truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 35:Lời nói dối ngọt ngào 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Từ sáng sớm bác sĩ đã
đến đưa Mai Mai sang một phòng khác để chụp não và  làm những kiểm tra cần
thiết.Lạc Dương đứng ngoài bồn chồn lo lắng vô cùng.Dù lòng nóng như lửa đốt
trong lúc đợi kết quả anh vẫn cố tỏ ra bình thường,động viên bố mẹ và
Elina.Bình thường một cuộc kiểm tra chỉ mất khoảng nửa tiếng nhưng bây giờ đã
quá 15 phút rồi vẫn chưa thấy bác sĩ ra khỏi phòng.Đang lo lắng tột cùng thì
cửa phòng mở ra.Y ta đẩy giường bệnh của Mai mai trở về phòng.Bác sĩ buồn bã
đến bên Lạc Dương

-Tôi rất tiếc khi phải
nói rằng vụ tai nạn này đã để lại một di chứng vĩnh viễn.Mai Mai bị mất một
phần trí nhớ.Cô ấy có quên ai trong các vị không?

-Không thể thế được.Mai
Mai rất bình thường,cô ấy nhớ tất cả mà –Lạc Dương sửng sốt hỏi lại nhưng đáp
lại câu hỏi của anh chỉ là một cái lắc đầu não nề.Mọi người trở về phòng của
Mai Mai,Tử Long đang đứng trước cửa,hai tay đút túi quần,ngước mắt nhìn xa xăm
đầy suy tư.Lạc Dương bực bội khi nhìn thấy Tử Long. Anh hằm hổ tiến tới

-Cậu đến đây làm gì nữa?

-Cho em vài phút được
không? Em xin anh đấy,vài phút thôi –Tử Long van nài,ánh mắt tha thiết.Lạc
Dương cũng hơi động lòng,anh ngậm bồ hòn làm ngọt để Tử Long vào với Mai Mai
một chút.Tử Long mở cửa từ từ đi vào trong.Anh thấy Mai mai đang cười,nụ cười
rất thanh thản và mãn nguyện.Anh tiến lại bên cô,kéo cái ghê ngồi xuống thật
gần,nói khẽ

-Mai mai,em thấy trong
người sao rồi?

-Anh là ai? –Mai Mai ngơ
ngác nhìn Tử Long.Câu nói của cô làm Tử Long sững người,tim anh như ngừng
đập.Anh không tin những gì mình vừa nghe bèn hỏi lại cô

-Anh đây mà,anh là Tử
Long,em sao vậy?

-Tử Long? Tôi không
quen,anh mau ra khỏi đây đi –Mai Mai quay mặt sang hướng khác không nhìn Tử
Long nữa.Cô sợ nhìn anh cô sẽ không thể nào hoàn thành tốt màn kịch này được

Quay trở lại khoảng thời
gian đang làm xét nghiệm……………….30 phút trôi qua cuộc xét nghiệm đã kết thúc,bác
sĩ cầm kết quả gật gù cười cười nhìn Mai mai

-Tốt lắm cô bé,cháu hoàn
toàn bình thường

-Bác sĩ,khoan đã,cháu
muốn nhờ bác sĩ một chuyện –Mai mai vội gọi giật lại trước khi ông bác sĩ ra
ngoài

-Gì vậy cháu?

-Phiền bác sĩ nói với
mọi người giùm cháu là cháu bị mất một phần trí nhớ được không ạ?

-Cái gì? Cháu bảo sao?
Cháu làm thế làm gì ? cháu bình thường mà ! –ông bác sĩ sửng sốt
trước đề nghị quá đỗi ngớ ngẩn của cô.Người ta mong được bình thường chẳng được
đằng này người đang khỏe bình thường lại muốn mất trí nhớ

-Làm ơn ! cháu biết
làm thế này thật là ngớ ngẩn nhưng quyết định này có liên quan đến hạnh phúc
của cháu và của cả hai con người nữa

Mai Mai nhìn ông tha
thiết khiến ông rung động. Ước nguyện ngớ ngẩn ấy có liên quan đến hạnh phúc cả
đời cô bé này và hai con người nữa ư ? vậy thì ông sẽ giúp cô thực hiện
lới nói dối ấy. nếu nói dối mà ngọt ngào,mà hạnh phúc,mà không làm người ta đau
thì tại sao lại không làm ? dù chẳng hiểu nó sẽ hạnh phúc đến mức nào cũng
chẳng hiểu cô bé kia nghĩ gì mà lại cầu xin ông như thế nhưng ông sẽ làm. Chữa
bệnh cứu sống người bằng dao kéo bằng thuốc thang máy móc nhiều rồi ông muốn
thử liều thuốc tinh thần mang sức mạnh lớn lao như thế nào.Một liều thuốc kì lạ
tới mức dở hơi : một lời nói dối ! Ánh mắt van nài của Mai mai thúc
đẩy ông bác sĩ mạnh mẽ,dường như cô muốn nói nếu không làm thế thì sẽ có người
chết vì đau khổ thay cho chết vì bệnh tật.Và ông bất đắc dĩ trở thành diễn viên
đóng kịch,một màn kịch hoàn hảo và thần kì…………..

Tử Long lặng người nhìn
Mai Mai. Cô nhớ tất cả ngoại trừ anh ! Nhưng thay vì đau buồn anh lại mỉm
cười hạnh phúc ! Mai Mai không phải người khéo giả tạo,anh đã nhận ra từ
đáy mắt kia,đôi mắt trong veo ngây thơ kia vẫn còn một chữ   ‘yêu’ và
một chữ ‘thương’ ! Anh biết cô đang nói dối ! Linh cảm và trí lí
của anh quả thật không tồi. Đối với anh như thế là quá đủ.Anh không gặng hỏi
Mai Mai nữa vì anh cũng không muốn làm khó cô.Anh sẽ vờ như là kẻ ngốc,vờ như
không biết gì,anh sẽ thực hiện phần cuối cùng của lời nói dối ấy,lời nói dối
mang lại hạnh phúc và sự thanh thản cho Mai Mai,cho Lạc dương và cho cả anh
nữa. Mai Mai đã tạo ra cho anh một lối thoát.Người ta có truyện ‘Ngọt ngào nghe
em nói em hận anh’ còn với Tử Long thì là ‘Ngọt ngào nghe em nói dối anh ‘ !
có lẽ với Tử Long đây là lời nói dối ngọt ngào nhất thế giới này ! Một lời
nói tưởng chừng làm người ta đau nhưng lại hoàn toàn ngược lại,nói dối khiến
những người khác hạnh phúc.Quá hoàn hảo !………….

Anh nhìn cô nhủ thầm
trong lòng ‘Mai Mai,anh cứ nghĩ em ngốc nghếch nhưng sao em lại quá thông
mình ! Đầu vẫn còn quấn băng thế kia vậy mà vẫn đủ lí trí nói dối
anh ! Em nói dối để bảo vệ anh phải không ? Em không muốn làm Lạc
Dương đau,em yêu anh ấy,muốn đường hoàng tiến đến bên anh ấy mà không làm anh
đau đúng không ? Mai Mai,em thật ngọt ngào và thánh thiện ! Làm sao
anh có thể buồn được đây ? Sau bao nhiêu điều tồi tệ anh đã làm với em mà
em vẫn cố gắng bảo vệ anh.Anh hạnh phúc vì em vẫn còn yêu và quan tâm đến anh.
Vậy là quá đủ. Anh sẽ lặng lẽ ra đi. Anh sẽ không buồn và cũng sẽ không hối hận
vì đã yêu em !……………..’

Tử Long liếc nhìn Mai
mai lần nữa khẽ mỉm cười đứng dậy đi ra cửa.Anh tiến thẳng đến chỗ Lạc Dương,vỗ
nhè nhẹ vào vai anh ấy cười cười

loading...

-Anh à,em thua cuộc rồi.
Chúc mừng anh !

-Cậu nói gì ? –Lạc
Dương nhìn Tử Long ngạc nhiên

-Mai Mai quên em rồi
Chăm sóc tốt cho cô ấy nhé ! Em đi đây

-Quên ? cậu định đi
đâu ? –Lạc Dương ngơ ngác hỏi lại

-Em về Mĩ và em…………em
cần…………chăm sóc cho một cô gái khác.Anh ở nhà mạnh khỏe khi nào sang Mĩ em sẽ
gọi cho anh

Tử Long vẫy tay chào Lạc
Dương lần nữa rồi tiến lại phía Elina.Cô đang đứng một mình,tựa người vào lan
can,mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định,gió thổi tóc cô tung bay. Những
lọn tóc mềm mại khẽ phất phơ trước mặt Tử Long.Bất chợt anh nắm lấy bàn tay cô
làm cô giật mình quay người lại. Elina vội vã rụt tay lại nhưng Tử Long cứ siết
lấy

-Elina ! nếu bây
giờ anh muốn quay đầu thì em có chấp nhận không ?

-Buông tay em ra đi. Em
không thể làm thế này được

-Tại sao không ? em
không cho phép anh chăm sóc em ư ? không lẽ em cứ mãi cô đơn thế
này ?

-Anh đang thương hại
em ? Em không yếu đuối tới mức đó

-Thôi nào,đừng cố tỏ ra
mạnh mẽ như thế.Chỉ là do anh nhận ra mình yêu ai đó và cần chăm sóc cho ai đó
thôi

Tử Long liếc nhìn cửa
phòng bệnh của Mai Mai,anh cười nhủ thầm : ‘Mai mai,chúc em hạnh phúc’

……………

Lạc Dương đi đến phòng
bệnh của Kim Thư,anh đang định gõ cửa thì chợt nghe thấy tiếng nói bên
trong.Anh khựng lại,yên lặng lắng nghe

-Phước Sang,anh đến đây
làm gì nữa?

-Bởi vì anh không muốn mất
em- Phước Sang đột ngột đổi giọng xưng hô

-Em bị ung thư vòm họng
giai đoạn hai rồi,cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.Em bị trừng phạt bởi
sự xấu xa của mình. Em đã nhiều lần hại Mai mai

-đừng nói thế! Anh không
muốn thấy em tiều tụy như thế này. Hãy điều trị vì anh được
không?…………….

Qua khung cửa sổ kính mờ
Lạc Dương trông thấy Phước Sang và Kim Thư đang ôm nhau trong niềm hạnh phúc.
Kim Thư đang khóc vì hạnh phúc.Rốt cuộc thì cô cũng tìm được một lí do để tiếp
tục điều trị. Có thể một ngày không xa cô sẽ chẳng còn trên đời nữa. Nhưng cô
cũng có được một khoảng thời gian tuyệt vời.

Anh mỉm cười.Phước Sang
là ân nhân của anh,anh đang không biết làm gì để trả ơn nhưng bây giờ anh đã
biết sự trả ơn tuyệt vời nhất chính là tha thứ cho Kim Thư –người đã bước một
chân vào quan tài rồi! tha thứ cho Kim Thư là trả ơn cho Phước Sang…………..

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: