truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời chia tay ngày 1 tháng 4 – Chương 11 – 12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

11. Bận rộn

Mấy ngày liền trong cơn mơ của tôi đều xuất hiện hai từ “tàn phế” mà bố đã nói, giấc mơ của tôi trở nên thật nặng nề.

Đến khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại thì mới phát hiện ra tôi hoàn toàn là một đứa vô công rồi nghề. Mỗi lần gọi điện thoại cho anh tôi đều nhận được câu trả lời: anh bận lắm.

“Hừ, bận là cái cớ gì thế?” Tôi nói với cái ao cá nơi chúng tôi chia tay khi xưa.

Bây giờ là kì nghỉ đông, ven bờ cái ao rộng lớn chỉ có một mình tôi, lá rơi lác đác, còn lòng tôi man mác.

Tuy đã đến mùa xuân nhưng khí trời vẫn chẳng có vẻ gì đã vào xuân cả, mặt ao không ngờ vẫn đóng một lớp băng mỏng.

Tôi không kìm được đưa chân ra, định nghịch mặt băng một chút. Ai ngờ chân tôi lại sa hẳn xuống.

Lạnh quá …..

Tôi hít sâu một hơi, dưới phản ứng trì độn của tôi,ống quần và giày đã ngấm đầy nước.

“Cả mày cũng bắt nạt tao, mày chẳng phải chỉ là một cái ao cá thôi sao? Mày tưởng mày là tên họ Bạch kia chắc!” Tôi tức điên rút phăng cái chân đầy bùn ướt.

“Hu …..” Tủi thân …. Tôi tủi thân phát khóc rồi.

“Ai đấy?” Tôi nức nở, nước mắt làm nhòe đôi mắt khiến tôi nhìn không ra là ai gọi điện đến.

“Phiên Nhiên? Em … đang khóc hả?” Là tiếng cái tên đáng ghét cứ mãi không chịu xuất hiện.

“Em khóc đấy, em rớt xuống ao cá rồi, đều tại anh!” Tôi tìm được một cái cớ cực hay cho sự hậu đậu của mình.

“Ao cá?!”  Rốt cuộc tôi cũng toại nguyện khi nghe thấy giọng nói đầy quan tâm lo lắng của anh. Tôi bắt đầu cho rằng tiềm thức mình đã cố ý rớt vào ao cá, tuy lí trí của tôi không cho phép tôi làm vậy.. “Em đợi anh nhé!”

Điện thoại cúp rồi, tôi lấy mu bàn tay lau nước mắt nước mũi, thấy hơi đắc ý.

“Làm sao lại chạy đến đây? Lớn thế này rồi còn không biết tự chăm sóc bản thân mình?”  Anh gỡ chiếc giày lấm lem bùn đất cho tôi, làm dính đầy những giọt bùn bên trong chiếc xe khô ráo sạch sẽ.

“Anh nói anh bận, không quan tâm đến em nữa.” Đã lâu lắm rồi không được anh chăm sóc, cứ để kệ anh vậy.

Anh sững ra một lát, giờ tôi mới nhận ra sắc mặt anh trắng bệch khác thường, quầng mắt thâm đen.

“Để em tủi thân rồi.” Anh cầm chiếc khăn bông sạch lau chân cho tôi, từ tốn xỏ lên đôi vớ trắng.

“Công việc bận lắm sao?” Nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh tôi không đành lòng trêu anh nữa. “Quầng mắt thâm hết rồi kìa ….” Bàn tay lạnh lẽo của tôi nhẹ nhàng vuốt ve mắt anh khiến anh ngẩn ngơ.

“Bận có nghĩa là anh có năng lực, ngốc ạ.” Anh nhéo mũi tôi, đặt chân tôi vào lòng. Một bàn tay to lớn ôm lấy tay tôi.

“Mũi.” Tay kia của anh che lấy mặt tôi.

Lúc ấy tôi lặng lẽ ngồi …. Mũi hít thở từng làn hơi ấm phả vào lòng bàn tay anh rồi đem theo hương vị của anh quay trở lại cơ thể tôi.

Cảm giác được yêu thật tuyệt, tôi chăm chú nhìn anh, cảm thấy có nhìn thế này cả đời cũng không thỏa.

“Tại sao lại chạy đến chỗ này? Là bởi vì anh bận sao?” Anh có vẻ vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

“Em cãi nhau với bố.” Tôi đổi tư thế, cả người nằm soài trên mình anh.

“Tại sao?”

“Bởi vì ….” Tôi nuốt lại chữ “Anh” vào trong bụng.

“Bởi vì anh, vì chân anh đúng không?” Anh rất thông minh, lúc nào cũng biết tôi lấp lửng điều gì.

“Ừ, em muốn gặp anh, muốn một lí do thật chắc chắn.” Tôi luồn tay vào đôi chân không còn cảm giác dưới tấm khăn len.

Anh nắm chặt tay tôi, mặt không chút biểu tình nhìn ra ngoài cửa sổ như không có chuyện gì.

“Không được nghĩ linh tinh.” Tôi kéo mặt anh lại.

“Có người nào đó nói nghĩ linh tinh có lợi cho sức khỏe mà.” Anh nheo mắt khẽ cười. “Hôm nay em muốn chơi gì, anh đi với em.”

“Anh nói đấy nhé!”

“Đương nhiên.”

Thực ra tôi cũng không muốn anh phải đi chơi cùng tôi. Tôi chỉ cần anh ở bên tôi là được.

Lần đầu tiên anh đưa tôi về tận nhà. Đó là cảnh tượng tôi luôn mơ tưởng từ hồi đại học mà vẫn chưa trở thành hiện thực.

Anh đẩy xe lăn đi cùng tôi.

“Lên đi, đừng cãi nhau với bố em nữa.”

“Bất kể ai nói anh, em cũng sẽ trở mặt với kẻ đó.” Tôi ngồi xuống nhìn ngang bằng với anh.

“Ngốc, bố em với anh đều là đàn ông, bác ấy biết đàn ông cần phải làm gì.” Anh vuốt tóc tôi cười nửa đùa nửa thật.

Do dự giây lát, anh nói: “Lên nhà đi.”

“Vào nhà em ….” Tôi ngoái đầu nhìn cầu thang chắn trước mặt, lập tức á khẩu.

“Lần sau đi.” Anh vỗ vỗ vào mông tôi.

“Ưm, nhớ gọi điện cho em.” Tôi bước một bước lại ngoảnh đầu nhìn.

 

Tôi ấn hộp cơm vào ba lô, “Mẹ, con đi đây, mẹ không cần đợi cơm con đâu.” Tôi lướt đi như cơn gió đến ngôi nhà số 8 đường Vĩnh Lương.

Mặc dù anh đã giải thích cho tôi về động cơ đáng thương của bố mẹ anh nhưng khi tôi một lần nữa đi theo chị Hảo vào nhà vẫn không khỏi co đầu lại.

“Ông bà chủ …không có nhà.” Vẻ mặt chị hình như cũng hơi tiều tụy, thế nhưng nụ cười ấm áp hơn lần đầu gặp tôi nhiều lắm.

“Em không có ý đó ….” Tôi cười ngây ngô bào chữa vụng về.

Tôi tự đi đến phòng anh, cạch một tiếng cánh cửa mở ra.

“Có nhớ em không!” Tôi nhảy nhót vào phòng.

“Ha, thanh tra hả?” Anh ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ cao ngất, ngạc nhiên nhìn tôi.

“Em tự động vác thân đến đấy.” Tôi nhào người về phía trước. “Sao anh lại làm việc ở nhà thế này?” Tôi như con chó nhỏ, ngửi ngửi mùi trên người anh.

“Ông chủ trốn việc còn cần lý do sao?”Anh đặt tay tôi lên đùi. “Ngửi gì đấy?”

“Xem còn lưu lại dấu vết ong bướm gì không.” Tôi cắn anh một cái.

“Ong bướm có thấy chân anh thì cũng vội bay mất rồi, còn em, khóc lóc kêu gào, không biết sống chết, lại còn dính vào.”

“Anh không khoẻ!” Tôi phát hiện sắc mặt anh rất kém, hai má gầy đi rất nhiều.

“Đâu có?” Anh có chút vội vàng.

Máy fax bên cạnh kêu xèo xèo nhả ra từng trang giấy, âm thanh như đứt hơi khản tiếng.

“Có vẻ như anh rất mệt.” Cô đau lòng sờ mặt anh, sắc mặt nhợt nhạt. “Xảy ra chuyện gì rồi.”

“Gần đây công ty có hạng mục đầu tư lớn.” Mắt anh nheo lại, lộ ra ánh cười.

“Nhưng anh vừa mới bệnh xong, hơn nữa việc vẫn luôn do bố anh quản lý, không phải anh vẫn chưa hoàn toàn nắm quyền sao?” Tôi hoài nghi nhìn ánh mắt anh.

“Anh vẫn luôn tiếp nhận mà.” Anh liếc mắt nhìn văn kiện bên cạnh vừa fax đến, thần sắc cứng lại. Đột nhiên ho lên.

Ho càng lúc càng dữ dội… tựa như không dừng lại được.

Tôi vuốt lưng anh, không biết như thế nào mới tốt, lưng anh gầy guộc, dường như tôi có thể sờ thấy lần lượt các xương sống.

Nhịn không được, ánh mắt tôi ươn ướt.

“Lên giường nằm được không.” Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh yếu ớt như vậy, nhưng lại không biết chăm sóc anh như thế nào.

Anh khoát tay, cố gắng kiềm chế lại cơn ho.

“Không sao rồi. Vừa nãy anh bị sặc thôi.” Sắc mặt anh tái nhợt, vì ho nên đỏ lên.

“Anh như vậy… em thấy rất đau lòng, nằm một chút được không.” Mắt tôi đỏ lên, trái tim đau đớn.

“Doạ được em rồi.” Anh nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay tôi.

“Có mà khiến em đau lòng ấy.” Tôi đẩy anh đến cạnh giường.

Anh thở dài, không ra tiếng.

“Nhanh nào, giúp anh một chút.” Hai tay anh chống xe lăn, có chút lực bất tòng tâm.

“Hả?” Tôi cuống quít đỡ lấy thắt lưng anh, nhưng cảm thấy cơ thể phía sau của anh cứng ngắc, hơi run rẩy.

Thật cẩn thận, cuối cùng hai người chúng tôi cũng ngã trên giường.

“Ha, hai chúng ta có giống hai con gấu to không.” Dường như anh đang nhịn đau, nhíu mày lại, nhưng rất nhanh ánh mắt đã nheo cười.

“Dám cười à?” Tôi giơ nắm đấm vào khoảng không.

12. Phong ba

“Không phải anh đau sao, em… em xoa bóp cho anh.”

Tôi vụng về ôm chân anh, xoa bóp lung tung một mạch.

“Ngốc, nếu chúng có thể đau, anh sẽ cúi đầu lạy em.” Anh ngọ nguậy muốn dịch chuyển chân mình.

Nhưng trong nháy mắt, đôi chân lặng lẽ như chết kia bỗng dưng run rẩy lên.

“Chúng… chúng động đậy kìa.” Tôi há mồm trợn mắt, theo bản năng ôm chặt chúng lại.

“Ừ, chân bị co giật.” Anh kêu lên một tiếng đau đớn, phần cơ thể bên trên gắng gượng chống đỡ, nặng nề ngã lại xuống giường.

“Anh, Khải, anh gắng chịu đựng nhé!” Tôi hoang mang lo sợ, chân của anh trong lòng tôi càng lúc càng run dữ dội, tôi chỉ có thể ôm chặt, thật chặt.

“Có phải anh vẫn còn đau ở đâu nữa không? Hả?” Nhìn khuôn mặt nhịn đau của anh, tôi bỗng nhiên cảm thấy mình thật vô dụng. “Nếu đau thì phải kêu ra chứ.”

“Đau dây thần kinh sau lưng, một lát sẽ hết.” Đôi chân run rẩy kéo theo cả cơ thể anh cũng thành một thể rung động, hai tay anh vô thức nắm lấy cẳng chân của tôi, ra sức véo.

loading...

Giằng co một hồi, khi màn kinh khủng ấy kết thúc, có một thứ cảm giác như từng trải qua sinh tử. Nhìn anh kiệt sức như thế, tôi bỗng nhiên hiểu được anh thật sự đã không còn là anh trước kia nữa.

Tôi cẩn thận ôm anh vào lòng, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho anh, thời khắc này thật yên lặng, sự yên lặng sau cơn bão táp cuồng phong. 

“Khoẻ rồi.” Một lúc sau, anh mở mắt ra, cười yếu ớt.

“Anh nằm đi, em nằm cùng anh.” Tôi chèn cho anh một cái gối, cảm thấy bờ vai anh dần dần thả lỏng.

“Phiên Nhiên, không cần khổ cực như vậy, em cũng nên đi đi.” Anh chống giường, chậm rãi ngồi dậy.

“Dáng vẻ anh thế này, em có thể đi sao?”

Bíp — Một tiếng kêu, cái máy fax chết tiệt lại bắt đầu hí lên.

Ánh mắt anh một thoáng như dừng lại ở đâu đó.

“Anh muốn xem không?” Khẩu khí của tôi không mấy thiện cảm, cảm giác cái máy fax kia cứ như người thứ ba đáng ghét vậy.

“Phiên Nhiên, mang giúp anh laptop và tài liệu mới nhận được qua đây.” Tâm tư của anh đã không còn đặt trên cơ thể mình nữa, biểu cảm thay đổi thành vẻ nghiêm túc.

“Anh xác định mình thật sự muốn xem chứ?” Tôi đến cạnh bàn làm việc, ôm đồm đống văn kiện ngập tràn những biểu đồ. “Có cái gì đầu tư đáng giá mà anh không cần đến tính mạng vậy chứ! Tiền thật sự quan trọng vậy sao?”

“Phiên Nhiên, hiện giờ không phải là lúc bốc đồng hay không, haiz…” Anh rõ ràng đã lê đến cạnh giường, muốn với lấy chiếc xe lăn cạnh giường.

“Anh…” Tôi xót xa trong lòng, “Nếu em cầu xin anh, anh sẽ không xem chứ.”

“Đưa cho anh!” Anh chìa tay, vẻ mặt mệt mỏi, lạnh lùng.

“Không đưa.” Tôi thầm nói với mình phải bướng bỉnh hơn anh.

“Phiên Nhiên, không đùa giỡn đâu.” Anh kiên nhẫn với chiếc xe lăn.

“Anh đã bệnh thành như thế này, còn gì có thể đùa giỡn nữa.” Tôi giận dữ, hất đi, đám giấy rơi lộn xộn.

“Em…” Ánh mắt anh âm u, chống tay để lê người xuống giường.

Tôi thất vọng nhìn – Anh, đương nhiên đang nặng nề kéo nửa người, nhặt từng tờ tài liệu rơi trên mặt đất lên.

Tôi nhất thời khóc nhoè nhoẹt mặt mũi.

“Anh thật ngoan cố.” Tôi nghiến răng nói, nhặt đám tài liệu còn lại lên, để vào tay anh, “Anh muốn xem thì xem đi. Ở trước mặt anh, em chưa bao giờ thắng được cả.”

Sau đó, tôi đập cửa đi ra, tiếng cửa đập mạnh khiến lòng tôi cũng run lên.

Tôi mở cặp lồng cơm ra, cơm nắm tôi làm cho anh là tự tay tôi đã nắm những hạt cơm chín lại, tôi không biết nấu ăn, nhưng tôi muốn nói với anh rằng tôi đang học nấu. Tuy nhiên có lẽ tôi đã đánh giá cao tầm quan trọng và sự ảnh hưởng của mình với anh ấy.

Tiền, đầu tư, làm lớn làm nhỏ, thật sự quan trọng như vậy sao? Nếu tính mạng không còn thì những thứ này có ý nghĩa gì chứ?

Tôi liếm nước mắt chảy bên môi mặn chát.

 

Tờ báo tả tơi bên cạnh loạt xoạt, không biết vật nào may mắn tồn tại dưới cái mông nữa.

Tiêu đề viết hoa: “TẬP ĐOÀN HỌ BẠCH – HỌA ĐẾN DỒN DẬP”.

Một cước tôi đạp tung cửa phòng anh, anh cứ như vừa mới gặp mặt tôi vậy, từ đống tài liệu ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

“Đây là gì?” Tôi đặt tờ báo xuống trước mặt anh.

“Không là gì cả!” Anh liếc mắt.

“Em là thế nào của anh?” Tôi cắn răng, hỏi vấn đề chủ chốt.

Anh trầm lặng rất lâu, chậm rãi nói: “Em đồng ý cho anh thời gian…”

“Anh có yêu em không?” Tôi cắt ngang, trái tim yếu ớt bị đâm một dao tàn nhẫn.

“Phiên Nhiên, hôm nay em làm sao thế?” Anh muốn kéo tay tôi.

Tôi nghiêng người tránh được.

“Anh yêu tiền, yêu danh yêu lợi phải không?” Trái tim tôi càng lúc càng lạnh lẽo.

“Em biết em đang nói gì không?”

“Nếu em nói dù cơm canh đạm bạc em cũng ở bên cạnh anh thì anh có buông tay không, vì em! Em thật sự rất sợ anh sẽ… chết.” Tôi bắt đầu run lên, chữ “chết” kia khiến tôi lạnh người, thứ cảm giác trước đây tôi chưa từng trải qua.

“Em nghe anh giải thích…” Anh khẩn thiết cau mày.

“Không cần giải thích, giải thích có nghĩa là anh không muốn vì em mà từ bỏ những vật ngoài thân này! Ha, em là ai chứ, em không là gì cả!”

“Phiên Nhiên! Em bình tĩnh chút được không?”

“Em rất bình tĩnh, chưa bao giờ bình tĩnh thế này anh Bạch ạ.” Tôi ngang bướng bước đi với đôi mắt đẫm lệ, túi khoác trên lưng, cố nhấc đôi chân đang rụng rời bước đi.

Tôi ngã người lên giường, lặng lẽ khóc, đống thư tình đã đọc qua kia bỗng nhiên rất chân thật mà cũng rất mờ ảo.

Anh yêu tôi, anh không yêu tôi, mà có thể anh yêu tôi, chỉ là tình yêu đó không đủ đầy mà thôi.

Đột nhiên tôi cảm thấy hôm nay mình rất nóng nảy điên cuồng, vô cớ gây sự.

Tôi bất an, vùi mình trong chiếc gối, cầu xin một chút an ủi ấm áp của nó.

Tâm tình cũng theo màn đêm chầm chậm lắng lại, tôi bỗng dưng thò đầu từ trong đám chăn ra, nghẹt thở nghĩ lại tất cả những gì tôi đã làm hôm nay.

Tôi nghĩ nhất định là mình điên rồi. Cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đang nhảy nhót thời gian, anh ấy không gọi điện cho tôi, tôi không chịu được, nhẹ nhàng thở dài, có chút thấy mất mát.

“Bố –“ Khi tôi đi ra khỏi phòng thì nhìn thấy chồng cũ của mẹ đang ngồi nghiêm túc trên ghế sô pha.

“Ừ”. Bố tôi gật đầu.

“Hôm trước, xin lỗi.” Tôi do dự một chút, nín thở nói lời xin lỗi.

“Uhm.” Ông hừ một tiếng, xem biểu tình có vẻ như rất muốn tôi phải nhận sai mới có thể bỏ qua. Tôi kiên quyết chớp mắt, quay người về phòng.

“Đi đâu vậy? Ta còn có lời muốn nói.”

“Nói đi, con nghe.” Tôi đứng trước cửa phòng, cách rất xa ông.

“Ngày mai con đi gặp một người với ta. Nhất định phải đi!” Nửa câu sau bổ sung ông còn lớn tiếng nhấn mạnh.

“Con đau đầu, không đi đâu.” Tôi lập tức giả bộ dáng vẻ ốm đau bệnh tật.

“Con ở cạnh một người tàn phế sắp phá sản thì đầu con chắc sẽ không đau nữa.” Ông nổi khùng đứng dậy, nếp nhăn trên mặt bắt đầu run lên.

“Ông nói gì!” Tôi hét lên. Tôi nghĩ đến chuyện ban ngày, dáng vẻ ốm yếu của anh vùi đầu vào đống tài liệu, còn cái máy fax đáng ghét mãi không ngừng hoạt động kia nữa.

Tôi không biết mặt mũi tôi có tái nhợt không nhưng nhất định rất khó coi, vì tôi có thể cảm thấy phổi mình đang thiếu không khí trầm trọng.

“Bố, bố có thể giúp anh ấy mà, đúng không.” Giọng nói tôi yếu ớt và trống rỗng.

Trên thương trường làm ăn, có tiền không phải có quyền sao? Tôi nghĩ.

“Vậy con cùng ta đi gặp một người, ngày mai! Có điều so sánh đi, con sẽ biết cái gì là tốt.” Ông trầm tư một lát rồi nói, trong giọng nói tràn ngập tư thế của người thương lượng đã thắng cuộc.

“Được, con đi. Như thế bố sẽ giúp anh ấy.”

“Ta đồng ý, nhưng làm thế nào thì con không được xen vào.”

 

“Tôi có thể gọi cô là Phiên Nhiên không?” Trước mắt là người đàn ông mà theo như lời bố nói là một người con trai thanh tú.

“Có thể.” Tôi cười có lệ, đây chính là kết quả của giao dịch. “Anh Phương làm việc ở đâu vậy.” Tôi cười gượng.

“Cứ gọi tôi là Minh Khắc, tôi làm việc ở công ty kiểm toán.” Anh ta dịu dàng nói, không giống A Khải chút nào.

“A, thời tiết hôm nay thực sự rất đẹp, ha ha.” Tôi bắt đầu đứng ngồi không yên, không biết tiếp tục nói chuyện thế nào.

“Bác Lâm có nói với em là anh đã chú ý đến em từ rất lâu rồi không.” Ánh mắt chăm chú của anh ta khiến tôi có chút lúng túng.

“Chưa, haha.” Tôi nhìn xung quanh.

Tầm mắt tôi dừng lại ở nơi cách đó không xa, cơ thể anh từ từ đến gần.

Vì sao lại có thể gặp anh ở nơi này, trái tim tôi bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Đôi mắt hoang mang của tôi đối diện với đôi mắt tối sầm của anh, đó là thời khắc tất thảy mọi thứ đều lặng đi.

Một chút biểu tình trên mặt anh cũng không có, anh cứ như thế nhìn tôi, ánh mắt nhìn thật cô đơn.

Sau đó, thư ký của anh đẩy anh đến một bàn ở góc xa, ở đó lại là một người mà tôi biết, Diệp Phi, là bạn của anh ấy thời đại học.

Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng, tôi không biết mình đang nói gì, cũng không biết nên nói gì. Tôi không ngừng nghĩ đến việc anh ấy đang nghĩ gì.

“Phiên Nhiên.” Phương Minh Khắc giọng dò hỏi. “Có phải em không khoẻ không?”

“Anh Phương, tình cảm mua bán anh có muốn không.” Tôi thình lình phun ra câu đáng sợ đó.

“Em…” Phương Minh Khắc lúng túng.

“Vì em muốn bố em giúp bạn trai mình nên mới gặp mặt anh, xin lỗi, em đã lừa gạt anh.” Ngập tràn trong đầu tôi là ánh mắt cô đơn của anh.

“Hiểu rồi. Sự thẳng thắn của em khiến anh cảm thấy rất nhẹ nhõm.” Phương Minh Khắc mỉm cười nhìn tôi, “Anh sẽ giúp em giữ bí mật với bố.”

“Cảm ơn.” Đầu óc tôi lập tức thức tỉnh, ừng ực uống hết một cốc cà phê chắc hẳn rất đắt, nhưng thật khổ, nó không hợp với một người không thích đồ uống này như tôi.

“Cà phê, anh trả tiền, em không có tiền đâu.” Tôi đẩy cốc cà phê, quay đầu nhìn về góc xa kia thì thấy người đã đi rồi.

Tôi liên tiếp gọi điện thoại cho anh nhưng máy đã tắt. Ở nhà cũng chưa thấy người về.

Tôi thất thần nhìn di động, thực ra lúc này tôi rất muốn nói với anh rằng tôi đã so sánh và phát hiện anh là người tốt nhất.

Tôi cố gắng hồi tưởng lại thật lâu, cuối cùng nghĩ đến điện thoại chỗ làm việc của anh.

Khi nghe thấy người thư ký nói anh Bạch đang tiếp khách, chân tôi bắt đầu vội vã chạy nhanh.

“Tôi chỉ có một điều kiện, cậu rời xa Phiên Nhiên, tôi sẽ cho cậu mượn 10 triệu tệ(*hơn 30 tỉ VNĐ*), còn có sự hợp tác khi nãy phụ thêm nữa.” Tôi ngạc nhiên nghe tiếng bố tôi vọng đến từ phòng làm việc của anh.

“Bác Lâm, xin lỗi, chuyện hợp tác cháu rất vui vẻ, bác đồng ý cho cháu mượn tiền quay vòng vốn là điều bọn cháu cầu cũng không được, nhưng Phiên Nhiên tuyệt đối không được đem ra là điều kiện giao dịch.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: