truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Chương 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Phài mất đồn ba giờ đồng hồ, Mạt Mạt mới kể xong những gì mà cò ấy đã phải trải qua. Cò ấy tươi cười nhìn rồi chờ đợi tôi phát biểu một câu tổng kết nhưng tôi lại chăng thốt ra được lời nào. Đầu óc tôi đang rất rối loạn, lồng ngực tắc nghẹn.

^^^^

Mạt Mạt vốn là một cô gái rất yếu ớt, dược cưng chiều từ nhỏ, vậy mà hiện thực cuộc sống đã biến cô ấy ở trên lạnh lùng, vô tình. Khuôn mặt của cô ấy chỉ hiện lên ve ngây thơ, trong sáng khi nói về mẹ, và hiện lên vẻ dịu dàng, thúy mị khi nói về người đàn ông đầu tiên cùa cô ấy. Điều dó khiến tòi vô cùng dâu lòng, tôi ôm ghì lấy tấm thân bé nhỏ của cô ấy và nói tất cả đều đã qua rồi.

“Cái gì đều đà qua rồi?” Mạt Mạt cớ làm ra vẻ mơ hồ không hiểu, nhưng kỳ thực, tôi dám khẳng đinh rằng cô ấy đã hiểu hết càu nói đó.

“Khổ nạn, buồn đau đều đã qua rồi. Hận cũng vậy mà yêu cũng vậy, đều dã qua rồi. Em hãy tiếp tục chôn giấu càu chuyện cùa em đi, quãng đời sau này của em, sẽ luôn có anh bôn cạnh! Hãy tin anh.” Tôi xúc dộng nắm chặt tay cô ấy, nói lời thế thốt với Mạt Mạt một cách chân thành.

Mạt Mạt vùi sâu gương mặt của cô ấy torng lòng tôi, tôi không thấy được nét biểu cảm nào trên khuôn mặt ấy, cũng không đoán đươc cô ấy đang nghĩ gì. Cô ấy không nói một lời nào, không thề nguyền sẽ mãi mãi bên tòi, cũng không lên tiếng chối bỏ những lời bày tỏ của tôi. Tại sao cô ấy đã dốc hết bầu tâm sự với tôi, đã nói rõ thân phận cho tôi hay nhưng lại vẫn giữ khoảng cách với tôi như vậy? Cô ấy quả nhiên vẫn là Ngài Mạt. Thế giới nội tâm của cô ấy sâu đến nồi không thê dự đoán dược, cũng không dễ dàng đè bất kỳ ai xàm chiếm.

“Chúng mình sống chung nhé, anh thật lòng muốn được ở bên em.” Tôi nhất quyết không chịu buông tha, kì kèo bám riết bằng dược.

Mạt Mạt bỗng nhiên bật cười, giống hệt như tia nắng sớm mai, sau tiếng cười là câu nói “Được”.

Tôi bỗng cảm thấy vô cùng hung phấn, bé bồng cả cơ thố bó nhỏ gầy yếu của Mạt Mạt lên, xoay xoay mấy vòng khắp phòng, vừa xoay vừa hét toáng lên: “Bắt đầu tù” hôm nay, anh thô rằng sẽ không đế em phải chịu bất kỳ sự ấm ức nào nữa! Anh muốn dược che chờ cho em suốt đời! Em cũng phải tránh xa tất cả nhũng người đàn ông khác!”.

Suốt cuộc đời, đó không phái là lời nói vui miệng của tôi. Từ trước tói giờ, tôi chưa bao giờ nói những lòi thề thốt như vậy, trừ phi tôi đã dám chắc về điều đó. Nhưng cô gái đang đứng trước mặt

tôi lại dễ dàng khiến tôi trơ nên can đảm như thế.

a n

Mạt Mạt vòng hai tay quanh cổ tôi] cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông, giòn giã và chắc chan nói: “Được”.

Nồi niềm xúc dộng dang trào dâng trong lòng tôi thật khó diễn tả thành lời. Phải rất lâu sau đó, sau khi trấn tĩnh lại, tôi mới dành lòng buông Mạt Mạt ra. thấy vừa thoái ra khỏi vòng tay mình, tôi vội vàng nói: “Từ giờ phút này, em đã là bạn gái của anh rồi đấy!”.

Mạt Mạt mím môi lại mỉm cười, không trả lời. Cô ấy nhẹ nhàng bước đến bên cửa số, dưa tay kéo hết rèm cứa sang hai bên rồi nheo mắt lại nói: “Cuối cùng lại được nhìn thấy ánh nắng rục rỡ như thế này rồi”.

Mạt Mạt đứng trong thời tiết múa xuân, nắng vàng chiếu lên mái tóc của cô ấy tạo thành một vầng hào quang nhè nhẹ, đôi mắt trong sáng của cô ấy khẽ chóp. Đây đâu phải là cô chú cửa hàng hoa mà tôi phát hiện ra ở phía nam thành phố? Đây cũng đâu phải là cô bạn gái mà phải khó khăn lắm tôi mới theo đuổi được? Cô ấv rõ ràng là thiên sứ mới được phái xuống trần gian! Rõ ràng là cô ấy dang giấu sau lưng một đôi cánh trắng ngần của thiên sứ.

Thiên sứ nói, cô ấy lại được nhìn thấy ánh nắng rực rỡ như thế này rồi. Tôi hiếu hết ý nghĩa của câu nói đố. Buồn khổ bao nhiêu năm, nhẫn nại bao nhiêu năm, khô tận cam lai. Giờ đây, tâm hồn ầm ướt, tăm tối của cô ấy đã dược ánh nắng mặt trời chiếu rọi, sưởi ấm. Mà những lời hứa của tôi đối với cô ấy, không phải chỉ là những lời nói cho xong chuyện.

Mạt Mạt bỗng le lưỡi, vỗ nhẹ lên đầu, thốt lên rằng đã quèn mất việc nấu cơm. Điệu bộ tinh nghịch ấy mới đúng là những hành động của một cô gái mới mười chín tuổi.

Khi Mạt Mạt nấu cơm, tôi bè ghế ra ngồi phía sau đô ngắm cô ấy. Mạt Mạt không cho tôi giúp một tay, báo tôi ngồi yên một chỗ, cô ấy nói rằng chân tay vụng về của tôi sẽ làm hòng hết mọi chuyện. Khi ửiốt lèn những câu nói đó, cô ấy thể hiện rõ tư thế của một cô vợ trẻ đang nũng nịu với chồng. Sau đó, tôi thoải mái ngồi nhìn cô ấy tất bật trong bếp chuẩn bị nấu nướng như một chú ong thợ chăm chi. Tôi chỉ có mỗi một việc là hồ hời ngồi chờ mâm cơm dược dọn sẵn mà thỏi.

Khi nấu cơm, Mạt Mạt không giống với Uyển Nghi, không đeo tai nghe MP3 rồi ngân nga hát theo những bài hái của Trương Tín Triết, thậm chí cô ấy còn chăng buồn đế ý tới tôi, chỉ chăm chú vào công việc dang làm. Đúng là mỗi người đều có một phong cách riêng. Tôi chưa bao giờ mong ước một cách xa vời rang Mạt Mạt sẽ là một người phụ nữ nu tú ngay cà trên giường lẫn trong bếp, nhưng món thịt bò kho mà cô ấy làm thì quả là không chê vào đâu được!

Khi chúng tỏi ăn cơm trưa thì đồng hồ đã chuyển sang những thời khắc của buổi chiều. Không biết là do quá đói hay vì tài nấu nướng của Mạt Mạt, hôm đó, Mạt Mạt chỉ ăn vài miếng đã kêu no bụng rồi, còn tôi, cả một nồi cơm đầy lẫn một mâm thức ăn thịnh soạn đã được tôi ngốn hết sạch.

Mạt Mạt nheo mắt mỉm cười nhìn tôi ăn uống, cô ấy nói, việc ngồi nhìn tôi ăn một cách thú VỊ như vậy cũng là một cách để thư giãn.

Ăn cơm xong, tôi lại ôm Mạt Mạt vào lòng, nói với cô ấy rằng, hon hai mươi năm qua, đây là bữa cơm đầu tiên tôi cảm thấy thư thái, mãn nguyện như vậy.

Mạt Mạt đột nhiên nhảy lên một cách đầy hung phấn rồi nói với tôi, “Chúng mình hẹn hò nhé”.

Được hẹn hò với nữ thằn trong lòng mình bấy làu nay đã khiến tôi vô củng xúc dộng, nhung ngay sau khi nhận lời với cô ấy, tôi lại cảm thấy lo lắng. Mạt Mạt vốn quen tiêu xài thoảimái, còn tôi chi là một sinh viên ghèo, cô ấy mà dẫn tôi đến những chỗ cỏ ấy thích thì sao tôi có thể kham nổi? Lõ nào lại trơ trẽn đến nỗi để bạngái rút ví ra trả tiền ư? Thế là tôi giả bộ đòi hòi, đi chơi ở đây bâv giờ.

Thấy nét mặt ảm đạm khó coi của tôi, Mạt Mạt nói một cách rầu rĩ: “Anh sợ đi cùng em ra ngoài phố sẽ bị người khác bắt gặphay sao?”.

Thấy cô ấy hiểu lầm, tôi cuống cả lên, kéo vội tay cò ấy rồinói: “Anh sợ gì chứ? Sau này, hỗ có em bôn cạnh, anh sẽ nắm chặt tay em! Anh muốn cho cả thế giói biết rằng, người con gái mang tên Mạt Mạt có sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn này đã thuộc về anh!”.

Bấy giờ, Mạt Mại mới mím cười mãn nguyện.

Thấy cô ấy vui vẻ, tinh thần của tôi cũng phấn chấn hẳn lên, nói: “Đi thôi! Em yêu, em muôn đíđâu, anh sẽ đưa em tới đó!”.

Tôi vốn nghĩ rằng, Mạt Mạt sẽ đòi đưa đi mua sắm ở những trung tâm thương mại cao cấp, ai ngờ cò ấy lại nói: “Chúng mình đi choi thả diều, được không anh?”.

Thà diều thì có gì khó cơ chứ, cùa đỡ tốn tiền vừa vui vẻ, còn có thể rèn luyện sức khoe, tắm nắng, diệt vi trùng…Đường nhiên tôi vui vẻ đồng ý ngay.

Mạt Mạt liền hàn hoan vỗ tay, tung tăng nhảy nhót, vô tư như một đứa trẻ. Điệu bộ sinh động, tươi tắn của Mạt Mạt khiến tôi ngồi ngây ra ngắm cô ấy một hồi lâu.

Mạt Mạt quà nhiên đã ngoan ngoãn đồ tôi nắm tay cô ấy đi ngoài phố. Tôi cao ngạo bước đi trên đường, tay nắm chặt tay cô bạn gái Mạt Mạt, người có sắc đẹp thiên phú không thua kém gì Phấn Đại ngày xưa của mình.

Vừa bước ra khỏi cửa, chúng tôi đã gặp ngay hai chú chó đang hứng tình. Nhìn thấy cánh ấy, Mạt Mạt vội quay mặt đi chỗ khác. Tỏi thật sự cám thấy rất húng thú với hành động tỏ vẻ xấu hổ đó của cô ấy.

Ánh nằng cuống tháng Ba thật tuyệt vời. Vào mùa này, đám cày bạch dương hai bôn đường đã bắt đầu bung ra nhũng sợi bông trắng muốt. Ánh sáng trắng của mặt trời xuyên qua từng kẽ lá, rọi thăng xuống mặt đường không chút khỏi bụi, gió nhè nhẹ thổi từngsợi bông bay lượn trong không trung. Hít một hơi thật sâu, tôi bỗng cảm thấy vô cùng sàng khoái.

loading...

Rất nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại những năm tháng ngông cuồng của tuồi trẻ, trong đầu tôi vẫn hiện rõ nhũng hình ảnh của quảng thời gian đó: Có ánh nắng, có gió nhẹ, có hàng cày bạch dương cao lớn, có nhũng sợi xơ bông bay lượn trong cả giấc mơ, có em, có tôi…đẹp biết bao.

Khoảnh khắc mùa xuân ngắn ngủi đó, vì có Mạt Mạt ở bên bồng trở nên phong tình dào dạt.

Trên quản trường, người đến chơi tã diều chủ yếu làm đám trẻ nhỏ, thi thoảng cũng có một vài đôi tình nhãn. Trên nền trời cao xanh thăm thăm. điểm xuyết vài cánh diều giấy, màu sắc sặc sỡ, cùng đua nhau khoe sắc.

Trò chơi thả diều đã thuộc về ký ức của những năm tuổi thơ, dễ thương cũng phải đến hơn mười năm rồi tôi không chạm tới nó. Cái trò chạy thục mạng, sau đó kéo dây đè cánh diều tự do tự tại bay lên cao theo chiều gió, với tôi bây giờ dã mang một ý nghĩa khác rồi.

Bà bán diều cầm trong tay rất nhiều loại diều giấy khác nhau, giá cà cũng không thống nhất. Mạt Mạt nhất dinh chọn chiếc diều theo kiều phố biến nhất mang hình đầu hố, thân hồ được dán bằng giấy, xương hô được đan bằng những nan tre.

Tôi thầm nghĩ, mình đường dường là mạt đấng nam nhi, mặt mũi bành bao, lại tranh giành chạy tới chạy lui trong đám trẻ con lít nhít kia đề thả diều e rằng hoi mất thể diện, thế là tôi bèn ngồi xuống bãi cỏ, nhìn Mạt Mạt tung tăng chạy nhảy.

Mạt Mạt không phảilà nam giới, cô ấy không cần phải để ý đến thể diện như tỏi.

Cô ấy giơ cao con diều hình đầu hổ, chạy tói chạy lui trong làn gió xuân, mắt chăm chú nhìn cánh diều, miện cười ha ha trong ánh nắng mặt trời, một điệu cười vò cùng thoải mái, không một chút e ấp cùa thiếu nữ nhung lại vô cùng thuần khiết, tự nhiên…Chốc chốc, cô ấy chạy sang bèn này, rồi lại chạy sang bèn kia, dù con diều chưa bay được lên cao, nhưng mỗi lần có một cơn gió mạnh, thôi chiếc diều bay lèn khỏi mặt đất chừng bốn, năm mét, cô ấy dã cuống quýt vui mừng phấn khởi, cô ấy sẽ quay lại nhìn về phía tôi, ánh mắt như muốn nói với tôi rang, “Thế nào, em giỏi đấychứ”, rồi chờ đợi tôi khen ngợi. Nhìn đôi má đỏ ừng lên dưới ánh mặt trời của cô ấy, tôi thật không thể tướng tượng nồi cô ấy lại chính mà Mạt Mạt, người con gái mới đêm qua thôi còn lả lơi đến Blue 18 tìm trai bao tiêu khiển! Cho đến tận bày giờ, khi cô ấy vui tươi chạy dưới ánh nang mặt trời, hình ảnh của một thiếu nữ mười chín tuổi trong con người cô ấy mới thực sự bao trùm lấy cơ thể đang vui vẻ nhảy nhót kia, mới đúng vũng lại trên sự sống đang hồi sinh của cô ấy.

Tôi đang cầm giúp cô ấy gói kẹo bạc hà và một chai nước suối. Mạt Mại cảm thấy khát sẽ chạy lại chỗ tôi, đón lấy chai nước mát trong tay tôi, ngừa cò uống ừng ực, rồi lại chìa tay về phía tôi đòi một viên kẹo, sau đó cô ấy nhoẻn miệng cười với tôi rồi không kịp đợi tôi nói gì đã chạy biến đi, lẫn vào trong ánh nắng mặt trời.

Một ngày mùa xuân dịu dàng, một buổi chiều oi nồng, ánh nấng mặt trời chói chang, nhũng viên kẹo bạc hà sáng lấp lánh. Nhũng cánh diều mỏng manh, nhiều màu sắc bav lượn đầy hào phóng, em ngước mắt thả dây, lòi, kéo, mối bận tàm của anh cũng dài như đoạn dây diều Ương tay em…

Chúng tôi hoa họp giống như một cặp tình nhân thanh mai trúc mã, cùng vô tư lớn lèn bên nhau. Chỉ cần cò ấy liếc nhìn, tôi hiểu ngay cô ấy muốn gì. Cô ấy không nói chuyện nhiều với tôi, chỉ tập trung vào trò chơi thả diều nhưng tôi lại không hề cám thấy buồn chán. Trước đây, tôi không biết rằng, một trò chơi mà tôi đã chán ngấy từ hồi nhô qua tay Mạt Mạt lại biến thành một thứ đồ chơi sinh động và đầy húng khởi như vậy. Cô ấy cười, tôi cũng không thể ngăn được khoe môi mình nhếch lèn theo. Trong lúc ngồi nhìn Mạt Mạt chơi thả diều, Uyển Nghi gọi điện cho tôi hai lần. Tôi ấp a ấp úng nói rằng đang đi chơi cùng một người bạn. Tôi vốn không khéo léo trong việc nói dối, sở Uyên Nghi phát hiện ra nên vội vàng tắt máy.

Nghĩ tới Uyển Nghi, tỏi lại cảm thấy đôi chút rầu rĩ.

Dùng lúc đó, cánh diều của Mạt Mạt đã bay lên cao. Con diều hình đầu hổ dược làm bàng giấy của chúng tôi, cuối cúng cùng đã tìm được một chỗ đứng tít tận trên không trung bao la. Mạt Mạt đắc ý cầm sợi dây diều chạy lại bên tôi, chờ đợi ở tôi một lời khen ngợi.

Tôi nói với cô ấy như đang nựng một đứa trẻ: “Giỏi quá, mau cởi áo khoác ngoài ra, không lại bị cảm đấy”.

Mạt Mạt ngoan ngoãn cỡi bỏ lóp áo khoác ngoài, cò ấy mặc chiếc áo thun màu trang ngà ở bôn trong, tay áo xắn cao, lộ hai cánh tay trắng nõn nà. Sau đó, cò ấv lại cời đòi giày cao gót màu đỏ ra, đưa dây diều cho tôi cầm, đề chân trần nằm ngay xuống thảm cỏ, bên cạnh tôi, luôn miệng kêu mệt quá. Mạt Mạt chống đôi chân dài, săn chắc của mình lên, bầu ngực phập phồng nhô lèn rồi hạ xuống theo từng nhịp thở, đôi môi hồng khe khẽ cong lên, hàng mi khép hờ chốc chốc lại rung rinh…Nhìn Mạt Mạt lúc đó thật trẻ trung, tươi vui. Cô ấy nằm ngay cạnh tôi, trông giả bộ thướt tha dịu dàng nhung lại khiến người ta không thế xoa đi ham muốn dục vọng, đó chính là một sự báng bổ.

Mạt Mạt nhắm mắt lại hỏi tôi, anh có vui không?

Tôi nói tôi rất vui, tôi hỏi lại cô ấy, thế còn em?

Mạt Mạt quay sang nhìn tỏi, hai mắt khẽ nheo lại vì ánh sáng mặt trời, chân thành bày tỏ sự biết ơn: “Cảm ơn anh, dã lâu rồi, em chưa được vui như thế này”.

Tôi nói, “Ngốc ạ, cám ơn gì cơ chứ”.

Sau đó, Mạt Mạt nhắm mắt lại, xa xăm hồi tường lại: “Còn nhớ, lúc em còn nhỏ, khi mẹ vẫn còn sống, mẹ thường dưa em đi chơi thả diều, hồi đó, em cũng có một con diều hình đầu hổ. Con diều đó là do mẹ em tự làm, nó còn dẹp hon những chiếc diều bày bán bày giờ. Trôn bãi cát cạnh bờ sông, em cũng chạy qua chạy lại như thế này, con diều thường quay vòng vòng, không bay lên cao được nhưng em lại cảm thấy vô cùng vui vẻ. Trẻ con thường vô lo vô nghĩ, không biết vì sao cứ chạy qua chạy lại như vậy cũng đã thấy vui rồi”. Cô ấy quay sang nhìn tôi một cái rồi tiếp lục nham mắt lại, “Anh rất giống với mẹ em, ha ha, mẹ em cũng như vậy, mẹ rất nho nhã yếu ớt, không bao giờ chạy theo em, mẹ thường ngồi một chồ nhìn em chạy qua chạy lại, ánh nhìn không bao giờ rời khỏi người em. Mỗi lần quay lạinhìn mẹ, em đều thay mẹ đang nhìn em gật gật đẩu, động viên, dùng khẩu hình nói với em rằng “Con gái mẹ giỏi quá”. Trên tay mẹ luôn là những đồ ăn ngon. Em chạy mệt rồi, liền chạy về bèn mẹ…mẹ giúp em lau mồ hôi, dưa nước cho em…giống như anh…Cám ơn anh…Dù rằng mẹ em chưa bao giờ cùng chơi với em, nhưng em cũng dã rất vui và cảm thấy thật an long.. Bời em biết rằng, mẹ lúc nào cũng ở bôn cạnh em, chỉ cần ngoảnh dầu nhìn lại, là em có thế thấy hình ảnh của mẹ…dang chờ đợi em, đang nhìn theo em…em cười, mẹ cũng cười theo…em giống như một cánh diều đang bay lượn trong gió, còn trong tay mẹ là sợi dây gắn kết giữa mẹ và em, dù em có chạy bao xa đi nữa, mẹ chỉ cần thu sợi dây lại, em đã có thê quay về bên mẹ…em đã rất lo sợ nếu sợi dây đó đứt…đến hôm nay thì sợi dây đó đã đứt thật rồi…mẹ không còn nữa, sợi dày cũng chẳng thấy đâu, còn em, em không biết đã bị gió thổi cho phiêu bạt tận nơi nào rồi…không còn có thể quay trờ về bèn mẹ được nữa… . Lúc ấy, một giọt nước mắt trong vắt từ đuôi mắt Mạt Mạt chảy xuống, lăn vào trong tai. Tôi xót xa đưa tay lau giúp cô ấy.

Tôi hỏi cô ấy, “Em chạy qua chạy lại lâu như vậy có mệt không?”.

“Mệt, càng mệt càng tìm lại được cảm giác từ thời thơ ấu! Em vẫn muốn được trài nghiệm lại một lần nữa! Em vẫn luôn hy vọng rằng, kí ức của mình chỉ có quãng thòi gian khi còn bé đó, có trời xanh mây trắng, còn có cánh diều của em, em cố gắng chạy di chạy lại, ánh diều sẽ có thế bay cao hơn, cao hơn…Nhưng tại sao,bây giờ em lại thay đổi, trở thành một con người như thế này…”, Mạt Mạt khe khẽ thì thầm, dường như dang hỏi tôi, lại như đang tự hôi bản thân mình.

“Em không thay đổi mà, em vẫn là một cô bé ngoan, nếu không, sao anh có thể yêu quý em cơ chứ?”, tôi an ủi cô ấy một cách chân thành. Mạt Mạt mím môi lại, không trà lời, dường như cười mà không phái cười.

“Thế hồi nhỏ, khi em thả diều bay cao rồi, chạy mệt rồi sẽ làm thể nào nữa?”, tôi hỏi.

“Sà vào lòng mẹ, ngủ một giấc ngon lành! Ha ha ha…” Mạt Mạt nói xong, phá lên cười vui vẻ, còn tôi, tôi cũng bị lây nhiễm sự ngây thơ trong sáng dó, từ khuôn mặt đến suy nghĩ của tôi lúc đó, tất cả đều được bao phủ một vẻ đon thuần. Tôi ỏm cỏ ấy vào lòng và nói, em hãy ngủ một chút đi.

Sau đó, quá thực cô ấy dã ngủ thiếp di, gối đẩu lèn đùi tòi, một lát sau tôi đã nghe thấy tiếng thờ đều đặn của cô ấy. Tôi sợ ánh nấng mặt trời chiếu vào làm nhức mắt cô ấy bèn lấy tay che ánh

sáng. Tôi cũng sợ cô ấy bị nhiễm lạnh nén đã lấy chiếc áo khoác cô ấy vừa cởi ra, đắp lèn người cô ấy.

Ngay từ nho, tòi đã quen sống trong cánh có người phục vụ cơm ăn áo mặc. Trong tàm trí tôi, chỉ có người phục vụ tôi chứ tôi chưa bao giờ biết đến việc phải quan tâm tới người khác. Vậy mà lúc này đây, tôi đang cam tâm tình nguyện chăm sóc cho cô gái đang gối đầu lên đùi tôi ngủ một cách ngon lành. Tôi thấy mình như một thiếu niên mới lớn, lần đầu sa vào lưới tình, suy tính thiệt hơn, cẩn thận tỉ mỉ nhưng không kém phần ân cần, dịu dàng. Nếu không phái đã quen biết nhau từ kiếp trước, nếu không phải chút ân lình đã an táng cho nhau dưới tấtc đất vàng từ kiếp trước, sao tòi lại có thè có cách đối xử đặt biệt với cô gái này như vậy?

Mặt trời ẩn sau những đám mây rồi lại xuất hiện, khoe khuôn mặt cười rạng rỡ; gió lúc thổi lúc ngừng. Tỏi ngồi yên, không dám nhúc nhích, chỉ sợ làm ánh hương tới giấc mơ đẹp của cỏ gái dang gối đầu trôn đùi mình kia. Nghĩ tới thân thô của Mạt Mạt, nghĩ tới những chỗ đau, bất hạnh không phải ai cũng biết mà cô ấy đã trài qua, chỉ cần một biểu hiện nho của cò ấy như khẽ nhãn mặt hay chau mày cũng đủ khiếb tôi thương cảm vô cùng. Nhìn điệu bộ ngủsay sưa một cách yên lành của cô ấy, thuần khiết như thể không chút tranh giành gì với thế sự, tôi có muốn thôi cũng không được.

Chắc hẳn cô ấy dã mệt lắm rồi, một mình cô ấy đã phải vật lộn bao nhiêu năm ròng trong cõi trần tục, một lần đi thà diều, tìm lại chút kí ức từ khi còn ở bên cạnh mẹ mới có dược một khoảnh khắc ổn định và an lành như vậy.

Tôi vốn dĩ vẫn cho rằng, mình không phải là một người đàn ông phong tình, nhưng sau khi gặp Mạt Mạt, tôi bỗng trờ nên nặng tình như vậy. Thực ra, trên thế giới này không có người đàn ông khô khan, chẳng qua họ chưa gặp được một nửa của mình mà thôi. Đợi đến khi gặp được rồi, dù có là người đà ông cứng rắn, máu lạnh đến đàu, họ cũng đều tự nguyện rơi vào đầm lầy “anh em thắm thiết” mà thôi.

Mạt Mại giống như một cày dày leo mòng manh, yêu kiều, nõn nà nhất trong mùa xuân này, cô ấy đã chọn một mảnh đất màu mỡ và mềm yếu nhất trong trái tim tôi, cứ miên man, vấn vít vươn dài.

Con diều giấy hình đầu hổ mà Mạt Mạt phải mất rất nhiều còng sức mới khiến nó bay lên cao dược giờ dã lắc la lắc lư roi xuống mặt đất phía xa kia, nơi tận cùng của ánh nhìn…Nghĩ đến việc Mạt Mạt tự so sánh mình là một cánh diều, tôi cám thấy vô cùng đáng yêu, bất giác mỉm cười một mình.

Giờ đây, Mạt Mạt vẫn là một cánh diều đang bay lượn mông lung trong gió, chi có điều, tôi cần mãi mãi nắm chặt sợi dây gắn kết với cô ấy trong tay.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: