ Hạ 1vừa khóc, 65lập tức47quan tâm, 2vây lấy 2bcô rồi 5dhỏi.

Trương 85Nhã Tuyên acấn cô ngồi 2xuống ghế 1rồi cầm 2chiếc khăn dưót giúp 0cô lau mồ5ahôi trên 5trán, quan 9tâm hỏi ddcô:

“Hạ 47Hạ, có fbchuyện gì c6vậy?”

“Hu…” 5Được người 9bạn thân 2hỏi han, a2những giọt bnước mắt a6của Thu 4eHạ Hạ 3lại trào 2ra. Cô vừa 7ckhóc lóc aỏm tỏi evừa nói b6đứt quãng: a“Âu 35Dương Dị… e9 © Âu Dương3Dị… Cậu 2ấy muốn echia tay mình…”.

“Đã c5xảy ra chuyện 01gì? Cậu 6nói rõ xem 2nào!” 0Mạc Trần 8Bạch chớp 7fcặp mắt ahoa đào, cđầy quyến f4rũ, nghiêm 86túc nói.

“Hu… 91 © Các cậu axem đi…” 36Thu Hạ Hạ 3khóc nức, f0đưa tờ 0fgiấy màu bxanh nhạt 32đang bị7nắm chặt btrong tay 21cho Mạc bTrần Bạch.

Mạc 70Trần Bạch 73cầm lấy 3bức thư, 5cùng đọc 5với Trương eNhã Tuyên.

Nội 7dung bức 62thư rất 1ngắn. Chỉ 0viết có 01mấy câu:

Hạ a7Hạ, trải fqua những b7ngày ờ 1bên nhau, 90mình phát ahiện ra 8tính cách 66của chúng2ta không 8hợp. Chúng 78ta chỉ thích 50hợp làm 8cbạn bè 4bình thường 95thôi. Xin 0alỗi cậu!

Âu a9Dương Dị


Lý 5do chia tay 16như vậy, 5nếu là 83người khác cthì Mạc adTrần Bạch 6và Trương 33Nhã Tuyên 63có lẽ còn e6có thể 45tin chứ 76nếu là 5Âu Dương 0Dị thì 76quá kỳ clạ. Rõ d2ràng Âu73Dương Dị 6và Thu Hạ 3cHạ yêu anhau đến 2echết đi 9sống lại, ehơn nữa 5những ngày 03qua, mọi 24người đều cđược chứng f0kiến tận 75mắt niềm 7hạnh phúc angọt ngào 02của họ. 09 © Nếu lýe5do chia tay cquái quỷ fdcủa hai 5người là a9do tính cách 1không hợp cnhau thì 63chẳng có d2ai thèm tin c9ngoài Thu dHạ Hạ 5đã yêu 8đến u mê a9đầu óc.

Trương 6Nhã Tuyên 1chăm chú 1nhìn bức athư một dlúc rồi 9cquay sang anhìn cô fbạn thân8và hỏi: a“Hạ 9Hạ, gần 7đây giữa 04cậu và c3Âu Dương cDị có phải 65là đã xảy 96ra chuyện 0gì rồi 4không?”.

Thu 3Hạ Hạ 4achấm nước 2mắt, lắc 2đầu: Không e6có, mấy 75ngày nay cmình bận a1nghĩ cáchb4trêu chọc 0An Tuyết 4Kỳ đến 03mức không ccòn thời 4gian mà đi btìm Dị. 26 © Hơn nữa, 8gần đây c6mình bị ddAn Tuyết 78Kỳ hại 6tới mức c7toàn thân 4dbầm dập 2nên chẳng 07dám đi gặp 5cậu ấy”.

Trương 3Nhã Tuyên 37nhíu mày 55nghĩ ngợi 0nghi hoặc: a“Nếu 0chỉ đơn 3giản như 7vậy thì7Âu Dương baDị không 3thể viết 9thư như 2thế này fcho cậu, 3cnhất định 54là cậu eđã để 47lọt mất 3thông tin 1equan trọng d7nào đó”.

Lời d4nói của acTrương Nhã 8Tuyên khiến e3Thu Hạ Hạ 1tạm ngưng 9khóc, nhớ 1lại từngbbchút một, 4ecô mở to 60đôi mắt 7ầng ậng 9nước, lau 0nước mắt, 3lắc đầu dnói: “Mình 4bnghĩ mãi 9mà không 4ra có gì 5không ổn! 8Lần gần 2đây nhất dagặp nhau c8vẫn rất 64tốt đẹp,5mình bị c1nghẹn, cậu eấy còn evội vàng 4blấy sữa 1echo mình 74uống.”

“Lần 4gặp nhau b8gần đây cnhất là e6lúc nào?”

“Chính 46là cái hôm 3mình rủ 9cậu ăn 0cơm cùng bbọn mình, acậu nói 22cậu không 60muốn làm 2cái bóng 6đèn ấy!”

Trương bNhã Tuyên b5quay đầu 3lại, lặp 61tức nhớ 1ra. Như một c4tia lửa 4dđiện xẹt fqua, mộtatình tiết 8vụt qua 36trong đầu 7cô. Mắt ecô sáng 4blên, vội 21vàng nhìn b3Thu Hạ Hạ 8nói: “Mình 02nhớ hôm cdđó rồi! aMình vẫn 97còn nhớ atừ hôm 2đó trở a9đi, An Tuyết 4Kỳ bỗnganhiên thực 0fhiện một alô một 1lốc những 6trò chơi 11khăm cậu 2đúng không?”.

“Không 4phải bỗng b4nhiên đâu!” a5Thu Hạ Hạ bchu mỏ ấm 78ức, “Hôm cbđó, lúc 27mình đưa1hộp cơm 1acho Dị, 8fcô ta cũng 99đang ở 9trong lớp. bd © Cô ta lấy f7sự an toàn 3của mình 32ra để uy 39hiếp Dị. 0 © Trong lúc 8tức giận, 6dmình đã 42cãi nhau 0với cô 8ta”.

Đứng 37im lặng 6từ nãy dtới giờ, 9cuối cùng 3Mạc Trần aBạch nghĩ 62ra điều egì đó, 7kinh ngạcfkêu lên 76ngắt lời 7của Thu dHạ Hạ: dd“Cuối 66cùng mình 0fcũng hiểu 8dtại sao ehồi đầu 05mình thấy a5An Tuyết 12Kỳ rất 82quen rồi!”.

“Tại 0asao?” aTrương Nhã 5Tuyên hỏi 8lại như d6một phản 1dxạ.

“Mình 7fnhớ ra rồi! aTrước đây, 03mình đã 4ctừng gặp 9cô ta!” 8Mạc Trần 1Bạch chóp 18mắt, khẳng dđịnh chắc 3fchắn rồi 3quay sang, 7sững sờ 4nhìn Thu efHạ Hạ chỏi: “Cậu c6có còn nhớ 2buổi tối 11hôm đó acủa một 43năm trước 9không? Cô fgái đã adkéo mình 37đi ấy?”.

“Ai 57cơ?” d2Thu Hạ Hạ d8ngây người d9hỏi, nhất ethời không fphản xạ ckịp.

“Mình 9dđã từng b7nói với 30cậu rồi 5dmà. Đó 3là cô bạn 6mình quen bdtrên mạng, 7cô ấy bị 77vu oan là 6lấy trộm atiền của ecbạn học, 0csự việc 43bị làm eầm ĩ lên. f © Bạn bè ftẩy chay, 55bố mẹ6gây áp lực, 5anhà trường
gây 5dsức ép 7với cô 5ấy. Cô 1ấy sợ 4equá nên dachạy tới 3enhờ mình a4giúp chạy a2trốn ấy, 83có nhớ 0akhông?” 14Mạc Trần 96Bạch sốt 6ruột nhìn 2cô, hỏi 5bgấp gáp.

Thu 02Hạ Hạ 11nghĩ một 31lát, cuối f8cùng cũng b0nhớ ra chuyện 9đó liền 13gật đầu, 1“Mình2nhớ ra rồi!”.

“Cậu acó biết c9ai vu không 28cô ấy không?”

Thu 90Hạ Hạ c9thất vọng 07lắc đầu. 67 © Lúc ấy 3cô không 73có mặt etại hiện 2etrường, acô làm saocdmà biết 51được?
“Là 4An Tuyết 2Kỳ!”

Lời 6nói của 3Mạc Trần 6Bạch như emột quả 8dngư lôi crất có 8uy lực được eném xuống 2biển Thái efBình Dương, d3ngay lập 4btức dấy 7lên sóng 0cto gió lón.

Thu 7fHạ Hạ 5và Trương e4Nhã Tuyên 7kinh ngạc c6nhảy lên, 0không dám 4dtin, nhìn d9chằm chằm 8vào Mạc 00Trần Bạch 7kêu lên: 4a”Cậu nói 8có thật ckhông?!”.

Mạc 41Trần Bạch agật đầu, atiếp tục 8dnhớ lại 8rồi nói: 6“Cô 5gái đó 9đem lòng 0thương thầmenhớ trộm 3Âu Dương 3Dị, âm 0thầm gửi e6cơm hộp dcho Âu Dương d3Dị. Lúc 0bây giờ, cAn Tuyết 0Kỳ là bạn 0agái của 9cậu ta. 7c © Sau khi An cTuyết Kỳ ebiết chuyện b6này, cô fta ỷ thế 93có bố là dechủ tịch fhội đồng a6quản trị 5acủa trường 29đã vu không 48cô bạn 13đó ăn trộm 2tiền của 30bạn học, 8dùng thư 5enặc danh deđể gây 8aáp lực ctâm lý khiến acô bạn 16ấy thôi 8học. Hôm d4đó, cô eấy nhờ 3mình đưa 75đi trốn, 7cmình không 7giúp mà 0đưa cô 4ấy đến 64phòng hiệu aftrưởng 1dhọc viện 8Thanh Nhân 63để giải 6thích, sau cđó nhìn bthấy An cTuyết Kỳ”.

“Không 5ngờ An Tuyết 0bKỳ xinh cđẹp như 5vậy nhưng 70lòng dạ b5lại độc 76ác đến 6thế!” bThu Hạ Hạ 48rùng mình bnhận xét.

“Nhưng 1aviệc này ecó liên 57quan gì tới 36Thu Hạ Hạ 9fcơ chứ?” 4Trương Nhã bTuyên chăm2fchú nhìn aMạc Trần bBạch, “Mạc 4dTrần Bạch, acậu định 5nói gì phải 60không?”.

“Ừ”, 4dMạc Trần 1aBạch gật 3ađầu, quay d7sang nhìn f5Thu Hạ Hạ e7rồi nói: 9“An Tuyết 6Kỳ là người 5brất mưu 5mô, mình dthấy là 2cô ta sẽ 3fkhông dễ addàng buông 91tha cho Âu 7Dương Dị 7đâu. Thêm d3vào đó 56là chuyện 7cậu vừa bnói, mình bnghĩ đi 26nghĩ lại, athấy có dekhả năng d2An Tuyết efKỳ đã bdùng cách 6bgì đó để b3uy hiếp 36Âu Dương eDị, buộc cecậu ta phải2chia tay với 0bcậu”.

Trương 0Nhã Tuyên 21đứng bên 76cũng gật dđầu phụ 46họa theo: 8“Mình 1cũng nghĩ 7như vậy. 6d © Mình thấy 9Âu Dương 3eDị không 2phải là 02người vô 0trách nhiệm eatới như f1thế. Bứcathư chia ctay này có 7lẽ là do 2An Tuyết bKỳ buộc f0cậu ấy fphải viết”.

“Như 8vậy thật e1sao?” b2Thu Hạ Hạ 4dnghe xong b5thẫn thờ, dnhất thời 8ekhông có dphản ứng 56gì với etình tiết 3mang tính b8chất bước 9ngoặt này.

“Ừ!” e6Mạc Trần bBạch gật 7đầu, mắt 3nhìn ra ngoài b1cửa sổ, 06ngắc ngứ d5nói: “Tuy 5amình không fthích tên b3tiểu tử 65Âu Dương 08Dị nhưng 5Trương Nhã 3Tuyên nói 1đúng đấy. 1 © Tính cách 2của hắn 80cũng tạm 33được, 3tuy cái vỏ 7bề ngoài 97trông có cdvẻ non choẹt bamặt búngb9ra sữa và eẻo lả.”

Sau 39khi nghe Mạc dTrần Bạch 89và Trương 28Nhã Tuyên 8phân tích, 46Thu Hạ Hạ 8từ chỗdoán giận b5tới mức f2không thiết dcsống dần e2dần lấy flại tinh 5cthần. Cô dnhìn nghiêng 12Mạc Trần 26Bạch đang 4giả vờ cnhìn cảnh 2vật ngoài 69cửa sổ, 88lấy khuỷu 45tay huých 3vào lưng9ccậu, cười dcchế giễu: 81“Hey! c1Muốn khen a0ngợi Dị 1của mình 5thì cứ 3dnói thẳng f2ra đi! Namc1nhi đại 2trượng d3phu gì mà 7ecứ thẹn cthùng, ngượng 6ngùng như fcon gái, 3trông khó1coi lắm!”.

“Ai 91thèm khen aacái tên 02ẻo lả 0ấy? Cậu 13đừng suy 28từ bụng 75ta ra bụng dngười có 4eđược không?” 4Mạc Trần 2Bạch giọng a0ồm ồm, 1atai đỏ 9lên tự 7tố cáo 57mình.

Chứng e6kiến vụ 4cãi nhau fenhạt nhẽo 2bcủa hai 5người, 1Trưong Nhã 1aTuyên không 2nhịn được e2cười, cầm 18cuốn tạp bchí trên 8bbàn đi về 93chỗ của fmình, yên 21lặng đọc, 5không đểd0ý tới câu e1chuyện của 0hai người dbọn họ 5nữa.

Hai 6engười nhàn 1rỗi tiếp 16tục câu 2chuyện vô 1dvị.

“Mạc 2Trần Bạch, 55cậu thừa cnhận đi! fMình sẽ 9ckhông cười a7cậu đâu!” 50Thu Hạ Hạ 24chu mỏ nói 7mà không f4cười, nhưng 47thực tế athì mắt 14và môi đều 8không che 36giấu được f9ý cười 04nhạo.

“Này! a7Nha đầu 7thối cậu 7có ý gì a3hả?!”

Mạc 7Trần Bạch ftức giận f7cúi xuống b9định tiến 3hành giáo 3dục kiểu ebạo lực dvới cô. 01 © Thu Hạ Hạ 98linh hoạt flách người 4luồn qua 6cánh tay 2cậu, nhanh dchóng chạy 8ra ngoài 97lớp học, 6vừa chạy a5vừa quay 9đầu làm 4mặt quỷ 7fvới cậu, 7cười hi 83hi nói: “Là 4ý hiện 24lên trênccmặt đấy!”.

“Nha dđầu thối, cecậu đừng 2ccó chạy!” aMạc Trần dBạch giận b6dữ, quay 2bngười đuổi7theo.

Hai fngười kẻ dtrước người bsau chạy bera khỏi 95lớp, trên eđường 4dđuổi nhau 0avừa cườibavừa chế 8bgiễu. Không eai chú ý 8ở góc hành 44lang bên 5bkia, một eecặp mắt 03đen láy eđang lặng dlẽ nhìn bhai người.

“Xem 4ra Thu Hạ 2Hạ cũng 7không thích 8cậu như 3ftưởng tượng 1enhỉ? Cậu bvà cô ấy 2vừa mới 3chia tay mà febây giờ 3cô ấy đã 66mặt mày 7rạng rỡ 1chơi trò 11đuổi bắt f2với ngườiacon trai khác 2rồi.” fAn Tuyết 9Kỳ khoanh 2ahai tay trước 7ngực đứng 1acạnh Âu eeDương Dị, d9giọng giễu 5cợt.

Âu 7Dương Dị 4dkhông hề fdphản ứng f2lại lời 8nói rõ ràng 2có ý châm f8chọc của 6cô ta. Cậu3lẳng lặng 08nhìn hai 4người đang 09náo loạn aở cách eđó không 4xa, trong ecặp mắt 7đen láy40các sắc 0fthái đau b8khổ, buồn ebã, hài 47lòng lần 2lượt thoảng 6qua. Âm thầm bquan sát9một lúc, 80Âu Dương 8dDị khó 32khăn lắm bmới thu 23được ánh 2fnhìn về arồi kiên b9quyết quay 5engười bước 9cđi theo hướng b7ngược với fbhai người 7đó, động fftác nhanh 7mạnh đó32bỗng như 3dừng lại, 8cậu lại a5không thể 27rời xa được…

An 81Tuyết Kỳ 8bcười nhạt, 94buông hai btay xuông 23đi tới 6bên cậu, 2lạnh lùng 4chế giễu:6c“Sao 69thế? Không 33nỡ xa người byêu bé nhỏ 77của cậu 36phải không?”.

Âu bDương Dị ddừng bước, fchai tay buông bthõng rồi 67từ từ 13thu lại d8thành nắm f9đấm. Cậu 5nhẹ nhàng 5quay người 49sang, lạnh fdlùng nói: 5d“Mình 6đã rời 6xa Hạ Hạ 4rồi, mong9rằng cậu 4sẽ tuân 33thủ lời 05hứa, sẽ 4không làm 65phiền cô dấy nữa!”. 2 © Nói xong, bhai chân60bước một fmạch về 48phía trước, 46cũng không 1quan tâm 3exem An Tuyết 7Kỳ có theo 8kịp hay e7không.

Đi fmột lúc 6rất lâu, 2cuối cùng 2dường như dbcậu cũng 3để sự 2giận dữ 69bên trong 8tuôn ra, dbước hơi 1cchậm lại. 4 © Hai tay đút 47túi quần, 1bước chậm 77rãi về 63phía trước. 5e © Cậu thở4ddốc nói cvới An Tuyết 21Kỳ ở đằng 8bsau: “Mình 6bđịnh sau ckhi tốt anghiệp trung aehọc sẽ17nộp đơn 5fđi du học. 81 © Nếu có 32thể thích e9ứng với 2cuộc sống aabên đó, 20mình sẽ d6ở đó một1thời gian 73dài để f6học cách f3quản lý dcông ty cùng dbố. Cậu… 5 © hãy quên 3mình đi!”.

“Mình b6sẽ đi cùng 9dvới cậu!” dAn Tuyết dKỳ nói 87không do cdự.

“Việc 6này không dthể được! 2eMình không 67thể đưa 61cậu đi 68cùng.” abÂu Dương 52Dị nhẹ3nhàng nói, 56giọng điệu 0frất chắc 1chắn.

“Tại d4sao?!” 5dAn Tuyết eeKỳ chạy bmấy bước dvòng qua atrước mặt 85cậu, giận 8dữ nói, 3“Thua9Hạ Ha đã 63không còn 5là bạn 5gái của ecậu nữa drồi. Tại 64sao cậu 17vẫn không fchịu tiếp0cnhận mình?”.

Cuối 1cùng, Âu 9Dương Dị c2cũng dừng 7bước. Cậu 5lạnh lùng cfngẩng đầu 3nhìn vào 5mắt An Tuyết dfKỳ, nói 84rõ ràng 48từng câu d7từng chữ: b3“Cậu 0vẫn còn 3chưa hiểu 42sao? Kể 8bcả không 0có Hạ Hạ 59thì mình 3cũng không cthể ở ebên cậu! 2Với tính 74cách ghê 1agớm, ngangb5ngược của 9dcậu, mình dhoàn toàn 3không thể 45chấp nhận. d9 © Một năm 8ctrước, 78chỉ vì 9emột cô 9egái yêu 3dđơn phương 00mình, cậu d4ỷ thế b5là con gái 04chủ tịch dcủa trường ccvu không 3ftội ăn 2cắp cho ecô ấy. a © Hành động 0chiếm hữu 66mạnh mẽ 6của cậu a9khiến mình 8sợ, khiến68mình ngột a8thở. Cậu 4ekhông hiểu 68phải không? 9Bây giờ, 1mình có 97thể nói 72rõ ràng d6cho cậu 9biết, bất 84kể là có 36chuyện gì 02xảy ra thì 9Âu Dương feDị mình 6cũng không 3fthể yêu6fcậu!”.

Cô 1không hiểu! eCô không 4hiểu! Tất decả mọi dthứ, cô cđều không 5hiểu! Cô 11chỉ nghe1thấy cậu 5dnói, bất 4kể là có 1chuyện gì axảy ra thì ebcậu cũng 68không thể c2yêu cô!

Có fthật là 9bất kể 74là chuyện cgì cũng 3akhông được 7dkhông? Nếu 6là danh dự 4của cậu,6btiền đồ 5của cậu, 2thậm chí elà sinh mạng ccủa cậu 24thì sao? 5aNêu là những d4điều này0thì cậu 4ccòn dám acnói chắc 3chắn là 2không được 8hay không?

Cô 5thực sự arất muốn e3biết câu 6trả lời 6enày!

An 81Tuyết Kỳ 26nhếch mép, cbnặn ra một 6nụ cười 9kỳ dị.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: