truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 33:Lời sám hối của kẻ hấp hối 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tử Long đưa Mai mai đến
căn nhà bí mật –nơi chỉ có anh và một tên vệ sĩ biết. Căn nhà đã lâu lắm không
dùng nên khá bụi bặm. Tử Long vào dọn qua phòng ngủ rồi đưa Mai mai vào
trong.Mai Mai vẫn đang thiếp đi mệt mỏi. Tử Long lặng lẽ đắp chăn cho cô,ngồi
bên cạnh ngắm cô hồi lâu,anh nói thầm

-Xin lỗi em. Nhưng đây
là cách duy nhất anh có thể làm. Anh không muốn mất em . lạc Dương,xin lỗi em.
Em không hề ghét anh nhưng xem ra em phải trở thành kẻ xấu một lần mất rồi

Tử Long cười chua chát
cái cười đau khổ có chút gì đó hối hận và cả sự tội nghiệp nữa.Tử Long tự thấy
bản thân đáng thương và hèn hạ,không lấy được trái tim của người con gái mình
yêu nên phải dùng tới cách đáng khinh này. Anh bật điện thoại lên gọi cho một
tên trợ lí

-Cậu đặt cho tôi hai vé
đi Mĩ sáng nay được không?

-Vâng,anh định mấy giờ?

-6 giờ sáng

-Gấp thế sao? Bây giờ đã
là 4 giờ sáng rồi,có lẽ là phải trưa hoặc chiều nay mới được

-Vậy sao? Tiền cũng
không lo nổi à?

-Dạ không,thông báo hết
vé rồi ạ – Tử Long thở dài tắt mắt. Bất chợt điện thoại lại rung

-Con chào bác -. Anh
buồn rầu nhấc điện thoại lên nói chầm chậm

- Còn con với bác cái
gì? Cậu trả con gái cho tôi mau –ông Nhật Long găt mạnh

-Không được đâu. Nhưng
con hứa sẽ chăm sóc Mai Mai cẩn thận. Cô ấy vẫn an toàn. Con chào bác

Tử Long cúp máy vội
không để ông Nhật Long nói thêm gì nữa. Anh tắt ngay điện thoại vì sợ qua sóng
có thể định vị được chỗ này. Anh vuốt khẽ mái tóc Mai mai mỉm cười

-Ngày mai anh sẽ đưa em
đi Mĩ. Em sẽ là vợ anh. Anh sẽ chăm sóc cho em,sẽ để em hạnh phúc,được không?
–anh nói nhỏ rồi đi ra ngoài để cô được yên tĩnh nghỉ ngơi

Mãi tới 6 h sáng Lạc
Dương mới tỉnh.Anh mở mắt thì thấy bố mẹ mình và Elina đang ở bên giường. Lạc
Dương chồm vội dậy dù người đang đau ê ẩm.

-mai Mai đâu?

Nhưng đáp lại câu hỏi
của anh chỉ là những cái lắc đầu và bộ mặt ỉu xìu. Lạc DƯơng sốt ruột hỏi lại
lần nữa

-Mọi người nói đi,Mai
Mai đâu? Không lẽ……………….không lẽ……….Mai Mai biến mất cùng Tử Long rồi ư?

Không ai nói câu gì,Lạc
Dương đau đớn vô cùng. Anh vội lấy điện thoại gọi cho đám vệ sĩ thì ông Hoàn
ngăn lại

-Con định gọi cho vệ sĩ
à? Không cần đâu. Bố đã phát lệnh cho họ đi tìm từ ban đêm rồi nhưng vẫn chưa
có tin tức gì

Lạc Dương nghe mà bủn
rủn chân tay suýt nữa nước mắt anh chảy ra nhưng  đã kìm lại.Khóc thì
không giải quyết được gì cả. Anh vội vã lật chăn ra,lấy áo khoác mặc vào. Vừa
ra khỏi giường anh đã khuỵu chân ngã xuống,đầu anh vẫn còn rất váng vất nhưng
lại vội đứng dậy.Anh sẽ đi tìm cô,thêm một người là thêm một cơ hội. Dù cho
phải đến cùng trời cuối bể anh cũng phải tìm ra Mai Mai. Elina nắm lấy tay anh

-mạnh mẽ lên anh! Em đi
cùng được không?

Lạc Dương chỉ gật nhẹ
một cái rồi lao nhanh ra ngoài. Bố mẹ anh cũng không muốn ngăn cản vì họ biết
có nói thế nào thì cũng không lay chuyển nổi Lạc Dương. Lạc Dương rất cứng
rắn.Anh còn trẻ còn nông nổi,nhưng khí phách ngang tàng hơn nữa người bị bắt là
Mai Mai –vợ tương lai của anh. Với tình yêu đang sục sôi như thế có muốn cũng
không ngăn được. Vả lại Elina đi cùng,bố mẹ Lạc Dương cũng yên tâm,Lạc Dương sẽ
không dám làm việc dại dột. Anh cho người bí mật phong tỏa lại sân bay còn mình
thì  đi đến những nơi Tử Long hay đến ngày trước mong tìm chút hi vọng

Trong lúc đó tại căn nhà
bí mật vào 7h sáng Mai Mai thức dậy. Cô hoảng loạn khi trông thấy nơi kì lạ
này. Nhìn ra cửa sổ cô sợ hãi vô cùng. Căn nhà này nằm trên một mỏm đá khá
khuất. sóng biển vỗ ầm ầm quanh đây càng khiến cô hãi hùng.Cô chạy ra mở cửa
nhưng Tử Long đã khóa ngoài bằng 1 ổ khác. Thấy lạch cạch Tử Long choàng mở
mắt. Anh tỉnh dậy tiến gần đến phía cửa

-Mai mai,em tỉnh rồi
sao? Xin lỗi vì đã giam lỏng em như thế này

Mai Mai chết lặng người
khi nghe thấy giọng Tử Long. Cô khóc thét lên

-Tử Long,tha cho em
đi,em phải về với Lạc Dương. Anh ấy đang đau. Tử Long,anh làm ơn đi mà

-Không,anh không thể -Tử
Long vô cùng xót xa khi thấy cô cứ gào khóc mãi.Anh sợ cô sẽ mất sức mà ngất
xỉu.

-Lạc Dương,Lạc Dương,anh
ở đâu,mau đến cứu em đi –Mai Mai hét lên trong vô vọng. hét mãi cùng mệt,cô
ngồi gục xuống,dựa lưng vào tường khóc thút thít.Điện thoại của cô không có ở
đây. Điện thoại bàn cũng bị cắt dây rồi. Cô không có bất cứ phương tiện nào để
gọi về nhà. Cô vừa sợ hãi vừa lo lắng. Hôm qua lạc Dương bị đánh rất đau. Cô lo
rằng có thể lúc này anh vẫn đang nằm trên đường mà không ai đưa về. Nghĩ đến
đấy nước mắt cô lại ứa ra đầm đìa. Vì cô mà hai người đàn ông phải gây chiến.Ở
ngoài cửa Tử Long nói vọng vào trong

-Mai Mai,em muốn ăn gì
không?

-Không,em muốn về nhà

Tử Long im lặng ,anh giả
điếc coi như không nghe thấy câu nói của Mai Mai.Tâm can anh đang có sự giằng
xé dữ dội. Anh đang cố phủ định rằng Mai mai không yêu Lạc DƯơng và lạc Dương
không yêu Mai Mai để tự trấn an mình. Anh định đưa cô sang Mĩ một thời gian để
cô trấn tĩnh lại rồi sẽ làm đám cưới ngay.Anh muốn chấm dứt tất cả sự chờ đợi
của mình ở đây.Reng reng –tên trợ lí đang gọi

-Đặt được vé chưa?

-Dạ rồi,may àm có người
quen. 9 h sáng nay,bây giờ đã là 8h rồi. Anh mau chuẩn bị đi

Tử Long mừng rỡ chạy vội
đến bên cửa mở khóa ra bước vào bên trong.Mai Mai đang ngồi bó gối thẫn thờ
nhìn ra cửa sổ. Sự đau khổ hiện rõ lên đôi mắt cô

-Mai Mai,đi thôi,chúng
ta ra sân bay

-Sân bay? –Mai Mai tròn
mắt kinh ngạc

-Đi Mĩ -Tử Long nắm lấy
tay cô kéo lên nhưng Mai Mai đã giật mạnh tay lại

-Em không đi đâu hết.
nếu anh không cho em về thì em cũng chả đi đâu cả. Em sẽ ở đây chờ Lạc Dương.
Anh ấy sẽ đến đón em

-Không,em phải đi –Tử
Long gắt lên. Anh nhanh chóng nhấc bổng Mai Mai lên,ghì chặt lấy cô không để cô
có cơ hội giãy giụa phản kháng. Mai Mai cứ hét toáng lên mong ai đó nghe thấy
để cứu mình nhưng không có ai ở đây ngoài những tiếng ầm ầm sóng biển đáp trả
cô.Bất chợt cô thấy buồn nôn lạ. CÔ vội bịt miệng lại thở mạnh

-Em bị sao thế? –Tử Long
buông lỏng cô ra.Mai Mai vội nhảy xuống chạy ngay vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn
tháo. Hành động của cô làm anh chột dạ. Anh nhớ lại dạo trước Mai mai cứ thấy
mùi bánh ngọt là khó chịu. CÓ lần cho cô uống sữa cô còn suýt nôn mà đưa cô đi
ăn thường thì cô không ăn được gì cả,cô bảo mùi thức ăn khó chịu.Tử Long giật
mình khi trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Anh chạy đến bên Mai Mai khi cô vừa uống
nước xong,nắm chặt lấy hai vai cô lắc mạnh

-Mai Mai,sao em lại bị
như vậy?

-Em không biết,thỉnh thoảng
vẫn thế

-Không lẽ…………..không
lẽ……..em có thai………….với………..với………lạc Dương

-Không phải –Mai Mai cúi
gằm mặt xuống buồn thiu. Cô đã cố quên việc đó đột nhiên Tử Long nhắc lại làm
cô thấy có gì đó thật tiếc nuối –Bác sĩ bảo không

-Vậy có nghĩa là…….là em
và Lạc Dương đã…………đã…….. –Tử Long hỏi lắp bắp. cả người anh run lên bần bật
mắt đỏ hoe.Anh không dám nói tới hết câu vì đau đớn

-Tử Long,anh bình tĩnh
đi. Đừng nắm chặt vai em thế,em đau. –Mai Mai run rẩy khi bị anh nắm chặt

Đôi mắt Tử Long bất chợt
sáng rực lên nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. răng nghiến vào nhau ken két
anh gầm lên tưởng chừng rung cả nhà

loading...

-Cô nói đi,cô và hắn là
như thế nào,nói!

-Tử Long………..em…………Lạc
Dương………… -Mai Mai run lập cập nói không nên lời

-Cô không dám thừa nhận
ư? Thật không ngờ cô là loại đàn bà rẻ tiền đó. –Tử Long nhục mạ Mai Mai nhưng
cô im lặng cắn môi chịu đựng. Có nói gì cũng thế thôi. Đứng trước mặt cô không
phải Tử Long mà là một con quỷ. Nỗi đau quá lớn khi biết người con gái mình yêu
không còn trong trắng nữa đã khiến anh lột xác.Tử Long cười điên dại bóp chặt
lấy cổ tay Mai Mai.Anh nghĩ đau khổ “Lạc Dương,anh giỏi lắm,tôi đã coi thường
anh mất rồi”Đột nhiên Tử Long nhấc Mai Mai lên đi vào trong phòng.Mai Mai sợ
hãi hét toáng lên

-Anh làm gì vậy?

Tử Long cười chua chát
rồi chẳng thương tiếc gì vứt mạnh cô xuống giường như một đồ vật. Mai Mai mau
lẹ lăn người qua một bên nhưng Tử Long đã thô bạo lật người cô lại ghì mạnh hai
tay cô sang hai bên. Nỗi đau tinh thần cộng với nỗi đau thể xác đang dày vò
cô.Cô nhìn anh ánh nhìn hỗn loạn

-Anh ! đừng,em xin
anh,đừng làm thế với em………….

Tử Long lại cười nhưu
điên tiếp tục lăng mạ cô

-Cô dùng cách này để dụ
đàn ông sao? Dễ thương quá nhỉ?

Nói rồi Tử Long cúi
người xuống hôn cô điên dại như một kẻ mất trí.Mai Mai giãy giụa oằn người lên
kháng cự làm Tử Long điên tiết. Anh quát lớn

-Cô thôi đi,đừng có giả
vời nữa. đã không còn trinh nữa thì cần gì phải ngại ngùng chứ?

Mai Mai đau đớn khi bị
anh sỉ nhục như thế. Cô lặng người đôi mắt thẫn thờ.Cô không kháng cự nữa,nằm
yên như thế để anh muốn làm gì thì làm. Những hình ảnh đẹp đẽ của anh cứ hiện
lên trong dòng suy nghĩ của Mai Mai,cái ngày anh trao nhẫn cho cô,khi anh cười
nụ cười thật trong sáng nhưng lúc này thì thật khác.tử Long khác nào một con
quỷ khát máu. Anh đang hành hạ cô để thỏa mãn cơn giận và nỗi đau của mình.
Nhưng bất chợt khi anh đang lướt môi trên má cô. Môi anh bỏng rát. Mai Mai đang
khóc.Giọt nước mắt nóng bỏng đang đau đớn chảy dài xuống. Mai mai vẫn nằm yên
như thế. Và giọt pha lê vẫn rơi như thế. Cô không nhìn Tử Long,giữ một sự im
lặng khiến anh rùng mình. Nước mắt tràn qua môi hay nước mắt tràn qua tim? Có
lẽ là cả hai. Tử Long dừng đôi môi mình lại,liếc mắt nhìn cô lòng anh nhói đau.
Tử Long buông lỏng Mai mai ra,cô đang thở dốc mệt mỏi rồi dần dần mở mắt ra
nhìn anh. Đầu óc Tử Long hoàn toàn trống rỗng. Anh không biết mình vừa làm điều
gì nữa. Tim anh đang run. Cả người anh run.Đau đớn……phũ phàng

-Mai Mai,anh………xin lỗi

Mai mai không  ngờ
giọt nước măt của mình lại tác động đến anh nhiều vậy. Cô im lặng không nhìn
anh chỉ khẽ thở dài rồi tiếp tục khóc.CÔ muốn khóc để quên đi hình ảnh đáng sợ
của anh hồi nãy. Khóc để nso trôi đi mãi. Nước mắt sẽ gột rửa tất cả. Cô chỉ
muốn lưu giữ những kí ức đẹp nhất về anh để sau này cô cũng sẽ không phải hối
hận vì đã từng yêu anh. Tử Long không dám đối diện với cô. Anh trốn chạy,rời
khỏi phòng lái xe đến bên một góc biển vắng thật xa.Biển xanh,mây trắng,nắng
vàng. Tinh khôi và dịu dàng.Đứng bên bờ biển Tử Long gào thật lớn

-Mai Mai,anh yêu
em!!!!!!!

Và rồi anh nắm những nắm
sỏi thật lớn vứt ào ào xuống nước.Nước bắn tung tóe,bọt biển trào lên trắng
xóa. Anh lặng lẽ quỳ xuống nền sỏi cuội,hai tay chống xuống nắm chặt lấy những
viên sỏi kia. Tách ……..tách…………tiếng gì vậy ư? Đó là tiếng giọt nước mắt chạm
nước.Phải! Tử Long đang khóc.Nước mắt hòa lẫn nước biển.Lần đầu tiên trong đời
anh khóc. Một thằng đàn ông cứng rắn đã nếm trải bao khó khăn của thương
trường,tưởng như đã dày dặn kinh nghiệm với đời đang khóc.Tình yêu là một món
khó chơi. Có kẻ hạnh phúc thì ắt sẽ có vô vàn người đau khổ.Khi ngọt ngào nhưng
cũng nhiều đắng cay. 24 năm sống trên đời Tử Long chưa một lần có cảm nhận như
thế này. Cuộc đời với anh lúc nào cũng đẹp và đáng yêu quá đỗi nhưng lúc này
đây mọi thứ thật khác. Lạ lẫm. Mệt mỏi.Tử Long đang tự xấu hổ vì bản thân.Anh
cảm thấy mình thật hèn hạ và đáng khinh.Anh đã làm tổn thương mai Mai –người
anh yêu,người anh đã từng thề ước sẽ bảo vệ suốt đời.Vậy mà anh vẫn dám nói yêu
cô.Anh không còn điều gì để thanh mình cho cái tình yêu đáng nguyền rủa này của
mình nữa.Anh đã thất bại hoàn toàn.làm sao anh có thể đối diện với Mai mai nữa
đây? Khi mà nỗi đau anh gây ra cho cô quá lớn? trong anh giờ đây toàn những tội
lỗi,những tiếc nuối ân hận.Chỉ mong sao nữ thần của biển rửa trôi tất cả những
lầm lỗi để anh có thể can đảm quay về nói lời chia tay,cho Mai Mai được tự do
hạnh phúc bên người mà cô yêu……

Trong lúc đó tại căn nhà
bí mật kia Mai Mai đang một mình.Cô mệt mỏi và đau khổ,cứ nằm khóc mãi

-Lạc Dương,anh ở đâu?
Sao không tới đón em? –cô lẩm bẩm

-Mai Mai,Tử long,hai
người có ở đó không? –tiếng Kim Thư chợt vang lên làm Mai Mai giật mình. Cô
chồm vội dậy chạy ra cửa. Người trước mặt cô là ai thế này? Kim Thư ư? Sao cô
ấy lại biết chỗ này mà đến?

-Kim Thư ,sao cậu đến
được đây? Mà sao cậu lại ăn mặc như thế này? –Mai Mai kinh ngạc khi nhìn thấy
bộ dạng thảm hại kia của Kim Thư.Tối hôm qua khi ở bữa tiệc Kim Thư còn rất
xinh tươi mà hôm nay sau 12 tiếng gặp lại trông lại tiều tụy đến mức kia,khuôn
mặt nhợt nhạt và còn mặc quần áo của bệnh nhân. Đang rất hoang mang bất chợt
Kim Thư quỳ xuống trước mặt Mai Mai

-Mai Mai,mình…………sắp
chết rồi

-Cái gì? Sao lại chết?
cậu đang khỏe mạnh bình thường mà

-Cậu cứ nghe mình nói
đã. Sáng nay khi ăn cơm mình thấy đau ở cổ họng rất nhiều. mẹ mình bắt đi khám
ngay. Và khi nhận được kết quả mình đã shock. Người ta bảo  mình ung thư
vòm họng giai đoạn hai rồi.Mình sắp chết.Mình xin lỗi………..mai Mai

-Sao lại xin lỗi? mau
đứng dậy đi. Mình không hiểu cậu nói gì –Mai Mai ngạc nhiên kéo Kim Thư đứng
dậy nhưng cô nhất quyết không nghe theo

-Hãy nghe mình nói. Mình
đã trốn viện đến đây. Mình sợ sẽ không còn cơ hội để nói với cậu nữa……………..Mai
mai,mình ghen tị với niềm hạnh phúc của cậu.và sự ích kỉ nhỏ nhen của mình đã
làm hại đến cậu.Chính mình alf người đã chỉ đạo bắt cóc cậu.Mình đã muốn giết cậu.Nhưng
cuối cùng kẻ đầy tớ của mình đã tha cho cậu và Lạc Dương.Kế hoạch thất bại và
bây giờ mình đang bị trừng phạt. Mình sắp chết!

Kim Thư than khóc trong
khi Mai Mai bàng hoàng vô cùng.Cô nghe như sấm nổ bên tai.Kim Thư –người bạn mà
cô đã tin tưởng nhất đã ra tay với cô. Cô không tin nổi nữa.mai Mai dường như
suy sụp hoàn toàn. Cô đứng không vững,chỉ nhìn Kim Thư trong lặng lẽ.Kim Thư
vừa đáng ghét nhưng cũng vô cùng đáng thương. Chơi với Kim Thư bao nhiêu năm
Mai Mai cũng biết Kim Thư không may mắn như mình.Bố mẹ Kim Thư đâu có quan tâm
chiều chuộng cô như Mai Mai đâu,cũng đã phải chia tay bao mối tình rồi.Nghĩ đến
Kim Thư bây giờ Mai Mai mới thấy chạnh lòng. Cô là một người bạn vô tâm.Biết
Kim Thư hay phải ở nhà một mình,đáng lẽ cô phải đến an ủi rồi khi Kim Thư đau
khổ vì tình Mai Mai cũng chẳng quan tâm.Cô chợt nhận ra sự trẻ con thiếu suy
nghĩ của mình và cô thấy đau đớn khi biết rằng chính sự vô tâm của mình cũng là
nguyên nhân biến một con người trở nên xấu xa,đẩy Kim thư đến tột cùng của sự
ghen ghét đến mức phải dùng những thủ đoạn tàn ác.Vừa giận mà cũng vừa
thương.Mai mai không biết mình nên làm gì vào lúc này.Kim Thư lại tiếp lời

-Mai Mai,còn một bí mật
nữa mà mình muốn nói với cậu. Có thể cậu sẽ xé xác mình khi mình nói ra nhưng
mình sẽ nói.Mai Mai….cậu………….đang có thai đấy! Khi cậu đến kiểm tra mình đã
đánh tráo kết quả.Mình tàn nhẫn quá phải không?

Mai Mai giật bắn mình.
Cô có thai ư? Vừa sững sờ vừa hạnh phúc.Cô đặt tay lên bụng mình cười ngọt
ngào,nước mắt chảy ra

-Lạc Dương,con của anh
này. Anh vui không? Mình có baby đấy!

Niềm hạnh phúc trào dâng
lấn át tất cả.Cô chạy ra ngoài tìm Lạc Dương.Kim Thư gọi giật lại

-Mai Mai cậu định đi tìm
Lạc Dương ư? Cậu có biết đây là đâu không mà về? –Kim Thư nói thế khiến Mai Mai
chợt sững người lại –Thế đây là đâu?

-Để mình gọi người đến
đưa cậu đi

-Không được,mình muốn đi
ngay.Mình biết đi ô tô mà,cho mình biết đây là đâu đi? Mình sẽ tự về,mình mượn
xe của cậu được không?>

-ừ,thế cũng được. Đây là
biển Sa Anh cạnh bãi biển  Sa Huỳnh. Cậu biết đường về không?

-Biết.Cảm ơn.Cậu gọi
người về sau nhé. Bây giờ mình phải đi

Kim Thư gât đầu đưa cho
Mai Mai chìa khóa xe.Mai Mai vội vã phóng đi ngay.Kim Thư đứng nhìn theo mỉm
cười.Lòng thanh thản vô cùng khi nói ra được điều đó với Mai mai.Cô cũng thầm
cảm ơn cuộc đời đã cho cô một người bạn vô tư và đáng yêu như Mai Mai. Cô không
còn gì hổi tiếc ở trần thế này nữa.Kim Thư đi ra biển,cô sẽ tự vẫn,cô không
muốn chết trong cái đau đơn của ung thư.Biển xanh đang chờ đón,cô mỉm cười đón
nhận cái chết trong vị mặn của biển,một cái chết thật thú vị

-Này,cô kia,cô bị điên
hả? –Tử Long hét lớn khi thấy Kim Thư đang chới với tiếp tục lấn sâu xuống
nước. Anh vội dừng xe chạy đến bên cô ta kéo cô ta lên.Anh ngạc nhiên khi nhận
ra đó là Kim Thư

-Tử Long,sao anh lại cứu
em chứ? –Kim Thư gắt lên

-Cô có điên hay không
hả? Cô đến đây để tự tử sao?

-Không cần anh quan tâm
–Kim Thư cúi mặt xuống –Tử Long,Mai mai đã đi khỏi đây rồi,em khuyên anh nên
buông tay cô ấy trước đi –Kim Thư nói khẽ.Tử Long kinh ngạc nhìn cô

-Sao lại đi khỏi đây? Cô
ấy đi đâu? Ai đưa cô ấy đi?

-Mai Mai đến với Lạc
Dương. Là em cho cô ấy mượn xe.Xin lỗi vì không nói với anh sớm hơn nhưng em
nghĩ mình đã làm đúng

-Sao cô biết chỗ này mà
đến?

-Người của em thấy anh
chạy xe đến đây nên đi theo. Em cũng biết chỗ này lâu rồi

Tử Long bàng hoàng,anh
khựng lại 1 s rồi nhanh chóng kéo Kim Thư đứng dậy lên xe phóng thẳng không để
Kim Thư kịp phản ứng gì cả

-Sao anh đưa em đi làm
gì?

-Không lẽ tôi để cô ở
đây tự tử? ngồi im đó cho tôi,tôi phải đuổi theo Mai Mai

Tử Long gắt lên Kim Thư
cũng không dám nói gì nữa.Cô biết anh đang đau khổ và lo sợ. Cô không muốn đổ
thêm dầu vào lửa đành ngồi im để Tử Long lái xe với tốc độ kinh khủng

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: