truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lắng nghe nước mắt – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7: Yêu
Hà Nội. Yêu tới đau lòng.

 

Linh trở mình trên chiếc giường đơn trong phòng sách của Khang. Cô đã cố
gắng nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Cô cũng chẳng muốn khóc. Đôi mắt gấu trúc của cô đã ráo hoảnh, như chiếc khăn khô chẳng
thể vắt nổi một giọt tình. Cô ngồi dậy, lục tìm Ipod, nghe đi nghe lại Je
t’aime. Thảm thương, buồn khổ và cả cảm giác tủi nhục. Giọng nam trầm ấm ngân
nga từng câu:

“ Philadelphie, cette ville où tu vis

C’est si loin de chez moi

On s’écrit souvent

Mais à quoi tu penses vraiment ?

 

Tu ne sais pas me “je t’aime”

Moi je te l’écrirais quand même

Tu ne sais que me dire sans cesse “Girl I miss you”

Tu ne sais pas me “je t’aime”

Moi j’essaierais quand même “I love you”… Et toi ?

Do you love me too ? ”

Một bài hát mà đã đẩy cuộc đời Sơn và cô lại với nhau. Cô từng thích biết
bao cảm giác được nghiêng đầu tựa vai anh và nghe anh hát. Câu chuyện tình lãng
mạn của nhân vật trong bài hát cũng giống như anh và cô. Một người ở Philadenphia,
còn một người kia ngày ngày vẫn cảm nhận từng nụ cười và hơi thở ở bên đầu
Paris xa cách. Nửa bán cầu, hai múi giờ khác biệt. Nhưng Sơn và cô chưa bao giờ
than phiền về hai từ hối tiếc. Anh vẫn tranh thủ mỗi tháng qua Mỹ thăm cô một lần
còn cô mỗi khi phải rời xa người mình yêu thì lại ôm chặt anh và oà khóc. Yêu
xa có bao nhiêu là đau đớn. Nhưng chẳng phải họ đã cùng nhau bước qua?

Là khi nửa đêm cô tỉnh giấc nhìn vào màn hình bật sáng sẽ thấy anh cặm cụi
làm việc. Là khi những chiếc tay với không thể vượt quá ra khỏi màn hình phía
trước. Là khi giọng nói ấy thì thầm bên tai nhưng không tài nào cảm nhận được
hơi thở ấm êm của người kia mang lại. Nhưng cô và anh đã cùng đi qua. Họ đã từng
yêu nhau và tràn đầy tin tưởng. Chỉ là cô không thể ngờ tới có một ngày, tận mắt
mình trông thấy một người con gái khác trong vòng tay anh nồng nàn…..

…………

Khang cầm theo một đống đồ ăn bước vào trong căn hộ. Với tay bật công tắc
điện, anh thấy Linh đang ngồi đeo Headsphone trên sofa.

“ Ăn chút gì đi. Vịt quay Bắc Kinh mà em thích này.”

“ Ờ. Kệ em. Bao giờ đói em sẽ ăn. Lúc trên máy bay em có ăn một ít rồi.”

Khang xoa mũi, nhìn cô bé trước mặt mình đầy thương xót.

“ Có những chuyện em còn nhỏ không hiểu hết được. Cuộc sống luôn có những
điều không ai giám nói trước. Chuyện đã rồi. Giờ em về đây thì hãy vui chơi thoải
mái. Quên những gì của mấy ngày qua đi. ”

“ Ờ. ”

Linh ngồi bó gối im lặng, Khang chẳng nói gì. Anh đi về phía bếp xắn tay
áo sơ mi và cho cafe vào xay. Chẳng lâu sau, mang cafe đặt trước Linh:

“ Cafe của em đây. Có cần cho thêm nước mắt không?”

Linh đón cafe từ tay anh, mỉm cười gượng gạo:

“ Merci.”

Tiếng chuông điện thoại vô tình kéo họ ra khỏi hương cafe đang nồng nàn
toả khói. Khang nhấc máy:

“ uhm. Anh nghe. Uhm. Để lúc khác được không?”

Anh vừa nghe máy vừa nhìn về phía Linh:

“ Sơn nói có chuyện cần nói với em. Anh nghĩ là em cũng nên nghe. Dù sao
cái gì cũng nên rõ ràng sẽ tốt hơn.”

Linh gật đầu với Khang, cô đón máy từ anh và nhỏ giọng:

“ Bắt đầu được rồi.”

Paris đang trong những ngày mưa phùn, tuyết phủ kín giăng đầy ô cửa nhỏ.
Sơn buồn bã nhìn khoảng trời trước mặt, bên tai anh là giọng nói của Linh. Trầm
giọng, anh lên tiếng:

loading...

“ Anh có mấy lời muốn nói với em. Được chứ?”

Linh im lặng, không nói gì. Cô vẫn nhấp từng  ngụm cafe thoảng hương đăng đắng. Khẽ uhm một
tiếng coi như đáp lời Sơn. Cô đã lấy lại bình tĩnh nên lúc này mới có thể lặng
yên nghe anh. Cô rất muốn xem người đàn ông đã khiến cô bỏ ra cả thế giới nhỏ của
mình sẽ nói gì với cô lúc này.

Sơn chậm rãi và có thoáng chút mệt mỏi, anh nói:

“ Hơn 5 năm trước, anh từng yêu một cô gái. Anh đã tưởng rằng cô ấy với
anh là cả thế giới này. Bọn anh cùng nhau làm thủ tục du học rồi đến London. Những
tháng ngày ấy thật sự vô cùng bình yên. Rồi một ngày, anh phải đi thực tế cách
gần một tuần. Lúc đó, anh còn trẻ, tình yêu còn mang hơi hướng của cái gọi là
cuồng nhiệt. Anh chỉ muốn nhanh chóng trở về bên cạnh cô ấy và làm cô ấy ngạc
nhiên. Nhưng người nhạc nhiên lại là anh. Khi trong ngôi nhà của mình, có một
người đàn ông khác đang ôm hôn cô ấy một cách say đắm. Một thế giới khác đã
đóng lại để tiếp tục mở ra một thế giới mới lạ lẫm hơn….Bọn anh chia tay ngay
sau đó. Cảm giác đó, em biết gọi là gì không? Đó chính xác là hội chứng bị cắm
sừng. Rồi anh rời đến một nơi khác của thành phố, vứt bỏ những gì thuộc về cô
người yêu cũ bao năm. Anh gần như quên mất bản thân mình là ai, chỉ biết sống
trong hơi rượu, những bản ballad trữ tình và sống trong những nỗi niềm hoang hoải,
khó gọi thành tên. Cảm giác trống vắng tột độ.

Trong lớp theo học của anh có một cô gái Nhật Bản tên là Yuky. Cô ấy kém
anh 1 tuổi, có một cuộc sống khá là đơn giản. Bọn anh bị xếp làm chung một bài
thảo luận. Cuối tuần, cô ấy đến nhà anh. Vô tình thấy một bức vẽ cánh đồng cải
vàng được đặt ở góc phòng. Cô ấy đã tròn mắt kinh ngạc và không ngừng khen nó.
Anh đã bảo cô ấy làm mẫu cho anh. Sau đó, ở giữa đồng cải đó là một cô gái Nhật
hiện ra.

Khi bức vẽ được hoàn tất, thì trời đã chuyển sang tối. Bọn anh cùng nhau
ăn cơm và chẳng cần để ý tới thời gian. Cô ấy nói tại sao anh lúc nào cũng cô
đơn và không bao giờ nói chuyện với mọi người trong lớp. Anh nhìn cô ấy mỉm cười
và hỏi có muốn uống vài ly không? Cô ấy đã đồng ý.”

Sơn ngừng lại. Linh vẫn chăm chú nghe anh nói như đang nghe một câu chuyện
của một người lạ lẫm. Cô khẽ lên tiếng:

“ Anh cứ nói tiếp đi.”

Sơn tiếp tục thở dài,bằng thứ giọng mẹ đẻ của mình, anh tiếp tục câu
chuyện với một người ở nửa đầu bên kia trái đất:

“ Bọn anh đã uống rất nhiều, anh kể cho cô ấy nghe về những chuyện đau
lòng trước đó. Rồi bọn anh trong cơn say đã hôn nhau và make love. Rồi cô ấy
chuyển tới nhà anh. Bọn anh sống cùng nhau. Cùng đến trường, cùng chung mưa và
cùng nhau sinh hoạt. Chỉ tiếc là giữa bọn anh chưa bao giờ cùng chung một con
đường, cũng chưa bao giờ xác định quan hệ yêu đương. Rồi anh tốt nghiệp Master,
sang Pháp làm. Yuky sau khi về Nhật vì gặp phải một số khó khăn nên đã liên lạc
với anh. Anh đã nói với cô ấy hãy đến Pháp, anh sẽ giúp cô ấy xin việc. Bọn anh
lại tiếp tục quan hệ sống chung như thế. Anh biết, đó là việc không thể chấp nhận
được với bất kỳ một ai chứ không chỉ riêng em, và anh cũng không có gì để giải
thích. Anh chỉ muốn nói với em rằng. Anh thật sự yêu em. Một tình yêu thánh thiện
và trong sáng không bị vướng đến những tạp niệm của dục vọng. Trước đây, sau
này và mãi mãi, em trong anh vẫn luôn là thiên thần. Đánh mất em là sai lầm lớn
nhất của đời anh. Nhưng anh không thể và không có quyền đòi hỏi gì thêm nữa.
Anh chỉ muốn kể cho em nghe một câu chuyện như thế để em hiểu rằng: Bên cạnh
tình yêu vẫn tồn tại một thứ tình cảm khác thấp hơn tình yêu. Yuky không phải
là người xấu xa xen vào chuyện của chúng ta. Và trong thâm tâm của anh cũng
không coi mình là kẻ phản bội. Vì trái tim của anh chỉ có một, và anh đã giao
nó cho em. Em như món cháo hoa mà anh ăn buổi sáng, như quần áo hàng ngày anh
không thể không mặc, như khăn quàng mùa đông anh không thể không mang. Em là tất
cả những gì hiện hữu.”

Nói đến đây, Sơn im lặng. Anh không thể nói được gì thêm nữa. Còn Linh
cay đắng trước câu chuyện về một cô gái khác không mang tên mình. Cô cười đầy mỉa
mai:

“ Sơn à. Cảm ơn anh đã nói với em. Cảm ơn anh đã đánh mất em để rồi em sẽ
chọn một người khác không mang trong mình tình cảm thấp hơn tình yêu như anh.
Xin lỗi, sau những gì anh kể, em vẫn không thể nào tha thứ được cho anh.”

Nói rồi, cô cúp máy và trả lại cho Khang. Khang nhìn cô và im lặng, anh
không nói gì. Anh hiểu là không cần và không nên nói gì là tốt nhất. Cô đâu biết
rằng ở một nơi nào đó….

Sơn tựa người vào thềm cửa rồi châm cho mình một điếu Mild Seven. Những
vòng khói được anh nhả ra toả một mùi hương dễ chịu. Một đôi bàn tay vòng qua
eo anh từ phía sau. Yuky tựa vai vào lưng Sơn và thì thầm:

“ Cô gái của anh thế nào rồi Mark?”

“ Cô ấy sẽ không sao. Có lẽ chỉ là một mảnh ghép được đặt nhầm mà thôi”

“ Em không muốn anh đau khổ một mình trong những ngày này. Nhưng Mark à.
Ngày mai em phải về Nhật. Anh ấy nói đang đợi em.”

 Đôi tay kẹp dở điếu thuốc  thoáng sững lại. Nhưng nhanh chóng hiểu ra mọi
chuyện, Yuky cũng có một người để yêu trên thế gian. Giữa họ chỉ là quan hệ của
Friend. Đúng vậy, Best Friend, Sexfriend.!!!

“ Em về bao lâu?”

“ 5 ngày. Em muốn ngày em về lại Pháp, anh ra đón em. Được chứ?”

Sơn khẽ xoay người lại ôm lấy Yuky. Họ hôn nhau như chỉ có nụ hôn mới
làm muộn phiền trôi đi mãi mãi…

………..

Bình minh gõ cửa qua lăng cửa kính. Khang gọi Linh dậy rồi đưa cô tới
nhà Tiểu Nguyễn. Đưa tay ra ôm chầm lấy bạn mình, Tiểu Nguyễn dắt tay Linh vào
nhà và giới thiệu với Hương:

“ Đây là Linh, bạn của em từ Mỹ mới về.”

“ Đây là chị Hương Salem, bạn anh trai mình. Đồng thời là chị gái chăm
sóc mình suốt 4 năm qua.”

 Hương mỉm cười thân thiện với cô
gái bé nhỏ trước mặt. Cô biết, đây là Linh. Cô còn biết đây là bạn gái của Sơn
nữa. Những ngày sau đó, Hương đích thân xuống bếp làm rất nhiều những món bánh
đặc trưng của người Hà Nội mời Linh. Còn Tiểu Nguyễn đã đưa cô đi tới những con
phố chỉ biết Hàng là Hàng. Tới nỗi, cô chẳng nhớ mình đã đi qua bao nhiêu Hàng
nữa. Nỗi đau về Sơn đã dần nguôi ngoai. Cô bỗng nhớ ra những nơi anh từng hứa
khi về Việt Nam sẽ mang cô tới. Cô cũng rất muốn biết cảm giác được đứng giữa đồng
cải vàng mênh mông dang tay đón gió sẽ thế nào? Cũng như rất muốn biết mùi ngô
nướng trên cầu Long Biên ra sao. Rất rất rất muốn đi qua những con đường mà anh
nói rằng ở nơi đó có một thời anh gắn bó. Cô đã đi, đã đi qua gần như trọn vẹn
Hà Nội này. Chỉ là một cảm giác không còn háo hức, nếu không muốn nói một
thoáng bâng khuâng, một thoáng buồn.

…………

Một tuần sau đó, tại sân bay  Charles de Gaulle ( Pháp) một chàng trai châu
Á trẻ lịch lãm ôm một cô gái Nhật nhỏ bé và họ trao nhau những nụ hôn dài nồng
nàn.

Cũng tại Nội Bài, Linh nhìn Khang trong tiếc nuối rồi ôm chặt anh, khuôn
mặt hiện rõ nỗi buồn không nỡ rời đi. Tiểu Nguyễn đêm qua có nói với cô:

“ Cậu biết không. Để yêu một người chỉ cần có duyên. Nhưng để tiếp tục
yêu một người thì có duyên chưa đủ mà phải cần cố gắng. Cậu đã cố gắng rất nhiều
trong tình yêu này. Còn anh mình không xứng để cậu dành trọn con tim. Vì thế
hãy quên đi. Được chứ? Rồi sẽ có một người khác xuất hiện. Chỉ cần bản thân cậu
trước hết phải học cách yêu lấy chính mình”

Trước khi rời xa nơi này không hiểu sao cô bị câu nói đó ám ảnh. Cúi đầu
chào Khang, cô quay lưng kéo valy và bước đi. Lòng cô tự nhủ với mình:

“ Chào nhé, Hà Nội. Yêu Hà Nội, yêu tới đau lòng.”

( Còn tiếp)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: