truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Kitchen – phần 08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Trong khoảng thời gian ấy, Yuichi xem tivi và gọt vỏ khoai tây. Cậu ta rất khéo tay. 

Với tôi, cái chết của cô Eriko vẫn còn ở đằng xa. Tôi không sao dám đối mặt với nó. Nó như một sự thật đen tối đang từng bước nhích lại gần, từ phía bên kia của cơn cuồng phong choáng váng. Còn Yuichi, như cây liễu nhỏ giữa trận giông chiều , bị quất cho tả tơi, rũ rượi. 

Vì thế, vào lúc này, chúng tôi chỉ lặng lẽ ở bên nhau mà không hề nói gì tới cái chết của cô Eriko dù có mặt cả hai người, và mặc cho sự mơ hồ về thời gian và không gian đang tăng lên. Không gì khác, không cả những chuyện trước mắt, tôi cảm thấy một không gian yên lành và ấm cúng. Tuy khó có thể nói ra được một cách rõ ràng, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng, nhất định rồi một ngày nào đó, chúng tôi sẽ được đền đáp vì tất cả. Một dự cảm lớn lao và đáng sợ. Và chính sự lớn lao đó đang khích lệ tinh thần của hai đứa trẻ mồ côi, trong cái bóng đêm cô độc này. 

Đêm đã về khuya, bóng tối trở nên trong suốt, cũng là lúc một bữa tối tú ụ được dọn ra, chúng tôi bắt đầu ăn. Xa-lát, bánh nướng có nhân, nước xốt, croquete. Đậu phụ rán giòn, rau bina luộc chấm xì dầu, nộm miến gà, cốt-lết kiểu Kiev, lợn xào chua ngọt, xíu mại… Những món ăn mang đủ loại quốc tịch. Chẳng thèm để ý đến thời gian, chúng tôi thong thả uống rượu vang và ăn hết sạch. 

Khác với mọi lần, Yuichi có vẻ như đã say. Lạ chưa, mới uống có một tẹo mà đã say rồi kìa, nói đoạn, tôi mới bất chợt nhìn xuống sàn nhà, một chai vang rỗng đang nằm lăn lóc ở đó. Tôi rùng mình. Hình như nó đã cạn trước khi tôi chuẩn bị nấu xong cơm. Thế thì say là phải, tôi ngán ngẩm hỏi. 

- Yuichi, lúc nãy cậu đã uống hết cả chai này phải không? 

Cậu ta vẫn nằm ngửa trên ghế sofa, vừa chỉ ừ lấy một tiếng. 

- Sao chẳng thấy đỏ mặt gì cả? 

Thấy tôi nói vậy, nét mặt Yuichi bỗng trở nên buồn bã một cách ghê ghớm. Nói chuyện với người say thật khó, tôi thầm nghĩ. 

- Cậu sao thế?- tôi hỏi 

- Một tháng nay, ai cũng bảo mình vậy, câu nói ấy thấm vào trong ngực mình rồi.- Yuichi đáp lại với khuôn mặt rất nghiêm túc. 

- Mọi người trong trường á? 

- ừ. 

- Một tháng trời ngày nào cũng uống? 

- ừ 

- thế thì làm sao còn có ý định gọi điện cho mình nữa chứ.- tôi cười. 

- mình đã nhìn thấy cái điện thoại phát sáng.- cậu ta cũng cười.- những lúc say, trên đường trở về nhà vào buổi tối, bao giờ mình cũng thấy cái bốt điện thoại rất sáng. Dù đứng ở rất xa trên con đường tối mù tối mịt, mình vẫn nhìn thấy rõ. Thế là mình tự nhủ : À, phải rồi, mình sẽ tới đó để gọi điện cho Mikage, số điện thoại là xxx- xxxx, rồi mình đi tìm thẻ điện thoại, và bước vào, mình đã vào hẳn bên trong. Vậy mà rồi, đúng lúc đó, mình chợt nghĩ, mình đang ở đâu đây, và mình cần phải nói những gì? Nghĩ tới đấy mình bỗng thấy sợ và không dám nhấc điện thoại lên nữa. Về đến nhà, mình nằm vật xuống và chìm vào giấc ngủ, rồi mình mơ thấy Mikage đang khóc và nổi giận trong điện thoại. 

- khóc lóc và nổi giận chỉ là mình ở trong tưởng tượng thôi mà, phải không? Nghĩ ngợi nhiều cũng có ích gì đâu. 

- Ừ, tự nhiên mình thấy thật hạnh phúc. 

Chắc hản chính bản thân Yuichi cũng không hiểu mình đang nói gì. Cậu ta vẫn tiếp tục câu chuyện với một giọng nhát gừng, và xem chừng đã buồn ngủ lắm. 

- Mặc dù mẹ không còn nữa, nhưng Mikage vẫn tới đây, trong căn phòng này, và ở đây, ngay trước mặt mình. Mình đã chuẩn bị tinh thần, rằng mình phải chấp nhận thôi, nếu Mikage có giận dữ và quan hệ bị cắt đứt. Cái hồi ba người sống với nhau ấy, bỗng trở thành kỉ niệm quá cay đắng, mình tưởng sẽ không còn gặp lại Mikage được nữa… Từ ngày xưa, mình luôn muốn có ai đó tới ngủ trên chiếc ghế sofa dành cho khách này. Tấm vải phủ ghế hay kêu sột soạt và lúc nào cũng trắng tinh, khiến mình có cảm giác như đang đi du lịch ở đâu đó chứ không phải ở nhà mình… Thời gian gần đây, quả là mình ăn uống không được nghiêm chỉnh cho lắm, nên đã mấy lần mình định sẽ nấu cơm, nhưng mà, thức ăn cũng toa ra một thứ ánh sáng nào đó, phải không? Những chuyện như thế này làm mình thấy phiền phức quá, nên chỉ uống rượu suông thôi. Nhưng, nếu giải thích cặn kẽ cho Mikage, biết đâu đấy Mikage sẽ không về nữa mà ở lại đây với mình. Mikage sẽ nghe mình nói hết câu chuyện, điều ấy có thể lắm chứ. Đấy, mình sợ phải nghĩ đến những niềm hạnh phúc như thế và hi vọng. Sợ vô cùng. Hi vọng, để rồi nếu Mikage giận dữ và phát điên lên thật sự, thì sẽ chỉ còn một mình mình rơi tõm xuống đáy cùng của đêm tối. Mình đã không còn đủ tự tin và dũng khí, để nói cho Mikage hiểu, những tình cảm ấy của mình. 

- Cậu đúng là một anh chàng như thế đấy. 

Giọng nói của tôi tức giận là thế, vậy mà ánh mắt không sao giấu nổi niềm thương cảm. Khi hai con người cùng nhau trải qua chiều dài của năm tháng, vào những khoảnh khắc ấy, giữa họ sẽ xuất hiện một mối cảm thông sâu sắc, giống hệt như một thứ thần giao cách cảm vậy. Và cái gã say sưa ngất ngưởng kia, xem ra cũng hiểu được thứ tình cảm phức tạp ấy của tôi. Cậu ta nói. 

- Giá gì ngày hôm nay đừng kết thúc. Đêm cứ dài mãi thì tốt biết bao. Mikage ơi, cậu ở luôn đây đi. 

- Ờ thì cũng được thôi.- dẫu gì thì đó cũng chỉ lời nhảm nhí của một kẻ say mà thôi, tôi nghĩ, và tôi cố gắng nói với cậu ta một cách thật dịu dàng. – Nhưng không còn cô Eriko nữa rồi, nếu hai người sống chung thì mình sẽ là người yêu cậu? Hay chỉ là bạn đơn thuần? 

- Mình sẽ bán chiếc sofa này đi và mua về một chiếc giường đôi vậy nhé.- Sau tiếng cười là một câu trả lời khá thành thật của Yuichi. – Bản thân mình cũng không hiểu được nữa. 

Nhưng chính sự thành thực lạ lùng ấy lại làm rung độn tim tôi. Yuichi nói tiếp. 

- Lúc này mình không thể nghĩ được điều gì cả. Mikage là gì đối với cuộc đời mình ư? Bản thân mình rồi đây sẽ đổi thay ra sao? Sẽ khác đi những gì và như thế nào so với mình cho tới thời điểm này? Mình không thể biết được tất cả những chuyện đó. Thực ra mình có thể thử suy nghĩ một chút. Nhưng với trạng thái tinh thần như lúc này, chắc là khó mà có nổi một ý nghĩ cho ra hồn. Nên mình không thể quyết định được. Mình cần phải nhanh chóng thoát ra khỏi hoàn cảnh này. Mình muốn thoát ra thật nhanh. Lúc này đây, mình không thể kéo Mikage vào đó. Mikage sẽ không thể nào vui vẻ được, dù cho có cả hai đứa mình, khi mà chúng mình vẫn ở trong lòng cái chết… Hoặc giả rằng, nó sẽ mãi tiếp diễn, chừng nào hai đứa mình còn ở bên nhau. 

- Yuichi, cậu đừng có mà suy nghĩ về tất cả cùng một lúc như thế có được không. Mặc kệ nó, muốn ra sao thì ra. 

Tôi nói mà suýt nữa thì bật khóc. 

- Ừ, rồi sáng mai tỉnh dậy, mình sẽ quên sạch ấy mà. Gần đây, lúc nào cũng vậy. Chẳng có sự nối tiếp nào cho ngày hôm sau cả. 

Yuichi nói vậy trong lúc nằm úp mặt xuống chiếc ghế sofa, rồi sau đó lại lẩm bẩm một mình” chẳng biết phải làm sao đây…” Cả căn phòng lặng ngắt trong đêm, tựa như đang lắng nghe giọng nói của Yuichi. Và tôi tiếp tục cảm thấy ngáy cả căn phòng này cũng bối rối, ngơ ngác vì cô Eriko không còn nữa. Đêm mỗi lúc một khuya, bóng tối đè nặng lên mọi vật. Nó gây cho tôi tâm trạng như chẳng còn ai để mà chia sẻ nữa.. 

…đôi khi, tôi và Yuichi cùng gắng leo lên một cái thang rất cao nhưng mỏng manh, trong bóng tối đen đặc, để nhòm xem chiếc vạc dầu dưới địa ngục. Chúng tôi chăm chú nhìn biển lửa sủi bọt đỏ ngầu đang sôi trào trong cái sôi nóng hầm hập đến chóng mặt. Bên cạnh mình rõ ràng là người bạn thân thiết và quan trọng hơn bất kì ai trên thế gian này, vậy mà hai người chẳng hề nắm lấy tay nhau. Mỗi người đều có cái tính cách ấy, cái tính cách nhất quyết phải đứng trên đôi chân của chính mình, mặc cho nỗi lo sợ đang len lỏi ở trong lòng. Nhìn khuôn mặt bất an được soi sáng bởi ánh lửa rừng rực của Yuichi, lúc nào tôi cũng nghĩ rằng, rất có thể chính điều này mới là sự thật. Trong cái ý nghĩa của cuộc sống thường nhật, hai chúng tôi chưa bao giờ là một người con trai và một người con gái, nhưng trong cái ý nghĩa xa xưa từ thời thái cổ, chúng tôi chính là đôi trai gái đích thực. Nhưng, dù theo ý nghĩa nào chăng nữa, thì chốn ấy cũng quá ư khủng khiếp. Nó không phải là nơi mà con người và con người có thể se nên được những sợi chỉ bình yên. 

…Đây đâu phải việc bói toán bằng linh cảm chứ. 

Tôi đã rất nghiêm túc khi tưởng tượng ra tất cả những điều ấy, vậy mà vừa rồi lúc chợt nảy ra cái ý nghĩ đó, tôi lại bật cười. Trông chẳng khác nào một đôi trai gái đang chòng chọc nhìn vạc dầu mà toan tính chuyện cùng nhau tự tử vậy. Nếu thế, tình yêu của họ cũng sẽ xuống địa ngục. Ái chà, ngày xưa cũng có khối chuyện như vậy, nghĩ tới đấy tôi lại không nín nổi một tiếng cười. 

Yuichi cứ nằm nguyên như vậy mà ngủ ngon lành. Được ngủ trước tôi, khuôn mặt Yuichi xem ra rất hạnh phúc. Tôi kéo chăn đắp lên người cho Yuichi, vậy mà cậu ta vẫn không hề cựa quậy. Tôi cố gắng không để cho tiếng nước chảy to, vừa rửa chỗ đống bát đĩa đầy tú ụ ấy vừa khóc rất nhiều. 

Tất nhiên, tôi không khóc vì nỗi vất vả khi phải một mình rửa hết chỗ bát đĩa kia, mà vì cái cảm giác bị bỏ lại một mình giữa bóng đêm đơn độc đến tê dại này. 

Ngày hôm sau tôi phải làm ca chiều nên đã đặt chuông báo thức rất cẩn thận. Reng reng… inh ỏi quá…tôi với tay định tắt thì nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm lấy ống nghe. 

- Alo.- tôi nói 

Gần như cùng lúc tôi sực nhớ ra rằng mình đang ở nhà người khác, nên vội vàng nói thêm : Tôi là Tanabe đây ạ. 

Thế rồi xoạch, tiếng đầu dây bên kia dập máy. “Ờ, chắc là con gái…” trong cái đầu vẫn còn buồn ngủ, tôi cảm thấy hơi áy náy và nhìn sang Yuichi, cậu ta vẫn đang ngủ khò khò. “chậc , thôi kệ.”, nghĩ rồi tôi chuẩn bị mọi thứ, nhẹ nhàng ra khỏi phòng và bắt đầu đi làm. Tôi định dành cả buổi chiều để thư thả căn nhắc xem có nên trở lại đây vào buổi tối hay không. 

Tôi đã tới chỗ làm. 

Chiếm trọn một tầng trong cái tòa nhà to lớn này là văn phòng của cô giáo dạy nấu ăn, có một phòng chế biến dành cho lớp học và một studio dành cho chụp ảnh. Cô giáo đang kiểm tra lại các bài báo trong phòng mình. Cô vẫn còn khá trẻ, nấu ăn rất khéo và có một sự tinh tế tuyệt vời, một phụ nữ duyên dáng và lịch thiệp. Hôm nay cũng vậy, khi nhìn thấy tôi, cô lại mỉm cười và bỏ kính xuống, rồi hướng dẫn công việc cho tôi. 

Việc chuẩn bị cho lớp học nấu ăn vào lúc ba giờ chiều xem ra khá bận rộn, vì vậy, trong ngày hôm nay, tôi sẽ phải giúp một tay cho tới khi nào công việc chuẩn bị này hoàn tất. Phụ tá chính sẽ do người khác đảm nhiệm. Thế nghĩa là công việc sẽ kết thúc vào trước buổi chiều tà… Đúng vào lúc tôi đang hơi băn khoăn , thì cô tiếp tục nói chuyện về công việc. 

- Sakurai này, ngày kia cô có chuyến đi viết bài ở vùng Izu 10 đấy. Sẽ đi trong khoảng ba ngày. Hỏi em như thế này thì gấp gáp quá, nhưng không biết em có thể đi cùng được không? 

- Izu ấy ạ? Viết bài cho tạp chí hả cô? 

Tôi phải hỏi lại vì quá bất ngờ. 

- Ừ… Vì mấy cô bé khác bận rộn việc riêng nên không đi được. Cô định viết bài về các món ăn nổi tiếng của các quán trọ trong vùng, kèm theo một số bình luận nữa, em thấy thế nào? Cô đã bố trí nghỉ tại các quán trọ và khách sạn tuyệt vời nhất đấy. Mỗi người sẽ ở một phòng… Nếu được em trả lời cô sớm nhé, ờ, xem nào, tối nay em… 

- Em sẽ đi.- Cô chưa kịp nói hết câu thì tôi đã trả lời. 

Thực ra, nó chính là hai câu trả lời. 

- Tốt quá, cảm ơn em. – cô giáo nở một nụ cười. 

Trong lúc rảo bước sang phòng chế biến, tôi bỗng nhận ra rằng lòng mình đã nhẹ nhõm hơn. Bởi tôi cảm thấy, vào lúc này, tốt nhất là nên rời xa Tokyo, rời xa Yuichi và đi tới một nơi nào đó thật xa trong một khoảng thời gian ngắn. 

Mở cửa ra, tôi đã thấy Nori và Kuri, hai ngươì bạn phụ tá trên tôi một lớp, đang chuẩn bị ở bên trong. 

loading...

- Mikage, em đã nghe chuyện đi Izu chưa? 

Vừa nhìn thấy tôi, Kuri đã lên tiếng. 

- Tuyệt thật đấy, nghe đâu còn có cả món Pháp nữa kia. Và đồ biển thì nhiều vô kể. 

Nori thì nhoẻn miệng cười. 

- Các chị này, tại sao em lại được đi?- tôi hỏi 

- Cho bọn mình xin lỗi nhé. Tại đúng dịp đó cả hai bọn mình đều có buổi hẹn tập đánh golf rồi nên không đi được. À, nhưng nếu Mikage có việc bận thì một trong hai đứa mình sẽ xin nghỉ. Này, như thế có được không Kuri-chan? 

- Đúng đấy, Mikage cứ nói thật với bọn mình nhé. 

Hai người ấy nói với tôi bằng một tình cảm thực sự chân thành và dịu dàng, nên tôi cười và lắc đầu. 

- Không sao đâu ạ, em đi được mà.- tôi đáp 

Nghe đâu hai người đó cùng học một trường đại học và nhờ ai đó giới thiệu nên đã cùng nhau tới đây làm việc. Tất nhiên, họ đã học nấu ăn trong bốn năm trời nên là những người rất chuyên nghiệp. 

Kuri là một người rất vui tính và đáng yêu, còn Nori là một tiểu thư xinh đẹp. Hai người bọn họ rất thân nhau. Lúc nào họ cũng bận trên mình những bộ quần áo trang nhã đến ngây ngất và luôn tỏ ra đúng mực trong tình cảm. Nhẹ nhàng, tốt bụng, chịu khó. Họ thực sự ngời sáng ngay cả giữa vô số mẫu tiểu thư con nhà lành mà ta thường gặp rất nhiều trong giới làm bếp. 

Đôi khi mẹ của Nori ở nhà lại gọi điện thoại tới, giọng bà nhẹ nhàng và êm ái tới mức nhiều lúc khiến tôi phát ngại. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bà luôn nắm rõ kế hoạch hàng ngày của Nori. Phải chăng đó là thói thường của mọi bà mẹ trên cõi đời này? 

Nori vừa vén mớ tóc dài bồng bềnh vừa khẽ cười và nói chuyện qua điện thoại với mẹ bằng một giọng như âm thanh của chiếc chuông nhỏ. 

Sao tôi vẫn quý hai con người ấy đến thế, mặc dầu của họ và của tôi thật khác xa nhau. 

Họ luôn cười và nói cảm ơn mỗi khi tôi lấy giùm dù chỉ là một chiếc muôi. Họ sẽ lo lắng hỏi : “liệu có khỏi ngay được không?”, mỗi khi tôi bị cảm. Cái hình ảnh khi cả hai người mặc chiếc tạp dề và cười khúc khích trong nắng khiến tôi cảm thấy như mình đang được ngắm nhìn hạnh phúc, đến trào cả nước mắt. Được làm việc cùng họ, với tôi, đó là niềm an ủi và vui sướng. 

Chúng tôi phải chia đều chỗ nguyên liệu vào các âu sắt tương ứng với số học viên, phải đun rất nhiều nước, rồi còn phải cân đong đo đếm, từ giờ cho tới ba giờ chiều có khối việc tỉ mỉ cần làm. 

Trong căn phòng mà ánh nắng đang tràn vào qua ô cửa sổ rất lớn ấy, có rất nhiều lò nướng bánh, lò vi sóng, và bàn cỡ lớn kèm theo bệ đặt bếp ga, chúng được bày san sát bên nhau, gợi người ta liên tưởng tới phòng học nữ công ở một ngôi trường phổ thông nào đó. Chúng tôi vừa nói chuyện phiếm vừa vui vẻ làm việc. 

Lúc đó là hơn hai giờ chiều. Đột nhiên có tiếng gõ cửa rất mạnh. 

- Chẳng nhẽ là cô giáo? – Nori nghiêng đầu tự hỏi rồi lanh lảnh nói với ra.- Xin mời vào. 

Kuri bỗng bất ngờ kêu toáng lên: Ối, mình vẫn chưa tẩy lớp sơn móng tay. Thế này thì cô mắng chết mất thôi! 

Và đúng vào lúc tôi đang quỳ gối lên chiếc túi để tìm lọ thuốc tẩy móng cho Kuri thì cánh cửa bật mở, cùng với tiếng của một cô gái. 

- Xin hỏi có chị Sakurai Mikage ở đây không ạ? 

Bất chợt bị gọi đến tên, tôi giật mình nhỏm dậy. Đứng nơi ngưỡng cửa là một cô gái mà tôi không hề quen biết. 

Nét trẻ con vẫn còn sót lại đâu đó trên khuôn mặt cô ta. Vì thế tôi nghĩ cô ta ít tuổi hơn tôi. Vóc người thấp, đôi mắt tròn và gay gắt. Cô ta đứng đó hiên ngang trong tấm áo khoác mầu nâu choàng bên ngoài chiếc áo len màu vàng cùng với đôi giày cao gót màu be. Cảm giác về một đôi chân hơi mập mạp, ờ, nhưng dầu sao vẫn còn có nét gợi cảm, xét về toàn thân, nhìn chung là tròn trịa. Cái trán hẹp khá dô, và mái tóc được làm rất cẩn thận. Giữa những đường nét tròn trịa hợp lý ấy, là đôi môi đỏ mọng trẩu ra nhọn hoắt xem chừng như đang vô cùng tức giận. 

Không phải là kiểu người đáng ghét, nhưng… Tôi phân vân. Nhìn kĩ đến thế rồi mà vẫn không nhớ ra, gay go rồi đây. 

Nori và Kuri thì bối rối đứng sau lưng tôi nhìn về phía cô ta. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành lên tiếng. 

- Xin lỗi, nhưng chị là ai? 

- Tôi tên là Okuno. Tôi đến đây để nói chuyện với chị.- giọng cô ta như lạc đi. 

- Tôi rất xin lỗi nhưng lúc này tôi đang bận việc, xin chị vui lòng gọi điện tới nhà tôi vào tối nay được không? 

Tôi vừa nói dứt lời thì cô ta hỏi lại với một ngữ điệu khá mạnh. 

- Nhà tôi nghĩa là nhà anh Tanabe chứ gì? 

Ra vậy, tôi hiểu rồi. Không ai khác chính là người đã gọi điện thoại sáng nay. Vững tin, tôi đáp lại. 

- Chị nhầm rồi. 

- Mikage này, em nghỉ tay trước đi. Bọn mình sẽ nói khéo với cô là em phải đi mua mấy thứ vì chuyến đi gấp quá. 

Kuri bảo với tôi như thế nhưng cô ta liền nói ngay. 

- Không cần phải như vậy. Sẽ nhanh thôi. 

- Thế ra chị là bạn của Tanabe Yuichi? 

Tôi phải gắng để giữ một giọng nói thật ôn hòa. 

- Phải, tôi là bạn cùng lớp… Hôm nay tôi tới đây để đề nghị chị một việc. Tôi xin nói rõ thế này. Xin chị đừng bao giờ tỏ ra quan tâm tới anh Tanabe nữa.- cô ta nói. 

- Chuyện đó là do Tanabe quyết định.- Tôi đáp.- Cho dù cô là người yêu của cau ấy, thì cũng không phải việc cô có thể quyết định được. 

Mặt đỏ bừng lên vì giận dữ, cô ta nói. 

- Nhưng chị không thấy lạ đời sao? Chị nói rằng chị không phải người yêu của anh ấy, thế mà chị vẫn đến đó chơi, rồi ngủ ở đó, rồi làm những gì mình thích, không đúng vậy sao? Làm như thế còn tồi tệ hơn cả việc sống chung với nhau âý chứ.- nước mắt đang trực trào ra từ khóe mắt cô ta.- So với chị, tôi chẳng qua chỉ là một đứa bạn gái học cùng lớp, chẳng hiểu gì về Tanabe cả. Nhưng tôi vẫn nhìn Tanabe theo cách riêng của mình và tôi yêu anh ấy. Gần đây, Tanabe mất mẹ, anh ấy đang vô cùng suy sụp. Tôi đã từng thổ lộ tình cảm với Tanabe, từ rất lâu rồi. Lúc đó, Tanabe có nói với tôi: Còn Mikage… Tôi hỏi: Là người yêu à? Thì anh ấy bảo, không, rồi nghiêng đầu và nói tiếp, tạm thời, bạn hãy giữ lại tình cảm của mình được không? Và chuyện có một người con gái đang sống ở trong nhà Tanabe đã lan ra khắp trường, nên tôi đành từ bỏ 

- Tôi không còn ở đó nữa rôi. 

Chặn đứng lời chen ngang của tôi, cô ta tiếp tục. 

- Vậy mà chị đã hoàn toàn rũ bỏ cái trách nhiệm của một người bạn gái. Chị chỉ dễ dàng hưởng lấy cái phần vui vẻ nhất của cuộc tình, trách gì Tanabe chẳng biến thành một kẻ nửa vời như thế. Chị, với đôi tay và đôi chân thon thả thế kia, mái tóc dài thế kia, nữ tính thế kia, cứ đi đi lại lại trước mặt Tanabe, làm sao không hóa ra một kẻ phụ tình. Lúc nào cũng nửa vời như thế, không gần cũng chẳng xa, tiện lợi quá còn gì. Nhưng chị có biết rằng tình yêu là một thứ vô cùng mệt nhọc không? Là việc người này phải chăm sóc cho người kia không? Chị trốn tránh cái trách nhiệm ấy với một bộ mặt phởn phơ và cái thái đọ biết tuốt… Chị hãy tha cho Tanabe. Tôi xin chị đấy. Có chị, Tanabe chẳng thể đi đâu được cả. 

Sự khôn ngoan của cô ta hầu như chỉ đi theo cái khuynh hướng có lợi cho mình, và những lời nói ấy, với sự dữ dằn của chúng đã đâm gần như chính xác vào nỗi đau của tôi, vì vậy tôi cảm thấy mình bị tổn thương ghê ghớm. Cô ta lại đang mở miệng ra định nói tiếp một điều gì đó nữa thì tôi quát lên. 

- Thôi đi! 

Cô ta sững người rồi im bặt. Tôi nói tiếp. 

- Tôi hiểu tình cảm ấy của cô, thế nhưng tất cả mọi người đều sống bằng cách tự mình chăm sóc lấy tình cảm của chính mình… Trong cái cách nói của mình cô đâu có nghĩ tới tình cảm của tôi. Làm sao mà cô lại biết rằng tôi chẳng nghĩ ngợi điều gì cả? 

- Tại sao chị lại có thể nói một cách lạnh lùng như thế được?- cô ta òa khóc và hỏi lại tôi.- Vậy thế, chị vẫn thường nói yêu Tanabe cũng bằng chính cái thái độ đó uh? Làm sao tôi tin nổi. Việc mẹ anh ấy mất chỉ như một cái cớ tốt để chị đến đó mà ngủ thôi, thật là một ngón bài bẩn thỉu. 

Trong lòng tôi lúc này đã đầy ắp nỗi đau mà không bao giờ tôi muốn nghĩ tới.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: