truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lần đầu biết yêu – Chương 12:Ngoại truyện Đầu ngón tay lạnh cóng 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngày đầu tiên Diêu Nguyệt Thi gặp Hạ Tử Vi là khi cô mới mười lăm tuổi.

Hôm đó là buổi học đầu tiên của năm học lớp mười. Diêu Nguyệt Thi đến muộn, thầy giáo có cặp lông mày hình chữ bát đang đứng trên bục giảng, dạy bảo cô và một bạn nữ đến muộn trước mặt cả lớp. Cô cúi đầu nhìn nền nhà, người thẳng đơ. Cô bạn cùng lớp sợ đến mức phát khóc, cố gắng kìm nén tiếng nấc trong cổ họng. Trong lớp chỉ có tiếng trách móc của thầy giáo. Thầy giáo không hề nhân nhượng với họ, càng ngày càng lớn tiếng.

Tất cả mọi người đều hiểu thầy giáo đang nhân cơ hội này để răn đe học sinh mới nên không ai dám nói gì. Ngoại trừ Hạ Tử Vi.

Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không biết cậu tên là Hạ Tử Vi. Cậu chỉ là một cậu bé đang trong thời kỳ vỡ giọng, thấp nhỏ, giống người lùn trong truyện cổ tích, giọng cậu khàn khàn: “Chỉ là đến muộn mà thôi, có cần phải mắng học sinh nữ đến mức phát khóc như vậy không?”.

Cậu ngồi gần cửa sổ, dựa lưng vào ghế một cách thoải mái, không thay đổi sắc mặt trước ánh mắt của mọi người. Cậu tỏ ra kiêu ngạo, tự tin, không hề giống một nam sinh mới mười lăm tuổi. Cậu ngồi đó, gió thổi bay bay tóc mái, để lộ đôi mắt đen rất sáng, ánh nắng mặt trời ấm áp bên ngoài chiếu vào, ôm lấy người cậu. Cậu nhìn thẳng vào thầy giáo, thái độ nửa như cười nửa như không. Tuổi nhỏ như vậy mà cậu đã học được cách giả bộ lạnh lùng để làm xao xuyến lòng các bạn học nữ rồi.

Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi vô cùng ngạc nhiên, cho đến mãi sau này, cô vẫn không sao quên được khuôn mặt tuấn tú của cậu, hình ảnh cậu luôn hiện lên rõ nét trong ấn tượng của cô.

Hôm đó, thầy giáo rất tức giận, chỉ tay đuổi Hạ Tử Vi ra ngoài. Hạ Tử Vi nhìn thầy giáo nửa như cười nửa như không, thẳng thắn hỏi: “Em không làm điều gì sai, vì sao em lại phải ra ngoài?”. Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ kiêu ngạo.

Thầy giáo tức giận bước xuống bục giảng. Diêu Nguyệt Thi thấy hơi hoảng hốt. Hạ Tử Vi vân ngồi ở đó với ánh mắt ngạo nghễ.

“Đứng dậy!”

Thầy giáo định túm lấy cổ áo của cậu nhưng cậu đã nhanh tay hơn kéo áo thầy.

Cuối cùng thầy giáo không thể bắt cậu đứng dậy ra ngoài. Không biết cậu nói gì đó mà thầy giáo bước ra khỏi lớp với nét mặt buồn bực, quên cả tập tài liệu trên bục giảng.

Cả lớp ngạc nhiên, nhìn cậu đầy khâm phục.

Sau khi bóng dáng thấy giáo khuất hẳn, cậu đứng dậy, bước đến gần cô. Tim Diêu Nguyệt Thi đập nhanh, cô suy nghĩ mông lung. Cậu tiến đến trước mặt cô, sau đó… cậu không dừng lại mà đi qua cô, bước đến cạnh cô bé đang khóc. Cậu ôm lấy cô bé, lấy tay áo chùi nước mắt cho cô, ánh mắt rất dịu dàng.

Tim Diêu Nguyệt Thi như ngừng đập hai giây, sắc mặt đang đỏ hồng trở nên xanh tái, tay chân lạnh cóng. Cô cảm thấy mọi vật đều biến mất trước mắt cô, cô không nhìn thấy gì nữa, đầu óc trông rỗng, nhưng giọng nói của cậu và của cô bé kia vẫn vang lên bên tai cô.

“Ưu Ưu, không được khóc! Có mình ở bên cậu rồi, mình sẽ không để cho ai bắt nạt cậu! Mình là người bạn trai đội trời đạp đất của Ưu Ưu mà!”

Thấy vẻ kiêu ngạo của cậu, cô bạn gái không nhịn được cười, vội lau nước mắt.

“Lúc nào cậu cũng kiêu ngạo như thế. Có phải là cậu lại dùng chức thị trưởng của bố cậu để dọa khiến cho thầy giáo tức giận bỏ đi không?”

Giọng nói ngọt ngào của cô bạn gái khiến cho Hạ Tử Vi cười hài lòng.

“Đúng! Với những người kiểu này phải dùng chiêu đó để đối phó! Chúng ta đừng để ý đến ông ta nữa. Nào, Ưu Ưu, nói cho mình biết vì sao hôm nay cậu đi học muộn? Có phải là lại ngủ nướng không?…”

Diêu Nguyệt Thi không nghe nữa, quay người bước qua họ về chỗ ngồi của mình.

Lúc đó cô vẫn chưa hiểu, có thể dễ dàng tìm được những vị trí cố định nhưng khi trái tim đã lệch vị trí thì rất khó quay lại vị trí ban đầu.

Thấm thoắt đã ba năm.

Thời gian ba năm có thể thay đổi rất nhiều điều. Ví dụ, cậu bạn nhỏ bé kiêu ngạo đó giờ đã trở thành cầu thủ bóng rổ cao lm75. Hay Diêu Nguyệt Thi gầy nhỏ hồi đó giờ trở thành hoa khôi của trường. Rồi cô và cô bạn gái của Hạ Tử Vi trở thành bạn thân, có thể kể cho nhau nghe mọi chuyện… Ba năm, chỉ một điều duy nhất không thay đổi là mối tình câm lặng không ai biết của cô.

Diêu Nguyệt Thi không biết năm đó mình mong muốn điều gì khi đồng ý kết bạn với Ưu Ưu, cô chỉ biết khi Ưu Ưu cầm tay cô, muốn cô trở thành người bạn tốt nhất của cô ấy. Lúc đó, cô chỉ nhìn thấy Hạ Tử Vi đứng cách đó không xa. Cô không kịp do dự, đồng ý ngay.

Nếu không nói đến quan hệ giữa Ưu Ưu và Hạ Tử Vi, thực sự Ưu Ưu là một người bạn không tồi. Tính cách của cô vui vẻ, hoạt bát, biết ăn nói, cho dù chuyện có nhàm chán như thế nào, qua lời cô kể cũng trở nên rất thú vị. Một người tính cách lạnh lùng như Diêu Nguyệt Thi cũng thấy buồn cười trước ngữ điệu khoa trương và nét mặt biểu cảm khi kể chuyện của cô. Cô rất chân thành với bạn bè, gặp chuyện gì cũng kể cho Diêu Nguyệt Thi nghe, có lúc hỏi ý kiến, có lúc chỉ kể lể, tâm sự.

Ngày tháng trôi qua, Diêu Nguyệt Thi thật lòng coi Ưu Ưu là người bạn tổt nhất. Ngoài mối tình câm lặng trong lòng, cô có thể chia sẻ với Ưu Ưu mọi chuyện của mình. Còn Ưu Ưu, không giữ bất kỳ bí mật nào với cô, cho dù đó là chuyện buồn hay vui trong cuộc sống, cũng như trong tình yêu.

Mỗi lần sau khi hẹn hò với Hạ Tử Vi về, Ưu Ưu đều thân mật cầm tay cô, kể chi tiết những chuyện ngọt ngào của mình. Mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, cô ấy tỏ ra vô cùng hạnh phúc, còn cô chỉ im lặng lắng nghe. Cô ấy kể Hạ Tử Vi tặng vòng đeo tay, cô ấy kể Hạ Tử Vi cầm tay cô ấy, cô ấy kể Hạ Tử Vi dịu dàng hôn lên trán cô ấy… Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không hề ngắt lời bạn, chỉ im lặng lắng nghe, mỉm cười nhưng trong lòng đau đớn. Nỗi đau đó là vì cô đố kỵ với Ưu Ưu, cũng vì cô cảm thấy có lỗi với bạn.

Khi Ưu Ưu đắm chìm trong tình yêu, khi Diêu Nguyệt Thi đấu tranh tư tưởng giữa tình bạn và tình yêu, kim đồng hồ vẫn quay đều đặn. Thời gian không dừng lại vì hạnh phúc của bất cứ ai, cũng không dừng lại vì đau khổ của bất cứ người nào. Thời gian trôi qua từng ngày một với những giằng co trong lòng Diêu Nguyệt Thi, khi cô nghĩ mình sẽ không bao giờ thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối tình câm lặng thì vận mệnh lại mở ra cho cô một Iối thoát…

Hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, Diêu Nguyệt Thi và Ưu Ưu cùng nhau đi học, đến thư viện, đến căng tin… Điều khác biệt là Ưu Ưu luôn lơ đãng, đặc biệt là lúc ở thư viện ôn bài, cô nhìn vào sách từ vựng tiếng Anh mà không giở một trang nào. Diêu Nguyệt Thi phát hiện ra sự đau khổ trong ánh mắt của người bạn luôn lạc quan của mình.

“Ưu Ưu, cậu sao thế? Cậu ốm à?” Diêu Nguyệt Thi chau mày, đưa tay sờ trán bạn, hơi lạnh nhưng nhiệt độ vẫn bình thường.

Ưu Ưu chớp chớp mắt, ngạc nhiên trước hành động của bạn, hàng mi đen dài, cong cong tuyệt đẹp của cô khẽ chớp chớp. Diêu Nguyệt Thi phát hiện sắc mặt của bạn mình hôm nay xanh tái, tâm trạng vui vẻ hằng ngày biến mất. Cô cười yếu ớt, mệt mỏi nói: “Mình chỉ thấy ngực hơi khó chịu, không có bệnh gì đâu”.

Diêu Nguyệt Thi cho rằng cô ấy sắp đến kỳ kinh nguyệt, tâm trạng không tốt nên không hỏi nhiều nữa. Giờ tự học buổi tối, Ưu Ưu không đến trường, Diêu Nguyệt Thi đoán cô không khỏe nên xin nghỉ ở nhà. Cô nhắn tin cho bạn, nhắc nhở những điều cần lưu ý khi đến kỳ kinh nguyệt rồi tắt máy. Không ngờ khi tan học về nhà, cô phát hiện Ưu Ưu đang ở trước cửa nhà mình.

Ưu Ưu ngồi sau vườn hoa trước cửa nhà, hai tay ôm lây đầu gối, người hơi run run. Diêu Nguyệt Thi không dám chắc đó là cô, gọi một tiếng, cô chầm chậm ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn vàng vọt, Diêu Nguyệt Thi thấy khuôn mặt xanh tái đầy nước mắt của bạn, đôi mắt to tròn đầy đau khổ và hoảng hốt. Cô rất lo lắng, trông Ưu Ưu giống như một con cún nhỏ đáng thương bị bắt nạt.

“Tiểu Thi, Tử Vi… Cậu ấy… không cần mình nữa…”

Ưu Ưu than thở, giọng nói như vỡ vụn trong bóng đêm rồi bị gió lạnh thổi bay đi. Nhưng Diêu Nguyệt Thi vẫn nghe rõ. Cô vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy đến quỳ xuống cạnh bạn, ôm lấy bạn hỏi với giọng đầy lo lắng: “Ưu Ưu, đã xảy ra chuyện gì? Cậu nói cho mình nghe, chúng ta sẽ nghĩ cách giải quyết!”.

“Việc này không thể giải quyết được… Tử Vi đã thích người khác rồi… Mình tận mắt nhìn thấy cô ta hôn cậu ấy… Tiểu Thi, mình nên làm gì bây giờ? Mình nên làm gì…” Cô khóc nức nở, nói không thành tiếng.

loading...

Diêu Nguyệt Thi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Có lẽ hôm qua Ưu Ưu đến tìm Hạ Tử Vi, nhìn thấy cô gái khác hôn Hạ Tử Vi nên không chịu nghe Hạ Tử Vi giải thích mà bỏ đi. Ưu Ưu rất hay suy luận linh tinh, chắc chắn cho rằng Hạ Tử Vi đã thay lòng đổi dạ, yêu người khác rồi. Diêu Nguyệt Thi không tin Hạ Tử Vi là người có mới nới cũ, cô đoán sự việc không như Ưu Ưu nghĩ.

Diêu Nguyệt Thi muốn an ủi Ưu Ưu, muốn nói với Ưu Ưu những phỏng đoán của mình, nhưng khi cô nhìn thấy khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng của bạn, cô nhớ đến những đêm cô khóc thầm cho mối tình câm lặng của mình. Nỗi đau khổ khi đó của cô chắc chắn không kém gì Ưu Ưu bây giờ.

Giây phút đó, cổ họng cô như bị chặn lại, lời an ủi không thốt thành tiếng. Cô cảm thấy vô cùng đau khổ, những đợt sóng trong lòng khiến cô không thở được.

Nỗi đau khổ đó ngấm vào tận đáy lòng, không biết là do sự bi thương của Ưu Ưu hay do trái tim của cô đang nhức nhối.

Có lẽ là cả hai.

Hai tuần trôi qua.

Ưu Ưu luôn ở trong tâm trạng buồn bã bởi không có Hạ Tử Vi, Diêu Nguyệt Thi không còn

nhìn thấy nụ cười trên môi bạn mình nữa. Thấy Ưu Ưu như vậy, Diêu Nguyệt Thi buồn hơn cả khi cô phải chịu đựng nỗi đau khổ vì mối tình câm lặng của mình với Hạ Tử Vi. Cô đắn đo, không biết có nên tìm Hạ Tử Vi để làm rõ mọi chuyện không, sự ích kỷ và lòng tốt luôn giằng co trong tâm trí cô. Không ngờ, Hạ Tử Vi đến tìm cô.

Hai tuần không gặp, cậu gầy đi rất nhiều, không còn phong thái của hoàng tử bóng rổ những ngày trước nữa.

“Tiểu Thi, tôi biết cậu là bạn thân nhất của Ưu Ưu. Cậu chuyển lá thư này tới cô ấy giúp tôi được không?”

Hạ Tử Vi cầm lá thư màu hồng trao cho Diêu Nguyệt Thi, thấy cô không nhận, nghĩ rằng cô tức giận vì cậu đã phụ lòng Ưu Ưu, cậu vội vàng giải thích: “Tôi không biết Ưu Ưu đã kể chuyện đó với cậu như thế nào, nhưng mong cậu tin tôi, tôi tuyệt đối trung thành với Ưu Ưu, tôi không hề làm gì có lỗi với Ưu Ưu! Hôm đó, Ưu Ưu đến tìm tôi, tôi đang chơi trò “quỷ to bắt quỷ nhỏ” với bạn, người thua sẽ phải chịu phạt. Những gì Ưu Ưu nhìn thấy chỉ là trò đùa của hội bạn mà thôi”.

Diêu Nguyệt Thi im lặng lắng nghe cậu giải thích, im lặng nhìn khuôn mặt gầy gầy của cậu,

trong lòng thấy đau đớn. Cuối cùng, cô vẫn cầm lấy lá thư.

Tuy nhiên, lá thư đó không tới được tay Ưu Ưu.

Tối hôm đó, Diêu Nguyệt Thi nhìn thấy Ưu Ưu đang ở cách nhà cô ấy không xa. Bên cạnh cô còn có một cậu bạn khác, hai người nắm tay nhau đi dạo, cử chỉ rất thân mật. Ưu Ưu cười hạnh phúc. Nụ cười đó rất quen thuộc với Diêu Nguyệt Thi, mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, Ưu Ưu đều cười như thế.

Diêu Nguyệt Thi không kể chuyện này với Hạ Tử Vi, chỉ lặng lẽ trả cậu lá thư. Tuy nhiên, không biết vì sao Hạ Tử Vi biết được chuyện này.

“Chỉ là một chuyện hiểu lầm mà thôi! Trong vài ngày, sao cô ấy có thể thích người khác nhanh như vậy?” Cậu đau đớn giống như một con thú bị thương, thốt lên những lời cay đắng.

Cô không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu, lắng nghe tâm sự của cậu. Cô lấy khăn đã ngâm qua nước ấm, giúp cậu băng vết thương ở tay do va đập khi tức giận.

Thời gian trôi qua, vết thương đã lành, trên khuôn mặt Hạ Tử Vi không còn lộ rõ vẻ đau khổ nữa. Chỉ có điều, càng ngày cậu càng trở nên trầm mặc, ít nói.

Diêu Nguyệt Thi thấy cậu suy sụp tinh thần như vậy, không chịu nổi liền nói với cậu: “Nếu cô ấy không yêu cậu nữa, cho dù cậu có chết thì cô ấy cũng không quan tâm đâu”.

“Cậu không hiểu nỗi đau khổ của tôi. Toàn tâm toàn ý yêu một người nhiều năm như vậy, đột nhiên cô ấy bỏ rơi cậu, sà vào lòng người con trai khác, cảm giác đó cậu không thể hiểu được.”

Diêu Nguyệt Thi lặng im nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: “Hạ Tử Vi, sự thực là cậu còn hạnh phúc hơn tôi, dù sao cậu cũng được ở bên người cậu thích. Tôi thích một người bạn đã ba năm, hằng ngày nhìn thấy cậu ấy ríu rít bên người bạn thân nhất của mình, không thể làm gì, không dám làm gì, chỉ có thể chôn vùi mối tình câm lặng xuống tận đáy lòng, lắng nghe những câu chuyện ngọt ngào, trở thành người chứng kiến hạnh phúc của họ. Nhưng tôi không ân hận, dù sao đó cũng là hạnh phúc của Ưu Ưu, dù sao… người tôi thích cũng đã từng hạnh phúc”.

Hạ Tử Vi hiểu những lời cô nói, mắt mở to, ngạc nhiên nhưng không nói gì.

Sau ngày hôm đó, Diêu Nguyệt Thi không gặp lại Hạ Tử Vi nữa, cũng không có tin tức gì về cậu.

Sau chuyện đó, Ưu Ưu chuyển đến học ở một trường quý tộc nhưng vẫn luôn coi cô là người bạn thân nhất, thường nhớ đến cô, liên lạc với cô qua điện thoại, QQ, MSN.

Ưu Ưu chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường học, những bí mật nho nhỏ trong lòng, kể cho cô nghe chuyện về người trong lòng cô ấy. Cô bạn Ưu Ưu đã vui vẻ trở lại như ngày nào.

Diêu Nguyệt Thi thật lòng chúc phúc cho bạn, mừng vì hạnh phúc của bạn, tính cách cô trở nên cởi mở hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô vẫn dành một góc trong tim mình cho Hạ Tử Vi, có lúc mong có cơ hội gặp lại, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, cuối cùng cũng đến ngày tốt nghiệp.

Cô cầm hành lý, nhìn lại một lượt nơi mà cô đã ở suốt ba năm, im lặng bước qua cánh cổng trường ghi đậm dấu tích của thời gian.

“Diêu Nguyệt Thi!”

Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng cô.

Cô ngạc nhiên dừng bước nhưng không quay đầu lại.

Giọng nói quen thuộc đó vẫn vang lên.

“Nếu người đó nói, cậu ấy phát hiện ra những ngày sau, cậu ấy không biết đã thích người con gái băng vết thương cho cậu từ lúc nào. Cậu ấy băn khoăn không biết người con gái đó có đón nhận tình cảm của cậu ấy không?”

Tim cô đập mạnh, nước mắt tuôn rơi, rồi cô nở một nụ cười hạnh phúc.

Anh Vũ Phàm, cuối cùng em đã tìm được hạnh phúc cho mình rồi!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: