truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 32: Vụ bắt cóc kinh hoàng 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cả ba cùng ra chỗ Mai
Mai ngồi lúc nãy nhưng thật quái lạ Mai Mai không còn đó nữa.Họ hốt hoảng gọi
tên Mai Mai nhưng không thấy tiếng trả lời.Bỗng nhiên một vật sáng lọt vào mắt
Lạc Dương,anh cúi xuống nhặt. Đó là một bên chiếc bông tai của Mai Mai. Thấy
vật đó Tử Long và Lạc Dương nhìn nhau sợ hãi

-Không lẽ……………….không
lẽ………………..Mai Mai bị bắt cóc? Chết tiệt,lẽ ra không nên để cô ấy một mình.Nguy
rồi. Tử Long,cậu mau cho dừng tiệc lại rồi cho người lục soát tất cả đi

Lạc Dương nói hôt hoảng.
Tử Long vội làm theo những lời anh nói.Tiệc dừng đột ngột làm xôn xao các quan
khách cùng cả đám phóng viên.Vệ sĩ của Tử Long lục tìm khắp sân golf mà không 
thấy bóng dáng Mai Mai đâu.Lạc Dương nhíu mày lại suy tư.Anh đang nghĩ xem kẻ
nào cả gan làm việc này và hắn sẽ đưa Mai Mai đi đâu với mục đích gì? Lòng anh
nóng như lửa đốt.Kẻ nào căm thù Mai Mai đến thế?

Tại một góc khuất,một
cái bóng đen lặng lẽ chứng kiến tất cả với niềm vui sướng Một nụ cười nửa miệng
thâm độc ánh lên trong không khí làm cả bóng đêm rùng rợn

-Anh Dương,anh tìm được
Mai Mai chưa? –Kim Thư hớt hải chạy đến chỗ Lạc Dương

-Soa cô không về đi? Ở
đây làm gì? Bây giờ tôi phải đi tìm cô ấy. Mau về đi –Lạc Dương nói lạnh lùng
rồi quay sang bảo Tử Long và Elina

-Bây giờ có lẽ Mai mai
không còn ở đây nữa,chia ra mỗi người tìm một hướng. Nếu có tin gì thì báo cho
nhau

Anh nói vội ,đang định
đi thì Kim Thư lên tiếng

-Anh cho em đi cùng với

-Tôi không muốn đi cùng
cô,nếu muốn thì cô tự lái xe đi đi

Lạc Dương chỉ nói thế và
mau chóng bắt đầu công cuộc tìm kiếm.Anh không báo cảnh sát vì sợ to chuyện.Lạc
Dương lặng lẽ chỉ đạo người của mình lục tìm khắp nơi.Lạc Dương lao xe vun vút
trong gió.Đường vắng quá,chỉ lác đác vài người.Anh sợ hãi,nỗi lo lắng lấp kín
đầu óc anh.Lạc Dương sợ mất Mai Mai,sợ hơn bất cứ lúc nào

-Mai Mai,sao điện thoại
của em tắt chứ? Em muốn thử thách anh ư? –Lạc Dương nói run run

Trong lúc đó Tử Long và
Elina cũng đang tìm kiếm điên cuồng. Tử Long ngồi riêng 1 xe,Elina đi chung với
1 tên vệ sĩ. Tất cả ai nấy đều lo lắng cho Mai Mai,không biết lúc này Mai Mai
có an toàn không

Đã hai tiếng đồng hồ mà
vẫn không thấy tung tích Mai Mai đâu cả.Trời đã khuya lắm rồi,sương bắt đầu rơi
dày làm mờ ô cửa kính xe.Lạc dương bấn loạn.Anh không biết mình lao xe đi đâu
nữa,chỉ vô thức lao xe với mong muốn kiếm tìm bóng dáng cô vợ nhỏ bé của
mình.Bất chợt điện thoại anh rung liên hồi.Đó là số của Mai Mai.Thấy vậy anh
mừng rỡ vội nghe ngay

-Mai Mai,em ở đâu? Em có
an toàn không? Nói với anh một câu đi nào!

-Làm gì mà nóng thế
nhóc? Ha ha. Vợ mày đang ở trong tay tao –tiếng một gã vang lên đầy khiêu khích
làm Lạc Dương chết lặng người.Tưởng như tim ngừng đập lúc ấy.Mai Mai bị bắt cóc
thật! và anh lo lắng không biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao

-Mai Mai……………..Mai
Mai………..cô ấy ở đầu? –Lạc Dương hỏi giọng lắp bắp như lạc hẳn đi

-Đến bờ biển Sa Huỳnh đi
,số nhà 110. Tao đợi mày.Nhanh lên đấy nếu không tao cũng không biết rồi vợ mày
sẽ như thế nào đâu

Lạc dương nghe mà bủn
rủn chân tay.Anh hốt hoảng quay xe về hướng bờ biển Sa Huỳnh.Trong đầu óc anh
chỉ còn lại hình ảnh của Mai Mai và một nỗi sợ hãi kinh hoàng.Anh mất hết lí
trí cứ lao như bay,không còn để ý đến việc gọi vệ sĩ hay Tử Long hoặc Elina nữa

Bãi biển Sa Huỳnh……………

Hôm nay trời đã lạnh hơn
vì đã vào thu rồi lại thêm sương đêm rơi dày,không có đám thanh niên tụ tập vui
chơi ở đây.Mọi thứ hoàn toàn vắng lặng.Tiếng gió biển rít lên từng hồi,cát bay
mù mịt giăng mắc đầy trên những tàu dừa xanh lá. Hàng cây phi lao rung tít
trong gió.Nhìn cảnh tượng đó Lạc Dương không khỏi rùng mình.Anh tìm mãi mới
thấy số nhà 110.Dừng xe trước cổng anh hơi do dự,thu hết can đảm anh đường
hoàng bước vào trong.Nhà vắng lặng,thỉnh thoảng còn nghe tiếng cót két ghê
rợn.Lạc Dương sợ rằng mình và nhầm nhà đang định đi ra thì thấy một cái bóng
trắng ở bên trong.Đó là màu chiếc váy Mai Mai mặc hôm nay.Màu trắng rất dễ nhận
biết trong đêm tối

-Mai Mai,là em phải
không? –Lạc Dương gào lớn rồi vội chạy vào ngay

-Đừng vào –Mai Mai hét toáng
lên nhưng không kịp nữa.Lạc Dương đã bước vào trong. Đang mừng rỡ khi nghe thấy
giọng nói của Mai Mai thì bỗng nhiên

Rầm………….

Cửa đã đóng lại đột
ngột,đèn phòng bật sáng mờ lên.Lúc này Lạc Dương mới chợt bừng tỉnh nhận ra sự
nòng vội của mình đã làm hỏng tất cả.Anh không có bất cứ thứ nào để phòng vệ!
Lạc Dương đã mắc bẫy rồi. Anh hốt hoảng suy nghĩ. Tại sao bọn chúng gọi cho anh
mà không gọi cho Tử Long? Có lẽ kẻ chủ mưu biết rõ mối quan hệ của anh và Mai
Mai,vì thù hận Mai Mai mà quyết tâm bắt bằng được cả cô và anh. Anh đoán kẻ ấy
là người thân quen mà thôi. Nhưng là ai thì anh không biết

Xung quanh là cả đám
người áo đen cao to lực lưỡng.Lạc Dương cố lấy lại bình tĩnh,thấy bọn chúng chỉ
cười mà không phản ứng gì,anh thấy hơi kì lạ.Lạc Dương thu can đảm bước dài về
phía Mai Mai.dù đang cảm thấy rất mệt nhưng Mai Mai cũng vội đứng dậy lao đến
ôm lấy Lạc Dương.Cả người run lên

-Chồng ngốc,sao liều thế
chứ? Bảo đến là đến sao?

Lạc Dương đỡ cô ngồi tạm
xuống sàn siết lấy cô chặt hơn

-Vậy không lẽ lại để em
một mình –anh khẽ cười rồi lại hôn lên tóc cô nói tiếp –Anh xin lỗi vì đã để em
một mình. Em có sợ không?

-Không,có anh ở đây thì
có gì mà sợ

Mai mai nói rất yếu ớt
cô thấy mệt và lạnh. Khi nãy Mai Mai bị dính thuốc mê bây giờ vẫn còn thấy lao
đao đứng không vững,cô dùng hết sức lực níu lấy bờ vai của Lạc Dương thật chặt
,cứ như thể nều không làm thế anh sẽ đi mất

-Lạc Dương em yêu
anh,yêu rất nhiều ,nhiều lắm –Mai Mai bỗng òa khóc cô sợ sẽ chẳng còn cơ hội
nói yêu anh nữa. Và rồi cô kéo anh lại gần hơn hôn anh say đắm. Cô cười

-Chết trong ngọt ngào,nụ
hôn cuối cùng phải không anh

-Sao lại thế? Chúng ta
không thể chết được. Mạnh mẽ lên! Anh đang ở bên em mà

Lạc Dương vô cùng đau
xót trước câu nói của Mai Mai anh động viên cô dù lòng mình cũng đang vô cùng
bất an. Không có bất cứ gì trong tay,vừa phải bảo vệ mình lại bảo vệ cả Mai
Mai. Sức anh sao chống lại nổi đám người kia? Chúng có thể hạ thủ bất cứ lúc
nào. Sinh mạng của anh và cô hoàn toàn phụ thuộc vào tay những kẻ xấu xa kia.
Sự sống còn rất mong manh. Lạc Dương đau lòng đến phát khóc nhưng anh cũng
không rơi một giọt lệ. Khóc là hèn. Dù có chết cũng phải cho đáng mặt đàn
ông.Anh sẽ dùng bản lĩnh và sự mạnh mẽ của mình để bảo vệ người anh yêu đến
phút cuối cùng………….. Nãy giờ chứng kiến cảnh ngọt ngào kia mấy tên áo đen kia
thấy chướng tai gai mắt ngứa ngáy vô cùng. Tên đầu sỏ kia hét lớn

-hai đứa mày muốn chết
sớm sao? Yêu nhau thì về nhà mà yêu. Đừng có bày đặt ôm hôn ở đây chọc tức bọn
tao

Lạc Dương và Mai Mai im
lặng hồi lâu. Lạc Dương đang suy nghĩ rất nhiều. Suy cho cùng lối thoát duy
nhất bây giờ là thương lượng với chúng.Anh không hiểu mục đích của chúng là gì?
Tại sao bắt Mai mai trước rồi dụ anh vào sau

-Chúng mày muốn gì? Tiền
ư?

-Bọn tao không cần tiền
. Bọn tao cần mạng của chúng mày –hắn cười điên dại –một trong hai đứa. Chọn
đi. Tao sẽ bắn một đứa . Ok?

Hắn chĩa súng về phía
Lạc Dương và Mai Mai. Lạc dương hốt hoảng nói vội

-Khoan đã,tại sao lại
muốn giết? là ai đã chỉ đạo?

-Không nói nhiều. Đừng
cố kéo dài thời gian. Không ai đến cứu đâu. Mau chọn đi

Lạc dương tuyệt vọng anh
khẽ nắm lấy bàn tay Mai Mai

-Anh xin lỗi vì đã không
ở bên em lâu hơn. Chăm sóc bố mẹ giúp anh

-Không,không,anh không
được nói thế.Em không thể đứng nhìn anh chết được. Em sẽ đi thay anh –Mai Mai
nước mắt giàn giụa nói run rẩy

-Anh không thể hèn hạ
thế được.Hãy để anh………….

-Không,để em…………..

-Thôi đi,nếu không mau
chọn thì đừng trách. Đại ca của bọn tao sẽ giết cả hai –đám đầy tớ hô vang dọa
nạt trong khi tên cầm đầu im lặng

Giết cả hai? Lạc dương
và Mai Mai nghe thấy vậy thì chợt nhìn nhau mỉm cười và đồng thanh

-Vậy thì mình cùng chết

-Ở thiên đường em sẽ tìm
anh. Rồi còn làm đám cưới nữa. –Mai Mai cười

-Ừ,anh cũng sẽ tìm em

Họ nhắm mắt lại đợi chờ
cái chết.Nhưng họ không ngờ rằng những lời nói vừa rồi đã tác động mạnh mẽ đến
tên cầm đầu.Hắn bỗng ngồi thụp xuống.tay không còn lăm le bóp cò nữa. Đặt tay
lên phía ngực trái hắn thấy nhói đau.Trên thế giới này vẫn còn tồn tại thứ tình
yêu đẹp như thế ư? Hắn nghĩ tất cả chỉ là hư cấu trong phim ảnh mà thôi.Vậy mà
giờ đây sự thật hiển hiện trước mắt

Hắn  đã từng
yêu,yêu cô tiểu thư quyền quí,cô chủ nhỏ của hắn.và cũng chính vì quá yêu mà
trở nên mù quáng nghe lời cô chủ làm cái chuyện xấu xa này,cướp đi cơ hội yêu
và được yêu của hai con người đáng trọng kia. Hắn bừng tỉnh. Hắn nhận ra hắn đã
sai và điều hắn cần làm bây giờ là bảo vệ Mai mai và Lạc Dương. Hắn sẽ nói dối
Kim Thư. Lời nói dối ngọt ngào nhất trong cuộc đời hắn! Nói dối để bảo vệ một
tình yêu!

-hai người đi đi –tên
cầm đầu nói trước sự ngạc nhiên của Mai Mai,Lạc Dương và cả đám đầy tớ xung
quanh

-Anh vừa nói gì? –lạc
Dương kinh ngạc hỏi lại

-Mau đi đi! Trốn khỏi
đây đi. Tôi không muốn giết hai người

loading...

-Đại ca,anh làm cái gì
vậy? –cả đám nhao nhao

-đừng lo tôi sẽ chịu
trách nhiệm

Lạc Dương và Mai Mai
mừng rỡ không chậm trễ phút nào rồi vội đứng dậy bỏ đi ngay.

-Cảm ơn anh,tôi sẽ hậu
tạ.

Lạc Dương nói vội rồi đi
ngay cùng Mai Mai. Hai người ra xe vội vàng đi ngay. Tim họ vẫn đập thình
thịch. Sợ hãi nhưng vui mừng khôn xiết. Lạc Dương lấy điện thoại gọi cho Tử
Long và vệ sĩ ngay lập tức. Anh thở dôc nhìn Mai Mai cười

-Thoát rồi!

Trong lúc đó tại căn nhà
hoang lúc nãy khi Lạc Dương và Mai Mai vừa đi được một lúc thì Kim Thư bước
vào. Khuôn mặt đằng đằng sát khí,cô ta tiến thẳng đến chỗ tên cầm đầu. Phước
Sang kinh ngạc nhìn Kim Thư

-Tiểu thư,sao đến đây
làm gì?

-Anh tưởng tôi ngu ngốc
để bị anh lừa sao?

-Tiểu thư nói gì
vậy?  Mai Mai và Lạc Dương đã có người đến cứu rồi. Vệ sĩ của chúng đông
quá nên………..

-Anh tha cho họ? Và nói
dối tôi như thế sao? -Kim Thư cắt lời ngay lập tức tát hắn thật mạnh. Hắn chỉ
im lặng cúi đầu.Anh ta lo lắng cho số phận hai người kia

-Mấy người còn đứng nhìn
gì nữa. Mau đuổi theo con bé kia,bắt nó lại –Kim Thư gắt lớn với những tên đầy
tớ. Tên cầm đầu vội nắm lấy tay Kim Thư cầu xin

-Tiểu thư làm ơn tha cho
họ đi

-Không đời nào. Những ai
hanhkj phúc hơn Kim thư sẽ phải trả giá. Lẽ ra tôi có thể giết anh vì dám phản
bội tôi. Nhưng tôi sẽ để anh đi. Tôi chỉ làm được như vậy thôi. Mau đi đi trước
khi tôi đổi ý

Kim Thư nói lạnh lùng
rồi quay lưng bước đi để lại tên đầy tớ trung thành với tình yêu Phước Sang.
Hắn bất lực. kim Thư đã đi quá xa mất rồi. Lòng hắn nhói đau. Không biết số
phận hai người kia sẽ ra sao và Kim Thư sẽ làm gì sau khi thỏa mã cái ước
nguyện tàn ác ấy????

Mai Mai và Lạc dương
đang trên xe phóng vun vút về nhà. Bất chợt những tiếng còi inh ỏi và ánh đèn
loa lóa phía sau khiến Lạc Dương giật mình. Đoàn xe đằng sau rất đông cứ mỗi
lúc một tiến gần đến xe của anh. Lạc Dương lo lắng. Không lẽ lại rơi vào vòng
vây lần nữa

-Hắn lừa chúng ta ư?
–Lạc Dương hét lớn giọng giận dữ

-Anh bình tĩnh đi. Vệ sĩ
của chúng ta và Tử Long sắp đến rồi. Không sao đâu

Quả thật mai mai nói
không sai. Những kẻ xấu xa kia đã tự tìm đến cái chết khi mở còi xe và bật đèn
sáng. Chính nhờ tín hiệu đó mà đoàn vệ sĩ của Tử Long và Lạc DƯƠng đã phát hiện
ra. Ngay lập tức bọn chúng bị bao vây và tóm gọn. Thật là một phen điêu
đứng.Đám tàn quân vẫn tiếp tục bị truy đuổi.Tiếng bước chân người rầm rập tiếng
còi xe inh ỏi mỗi lúc một xa dần. Xung quanh Mai Mai va Lạc Dương lại vắng
lặng. Lòng vui khôn xiết vì vừa thoát nạn Lạc Dương ôm chầm lấy Mai Mai. Cô vừa
cười vừa khóc

-Em cứ nghĩ là mình sẽ
chết cơ. Sợ thật đấy

-Ừ,vậy ngày mai làm đám
cưới luôn nha?

-Vâng,vâng –Mai Mai nói
vội –Cưới liền ,cưới liền. Nếu không chẳng may bị bắt lần nữa không cưới được
thì nguy. Mà anh này trên thiên đường người ta có cho tổ chức đám cưới không
nhỉ? –Mai Mai hỏi thậm ngốc

-Có chứ! Ha ha. –Lạc
Dương cười trêu chọc cô. Rồi bất ngờ kéo cô lại gần ,đặt lên môi cô một nụ hôn
nóng bỏng. Bờ môi vẫn còn run run vì sợ hãi. Mồ hôi vã ra đầm đìa chảy lên cả
bờ môi kia nữa. Nhưng nó không mặn chát mà ngọt ngào yêu thương đến lạ kì. Cùng
nhau vượt qua gian khó qua thử thách một mất một còn họ càng yêu nhau hơn,trân
trọng những phút giây ở bên nhau hơn. Họ sinh ra là để cho nhau

Tử Long trông thấy cảnh
đó qua ô cửa kính xe. Anh sững người. Ngọn lửa ghen tuông đang cháy hừng hực
trong anh. Tử Long vứt hết sự tò mò sự quan tâm hỏi han về vụ việc. Đầu óc anh
bị lấp kín bởi chữ “ghen”. Anh chạy đến bên xe của Lạc Dương đập mạnh vào ô cửa
kính. Khuôn mặt đằng đằng sát khí. Lạc Dương nắm nhẹ lấy bàn tay Mai Mai trấn
an. Anh từ từ mở cửa xe ra vẫn nắm chặt lấy tay Mai Mai kéo cô ra ngoài cùng

-Tử Long tôi biết sẽ rất
đau khổ cho cậu nhưng tôi cần phải nói điều này. Tôi và Mai Mai sẽ……….

Chưa kịp nói hết câu thì
Tử Long đã tặng anh một cú đấm cực mạnh làm anh ngã xuống. Cảm giác quai hàm
nhức nhổi vô cùng.

-Im đi,tôi không muốn
nghe gì cả. Mai Mai là của tôi

Mai mai vội đỡ Lạc Dương
ngồi dậy . Cô rơi nước mắt khi thấy máu chảy ra nhỏ giọt vào cả bàn tay trắng
muốt của mình. Tay cô run run đặt nhẹ lên khóe miệng anh,nấc khẽ

-Anh đau lắm phải không?
Em xin lỗi –rồi Mai Mai quay sang phía Tử Long van xin –Làm ơn đừng đánh anh
ấy. Tối hôm nay Lạc Dương đã mệt lắm rồi. Xin lỗi anh vì em không thể bên anh
lâu hơn. Em yêu Lạc Dương. Em cũng mong anh sẽ hạnh phúc bên Elina

Lạc Dương đặt tay lên
vai cô,thở hổn hển mệt nhọc nhưng anh cười

-Em không cần làm vậy.
Anh không phải kẻ hèn nhát đâu. Anh không đau. Em cứ để anh giải quyết. –Anh
quay sang nhìn Tử Long – Tôi sẽ không cầu xin cậu. Có lẽ cậu thừa hiểu kết quả
rồi. Hãy từ bỏ đi! Đừng tự làm mình tổn thương nữa!

Tử Long đùng đùng tức
giận khi nghe Lạc Dương và Mai Mai nói thế. Anh giật mạnh tay Mai mai lôi về
phía mình. Rồi kéo cổ áo Lạc Dương bắt anh đứng dậy một cách thô bạo. và một
lần nữa Tử Long tặng cho Lạc Dương một cú trời giáng. BỊ mất sức ở cú đánh đầu
tiên cộng với việc tối nay anh uống hơi nhiều rượu nên Lạc Dương hoàn toàn bị
lấn át.Anh bị choáng ngã gục xuống đường. Mai Mai tiến đến bên anh nhưng lại bị
Tử Long lôi lại

-Tử Long,em xin anh,em
van xin anh đấy. em phải làm gì thì anh mới vừa lòng đây?

-Em là của anh. Đừng
hòng về bên Lạc Dương nữa. Anh không cho phép –rồi anh quay sang Lạc Dương –Vậy
là hết nợ. Anh đánh tôi như thế nào tôi chỉ trả lại như thế thôi –Tử Long gằn
giọng. Anh chẳng để ý đến Mai mai muốn gì nữa. Anh chỉ làm theo ý mình. Tử Long
nhấc bổng Mai Mai lên dùng sức mạnh của bàn tay siết cô lại. mai Mai giãy giụa
quyết liệt nước mắt rơi lã chã đau đớn. Cô cứ với tay về phía Lạc Dương mà khóc
thét lên

-Lạc Dương,Lạc Dương,em
không muốn xa anh. Tử Long anh tha cho em đi,làm ơn,em muốn ở bên Lạc Dương

Tử Long bỏ ngoài tai tất
cả. Anh đưa cô ra xe đặt cô thật mạnh xuống ghế như một đồ vật .Anh đóng cửa
rầm một cái làm cô giật mình rồi vội vàng phóng xe đi ngay lập tức.Mai Mai
ngoái nhìn về phía Lạc Dương. Anh đang chống tay xuống đường cố đứng dậy và rồi
lại gục xuống.Bóng anh cứ khuất dần.Mai Mai vẫn tiếp tục khóc,cô đánh bài liều
định mở cửa xe chạy ra ngoài nhưng bị Tử Long tóm lại.Anh quát lớn

-EM muốn chết sao?

-Em muốn chết đấy,muốn
chết đấy,thì sao nào? –cô hậm hực. Người cô yêu đang đau không lẽ cô lại vô cảm
đến mức ấy sao?

-Em bỏ ngay cái kiểu
ương bướng ấy đi.Ngồi im –Tử Long lại gắt mạnh. Anh tăng tốc hết cỡ khiến Mai
Mai chóng mặt. Cô mệt nhoài thiếp đi lúc nào không hay. Tử Long nhìn cô lòng
nhói đau. Anh đang làm Mai Mai đau khổ chỉ vì tính cố chấp của mình. Nhưng anh
không tài nào dừng nổi cái hành động ngu ngốc này. Anh sợ anh sẽ mất Mai Mai.
Tử Long vẫn tiếp tục đi thật nhanh nhưng anh không về nhà mà đến một nơi bí mật
khác…………….

Một lát sau khi Tử Long
rời đi thì Elina cùng vệ sĩ của Lạc Dương đến. Vì đi chung xe với mấy tên vệ sĩ
nên giờ Elina mới trở lại đây sau khi giải quyết xong kẻ xấu.Thấy vắng tanh chỉ
còn một mình Lạc Dương bên đường. Cô hốt hoảng chạy đến bên anh

-lạc Dương anh bị sao
vậy? ai đánh anh? Mai Mai và Tử Long đâu

-Mai Mai và Tử
Long…………..đi rồi- Lạc Dương thở mệt mỏi

-Cái gì? Sao lại đi rồi?
tử Long bỏ anh lại đây ư? –vừa nói Elina vừa đỡ Lạc Dương đứng dậy

Đầu đau nhức vì rượu,ly
rượu oan nghiệt Kim Thư mời anh đang phát tác khiến anh đứng không vững. Elina
nhờ mấy tên vệ sĩ dìu anh vào xe đưa về nhà. Cô cũng đi cùng anh. Lạc Dương
đang mê man,anh không còn biết trời đất là gì nữa. Đến nhà anh,mấy tên vệ sĩ
đưa anh vào trong mà anh cũng chẳng biết gì. Đèn bật sáng làm ông Hoàn và bà
Trúc tỉnh giấc. Họ vội ra khỏi phòng ngủ.Ngạc nhiên vô cùng khi thấy Elina

-Cháu là ai?

-Dạ,cháu là Elina,bạn
của Lạc Dương ạ

-Lạc Dương bị sao vậy?
say rượu à? Mà sao lôi cả đám vệ sĩ vào đây

-Cháu cũng không biết
nữa. Chuyện dài lắm,lát cháu kể bác sau. Cháu xin phép hai bác một lúc,cháu
phải gọi cho Tử  Long -Elina đang rất sốt ruột. Cô không hiểu tại sao Tử
Long lại tàn nhẫn bỏ Lạc Dương một mình trên đường thế

-Tử Long à,anh đang ở
đâu? Mai Mai ở cùng anh ư? –ngay khi Tử Long bắt máy Elina nói vội

-Em không cần lo đâu.
Mai Mai an toàn.anh sẽ đưa cô ấy đến một nơi xa

-Cái gì? Anh định làm
thế ư? Còn Lạc Dương thì sao? Anh đã làm gì anh ấy

-CHỉ là đánh cho anh ta
hai phát thôi. Xin lỗi nếu làm em buồn. Tạm biệt –Tử Long nói chậm rãi rồi cúp
máy,tắt điện thoại ngay. Elina bàng hoàng khi nghe Tử Long trả lời. Tử Long
định đưa Mai Mai đi đâu?

-Elina,Tử Long nói gì
thế cháu? –bà Trúc lo lắng hỏi

-Tử Long đưa Mai Mai đi
mất rồi –Elina ngồi thụp xuống sàn khuôn mặt thẫn thờ

-Sao? Cháu nói thế là
thế nào? Sao lại đưa đi mất rồi? chúng nó đi đâu?

-Tử Long………..anh ấy quá
ích kỉ. Tử Long sợ Mai Mai và Lạc Dương cưới nhau nên mới làm vậy. Cháu cũng
không biết Tử Long đưa Mai Mai đi đâu

Bố mẹ Lạc Dương sững

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: