truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lãnh chúa – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 3~1
Edit+Beta: Hamano Michiyo(Momo)
Convert: Silly_0301

Liên tục mấy tuần liền, Hướng Hải Lam lâm vào tình cảnh bị người người canh giữ nghiêm mật, hệt như giam lỏng. Nàng cảm thấy mình giống như đeo phải cái cùm vậy, trong lòng buồn bực quá đến nỗi tưởng như phát hỏa. Nàng không khỏi hoài niệm những tháng ngày trước kia không được ai để trong mắt, bị bỏ qua, lơ đi. Ít nhất đi hay đến đều tự do vô ngại, không giống như bây giờ nửa bước cũng khó đi, tựa như bị giam hãm, cứ như vậy e là nàng sẽ nổi điên lên mất! Hơn nữa mẹ kế luôn chế giễu cười nhạo, đúng là vẫn còn không cam lòng để nàng chiếm được vị trí thiếu phu nhân Lăng gia, một bụng toàn khí phát ở trên người nàng, còn không nói đến việc không ngừng bắt nàng cải thiện bề ngoài, học tập lễ nghi.

Một hôm, sau khi Hướng Hải Lam học xong, trong lòng nàng đột nhiên nảy sinh một chủ ý, nàng quyết định đi tìm Lăng Chấn Vũ, ngoài việc cùng hắn nói chuyện cho rõ ràng, còn muốn nhờ hắn giúp nàng một việc. Hướng gia nàng thực sự là ở không nổi nữa, đi tìm hắn chính là biện pháp tốt nhất.

Nàng mất một ít thời gian mới có thể đánh lạc hướng lão Trương, biết rõ hắn trở về với cái xe trống như vậy, nhất định sẽ khiến cho cả nhà một trận kinh hoảng, thậm chí là dấy lên một cơn sóng lớn, nhưng nàng đã nghĩ tới rồi, chỉ cần đến đợi ở văn phòng của Lăng Chấn Vũ, sau đó mới gọi điện trở về là ổn, trong khoảng thời gian này cứ để cho bọn họ nếm thử chút tư vị sợ hãi lo lắng đi!

Chặn một chiếc xe taxi, Hướng Hải Lam nói ra trụ sở tập đoàn Lăng Thị, lái xe đã biết địa điểm bèn gật đầu, tập đoàn Lăng Thị chính là thương hiệu có tiếng nổi danh bấy lâu, không ai là không biết mà! Đứng trước tòa nhà của Lăng Thị, Hướng Hải Lam ngẩng đầu lên, sợ run nhìn khắp cái kiến trúc cao ngất lên đến tận trời xanh này….Đây….đây chính là nơi Lăng Chấn Vũ quản lí. Nàng rốt cuộc cũng đã hiểu, hắn vì cái gì mà có được một thần thái bễ nghễ mà lãnh khốc như vậy. Tâm sinh khiếp ý, hai tay cũng hơi hơi run run, nhưng nàng vẫn hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu bước vào.

“Thưa cô, phiền cô giúp tôi nhắn với Lăng Chấn Vũ tiên sinh, nói là Hướng Hải Lam có việc tìm hắn” Hướng Hải Lam đi đến quầy tiếp tuân, hướng tới chỗ cô gái nghi dung đoan chỉnh, ra dáng tiểu thư nói.(Momo: tiếp tân mà thế àh==). Cô gái kia vẻ mặt hồ nghi nhìn quét qua Hướng Hải Lam, ánh mắt xem xét khiến mặt nàng chợt đỏ lên, thấy chính mình một thân quần áo rộng thùng thình mà bình thường nhàn hạ, ở cái chỗ cao sang quyền quý, lại uy nghiêm như thế này quả thật có vẻ đường đột, nàng không khỏi cảm thấy xấu hổ.

“Cô có hẹn trước không?” Cô phục vụ kia hỏi. (Momo: chắc chị HL nhà mình tính vốn xuềnh xoàng, thấy ai bộ dáng nghi dung đoan chỉnh đều nghĩ tiểu thư hết, chứ ai lại đi gọi tiểu thư phục vụ==)

“Không có ” Hướng Hải Lam trả lời, sau đó lập tức bổ sung thêm một câu. “Lăng tiên sinh có dặn, tôi nếu có việc gì có thể trực tiếp tới tìm hắn, phiền cô nhắn lên một tiếng.” Nàng thành khẩn nói, có ý thỉnh cầu. Cô phục vụ chần chừ trong chốc lát, cuối cùng cũng cầm ống nghe lên thay nàng thông báo.

Nói đơn giản vài câu, cô phục vụ buông điện thoại, nhìn Hướng Hải Lam ý bảo nói: “Lăng tiên sinh mời cô đi thang máy đặc biệt, trực tiếp tới văn phòng quản lí của tổng giám đốc.”

Hướng Hải Lam cảm ơn xong bèn hướng tới chỗ thang máy chuyên dụng, đi thẳng lên lầu cao nhất.

*******************************

Tầng cao nhất vô cùng rộng lớn, hiển nhiên là nơi của một mình Lăng Chấn Vũ, Hướng Hải Lam dễ dàng tìm được văn phòng tổng giám đốc. Nàng khẩn trương đẩy chiếc kính mắt trên sống mũi, thân đổ chút mồ hôi, khẽ giơ tay gõ vài cái lên cửa.

“Mời vào!” Một giọng nói thấp đơn thuần mà dồi dào từ bên trong truyền đến. Hướng Hải Lam ngẩng đầu, bạo gan mở cửa, chậm rãi đi vào trong văn phòng của Lăng Chấn Vũ. Nàng đến trước bàn làm việc của hắn, hai tay không ngừng vặn vẹo vo tròn trước bụng(???trước người nghe hay hơn chứ==), hé mắt nhìn Lăng Chấn Vũ đang dựa lưng vào chiếc ghế da. Không biết vì sao, chỉ cần vừa tiếp xúc với ánh mắt sâu thẳm không lường được của hắn, nàng liền cảm thấy vô cùng bối rối và xấu hổ.

“Tìm tôi có việc?” Hắn nhếch mi từ tốn hỏi han. Này cô gái nhỏ sẽ không phải là tự mình chạy tới đây yêu cầu hắn hủy bỏ hôn ước đi?! Nếu thật như vậy, hắn tuyệt đối không thể trợ giúp! Kết hôn là việc hắn đã quyết định, mặc kệ nàng có hay không có can tâm tình nguyện.(Uhm, chỗ này thay đổi 1 tẹo, Momo thấy để ta và ngươi trong này không hợp lắm, vì bình thường chả ai gọi nhau như thế ngoài đời cả, nghe kì cục, lúc hai người ở hoa viên chưa có quen nhau còn chấp nhận được, bây giờ viết vào nghe xa lạ lại mất tự nhiên quá==, nghe chối tai==!Thế nên thay làm anh và tôi, sau sẽ thế bằng anh em^^)

“Tôi…tôi…” Hướng Hải Lam chậm chạp mở miệng, lại không nói ra được một câu, nàng không khỏi hoài nghi với mình đến đây tìm hắn có phải là hành động sáng suốt hay không? Trộm nhìn hắn một bộ nhíu mày không thay đổi, giống như đang nghi ngờ nàng, lời của nàng càng thêm vội vã.

Nhìn thấy nàng muốn nói lại thôi, bộ dáng cố nuốt vào rồi cân nhắc, Lăng Chấn Vũ không kiên nhẫn được khẽ hừ một tiếng, lập tức đứng dậy, đi nhanh tới gần Hướng Hải Lam, nắm lấy tay của nàng dẫn đến ghế sôpha ngồi xuống.

Hướng Hải Lam sửng sốt ngơ ngẩn, không thể phản ứng, tùy ý để hắn thao túng hành động của mình.

“Có chuyện gì không ngại cứ việc nói ra, thời gian của tôi không nhiều lắm.” Lăng Chấn Vũ nói thẳng, ngữ khí lạnh lùng, nét mặt thì xa lạ. Tuy rằng hai người bọn họ đúng là hai kẻ xa lạ, nhưng người kiên trì đến cùng để thực hiện hôn ước là hắn, thế mà hắn lại tỏ ra thái độ khinh thường mà chán ghét phiền nhiễu như thế, Hướng Hải Lam tính tình vốn ngoan cố bị chọc vào, ánh mắt đẹp đang ôn nhu như nước lập tức trừng lên hung tợn nhìn Lăng Chấn Vũ.

“Anh…..anh….Đây là thái độ kiểu gì vậy, kẻ muốn kết hôn là anh chứ không phải tôi, cố tỏ ra hoàn hảo…Hừ, hai mắt chó thấy kẻ thấp hèn” (ah, câu này hay ah~~~). Hướng Hải Lam không thèm suy nghĩ cứ thế mà nói, ở trước mặt hắn tính tình ôn tuần nhu thuận của nàng hoàn toàn biến mất, kẻ gia hỏa trước mắt này chính là không có việc gì làm đi kích động sự ác liệt trong tâm nàng đây mà.

Nhìn nàng tức giận, gương mặt đỏ hồng vội vã, Lăng Chấn Vũ phát hiện trái tim vốn đã đóng băng từ lâu của mình dấy lên một chút ấm áp, hắn phát giác được bộ dáng này của nàng thực rất mê người, kẻ khác nhìn lại sinh cảm giác yêu thương. Bỗng dưng, trong đầu hắn có ý định hứng thú muốn chọc ghẹo nàng một chút, vì nhìn nàng sinh khí bộ dáng rất yêu kiều.

“Em gọi đây là mắng người sao? Thế nào mà lại lắp bắp, bộ dạng tức giận không nổi thế kia..” Hắn cười nói, vẻ mặt hài hước. Lại thở dài một cách khoa trương, tiếp tục nói: “Cha em còn khen ngợi em ôn tuần nhu thuận đâu! Như tôi xem thấy, em giống như là mèo nhỏ đang gương nanh múa vuốt còn chưa đủ sắc thì hơn.”

“Có cần hay không, để tôi dạy cho em một ít lời lẽ mắng người cùng kỹ xảo???” Hắn cố ý trào phúng hỏi han, không kiềm chế được giương mi lên nén một ý cười.

“Anh…anh….” Hướng Hải Lam ảo não nói không nên lời, nàng không khỏi cảm thấy bản thân thật vô dụng, chỉ cần tức giận là cả não đều trống rỗng, cái gì cũng không nói được, chỉ biết trơ mắt nhìn nam nhân tự cao tự đại mà tà ác này đem nàng làm trò tiêu khiển.

Nàng buồn bực di di chân, bộ ngực vì tức giận mà cứ kịch liệt phập phồng. “Tôi…tôi phải về đây.” Nàng bèn đứng dậy, mọi ý định nhờ hắn giúp đỡ trong đầu đã muốn biến mất, nàng trộm nghĩ họa trời có sập mới có thể cho lão yêu thích khi dễ người này có thể giúp nàng.

Đang lúc nàng nghĩ muốn quay đầu mà đi thì Lăng Chấn Vũ lập tức tóm lấy cánh tay của nàng. Không nghĩ tới nàng nhìn gầy gò ốm yếu thế mà tính tình lại cố chấp như vậy, hắn quả thật là xem thường nàng.

“Đừng tức giận, em không phải có chuyện muốn nói với tôi sao?” Hắn đem nàng ngồi lại trên sopha, đứng đắn hỏi han.

“Hừ! Tôi…Tôi quên rồi, anh cứ coi như tôi chưa từng đến đi!” Dứt lời, nàng lại định đứng dậy.

Hành động của nàng làm Lăng Chấn Vũ nghi ngờ. Đối với đàn bà, hắn không thích to tiếng ầm ĩ, lại càng không định thấp giọng hạ khí để nói chuyện. Hai tay hắn đè nặng lên đôi vai gầy yếu của Hướng Hải Lam, không cho nàng đứng dậy, hai tròng mắt nguy hiểm nheo lại, xem xét khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

“Tôi bảo em nói thì em phải nói, nơi này cũng không phải chỗ em nói đến liền đến, đi liền đi.” Hắn ngưng thanh lạnh lùng nói.

Hướng Hải Lam kinh ngạc ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt tuấn tú mà ẩn hàm tức giận cùng bá đạo của hắn, gương mặt chỉ cách nàng có một tấc thôi, nàng lại có thể cảm giác được hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phẩy qua mặt nàng. Bỗng dưng, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ thành một mảng, chẳng qua lần này không phải vì phẫn nỗ, mà là…xấu hổ.

CHƯƠNG 3~2
Edit+Beta: Hamano Michiyo(Momo)
Convert: Silly_0301

Nàng đột nhiên ý thức được rằng gương mặt tuấn dật này cùng cả người hắn đều tỏa ra một lực hấp dẫn đầy ma mỵ. Điều này làm cho tâm trí nàng vốn đơn thuần lại mẫn cảm bối rối không thôi, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng hắn.

Nhìn thấy phản ứng của nàng sinh sáp mà động lòng người, Lăng Chấn Vũ vốn đang giữ gương mặt lạnh lùng, lập tức nở một nụ cười khinh tà mà sâu xa quỷ dị, xem ra vị hôn thê mềm mại này của hắn dù sao vẫn là có một chút tự giác nữ tính.

Tầm mắt u ám của Lăng Chấn Vũ từ mái tóc đen dài như mặc bàn của Hướng Hải Lam chậm rãi dời lên vị trí lỗ tai của nàng, nơi đó cũng phiếm một tầng ửng đỏ khiêu khích lòng người, ánh mắt mị hoặc, lại khiến hắn đột nhiên dâng lên một cỗ dục vọng, ý niệm trong đầu vừa mới dấy lên, bàn tay hắn đã không thể khống chế khẽ vuốt nhẹ vành tai mềm mại của nàng. Cảm xúc này khiến hai tròng mắt hắn càng thêm thâm trầm, mơ hồ loé lên dục vọng. Không nhịn được, hắn chậm rãi xoa bóp lên.

Hành động của hắn lại dọa phá hư Hướng Hải Lam, nàng cảm thấy toàn thân tựa như có một luồng điện chạy qua, vành tai bị hắn vuốt ve hệt như có lửa châm đốt. Loại tình triều xa lạ này khiến nàng sợ hãi, vội thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, lui sang bên cạnh. Phản ứng của nàng làm Lăng Chấn Vũ đang trầm mê trong hương thơm mềm mại cũng bừng tỉnh.

Đáng chết! Hắn dưới đáy lòng âm thầm cắn răng mắng đạo. Một đứa con gái ngốc nghếch vậy cũng khiến cho hắn rối loạn tâm trí!
“Mau đem ý định của em nói cho rõ ràng đi” Hắn ão não trầm giọng nói, nhân tiện đem mình đang mất kiểm soát mà tỉnh táo trở lại.
Bị hắn nói vậy, Hướng Hải Lam chỉ còn cách ngoan ngoãn nói ra tính toán ban đầu của mình.

“Tôi muốn nhờ anh–”

Lời còn chưa dứt lập tức bị Lăng Chấn Vũ không kiên nhẫn đánh gãy.

“Nếu em là muốn yêu cầu tôi hủy bỏ hôn lễ, vậy thì đừng nói. ” Hắn âm úc trầm giọng nói.

“Tôi không phải muốn anh hủy bỏ hôn lễ, chỉ là nghĩ muốn nhờ anh giúp tôi một việc.” Hướng Hải Lam vội vàng nói.

“Thế ư? Giúp em việc gì?” hắn nghi hoặc dương mi hỏi.

Hướng Hải Lam theo thói quen lại cúi đầu, hai tay khẩn trương vặn xoắn lại không ngừng. “Tôi…Suốt một tuần nay đều bị người nghiêm ngặt giám sát, tôi đã muốn không chịu nổi. Hơn nữa…lại không có ai dạy tôi nên làm cái gì, còn lại ba tuần nữa là kết hôn, nhưng tôi cái gì cũng không hiểu, trong lòng thật sự rất sợ hãi.”

Lời vừa nói ra, nàng chỉ cảm thấy toàn thân nhất thời tùng thỉ xuống dưới! Không biết vì cái gì, ở trước mặt hắn, nàng có thể thản nhiên nói ra sự sợ hãi cùng khiếp đảm tận đáy lòng như vậy. Hắn làm cho nàng có một loại cảm giác an toàn mà yên ổn dựa vào chăng.
Nghe xong những lời nói thành thật của nàng, ánh mắt Lăng Chấn Vũ trở nên ôn nhu hơn nhiều. Hắn có thể tưởng tượng được cuộc sống của nàng suốt một tuần này bất an, khẩn trương mà sợ hãi thế nào. Hướng Vân Đào cùng Phan Phượng Khanh hiển nhiên cứ thế liền đem nàng làm quân cờ thế mạng, lại một chút cũng không quan tâm đến cảm thụ của nàng, nàng tuổi còn trẻ như vậy lại phải chịu nhiều áp lực như thế, khiến kẻ luôn luôn tâm địa lãnh ngạnh như hắn không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Em…Dì của em không có dạy cho em biết như thế nào giả dạng nghi dung, ứng đối tiến lui cùng một chút lễ nghi hay thưởng thức cùng kĩ xảo sao?” Hắn biết Phan Phượng Khanh không phải là mẹ ruột của nàng, mới đem xưng hô đổi thành dì.

Hướng Hải Lam thần sắc ảm đạm khẽ lắc lắc đầu. Lăng Chấn Vũ liếc mắt ngắm nàng một cái, quần áo rộng thùng thình bình thường cùng diện mạo chưa phát hình, đột nhiên vỗ trán, như thế này còn phải hỏi nữa sao? Đã một tuần rồi, nàng vẫn giống cái cô nàng ngốc ngếch chẳng ra sao, Hướng gia hiển nhiên không đem lời nói của hắn đặt ở trong lòng rồi.
“Em muốn tôi giúp em như thế nào?” Hắn ôn nhu hỏi.

Hướng Hải Lam trộm liếc mắt nhìn mặt hắn, biểu tình không có sinh khí hay không duyệt, điều này làm cho dũng khí của nàng tăng thêm. “Tôi…tôi nghĩ muốn nhờ anh tìm giúp một chỗ ở, tôi không định sẽ quay trở lại nhà, sau đó còn phải phiền anh giúp tôi tìm một người thầy, dạy tôi mấy chuyện quan hệ lễ nghi cùng cách ăn mặc…”

loading...

Lăng Chấn Vũ nghe vậy, trước là nhăn mày không duyệt, như vậy được không, hắn thử cấp cho mình một ví dụ. Nhưng nói đi nói lại, hắn cần nàng để hoàn thành kế hoạch của mình, khoảng cách đến hôn sự cũng không còn nhiều thời gian, hắn không thể bởi vì nàng mà thất bại trong gang tấc.

Trầm ngâm sau một lúc lâu, hắn đột nhiên hỏi: “Em vì điều gì mà thay đổi tâm ý, đáp ứng hôn sự này?”
Hướng Hải Lam mở to mắt mê hoặc xem xét Lăng Chấn Vũ, nàng không hiểu hắn vì sao lại hỏi vấn đề này, dù gì nàng đáp ứng không phải là tốt hay sao?

Việc đã thế, nàng vẫn là thành thật trả lời thì hơn: “Tôi không có đường để đi, cũng không thể làm cho cha vì thế mà đắc tội với Lăng bá bá. Hơn nữa tôi cũng không có chỗ để trốn, học còn chưa xong, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, tôi không muốn vì trốn chạy hôn sự này mà buông tha cho việc học.”
Nói đến đây, nàng tạm dừng một chút, mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm hắn khiếp khiếp hỏi han: “Kết hôn xong, anh sẽ cho tôi tiếp tục đi học chứ?”
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn ngập hi vọng, Lăng Chấn Vũ không tự giác được khẽ mỉm cười nói: “Không vấn đề! Em vẫn có thể quay trở lại trường đi học. ”

Đối với nàng vừa rồi ăn nói thẳng thắn như vậy, hắn tuy có thể nhận ra, nhưng đáy lòng lại có một tư vị không vui! Tâm trí mất hứng chính là bởi vì, hóa ra nàng vì điều này mà đáp ứng gả cho hắn.

Lăng Chấn Vũ đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng, cố đem xua khỏi đầu cảm giác cùng ý nghĩ vớ vẩn kia. Hắn cùng nàng chính là kết hợp vì lợi ích, rốt cuộc không có mặt khác! Hắn không có dư thừa cảm tình để đặt trên người phụ nữ, nàng cũng không ngoại lệ!
“Được rồi! Tôi có thể giúp em, nhưng điều kiện trước hết là—em phải hoàn toàn nghe lời của tôi. Về phần chỗ ở, tôi ở Thiên Mẫu có một căn hộ, em cứ ở tạm đó đi, đến trước hôn lễ hãy quay về Hướng gia.” Hắn định trụ thân mình, xoay người hướng nàng nói.
Hắn đáp ứng yêu cầu khiến Hướng Hải Lam thở dài một hơi nhẹ nhõm! Nàng rốt cuộc không cần phải đối mặt với không khí quỷ dị trầm buồn trong nhà, cùng bà mẹ kế luôn khiêu khích với ngôn ngữ lạnh lùng, lại càng không còn có cảm giác giống như tội phạm bị người ta lúc nào cũng giam giữ nữa.

“Có thể hay không phiền toái anh đi theo tôi nói cho cha biết một tiếng, tôi sợ bọn họ…” Nàng do dự một chút, đưa ra thỉnh cầu cuối cùng.

Lăng Chấn Vũ ngẩng đầu nhanh chóng liếc mắt nhìn nàng toàn thân một cái, không tự giác được nhướn lông mày, khuôn mặt tuấn tú đã khôi phục vẻ lạnh nhạt lộ ra một tia hiềm ác, bằng vào cái bộ dạng hiện tại này của nàng, ba tuần này phải cải tạo lại thật đúng là có điểm miễn cưỡng mà. Nhưng hắn đã không còn đường lui nữa, chỉ có cách lập tức tiến hành quá trình cải tạo lại nàng thôi. “”Đi thôi! Tôi đưa em về nhà. Về nhà xong, em lập tức sửa sang hành lý, hôm nay liền chuyển đến căn hộ của tôi, về phía cha em tôi sẽ nói chuyện sau.” Hắn nhanh chóng khoác áo vào, kéo nàng hướng ngoài cừa đi ra.

*****************

CHƯƠNG 3~3
Edit+Beta: Hamano Michiyo(Momo)
Convert: Silly_0301

Trở lại Hướng gia, phòng khách chính tràn ngập một không khí âm trầm bão táp đến như sắp nổi gió lốc ầm ầm. Hướng Hải Lam đi vào trước, lòng của nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lí đối mặt với cơn tức giận của cha. Quả nhiên, Hướng Vân Đào vừa nhìn thấy nàng đến lập tức mở miệng mắng: “Ngươi chạy đi nơi nào vậy……” Lời còn chưa dứt, lại nhìn đến Lăng Chấn Vũ theo sau nàng, người đang một bụng tức giận sắp sửa phát ra khỏi miệng ngay lập tức nuốt vào.

“Ta có chuyện muốn cùng Hướng lão gia thương lượng…….” Lăng Chấn Vũ chưa cho Hướng Vân Đào cơ hội mở miêng đã trực tiếp nói, sau đó xoay người hướng Hướng Hải Lam ý bảo. “Em trước lên lầu sửa sang lại hành lý đi, tôi ở trong này chờ em.”

Hướng Hải Lam trầm mặc gật đầu, cũng không dám nhìn về phía Hướng Vân Đào liếc mắt một cái, rất nhanh chóng chạy vội lên lầu. Về phần Hướng Vân Đào cùng Phan Phượng Khanh trừng lớn hai mắt, vẻ mặt mờ mịt khó hiểu nhìn chằm chằm Lăng Chấn Vũ, đầu óc nghe không hiểu vừa rồi trong lời nói của hắn có ý gì, cũng không khỏi hoài nghi liệu tai mình có vấn đề hay không.

****************

Hướng Hải Lam tay trái kéo một rương hành lý, trên lưng đeo một chiếc balô lớn, vai phải còn khoác giá vẽ, trong tay thì cầm giường của Tiểu Hoa. Cả thân mình nhỏ xinh dường như sắp bị đống hành lí kia nuốt chửng mất. Nàng thở hổn hển đi xuống lầu, phòng khách tĩnh lặng không có tiếng động, nói vậy tức là Lăng Chấn Vũ đã đem mọi chuyện xử lí xong, nàng lắc lắc thân mình đi về hướng Lăng Chấn Vũ. Thấy nàng một thân mang đủ túi lớn túi nhỏ, Lăng Chấn Vũ không duyệt khẽ nhướn mày, nhưng vẫn không nói tiếng nào tiếp nhận hành lý của nàng. Đang lúc hắn muốn đi tới cổng của Hướng gia(à, cái này ko chắc==), Hướng Hải Lam bỗng vội vàng hô: “Chờ một chút, trên lầu còn có một rương nữa”

Lăng Chấn Vũ bỗng dưng xoay người đến trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, không tức giận trả lời: “Căn hộ chỉ là chỗ ở tạm, khi nào em được vào ở trong nhà Lăng gia thì hành lý đến lúc đó hẵng bàn lại.”

Hướng Hải Lam nhất thời không nói được tiếng nào. Quay đầu lại nhìn cha cùng dì liếc mắt một cái, giờ phút này nàng sắp sửa rời khỏi nhà, bọn hắn vẫn là vẻ mặt hờ hững cùng lãnh đạm, so với kẻ xa lạ còn muốn xa lạ hơn. Nàng cảm thấy trong lòng chợt lạnh, căn nhà này thật sự không còn gì đáng để quyến luyến nữa!

Cắn răng một cái, nàng xoay người bước theo thân ảnh thật dài của Lăng Chấn Vũ……

**********************

Hướng Hải Lam đi theo Lăng Chấn Vũ bước vào căn hộ của hắn ở Thiên Mẫu. Căn hộ vi vu ở tận tầng mười lăm thật đúng là có tầm nhìn tốt, không chỉ có không gian rộng mở, hướng nhìn cũng sung túc mà sáng ngời. Duy nhất mĩ trung không đủ chính là, thiết kế cùng bày trí tuy cực đáng thưởng thức, cũng rất hiện đại, nhưng chính là thiếu đi cảm giác ấm áp và hương vị con người. Giống như chủ nhân của nó—Lăng Chấn Vũ, cũng làm cho người ta có cái cảm giác đạm mạc mà lạnh như băng, Hướng Hải Lam trong lòng âm thầm suy nghĩ.

“Đem đồ đạc của em sửa sang lại một chút, trừ bỏ phòng ngủ chủ ở ngoài, còn có hai phòng cho em chọn lựa.” Lăng Chấn Vũ buông hành lí của nàng xuống, chỉ thị.

Hướng Hải Lam khẩn trương nuốt nuốt nước miếng. Không thể nào! Này căn hộ rộng thế chỉ có nàng và hắn cùng ở, tuy nói rằng nàng cũng không có tự luyến đến mức cho rằng mình sẽ bị xâm phạm, nhưng cô nam quả nữ chung sống dưới cùng một mái nhà, vẫn là làm cho nàng thấy vạn phần kinh hãi! Nàng chính là một đứa con gái mười phần bảo thủ truyền thống a.

Nhìn ra nàng trong lòng suy nghĩ điều gì đó, Lăng Chấn Vũ hơi hơi xuy thanh cười(cười khẽ ah^^), vẻ mặt ki tiếu nói:” Đừng lo lắng đến vấn đề “an toàn” của em, tôi cũng không thường ở nơi này, huống hồ……”. Hắn cố ý khinh miệt nhìn nàng một lượt từ cao đến thấp. “…bộ dáng này của em thực sự rất khó khiến kẻ khác sinh ra hứng thú!” (Momo: nói trước bước không qua đó anh^^)

Hắn dám nói trực tiếp, ngôn ngữ lại mang theo ý vị trào phúng khiến cho Hướng Hải Lam tức giận ngút trời, hai gò má nhanh chóng biến thành hai đóa mây đỏ.

Hừ! Nàng thừa nhận bản thân mình một chút cũng không xuất sắc, lại không biết cách ăn mặc, đến nay cũng chưa từng có ai theo đuổi, nhưng hắn có cần phải nói bằng cái kiểu đả thương người đó không chứ?!

“Hừ, tôi tuy không phải mĩ nữ, nhưng anh trông khá vậy mà cũng đâu phải là kẻ quân tử gì cho cam.” Nàng phẫn nộ nói, cũng không quên hắn là kẻ khuyết thiếu tình yêu và cực kì bất lương. Đang lức nàng tức giận xách hành lí lên bỏ đi, Lăng Chấn Vũ bỗng ngăn lại. “Tôi quay lại công ty, có thể sẽ không trở về trong hôm nay, bữa tối em có thể tự lo được hay không?” Hắn hỏi.

Hướng hải lam nhất thời giống như quả cầu bị xẹp hơi, nhụt chí hẳn, trên người nàng căn bản không có “bác Mao” nào, mới vừa rồi lúc rời khỏi Hướng gia, cha cùng dì cũng chưa cho nàng tiền. (Momo: Bác Mao là hình Mao Trạch Đông in trên tờ tiền đó áh, theo ta nhớ là vậy. Giống chúng ta, có pác Hồ^^)

Nàng ngước ánh mắt đáng thương lên nhìn hắn. “Tôi……tôi không có tiền ah!”

Không nghĩ tới hắn lại không nói hai lời lấy ví, rút ra một chiếc thẻ đưa cho nàng. “Chừng này đủ cho em sử dụng trong ba tuần. Ngày mai sau khi học xong lập tức trở về, tôi sẽ thay em an bài một ít khóa học mĩ tư, mĩ nghi(?!!), em chỉ cần ở nhà chờ tôi đưa đến là được.” Hắn mặt không chút thay đổi nói, giống như là đang bàn luận công việc vậy.

Hướng Hải Lam gật đầu mạnh, nhưng lại chỉ lo trợn to ánh mắt nhìn chằm chằm một xấp tiền trong tay, số tiền này so với số mà dì nàng cho trong một năm là quá nhiều ấy!

Lăng Chấn Vũ phân phó xong thì xoay người rời đi, lại không cẩn thận đá trúng một bên chân vào chiếc giỏ nhỏ bên dưới, cúi đầu vừa thấy đúng là con mèo con ngày ấy ở hoa viên làm loạn một trận. Tâm tình có chú ý tới Lăng Chấn Vũ, Tiểu Hoa thân thủ nhanh nhẹn nhảy ngay lên đầu vai hắn. Điều này làm cho hắn cực kì phật ý, một phen đặt Tiểu Hoa xuống, hai tròng mắt phẫn nộ nheo lại, ngữ khí lành lạnh nhìn Hướng Hải Lam gầm nhẹ nói: “Ai cho phép em mang cả nó đến đây? Nơi ở của tôi không được nuôi sủng vật!”

Hướng Hải Lam ngẩng đầu nhìn liếc mắt một cái biểu tình phẫn nộ trên mặt hắn, rất nhanh sau đó đoạt lại Tiểu Hoa ở trong tay hắn, đem ôm ấp trong ngực mình. “Xin anh, cho nó lưu lại đi mà!” Nàng lại mở to đôi mắt vô tội đáng thương nhìn hắn. Thấy hắn vẫn ngây người không hề phản ứng, nàng khẽ cụp hai hàng lông mày ủ rũ nói: “Từ trước đến giờ tôi đều là một kẻ cô đơn, chỉ có Tiểu Hoa bên cạnh bầu bạn, tôi hứa sẽ quản nó thật tốt, không cho nó làm bẩn căn hộ của anh, được không?” Tiếng nói chậm rãi truyền đến khiến kẻ khác thực nhịn không được muốn bảo hộ nàng, cũng muốn đáp ứng mọi thỉnh cầu của nàng.

Lăng Chấn Vũ bỗng nhiên phát hiện chính mình lại không thể đối với nàng tâm địa ác độc được, nàng kia lúc vui lúc buồn đều là một bộ dáng kiều nhẫm nhu nhược, khiến cho ở trong lòng hắn có một góc lặng lẽ cứ từ từ sụp đổ, luôn có khả năng nghiêng về.

Đáng chết! Sự tình từ lúc nào lại biến thành như thế này chứ? Có lẽ ngay từ đầu hắn không nên kiên trì cử hành hôn lễ như thường, hiện tại cũng sẽ không để bản thân mình vướng phải một đống phiền toái, lại càng không khiến cho nội tâm của mình vốn luôn duy trì sự lãnh khốc nay lại rối loạn, có cái cảm giác mơ hồ, xa lạ mà lại dường như thương yêu vậy! Nàng đúng là đáng chết mà! Cả cái con mèo chết tiệt kia nữa! Hắn âm thầm mắng, sau đó âm trầm hé ra mặt, không nói một câu mà cứ quay đầu, một mạch đi ra khỏi căn hộ.

Lăng Chấn Vũ rời đi rồi, Hướng Hải Lam vẫn cứ đứng ở đó. Nàng không hiểu vì sao, rõ ràng gương mặt của hắn đang phẫn nộ, lại trong nháy mắt thần sắc hiện lên một mạt nhu tình phức tạp, lại càng khó hiểu mãi không thôi vì sao hắn lại đột nhiên tức giận đùng đùng bỏ đi như thế.

Bỗng nhiên nàng lại để ý đến suy nghĩ của hắn vậy, hơn nữa lại còn có ý định muốn thân cận gần gũi hắn nữa, cứ vậy ở trong lòng nhanh chóng mọc rễ lan ra nhanh chóng……

******************

Hôm sau, Hướng Hải Lam đi học về, ăn xong đồ ăn Trung Quốc sau đó ngoan ngoãn ngồi trong căn hộ đợi. Bởi vì Lăng Chấn Vũ sáng sớm hôm nay đã gọi điện về cho nàng, nhắc rằng tan học không được chạy loạn, hắn sẽ đến đón rồi bắt đầu công việc cải tạo lại nàng mọi mặt, toàn diện ah. Chỉ còn hai ngày nữa là nàng đã kết thục một học kì, lúc đó có thể chuyên tâm vào cái khóa huấn luyện mĩ tư, mĩ nghi này rồi.

Ngay từ đầu nàng đã không cam tâm tình nguyện đáp ứng cái hôn sự này, nhưng là nàng có thể cảm nhận được Lăng Chấn Vũ rất cố gắng hoàn thành việc này, chứng tỏ hôn sự này đối với hắn có ảnh hưởng lớn lao đến thế nào! Nếu thật sự là như vậy thì nàng nguyện ý giúp hắn, bản thân nàng cũng không có gì tổn thất cả, nàng đơn thuần nghĩ.(Momo: thất thân đó đại tỷ của em==!, chị là nai đi lạc huh~~) Huống hồ Lăng Chấn Vũ đối xử với nàng cũng không tệ, còn hơn là người cha luôn nhìn nàng như không thấy cùng với bà mẹ kế coi nàng như cái đinh trong mắt kia ah.

Hướng Hải Lam phát giác nàng đã không còn chán ghét Lăng Chấn Vũ như ngày xưa nữa, thậm chí đối với hắn còn có một tia hảo cảm, dù sao hắn cũng đã đồng ý cho nàng nuôi Tiểu Hoa mà. Xem bên ngoài nhân trong mắt, này có thể là một kiện vi không đủ đạo đích sự, nhưng đối nàng đã có rất lớn đích ý nghĩa.

Đương lúc nàng đang ngây ngốc lâm vào trầm tư hết sức, cửa chính đột nhiên bị mở ra. Lăng Chấn Vũ vắt chiếc áo khoác tây trang trên tay, bước một cách trầm ổn vào phòng khách. Áo sơ mi của hắn bị cởi mấy nút thắt, tay áo cũng xắn lên quá khuỷu, trông có vẻ như vừa mới trải qua một hồi làm việc bận rộn và hao phí tâm lực vậy.

“Anh đã về! Đã ăn cơm chưa vậy?” Hướng Hải Lam không tự giác được mở miệng hỏi, tiếng nói mềm mại mang theo sự quan tâm mà chính bản thân mình cũng không nhận ra. Lăng Chấn Vũ nhìn nàng rồi mỉm cười thản nhiên: “Vừa rồi mới ăn ở văn phòng, em chuẩn bị xong chưa? Chúng ta ngay lập tức xuất phát. ”

Hắn kia không mang theo ý cười trào phúng, làm cho ngũ quan thâm tuấn có vẻ ôn nhu hơn nhiểu, gương mặt tuấn dật tiêu sái lại càng thêm mị hoặc lòng người. Giờ phút này, Hướng Hải Lam thật không nhịn được bị hắn hấp dẫn, lấy một loại ánh mắt gần như si mê mà xem xét người đứng trước mặt mình.

“Mau đi thôi! Bộ dáng này của em, thực sẽ khiến cho tôi nghĩ rằng em căn bản giữa trưa ăn chưa no đấy!” Lăng Chấn Vũ khẽ nhíu mi, tràn ra một ánh cười gian tà chọc ghẹo. Hắn chính là không thể khống thế chính mình, mỗi lúc nhìn thấy nàng trưng ra gương mặt nhỏ nhắn đơn thuần kia liền ngay lập tức muốn thử đùa giỡn, trêu chọc, bỡn cợt nàng một chút.

Vẻ mặt bỡn cợt cùng ngôn ngữ hài hước kia của hắn đem Hướng Hải Lam đang chìm trong mê ly kia hoảng hốt tỉnh lại. Ý thức được chính mình vừa rồi giống hệt như đứa con gái mê trai nhìn chằm chằm hắn, hai má của nàng không hẹn mà cùng hồng thành một mảng, đầu lưỡi như bị mèo cắn, nói không nên lời. Cái này cũng thật hại chết người mà, nàng tức giận ảo não nghĩ. Nhưng nàng vẫn không chịu thua, trước hé ra gương mặt nhỏ nhắn hồng hồng, ngẩng đầu làm ra vẻ “đúng lý hợp tình” dậm chân ồn ào bước qua Lăng Chấn Vũ, sau đó chạy như trối chết ra khỏi phòng khách, không thèm đếm xỉa đến tiếng cười đùa bỡn từ đằng sau truyền tới của Lăng Chấn Vũ kia.

_____________END CHƯƠNG 3________________

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: