truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 34:Way back into love 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Trong khi đó Mai mai
đang trên chiếc xe của Kim Thư.Cô lái thật nhanh,vừa lái vừa khóc vừa cười như
điên.Biết bao nhiêu thứ,biết bao sự thật ,bí mật cùng đổ dồn  một lúc
khiến cô biij shock nặng.Cũng may bây giờ là buổi trưa,đường vắng nếu không thì
tai nạn không biết bao nhiêu lần.Mai mai lái xe trong tình trạng tâm lí hoảng
loạn,vui buồn lẫn lộn nên tay lái và tốc độ không vững vàng

-Lạc Dương,anh chờ em
nhé! Em đang về với anh đây –cô lẩm bẩm

-Mai mai!!!!!! Em dừng
xe lại đã –tiếng Tử Long gọi lại từ phía sau. Anh đã đuổi kịp cô.Nghe tiếng gọi
bất giác Mai mai ngoảnh đầu lại như một thói quen.Vì không cầm chắc tay lái,xe
của Mai Mai mất phương hướng lắc qua lắc lại.Mai Mai vội quay người lại nhìn về
phía trước thì đập ngay vào mắt cô là gốc cây cổ thụ lớn và thay vì nhấn phanh
trong lúc bấn loạn cô đã……………nhấn ga! Xe nhào về phía trước đâm thẳng vào gốc
cây đó,Thật may mắn là xe không bị lật nhưng chiếc gối bảo hộ bật ra không đúng
lúc nên Mai ma bị đập đầu vào vô lăng. Cô còn bị giật mạnh người sau cú va chạm
quá mạnh đó. Mai Mai hoảng sợ và cô ngất đi ngay sau đó.Từ phía sau Tử Long và
Kim Thư chứng kiến cái cảnh đó mà bủn rủn chân tay.Anh vội dừng xe lại chạy ào
ra ngoài với vận tốc nhanh nhất có thể.Đến bên xe Mai Mai anh nở một nụ cười
vội khi thấy cửa kính xe đang mở.Tử Long luồn tay vào trong kéo Mai mai ra
ngoài chạy đi ngay lập tức trước khi chiếc xe phát nổ.Anh thở phào nhẹ nhõm khi
cứu được Mai mai ra.Anh liếc nhìn chiếc xe,nó đang cháy hừng hực do xăng bị rò
rỉ sau cú va chạm mạnh.Tử Long toát mồ hôi hột,chỉ chậm một chút là anh sẽ mất
Mai Mai rồi. Mai mai bất tỉnh trên tay anh,khuôn mặt tái nhợt cả người mềm
nhũn. Cô bị thương trên đầu và giờ nó đang chảy máu.Tử Long hoảng hồn khi thấy
cái váy trắng của cô mỗi lúc một hồng lên.Máu đang chảy ra cả bàn tay anh,chảy
dọc theo đùi,khoeo chân rồi đến bàn chân.Kim Thư nhìn Mai Mai bấn loạn

-Chết rồi! Mai
Mai…………Mai Mai……………bị sẩy thai mất rồi!

-Cái quái gì? Sẩy thai?
Nghĩa là sao? –Tử Long giật mình hỏi lại

-Không còn thời gian nữa
đâu,mau đến bệnh viện đi –Kim Thư nói gấp gáp. Dù đang rất thắc mắc nhưng Tử
Long muốn cứu Mai Mai,anh chạy xe vội đến bệnh viện trung tâm thành phố,cô được
nhập viện ngay lập tức.Lúc này Tử Long mới gọi điện cho Lạc Dương

-Lạc Dương,Mai
Mai……………..mai …………. –Tử Long nói run run

-Mai Mai làm sao? Cô ấy
đang ở đầu? Cậu nói mau –Lạc Dương gắt ầm lên

-Cô ấy đang ở bệnh viện
trung tâm thành phố,phòng cấp cứu

-Cái gì? –Lạc Dương sửng
sốt hỏi lại –Chuyện gì đã xảy ra?

-Chuyện dài lắm.anh đến
đây đi!

Lạc Dương cúp máy rồi
vội quay xe đi về hướng bệnh viện trung tâm.LÒng anh nóng như lửa. Cả buổi sáng
hôm nay anh và Elina đã lùng sục khắp nơi mà không thấy tăm hơi đâu đến giờ lại
nhận được cái tin đáng nguyền rủa đó.Elina không biết vừa rồi Tử Long nói gì
với Lạc Dương nhưng nhìn nét mặt đau khổ của anh cô lo muốn chết

-Anh bình tĩnh đi –Elina
đặt bàn tay mình lên tay anh khẽ lay lay động viên. Lạc Dương im lặng,mắt nhìn
đăm đăm về phía trước.Đôi mắt đang đỏ dần lên. Một lát sau  anh và Elina
đã có mặt ở bệnh viện.Anh gọi điện báo tin cho bố mẹ mình và bố mẹ Mai Mai rồi.
Đến bệnh viện anh tìm ngay đến phòng cấp cứu.Anh ngạc nhiên khi thấy trước cửa
phòng không chỉ có Tử Long mà còn có Kim Thư trong bộ quần áo bệnh nhân.Anh
chạy đến bên Tử Long giật mạnh cổ áo cậu ta,ánh mắt nảy lửa

-Tại sao Mai mai lại nằm
ở đây? Chuyện gì đã xảy ra? Ai cho cậu mang cô ấy đi?

-Anh muốn giết em cũng
được. Em đáng bị như thế.Đánh em  đi,đánh chết em đi –Tử  Long nói
như khóc

-Cậu nói cho tôi biết
chuyện gì đã xảy ra đã,tôi sẽ xử lí cậu sau

Vừa lúc đó thì bố mẹ Mai
mai và Lạc Dương đến. họ cũng ngồi xuống đó nghe rõ nguyên nhân từ Tử Long
trong khi chờ Mai Mai phẫu thuật.Tử Long kể toàn bộ những gì diễn ra trong 12
tiếng đồng hồ qua với một niềm xót xa ân hận vô hạn.Lạc Dương nghe Tử Long kể
đến đây máy anh sôi đến đấy.Đến lúc không chịu nổi nữa anh đang định tặng cho
Tử Long một cú đánh cho hả giận thì bố của anh ngăn lại

-Lạc Dương,thôi đi
con,yên lặng cho bác sĩ phẫu thuật

Lạc Dương đành dừng hành
động của mình lại,buông cổ áo Tử Long ra trừng mắt nhìn anh ta

-Cậu thật hèn hạ ! Tôi
thù hận cậu,có giết mấy lần cũng chưa hết tội. Mai Mai là vợ tôi đấy! Là vợ của
tôi đấy,cậu có hiểu không?

Lạc Dương vô cùng đau
đớn khi biết rằng Mai mai –vợ yêu của anh,cô gái trong sáng ngây thơ nhất trên
cuộc đời này với anh bị một kẻ lăng mạ như thế.Bố mẹ anh và bố mẹ Mai mai nghe
mà xót xa. Họ giận Tử Long nhưng cũng chẳng thể làm gì được

-Tử Long,đó là chuyện
khi Mai Mai ở đó cùng cậu nhưng còn sau đó tại sao cô ấy lại vội vã lái xe về
đây?

-Cái này là do em –Kim
Thư chợt lên tiếng sau hồi lâu im lặng. Cô quỳ xuống trước mặt Lạc Dương –EM
biết dù có quỳ mòn gối cũng chẳng thể nào xóa hết tội lỗi được. Thực ra……………..

-Tiểu thư! Tiểu thư!
–tiếng đám người hầu cận Kim Thư vang lên cắt ngang lời nói của cô. BỌn họ
nhanh chóng chạy đến bên kéo Kim Thư đứng lên –Tiểu thư mau đứng lên đi,sao
phải quỳ như thế này? Mà tiểu thư đi đâu vậy? tiểu thư định trốn viến ao? Chúng
tôi đi tìm mãi

-Bảo với bố mẹ tôi không
muốn điều trị. Mau về đi –Kim Thư nói lạnh lùng

-Tiểu thư! –tiếng Phước
Sang gọi từ đằng xa. Lạc Dương nhận ra ngay đó là người đã cho mình cơ hội sống

-Anh là kẻ cầm đầu hôm
qua?

-Vâng,chính tôi

-Anh còn đến đây làm gì?
Mau biến đi-Kim Thư gắt lên. Phước Sang vội nắm chặt lấy tay cô,ánh mắt nhìn cô
tha thiết –Tiểu thư không thể chết được

Cái ánh mắt ấy như
truyền ngọn lửa niềm tin cho Kim Thư.Kim Thư bỗng òa khóc chợt nhận ra thật
nhiều điều từ con người của Phước Sang.Anh ta theo bên cạnh cô biết bao nhiêu
năm rồi,cô đối xử với anh ta chẳng tốt đẹp gì nhưng anh ta vẫn luôn như thế với
cô.Ấm áp và thật kì diệu khiến đôi khi cô bối rối.Có lẽ đây chính là thứ cô
luôn kiếm tìm. Cứ ngỡ tưởng xa xôi nhưng hạnh phúc sao mà giản đơn quá,hạnh
phúc ở rất gần ta mà đôi khi ta lại không nhận ra. Chỉ cần thế thôi!Kim Thư ôm
chầm lấy anh ta.Mọi người chứng kiến cảnh đó mà không khỏi chạnh lòng.Dù không
biết chuyện gì xảy ra nhưng Kim Thư thực sự quá đáng thương

-Tôi không biết cô mắc
bệnh gì nhưng tôi thật lòng mong cô hãy điều trị vì những người cô yêu và những
người yêu cô. Chắc chắn Mai mai cũng không muốn nhìn thấy cô như thế này
đâu.Chuyện này tính sau cũng được

Lạc Dương dịu giọng dỗ
dành Kim Thư.Anh không muốn làm Mai Mai buồn,dù gì Kim Thư cũng là người bạn
gái duy nhất của Mai mai. Kim Thư liếc nhìn Lạc Dương lần nữa rồi đứng dậy trở
về phòng bệnh của mình cùng Phước Sang và đám người hầu

Trong khi ở bên ngoài 
đang xảy ra một cuộc xung đột thể xác thì bên trong phòng cấp cứu Mai mai đang
phải trải qua một cuộc hỗn chiến tinh thần.Đầu óc mê man đắm chìm trong cơn
mộng mị về con đường tình yêu của cô

“trời nắng đẹp điểm tô thêm cho con đường,hàng cây xanh rợp bóng
lấp lóa màu nắng. Cảnh vật tinh khôi nhẹ nhàng mà quyến rũ đến kì lạ.Gió vờn
nhẹ làn tóc,Mai mai lặng lẽ tựa đầu vào vai Tử Long khẽ ôm lấy cánh tay anh mỉm
cười ngọt ngào

-Anh định đưa em đi đâu?

-Tới đằng kia –Tử Long vừa nói vừa chỉ tay ra phía xa xa

-CÒn xa không anh?

-Xa lắm! Anh chưa từng đến đó lần nào.Em có muốn  quay về
không? Anh sẽ đi một mình

-Bao giờ anh về? có lâu không? –Mai Mai buồn thiu nhìn anh. Tử
Long choàng cánh tay ôm cô vào lòng hôn thật khẽ lên mái tóc cô

-Anh cũng không biết.Đường có lẽ còn xa lắm,có thể là một ngày,hai
ngày hoặc có thể là không bao giờ. Nếu em mệt mỏi thì hãy quay về,chưa muôn đâu

-Không bao giờ ư? Em sẽ sống mà không có anh ư?

-Đừng lo,em sẽ sống tốt.Anh sẽ theo đuổi con đường ước mơ của anh

Tử Long nói vội rồi hôn lên ma cô một cái thật nhanh.Anh đi ngay
lập tức sau khi vẫy chào cô lần cuối. Mai mai đứng ngẩn người nhìn anh rồi bất
chợt cô chạy theo gọi lớn

-Tử Long,anh chờ em với!

loading...

Nhưng Tử Long đã mất hút phía cuối con đường.Chân mỏi nhừ,Mai mai
ngồi thụp xuống. Trời đang nắng đẹp bỗng nhiên mây đen ùn ùn kéo đến,giông tố
nổi lên ầm ầm.Mai Mai nhắm mắt lại để bụi khỏi bay vào mắt.Nhưng khi mở mắt ra
thì con đường biến mất mà thay vào đó là rừng rậm tối tăm.Cô sợ hãi cắm đầu
chảy mải miết vừa chạy vừa khóc thét lên. Lá cây sao mà sắc nhọn quá,cành cây
như lưỡi mác cào xé da thịt cô,máu túa ra khắp người.Bàn chân giẫm lên sỏi đá
và cả gai nhọn nữa làm cô đau muốn chết.Máu chảy nhiều quá,Mai Mai sợ máu
lắm,cô khóc nức nở

-A,máu,cứu,cứu với,……………….

Cô suýt ngất nhưng từ đằng xa như vọng lại tiếng nói thật thân
thuộc và ấm áp

-Mai Mai,hãy về bên anh đi. Anh chờ em!

-Là anh phải không Lạc Dương? Anh cứu em với!!! –cô ngẩng mặt lên
môi run run mấp máy vài lời

-Anh không thể vào đó được. Đó là địa ngục em biết không?

-Vậy em phải làm thế nào đây –Mai mai bàng hoàng,cô sợ hãi vô cùng

-Em chỉ cần đi theo hướng con tim mách bảo.Anh sẽ chờ em phía cuối
con đường……………

Mai Mai gạt đi nước mắt.Cô đứng dậy chạy mải miết.Tử Long không có
ở đây,anh có lẽ chỉ đơn thuần như một làn mây lướt nhanh qua cuộc đời cô. Người
cô thực sự yêu là Lạc Dương. Người cô sẽ sống trọn đời bên cạnh là Lạc
Dương.Anh đang chờ cô,anh vẫn yêu cô,chưa khi nào anh than phiền,chưa khi nào
anh ngừng dòng cảm xúc của mình với cô.Cô sẽ chiến đấu với hiểm nguy để được
trở về bên anh

“đường dài,đường dài,bao nhiêu chông gai nhưng em sẽ không dừng
lại,cũng giống như anh,anh chưa bao giờ dừng yêu em,em cũng sẽ làm thế.Em biết
đường trở về tình yêu có muôn vàn khó khăn trắc trở nhưng em sẽ vượt qua tất
cả.Em sẽ tìm thấy con đường trở về bên anh.Anh là ánh sáng của cuộc đời em. Em
yêu anh. Em sẽ sống vì anh!”

Bước chân Mai mai mỗi lúc một nhanh hơn,dồn dập hơn. Và kia rồi!
ÁNh sáng kia rồi! Mai Mai đã nhìn thấy nó.ÁNh sáng phía cuối con đường.Một cái
bóng cao lơn đang đứng ở đó. Cô chạy xô đến ôm chầm lấy anh òa khóc

-Em tìm thấy anh rồi…………….

Lạc Dương và Mai mai nhìn nhau mỉm cười.Cánh cổng địa ngục khép
lại và dần tan vào hư không……………”


-Tim cô ấy đập càng lúc
càng yếu.Nguy rồi! sao lại thế?

Vị bác sĩ thực hiện ca
mổ cho cô lo lắng. Mọi thứ hoàn thành rất tốt nhưng tim Mai Mai đập mỗi lúc một
yếu.Ông toát mồ hôi nhưng vẫn bình tĩnh đang đinh bảo mấy cô y tá lấy máy sốc
điện kích thích tim đập mạnh trở lại thì đột nhiên tim cô đập mạnh lên làm ông
ngạc nhiên vô cùng

-Cái gì thế này? Sao có
thể kì lạ vậy? Như một phép thần thông –ông mừng rỡ reo lên.Ca phẫu thuật kết
thúc tốt đẹp ở đó.Cửa phòng cấp cứu bật mở.Tất cả chạy đến bên bác sĩ hỏi dồn
dập

-Bác sĩ,Mai mai ra sao
rồi?

-Cô ấy bị thương ở đầu
không nặng lắm nên ca phẫu thuật rất ổn.Cô ấy sẽ sớm bình phục thôi nhưng tôi
chưa dám khẳng định có di chứng hay không.Và rất tiếc khi phải nói rằng…………..cô
bé này đã sẩy thai rồi,đứa bé vừa mới gần 2 tháng.Thành thật chia buồn! –vị bác
sĩ nói khẽ

-Cái gì? Có thai ư? –tất
cả sửng sốt hỏi lại

-Vậy gia đình không ai
biết ư? –ông bác sĩ ngạc nhiên rồi khẽ lăc đầu thở dài –gia đình nên động viên
tinh thần đừng để cô bé quá suy sụp đấy –nói rồi ông bác sĩ đẩy cao cái gọng
kính lên rồi bảo mọi người có thể vào thăm được rồi.Ai ai cũng bàng hoàng về
tin đó

-Lạc Dương,mẹ đã nói
rồi,biểu hiện của con bé rõ ràng là như thế,chắc tại bệnh viện họ kiểm tra
không cẩn thận rồi, mà con bé này cũng tài thật. Hồn nhiên ngây thơ đến thế là
cùng,tắt kinh từ bao giờ cũng chẳng biết,đứa bé những hai tháng trời rồi –bà
Trúc lẩm bẩm rồi thở dài não nề

-Khoan đã –Lạc Dương
chợt nhớ ra điều gì –Hôm đó con đưa Mai mai đến bệnh viện của mẹ Kim Thư. Có
khi nào……….Kim Thư đã đánh tráo kết quả?

-Cái gì? –tất cả đồng
thanh la lớn.lạc Dương thu bàn tay lại thành nắm mặt đỏ bừng bừng lên giận
dữ.Anh toan đến chỗ Kim Thư hỏi cho ra nhẽ thì bố anh ngăn lại

-Thôi đi con,chuyện đó
tính sau,vào với Mai Mai đã

Lạc Dương đành tạm gác
cơn giận lại cùng mọi người vào phòng Mai Mai.Anh quay người bảo Tử Long –Tôi
không cho phép cậu vào,đứng đó đi

Tử Long cũng hiểu,anh
ngậm ngùi đứng ngoài lặng lẽ ngắm nhìn Mai Mai qua cửa sổ.Lạc Dương vào
trong,ngồi xuống bên cạnh Mai mai,nắm khẽ lấy bàn tay cô

-Anh có lỗi với em,anh
đã không bảo vệ nổi em và con –anh run run – Đáng lẽ anh ngay từ đầu anh đã
không  buông tay em

Hình ảnh Mai Mai lúc này
đều khiến mọi người thương xót. Khuôn mặt nhợt nhạt,đầu quấn một dải băng
trắng,bờ môi khô thật thiếu sức sống. NGồi chờ một lát thì Mai mai tỉnh lại.CÔ
dần mở mắt ra,đảo quanh một vòng,những khuôn mặt thân quen hiện ra

-Đây là đâu vậy?

-Bệnh viện.Em còn nhớ gì
không?> chuyện  gì đã xảy ra?

-Có chứ,không ngờ em lái
xe tệ thật! –Mai Mai thấy đầu hơi choáng và nặng nhưng cô vẫn rất minh mẫn.
HÌnh ảnh trước khi tai nạn được tái hiện lạ một cách rõ nét.Cô khẽ cười nhìn
Lạc Dương trong khi anh và mọi người thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô nói năng
hoạt bát lại còn cười được.Họ cũng yên tâm phần nào

-Lạc Dương,em lái xe về
với anh đấy

-Ừ,em giỏi thật! –Lạc
Dương nhìn cô ánh mắt buồn buồn. Mai Mai cũng chẳng để ý.Cô vui sướng kéo tay
anh đặt lên bụng mình mỉm cười thật ngọt ngào

-Anh! Anh có cảm thấy gì
không? Con mình đấy!

Lạc Dương đờ đẫn khi
thấy cô hạnh phúc như thế. Thấy anh có vẻ hơi thẫn thờ Mai Mai nhắc lại lần
nữa,nắm chặt tay anh hơn

-Đây này,chỗ này này!

Lạc Dương vẫn im
lặng,mắt anh bắt đầu đỏ dần.Mai mai giận dỗi

-Sao anh không nói gì?
Hay là anh không thích có nó? Hay là anh không tin đây là con của anh?

-Không phải thế! Anh
…………anh đang hạnh phúc đến phát khóc đây. Anh vui lắm,vui nhiều lắm,con của
mình mà….. –Lạc Dương cúi người xuống ôm lấy cô,khẽ vuốt vuốt mái tóc,nói nghẹn
ngào từng lời.Anh không thể nhẫn tâm nói ra sự thật với cô lúc này được.Mai Mai
sẽ buồn đến chết nếu anh làm thế.Anh sẽ vờ như không biết. Chuyện này sẽ nói
sau khi Mai Mai được xuất viện. Mai Mai mỉm cười hạnh phúc khi anh nói thế. Cô
lại tiếp lời

-Khi nào em khỏe lại,anh
đưa em đi mua quần áo cho con nhé? Nó sẽ là con gái hay con trai nhỉ? Hì hì, mà
còn phải mua sữa,bình sữa rồi cả một cái giường trẻ con nữa này

Cô cứ tươi cười mà kể lể
trong khi mọi người đau đớn. Mai mai hạnh phúc bao nhiêu thì tất cả lại buồn
bấy nhiêu.Bà Kim bà Trúc và cả Elina cùng khóc. Thấy thế Mai mai ngạc nhiên lắm

-Ơ,sao mọi người khóc?
Không vui sao?

-CÓ chứ,vui lắm,vui đến
chảy cả nước mắt mất rồi

Mọi người ngụy biện rồi
bỏ ra ngoài tránh ánh mắt dò xét của Mai Mai.Bố mẹ Lạc Dương và Mai Mai và cả
Elina nữa cũng đều muốn ở lại trông Mai mai nhưng Lạc Dương nhất quyết bảo mọi
người về nghỉ.Tuy anh không rành chuyện chăm sóc phụ nữ  nhưng anh sẽ cố
tự lo liệu. Mai Mai mệt,cô ấy ngủ ngay.Ngày mai Mai Mai sẽ được làm một xét
nghiệm kiểm tra xem cô có bị di chứng nào không.Lạc Dương cũng không lo lắm bởi
cho đến bây giờ những người cô ấy gặp cô đều nhớ,không có biểu hiện mất trí hay
bất cứ điều gì tồi tệ khác.Mai Mai rất bình thương mà hơn thế cô còn bình phục
nhanh đến mức chóng mặt,vừa phẫu thuật xong vài tiếng mà đã tỉnh rồi lại còn
nói chuyện và tươi cười vui vẻ nữa.Lạc Dương cũng yên tâm phần nào

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: