truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lãng quên – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lãng quên 3.1

 

Đáng nhẽ ngày hôm sau nên đi trả tiền, nhưng bạn cũng biết đấy, trí nhớ tôi không tốt.

Cho nên lần thứ hai đến cửa hàng của Lị Vân là ba ngày sau, lúc mới tan tầm trở về nhà.

Tôi ở cửa lớn gặp thím Lý, từ thím Lý liên tưởng đến tiền, lại từ tiền liên tưởng đến Lị Vân.

Tôi không lên tầng về nhà mà trực tiếp đi đến quán của cô, khi chỉ còn cách cửa quán khoảng ba mét, Lị Vân đột nhiên đẩy cửa, ló đầu ra nói: “Hoan nghênh đến quán.”

“Cậu có lắp camera sao?” Tôi mỉm cười.

Tôi bước vào quán, vẫn như cũ chọn chiếc bàn ở tận cùng góc phải ngồi xuống.

Bàn ăn trải một chiếc khăn màu lam nhạt, lại dùng tấm kính trong suốt đặt lên, ở giữa kẹp một trang giấy, trên đó viết: “Nếu nhân sinh không sai lầm, sao bút chì lại cần có tẩy?”

Đang nghiền ngẫm câu nói này thì Lị Vân cầm Menu đến đưa cho tôi.

“Câu này hình như mang chút triết lý.” Tôi chỉ vào tờ giấy trên bàn.

“À đúng thế.” Cô nói, “Nếu những kí ức không muốn nhớ cũng có thể dùng tầy nhẹ nhàng xóa đi, như thế hẳn sẽ rất thoải mái.”

“Câu nói của cậu cũng có chút triết lý đó.” Tôi cười cười.

 

Tôi mở Menu ra, phía cuối bên phải lại được dán đè lên mảnh giấy mới có ghi “Gà ngũ vị – giá đặc biệt”.

“Vậy gà ngũ vị đi.”

Cô cầm lấy quyển Menu, đi về phía quầy bar nói một hồi với nhân viên đằng sau, lại tươi cười quay về chỗ tôi.

“Tôi muốn cùng cậu nói chuyện.” Cô nói.

“Cứ tự nhiên.”

“Cậu hôm nay đi làm không phát sinh chuyện gì đặc biệt sao?” Cô ngồi xuống đối diện tôi.

“Ừ…” Tôi suy nghĩ một chút, “tôi hôm nay mới biết có một nữ đồng nghiệp đã mang thai hơn bốn tháng rồi.”

“Sau đó thì sao?”

“Nhưng tôi không biết cha đứa bé là ai.” 

Cô cười: “Vậy mà cũng nói.”

“Tôi chỉ biết cha đứa bé không phải là tôi thôi.”

Cô lại cười, càng cười lại càng vui vẻ, tôi phát hiện ngoài ngoại hình rất gọn gàng ra thì nét mặt của cô ấy cũng rất thuần khiết, tựa như công chúa Bạch Tuyết vậy.

“Cậu còn nhớ tên của tôi là gì không?” Tiếng cười vừa dứt, cô liền hỏi.

“Tên của cậu ba chữ đều là hoa cỏ…”

Nói đến đây tôi phát hiện ra thế nào mà đã quên mất họ của cô ấy. Cố gắng nhớ lại một chút sau nói:

“Tiết Lị Vân?”

“Tôi là Tô Lị Vân, có thể gọi tôi là Lị Vân.”

“Thật xin lỗi.” Tôi cười, có chút xấu hổ, “Trí nhớ của tôi không được tốt.”

“Cậu nhớ được tôi tên là Lị Vân tôi đã rất vui rồi.” Cô cười cười.

“Về sau cứ gọi tôi là Lị Vân, không cần gọi họ nữa.”

“Tôi có thể ăn cơm cùng cậu chứ?” Cô lại hỏi.

“Quán này của cậu có cả người phụ vụ khách ăn cơm sao?”

“Cậu ăn cơm một mình, sẽ cảm thấy rất cô đơn.”

Tôi nhìn cô một chút, đột nhiên lại trào lên một cảm giác rất kì quái, không nói nên lời.

“Có thể chứ?”

“A!” Tôi lấy lại tinh thần, “Đương nhiên có thể.”

Cô lập tức đứng dậy quay trở lại quầy bar. Một lát sau cùng với cô nhân viên bưng một phần ăn khác tới.

Lần ăn cơm này thật ra tôi cùng cô ấy cũng hàn huyên vài câu, thông thường là tôi mở đầu còn cô đáp lại.

Nếu tôi không mở miệng, cô cũng như vậy mà bảo trì an tĩnh.

Khách hàng lại lục tục kéo vào quán, chiếm khoảng ba bàn, cô nhân viên xem chừng rất bận rộn.

Nhưng cô vẫn như cũ ngồi ăn cơm cùng với tôi.

“Cậu thuê được một nhân viên rất có năng lực.” Tôi nói.

“Cô ấy không chỉ rất có năng lực, lại còn chịu khó, hơn nữa hoàn toàn không nhận tiền lương đâu.” Cô đáp.

“Hả?” Tôi thiếu chút thì nghẹn, “Điều này có thể sao?”

“Bởi vì nó là em gái tôi.”

“Thì ra là thế.” Tôi cười.

“Kỳ thực em gái tôi ba năm trước có gặp qua cậu.” Cô đột nhiên nói.

“Nhưng mà tôi chưa từng thấy qua cô ấy.” Tôi cẩn thận nhìn lại cô gái đang đứng ở quầy bar.

“Tôi đã nói rồi mà, tôi có một gương mặt rất đại chúng.”

“Không.” Lị Vân lắc đầu, “Cậu cũng gặp qua nó rồi.”

“A?”Tôi rất kinh ngạc, “Hoàn toàn không có chút ấn tượng nào nha.”

Lị Vân chỉ đơn giản cười cười không nói thêm gì. Nhìn thấy tôi buông đũa liền hỏi:

“Ăn ngon chứ?”

“Mùi hương liệu át đi mùi thịt gà nên rất ngon.”Tôi ngừng một chút sau đó nói:

“Tuy rằng rất ngon, nhưng cảm giác mùi vị không giống lần trước.”

“Không giống thế nào?”

“Vị thịt không giống.” Lần trước vị rất nồng, lần này lại rất ngọt lành.”

“Bởi vì con lần trước có bốn chân, còn con lần này chỉ có hai chân thôi.”

 

…………………

 

“Cậu nói gì cơ?”

“Lần trước là cậu ăn cừu ngũ vị,” Cô đột nhiên cười thành tiếng, “lần này là gà quay ngũ vị, hương vị đương nhiên là không giống rồi.”

“Ngại quá.” Tôi cười, “Tôi chỉ nhớ là “ngũ vị”, còn lại đã quên.” 

Cô tựa hồ không có dấu hiệu ngừng cười, tôi đành lẳng lặng nhìn, chờ cô cười xong.

Tôi nhận ra Lị Vân ngoài nụ cười thuần khiết, còn đem đến cho người ta một loại cảm giác rất yên bình.

“Tôi mời cậu uống cà phê.” Cô rốt cuộc ngừng cười, sau đó đứng lên.

Lần này tôi rất ngoan ngoãn, lẳng lặng nhìn bóng lưng của cô ấy.

Cô quả thực là lấy ra một vật từ tủ lạnh, chính xác là cà phê đá.

Nhưng hình như lại đem nó đi đun nóng, sau đó mang theo hai chiếc chén đi ra quầy bar.

“Nóng đó.” Còn chưa đặt tách lên bàn, cô đã dặn dò: “Cẩn thận nóng.”

Tôi bưng cà phê lên, cẩn thận uống một ngụm, đúng là nóng thật.

Tôi cảm thấy rất buồn bực.

Vì sao lại đem cà phê đá đi đun nóng? Không phải đun trực tiếp cà phê nóng là được rồi sao?

Huống hồ cái gọi là “cà phê đá”, thực chất không phải là làm từ nước đá, mà là đem đun cà phê nóng lên, rồi làm lạnh cấp tốc thành đá mà thôi.

Vì sao cô ấy lại đem cà phê nóng làm thành cà phê đá, sau đó để vào tủ lạnh.

Rồi lại lấy cà phê trong tủ lạnh ra lần nữa đun nóng?

Cô gái này quá buồn chán? Hay là ăn no rỗi việc đây?

“Vì sao…?” Tôi rốt cuộc không nhin được mở miệng hỏi.

“Bởi vì tôi là quái nhân mà.” Còn chưa nói dứt lời cô đã chặn ngang.

“Cái này không phải là kì quái mà khỏi gọi là nhàm chán mới đúng.”

“Được.” Cô cười cười, “Từ nay về sau tôi không chỉ là người kì quái, mà còn là người nhàm chán nữa.”

“Hả?” Tôi không hiểu gì.

“ Đừng nghĩ nữa, uống cà phê đi.” Cô nói, đây cũng là một kiểu “Mời” đấy nhỉ.

loading...

Tôi vừa cầm chén lên, liền ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, có vẻ không phải là mùi cà phê.

Nhấp một ngụm, đúng là vị cà phê, ngoài ra còn có vị của rượu.

Dùng từ “rượu” quả thật là chính xác, bởi vì tách cà phê lại phảng phất mùi rượu nếp.

Ban đầu tôi vốn nghĩ rằng đầu lưỡi và mũi có vấn đề, nhưng tận cho đến khi uống hết chén cà phê, mùi rượu nếp vẫn còn luẩn quẩn.

Tôi nghĩ mãi không ra, quan sát cô ở đối diện vẻ mặt tựa hồ rất đắc ý.

“Cái gì…” Tôi nhịn không được đành mở miệng.

“Bởi vì tôi không chỉ là người kì quái, mà còn là một người nhàm chán nữa.” Cô cười cắt ngang câu nói của tôi.

“Này.”

“Tìm một buổi chiều đến đây, tôi pha cho cậu xem, cậu sẽ rõ.” Cô nói.

Tôi âm thầm tính toán, nếu như là đến vào buổi chiều, chỉ có thể là ngày nghỉ.

Nhưng không biết đến khi được nghỉ, tôi có nhớ được ra là phải đến xem cô ấy pha cà phê?

Tôi đứng dậy tiến về phía quầy bar, thanh toán trước khi rời đi.

Cô cũng đi theo tôi về quầy, khi tôi rút ví ra, cô vừa khéo đã đi vào bên trong quầy.

Tôi thầm nghĩ trên Menu món đắt nhất cũng đã 180 tệ, bất quá tôi lại còn gọi món đặc biệt.

Cho nên tôi mới rút ra tờ hai trăm cầm trên tay.

“Tổng cộng là 300 tệ.” Cô nói.

“Nhưng mà…”

Lời vừa rời khỏi miệng, liền cảm thấy xấu hổ, cho dù thế nào, cũng phải bình tĩnh.

“Còn gồm cả tiền lần trước cậu nợ tôi.” Cô nói.

“Thiếu chút nữa quên mất.” Tôi ngây ra một lúc sau đó mới bừng tỉnh, “Tiền lần trước còn chưa trả.”

“Có tôi ở đây mới có thể “thiếu chút nữa”.” Cô cười, “Nếu không thì cậu hẳn đã quên mất rồi.”

“Nói cũng đúng.” Tôi cười ngượng.

Nhanh chóng móc ra tờ một trăm nữa, gom đủ ba trăm đưa cho cô.

Vừa mới đi ra phía cửa được hai bước, đã nghe tiếng gọi giật lại từ phía sau, cô nói:

“Về sau nếu lười, nếu không muốn đi xa, nhớ đến quán của tôi ăn cơm nhé.”

“Được.” Tôi quay đầu nói, “Nếu tôi nhớ ra câu này.”

“Cái này và trí nhớ không quan hệ.” Cô lại nói, “Cậu chỉ cần tập thành thói quen là được rồi.”

“Cậu quả rất biết làm ăn.” Tôi nói.

“Cám ơn quá khen.” Cô nở nụ cười.

………………..

 

 

Tôi chỉ ở một mình, cũng không nấu cơm, kiếm một nơi ăn cơm mỗi ngày cũng là một vấn đề.

Tôi quả thật lười đi xa ăn cơm, bởi vậy đến quán của cô ấy ăn cơm đúng lả phương án tốt.

Từ đó, thỉnh thoảng mỗi khi tan làm trở về nhà, tôi lại đến quán của Lị Vân.

Thỉnh thoảng mãi, thỉnh thoảng không còn được gọi là thỉnh thoảng nữa rồi.

Chung quy thì không thể một tuần có đến năm ngày đến quán của cô ấy mà còn gọi “thỉnh thoảng” nữa đi.

Mỗi lần tôi đến quán, đều gọi món “giá đặc biệt”.

Giá cả tăng làm ăn cũng không tốt, phải tiết kiệm một chút.

Sau đó tôi mới phát hiện, hình như mỗi lần tôi ăn giá đặc biệt thì món ăn đều không giống nhau.

Có cừu ngũ vị, gà quay ngũ vị, bò ngũ vị, sườn heo tẩm ngũ vị rán…

Còn có cơm sườn ngũ vị, cơm cá ngũ vị, thậm chí còn có bánh gạo ngũ vị.

Tất cả món giá đặc biệt này chỉ có chung một điểm – ngũ vị.

Tôi luôn muốn hỏi Lị Vân tại sao lại thích ngũ vị như vậy? Nhưng lại luôn quên hỏi.

Bởi khi tôi bước vào quán vừa ngồi xuống, cô ấy nhất định sẽ hỏi tôi một câu:

“Cậu hôm nay có chuyện gì đặc biệt không?”

Sau đó tôi sẽ phải dùng năng lực ghi nhớ có hạn của mình kiểm tra lại xem hôm đó có phát sinh chuyện gì.

Vì vậy mà tôi sẽ quên mất phải hỏi đáp án cho vấn đề kia.

Lị Vân cũng sẽ cùng tôi ăn cơm, như là một chuyện hết sức tự nhiên.

Cơm nước xong cô sẽ mời tôi một tách cà phê có mùi rượu nếp kỳ bí.

Vừa uống cà phê chúng tôi sẽ vừa nói chuyện phiếm, rất thoải mái, tựa như những người bạn già cùng nhau nói chuyện vậy.

Nói cũng kỳ quái, tôi luôn có cái cảm giác chúng tôi là bạn lâu năm rồi ấy.

Sau khi uống xong cà phê, tôi mới nhớ ra chuyện đã quên ngày hôm nay chính là buổi chiều sẽ đến xem cô ấy pha cà phê.

Giữa cuộc tán gẫu tôi bèn hỏi Lị Vân: “Cậu đã từng học gì vậy hả?”

“Tôi học đại học khoa hóa.” Cô nói, “Hiện giờ mở cái quán này thành ra lại cũng cần dùng.”

“Hiện tại cũng cần dùng?”

“Trước đây tôi học điều chế hóa thực phẩm, bây giờ thực nghiệm vào việc làm bánh bích quy, pha chế đồ uống với nấu nướng đồ ăn, chẳng phải là cũng cần dùng sao?”

“Bất quá,” tôi cười “đây cũng là một loại cảnh giới đó.”

Lị Vân cũng cười theo, vẫn là nụ cười trong sáng như thế.

“Cậu hẳn là rất thích chụp ảnh.” Tôi chỉ vào những bức ảnh treo trên tường, “Đều là cậu chụp à?”

“Là tôi chụp.” Cô nói, “Nhưng tôi đối với chụp ảnh không có hứng thú, cũng không thích chụp.”

“Cậu khiêm tốn rồi! Những bức ảnh thoạt nhìn…”

“Nói dối sẽ đoản mệnh.” Cô mỉm cười cắt ngang lời tôi.

“Những bức ảnh này rất bình thường, vừa nhìn đã biết là người thường chụp, kĩ xảo không cao.”

Cô cười sau đó gật gật đầu tỏ vẻ tán thành câu nói.

“Tôi chụp những bức ảnh này.” Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua từng bức ảnh trên tường, nói:

“Bởi vì mỗi bức đều là một đoạn ký ức đã lãng quên.”

“Ký ức đã lãng quên?” Tôi cảm thấy ngờ vực, “Sao lại nói như vậy?”

“Bởi vì tôi không chỉ là người kỳ quái, mà còn là một người rất nhàm chán.”

“Này!”

“Tôi giúp cậu chụp một tấm nhé.” Cô đột nhiên nói.

“Ắc?” Tôi có chút bất ngờ.

Cô đi về phía quầy bar lấy ra một chiếc máy ảnh thông thường, đi ra cửa, sau đó hướng tôi vẫy vẫy tay:

“Đến đây. Đừng sợ.”

Tôi đành phải đứng lên đi về phía cửa, đứng dưới tấm bảng hiệu, tay phải giơ thành một chữ “V”.

Vài ngày sau ghé lại quán của Lị Vân, tôi cười rộ lên như một thằng ngốc khi nhìn thấy bức ảnh được treo trên tường.

Thẳng thắn mà nói, quán ăn này và con người cô ấy thật rất giống nhau, gọn gàng và ấm áp.

Nhưng những bức ảnh trên tường không chỉ kỹ xảo hết sức bình thường, mà cả cảnh vật và con người trong đó cũng rất bình thường.

Tựa hồ không nên trở thành vật trang trí.

Lẽ nào đúng như lời cô ấy nói: Mỗi bức ảnh đều biểu thị một đoạn ký ức đã lãng quên?

Này là có ý gì?

 

…………….

 

Chiy: Lảm nhảm một tí, chẳng qua là edit đến đoạn này bỗng dưng lại nhớ đến “Mùa đông đến Đài Bắc lại ngắm mưa” của Mạnh Đình Vi.

 

“Đường phố vắng lạnh nhưng trái tim đầy chật,

mỗi góc phố đều có một hồi ức…”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: