truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 18:Hồi ức 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Từ hôm Tử Long nói chia tay Elina đã rất
buốn bã, ăn uống thất thường nhưng vẫn đi làm đều đặn. Cô trốn tránh anh, không
liên lạc gì cả. Tử Long cũng hơi buồn nhưng anh không thể giúp cô gì hơn nữa.

Anh có tiền nhưng đưa thì cô không
nhận.Anh muốn giúp cô có công việc tốt hơn cô cũng từ chối .Elina là một cô gái
tốt, cô không muốn chỉ vì cô là người yêu của Tử Long mà anh phải giúp cô từ A-
Z .

Tử Long cho cô cả một căn hộ chung cư
hạng sang. Chỉ như thế thôi –một việc quá đơn giản với Tử Long nhưng cô đã cảm
thấy ái ngại lắm rồi.Anh ấy giúp cô như thế là đủ rồi, cô cũng không muốn nhận
nhiều từ anh,không muốn chịu ơn của anh………

Tử Long đang ngồi bên bàn làm việc chống
cằm trầm tư. Anh đang suy nghĩ về Elina và về cả Lạc Dương –người mà Mai Mai
nói là chồng chưa cưới của cô nữa. Dù anh biết là họ đã chia tay anh vẫn cảm
thấy rất có lỗi. Nhưng rồi dòng suy nghĩ của anh bị cắt đứt bởi giọng lanh lảnh
của Mai mai

-Anh ăn kem không? Em đi mua nhé?

-Ừm thế nào cũng được –giọng anh thoáng
chút buồn khiến Mai Mai hơi lo

Cô chạy nhanh ra quầy kem. Dạo này đang
có cơn sốt ăn kem đôi. Mai Mai hào hứng mua cả hộp

-Cô bán hàng ơi, cho cháu mua một hộp
kem đôi

-À, chắc ăn cùng người yêu à?

-Vâng

Người bán hàng tươi cười đưa cho cô hộp
kem còn dạy cô cách tách kem nữa. Mai Mai cũng tách thử nhưng hỏng. Cô cười hì
hì nhìn cô bán kem

-Thôi vậy, cháu nhờ bạn cháu tách giùm

Rồi cô nhanh chóng chạy về nhà Tử Long.
Cô hát líu lo từ ngoài cửa. Tử Long thoáng nghe thấy thì bật cười : “Trẻ con
đến thế là cùng”.Anh quên ngay nỗi buồn trong lòng

-Baby ngốc, về rồi à? Đi nhanh quá nhỉ ?
–anh cười hì hì

Mai Mai cười tươi như hoa ngoắc ngoắc
cái tay ra hiệu cho anh đến bàn ăn. Anh đi đến, cô kéo anh hào hứng ngồi xuống
rồi mở hộp kem ra

-Thế này nhé, đây là kem đôi, muốn ăn
thì phải tách nó ra. Anh giỏi hơn em, anh tách đi

Tử Long lấy que kem ra, gõ nhẹ vào trán
cô một cái rồi cười nhẹ

-Đồ ngốc,dễ thế này mà không làm được à?

Pặc….

Que kem tách ra nhưng không phải là tách
hai mà là ………tách ba. Do dùng một lực quá mạnh nên anh làm que kem bị vỡ, tách
thành hai nhưng chỉ có một que nguyên vẹn que kia rơi mất phân nửa +.+

Tử Long hơi bối rối, gãi đầu ngúc ngắc
biện cớ

-Hì hì, cái que này hỏng rồi. Không may
thôi, đưa anh que khác

Mai Mai đưa cho Tử Long que khác. Lại
tiếp tục thê thảm . Thế là Tử Long bẻ hết que này đến que khác và lần nào cũng
hỏng hết. Anh thấy bực mình, đẩy que kem cuối cùng cho Mai Mai

-Nè,em tách đi. Anh không giỏi –Tử Long
nói giọng giận dỗi

-Hic hic, thú thật với anh khi nãy em đã
thử rồi nhưng mà không được nên mới nhờ anh –cô nhăn nhó

Thấy Mai Mai nói thế Tử Long cũng bớt
tủi thân. Anh chợt nảy ra một ý để trêu chọc cô

-Baby, vậy thì mình ăn chung đi –Anh
cười ranh mãnh

-Ăn chung sao được? Đụng nhau thì làm
sao? –Mai Mai mặt vẫn ngây ngô không hiểu trò đùa của Tử Long

-Thế mới nói, đụng môi thì có sao đâu?
He he –Tử Long lại cười gian

-Xí, anh mà đụng là em cắn luôn –Mai Mai
xụ mặt rồi trề môi ra chọc tức Tử Long

-Thử xem ai cắn ai

Rồi Tử Long nhanh chóng rút que kem ra.
Mai Mai giằng lấy ăn một mình nhưng Tử Long nhất định không tha. Anh cứ ngồi
sát cạnh cô. Mai mai cắn chỗ nào anh cắn chỗ ngay cạnh đó. Đợi lúc cô nàng
không để ý Tử Long liền kiss lên môi cô một cái làm cô ngượng chín mặt

-Anh mà làm lần nữa là em cắn môi anh
thật đấy –Mai Mai thách thức

Nhưng mặc cho lời thách thức rất chuối
của cô anh cứ tiến càng ngày càng gân đến, sẵn sàng tư thế…….hành động. Đôi môi
cô đưa qua đưa lại lúc ăn kem trông dễ thương vô cùng. Nó làm anh phát thèm

Anh kéo cô gần lại đặt lên môi cô một nụ
hôn nóng bỏng. Mai mai bực mình.Cảm hứng ăn uống đang lên cao mà đè người ta ra
hôn.Cô thực sự không thích cách anh đùa cợt người khác quá đáng như thế.Cô đã
quen với phong cách kín đáo của Lạc Dương rồi.  Nói là làm cô cắn môi anh
thật đau khiến anh phải bỏ cô ra

-Này, em làm thật đấy à? Em cắn hơi bị
mạnh đấy nhá. Nhìn nè sưng lên rồi –Anh vừa nói mạnh vừa nhăn nhó chỉ vào chỗ
đang sưng dần lên ở môi

Thấy thế Mai mai khoái chí lắm cô cười
khanh khách

-Cho chết, ai bảo anh háo sắc

Tử Long hậm hực chả nói được câu gì nữa
bèn nghĩ ra một trò trả thù cô. Anh bắt cô ăn hết chỗ kem vừa mua, cả những que
kem bẻ hỏng nữa. Ban đầu Mai mai rất hùng hồn tuyên bố rằng cô sẽ ăn hết bởi cô
đang rất thèm. Nhưng đến khi ăn được ba que cô ôm bụng nhăn nhó cầu xin Tử
Long……tha mạng

-Thôi, anh phạt em thế đủ rồi đấy. Muốn
biến em thành heo à?

-Không,anh phải phạt. Phạt em vì tội dám
quyến rũ anh đã thế còn dám cắn người ta. Tội này khó tha

Thấy cô cũng tội nghiệp nhưng mà tính
cách Tử Long là như thế, anh phải chọc đến cùng. Biết là không thể chống 
cự Mai mai đành ngậm ngùi nuốt hận ăn tiếp

Ăn xong chỗ đó cô nằm soài ra ghế sofa
mệt nhọc. Tử Long mở tủ lạnh lấy ra cốc sữa phục vụ pha sẵn cho cô uống. Vừa
mới đến gần Mai mai đã ngồi phắt dậy lấy tay che miệng bịt mũi lại định bỏ chạy

-Ôi, cái mùi…..Bỏ đi anh, em không chịu
được cái mùi này

Nhưng Tử Long đã kéo cô lại, ép cô ngồi
xuống và huơ huơ cốc sữa trước mặt cô. Trên anh môi nở một nụ cười thích thú.
Nhưng đến khi Mai Mai có triệu chứng muốn…….té xỉu anh đành chép miệng tiếc rẻ
bỏ cốc sữa ra

-Thôi, tha cho em đấy. Lần sau mà còn
thế anh phạt nặng hơn

 Mai Mai không nói được , cổ họng
thấy nhờ nhợ, cô buồn nôn, vội vã uống cốc nước lọc rồi nằm thơ hổn hển

-Này, buồn nôn hả? Người đâu mà yếu xìu
vậy? Uống thêm nước đi –Tử Long đưa thêm cho cô cốc nước

-Thôi, em đỡ rồi –Mai Mai xua tay –Nhưng
thấy bụng khó chịu quá chắc tại anh bắt em ăn nhiều quá đây mà

Tử Long chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm tỏ vẻ
bó tay trước cô bạn gái yếu quá cỡ của mình. Mai Mai ngả người trên ghế sofa,
nhắm mắt lại, cô thấy mệt vô cùng

Tử Long ngồi bên cạnh cô, bất chợt một
cảm giác thân thuộc lại vây kín lấy anh. Rốt cuộc cô là ai? Hai người có quen
nhau từ trước không? Chắc là có –Tử Long nghĩ thế.

Đầu anh lại nhức như búa bổ. Anh để ý
thấy mỗi lần gặp cô là đều như thế. Anh biết đây là biểu hiện của những người
mất trí nhớ khi nhìn thấy người quen cũ. Anh đã từng trải qua cảm giác này khi
nhận ra bố mẹ. Với Mai Mai cũng thế. Như vậy là sao?

Sự tò mò lại bắt đầu bùng phát.Anh không
thể chịu nổi nữa. Anh muốn hỏi và anh cần phải hỏi rốt cuộc trước đây có chuyện
gì xảy ra.Anh lắc khẽ người Mai Mai. Cô mở mắt ngơ ngác nhìn anh

-Ơ, có chuyện gì thế?

Tử Long nắm lấy tay cô thật chặt, nhìn
thẳng vào mắt cô hỏi

-Trả lời thật cho anh biết, trước đây
chúng ta có quen nhau đúng  không? Anh thực sự không nhớ rõ nhưng có một
linh cảm vừa mơ hồ vừa rõ ràng cho anh biết như thế

Mai Mai thoáng ngỡ ngàng. Cô định không
nói gì nhưng nghĩ lại bây giờ là lúc thích hợp để nói chuyện ấy.

Bởi bây giờ Tử Long đang yêu cô mà không
hề biết rằng đã từng yêu cô từ trước. Cô nghĩ đó là tình cảm thật sự rất chân
thành và cô muốn chấm dứt lời nói dối ấy ở đây, chấm dứt cuộc thử thách tình
cảm của anh ấy ở đây

-Vậy anh muốn biết không?

-Anh thực sự rất muốn biết

-Thế thì anh theo em

Nói rồi Mai Mai kéo tay Tử Long ra
ngoài. Cô cũng không chắc liệu có giúp Tử Long nhớ lại không nhưng cô nghĩ rất
có thể có khả năng ấy. Bác sĩ đã nói muốn giúp ai lấy lại trí nhớ về ai đó thì
cần để người đó chứng kiến lại một cảnh thật ấn tượng về mình trong quá khứ. Cô
cũng chỉ biết theo lời bác sĩ thôi. Cầu mong rằng anh ấy sẽ nhớ ra

Lúc này đã vào giờ tan tầm. Mặt trời
khuất dần sau những ngôi nhà cao tầng. Mai Mai và Tử Long không hòa mình vào
những dòng người tấp nập nơi phố xá mà đi ra biển. Tử Long cũng không biết cô
dẫn mình đi đâu nhưng anh cũng cứ đi theo thôi

Lặng lẽ tháo đôi giày đang mang, Mai Mai
đặt chân xuống nền cát âm ấm, khẽ kéo tay Tử Long đi chầm chậm. Trên môi cô nở
một nụ cười ngọt ngào nhưng lại thấy trong tim có chút nhói đau. Tử  Long
cũng bỏ giày ra, đi chầm chậm trên cát, lặng lẽ đi sau cô

Khung cảnh thân thuộc hiện ra trước mắt
anh .Đã 6 năm rồi anh không thấy nó dù là trên ti vi hay trên mạng. Tim anh
trào lên một cảm giác khó tả.Bất chợt anh thấy nó đập loạn nhịp.

Cái gì đang diễn ra trong anh thế
này?Anh không biết.

Dòng hồi tưởng đang chảy xiết. Những suy
nghĩ hỗn độn, những tò mò,những hoài niệm đang pha trộn trong anh. Một cảm giác
vừa mơ hồ vừa tưởng như rõ mồn một trước mắt. Mai Mai đang bước trước anh. Nắng
phớt nhẹ trên gương mặt cô rạng rỡ.

Gò má ửng hồng,nụ cười trong sáng. Tóc
bay nhẹ đùa trong gió. Mùi hương thạch hoa quả thoang thoảng quanh cô khiến anh
rung động. Bóng hình người con gái trước mặt hiện lên thân thương một cách lạ

Cái dáng hình nhỏ bé ấy, cái nụ cười ấy,
cái mùi hương rất đặc biệt ấy. Tất cả thân thuộc quá! Một hình ảnh đẹp long
lanh chợt lóe lên trong tâm trí anh….

Đến một chỗ thật vắng người Mai Mai dừng
chân, cô mở túi xách lấy ra một chiếc nhẫn kim cương –chiếc nhẫn đẹp long lanh
anh đã trao cho cô trước khi sang Mĩ. Mai Mai đặt nó vào tay anh. Bàn tay ấy
đang run run

Bất chợt đầu Tử Long nhức vô cùng, cả
người bủn rủn, anh mất thăng bằng muốn ngã nhào xuống nhưng Mai Mai đã kịp thời
đỡ lấy anh

-Tử Long anh không sao chứ? –Mai Mai lo
lắng hỏi

-Không ,không sao. Anh chỉ đang cố nhớ
lại thôi –Tử Long vừa nói vừa thở dốc ,giọng yếu ớt –Em……em……..

-Anh nhận ra em không? –Mai Mai hỏi gấp
gáp

Dường như mọi thứ khá khó khăn.Hình ảnh
Mai Mai quen thuộc quá nhưng anh vẫn chưa định hình được rõ ràng rốt cuộc cô là
ai. Tại sao cô luôn cho anh cảm nhận rằng cô là một phần quan trọng trong anh?

Anh ôm đầu suy nghĩ. Những kí ức dâng
lên ào ào, chồng chéo vào nhau khiến đầu anh nhức như búa bổ

“Hứa với anh rằng em sẽ đợi anh cho tới
lúc anh trở về đi”

“Anh nhất định sẽ quay trở về và cưới
em”

“Anh yêu em”………………..

Những câu nói những lời thề ước ngọt
ngào chợt quay về trong anh. Nhưng anh vẫn không thể nhớ ra nổi.Tử Long tưởng
như đã tuyệt vọng trước sự tìm kiếm, sự lục tìm trong quá khứ quá khó khăn này
nhưng Mai Mai chợt lên tiếng

-Tử Long, anh còn nhớ cái tên Sumi
không?

Sumi là cái tên thân thương mà Tử Long
đặt cho cô. Anh nói cái tên ấy rất dễ thương anh dành để gọi người anh
yêu.Trong quá khứ anh đã từng gọi Mai Mai bằng cái tên ấy. Đó là một cái tên bí
mật mà chỉ hai người biết với nhau, ngày cả Lạc Dương cũng không biết

Cái tên ấy vang lên như một luồng sáng
chiểu rọi kí ức của Tử Long . Từ sâu trong trái tim anh hình ảnh một người con
gái hiện lên rõ nét. Tim anh đập loạn nhịp phập phồng theo từng nhịp thở từng
hình ảnh trìu mến………

Những hồi ức của miền đất hạnh phúc hiển
hiện trước mắt anh.Khóe mắt anh cay cay, bờ môi run run.Anh vội vã kéo Mai mai
lại gần, ôm trọn lấy cô thật tha thiết và mạnh mẽ.Anh cố gắng siết lấy thật
chặt để cô không thể rời xa mình được

-Anh nhận ra em rồi……..Anh tìm thấy em
rồi….Anh thấy em rồi……Anh xin lỗi vì đã quên em. Tại sao anh lại có thể quên em
được chứ?! Ngốc thật đấy ! Anh yêu em, yêu em rất nhiều,Mai mai

Từng câu nói cảu anh đều chứa đựng niềm
yêu thương và cả sự ân hận nữa.Anh hận bản thân vì đã quên cô –người con gái mà
anh yêu nhất, người anh đã hứa sẽ bên cạnh suốt đời.

Anh nhìn cô, đôi mắt ánh lên một bầu
trời yêu thương rộng lớn vô hạn. Mai Mai mỉm cười hạnh phúc. Cô cũng nhìn anh
trìu mến

-Cuối cùng thì Tử Long thật sự đã trở về
rồi –Mai Mai vừa cười vừa khóc. Giọt nước mắt hạnh phúc nhưng cũng giận hờn

loading...

-Lần này anh mà đi là em giết luôn đấy
–Mai Mai chu môi chọc anh

-Biết rồi, thưa tiểu thư

Rốt cuộc sau bao năm chờ đợi Tử Long của
cô đã trở về rồi, trở về là chính anh chứ không phải một con người nào khác.
Đây thực sự là người yêu cô tha thiết, người đã trao cho cô lời thề thật đẹp đẽ
và ngọt ngào…………

Dưới ánh nắng hoàng hôn nhẹ nhàng khung
cảnh biển hiện lên đẹp lung linh. Tại một góc biển vắng vẻ có một cặp tình nhân
đang nhìn nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ.

Ánh mắt trao nhau những hương vị đắm
say, những ngọt ngào, những mặn nồng hờn dỗi……..để rồi thấy lòng mình bâng
khuâng, thấy tim mình xao xuyến và để rồi trân trọng nhau hơn, yêu nhau tha
thiết hơn……….

 Tử Long kéo cô ngồi xuống bãi cát
, cô tựa đầu vào vai anh,một bờ vai chắc chắn mang lại cho cô một cảm giác an
toàn và yên bình. Tử Long nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô hôn thật khẽ lên đó. Anh
cầm chiếc nhẫn đeo vào tay cô một cách khéo léo.Tử Long mỉm cười bẹo má cô

-Baby, bây giờ đừng hòng mà thoát khỏi
anh nhé! 6 năm trước anh chỉ mới trao nhẫn cho em nhưng chưa đeo nó vào bàn tay
này, Bây giờ khác rồi, anh  đã đeo nó cho em và anh không cho phép em rời
xa anh

Mai Mai đưa bàn tay mình ra trước mắt
ngắm nghía hồi lâu. Cô cười tươi

-Hì hì, cái nhẫn này đẹp ghê á! Mãi tới
giờ mói được đeo. Đồ đáng ghét!

-Lạc Dương? Ha….Anh nhớ ra anh ấy
rồi.Ông anh yêu quí của mình .Vậy mà lại quên…….à mà………em gọi Lạc Dương là
chồng chưa cưới? Hai người đã đính hôn ư? –Tử Long nhìn cô ánh mắt lo âu

Mai Mai lảng tránh đôi mắt anh, cúi gằm
mặt xuống nín thinh. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự bạc tình của mình.Cô không biết
nói gì không có gì để thanh minh với Tử Long về sự bội bạc kia.Nhìn thái độc
của cô cộng với những hành động từ khi gặp lại cô Tử Long rất hiểu.Anh hiểu
rằng Mai mai rất yêu Lạc Dương và vì thế anh đau

-Baby,anh đau lắm đấy………..! –Tử Long cười
nhạt

-Em..em xin lỗi…. –Mai Mai cắn chặt môi
đau đớn. Tử Long sẽ chẳng bao giờ có thể tha thứ cho cô

-Đừng xin lỗi ,anh không giận em
đâu.Người có lỗi là anh –Tử Long chợt thở dài

Phải ! Anh không dám trách Mai Mai bởi
rất nhiều lí do

Thứ nhất Mai mai rất yếu đuối vậy mà cô
ấy đã can đảm đợi anh cả quãng thời gian dài ấy. Cô vẫn chung thủy cho tới phút
chót.Anh cũng vừa được nghe cô nói rằng cô mới đính hôn thôi. Vậy có nghĩa là
thời gian trước đó cô đã chờ đợi anh, suốt 6 năm trời

Thứ hai anh nghĩ rằng mình có lỗi nhiều
hơn khi đã để cô lại Việt nam một mình sang Mĩ. Đã thế rồi lại quên cô –người
mà anh nghĩ cả đời sẽ không quên và khi trở về thì tay trong tay với người con
gái khác

Thứ ba lúc đó anh và cô chưa hề có hôn
ước gì rõ ràng, tất cả đơn thuần chỉ là  những lời nói những lời thề xuông
thôi mà cô vẫn chờ anh. Chừng ấy đã làm anh xúc động lắm rồi

Thứ tư cô cũng có quyền được yêu, được
tìm hạnh phúc chứ không thể chờ anh mỏi mòn được. Vì rốt cuộc anh cũng có tốt
đẹp gì hơn cô đâu.Hơn nữa Lạc dương là một chàng trai tốt.Anh cũng không dám
hận Lạc Dương –người anh luôn kính trọng như anh trai.Lạc Dương mới là người
hận anh mới đúng. Tử Long hiểu. Tử Long đã ra đi bỏ lại Mai Mai. Trong lúc cô
buồn tủi nhất Lạc Dương là người chăm sóc cô, cho cô một điểm tựa, giúp cô nuôi
hi vọng về Tử Long . Tử Long cần cảm ơn anh ấy mới đúng………

Mai mai đang khóc, cô hận bản thân đã
làm cả Lạc Dương và Tử Long đau khổ. Vậy mà họ vẫn yêu cô tha thiết, vẫn sẵn
sàng chết vì cô. Họ quá cao thượng và cô trở thành một kẻ thất bại một ác nữ
thất bại dưới chân họ

Tử Long lại ôm khít cô vào lòng thủ thỉ
bên tai cô

-Đồ ngốc,anh có giận em đâu. Người đâu
mà hay khóc nhè thế không biết

Mai mai nín bặt, cô tức tối đấm nhẹ vào
vai anh

-Hứ, ai thèm khóc nhè chứ? Lớn thế này
rồi mà vẫn còn trêu em được! Có biết vì ai mà em khóc không hả? Đồ khùng

-Ha ha thế này mới là em chứ -Tử Long
cười sảng khoái

Mai Mai gạt nước mắt đi, cô cười. Đột
nhiên Tử Long quay lưng lại phía cô

-Baby, anh cõng em được không?

-Không, cười ta cười cho đấy. Trẻ con
quá! –mai Mai lắc đầu nguầy nguậy

-Nhưng mà anh thích.Kệ người ta

Và rồi không để Mai mai kịp phản ứng gì
Tử Long đã kéo cô lại bám vào lưng mình rồi đứng dậy đi ngay lập tức. Ban đầu
Mai mai còn giãy giụa đòi xuống nhưng biết không thể thoát khỏi anh được cô
ngoan ngoãn yên vị trên tấm lưng kia. Cô vòng tay qua cổ Tử Long ôm lấy thật
chặt và tựa đầu vào vai anh, áp sát vào người anh như một con mèo nhỏ

-Baby, em kể cho anh nghe 6 năm qua em
sống như thế nào đi

-Hức, thì chờ anh chứ sao.Đáng ghét! Bận
đến đâu cũng phải nhớ người ta chứ? Chờ mãi mới được một cái tin ngắn củn “Anh
nhớ em”. Có thế thôi à? Làm người ta cứ ngóng mãi cuối cùng được có ba chữ

Tử Long nghe thấy thế thì cười khúc
khích,hạ thấp giọng nịnh nọt

-Ừ, ừ,anh xin lỗi nhưng mà đúng là anh
nhớ em thật mà!

-Hì hì, thế thì tha cho anh đấy………..Em
chỉ ngồi ôm máy tính cả ngày chờ tin của anh vậy mà hai năm sau khi anh sang
Mĩ, trước ngày sinh nhật của em anh lại biến mất mà không để lại lời nhắn gì.
Lúc ấy em vừa lo lắng vừa hận anh tới tận xương tủy luôn. Em cũng buồn nữa bởi
em không biết liệu anh có còn sống không mà nếu còn thì lúc đó đang ở đâu,tại
sao lại không nhắn cho em lấy một câu.Lúc đó……..lạc Dương đã ở bên em an ủi rất
nhiều. Chính anh ấy là người giúp em tiếp tục nuôi hi vọng về anh.Và em đã chờ
anh. Nhưng đến mùa hè năm nay anh trở về đột ngột.Em đã thấy anh đi với Elina
trong hạnh phúc.Em đã rất buồn………

Giọng Mai Mai trùng xuống, nói mỗi lúc
một nhỏ dần, yếu ớt

-Anh xin lỗi………

-Không,anh không có lỗi, bởi anh mất trí
nhớ mà.Đó là việc ngoài ý muốn –Mai Mai nói vội vàng –Nhưng Tử Long này tại sao
anh lại bị tai nạn?

-Em biết chuyện đó hả?

-Vâng,em cũng vừa mới biết thôi. Bố mẹ
em vừa mới nói cho em dù họ đã biết từ bốn năm trước.Em cũng không dám trách bố
mẹ vì bố mẹ làm thế là vì em. Bố mẹ không muốn em đau khổ vì anh………..

-Ừ, anh cũng không giận họ đâu. Họ làm
đúng mà!…….À,ngày hôm đó anh lái xe đến sân bay về Việt nam để cầu hôn em
đấy ngốc.Anh không nói với em vì anh muốn cho em một bất ngờ.Không may,do hôm
đó anh vui quá,lái xe hơi nhanh đâm vào một ô tô khác.Anh bị trấn thương nặng ở
vùng đầu, khi tỉnh lại thì đã vào viện rồi ,anh đã mất trí nhớ. Sau đó máy tính
của anh lại bị virut phải format lại toàn bộ.Do đó anh không còn lưu lại bất cứ
hình ảnh nào của em.Người đàn ông trên chiếc xe kia trở thành người thực vật.
Thế nên vụ tai nạn này được giấu kín để tránh tai tiếng. Cũng may năm ngoái
người đó đã tỉnh lại nếu không anh sẽ day dứt cả đời mất………

Đang nói chuyện anh bỗng thấy cả người
Mai Mai đang rung lên phía sau anh.Tiếng thút thít khiến anh giật mình

-Baby,lại khóc nữa hả? Thôi,nín đi. Trẻ
con quá !

-Tại sao về Việt nam không nói với em
một tiếng? Bất ngờ làm cái gì chứ?………..Thế mà lúc ấy em đã rất giận
anh………..

Mai mai ôm siết lấy bờ vai anh bằng vòng
tay nhỏ bé

-baby này, anh đoán không nhầm thì….em
rất yêu Lạc Dương thì phải? Tại sao…..tại sao lại chia tay? Hai người đã đính
hôn rồi mà?

Mai mai thoáng giật mình,cô ghé sát vào
tai anh thầm thì

-Nghe thì có vẻ điên rồ nhưng là sự
thật. Chỉ xin anh đừng giận em sau khi em nói thôi

Tử Long gật đầu,Mai Mai cũng tự tin hơn

-Thực ra,em mới chỉ yêu anh ấy trong
quãng thời gian gần đây thôi.Nhưng đến khi ah trở về,em đã rất hoảng loạn.Bởi
vì em tham lam…………vì em độc ác……..vì em ngu ngốc………..vì em nhu nhược……….. Em đã
yêu anh mà lại yêu cả anh ấy nữa………thế đấy

Mai mai mím chặt môi,nói khẽ từng
tiếng.Cô biết nói vậy Tử Long  sẽ đau lắm nhưng cô thấy rằng mình cần phải
thành thật

-Em đã rất khó khăn để lựa chọn.Lạc
Dương rất cao thượng,anh ấy đã buông tay em ra trước.Anh ấy muốn em hạnh phúc
bên anh vì anh ấy nghĩ anh ấy sẽ không bao giờ vượt qua được anh.Và ………vì thế
đám cưới đã hủy bỏ….Tử Long,anh có thể mắng em,có thể trách em là kẻ phản
bội……..Hoặc là anh muốn làm gì cũng được.Em xứng đáng bị anh và cả Lạc Dương
trừng phạt

Tử Long nghe cô nói, lòng anh se thắt
lại.Anh ghen tị với Lạc Dương nhưng anh sẽ không nói bất cứ thứ gì bởi anh biết
Mai Mai còn khổ sở hơn anh. Cô đã phải trải qua một quảng thời gian rất khó
khăn với những dòng suy nghĩ mệt mỏi

Rốt cuộc cô ấy như thế cũng là vì anh
nên anh không muốn làm cô tổn thương thêm nữa. Anh sẽ dần dần bù đắp những yêu
thương, chở che cho cô để cô không phải chịu thiệt thòi

-Anh sẽ không giận em đâu. Em đang phận
vân giữa anh và Lạc Dương đúng không? Anh sẽ khiến em thấy rằng em yêu anh
nhiều hơn.Anh sẽ làm em hạnh phúc và em sẽ phải chọn anh,baby!

Nói rồi anh thả Mai Mai xuống,anh nhìn
cô cười ranh mãnh

-Nhưng mà anh phải phạt em

-Khiếp làm gì mà cười gian vậy? Được
rồi,anh phạt gì cũng được –Mai Mai phụng phịu –Nhưng mà nếu đánh thì đừng có
đánh em đ……..

Chưa kịp nói hết chữ “đau” thì Tử Long
đã kéo cô sát lại và nhanh như chớp chiếm trọn đôi môi hồng bé nhỏ của cô.Tử
Long quên hết trời đất,trong đầu anh lúc này đôi môi kia là thứ anh muốn chinh
phục

Anh hôn cô say sưa và cuồng nhiệt.Mai
Mai cũng vòng hai tay qua cổ anh đáp trả.Thấy thái độ của Mai mai Tử Long rất
vui,tiếp tục hôn cô thật sâu hơn nữa. Mai Mai khó thở quá, phải véo vào má anh
một cái anh mới chịu buông ra. Cô thở hổn hển không thể nói nổi trong khi Tử
Long vẫn cười khì khì

-Lần này anh phạt nhẹ đấy ! Mà sau này
anh phải luyện tập thêm cho em mới được. Người đâu mà yếu xìu mới được có tí đã
thở không ra hơi rồi

Mai mai đánh vào tay anh mấy cái liền

-Đồ háo sắc,anh chẳng thay đổi gì cả

-Ừ,anh háo sắc đấy nhưng phải như thế
mới yêu được em. Ha ha

Tử Long vừa cười vừa làm mặt quỷ trêu
cô.Mai mai tức đỏ mặt. Cô định chạy lại đánh anh mấy cái cho bõ tức thì anh đã
xách giày chạy ba chân bốn cẳng mất tiêu rồi

Cô rượt theo anh và cứ thế hai người cứ
rượt đuổi nhau mãi. Đến khi Mai Mai bắt kịp Tử Long rồi thì lại bị anh xô ngã
nhào. Mai Mai cũng nghịch ngơm không kém.Cô kéo anh……..hạ cánh luốn. Thế là cả
hai đã yên vị dưới nền cát. Quần áo đầy cát và mồ hôi. Tử Long và Mai mai cứ
nằm đó mà cười rung cả trời

-Baby, không ngờ em cũng sung ghê ha !
–tử Long trêu chọc

Mai mai không trả lời,cô nằm im ngắm
ngàn sao đang tỏa rạng lấp lạnh. Biển đêm đẹp tuyệt. Một vẻ đẹp huyền bí. Tử
Long nắmlấy tay cô nói khẽ

-Anh không cho phép em rời xa anh nữa

Mai Mai vẫn im lặng.Thấy cô không nói
gì, Tử Long lăn một vòng tiến gần đến bên  bẹo má cô

-Baby,sao em không trả lời. Em mà không
hứa là anh vùi em xuống cát luôn đấy

-Em không hứa đấy –mai mai sửng cồ lên
bướng bỉnh

-À, à còn dám nói thế hả,anh vùi em
xuống thật đây nè –nói là làm Tử Long nắm những nắm cát thật to ném vào người

Mai Mai sợ quá nói liến thoắng

-Thôi,thôi,em mệt rồi,không chơi nữa.Em
hứa.Em hứa. Được chưa?

Tử Long cười hì hì rồi đứng lên kéo cô
bé dậy

-Thôi,mình về đi,muộn rồi

-Vâng,anh cõng em nhé.Em mệt –Mai Mai
nhõng nhẽo

Tử Long cười nhẹ rồi gật đầu đồng ý.Anh
cõng cô ra tận xe ô tô mới thả xuống.Ngồi  trên xe ô tô,Tử Long một tay
lái xe, một tay nắm lấy cô,miệng vẫn không ngừng nhoẻn cười

-Hôm nay anh rất vui

-Em cũng thế

Và rồi cứ thế họ nói chuyện với nhau ti
tỉ thứ trên đời.Nói đến lúc mỏi cả miệng rồi mà vẫn còn muốn nói. Sáu năm rồi
mới gặp nhau có vô vàn điều muốn nói.Hơn nữa họ đang rất hạnh phúc và họ muốn
chia sẻ với nhau

-Baby,tối nay em ở lại nhà anh không?

Im lặng

-Baby,em có ở lại nhà anh không? Hay là
về

Im lặng

Tử Long dừng xe quay sang nhìn cô thì cô
đã ngủ mất tiêu rồi. Cô ngủ,trên môi vẫn còn đọng lại một nụ cười.Tử Long đưa
tay lướt nhẹ trên khuôn mặt cô, nhoẻn miệng cười

-Baby,6 năm qua thiệt thòi cho em rồi !
Anh sẽ đền bù cho em,nhóc con đáng yêu à!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: