truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Lộc Đỉnh Ký – Hồi 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hồi 14 – Tiểu Huyền Tử Bại Lộ Hành Tung
Mỗi người lại
lấy một tấm khăn trắng như bông mà lau chùi tủ sách cùng bàn chế sạch
bóng như gương. Chúng lau chùi hàng nữa ngày trời mới nghỉ tay. Ôn Hữu
Ðạo nói:
-Quế huynh đệ! Ðến bây giờ mà đức Hoàng thượng vẫn chưa ngự
giá vào thư phòng chắc là ngài không tới nữa. Sau đây chừng một lát là
Thị vệ đại nhân sẽ đến tuần tra, nếu đại nhân thấy Quế huynh đệ là người
lạ mặt ở trong này thì chúng ta phải tội cả lũ. Vi Tiểu Bảo nói: Nhị vị
hãy về trước đi, tiểu đệ ở đây chờ một lát rồi sẽ ra sau. Anh em họ Ôn
đồng thanh nói:
-Như thế không thể được. Ôn Hữu Ðạo lại nói:
-Lề
luật trong hoàng cung, Quế huynh đệ còn lạ gì nữa? Nơi nào đức Hoàng
thượng ngự giá tới, ai là kẽ chầu hầu đều được sắp đặt nghiêm minh,
chẳng thể sai suyễn mộy ly. Nếu không thế thì trong cung nào thái giám,
nào cung nữ, hàng mấy ngàn người, ai muốn thấy mặt Hoàng thượng là cứ
xồng xộc tới trước mặt Ngài thì cón ra thể thống gì nữa? Ôn Hữu Phương
cũng ôn tồn nói:
-Hảo huynh đệ! Chẳng phải anh em tại hạ không chịu
hết lòng giúp đở huynh đệ, nhưnh anh em tại hạ hàng ngày cũng chỉ được
vào ngự thư phòng trong vòng nữa giờ để quét tướt lau chùi đồ vật. Xong
việc là phải đi ra. Chẳng giấu gì Quế huynh đệ, đừng nói gì Quế huynh đệ
không thể chần chờ ở lại ngự thư phòng, mà ngay cả anh em tại hạ hết
giờ mà còn chưa ra mà bị Thị vệ đại nhân bắt được cũng bị nghiêm trị.
Tội nặng thì phải chặc đầu, nhẹ thì cũng phải ngồi tù. Vi Tiểu Bảo hỏi:
-Làm gì mà nghiêm ngặt quá đến thế? Ôn Hữu Phương dậm chân đáp:
-Những
công việc kề cận đức Hoàng thượng há phải trò đùa? Tiểu huynh đệ! Huynh
đệ muốn được thấy mặt hoàng thượng thì ngày mai cũng vào giờ này, anh
em tại hạ lại đến đón huynh đệ, may ra hên vận thì được như nguyện. Vi
Tiểu Bảo nói:
-Thế cũng được! Vậy chúng ta về thôi. Anh em họ Ôn nghe
Vi Tiểu Bảo nói vậy khác nào được trút gánh nặng. Một tên nắm tay phải
gã, còn một tên nắm tay trái đưa gã ra. Chúng chỉ sợ gã nói rồi mà còn
chần chờ không chịu đi ngay. Vi Tiẻu Bảo hất hàm hỏi:
-Thực ra chính nhị vị cũng chưa từng được thấy mặt đức Hoàng thượng phải không? Ôn Hữu Phương chưng hững ấp úng đáp:
-Sao…Tiểu huynh đệ…Tiểu huynh đệ… Gã toan hỏi: “Sao tiểu huynh đệ lại biết thế? ” Ôn Hữu Ðạo còn minh mẫn hơn vội nói:
-Sao
anh em tại hạ không được thấy mặt rồng bao giờ? Ðức hoàng thượng thường
đến ngự thư phòng đọc sách, viết thư, nên bọn tại hạ được thấy là
thường. Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Hàng ngày hai gã này cứ đến giờ mới
vào quét tướt lau chùi thư phòng, dĩ nhiên không phải là lúc Hoàng đế
tới ngự, chẳng lẽ Hoàng đế đến để coi những quân khốn kiếp quét tướt lau
chùi mà lấy làm hứng thú? Hai tên con rùa này nói láo rồi. Ôn Hữu Ðạo
lại nói:
-Tiểu huynh đệ mà chịu trả bạc cho Hải lão công thì anh em
tại hạ tất có ngày đền đáp. Còn việc muốn thấy Long nhan thì phải tùy
theo phúc phận từng người. Số mạng có chứa rõ, được phúc phận như vậy
mới thành, chứ chẳng phải cưỡng cầu mà được. Ba người vừa đi vừa nói
chuyện bất giác đã ra khỏi cửa ngách. Vi Tiểu Bảo nói:
-Ðã thế thì nhị vị đại ca hàng ngày đều đưa tiểu đệ vào ngự thư phòng thủ xem có phúc phận không? Hai gã kia đáp:
-Phải
lắm! Phải lắm! Thế rồi ba người chia tay. Vi Tiểu Bảo bước lẹ ra về. Gã
xuyên qua hai dãy hành lang đã cách xa anh em họ Ôn liền đứng lần vào
sau một khuôn cửa. Qua một lúc lâu, gã liệu chừng anh em họ Ôn đã đi xa
rồi mới rón rén ở sau cửa ló mặt ra. Gã theo đường cũ trở lại ngự thư
phòng. Ði tới nơi Vi Tiểu Bảo đẩy cánh cửa ngách, không ngờ bên trong đã
cài then. Gã chưng hững miệng lẩm bẩm:
-Vừa ra khỏi một lúc mà bên
trong đã cài then rồi. Xem chừng lời anh em họ Ôn nói đúng sự thật, quả
nhiên có thị vệ đi tuần tra qua đây. Chẳng hiễu bọn chúng chúng còn ở
trong này hay đã bỏ đi rồi? Gã dán tai vào cánh cửa để nghe ngóng động
tĩng nhưng chẳng thấy gì. Gã lại hé mắt nhìn qua khe hở thì trong đình
viện chẳng có một bóng người. Vi Tiểu Bảo ngẫm nghĩ một lúc rồi thò tay
vào trong bọc móc lưỡi đao trủy thủ ra. Ðao trủy thủ lưỡi mõng dính, bử
trước Vi Tiểu Bảo đã dùng nó đâm chết Tiểu Quế Tử. Từ ngày gã ẩn mình
trong hoàng cung, tự biết bốn mặt đều có nguy cơ rình rập nên từ hôm ấy
gã đem theo lưỡi đao trủy thủ luôn bên mình. Vi Tiểu Bảo đưa lưỡi trủy
thủ vào khe cửa khẻ đẩy mấy cái, then cửa đưa chênh chếch lên. Gã tiếp
tục đưa then cửa sang một bên thì thấy cánh cửa hé mở được chừng hai
tấc. Gã liền thò hai ngón tay vào trong vừa đẩy vừa giử cho then cửa
khỏi rớt xuống đất mà phát ra tiếng động. Vi Tiểu Bảo liền mở hé cánh
cửa lạng người chuồn vào, rồi xoay tay dóng cửa cài then. Gã cẩn thận
lắng tai nghe trong phòng, thấy không có động tĩnh gì liến rón rén từng
bước tiến lại gần thò đầu vào, may chẳng thấy một ai. Gã chờ một lúc rồi
mới vào phòng. Vi Tiểu Bảo đi tới trước án sách thấy đặt một cái ghế có
đệm gấm thêu rồng vẽ phượng thì trong lòng không khỏi rung động, miệng
lẩm bẩm:
-Mẹ kiếp! Có long ỷ này đức Hoàng đế ngồi vào được, chẳng lẽ
lão gia không ngồi được hay sao? Rồi gã khua chân bước xéo lại ngồi
xuống ghế. Ban đầu gã thấy trống ngực đánh còn hơn trống làng. Sau một
lúc gã nghĩ bụng:
-Ngồi ghế này cũng chẳng có thú vị gì. Con bà nó!
Làm hoàng đế thì có chi mà khoái? Gã không dám ngồi lâu, liền đứng dậy
lại bên giá sách để tìm kiếm pho Tứ Thập Nhị chân kinh. Nhưng trên giá
sách có đến mấy ngàn bộ, bộ nọ xếp liền với bộ kia. Cả trăm bộ gã khó
tìm được hai ba bộ mà gã biết chữ. Vi Tiểu Bảo cố gắng tìm ra chữ “Tứ”.
Ðả có mấy lần gã tìm được chữ Tứ nhưng phía dưới không có chữ thập chữ
nhị. Nguyên gã lục đến nào “Tứ Thư Tập Chữ”, nào “Tứ Thư Chính Nghĩa”.
Gã tìm một lúc nữa thấy bộ “Thập Tam Kinh Cú Sở” gã biết được hai chữ
thập tam trong bụng gã mừng thầm, nhưng lại biết đó không phải là “Tứ
Thập Nhị chân kinh”, gã liền cụt hứng. Vi Tiểu Bảo đang hoang mang kiếm
sách, bất thình lình gã nghe tiếng giày lẹp kẹp, có người đang đi tới.
Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi muốn chuồn ra nhưng không kịp nữa. Gã hốt
hoảng đứng dán người vào tường ẩn phía sau những hàng sách vở. Vi Tiểu
Bảo thấy người kia vào thư phòng lại không ngồi xuống ghế mà cứ từ từ
thả bước trong phòng. Gã la thầm:
-Hỏng bét rồi! Nhất định bọn thị vệ
đang thị sát trong phòng. Hay là mình theo cửa sau tiến vào đã bị chúng
phát giác hành tung? Gã nghĩ tới chuyện bị bọn thị vệ bắt được là lập
tức mất đầu thì chẳng còn hồn vía nào nữa, khắp mình hắn toát mồ hôi
lạnh ngắt. Người kia thả bước trong phòng hồi lâu, bỗng nghe ngoài cửa
có tiếng người dõng dạc:
-Tâu Hoàng thượng! Ngao Thiếu Bảo có việc
cần bái kiến Hoàng thượng. Hiện Thiếu Bảo đang đợi chỉ ở ngoài ngự thư
phòng. Người trong ngự thư phòng ờ một tiếng. Vi Tiểu Bảo vừa kinh hãi
vừa mừng thầm tự nhủ:
-Té ra nhân vật trong này là đức Hoàng đế. Còn
Ngao Thiếu Bảo kia là con người mà Mao Thập Bát đại ca ta đang muốn kiếm
để tỹ đấu. Sử Tùng đã khoe hắn là đệ nhất dũng sĩ ở Mãn Châu, không
hiễu hắn oai phong lẫm liệt đến mức nào? Ta phải dòm trộm một cái mới
được. Vi Tiểu Bảo còn đang ngẫm nghĩ bỗng nghe ngoài cửa có tiếng bước
chân nặng trịch. Một người tiến vào trong thư phòng lên tiếng:
-Nô
tài là Ngao Bái khấu đầu bái kiến đức Hoàng thượng. Xin bái chúc Ngô
Hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế. Ngao Bái nói rồi quỳ mọp xuống dập đầu. Vi
Tiểu Bảo vội thò đầu nhìn ra thì thấy một đại hán thân thể to lớn đang
quỳ mọp dưới đất dập đầu lạy binh binh. Gã không dám nhìn lâu vì sợ Ngao
Bái ngẩng đầu lên là ngó thấy gã. Gã liền thụt đầu vào, nhưng nhích
mình ra ngoài một chút hướng thẳng về phía Ngao Bái mà hắn khó nhìn thấy
gã. Vi Tiểu Bảo miệng lẩm bẩm:
-Ngươi dập đầu lạy Hoàng thượng mà
cũng là lạy lão gia nữa. Ðệ nhất dũng sĩ, đệ nhị dũng sĩ ở Mãn Châu hay
gì gì đi nữa ta không cần biết mà ta chỉ thấy ngươi dập đầu lạy Vi Tiểu
Bảo. Lại nghe đức Hoàng thượng cất tiếng đáp:
-Miễn lễ cho khanh. Khanh hãy bình thân. Ngao Bái đứng dậy nói:
-Tâu
Hoàng thượng! Tô Khắc Tất Cáp ra dạ hai lòng. Hắn dám làm tấu chương tỏ
lòng đại nghịch vô đạo, phải dùng cực hình trừng trị mới được. Hoàng
thượng chỉ ậm ừ chứ không phán bảo chi hết. Ngao Bái lại tâu:
-Hoàng
thượng vừa lên chấp chánh mà Tô Khắc Tất Cáp đã làm bài tâu nói những
gì:” Nay Hoàng thượng lên cầm quyền thiên hạ, xin cho thần đi giử lăng
tẩm của đức tiên đế, để chút hơi tàn còn sinh tồn được “. Như thế há
chẳng phải là có giọng khi quân? Ðức Hoàng thượng chưa lên chấp chính,
hắn còn sống được. mà Hoàng thượng lên chấp chánh là hắn muốn chết.
Chẳng lẽ Hoàng thượng đối với bọn nô tài tàn bạo như thế ư? Hoàng đế lại
ừ một tiếng. Ngao Bái tâu tiếp:
-Hạ thần đã thương nghị cùng những
bậc Vương Công đại thần, ai cũng nói là Tô Khắc Tất Cáp phạm 24 tội lớn,
mưu đồ gian trá, ra dạ nhị tâm, khinh khi ấu chúa, không hcịu quy
chánh. Thật là đại nghịch bất đạo. Xét theo “Ðại nghịch luật” của bản
triều thì nên xử hắn cùng con cả phải tội lăng trì. Còn 6 tên con thứ,
một tên cháu và hai đứa con của anh em đều bị xử trãm. Người trong họ là
Bạch Nhĩ Hách Ðồ và thị vệ Nghạch đô thống lãnh đội tiền phong cũng
phải trãm quyết. Hoàng đế hỏi:
-Xử tội như vậy e rằng quá nặng thì sao? Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:
-Ðức Hoàng đế này giọng nói nghe còn trẻ nít mà lại hơi giống Tiểu Huyền Tử, thật đáng tức cười. Ngao Bái lại tâu:
-Muôn
tâu Hoàng thượng! Hoàng thượng hãy còn nhỏ tuổi, thần hạ e rằng chưa
hiễu rõ mọi việc triều chính. Tô Khắc Tất cáp đã vâng mệnh của Tiên
hoàng cùng bọn nô tài làm việc phụ chính. Ðáng lý hắn được tin Hoàng
thượng lên cầm quyến, nên hoan hỹ mới phải. Vi Tiểu Bảo nghe giọng Ngao
Bái ra chiều kiêu ngạo thì nghĩ thầm:
-Lão con rùa kia miệng thốt ra
những lời bất chính, làm việc lại vô lễ. Hắn nói Hoàng đế nhỏ tuổi,
chẳng lẽ là đứa con nít? Nếu vậy thì thú thật! Thảo nào thanh âm Hoàng
đế nghe hơi giống Tiểu Huyền Tử. Lại nghe hoàng đế phán:
-Tô Khắc Tất
cáp tuy có lỗi lầm, nhưng y là phụ chính đại thần cũng như khanh vậy.
Các khanh đều được đức Tiên đế trọng vọng. Nếu trẫm mới chấp chánh
đã…sát hại những trọng thần của đức Tiên đế thì hương hồn ngài ở dưới
suối vàng e rằng không được hoan hỹ. Ngao Bái cười khanh khách nói:
-Tâu
chúa thượng! Chúa thượng nói mấy câu này là giọng nói của con nít. Ðức
Tiên đế di mạng cho Tô Khắc Tất Cáp phải đối đãi ân cần với chúa thượng,
làm việc cho hết lòng. Nếu Tô Khắc Tất cáp còn nghĩ đến hậu ơn của đức
Tiên đế thì hắn phải cung sức tận tụy cho hết đạo thần tử, dù có phải
nhãy vào nước lửa cũng không lùi bước mới phải đạo tôi trung. Nhưng Tô
Khắc Tất Cáp lại đem lòng oán giận, công nhiên phĩ báng chúa thượng thì
còn chi là phải đạo thần tử? Hắn đã lổi đạo như vậy tất chẳng coi đại sự
triều đình của chúa thượng ra gì nữa? Ðó là hắn coi thường di mệnh của
Tiên đế, chứ không phải chúa thượng khinh bạc hắn…ha ha…. Ngao Bái ở
trước mặt Hoàng thượng mà dám nói to cười lớn là hiển nhiên cực kỳ càn
rỡ, không còn biết úy kỵ là gì. Thực ra mấy câu này chẳng có gì đáng
buồn cười. Hoàng đế hỏi:
-Ngao Thiếu Bảo làm gì mà cười dữ vậy? Ngao Bái chưng hững biết mình vô lễ, vội đáp:
-Dạ dạ! Hoàng đế lại nói:
-Dù
không phải trẫm đối xử tàn nhẫn với Tô Khắc Tất Cáp, nhưng bây giờ ban
chỉ hạ sát hắn thì không khỏi tổn thương đến lý trí minh mẫn của tiên
đế. Trăm họ dù không cho là trẫm giết lầm người thì cũng nói là đức Tiên
đế không biết dùng người. Triều đình đem công bố ra kắp thiên hạ hai
mươi bốn tội phạm của Tô Khắt Tất Cáp lại càng tệ hơn nữa vì ai cũng
nghĩ ngay đến Tô Khắc Tất Cáp đã là kẽ nghịch thần phạm nhiều tội ác mà
đức Tiên đế còn dùng làm phụ chính đại thần ngang hàng với Ngao Thiếu
Bảo, há chẳng…là một việc cực kỳ vô ý thức. Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:
-Ông vua con nít này nói rất hợp lý. Ngao Bái lại tau:
-Chúa thượng mới biết một điều mà không biết hai…. Hoàng đế ngắt lời:
-Khanh bảo sao? Ngao Bái tâu:
-Trăm
họ nghĩ thế nào thì nghĩ. Ðể họ nghĩ quanh nghĩ quẩn mặc họ, họ cũng
chẳng dám nói ra miệng đâu. Họ mà dám dị nghị đến lỗi lầm của Tiên đế
thì dù họ có bao nhiêu đầu cũng rụng hết. Hoàng đế nói:
-Trong cổ thư
có câu: “Ðề phòng dư luận trăm họ còn hơn đề phòng nước sông “. Nếu chỉ
giết người để cấm trăm họ không được nói lên những ý nghĩ của lê dân là
điều không hay. Ngao Bái nói:
-Bọn thư sinh người Hán nói không nghe
được. Nếu những kẽ đọc sách người Hán nói phải, thì sao họ lại để cho
mất nước, cho lọt vào tay nguời Mãn Châu chúng ta? Vì thế mà hạ thần
khuyên Chúa thượng, dù người Hán để lại không biết bao nhiêu sách vở,
Chúa thượng đọc ít đi là hơn, càng đọc nhiều trí óc càng bị mê muội.
Hoàng đế hắng giọng một tiếng không trả lời. Ngao Bái lại nói:
-Hạ
thần nhớ ngày trước đi theo Thái Tôn hoàng đế cùng đức Tiên đế đánh Ðông
dẹp Bắc, lập biết bao nhiêu công hãn mã mà có biết chữ Hán nào đâu, hạ
thần đã giết bọn Nam Man, đánh cướp thiên hạ rồi bảo vệ giang sơn, nhất
nhất dùng chính sách của người Mãn Châu. Hoàng đế lại hắng giọng một câu
rồi nói:
-Công lao của Thiếu Bảo cực kỳ hiệu đại là chuyện dĩ nhiên.
Nếu không thì đức Tiên đế đã chẳng trọng dụng Thiếu Bảo. Ngao Bái tâu:
-Hạ
thần chỉ biết giử tấm lòng son tận trung với chúa, phụng sự hoàng
thượng. Bắt đầu từ Thái Tôn hoàng đế, rồi qua Thế Tổ hoàng đế rồi dến
Chúa thượng, thần hạ vẫn một dạ. Tâu Chúa thượng! người Mãn Châu chúng
ta làm việc bao giờ cũng thưởng phạt phân minh. Kẽ trung tâm thì được
thưởng, kẽ nghịch thần thì bị trọng phạt. Nay Tô Khắc Tất Cáp chẳng
những không phải trung thần mà còn là một đại gian thần. Hạ thần nghĩ
rằng nếu không xử trọng hình không được. Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Con mẹ nó! Ta chỉ nghe tiếng thằng cha này cũng biết hắn là một tên đại gian thần. Hoàng đế hỏi:
-Khanh nhất địng đòi giết Tô Khắc Tất Cáp là vì nguyên nhân gì ở nơi khanh? Ngao Bái tâu:
-Hạ
thần không có nguyên nhân gì hết. Chẳng lẽ chúa thượng cho là hạ thần
có tư tâm chăng? Hắn càng nói càng lớn tiếng, giọng nói càng đanh thép.
Ngao Bái ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Hạ thần chỉ vì giang sơn của
người Mãn Châu chúng ta. Ðức Thái Tổ hoàng dế, Thái Tông hoàng đế phải
trăm nghìn cay đắng mới gây dựng được nên cơ đồ. Vậy con cháu đừng có
lầm lở. Chúa thượng hỏi thần như vậy, thần thật không hiễu được ý tứ của
Chúa thượng. Vi Tiểu Bảo nghe Ngao Bái nói bằng một giọng hung hăng
không khỏi giật mình kinh hãi. Gã không nhịn được thò đầu ra nhìn thấy
một gã đại hán thân thể cao lớn, mạt đầy thớ thịt lằn lên. Cặp mắt dựng
ngược coi như như hung thần xùng xục tiến vào. Hai tay hắn nắm lại thành
quyền. Những khớp xương trong người bật lên tiếng cách cách. Một chàng
thiếu niên “ới” lên một tiếng ra chiều kinh hãi đang ngồi trên ghế nhãy
chồm lên. Lúc thiếu niên nghiêng đầu sang một bên, Vi Tiểu Bảo ngó thấy
cũng bật tiếng la:
-Ủa! Nguyên ông vua nhỏ tuổi này chẳng phải ai xa
lạ mà chính là Tiểu Huyền Tử, thằng nhỏ vẫn đánh vật với gã. Giả tỹ như
Vi Tiểu Bảo ngó thấy mặt hoàng đế thì dù ngài có bộ mặt hung dữ như quỷ
sứ, gã cũng chẳng bật tiếng la. Nhưng gã lại thấy hoàng đế là Tiểu Huyền
Tử nên kinh ngạc không bút nào tả xiết mà buột miệng kêu lên. Gã biết
cơ sự bại lộ, muốn xoay mình chạy trốn ra khỏi phòng. Song gã lại nghĩ
thầm:
-Nguyên một Tiểu Huyền Tử bản lãnh đã cao thâm hơn mình, huống
chi còn có thêm Ngao Bái võ công khũng khiếp thì mình chẳng tài gì trốn
thoát. Gã chợt động tâm linh, tung mình nhãy ra ngăn chặn phía trước
Hoàng đế, trợn mắt nhìn Ngao Bái quát hỏi:
-Ngao Bái! Ngươi làm gì
thế? Sao dám lớn mật vô lễ với Hoàng thượng? Nếu ngươi muốn giết người
thì phải qua cửa ải này tức là ta đây. Ngao Bái là một vị đại công thần
nhà Mãn Thanh đã từng đánh quen trăm trận, công cao quyền lớn, nên coi
Khang Hy hoàng đế hãy còn nhỏ tuổi chẳng vào đâu. Vua Khang Hy chỉ trích
hắn vì tư tâm mà muốn giết Tô Khắc Tất Cáp là phanh phui nổi lòng bí ẩn
của hắn. Nguyên hắn là con người võ biền quen thói xông trận. Ðang cơn
thịnh nộ, hắn nắm tay xông vào lý luân với vua Khang Hy chứ không phải
thực lòng phản loạn phạm thượng. Ðột nhiên Ngao Bái thấy phía sau giá
sách có một vị tiểu thái giám xông ra ngăn cản trước mặt hoàng đế, quát
tháo mắng mình thì không khỏi giật mình kinh hãi. Bây giờ hắn mới nghĩ
tới kẽ thần tử có lý nào lại nắm quyền xông vào uy hiếp Hoàng đế. Nên
hấp tấp lùi lại mấy bước, lớn tiếng cãi:
-Ngươi nói nhăng gì thế! Ta
có việc tâu trình thánh thượng, khi nào dám vô lễ với Chúa? Hắn vừa nói
vừa lùi thêm hai bước, hai tay buông thõng xuống đứng yên. Nguyên hàng
ngày Vi Tiểu Bảo tỹ võ với Tiểu Huyền Tử tức là tỹ võ với Khang Hy hoàng
đế nhà Ðại Thanh hiện nay. Vua Khng Hy chính tên là Huyền Hoa, nhưng
lúc gặp Vi Tiểu Bảo không biết là nhà vua, hỏi đến tên, nhà vua nảy lòng
trẻ thơ mới buột miệng tự xưng là Tiểu Huyền Tử. Ðó là tính trẻ nít
chẳng có chi làm lạ. Nhà vua tập quen tính người Mãn Châu, ưa chơi trò
giác đấu (húc nhau). Nhưng muốn luyện trò này cần phải luyện vật với
nhau đè đầu cưởi cổ. Tuy bọn thị vệ có dạy nhà vua cách đô vật, nhưng có
ai dám vô lễ với hoàng đế? Ai dám dùng sức mạnh bẽ đẩy vật cổ hoàng đế?
Gặp trường hợp bất đắc dĩ thì chỉ làm bộ hơi giống mà thôi. Nếu Hoàng
đế đưa chân ra gạt mà bị té nhào thì một tay đở lấy quì xuống đầu hàng.
Khi bị bắt buộc phải đánh lại một chiêu thì cũng chỉ đụng đến tà áo là
đã lập tức dừng tay. Vua Khang Hy thường bảo chúng đánh thật sự, nhưng
bọn thị vệ khi nào dám lớn mật đến thế? Nhiều lắm là chúng chỉ dám thi
diễn cho giống một chút thôi. Khi đánh cờ với hoàng đế thì còn có thể
giả vờ đánh cầm chừng tựa hồ tranh đấu gay go rồi tới lúc tối hậu hãy
chịu thua cũng được. Nhưng nghề đô vật thì khó bề giả vờ. Dù có muốn để
đến lúc sau cùng hãy chịu thua, nhưng trung gian chẳng ai dám chụp lấy
hoàng đế mà quật xuống đất. Vua Khang Hy ham mê nghề đô vật, khi ngài
thấy bọn thị vệ tỹ đấu với nhau đưa ra không biết bao nhiêu là chiêu
thức cùng thân pháp tuyệt diệu. Nhưng đến khi họ đấu với hoàng đế thì
tên nào cũng nơm nớp dè đặt. Sau nhá vua không đấu vớithị vệ, đổi bọn
thái giám vào làm đp61i thủ. Bọn này cũng thà chịu đòn như người chết
chứ không chịu phản kích. Làm hoàng đế muốn sao được vậy, nhưng muốn tìm
ra một tay đối thủ tỹ võ chân chính thì thật là khó lòng. Có lúc nhà
vua định cải trang ra khỏi hoàng cung tỹ đấu với dân gian để thử coi võ
công của mình đến trình độ nào, nhưng như vậy lại mạo hiểm quá, nên tuy
ông vua trẻ muốn vậy mà chỉ để dạ chứ không thi hành được. Buổi đầu vua
Khang Hy gặp Vi Tiểu Bảo khai diễn một trường tỹ thí. Vi Tiểu Bảo đã đem
toàn lực ra chiến đấu mà vẫn bị thua. Nhà vua vui mừng khôn xiết và đây
là một cuộc tỹ đấu hào hứng nhất trong đời ngài. Tiểu Bảo ước hẹn ngày
hôm sau tái đấu là rất hợp ý nhà vua. Từ hôm ấy hàng ngày hai người tỹ
võ, nhưng vua Khang Hy thủy chung vẫn không nói rõ địa vị của mình. Mỗi
khi đi tỹ võ nhà vua không cho một tên thái giám nào đi theo để khỏi bị
tiết lộ bí mật vì ngài nghĩ bụng rằng: Nếu tên thái giám này mà biết
ngài là ai thì đến lúc tỹ võ chẳng còn chi thú vị. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: