truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Chương 31 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tôi và Uyên Nghi vừa chia tay được vài hom, mẹ đã gọi điện

đến hỏi tồi, có phải là tồi lại bắt nạt Uyển Nghi rồi không. Hoa ra, mặc dù đã chia tay tồi nhưng Uyển Nghi vẫn đích thân mang số thuốc mà bố mẹ tồinhờ mua đến tận nhà cho hai người. Mẹ nói, hai mắt Uyển Nghi lúc đó sưng húp, chỉ Ồm lấy mẹ rồi khóc. Mẹ hỏi có phải chúng tồi đã cãi nhau không.

Lúc đó, tồi còn chưa biết rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng tồi cũng lười không muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện cho mẹ nghe nên nói đại là không có chuyện gì xảy ra.

Mẹ cũng tin ngay lời tồi. Tính cách ưa làm nũng của Uyển Nghi, mẹ cũng đã biết rõ. Vậy nên mẹ chỉ nghĩ, chúng tồi đã cãi nhau một trận rất to, cãi nhau đấy rồi lại làm lành ngay thôi nên mẹ cũng không để tâm đến nữa.

Hai tháng sau, mẹ cảm thấy có điều gì đó bất thường, lại hỏi tồi, có phải tồi và Uyển Nghi đã chia tay rồi không.

Tồi nói làm gì có chuyện đó.


“Không có? Đừng giàu mẹ nữa! Hai tháng rồi cũng không thây Uyển Nghi đến nhà chơi, số điện thoại cũng thay đổi rồi! Mỗi lần con về nhà, con bé cũng không về theo, rốt cuộc hai đứa đã xảy ra chuyện gì hả?”, mẹ chất vấn một cách vồ cùng thông minh.

“Con và Uyển Nghi đã chia tay lâu rồi, con đã có bạn gái mới, cồ ấy tên là Ngải Mạt”, tồi nói.

“Cái gì? Chia tay rồi?”

;Vâng.”

“Bạn gái mới của con cũng học cùng trường à?”

“Không, cồ ấy không đi học nữa, tự mình mở một cửa hàng hoa…”

Mẹ nghe xong, trầm ngâm hồi lâu mới ngẩng đầu lên, nhìn tồi đầy kinh ngạc: “Mày bỏ con gái của Viện trưởng Tòa án nhân dân tối cao để đi tìm một cồ gái bán hoa? Uyển Nghi là một cồ gái tốt như vậy, mày còn chưa hài lòng? Mày bị lú lẫn rồi hay sao hả? Mẹ nói cho mày nghe, thằng tiểu tử này, đừng nói là mẹ không đồng ý, cứ cho là mẹ có gật đầu đi nữa thì bố mày cũng không để cho mày được yên đâu. Mày cứ liệu đó mà làm”.

Bất đắc dĩ, tồi đành phải kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Từ chuyện tồi đã gặp Mạt Mạt như thế nào đến thân thế đáng thương tội nghiệp của cồ ấy. Đương nhiên, tồi đã bỏ qua những chi tiết Mạt


Mạt đến quán bar tìm hoan lạc.

Tồi vốn nghĩ rằng, sau khi nghe kể về thân thế của Mạt Mạt, mẹ sẽ rất đồng cảm với cồ ấy, có thể chấp nhận Mạt Mạt. Nhưng không ngờ, mặc dù mẹ cũng xuýt xoa vài câu thương cho số phận đáng thương của Mạt Mạt nhưng vẫn cương quyết với ý kiến của mình -con dâu của bà không thể là Mạt Mạt.

Suy cho cùng, mẹ tồi là một người mẹ luồn nghĩ đến lợi ích của con cái, sau đó mới là một người phụ nữ có tấm lòng lương thiện, đa sầu đa cảm.

Quả nhiên, thái độ của bố tồi còn rõ ràng hơn: ngoài Uyển Nghi ra, bất kỳ người con gái nào khác đều không thể bước qua bậc cửa nhà tồi được.

Bố tồi là một người đàn ồng lương thiện, chính trực. Bố cho rằng, Uyển Nghi đã hiến dâng sự trong tráng cho tồi, một lòng một dạ theo tồi, nên dù thế nào, tồi cũng phải có trách nhiệm với cồ ấy.

Tồi thầm cảm thấy lo lắng. Trước đây, tồi chỉ biết rằng, bố mẹ rất thích Uyển Nghi, không ngờ, họ thật sự đã bị hình mẫu con dâu lý tưởng từ Uyển Nghi mê hoặc rồi! Dù tồi có áp dụng mọi biện pháp như uy hiếp hay chiến tranh lạnh, đều chẳng có tác dụng gì, cả bố và mẹ đều quyết tâm đứng về trận tuyến đối lập với tồi, không thể nào lay chuyển được.


Tồi nói răng, Mạt Mạt cũng là một cồ gái rát đáng yêu, bồ mẹ rồi cũng sẽ thích ngay. Nhưng cả hai đều không đồng ý gặp mặt. Mẹ bắt đầu phát huy cái lưỡi trong nghề kịch hát của bà, hết nước hết cái làm cồng tác tư tưởng cho tồi. Mẹ nói: “Con thử nghĩ xem, gia cảnh, nhân cách của Uyển Nghi, có chỗ nào không được không? Chưa nói đến tình cảm nó dành cho con nữa. Hi hi, con biết mẹ không phải là người cổ hủ, thích can thiệp vào chuyện hồn nhân tình cảm của con cái, bố mẹ cũng không tán thành với hủ tục cha mẹ đặt đâu con ngồi đó! Con và Uyển Nghi trước đây là bạn bè với nhay, mối quan hệ của hai đứa được xây dựng trên cơsở tình bạn! Con còn trẻ, chỉ là nhất thời bị đứa con gái ia mê hoặc mà thôi! Không nhìn rõ được mối quan hệ lợi hại. Mẹ cũng không phải là người hám lợi, con đừng nghĩ rằng mẹ chỉ nhìn thấy bổ của Uyển Nghi là quan chức cấp cao, nhưng xã hội này là thế con ạ. Con còn trẻ, sau này trưởng thành rồi, con sẽ hiểu hết ý mẹ. Đứa con gái con chọn bây giờ, thân thế không rõ ràng, nhiều điều mờ ám, thời gian quen biết và chung sống còn chưa dài, tính cách, đạo đức như thế nào, con còn không nói rõ được, con bảo bố mẹ yên tâm làm sao được? Hãy nghe lời mẹ, nhân lúc Uyển Nghi còn đang nặng lòng với con, hãy quay lại với nó. Thật lòng mà nói, mẹ rất thích con bé Uyển Nghi, vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu biết…”. Sau đó là phần tính lược của biết bao tính từ đẹp dùng để miêu tả một cồ gái có giáo dục, có văn hoa, có hiểu biết.

Bố thì chỉ lạnh lùng ngồi nhìn, chốc chốc lại rít một hơi thuốc, thở dài: “Gia môn bất hanh”.


“Hơn nữa, chỉ còn hai tháng nữa, anh trai con sẽ vê nhà, bồ và mẹ rất phấn khởi, đừng để bố mẹ phải phiền lòng vì những chuyện vặt vãnh của con nữa. Con tự giải quyết đi. Cứ cho là đứa con gái mà con thích đáng thương hay đáng ca ngợi, đáng trân trọng cũng được. Nhưng bố mẹ chỉ có một câu thế này: phải đưa Uyển Nghi về nhà. Nếu không, con cũng đừng về nhà nữa, đi bán hoa cả đời với bạn gái của con đi.”

“Anh con sắp về nhà à? Lần này không đi xa nữa chứ?” Tồi vừa nghe tui anh trai sắp về , vừa ngạc nhiênvừa mừng rỡ, từ khi anh trai lên Bắc Kinh học đại học, học xong ở lại đó làm luồn, đã sáu năm rồi chưa về nhà, tồi quả thật cũng rất nhớ anh.

“Chưa chắc chắn, chỉ là về thăm chúng ta thôi. Ở nhà một thời gian chắc phải quay lại Bắc Kinh. Đen lúc đó, cả nhà quây quần đoàn viên, con nhớ đừng dẫn đứa con gái khác về, làm chướng mắt bố mẹ đấy! Con dẫn Uyển Nghi về cho anh trai xem mặt một chút!”

Tồi thấy hai bậc bề trên có vẻ rất cương quyết, trong bụng nhủ thầm, tường thành cao này khó cồng phá rồi đây. Vậy là, tồi quyết định chọn con đường lui quân, chờ đợi thời cơkhác,đợi sau khi anh trai về, tồi sẽ tìm anh trai nói chuyện, nhờ anh ấy làm thuyết khách, thuyết phục hai nhân vật cổ lỗ này.

“Còn ngồi ngây ra đó nữa à, con có nghe rõ không hả? Lúc đó nhở dẫn Uyển Nghi về đây! Con cũng biết bố mẹ mong ngóng anh trai con biết bao nhiêu năm rồi, đừng để đến lúc cả nhà quây quần thì

vui vẻ, con lại dẹp hét hứng thú của bồ mẹ đây! Khó khăn lăm, lân này anh trai con mới về được, không biết lần sau bao giờ mới gặp lại nhau… Con nói xem, bố mẹ nuôi hai anh em mày, sao không đứa nào để bố mẹ bớt lo láng thế hả?” Mẹ nói đến đó, hai mắt đỏ hoe.

“Vâng, vâng … Oi dào, con biết rồi thưa lão thái bà.” Tồi trả lời qua quýt cho xong, trong lòng vồ cùng phiền muộn, chỉ mong cho qua chuyện, rồi tìm cách khác sau.

Chóp mắt một cái lại đến tháng bảy, trong trường lại ngập tràn hương hoa dành dành và những nỗi thương cảm ly biệt.

Mỗi buổi chiều tối, tồi lại thấy cảnh những sinh viên năm cuối khoác trên mình chiếc ba lồ to kềnh, bước ra hòa nhập vào xã hội, không kịp lưu luyến, không ai dám quay đầu nhìn lại. Ánh chiều tà nhạt như hoa, nhuộm hết cả ưu sầu. Cũng giờ này của năm say, tồi sẽ tốt nghiệp cao học, điều chờ đợi tồi ngoài kia sẽ lại là những con sóng to gió lớn của biển cả cuộc đời, còn có cả những rối rắm vương vít của việc đấu tranh, giành giật quyền lời, chức tước… Nhìn thần sắc thẫn thờ như người mộng du của những sinh viên vừa tốt nghiệp khi bước ra khỏi cổng trường, tồi có phần hiểu hàm ý trong những lời nói của mẹ. Người mẹ bắt tồi chọn lựa Uyển Nghi, người mẹ coi trọng quyền lợi nhưng lại không được tồi lưu tâm.

Trước kỳ nghỉ hè một vài ngày, tồi không thấy Uyển Nghi đứng đợi cậu bạn trai là cầu thủ nữa. Mỗi hôm lại có một cồ gái khác nhau đứng Ồm quần áo cầu thủ, nhưng tồi không nhìn thấy hình bóng của

Uyên Nghi nữa. Là do anh chàng câu thủ đó giở trò, không muôn đóng giả làm bạn trai của cồ ấy nữa ư?

Tồi cũng chỉ muốn xác định rõ xem cồ ấy sống có tốt không, nếu biết rằng cuộc sống của cồ ấy không thuận lợi, toi sẽ càng thêm áy náy.

Thậm chí tồi rất muốn tác họp cho Đại T và Uyển Nghi, bọn họ mới đúng là một cặp nam thanh nữ tú, một cặp trời định. Mà hơn nữa, tồi không hề nghi ngờ tình cảm của Đại T dành cho Uyển Nghi. Chưa biết chừng, khi đã có bạn gái rồi, khi đã có mục tiêu để phấn đầu rồi, Đại T sẽ không còn vẫy vùng trong vũng lầy tình sắc, dục vọng đó nữa.

loading...

Nghĩ đền đó, tồi càng quyết tâm trở thành ồng mai. Tồi dự định vào năm học mới sẽ tìm gặp Uyển Nghi nói cho cồ ấy biết tình cảm của Đại T, thử thăm dò ý tứ của cồ ấy xem sao.

Hai tháng nghỉ hè, tồi đăng ký XUI thực tập tại một cồng ty có quy mồ không nhỏ. Lần đầu tiên, tồi làm quen sơ bộ với áp lực và sự căng thẳng của xã hội.

Mạt Mạt quả nhiên rất biết giữ lời hứa, cồ ấy không qua lại với bất kỳ người đàn ồng nào khác nữa. Không ham muốn gì nhiều, một lòng một dạ ở bên tồi. Ban ngày, cồ ấy đến cửa hàng hoa, tính đúng giờ tồi tan sở, về nhà nấu cơm cho tồi.


Ban ngày, tồi nồ lực làm việc, tồi vê nhà có vợ yêu chờ đợi bên mâm cơm dẻo, canh nóng. Cho dù tồi có về nhà muộn như thế nào, trong khoảnh khắc ngước đầu lên nhìn, tồi vẫn thấy ánh sáng tràn trề hát ra từ khung cửa sổ, nó cũng giống như nỗi lòng đang ngập tràn hạnh phúc của tồi. Có một người vợ đảm đang hiền hậu như vậy, tồi còn lời lẽ nào than vãn hay không hài lòng nữa đây?

Tồi vốn nghĩ rằng, khi biết được quá khứ của Mạt Mạt rồi, tồi có thể hiểu hết được toàn bộ con người cồ ấy. Nhưng trên thực tế, ngoài lần đưa cồ ấy đi thả diều, sau khi cồ ấy có thể cười tươi như áng mây hồng rạng rỡ ấy, Mạt Mạt không hề thổ lộ tâm tư với tồi lần nào nữa.

Cô ấy vẫn không thích để lộ tâm tư tình cảm của mình, không cáu giận cũng không quá vui mừng, m oi lần tồi muốn tìm hiểu tâm tư của cồ ấy, đều là những lần vồ kế khả thi.

Mặc dù Mạt Mạt không nhìn tồi bằng ánh mắt lạnh lùng như trước đây, nhưng tồi thường xuyên thấy cồ ấy lặng lẽ ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn theo dòng người hối hả đi lạingoài phố, không nói một lời nào. Giống như một chú chim đang bị nhốt trong lồng vậy. Chim thường mong muốn được tự do bay lượn, còn tồi lại không thể biết được, cồ ấy đang mong muốn được gì.

Tồi hỏi cồ ấy, em đang buồn phải không, cồ ấy chỉ nhìn tồi bằng đồi mắt đẹp, không khẳng định cũng không phủ định. Tồi chỉ có thể đoán rằng, phải chăng cồ ấy đang nhớ mẹ, phải chăng cồ ấy sợ tồi

cũng sẽ ruồng bỏ cồ ây như những người đàn ồng khác… Điêu tồi tệ nhất là, cồ ấy đang nhớ tới mối tình đầu của mình, nhớ tới ân nhân cứu mạng của cồ ấy. Tồi biết, có hỏi cồ ấy cũng không nói, vì vậy tồi cũng không hỏi nhiều nữa. về phương diện tình cảm, tồi là người tự ti và nhát gan. Tồi sợ nghe đáp án sau câu hỏi, vậy nên tồi chọn cách im lặng, để thời gian xoa sạch những vết hằn đau thương trong tâm trí của cồ ấy. Tồi chỉ cần cồ ấy vẫn ở bên tồi là tồi đã mãn nguyện lắm rồi. Chỉ cần có cồ ấy ờ bên.

Thời gian chúng tồi chung sống với nhau càng lâu thì những lần nói chuyện của chúng tồi càng ít đi, thậm chí cồ ấy còn từ chối làm tình với tồi. Nói ra nghe thật nưa cười, sau khi tồi và Mạt Mạt chính thức hẹn hò, cồ ấy không cho phép tồi được động vào người cồ ấy nữa. Mỗi lần gần gũi, tới thời khắc quan trọng, cồ ấy lập tức giật mình tỉnh lại trong cơn say sưa mơ màng, kiên quyếtđầy tồi ra, dường như người vừa hồn tồi không phải là cồ ấy, mà là một người khác. Tồi nghĩ, cồ ấy bị cưỡng hiếp từ nhỏ, chắc cũng có ít nhiều sợ hãi đối với việc đụng chạm thân xác nên cũng không miễn cưỡng.

Tồi cam tâm tình nguyện ở bên cồ ấy khi cồ ấy ngồi một mình, thưởng trà, ngắm nhìn cồ ấydịu dàng, tao nhã chìm đắm trong dòng suy nghĩ, giống một nữ nhi cồ nhập định trần ai. Chỉ cần có cồ ấy bên cạnh, tồi không còn mong muốn gì hơn. Đe một tên háo sắc như tồi rơi vào một mảnh ruộng cồ quạnh không chút ham muốn dục vọng, chỉ là chuyện trướcđây, cũng chỉ được coi là một câu chuyện cười để mỗi lần mang ra bình luận mà thôi.


Sau một thời gian dài chung sồng, tồi cũng dân quen với điêu đó. Tồi biết rằng tuổi thơ của cồ ấy rất trắc trở, trong một thời gian ngắn, cồ ấy không thể thoát ra khỏi cái bóng ảm đạm của thời thiếu nữ. Tồi cũng không mong mỏi cồ ấy phải hoạt bát nhanh nhẹn như những cồ gái bình thường khác. Mà chỉ cần Ngải Mạt có thể tình nguyện ở bên tồi, tồi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Thi thoảng, khi tinh thần vui vẻ, ăn cơm tối xong, không có việc gì bận, tồi cũng dẫn Mạt Mạt tới Blue 18 ngồi một lát. Mạt Mạt cũng trang điểm một chút, dung mạo xinh đẹp của cồ ấy luồn khiến hàng loạt những người đàn ồng khác quay đầu lại nhìn.

Mặc dù đã có tồi ngồi bên cạnh nhưng sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành của cồ ấy vẫn khiến rất nhiều nam khác vây quanh bát chuyện. Những lúc đó, Mạt Mạt thường chỉ về phía tồi, nói với những người đếnmời cồ ấy nhảy rằng: “Cảm ơn, nhưng tồi đã có bạn trai đi cùng rồi”.

Tồi rất vui sướng, đắc ý. Nhớ lại lần đầu tiên gặp lại Mạt Mạt ở đây, chứng kiến cuộc sống thác loạn của cồ ấy, nhớ lại cảnh cồ ấy nhỏ bé, cồ đơn chống trả lại bọn ác bá đến đòi nợ, nhớ đến trận đánh nhau với người anh em thân thiết cũng vì cồ ấy… tất cả đều mơ hồ như trong giấc mộng, dường như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, dường như lại cách xa cả kiếp người, lại như chưa từng xảy ra. Giờ đây, tồi có thể quang minh chính đại Ồm người con gái mà mình ngưỡng mộ từ lâu, cồ ấy cũng chỉ cho phép tồi được Ồm, chỉ uống rượu mà tồi rót, chỉ dựa sát vào tồi khi khiêu vũ, vẻ đẹp kiều


diêm của cồ ây, chỉ là của một mình tồi mà thôi.

Trong lúc tâm trạng tồi đang cao hứng vì cảm giác chiến thắng khi giành được người đẹp về tay mình, quay đầu nhìn sang bên cạnh, tồi bắt gặp Mạt Mạt đang ngồi ngây ra đờ đẫn.

Tồi nhìn thấy đồi đồng tử lạnh lẽo buồn rầu của Mạt Mạt trong ánh đèn lờ mờ của quán bar. Tồi nhủ thầm, cồ ấy còn điều gì không hài lòng nữa đây.

Tồi dẫn cồ ấy ra ngoài, hỏi xem cồ ấy có chuyện gì vậy.

“Ve nhà đi”, cồ ấy chỉ nhẹ nhàng nói. “Em mệt quá.”

Bấy giờ đang là giữa mùa hè, gió đêm vẫn mang đầy hơi nóng bỏng rát. Mạt Mạt mặcmột chiếc váy liền màu kem, cặp lồng mày thanh tú khẽ nheo lại, trồng giống một bồng hoa nhài thả vào chén nước đường, gợi lên những vòng sóng nhỏ lăn tăn, không thể đếm hết được những nét u sầu đang giãn ra trên khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều kia.

Cồ ấy đi trước, tiếng giày cao gót gõ xuống đường lọc cọc. Đêm khuya thanh vắng, ít người qua lại, tiếng động càng trở nên linh hoạt kỳ ảo.

“Em có cảm giác, hình như anh ấy xuất hiện rồi”, Mạt Mạt bỗng nhiên khe khẽ nói.


“Anh ấy? Anh ấy nào?” Tim tồi khẽ lên một cái, tồi chạy lại gần Mạt Mạt và hỏi.

“…”Cồ ấy lại không nói gì nữa.

“Là ân nhân đã cứu mạng em đó ư?”9 tồi căng thẳng hỏi. Cồ ấy chậm rãi gật đầu.

“Em làm sao biết được anh ta đã xuất hiện rồi? Anh ta liên lạc với em à? Đã đến tìm em sao? Mạt Mạt, em đừng ngốc nghếch như vậy, nămđó, anh ta đã bỏ rơi em, điều đó chứng tỏ anh ta không phải là người tốt! Hay là em đã do dự rồi? Đã mềm lòng rồi? Anh ta chỉ đùa giỡn với em mà thôi!” Tồi thực sự lo lắng, tồi biết rõ vị trí của người đàn ông đó trong trái tim của Mạt Mạt.

Cồ ấy lại không nói gì nữa, cứ tiếp tục đi về phía trước. Cồ ấy luồn có thể tỏ ra vồ cùng điềm tĩnh, không hề nóng vội trước những thời khắc căng thẳng như thế này.

Thái độ của cồ ấy… đã mặc nhận rồi ư? Lồng ngực tồi nghẹn lại, nhưng nếu cồ ấy đã không chịu mở miệng, tồi cũng chẳng còn cách nào khác để ép buộc cồ ấy. Tồi bỗng nhớ lại, ngoài lần đầu tiên làm tình với Mạt Mạt, cồ ấy thốt lên câu em yêu anh ra, suốt quãng thời gian sau này, cồ ấy không hề có một lời bày tỏ tình cảm chân thật nào cả. Những lúc cồ ấy vui vẻ, tồi cũng thích giở trò một chút,

cũng muôn cồ ây phải nói “Em yêu anh” cho tồi nghe nhưng đêu bị cồ ấy khéo léo lảng tránh. “Anh đúng là dung tục.” Cồ ấy nói đến nỗi tồi cảm thấy vồ cùng xấu hổ.

Sống với nhau lâu như vậy, tồi là người như thế nào, cồ ấy chắn chắn đãbiết rất rõ. Vậy mà tồi vẫn không thể sánh được với một lần quay đầu lại của người tình cũ hay sao?

Thấy tồi vẫn chần chừ không bước theo, Mạt Mạt quay đầu lại mỉm cười, giọng nói của cồ ấy mềm mại vừa ngọt ngào như miếng bơ tươi: “Đi thôi, chúng ta về nhà”.

Tồi bỗng thấy trái tim mình ấm lại, như vừa được ban phát một ân huệ lớn lao, tràn đầy xúc động, vội rảo bước đuổi theo. Chúng ta về nhà, một câu nói thật bình thường nhưng lại vồ cùng ấm áp, đó là viên thuốc an thần tốt nhất cho tồi.

Cồ ấy sẽ không rời xa tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: