truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Kiss the Rain – Chương 37-38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 37

 

“Ô kìa chuyện gì thế này?” Tiếng anh trợ lý, chị Kì Diệu và chú An Thông hét toáng lên từ phía sau.

“Mọi người ơi cháu ở đây!” Tôi vẫy vùng chìa tay ra.

“Các vị phóng viên làm ơn bình tĩnh! Buổi họp báo vẫn chưa bắt đầu mà!” Chú An Thông lạch bạch chạy tới, khổ sở len vào đám đông và tìm cách lôi tôi ra.

Vất vả lắm tôi mới có thể thoát ra khỏi đám đông các kí giả, theo chân anh trợ lý vào phòng tổ chức sự kiện.

“Ui, sao tóc rối bời thế này?”

“Á, nơ kẹp tóc rơi đâu rồi?”

“Ý, váy vóc xộc xệch quá!”

Anh trợ lý cứ nhắng nhít cả lên, hết chỉnh chang cái này đến cái kia, thao thao bất tuyệt bằng cái giọng giống hệt phụ nữ của anh ấy.

“Kem đã nhớ kĩ những lời anh dặn chưa?”

“Rồi ạ.”                                                                                            

“Nhắc lại coi nào?”

“Luôn tươi tắn rạng ngời như đóa hoa mặt trời, mỉm cười đúng lúc đúng chỗ, khéo léo trả lời các câu hỏi của phóng viên, tuyệt đối không được dài dòng luyên thuyên, từ chối những câu hỏi nhạy cảm nhưng lại không hề tỏ ra vô cảm.”

Mà theo anh Huy, những câu hỏi nhạy cảm thường như thế này:

-Đã có bạn trai chưa?

-Nụ hôn đầu tiên thế nào?

-Suy nghĩ gì về đồng tính?

-Có ý định chụp ảnh bikini không? Nếu có thì khoảng bao nhiêu tuổi?

-Cặp kè cùng đại gia?

Hic.

Chuẩn bị xong xuôi, tất cả mọi người thuộc ekip thực hiện album, ban quản trị đã có mặt đầy đủ trong khán phòng. Thật là một vinh dự lớn của tôi khi được sánh vai cùng họ.

Lúc này cánh nhà báo có thể thoải mái tác nghiệp, họ chụp ảnh liên tục không ngừng nghỉ, ghi chép gì đó vào sổ sách, laptop, và camera, máy ghi âm thì luôn được giơ ra sẵn sàng.

Trong căn phòng to oành với hệ thống đèn sáng rực và đầy ắp hoa tươi này, hàng loạt tấm poster khổ nhỏ được dán khắp nơi, một tấm to nhất được đặt ở chính giữa ngay sau lưng tất cả chúng tôi.

Đó là bìa chính thức của album. Không có gì cầu kì lắm, hình ảnh trung tâm là chiếc thuyền độc mộc đang trôi lững lờ ven hồ, bên trong chiếc thuyền là chiếc guitar được rắc cánh hoa hồng bên trên.

Buổi họp báo bắt đầu bằng lời phát biểu của bác giám đốc Fresh Music. Lẽ ra nhạc sĩ An Mạnh sẽ có mặt lần này, nhưng vì lý do sức khỏe nên ông khó có thể tham gia được, nên phía Fresh Music đã phát một clip ngắn gửi gắm những thông điệp của ông đến với báo giới và những người có mặt tại đó.

Tôi không rõ họ đã chuẩn bị nó từ khi nào, nhưng nhìn sắc mặt xanh xao của ông là tôi có thể đoán được nó được thực hiện cách đây không lâu.

“Xin chào quý vị, tôi là nhạc sĩ An Mạnh.”

Khi người trong clip bắt đầu cất tiếng, cả khán phòng chìm trong yên lặng. Tất cả mọi người đều chăm chú dõi về phía màn hình lớn.

“Xin hãy thứ lỗi cho tôi vì quãng thời gian vừa qua. Tôi đã chạy trốn tất cả, đã giấu giếm bệnh tật của mình. Suốt khoảng thời gian ấy, tôi đã suy ngẫm và chiêm nghiệm ra nhiều điều. Và album Về bên em cũng đã ra đời từ đó. Xin các bạn đừng ngạc nhiên với sự lựa chọn của tôi. Bởi giọng ca tôi lựa chọn lần này không phải một cô gái có kĩ thuật cao siêu. Cô bé ấy chưa từng được đào tạo qua trường lớp thanh nhạc nào, nhưng trong sâu thẳm cô ấy là tình yêu âm nhạc luôn bừng cháy. Tôi thích chất giọng mát lạnh của cô bé ấy-giọng hát khiến cho người nghe thêm yêu đời và hạnh phúc. Tôi thích cách cô ấy cảm nhận và hát bằng cả trái tim mình. Cô gái 17 tuổi này sẽ còn tỏa sáng, tôi tin là như vậy, theo cách riêng của cô ấy. Âm nhạc không phải thứ gì cao siêu, nó đơn giản chỉ là tiếng hát được cất lên từ tâm hồn, gần gũi và mộc mạc. Đó chính là chủ đề xuyên suốt album lần này-và cũng có thể là album cuối cùng của tôi. Lời cuối, tôi chúc các bạn luôn vui vẻ, hạnh phúc.”

Clip ngắn ngủi kết thúc, tất cả mọi người vẫn lặng im. Rồi một tràng pháo tay nổi lên, lan khắp khán phòng.

Tất cả bọn họ đều không ngờ được rằng, những gì họ vừa xem chính là những thông điệp cuối cùng của vị nhạc sĩ…

Phần quan trọng nhất, và cũng khó khăn nhất với tôi đó là…phỏng vấn.

Hừm hừm, bình tĩnh nào.

“Chào Hạ Kem, dạo gần đây tất cả mọi người đều biết đến bạn qua một clip nổi tiếng trên mạng. Hẳn đó là bàn đạp đưa bạn đến với công ty truyền thông Fresh Music?”

“Vâng đúng là như vậy.”

“Hạ Kem và đại diện Fresh Music có ý kiến gì về việc ca khúc chính bị rò rỉ, người hát lại là một người khác?”

“Như bác giám đốc đã nói, đây là sự việc xảy ra ngoài ý muốn.”

“Bạn sẽ nghĩ sao nếu mọi người đều yêu thích phiên bản của Mai Linh hơn phiên bản của bạn?”

“Mỗi người có một gu thưởng thức âm nhạc khác nhau. Em tin sẽ có nhiều người yêu thích phiên bản gốc của em.”

“Bạn có tự tin vào bản thân mình?”

“Em có.”

“Theo tôi được biết, bạn chỉ mới 17 tuổi và vẫn đang học cấp 3, làm thế nào bạn có thể cân bằng cuộc sống của mình mà không thấy mệt mỏi?”

“Đi học giúp em hoàn thiện về tri thức và nhân cách. Còn âm nhạc là đam mê số 1 của em. Làm sao em có thể thấy mệt mỏi được khi cả hai việc này đều rất thú vị?”

“Ngắn gọn ba từ về phong cách âm nhạc của bạn?”

“Đơn giản-nhẹ nhàng-tươi tắn.”

“Bạn tự sáng tác các bài hát?”

“Dạ có.”

“Bạn nghĩ sao về việc làm một album cá nhân với toàn những sáng tác của mình?”

“Rất có thể nếu khả năng cho phép.”

“Cuộc sống của bạn sau khi gia nhập làng giải trí có nhiều thay đổi chứ?”

“Hiện tại nó đang thay đổi đến chóng mặt, nhưng em không cảm thấy sợ hãi vì những thay đổi đó. Tất cả bạn bè, gia đình và người quen đều ủng hộ em hết mình.”

“Bạn có lo lắng về việc tham gia các hoạt động showbiz sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập của bạn?”

“Trợ lý của em là một người rất giỏi sắp xếp công việc. Anh ấy sẽ giúp em cân bằng thời gian biểu.”

“Bạn thường làm gì mỗi khi rảnh rỗi?”

“Nghe nhạc, đọc sách, xem TV, chơi với mèo…”

“…”

Và còn nhiều, nhiều các câu hỏi khác nữa được đặt ra khiến tôi chóng hết cả mặt. Thật may mắn là không có câu hỏi nào rơi vào danh sách “nhạy cảm” mà anh trợ lý đã đặt ra. Phù!~

Buổi họp báo mau chóng kết thúc. Sau đó như thế nào, hẳn bạn biết đấy. Hình ảnh của tôi tràn ngập tất cả mọi tờ báo, từ tạp chí đến các trang online. Bọn họ còn giật nhiều cái tít khá là shock như:

“Mạng Internet-chiếc đũa thần biến vịt con thành thiên nga.”

“Hạ Kem-Taylor Swift của Việt Nam!”

“Giọng ca Mũ Len Nhỏ đình đám đã chính thức bước ra ngoài đời thực!”

“…”

Bên cạnh đó, bên Fresh Music đã nhận được khá nhiều phản hồi của khán giả về album mới. Ngay ngày hôm ấy đã xuất hiện khá nhiều bài báo phân tích hai phiên bản của tôi và Mai Linh. Có thể nói, vụ việc ấy đã ảnh hưởng không nhỏ chút nào đến tôi. Nhưng thật đáng vui mừng, các chuyên gia âm nhạc đều đánh giá rất cao phiên bản gốc, đúng như tiêu chí của nhạc sĩ An Mạnh.

Trên các forum online, các cuộc tranh luận diễn ra vô cùng sôi nổi. Hầu hết đều chia thành hai phe, một bên nhiệt tình ủng hộ tôi, bên kia hết mình ủng hộ Mai Linh. Cũng nhờ đó mà album Về bên em trở nên hot hơn bao giờ hết.

Trên các trang nhạc số, lượt nghe và số lần download tăng nhanh đến chóng mặt.

Tất cả các bạn yêu thích tôi đã lập một fanclub, và số lượng thành viên tăng nhanh theo từng phút một. Các bạn ấy đã đặt tên cho fanclub một cái tên cực kì thú vị mà cũng rất quen thuộc: Mũ Len Nhỏ-bài hát đưa tôi đến thành công ngày hôm nay. Và đây là lời nhắn của các bạn ấy dành cho tôi:

“I LOVE YOU KEM!”

“I GO CRAZY BECAUSE OF YOU KEM! :x

“Chúng tớ yêu bạn nhiều lắm!”

“Đối với bọn tớ, cậu là số 1!”

“Chờ mong các bài hát mới của Kem!”

“Go, Kem!”

“Mình không thể ngừng nghe bạn hát! Ipod của mình sắp chập đến nơi rồi này!”

“Cho tôi hôn bạn cái nào :x !!!”

“Chị Kem à, em học cùng trường với chị này, em thích chị quáaaa!!!”

“…”

Chỉ một thời gian ngắn sau, Về bên em đã chính thức len lỏi vào các bảng xếp hạng lớn nhỏ, đạt no.1 chỉ sau hai ngày phát hành.

Khỏi phải nói, mọi người trong Fresh Music mừng rỡ đến cỡ nào.

Tôi cũng nhận được vô số lời chúc mừng từ bạn bè cũ, người thân ở xa. Họ bất ngờ vô cùng, gần như chẳng thể ngờ được con bé Kem ngờ nghệch đã thay đổi nhiều đến thế này.

Tất cả mọi nơi tôi đi đến đều ngập tràn trong hoa và gấu bông. Trường học của tôi, khu nhà của tôi gần như nổ tung bởi các phóng viên đến từ các tạp chí.

Giờ ra chơi, họ còn tranh thủ phỏng vấn các bạn trong lớp tôi. Thằng Long Hôi Nách là đứa hí hửng nhất. Đây là dịp nó có thể khoe kiểu đầu vuốt ngược của mình một cách tự hào. Gigi ngày trước cực kì dị ứng với tôi, nhưng giờ Gigi đã có thể tươi cười đứng trước ống kính phóng viên trả lời những câu hỏi thú vị của các kí giả.

Đây cũng là một dịp quảng bá hình ảnh nhà trường, vì thế thầy hiệu trưởng vui lắm, thầy cứ vuốt vuốt bộ râu của mình, đi qua đi lại.

Cuộc sống mới của tôi và tất cả những người xung quanh tưởng chừng như ngọt ngào hơn bao giờ hết.

Nhưng mọi thứ không êm ả như vậy, ít nhất là trong khoảng thời gian sắp tới-dài tựa hàng thế kỉ của tôi.

Buổi diễn debut sau khi phát hành album diễn ra ở sân khấu âm nhạc khá lớn, quy tụ nhiều nhân vật nổi tiếng của ngành giải trí, đặc biệt nó còn được chiếu trực tiếp trên TV.

Chỉ còn vài phút ít ỏi nữa tôi sẽ bước ra ngoài kia, ngập trong ánh đèn sân khấu cùng tiếng reo hò của khán giả.

Đúng lúc ấy, tôi đã nghe lén được cuộc nói chuyện của anh trợ lý và chị Kì Diệu…

“Đang nguy kịch lắm rồi, chắc khó qua khỏi…làm thế nào bây giờ?”

“Ông ấy muốn gặp con bé lắm…nhưng tình thế này thì…buổi diễn đầu tiên của nó…”

Dù chỉ mập mờ nghe được, không rõ ràng, nhưng không hiểu sao tôi có một linh cảm tồi tệ vô cùng.

“Hai anh chị…?” Tôi bàng hoàng chạy tới.

“Ôi, Kem!” Chị Kì Diệu vội vàng che miệng lại.

“Nói cho em biết! Có phải ông An Mạnh…”

Hai người bọn họ im lặng.

Im lặng đến đáng sợ.

“Có phải rất nguy kịch rồi không…Nói em nghe đi nào!”

“Kem, sắp đến em rồi!”

“Trả lời em đi!”

“Ừ..ừm…”

Trong đầu tôi lúc này chẳng còn chút suy nghĩ nào về cái sân khấu lộng lẫy ngoài kia nữa, cả tiếng reo hò của khán giả cũng vụt tắt từ lúc nào. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến đó là cái dáng vẻ xanh xao gầy gò, cả nụ cười trìu mến của vị nhạc sĩ kia.

Không kịp nữa rồi. Không thể ở lại, và cũng không đủ bình tĩnh để ở lại.

Bỏ lại tất cả sau lưng.

Bỏ lại tất cả.

Tôi chạy.

 

 

 

Chương 38

 

“Dừng lại Kem!”

“Em có biết mình đang làm cái gì không hả?”

Mặc kệ tiếng gọi tuyệt vọng của hai anh chị ấy, tôi chạy thật nhanh khỏi nhà hát, bắt taxi đến bệnh viện.

Tất nhiên tôi biết trước hậu quả của hành động này. Mọi người ai cũng biết hôm nay tôi sẽ hát live lần đầu tiên trước hàng nghìn khán giả. Poster quảng cáo có mặt tôi, fanclub cũng đến rất đông đảo để cổ vũ, ông bà nội, người thân, bạn bè đang chầu chực trước TV để xem tôi hát.

Thứ lỗi cho Kem nhé.

Tôi mới 17 tuổi, sau này sẽ còn rất nhiều cơ hội đứng trên sân khấu.

Nhưng nếu không đến gặp ông ấy lần này, vĩnh viễn tôi sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa.

Chiếc taxi màu vàng phóng như bay trên đường phố, chỉ một lát sau đã dừng lại trước cổng bệnh viện. Vừa leo lên phòng bệnh tôi vừa thở hồng hộc không ra hơi.  

Phía ngoài hành lang có không biết bao nhiêu người, hầu hết là người thân của nhạc sĩ An Mạnh. Trong đám đông ấy, tôi nhận ra Kiwi. Anh đang cố gắng an ủi người cô đang khóc nấc lên từng tiếng.

Ừm, và cả Skyler nữa. Tôi bắt đầu thấy mọi thứ lúc này thật u ám…

“Kem? Cháu…” Tiếng chú An Thông.

“Cháu xin lỗi, cháu chỉ muốn đến gặp ông…”

Đôi mắt chú ấy đỏ hoe, hẳn chú ấy đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Gia đình chú không còn nhiều thời gian nữa…” Giọng chú An Thông lệch hẳn đi.

“Cháu…ông An Mạnh sao rồi hả chú?”

“Tim đập yếu, mạch kém…ông yếu lắm rồi.” Chú ấy ngoảnh mặt đi đầy chua xót. “Luật sư đã công bố di chúc, ông cũng đã nhắn nhủ dặn dò từng người một, chỉ còn mỗi bố mẹ thằng nhóc Kiwi vẫn chưa về kịp. Cháu mau vào trong đi, có gì muốn nói hãy cứ nói với ông.”

Tôi run rẩy đẩy cánh cửa bước vào. Một vài bác sĩ và y tá đang túc trực sẵn bên giường bệnh. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ từng thấy ông gầy như vậy, gầy đến héo mòn, gầy đến đau lòng… Lần gặp gỡ này tôi chẳng còn nghe thấy tiếng gọi Hạ Kem trìu mến nữa, ông nói như thì thầm vậy, giọng thều thào yếu ớt, phải cố gắng lắm tôi mới nghe trọn tiếng của ông.

Tôi kể cho ông nghe, rằng tôi có nhiều fan hâm mộ và họ yêu quý tôi nhiều tới chừng nào. Họ rất thích các sáng tác của ông và có thể nghe đi nghe lại chúng cả ngày mà không biết chán.

Rồi tôi nói ông hãy yên tâm, sáng mai khi thức dậy, tôi, ông, và anh Kiwi sẽ lại đến ngôi nhà gỗ bên hồ. Chúng tôi sẽ lại câu cá, cùng đi dạo và ngồi dài chuyện trò bên đống lửa ấm áp. Nếu có thể, tôi và anh Kiwi sẽ chèo thuyền, chở ông du ngoạn khắp nơi.

Nhất định là như vậy. Tôi sẽ đưa ông đến thăm trang trại bò sữa của ông nội nữa. Chắc ông sẽ thích thú lắm. Bà nội sẽ pha trà và mời ông món bánh nướng tuyệt ngon. Chúng tôi sẽ có quãng thời gian thật vui vẻ.

À, tôi cũng có thể dẫn ông đi ăn quẩy nóng, ăn nem chua rán, đi lòng vòng quanh những hiệu sách cũ kĩ.

Mà tôi cũng hâm thật, chắc gì ông đã thích ăn mấy thứ đó.

Nhưng có sao đâu, biết đâu ông lại thích.

Như chợt nhớ ra điều gì, ông hỏi tôi tại sao lúc này không đứng trên sân khấu mà lại tới đây. Ông thực sự rất muốn thấy tôi tỏa sáng.

Phải rồi, tại sao không nhỉ? Ai nói hôm nay tôi sẽ không biểu diễn nào? Chỉ khác ở chỗ buổi biểu diễn này sẽ diễn ra ở một sân khấu mini- là phòng bệnh này, và với một vài khán giả ít ỏi.

Như lần đầu tiên đến đây, tôi lại nhờ chú An Thông lấy cho mình cây đàn guitar màu hổ phách. Tôi chơi đàn. Và hát. Bẳng cả tâm hồn và trái tim.

Tất cả mọi người quây quần lại quanh giường bệnh. Cậu bé Antony khi nãy òa khóc nức nở nay đã ngừng khóc, chăm chú nghe tôi hát.

Bài hát cuối cùng…dành cho ông.

Bài hát nói về những ngày Chủ Nhật tươi đẹp, khi ta có thể gác hết công việc bận rộn sang một bên, trở về bên thiên nhiên, cùng nhau vui cười và quên đi hết mọi đau khổ, buồn phiền.

Tôi những tưởng mình sẽ hát thật trôi chảy và vui vẻ, nhưng không hiểu sao nước mắt từ đâu đến cứ lăn dài trên má, nó khiến giọng tôi nghẹn lại. Trái tim tôi như đang bị ai bóp chặt.

Không lâu sau đó, tôi ngừng hát, ngừng chơi đàn.

loading...

Bởi vì …ông An Mạnh đã không còn nghe tôi hát được nữa.

Ông cũng không bao giờ còn có thể gọi tên tôi-Hạ Kem thêm lần nữa.

Ông nhắm mắt, chìm  sâu vào giấc ngủ miên man, một giấc ngủ đẹp đẽ, thanh thản…

Đám tang ông An Mạnh được đưa trong một ngày mưa gió.

Cả nước cùng hàng triệu trái tim yêu âm nhạc hướng về ông. Quanh khu nhà Hoàng Gia và quanh bệnh viện, người ta đem hoa, ảnh và không biết bao thứ đồ lưu niệm đặt ở đó.

Họ khóc, họ ôm lấy nhau trong xót xa.

Cuối cùng ông cũng đã về bên người vợ yêu dấu.

Yên nghỉ nhé, người ông đáng kính của cháu…

Những ngày sau đó, tôi xuất hiện trên báo xin lỗi tất cả khán giả, các fan hâm mộ về buổi biểu diễn tối hôm ấy. Thật may mắn là tất cả đều đồng cảm với tôi và luôn mong chờ giọng hát họ yêu mến.

Cũng trong những ngày đen tối ấy, Mai Linh đến tìm gặp tôi. Trông cô ấy buồn hơn bao giờ hết, hai mắt Mai Linh sưng vù.

Cô ấy ôm chặt lấy tôi, thú nhận hết tất cả những rắc rối đã từng gây ra và mong tôi hãy tha thứ cho Mai Linh. Chính ngài nhạc sĩ trước khi qua đời đã dặn Mai Linh, trước khi trở thành một người nghệ sĩ, phải học được cách yêu thương. Suy nghĩ mãi cuối cùng cô ấy đã quyết định nói với tôi.

“Là mình đã nhờ người nhốt cậu trong phòng tập vũ đạo, đã làm hỏng cây đàn của cậu, là mình đã cố tình tung bài hát ấy lên mạng để phá đám cậu.” Vừa nói cô ấy vừa thút thít.

“Mai Linh à, mình không trách cậu đâu.” Tôi vỗ vai an ủi cô ấy.

“Thật ư?”

“Ừ.” Tôi mỉm cười.

Và bạn tin không, sau lần đó tôi và Mai Linh đã trở nên cực kì thân thiết. Cô ấy còn giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc học thanh nhạc. Một tình bạn mới đang dần bắt đầu.

Còn nữa, sau đó phía Fresh Music đã tìm ra người đưa bản audio “Về bên em” cho Mai Linh. Đúng như tôi dự đoán, người đó là quý cô hung dữ Thảo Vy. Sau sự việc ấy cô Thảo Vy xấu hổ vô cùng, nên đã nộp đơn xin rút khỏi Fresh Music và đứng ra xin lỗi mọi người.

[Hai tuần sau]

Skyler đến gặp tôi ở phòng tập piano. Cũng đã lâu rồi tôi không thấy anh ấy, kể từ hồi biết chuyện Jenny và đám tang ông An Mạnh.

Anh ấy đã thay đổi kiểu tóc, và thú thật trông anh ấy thực sự rất điển trai.

“Em vẫn tốt chứ?”

“Ừm, em thấy khá hơn trước nhiều rồi. Còn anh thì sao?”

“Anh cũng vậy. Dù chuyện gì khủng khiếp có xảy đến thì cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.”

“Anh nói phải, cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn.”

Khi ông An Mạnh không còn hiện hữu bên cạnh chúng tôi nữa, trời vẫn cứ xanh, nắng vẫn cứ vàng, và gió vẫn cứ thổi.

Tất cả chúng tôi đều phải vui vẻ sống tiếp cuộc sống của mình, bởi ở một nơi nào đó bên kia thế giới, ông đang dõi theo chúng tôi, đặt niềm tin hy vọng ở chúng tôi. Tôi tin nếu mình làm được như vậy, ông sẽ luôn mỉm cười mãn nguyện.

“Kem này, chuyện về Jenny…anh xin lỗi.”

“Ừm…”

“Lần đầu tiên gặp em, chính xác hơn là thấy em qua clip online, anh đã không khỏi ngạc nhiên. Sao em lại giống cô ấy đến vậy? Rồi anh quyết định về Việt Nam gặp gỡ và giúp đỡ em. Anh muốn tìm lại hình ảnh một Jenny đáng yêu, lí lắc anh từng biết. Nhưng anh đã nhầm. Chính Kiwi đã cho anh thấy điều đó. Em không phải là Jenny, và em không đáng bị nhầm lẫn như vậy. Em là chính em. Không một ai khác cả.”

“…”

“Em…sẽ tha thứ cho anh chứ?” Ánh mắt màu khói của anh ấy ngập đầy sự chân thành.

“Ừ, em hiểu mà Skyler. Em sẽ không suy nghĩ gì đâu.”

“Cảm ơn em.” Khóe môi Skyler thoáng nở một nụ cười.

“Anh hãy giữ lấy hình ảnh Jenny trong tim, đừng để nó phai nhạt. Rồi sẽ có ngày cô ấy quay trở lại.”

Ngừng một lúc, tôi lại tiếp.

“Cả Kiwi nữa. Anh ấy và Jenny trông cũng rất đẹp đôi.”

Nhớ lại bức ảnh đó tôi lại thấy trĩu nặng trong lòng.

“Anh không hiểu? Em đang nói về cái gì vậy?”

“À, lần trước em có nhìn thấy bức ảnh Jenny và Kiwi. Lãng mạn thật, cái khoảnh khắc Jenny hôn nhẹ lên má Kiwi ấy. Họ thật đẹp đôi.”

“Ra vậy, haha!” Skyler cười vang.

“Sao anh lại cười?”

“Anh nghĩ em đã có chút nhầm lẫn ở đây.”

“Nhầm lẫn?”

“Anh hỏi em nhé, hai người bạn thân nhau có thể hôn lên má nhau không?”

Gì cơ? Ừm, cũng có thể. Nhưng chuyện này kì cục thật. Bởi lẽ tôi đã bao giờ hôn lên má cậu bạn thân Siro đâu? Nếu tôi làm thế My sẽ hít le tôi mất.

Nhưng ba người bọn họ đều có một nửa là Mĩ và Thụy Điển, hẳn cách suy nghĩ cũng khác, có thể sẽ thoáng hơn. Người Tây họ vẫn ôm hôn nhau như một lời chào hỏi đó thôi, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

Ôi không…mình bị hâm thật rồi! Lẽ nào bức ảnh đó không phải là…

“Cả ba bọn anh đều rất thân thiết với nhau như những người bạn. Hơn nữa Jenny là bạn gái anh, không phải Kiwi.”

ÔI TRỜI!

Tôi đã hiểu nhầm Kiwi mất rồi!

Hạ Kem chết tiệt, mi có thể ngốc hơn nữa đi!

“Kem à, anh sẽ dẫn em đi xem thứ này.”

Rồi Skyler đưa tôi đến biệt thự nhà Hoàng Gia, dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ trên gác mái trông ra khu vườn xinh đẹp.

“Đây là căn phòng bí mật của Kiwi. Ngoài anh ra không một ai khác có thể vào đây.”

Căn phòng bí mật ư? Sao toàn vật dụng liên quan đến hội họa thế này?

Ở đây có rất nhiều cọ vẽ, khung tranh, tĩnh vật làm mẫu, khay đựng màu. Chủ nhân của căn phòng này hẳn rất đam mê mĩ thuật.

Tôi chợt nhớ lại lần trước ở ngôi nhà gỗ, ông An Mạnh đã chỉ cho tôi rất nhiều bức tranh anh Kiwi vẽ từ ngày bé xíu, tôi đã trầm trồ và không nghĩ được Kiwi lại là một người yêu hội họa.

“Rất đẹp và có hồn đúng không?”

“Ừ, bức nào cũng tuyệt cả.”

“Là Kiwi vẽ cả đấy.”

“Anh ấy là họa sĩ ạ?”

“Gần như vậy.” Skyler mỉm cười, tay lướt nhẹ qua khung tranh đang vẽ dang dở. “Một đam mê bị ngăn cấm.”

“Bị ngăn cấm?”

“Bố mẹ nó không muốn nó theo ngành hội họa. Tất cả những gì cô chú ấy muốn là Kiwi sẽ trở thành CEO quản lý chuỗi nhà hàng bên US.”

Vậy bố mẹ anh ấy cũng giống bố mẹ tôi rồi, luôn mong muốn tôi trở thành một nhà kinh tế.

“Nhưng ngăn cấm có ích gì chứ? Bên ngoài nó luôn tỏ ra lãnh đạm, nhưng cứ rảnh rỗi là nó lại chui vào đây miệt mài với những bức vẽ. Thực ra Kiwi muốn trở thành một kiến trúc sư.”

Tôi nhíu mày dõi theo Skyler.

“Anh dẫn em đến đây vì muốn cho em xem thứ này.”

Rồi Skyler tiến về phía gần cửa sổ nơi có bức tranh đang được phủ một lớp vải kín mít.

Rất nhanh chóng, Skyler giật tung tấm vải lên khoảng không.

“Tác phẩm tâm đắc nhất của Kiwi.” Anh ấy nhìn chăm chú vào bức tranh.

Ôi…

Tôi không còn nói được gì nữa. Một thứ cảm xúc mãnh liệt trào dâng không ngừng.

Bức tranh hiện ra thật rõ rệt, đẹp đẽ dưới ánh nắng vàng.

Một cô gái đội mũ len màu xanh lá cây, tóc nâu buông dài, đeo kính cận thị màu đen đang dắt chiếc xe đạp mini ra khỏi cổng. Sau lưng cô ấy là hàng thông xanh mướt đang ngả nghiêng trong gió. Cô gái ấy đang ngây ngô nhìn về phía trước, nơi có chàng hoàng tử luôn ngự trị trong trái tim cô.

Tôi vẫn nhớ rõ buổi sáng đẹp trời hôm ấy, khi vừa dắt xe ra khỏi cổng đã bắt gặp Kiwi với chiếc xe đạp địa hình.

Anh vẫn nhớ khoảnh khắc ấy ư?

“Kiwi vẫn luôn nói với anh về một cô gái đặc biệt. Mặc dù cô gái ấy cao có 1m50, cận thị nặng, đeo niềng răng, chẳng nổi bật gì cả, nhưng nụ cười của cô ấy còn tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời, và giọng hát của cô ấy vô cùng đáng yêu. Cô gái ấy lúc nào cũng rụt rè khi đứng trước người lạ. Không chỉ thế mà còn hậu đậu nữa chứ, phục vụ bàn thế nào mà vấp ngã bay cả ly cà phê và bánh kem vani vào người Kiwi. Chiếc áo cô gái ấy giặt cho Kiwi tuy không sạch, lấm lem vết bẩn, nhưng Kiwi lại thích mặc nó vô cùng. Và em biết không?” Skyler ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cô gái ấy chính là em đó.”

Giây phút ấy, tôi liếc nhìn về góc dưới bức tranh, nơi có những hàng chữ nhỏ xíu được viết cẩn thận bằng bút chì màu.

…[Love you, Ice-cream]…

Ngồi sau xe của Skyler, tôi ôm chặt lấy vạt áo anh ấy. Lần này Skyler lao xe đi vun vút nhưng tôi chẳng còn sợ nữa.

Kiwi, sao anh không nói cho em biết về việc anh sang Mĩ du học?

Ôi, tim mình gần như vỡ tung.

Skyler nói sau khi ông An Mạnh ra đi, anh ấy đã rơi vào khủng hoảng và bế tắc. Chính ông đã dặn dò Kiwi phải thực hiện ước mơ của mình bằng bất cứ giá nào, kể cả có bị ngăn cấm.

“Kiwi không hề biết em cũng thích nó.”

Không hề ư? Mình luôn luôn thích anh ấy, thích đến phát điên lên được. Và mình sẽ đi nói với anh ấy ngay bây giờ đây. Dù trời có sập đi chăng nữa.

“Còn 45’ nữa chuyến bay sẽ cất cánh.”

Đến nơi tôi chạy như bay vào đại sảnh tìm kiếm Kiwi mà quên béng mất mình là Hạ Kem.

Tôi cố gắng tìm một hình bóng cao gầy, mặc đồ đen lịch lãm. Anh ấy ở đâu đó quanh đây, nhất định là thế.

“Sao trông quen quen vậy nhỉ?”

“Ô đây có phải là…”

“Á á á! Hạ Kem!”

Một tốp các bạn học sinh òa lên. Họ nhanh chóng phát hiện và quây thành một vòng tròn quanh tôi.

“Cho em xin chữ kí!”

“Chụp hình với em nhé!”

“Em nữa chị ơi!”

“Á á em nữa! Em muốn một chữ kí!”

“Em có đem theo album của chị trong cặp!”

Không xong rồi, các bạn fan làm náo loạn cả khu này lên khiến bao nhiêu người chú ý. Họ nháo nhác cả lên xin chữ kí và chụp ảnh khiến tôi không kịp thở.

Còn 25’ nữa, làm sao bây giờ?

Vừa kí tôi vừa lùi lại về phía sau. Thời cơ đã đến.

“Xin lỗi các bạn.”

Chạy!

Tôi cắm đầu cắm cổ chạy một mạch như động viên điền kinh chuyên nghiệp. Đám đông cũng ồ hết cả lên, họ dồn dập đuổi theo tôi!

Ôi trời, tình cảnh trớ trêu quá.

Tôi chạy lên tầng hai, họ cũng chạy theo tôi.

“Chị còn chưa kí cho em mà!”

“Bạn ơi chụp ảnh với mình!”

“…”

Đang chạy qua hành lang thì một bàn tay túm lấy áo tôi, kéo vào căn phòng cạnh đó rồi đóng sập cửa lại, ép tôi vào tường.

“Shh!”

“Anh Kiwi?” Tôi chẳng tin nổi vào mắt mình nữa.

“Ừm, là anh.” Hai tay anh ấy chống vào khoảng tường trên vai tôi.

Rồi Kiwi bấm điện thoại gọi cho Skyler muốn nhờ anh ấy tới đây đưa tôi về.

“Tại sao anh không nói cho em biết?”

“Nói gì?”

“Về việc anh đi Mĩ…” Tôi mím chặt môi cố nén cảm xúc của mình lại.

“Thì sao?”

“Không sao cả.” Tôi lặng người.

“Ừm, có gì quan trọng không?” Kiwi buông lời lạnh lùng. “Nếu không có gì thì anh đi đây. Em ở lại chờ Skyler đến đưa về. Bảo trọng.”

Sau khi chắc chắn đám đông người hâm mộ đã đi xa, Kiwi toan mở cửa ra ngoài.

Không, mình không thể để anh ấy đi như vậy được.

Nghĩ vậy tôi lao tới vòng tay ôm chặt lấy anh ấy từ phía sau.

“Anh đừng đi, Kiwi.” Tôi nói trong nghẹn ngào.

…[Em…yêu…anh]…

Thế đấy, cuối cùng thì tôi cũng thốt lên được.

Em luôn yêu anh, Kiwi. Kể cả anh có là ánh mặt trời nóng bỏng đi nữa, kể cả anh có thể khiến em tan chảy.

Vài giây ngỡ ngàng, Kiwi đưa tay lên nắm lấy tay tôi gạt ra, giọng anh trầm lại.

“Anh phải đi rồi.”

Dù trời có sập em cũng cứ ôm anh thật chặt không buông ra đâu.

“Ice-cream à, anh thực sự phải đi rồi.”

Vẫn ôm không hề xoay chuyển.

“Đồ ngốc, làm như thế này anh sẽ nhớ em hơn đấy.”

Rồi Kiwi quay lại, siết chặt vòng tay.

“Bởi vốn dĩ anh đã nhớ em lắm rồi. Lúc nào anh cũng nhớ em, nhớ đến phát điên lên được.”

Và anh cúi xuống hôn tôi. Rất tự nhiên như thế.

Nụ hôn tạm biệt giữa Gấu Trắng và Tảng Băng Mùa Xuân…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: