truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 13:Quen nhau tình cờ 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đám cưới đã được hủy bỏ. Bố mẹ Mai Mai
và Lạc Dương rất buồn vì việc này. Nhưng càng buồn càng chẳng thể làm được gì.
Họ đành nín thinh, chuyện gì đến sẽ đến thôi

Lạc Dương trở lại là anh trước đây.
Không chuyện trò, không đi chơi,không quan tâm đến ai….. Lạnh như băng. Anh làm
việc hầu như không ngừng phút nào. Anh giải quyết hết hợp đồng nọ đến hợp đồng
kia

Đầu óc cứ quay như chong chóng cả ngày.
Nhưng có lẽ như thế anh mới quên được Mai Mai quên được nỗi đau của bản thân.
Thế này còn hơn là nhậu nhẹt suốt ngày. Anh vẫn còn có một cái đầu lạnh. Anh
không say sỉn bởi men rượu, cũng không đắm chìm trong những làn khói thuốc lá

Anh còn bố mẹ ruột và cả bố mẹ Mai Mai
nữa. Anh không thể yếu đuối, không thể chết vì thất tình hay làm bất cứ chuyện
gì ngu ngốc khác để mọi người phải lo lắng

Làm việc là cách tốt nhất để trốn tránh
tất cả. thời gian đối với anh bây giờ thật vô vị. Anh để nó trôi hững hờ mà
chẳng hề quan tâm.

Trong mắt anh giờ chỉ còn những tập hồ
sơ và hợp đồng thôi……

Mai Mai đã vô cùng băn khoăn và day dứt
khi nhận được bộ hồ sơ xin việc mà Lạc Dương gửi cho. Cầm nó trong tay cô bật
khóc.

Cô nhớ Lạc Dương, muốn gặp anh ấy. Cô
chỉ biết là muốn gặp thôi nhưng lí do là gì cô cũng chịu nên nếu có gặp cô cũng
chẳng biết nói gì

Cảm ơn ư? Hay là nói rằng cô nhớ anh ấy
nhiều lắm? Thật điên rồ ! Nếu như thế thì khác nào đâm một mũi dao vào trái tim
anh ấy. Có nói gì vào lúc này đi nữa cũng đều là thừa thãi. Nói càng nhiều càng
khiến nhau đau đớn. Mà dù Mai mai có muốn cũng chẳng làm gì được. Lạc Dương
trốn tránh cô. Anh không nhận bất cứ cuộc gọi nào từ cô

Mai Mai bất lực. Cô như muốn phát điên
lên. Nỗi nhớ dày vò cô. Muốn gặp mà không thể gặp thật đau khổ nhưng chẳng thể
sẻ chia nỗi buồn cùng ai . Và thế là cô tìm đến rượu.

Mai Mai chưa từng uống rượu dù chỉ là
một ngụm nhỏ. Thế nên vừa uống một chén nhỏ cô đã ngà ngà say. Đầu bắt đầu
nhức. Cô đành ra về bởi cô không muốn trở thành đứa con gái buông thả ở nơi
này. Nếu uống nhiều thì về nhà. Nếu có say cũng chả sao. Vả lại thấy mấy gã
thanh niên ở đây cô cũng hơi rùng mình

Đôi chân lại bước đi vô định, qua hết
con đường này đến con đường khác. Đường thưa bóng người rất buồn nhưng có lẽ
lúc này con đường sầm uất lại càng khiến cô buồn hơn. Bởi cô chỉ có một mình.

Cô lạc lõng giữa tất cả. Ai ai cũng có
đôi từ trẻ đến già. Bất chợt cô thấy mình như kẻ ngốc đi lạc vào chốn xa hoa,
nơi  tràn ngập những yêu thương. Nơi này không dành cho cô

Và thế là cô chuyển hướng sang một con
đường khác, thật vắng vẻ và yên tĩnh. Đèn sáng lung linh chiếu vào những khoảng
lặng trong tâm hồn cô. Cô cần những khoảng lặng. Cô cần sự yên tĩnh để suy nghĩ
về chính mình và tình cảm của mình suốt thời gian qua

Nếu bây giờ có ai hỏi cô rằng cô có yêu
Lạc Dương không có muốn cưới anh ấy không nhất định cô sẽ trả lời là có. Nhưng
sự tham lam và những tình cảm dành cho Tử Long chợt ùa về khi cô gặp anh đã
khiến cô trở nên như thế này

Cô lại muốn về bên Tử Long. Cô đã chọn
Tử Long. Vả lại có quay về bên Lạc Dương anh ấy cũng không chấp nhận cô. Cô
không muốn làm Lạc Dương đau và cô cũng muốn sống trong mối tình đầu lần nữa

Có lẽ tình yêu ở tuổi 16 và ở tuổi 22
hoàn toàn khác nhau. Nhưng Mai Mai không hiểu được điều đó, không phân biệt
được cái hơn cái kém. Cô chỉ đứng ở giữa lặng nhìn cái tình yêu không lối thoát
này……..

-Em nhớ anh……Lạc Dương….em nhớ anh nhiều
lắm…….anh có nhớ em không…ha….chắc là không rồi……..làm sao có thể nhớ một đứa
con gái như em chứ…..-Mai Mai vừa bước loạng choạng vừa lẩm bẩm một mình

Đang miên man thì bất chợt có tiếng
người gọi cô

-Này, cô bé xinh xắn kia, sao lại đi một
mình, lại đây đi với bọn anh nào !!!!!

Cô ngoảnh đầu lại thì thấy một đám thanh
niên đã vây kín mình từ lúc nào không hay. Cô vùng bỏ chạy nhưng vừa được vài
bước đã vấp ngã. Vì chạy quá nhanh không để ý xung quanh cô va phải bồn cây nhỏ
bên đường.

Bồn cây rơi xuống, vỡ tan tành. Mảnh sứ
cắm vào chân cô làm cô bị chảy máu. Đau quá không đi nổi nữa cô khóc lớn. Đám
thanh niên kia thấy thế thì vui lắm. Một gã tiến gần đến bên cô, nắm lấy cằm
rồi nâng mặt cô lên nhìn hồi lâu. Hắn cười khẩy một nụ cười đậm chất ……..đểu!

-Xinh thế này không chơi thì phí

Cô vội hất tay hắn ra và……

Bốp- Cô tặng nguyên cho hắn một cú tát
trời giáng.

 Trên mặt gã thanh niên kia còn hằn
rõ vết tay của Mai Mai. Hắn đau điếng nắm lấy cổ tay cô siết mạnh rít lên từng
hồi

-Con nhóc này, mày dám đánh tao à? Được
lắm ! Rất cá tính ! Tao thích. Hôm nay tao sẽ chơi với mày một trận cho đã mới
được

Thế rồi hắn đè Mai mai xuống đường trong
tiếng vỗ tay thích thú của những kẻ còn lại. Mai Mai cố vùng vẫy nhưng chẳng có
kết quả gì

Càng giãy giụa hắn ta càng siết chặt
hơn. Đặt tay lên bờ eo nhỏ bé của cô hắn ra sức cấu véo. Cô đau, thét lên trong
vô vọng. Cúc áo lần lượt bật tung ra, quai áo tuột khỏi vai. Nước mắt cô rơi
giàn giụa. Những tia nhìn hỗn loạn xen lẫn đau đớn của cô như muốn xuyên thủng
mà đêm dày đặc

-Lạc Dương, cứu em…….. anh ơi, cứu
em………..tha lỗi cho em…..- cô gọi tên Lạc Dương trong cơn tuyệt vọng

-Im đi, con nhóc kia, ngưởi yêu mày
không đến cứu mày đâu. Đừng có ngốc thế. Haha……

-Làm ơn, đừng làm thế với tôi. Làm ơn đi
mà-Mai mai khóc thét lên cầu xin, cô tìm lối thoát ra khỏi nơi tối tăm này

Đáp lại lời cầu xin của cô chỉ là những
tiếng cười điên dại của quỷ

Bất chợt có tiếng người phía sau

-Này , mấy tên kia làm gì vậy?

Tất cả đám thanh niên quay lại nhìn
chàng trai vừa lên tiếng kia. Bọn chúng đang định xông tới ra tay thì chàng
trai ấy lại nói giọng đầy khiêu khích

-Con trai Chu Lê Minh hả? Ha ha. Mày có
muốn ngày mai tập đoàn nhà mày lên trang nhất vì phá sản không?-Chàng trai ấy
cười nhạt, nụ cười của quỷ, lạnh lùng và đầy khinh miệt

Gã thanh niên kia buông lỏng Mai Mai ra,
quay lại toan định cho chàng trai kia một trận vì cái tộ ngạo mạn dám trọc giận
con trai Chu Lê Minh thì đột nhiên mặt biến sắc

-Mày…..mày là……- miệng hắn lắp bắp không
nên câu

-Biết rồi thì mau biến đi

Thế rồi chẳng ai bảo ai cả đám bỏ đi để
lại trên đường hai bóng người. Mai Mai vẫn nằm dưới đường, thở hổn hển, nước
mắt ngừng chảy chỉ còn lại những tiếng nấc. Miệng cô vẫn không ngớt gọi tên Lạc
Dương một cách xót xa

-Lạc Dương……..em có lỗi với
anh…….anh…..hhhhhh

Cô không còn đủ sức cài lại những chiếc
cúc áo nữa.

Mệt mỏi. Đau đớn.

Đầu nhức như búa bổ và rồi cô ngất đi
trong vòng tay của chàng trai kia khi vẫn chưa nhìn rõ người ấy là ai, ân nhân
của cô là ai……..

…..

Sáng . Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa
sổ đánh thức Mai mai dậy. Cô mở mắt đảo quanh một vòng chợt nhận ra đây không
phải là phòng mình , cô vội ngồi bật dậy. Quần áo cô mang trên người cũng không
phải của cô mà là một chiếc áo sơ mi vừa dai vừa rộng của nam

Cô vò đầu bứt tai tự trách mình buông
thả. Biết thế thì ở nhà uống rượu cho xong mà mới uống có một chén đã say mất
rồi. Biết làm thế này bây giờ

Cô nhớ tới Lạc Dương. Một cảm giác tội
lỗi bóp nghẹt trái tim cô. Đặt tay lên phía ngực trái cô thấy nhói đau. Sắp làm
vợ người ta rồi mà còn như vậy

-Anh…..em có lỗi với anh. Anh có giận em
không? Em đã làm gì thế này. Em lại làm anh đau nữa rồi. Anh giết em đi. Hãy
giết em đi. Em sống thế này chỉ khiến anh mệt mỏi thôi……- Mai Mai vừa cắn móng
tay vừa lẩm bẩm đau đớn

Không hiểu sao cô vẫn cứ nghĩ rằng Lạc
Dương và cô sắp làm đám cưới. Mà cho dù không như thế cô cũng thấy có lỗi với
anh ấy lắm. Cô đã từng hứa rằng cô chỉ là vợ anh, của riêng anh mãi mãi. Lời
hứa ngọt ngào cô đã trao cho anh trong đêm đầu tiên hai người bên nhau.

Anh sẽ là người đàn ông duy nhất được
phép động chạm tới cô. Vậy mà giờ đây mọi chuyện lại tồi tệ như thế này. Cô
muốn tự tử hoặc là chính tay Lạc Dương sẽ giết cô. Bởi có sống cũng như chết mà
thôi. Lời hứa ấy tan vỡ rồi

 Cô cố lồm cồm bò dậy  ra chỗ
cửa sổ. Cô sẽ kết liễu đời mình trước khi Lạc Dương biết được chuyện này. Lúc
này cô không còn chút tỉnh táo nào nữa. Cô không có một cái đầu lạnh cô chỉ
nghĩ được đến thế thôi.

Đang loạng choạng bước đi thì có người
bước vào phòng. Đó là Tử Long. Cô giật bắn mình. Đây là mơ hay sao? Sao có thể
như thế được? Không lẽ lại là Tử Long? Sự ngạc nhiên khiến cô không còn ý định
tự tử nữa

Mai Mai sững sờ. Cô lùi lại mấy bước tay
nắm vào thành ghế để khỏi ngã khuỵu vì xúc động. Môi mím chặt để khỏi run lên
bần bật. Sóng nước từ đôi mắt long lanh ấy đang xao động, cuốn những yêu thương
trào dâng lên trong tâm trí cô. Mạnh mẽ vô cùng. Cô nhìn anh không chớp mắt

Trước sụ xúc động mãnh liệt của Mai mai,
Tử Long thoáng ngạc nhiên và vô cùng bối rối. Nhưng rồi anh nhanh chóng lấy lại
bình tĩnh hỏi cô bằng giọng tự nhiên nhất

-Nhóc dậy rồi à? Chân bị đau đừng đi
lung tung. Nằm đi

Thấy cô vẫn đứng sững một chỗ Tử Long
phải đến bên kéo cô ngồi xuống. Khi cô đã ngồi yên trên nệm, anh nhấc chân cô
lên xem xét rồi dịu dàng đặt nhẹ xuống

-Chân em chắc đau lắm nhỉ? Không đi giày
nguy hiểm thế đấy! Lần sau đừng đi những chiếc dép như thế này nữa nhóc à

Mai Mai vẫn im lặng nhìn anh, mắt rưng
rưng. Thái độ quái lạ của cô khiến anh phát bực

-Này nhóc, không cảm ơn anh à? Mà mặt
anh có dính nhọ hay sao mà nhìn dữ vậy?

-Cảm ơn-Mai Mai lí nhí.

loading...

Nước mắt cô bắt đầu chảy dài từ gò má
lăn  xuống cằm. Lăn rất chậm

Giọt nước mắt làm Tử Long bối rối. Một
nỗi buồn vô cớ trào dâng trong anh.

-Nhóc đừng khóc nữa. Lần sau đừng ra
ngoài một mình lúc trời tối thế nữa. Là con gái lại còn bé thế này dễ bị bắt
nạt lắm. Nếu anh không tình cờ đi qua thì nhóc chắc không sống nổi mất-Tử Long
vừa nói vừa thở dài não nề

Mai Mai vẫn không kìm nổi xúc động. Cô
đã chuẩn bị tinh thần rằng Tử Long không còn nhớ cô nữa nhưng giây phút này đây
cô đau đớn hơn bất cứ lúc nào. Người mình yêu ngồi đối diện mà không nhận ra
mình

Cô muốn được ôm anh, được khóc trên bờ
vai anh, thét lên thật lớn rằng cô rất nhớ anh. Nhưng mọi thứ dường như là
không thể. Tử Long đâu còn nhớ cô nữa. Tất cả chỉ còn là sự thinh lặng và những
giọt lệ lonh lanh vây kín lấy tâm hồn cô

Đối với Tử Long bây giờ cô chỉ như một
người xa lạ. Nhưng khi nhìn cái hình hài nhỏ bé cứ chốc chốc lại rung lên từng
hồi một cách đau đớn anh cũng thấy xót xa. Anh muốn trở che, muốn an ủi để
thiên thần kia vơi đi nỗi buồn-cái nỗi buồn mà anh không thể hiểu nổi vào lúc
này mà cũng có thể sẽ chẳng bao giờ hiểu được

-Thôi được rồi, buồn thì khóc đi, khóc
thật lớn vào….-Tử Long ngập ngừng-Có thể chia sẽ với anh được không?

Tử Long thoáng nghĩ rằng cô mới chia tay
người yêu. Anh nhủ thầm vẻ bất lực “ Trẻ con bây giờ hay thật. Bé tí đã tập
tành yêu đương. Chia tay rồi lại khổ thế này đây. Chắc bố mẹ con nhỏ này lo lắm
!”

-Nhóc vừa chia tay người yêu à?-Anh chợt
hỏi

Mai Mai chỉ khẽ lắc đầu. Thấy cô lắc đầu
anh thở phào nhẹ nhõm thì ra cô nhóc này không buồn vì tình

-Hay là bất mãn với bố mẹ bỏ nhà đi bụi?

Mai Mai lại lắc đầu

-Thế thì anh chịu nhóc rồi-Tử Long giơ
hai tay vẻ đầu hàng-Anh không đoán nổi lí do-Anh bỗng thở dài

Tử Long lại đưa mắt nhìn cô, một cảm
giác thân thuộc, cảm giác anh kiếm tìm lâu nay chợt tràn ngập trong tim khiến
anh xúc động, nỗi xúc động vô cớ mà anh không hiểu nổi. Tử Long toan định đưa
cánh tay lau nước mắt cho người con gái kia thì bất chợt bắt gặp đôi mắt long
lanh ngấn lệ ấy. Anh ngượng ngùng rụt tay lại, quay mặt sang hướng khác

-Quên mất nãy giờ chưa hỏi tên nhóc.
Nhóc tên gì?-Tử Long hỏi, mắt vẫn nhìn vào khoảng không xa xăm

-Em là Mai Mai

-Ừm, vậy nhóc bao nhiêu tuổi?

-Em 22

Tử Long bất ngờ, anh quay lại nhìn cô
đầy thăc mắc. “ Liệu có nghe nhầm không? 22 ư? Vậy mà mình cứ tưởng chỉ có 15
tuổi nãy giờ cứ gọi nhóc mãi”

-22? Vậy nhóc……à   à…… em chỉ
kém anh 2 tuổi thôi à? Anh tưởng em là học sinh cấp hai-Tử Long bỗng lắc đầu
ngán ngẩm-Trông cái mặt ngây thơ đến mức khờ khạo. Chậc chậc

Nghe Tử Long nói thế Mai Mai bất giác
bật cười. Ngày trước Tử Long cũng từng nói câu đó với cô. Anh hay kêu cô trẻ
con. Cô không những không giận mà còn vui là khác. Bây giờ cũng thế. Cô vui vô
hạn. Sau bao nhiêu năm cô bắt gặp lại Tử Long dù là trong tình huống không hay
ho gì cho lắm, bắt gặp câu nói ấy,bắt gặp tính cách ấy

Cô cười, nụ cười ánh lên sự trong sáng
ngây thơ như một đứa trẻ đang sung sướng vì được ăn kẹo hay cho đi chơi vậy

Tử Long thoáng trông thấy nụ cười ấy,
rất nhanh thôi nhưng cũng đủ làm trái tim xao xuyến. một cảm giác bâng khuâng
khó tả. Anh nhìn cô chăm chú, ngắm thật kĩ từng đường nét trên khuôn mặt

Anh không biết mình đang tìm kiếm điều
gì từ đôi mắt kia nhưng anh muốn nhìn nó, muốn lưu giữ nó trong anh bởi anh
không biết liệu có còn cơ hội gặp cô nữa không

Trước ánh nhìn quá chăm chú ấy, Mai Mai
ngượng ngùng, mặt đỏ như đóa hồng càng khiến cô đẹp rạng rỡ hơn , càng thu hút
ánh nhìn của Tử Long hơn

-Tử Long, mặt em có dính nhọ sao?-Cô nói
nho nhỏ, không để ý đến mình vừa gọi tên Tử Long

Lại một lần nữa Mai Mai làm anh giật
mình ngạc nhiên.

-Em….em vừa gọi tên anh ?-Tử Long lắp
bắp, giọng run run

Mai Mai bây giờ mới sực nhớ câu nói của
mình.. Tiếng gọi tên anh, cái tiếng gọi tha thiết, tiếng gọi mà cô ước mơ được
cất lên suốt 6 năm qua vừa vang lên

Nhưng nó vang lên thật là không đúng
lúc. Liệu Tử Long có tin lời cô nói rằng cô và anh đã từng yêu nhau không? Mà
dù có tin đi nữa thì liệu anh có đử can đảm rời bỏ người yêu mới đến bên cô lần
nữa? Nghĩ thế nên cô không nói , cô sẽ để anh tự nhớ, tự lựa chọn

Mai Mai cắn chặt môi quay đi chỗ khác để
khỏ phải đối diện với Tử Long. Nhưng Tử Long nhất định không tha. Anh tiến đến
gần nắm chặt lấy vai cô

-Em vừa gọi tên anh phải không? Chúng ta
quen nhau từ trước phải không? Em………

-Không-Mai mai cắt ngang câu nói của Tử
Long. Cô trả lời rất dứt khoát

-Vậy thì tại sao em biết tên anh?

-Trên báo-Cô cố tìm một lí do- Trên báo
nói “thiếu gia tập đoàn Risupi trở về Việt Nam” và trên đó có ảnh của anh

Tử Long buông lỏng cô ra. Anh hụt hẫng
trước câu trả lời của cô. Tử Long lùi về phía ghế sofa và nằm soài ra đó mệt
mỏi. Rõ ràng là cô nói dối. Việc trở về Việt Nam của anh còn chưa lên báo.
Thông tin này được giữ kín bởi anh không muốn nhiều người bàn tán qua lại

Anh đang làm mật thám tìm hiểu vụ làm ăn
phi pháp của ông anh họ -người giữ chức tổng giám đốc tập đoàn Risupi tại Việt
Nam. Anh ta được bố Tử Long tin tưởng là vậy mà lại làm chuyện mờ ám sau lưng
hòng chiếm đoạt cả tập đoàn

Mai Mai lại biết chuyện đó. Thật quá vô
lí. Rõ ràng chuyện này còn có uẩn khúc. Nhưng Tử Long đành cô giấu sự tò mò của
mình. Anh sẽ tự tìm hiểu mà không cần hỏi cô. Anh không muốn động chạm đến thứ
cô không muốn nói. Có thể là một  nỗi đau, một sự ám ảnh nào đó. Anh không
thích dồn cô vào chân tường-đó là phép lịch sự tối thiểu.

Thấy Tử Long không nói gì nữa, Mai Mai
thở phào nhẹ nhõm. Cô không ngờ chuyện bịa đặt ấy lại đúng lại khiến anh ấy tin
bởi cô có bao giờ đọc báo đâu.. Thật là may mắn cho cô!

Bây giờ cô mới nhớ đến là mình đang mặc
một cái áo lạ. Cô liền hỏi, nói lí nhí vì xấu hổ

-Cái này là?……….. – Mai Mai vừa
nói vừa chỉ tay vào chiếc sơ mi mình đang mang  trên người

-À, cái đó là của anh còn cái áo của em
anh vứt rồi. Nó bị rách do lúc vật lộn với thằng nhóc kia. Em mặc cái này
đi-Nói rồi Tử Long chỉ tay vào cái váy đặt trên bàn

-Không, trả lại em cái kia đi. Rách cũng
được, mặc kệ

Cô phụng phịu, vừa nói nước mắt đã vòng
quanh. Đó là chiếc áo Lạc Dương mua cho. Cô không muốn mất nó nên nằng nặc đòi
bằng được.Tử Long hơi bối rồi vì thái độ kì quặc của cô nhưng rồi anh chợt à
lên một tiếng hiểu ra mọi chuyện

-Ha ha, là của người yêu mua cho đúng
không? Đồ trẻ con

Anh bảo phục vụ mang trả lại cho cô có
điều vẫn bắt cô mặc cái váy mới

-Này, baby, đừng có hiểu lầm nha. Tối
hôm qua là một phục vụ nữ thay đồ cho em, anh không có làm gì đâu-vừa nói Tử
Long vừa nhăn nhó cái mặt như khỉ.

Điệu bộ của anh làm cô phá lên cười. Cô
cũng thấy vui vì ít ra tối hôm qua không xảy ra chuyện gì.

Cô tin lời Tử Long nói . Nhìn thái độ
của anh có lẽ là không có gì thật vả lại dù sao anh ấy cũng đã có người yêu
rồi, Tử Long cũng không phải loại lăng nhăng như thế. Chẳng phải anh ấy tưởng
cô là học sinh cấp 2 còn gì? !

Cô thấy nhẹ nhõm vô cùng. Rốt cuộc cô
cũng không làm Lạc Dương đau. Mai Mai mỉm cười hạnh phúc. Nụ cười của cô lại
một lần nữa khiến Tử Long như muốn tan chảy. Anh lại nhìn cô chăm chú. Thấy Tử
Long cứ đứng ngây ra đó, Mai Mai phải hét lên

-Này, anh có định cho em thay áo không
thế?

Tử Long giật mình, gãi đầu bỏ ra ngoài.
Mai Mai ở trong phòng thay đồ xong , bước đi tập tễnh ra cửa. Đang đi thì bỗng
nhiên…..

Rầm..

Cô nàng vụng về lại va mình vào cái ghế
nhỏ để giữa đường đi, mất thăng bằng ngã nhào xuống. Thấy tiếng động Tử Long
vội bật tung cửa ,xô vào thì thấy Mai Mai nằm sóng soài dưới sàn rên rỉ

-Chậc chậc. Sao ra ngoài không bảo anh
một câu. Ngã thế này khổ chưa? Bây giờ anh đưa em về nhé? !

Rồi không đợi Mai Mai nhúc nhích anh đã
nhấc bổng cô ấy đưa ra xe. Vừa đi vừa lẩm bẩm : “ Người đâu mà hậu đậu thế
không biết”

Xe dừng trước cổng nhà Mai Mai. Tử Long
ngước nhìn ngôi nhà. Một cảm giác thân thuộc lại xâm chiếm linh hồn anh. Anh
nhìn Mai Mai bước vào nhà mà lòng tiếc nuối. Cô đi vào một mình vì không muốn
để bố mẹ thấy Tử Long. Bất chợt Tử Long gọi giật lại

-Baby, sau này liệu anh có cơ hội được
gặp em nữa không? Cho anh số điện thoại của em đi

-Nếu có duyên sẽ gặp lại. Tạm biệt
anh-Cô cười rồi quay bước vào nhà, lòng nhủ thầm : “Chắc chắn chúng ta sẽ gặp
lại nhau”

Tử Long chỉ biết chép miệng tiếc rẻ.Anh
mở cửa kính xe,ngắm nhìn ngôi nhà và Ma Mai lần nữa. Anh chợt thở dài : “Baby,
liệu có còn cơ hội cho tôi được gặp em? Tôi muốn được tìm hiểu về em!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: