truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kiều Mơ – Chương 04 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 4/10
Trấn dừng xe trong một khoảng sân cát rộng. Buổi trưa, nắng nghiêng đổ xuống qua những tàn cây. Nhưng bóng mát vẫn chiếm đầy, hơi ấm bốc lên với mùi lá, mùi cỏ. Khu vườn cây cối nô đùa cùng với gió, màu hoa choáng ngợp trong tầm mắt. Những đóa hoa đỏ rực bên những màu vàng lác đác đó đây. Một khu vườn đẹp. Tôi chép miệng. Và Trấn mở cửa xe dẫn con bước xuống.
Tôi buột miệng:
- Nơi này tao mới tới lần đầu tiên trong đời.
- Ở đây chỉ toàn con nít tắm.
Tôi cười cười. Phía trước là khoảng hồ nhỏ, nước xanh ánh lên trong màu nắng gắt, chói mắt. Bên bờ hồ tay trái là sân chơi patin, giờ này vẫn đông người, hầu hết thanh niên thiếu nữ, họ đu bay trên những đôi giày có bánh xe lăn, tiếng động trên sân ào ào sàn sạt tiếng cười đùa nô giỡn, la hé t. Tôi đưa mắt tìm kiếm, vẫn chưa nhận ra Kiều Mơ và mấy nhỏ bạn của cô bé. Họ đã tới đây chưa hay vẫn còn ngao du trong vười trái cây? Tôi theo Trấn bước vào phòng giải khát. Những chiếc bàn gỗ sơ sài đã có người ngồi. Duy nhất một cái bàn trống. Tôi và Trấn tiến đến.
Ðứa con Trấn say mê nhìn ra hồ tắm. Nước mát và quyên rũ. Những thiếu nữ trong quần áo tắm đi lại trên bờ hồ rồi thỉnh thoảng phóng xuống nước lặn ngụp, chìm mất giữa đám người lố nhố bơi lội bên dưới.
Một đứa trẻ con hầu bàn tiến lại. Nó ngước mắt hết nhìn tôi tới nhìn Trấn vẻ chờ đợi.
Trấn hỏi:
- Uống bia nhé?
Tôi cười:
- Bia chứ, sợ gì.
- Hai chai bia ba mươi ba và chai nước ngọt đi nhỏ.
- Dạ hai cậu có dùng chi không?
- Cái gì nhậu được?
- Nem, tôm khô củ kiệu, thịt rừng, thịt chim… nhiều lắm. Thứ nào cũng có.
- Tôm khô củ kiệu đi. Một đĩa. Cái khác tính sau.
Ðứa nhỏ quay đi. Trấn gọi giật lại:
- Ê, có cho mướn quần áo tắm cỡ con nhỏ này không?
- Dạ có.
- Mướn ở đâu?
- Phòng kia.
Ðứa trẻ con chỉ, Trấn bảo tôi:
- Ngồi đây nhé, tao lo cho con nhỏ một chút.
Trấn dắt con đi về phía phòng cho mướn quần áo tắm. Tôi đảo mắt nhìn khắp đám người loi nhoi đông kín. Từng gương mặt mệt phờ, nhễ nhại mồ hôi từ phòng trượt bước ra ngồi thở gọi nước giải khát. Tôi chờ đứa trẻ con mang bia ra. Ly bia sóng sánh, tôi uống một ngụm lớn, nhón miếng tôi khô củ kiệu. Ngon tuyệt, gật gù như một bợm nhậu chính cống. Tôi thấy Trấn đưa đứa cond dã thay xong quần áo tắm vác chiếc phao nổi ra bờ hồ. Con bé ngần ngại một lúc, Trấn vòng tay chỉ dẫn, cuối cùng con bé nhào xuống hồ. Trấn trở lại bàn nói:
- Vái trời con nhỏ đừng chết chìm.
- Yên chí. Hồ này cạn queo.
- Sao mày biết?
- Có ai bị mất đầu đâu. Họ đều ló đầu lên cao khỏi mặt nước cả.
- Người ta lội đó ông ơi.
Tôi lẩn thẩn nghĩ không biết cảm giác của người ta khi lội dưới nước như thế nào, chứ tôi, cảm giác đó là một cảm giác rùng rợn. Nhớ lại lúc nhỏ, tôi dại dột nghe theo lời của mấy tên bạn đi tắm sông. Tụi nó đứa nào cũng lội ngon lành, tôi vẫn lớ ngớ ở trong bãi toàn ngụp lặn dưới bùn cho chúng quậy lên. Một đứa dụ tôi:
- Mày cứ lội đại ra ngoài này đi Hưởng. Dễ lắm.
Tôi la lối:
- Uống nước đầy bụng ai bảm đảm cho?
- Tao bảm đảm. Không sao cả.
- Tôi không lội.
- vậy tao bắt chuồn chuồn cho cắn rốn mày nhé. Chuồn chuồn “nhậu” rốn mày một miếng lập tức mày sẽ biết lội ngay.
Và một hôm tôi can đảm đưa rốn cho con chuồn chuồn đớp một miếng, không đau lắm nhưng cảm thấy ghê ghê trong da thịt. Và cũng kể từ hôm đó tôi tin mình đã biết lội. Nhưng khi ra tới sông, tôi suýt bị chết chìm sau khi đã uống no một bụng nước. Cũng may nhờ tên bạn đã nhanh tay kéo tôi vào bãi. Tôi vừa giận mấy tên bạn đã gạt tôi vừa thấy lại cảm giác rùng rợn khi người bị ngộp thở chìm dần xuống nước. Tôi như bị nhốt trong một chiếc hộp, cựa quậy được, nhưng biết rằng cựa quậy cũng vẫn đưa mình đi dần vào cái chết. Từ hôm đó tôi không bao giờ dám tắm sông nữa, và lớn lên tôi rất ghét những người nào… tắm hồ.
Trấn bỗng đá vào chân tôi:
- Uống đi chứ bạn.
Tôi cười, ngửa cổ nốc một hơi bia. Tôi đã thấy da mặt mình nóng lên sau ngụm bia dài đó. Mắt tôi ngờ nghệch đảo ra lớp sóng người bên ngoài, qua tấm lưới lớn chắn ngang làm vách quá. Và bỗng mắt tôi sáng lên khi trông thấy cô bé Kiều Mơ mặc đồ tắm cùng đi với ba người bạn, dĩ nhiên cũng mặc đồ tắm tiến ra phía bờ hồ. Phải nói là tôi bàng hoàng trong ít phút, hơi thở vấp váp một cách bực bội. Em nhỏ mặc quần áo tắm, Chúa ơi. tôi như bị một sức thôi miên mạnh mẽ kéo đứng dậy khỏi chỗ ngồi và từ từ tiến tới tấm lưới có những ô vuông lớn. Lúc này Kiều Mơ cũng vừa trông thấy tôi. Cô bé đỏ mặt lên, thoáng một nụ cười chưa nở hết đã vội tắt ngay. Và hầm hầm hỏi:
- Ông đi tới đây làm gì?
Tôi vấp váp mãi mới thành một câu đáp:
- Tôi tới đây để xem em chơi patin.
- Người ta đã cấm rồi mà.
- Làm sao cấm được?
- Ðược chứ. Ai biểu ông lỳ làm gì.
Bây giờ ba cô bạn em cũng đã trông thấy tôi. Cả ba người đều hoảng hốt rúc vào nhau như sẵn sàng muốn tan biến đi để tránh đôi mắt ngờ nghệch của tôi.
Phụng Tiên liếm môi hắng giọng hỏi:
- Ai mời ông tới đây?
- Không ai mời cả.
- Bộ ông tới chơi patin sao?
- Tôi rất ghét cái trò đó, nhưng rất thích xem người ta chơi trò đó.
- Ai cho ông xem?
- Người ta có mắt chớ bộ.
Tôi cáu sườn đối đáp ngon lành. Càng lúc da mặt tôi càng nóng lên, hơi thở tôi nhảy mạnh thành những nhịp lớn nghe rõ trong lồng ngực.
Tiểu My bỗng lè lưỡi kêu:
- Eo ôi, sao mặt ông này đỏ quá chừng. Ðôi mắt ông cũng dễ sợ chưa.
Ðông Ngân liếc một cái thật bén:
- Ông ta là bợm nhậu mày ơi. Ông ta đối ẩm với ông kia kìa.
Em bỗng gằn giọng:
- Ông tới đây lâu chưa?
- Lâu.
- Sao em không thấy ông?
- Tôi không thấy em làm sao em thấy tôi được.
- Rồi ông làm gì?
Tôi rùn vai:
- Thì buồn buồn…. nhậu lai rai với tên bạn.
- Chỗ này đâu phải để ông tới nhậu.
- Ai cấm?
- Không ai cấm, nhưng ông nên đi chỗ khác nhậu.
- Chỗ này nhậu ngon. Ai dại gì đi chỗ khác.
- Ông nhìn người ta cho sướng mắt hả?
Bây giờ, quả thật tôi mới nhìn em. Bộ đồ tắm của em gồm hai mảnh vải hoa màu sặc sỡ. Da thịt em trắng hồng, mái tóc ước nước, những giọt nước long lanh còn đọng lại trên cổ em chảy xuống. Tôi biết đó là những giọt nước mát lạnh giữa trưa nắng gắt đang làm cháy khô cổ họng tôi. Ddâu làm sao khác hơn được khi em đứng trước mặt tôi, rất gần. Chỉ cần một cái vói tay là tôi có thể nắm đươc. em. Nhưng tôi không có can đảm làm thế, và dù có can đảm làm thế, tôi cũng đụng phải tấm lưới sắt oan khiên đã ngăn tôi với em thành hai thế giới riêng biệt.
Em hất mấy cọng tóc ướt, mắt hơi dịu lại:
- Cũng bày đặt uống rượu nữa há?
- Ddâu có, tôi chỉ uống bia.
- Bia và rượu mấy thứ?
- Rượu khác, bia khác. Em đúng…
Tôi bỗng thấy mình vô duyên khi định ví em như một người không biết uống rượu. Ừa nhỉ, vô duyên thật, làm sao em dám uống rượu để có thể phân biệt được sự khác nhau giữa bia và rượu?
Tôi cười, bỏ ngay câu nói bỏ dở:
- Em đúng là con gái. Vậy mà tôi cũng bị bạn em mắng cho một câu khá đau.
- Ông này vô duyên.
Tôi đáp ngon trớn.
- Phải chi em là con gà chắc hay hơn. Em là con gà tôi sẽ vặt lông nấu cháo xé phay, thế là tôi có một bữa nhậu linh đình.
Em bỗng giận dữ:
- Ông dám nói người ta là gà hở?
- Tôi chỉ ví dụ thôi.
- Cũng không được ví dụ.
- Tưởng tượng.
- Cấm tưởng tượng bậy bạ như vậy.
Rồi em ném cho tôi một câu đe dọa trước khi kéo tay mấy nhỏ bạn đi nơi khác:
- Cấm nhìn người ta nữa à.
Và tôi thấy em “bông nhông” xuống hồ tắm nhanh và đẹp như con nhái. Một đám nước màu xanh bắn tung lên, túa ra như ngọn pháo bông rồi rơi rớt trở lại hồ. Em mất tâm dưới đáy nước cùng ba nhỏ bạn.
Tôi ngẩn ngơ đứng nhìn một lúc. Và tôi bỗng thấy em cùng ba cô bạn từ từ trồi lên khỏi mặt nước giữa một đám đông con trai lố nhố. Tôi đâm ra bực tức, cáu giận vu vơ. Ngay bây giờ tôi bỗng muốn mình biết lội, lội thật giỏi để nhào xuống hồ. Em và ba nhỏ bạn chơi tạt nước vào nhau, tiếng cười đùa giòn gia rơi vào những âm thanh hỗn tạp khiến khó phân biệt. Tôi chỉ thấy gương mặt em trắng xanh lồng trong màu nước, cùng nụ cười rạng rỡ mờ nhạt trong vùng bụi nước tung lên bủa quanh. Em lặn ngụp, trôi nổi, chìm khuất. Và em mạnh khỏe, tươi mắt giữa một bữa trưa nóng bức đang trùm xuống. Xa xa phía bờ hồ là những đóa hoa đang nở, màu đỏ chói của nó làm rưng rưng mắt tôi. Hình như tôi cũng nghe tiếng chim rơi rớt trong khu vườn xanh bóng cây.
Tôi trở lại chỗ ngồi. Trấn hỏi:
- Sao, gặp em nữa hả?
Tôi cười:
- Em gì đâu.
- Hẹn hò ở đây bao giờ mà làm khó bạn bè thế?
- Một sự tình cờ bạn ạ.
Trấn cười lớn. Nó gọi thêm hai chai bia nữa. Tôi cũng nổi sùng uống thi với Trấn, hai chai bia vừa cạn. Cô bé cũng vừa chán trò bơi lội, cùng kéo ba nhỏ bạn vào sân trượt patin. Lúc này mặt tôi chắc đỏ ngầu như ông Quan Công, tôi nhìn cô bé lướt qua tấm lưới sắt. Cô bé không thèm nhìn trả tôi cái nào. Nắng như vỡ tan ra từng mảnh trước mắt tôi thành những đốm sao lóe sáng. Tôi tưởng tượng ra cô bé đang nhún nhẩy trên đôi giày bánh sắt, một cái băng mình hai bánh xe tròn đưa cô bé đi trợt nhanh như tia điện xẹt giữa đám thanh niên thiếu nữ rộn ràng lượn qua lướt lại. Bấy giờ, tôi đang vái thầm cho cô trượt chân ngã xuống sàn. Bất ngờ có tiếng người la thất thanh:
- Có người chết đuối.
Trấn nhanh như chớp chạy ra hồ tắm. Tôi cũng băng mình chạy theo, cùng lúc với đám đông đổ dồn về nơi xảy ra tai nạn. Thì ra, đứa con Trấn đang ngồi trên chiếc phao êm đềm trôi quanh hồ xem cảnh người ta lặn ngụp không hiểu nó cảm hứng thế nào mà rơi xuống nước. May mà có người trông thấy kịp kéo nó lên. Khi Trấn chạy ra, con nhỏ đang mếu máo khóc.
Trấn ôm con dỗ dành:
- Không sao đâu, không chết đâu mà sợ. Ai biểu con lội xuống nước làm gì.
Tôi vỗ lên đầu con nhỏ cười khề khà:
- Ai biểu mày ham lội chi.
Con nhỏ vừa khóc vừa kể:
- Con đâu có nhảy xuống nước. Có một thằng nhỏ đẩy con rơi xuống chứ bộ.
Trấn đứng phắt dậy, mắt long lên:
- Thằng nào chơi đểu vậy, chỉ nó cho bố.
Con nhỏ càng khóc dữ:
- Con đâu có biết, đông quá, nó đẩy con một cái mạnh rồi lặn mất tiêu.
Trấn hầm hầm ngó từng gương mặt đang vây quanh. Ðám đông tản dần. Chắc không phải vì ngán sợ Trấn nhưng chán xem màn kịch đã tới hồi kết thúc. Hồ tắm lại trở nên ồn ào như cũ. Từng người nhanh nhẹn phóng xuống nước bôi lội lặn ngụp. Tôi khẽ liếc vào sân chơi patin định tìm Kiều Mơ xem em có bị gãy chân chưa. Không ngờ có tiếng nói quen thuộc phía sau lưng:
- Sao ông không tắm với nó, coi chừng nó luôn, để nó suýt chút nữa là ngủm, thấy không?
Tôi quay lại, bắt gặp đôi mắt em giương lớn. Tay còn xách đôi giày trượt, mồ hôi lấm tấm trong chân tóc mai. Tôi bỗng nổi sùng hét:
- Bộ nó là con tôi sao?
- Con ai cũng vậy. Con của bạn ông thì ông có nhiệm vụ trông chừng.
- Tôi mắc trông chừng em, còn rảnh rang đâu mà trông chừng nó.
Chắc cô bé không ngờ tôi nói câu đó. Cô ngạc nhiên mở tròn mắt. Ðôi mắt ấy bình thường đã to, bây giờ nó caòng to hơn nữa. Em hấp háy môi định nói gì đó nhưng nói không ra lời. Tôi thấy mặt em biến từ màu hồng sang màu xanh tái, tôi đang khoái chí định cười thì bất ngờ làm sao em đẩy mạnh tôi một cái. Tôi không gượng nổi, sau một giây loạng choạng, chới với, tôi rơi tỏm xuống hồ. Tôi vẫn còn trong thấy gương mặt em hầm hầm, cái tay thon dài trắng muốt còn đưa ra phía trước, giữa tiếng cười ầm ầm nổi lên của đám người đáng ghét chung quanh. Lưng tôi cảm thấy mát lạnh vì hơi nước dưới hồ. Và rồi tôi sặc sụa chìm dần trong đáy nước. Tôi có cảm tưởng đáy hồ sâu lắm chứ không cạn queo như lúc nãy tôi đã nói với Trấn.
o0o
Buổi sáng đang thả những giọt nắng mỏng xuống những đỉnh cây đầy lá xanh non thấy được bên ngoài cửa sổ. Tôi đang theo dõi con chim sẻ vừa ở đâu bay sà đến, cái bóng xám lướt ngang mấy chan cửa sổ xanh rồi dừng lại trên thành lan can. Cái bóng bắt đầu run rẩy, tôi đoán con chim đang rỉa lông, chớp cánh. Tấm màn cửa bây giờ trở thành màn ảnh chiếu lại cho tôi thấy hình dáng mờ nhạt của con chim sẻ. Trò chơi giữa tôi và con chim chấm dứt khi bất ngờ có tiếng gọi của Phố, khiến con chim hoảng hốt bay đi.
Tôi hỏi vọng ra:
- Gì đó nhỏ?
- Hôm nay anh đi đâu không?
Tôi đáp:
- Ta còn đau.
Phố cười nhỏ mấy tiếng:
- Cảm nặng, kể từ hôm đó?
- Biết rằng ta đang đau, và người đau hay cáu lắm. Vậy thôi.
Phố gõ gõ vào cánh cửa:
- Em vào chút xíu.
- Ta không khóa cửa bao giờ.
Và nhỏ em đẩy nhẹ cánh cửa bước vào. Nó nhìn quanh, đôi mắt lướt đảo nhẹ tênh nhưng cũng đầy soi mói. Cuối cùng nó bật lên lời khen?
- Chà, phòng của anh hôm nay tương đối dễ nhìn à. Em thích bức tranh nhỏ ở trên đầu tủ sách.
- Nhỏ biết gì mà thích?
- Một bức tranh con gái. Cô bé để tóc dài, mặc áo cánh, quay lưng cho người ta ngắm chiếc gáy đẹp. Còn “nàng” thì ngắm vầng trăng tròn giữa bầu trời trong. Ðó là một đêm rằm, điều này nói được cô gái vừa tròn mười sáu tuổi. Phải không?
Tôi cười nhẹ:
- kể ra nhỏ cũng khá thông minh. Có thể trở thành nhà phê bình hội họa được.
- Ai tặng anh thế?
- Một tên bạn.
- Họa sĩ?
- Dĩ nhiên.
- Bức tranh đáng lẽ phải treo trong phòng em mới đẹp.
- Dẹp qua một bên. Tự nhiên sáng lên quấy rầy người ta. Mắc chứng gì thế?
Phố cười chúm chím. Nhìn nụ cười con nhỏ tôi biết ngay là có dụng ý chi đây.
Tôi nói:
- Mi cười có vẻ… Ðiêu Thuyền quá.
- Nhờ anh một chuyện.
- Ta biết ngay mà.
- Anh xin phép cho em đi chơi hôm nay nhé?
- Cần gì ta phải xin phép. Bình thường nhỏ đi nhỏ tự động xin. Có ai cấm nhỏ đâu?
- Nhưng hôm nay thì bị cấm. Mẹ bắt em coi nhà không được đi chơi. Vì hôm nay mẹ đi ăn đám giỗ.
- Ba?
- Cũng thế. Một trong hai đứa phải có đứa ở nhà. Hôm nay anh xin phép mẹ để anh… được ở nhà đi.
- Ta đau, dĩ nhiên ta chả đi đâu. Tuy nhiên trời mới biết được chuyện gì xảy ra ngày hôm nay.
- Thôi mà, dọa em hoài hủy. Anh xuống xin phép mẹ ngay đi, kẻo mẹ “dọt” à.
- Nhỏ có chuyện gì cần kíp lắm sao mà có vẻ hối hả, nóng ruột và quyết liệt vậy?
- Chuyện cần.
- Ơ.
- Anh biết rồi mà.
- Ta có biết gì đâu. Mấy hôm ta đau nằm vùi trong phòng.
- Nhưng em có linh cảm rằng anh đã biết.
- Chà, gay cấn nhỉ?
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: