truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Kiếp sau – Chương 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Người quản lý khách sạn xếp cho họ ngồi vào một khoang ở trong góc nhà hàng . Thả người xuống chiếc ghế bọc vải giả da màu đỏ , Jonathan vẫn không thể tự giải thoát khỏi sự căng thẳng đang xâm chiếm người anh . Thức ăn trong đĩa anh vẫn chưa hề đụng tới . 

- Cậu thật là lạ , Peter vừa nói vừa nhai ngon lành . 

- Tớ làm gì ? 

- Cậu không ngừng nới nút cà-vạt . 

- Thì sao ? 

- Cậu không đeo cà-vạt . 

Jonathan nhận thấy tay phải mình run rẩy , anh giấu tay xuống dưới bàn và nhìn Peter chăm chú . 

- Cậu có tin vào số phận không ? 

- Nếu cậu muốn biết , thì miếng sườn này sẽ chẳng thể nào thoát khỏi số phận của nó được . 

- Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy ! 

- Thật sao ? 

Peter cắm dĩa vào một miếng khoai tây rồi rưới thật nhiều xốt vào đĩa . 

- Có một chuyến bay lúc mười giờ tối : nếu cậu đi ngay lúc này , cậu có thể bắt kịp chuyến bay đó , Peter tiếp tục nói , mắt vẫn nhìn vào một miếng thịt to tướng nằm ở đầu dĩa . Vẻ mặt cậu trông thật tệ . 

Jonathan vẫn không hề đụng vào thức ăn trong đĩa của mình , với tay xé một mẫu bánh mì nằm trong chiếc giỏ nhỏ đặt giữa hai người . Anh bóp vụn ruột bánh mì còn đang ấm . Trong lồng ngực , tim anh vẫn đập như gõ trống . 

- Tớ sẽ thanh toán tiền khách sạn , đi nhanh đi ! 

Anh chợt cảm thấy tiếng nói của Peter như vang lên từ rất xa . 

- Tớ thấy không được khoẻ lắm , Jonathan vừa nói vừa tìm mọi cách để lấy lại bình tĩnh . 

- Cậu lấy quách cô ấy cho xong đi , cậu bắt đầu làm tớ mệt mỏi vì cái cô Anna ấy rồi đấy . 

- Cậu không muốn về tối nay với tớ hả ? 

Tức thời , Peter chưa hiểu ra lời cầu cứu của người bạn . Anh tự rót cho mình thêm một ly rượu vang . 

- Tớ muốn tận dụng buổi tối hôm nay để nói với cậu về những vấn đề mà tớ đang phải giải quyết ở văn phòng , tớ muốn cùng cậu suy nghĩ cách nào đó để trả đũa lại những bài báo đang thả sức tấn công tớ . Tớ cũng muốn cậu nghiền ngẫm những gì tớ sẽ đưa ra trong các buổi bán đấu giá sắp tới , nhưng tớ sẽ phải ngồi ăn tối với cái miếng sườn này , thôi thì cũng tạm đươc . Tớ không thể nhẫn tâm bỏ rơi nó được , làm như vậy sẽ tổn hại ý niệm về những buổi tối vui vẻ mà gã độc thân phải được quyền hưởng thụ . 

Jonathan nậgp ngừng , rồi đứng lên và chạm tay vào chiếc ví nằm trong túi áo khoác . 

- Cậu sẽ không giận tớ chứ ? 

Peter chặn tay bạn lại . 

- Đừng có lôi thôi . Cậu không thể trả tiền cho một bữa ăn mà cậu không hề tham dự . Tớ sẽ hỏi cậu một câu rất riêng tư , nhưng sẽ chỉ có tớ với cậu được biết câu trả lời thôi nhé ? 

- Tất nhiên , Jonathan nói . 

Peter thận trọng nhìn miếng thịt vẫn còn nguyên trong đĩa của Jonathan . 

- Cậu không phản đối nếu tớ ” xử lý ” nó chứ ? 

Rồi trước khi Jonathan kịp trả lời , anh đổi đĩa cho bạn và tiếp . 

- Thôi nào , đi đi , và gửi lời chào cô ấy hộ tớ . Ngày mai tớ sẽ gọi điện cho cậu ngay khi về đến nàh . Tớ thật sự cần cậu giúp tớ thu xếp lại mọi việc , dạo này ở văn phòng lộn xộn quá . 

Jonathan đặt tay lên vai bạn bóp nhẹ , anh cảm thấy mình tìm lại được chút cân bằng đã bị mất . Peter ngước đầu quan sát bạn hồi lâu . 

- Cậu có chắc là sẽ ổn không ? 

- Không sao , tớ chỉ hơi mệt thôi , cậu khỏi cần lo . Những việc kia cậu có thể tin vào tớ 

Anh đi nhanh ra cửa . Hàng ngàn ánh đèn trước cửa khách sạn làm anh lóa mắt . Anh dùng tay ra hiệu cho người tiếp tân . Với vẻ choáng váng và vụng về , Jonathan trông giống như một con bạc mệt mỏi vì vận xúi . Một chiếc taxi tiến vào dưới mái che . Khi chiếc xe vừa nổ máy , anh vội mở cửa sổ để kiếm chút không khí . 

- Anh không gặp may phải không ? Người lái taxi chăm chú nhìn anh qua kính chiếu hậu . 

Jonathan lắc đầu trấn an ông ta . Anh nhắm mắt và tựa đầu vào lưng ghế . Ánh đèn bên ngoài lấp loáng qua đôi mắt khép hờ tạo thành những vệt sáng khiến anh nhớ tới những miếng bìa mà khi còn nhỏ anh thường buộc vào nan hoa xe đạp rồi cho quay . Không khí mát dần . Jonathan mở mắt . Quang cảnh ngoại ô lướt qua ngoài cửa kính . Anh cảm thấy trong người trống rỗng , không còn muốn điều gì . 

- Tôi đã ra khỏi đường cao tốc , có một tai nạn , người lái taxi nói . 

Jonathan nhìn thẳng vào ánh mắt ông ta phản chiếu qua tấm gương chiếu hậu . 

- Trông anh có vẻ thiếu ngủ , mải vui chơi quá phải không ? 

- Không , tôi đã làm việc quá sức ! 

– Thì cũng phải có cái gì để say mê chứ ! 

- Khoảng bao lâu nữa chúng ta sẽ tới ? Jonathan hỏi . 

- Hy vọng sẽ không lâu lắm . Chặng đường được tính phí trọn gói rồi . 

Từ đằng xa , những ánh đèn vàng của khu sân bay bừng lên trong bóng tối . Chiếc taxi đậu dọc vĩa hè trong khu vực dành cho hành khách của hãng Continental Airline . Jonathan thanh toán tiền và rời khỏi chiếc xe Ford màu trắng có những cánh cửa đỏ . Nó đi xa dần . 

Tại quầy làm thủ tục , cô tiếp viên cho anh biết vé của bốn ghế hạng nhất đều đã bán hết , còn khoang hạng thường thì gần như còn trống . Anh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa kính . Vào cái giờ muộn màng này của ban đêm , những dòng khách du lịch đã thưa dần . Anh nhanh chóng qua cửa kiểm tra và tiến vào dãy hành lang dài bất tận dẫn tới phòng chờ . 

Một chiếc McDonnell Douglas có in biểu tượng của hãng Continental Airline đang đón khách ở cuối hành lang . Đầu chiếc máy bay dường như muốn chạm vào lớp kính ngăn cách dãy hành lang với bên ngoài . Một chú bé đang đứng chờ cùng mẹ đưa tay vẫy các phi công đang ngồi trong khoang máy trên cao . Người cơ trưởng cũng vẫy tay chào chú bé . Một lát sau , một nhóm khoảng chục hành khách đổ ra lối đi và nhanh chóng biến vào bên trong thang . Cô tiếp viên đóng cửa máy bay và ra hiệu để trấn an các hành khách đang chờ tới lượt lên máy bay . Công việc vệ sinh bên trong đang được tiến hành và chẳng mấy chốc sự chờ đợi sẽ kết thúc . 

Vài phút sau , chiếc bộ đàm trong tay cô vang lên tiếng rè rè , cô nhận thông điêp được truyền qua bộ đàm rồi cúi người xuống chiếc micro và thông báo bắt đầu tiếp nhận hành khách lên máy bay . 

Chiếc máy bay vượt lên trên những tầng mây dày đặc , một luồng ánh sáng màu bạc xé tan màn đêm. Jonathan ngả lưng ghế để tìm kiếm một sự thoải mái và cố tìm cách chợp mắt mà không được . Anh dán mặt vào ô kính và ngắm nhìn những đợt sóng bông đang lướt qua dưới cánh máy bay. 

Khi anh về , cả căn nhà vắng lặng , Jonathan bước qua bậc thềm và tiến vào phòng ngủ . Chăn đệm trên giường vẫn được xếp gọn gàng , có lẽ Anna đang ở tầng trên . Anh tiến về phía phòng tắm . Dưới vòi hoa sen , những tia nước mạnh quất vào mặt anh rồi chảy dọc theo thân mình . Anh thả lỏng người một lúc lâu . Rồi anh choàng chiếc áo tắm vào người và lên tầng trên cùng . Anh mở cửa xưởng vẽ . Đèn đã tắt hết . Ánh trăng bên ngoài chiếu qua lớp kính cũng đủ để xua tan bóng đêm . Anna nằm co ro trên một băng ghế . Anh nhẹ nhàng tiến lại gần cô và đứng yên lặng nhìn cô ngủ . Anh quỳ gối và thèm được vuốt má cô . Cô chợt cựa mình trong giấc ngủ và thu người lại . Anh kéo chiếc khăn choàng màu xám phủ trên đôi chân cô lên che kín hai vai rồi quay người đi ra . Anh thả mình vào giữa chiếc giường rộng và cuộn người dưới lớp chăn dày . Nằm nghe tiếng mưa đập vào các khung kính , anh chìm dần vào giấc ngủ sâu . 

Mùa đông phủ trên thành phố Boston những lớp tuyết dày . Thành phố được giăng kín bởi những chùm đèn lấp lánh chuẩn bị cho lễ Noel . Giữa hai chuyến đi xa , Jonathan gặp lại Anna trong ngôi nhà của họ , nơi họ còn chuẩn bị khá nhiều việc . 

Anna tính toán đến từng chi tiết để chuẩn bị cho đám cưới của họ , từ việc chọn giấy để in thiếp mời , hoa bày tiệc trong nhà thờ , các bài phát biểu trong lễ cưới , chọn món cho buổi tiệc rượu trước bữa tối , sơ đồ bàn tiệc tuân thủ nghiêm ngặt theo những nấc thang thứ bậc phức tạp của xã hội thượng lưu Boston , duyệt buổi diễn thử của dàn nhạc và những bản nhạc họ sẽ chơi trong buổi tối hôm đó . Và Jonathan mặc dù rất muốn âu yếm Anna song cũng bị cuốn theo niềm say mê của cô và buộc phải bắt tay vào chuẩn bị sao cho lễ cưới của họ sẽ trở thành lễ cưới tuyệt vời nhất từ trước tới nay tại thành phố này , đúng như cô hằng ao ước . Tất cả các ngày thứ bảy , họ đi dạo khắp các cửa hàng trưng bày đồ chuẩn bị cho lễ cưới , chủ nhật nào họ cũng chăm chú vào các tập quảng cáo hoặc các mẫu mã sưu tầm được ngày hôm trước . Anh có cảm giác như có những ngày cuối tuần trôi qua , việc lựa chọn khăn trải bàn hoặc những bó hoa bày trên bàn tiệc đã tước đi nhiếu hơn là mang lại cho anh sự hào hứng với lễ cưới . Những tuần trôi qua và sự nhiệt tình của anh ngày càng giảm sút 

Mùa xuân đến sớm , các nhà hàng quanh khu cảng cũ đã bày bàn ăn ra ngoài trời kéo dài cho tới tận khu chợ không mái che . Anna và Jonathan đã làm việc suốt buổi sáng , và giờ đang ngồi quanh một chiếc đĩa đầy hải sản . Anna rút ra một cuốn sổ gáy xoắn và đặt trước mặt . Jonathan nhướn đôi mày nhìn cô gạch những dòng chữ ở trang cuối cùng , lòng thầm hy vọng điều đó báo hiệu công cuộc chuẩn bị kéo dài bấy lâu đã dần tới giai đoạn cuối . Bốn tuần nữa thôi , cũng vào giờ này , hôn lễ của họ sẽ được trịnh trọng cử hành . 

- Ba tuần liền được nghỉ trọn vẹn hai ngày cuối tuần sẽ không phải là quá nhiều nếu chúng ta muốn tận hưởng niềm vui trong ngày trọng đại ! 

- Anh thấy thế là hài hước lắm sao ? Anna vừa nói vừa cắn nhẹ chiếc bút trong tay . 

- Anh biết đó là loại bút mà em thích nhất , và em đã phải dùng hết khoảng hai chục chiếc như thế trong những tháng vừa qua , nhưng có lẽ em nên nếm thử món hào này . 

- Anh biết đấy , Jonathan , em không có cả cha lẫn mẹ để giúp em tổ chức buổi lễ , và khi em nhìn anh , có những lúc em thật sự có cảm giác như mình sẽ phải cưới một mình ! 

- Anna , có những lúc anh cảm giác như em đang chuẩn bị đám cưới với những chiếc khăn bàn ! 

Anna nhìn anh đầy trách móc , cô cầm lấy cuốn sổ , đứng lên và rời khỏi nhà hàng . Jonathan không tìm cách giữ cô lại . Anh chờ cho những áci nhìn tò mò của các khách hàng xung quanh quay đi trước khi tiếp tục bữa ăn . Anh tận dụng chút tự do cuối buổi chiều để đi dạo qua một siêu thị băng đĩa rồi dừng lại tại một quầy hàng , nơi một chiếc áo len dày màu đen bày trong tủ kính mời gọi anh . Đi lang thang trong những con pbố cổ kính , anh tìm cách gọi di động cho Peter , nhưng toàn gặp phải hộp thư thoại . Anh liền để lại một tin nhắn . Sau đó anh dừng lại trước một quầy hoa và mua một bó hồng đỏ rồi thả bộ về nhà . 

Trong bếp , Anna khoác một tấm tạp dề vải nilông ôm khít lấy eo khiến bộ ngực của cô càng trở nên đầy đặn sau cổ áo khoét trễ . Cô chẳng buồn để ý tới bó hoa Jonathan đặt trên bàn . Anh ngồi lên một trong những chiếc ghế tròn cao . Đôi mắt ngập tràn âu yếm , anh nhìn Anna đang tiếp tục chuẩn bị bữa tối mà không hé một lời . Những cử chỉ dứt khoát của cô cho thấy cô vẫn đang giận anh . 

- Anh xin lỗi , anh nói , anh không muốn làm em buồn . 

- Không phải chuyện đó ! Em muốn đám cưới này gây ấn tượng với không chỉ riêng chúng ta , em là vợ anh và em có trách nhiệm phải đóng góp vào sự thành công của anh trong sự nghiệp , anh hiểu không ! Em không phải là người cần sự tôn trọng và ngưỡng mộ của giới thượng lưu miền Đông này . Khi treo tranh của anh trong phòng khách , chủ yếu họ muốn được chiêm ngưỡng sự thành công của anh trên tường nhà họ . 

- Em không muốn chúng ta chấm dứt cuộc tranh cãi ngu ngốc này ư ? Anh nói . Này , tốt nhất em hãy cho anh biết ai sẽ là người làm chứng của em ; sau chừng ấy thời gian , hẳn em phải có quyết định cuối cùng rồi chứ ? 

Anh đứng dậy , đi vòng qua quầy rượu và định ôm cô . Anna đẩy anh ra . 

loading...

- Anh phải tạo ra ham muốn , Jonathan ạ , cô tiếp tục , chính vì như vậy mà em trang điểm , ngay cả khi đi chợ , chính vì vậy mà ngôi nhà này lúc nào cũng được em chăm chút cẩn thận , và những bữa tối mà chúng ta thưởng thức cũng không ngoại lệ . Cả đất nước này sống nhờ những ham muốn , vì vậy đừng bao giờ trách móc những đòi hỏi của em về sự hoàn hảo , em sẽ là người có những yêu cầu khắt khe đối với anh trong tương lai . 

- Nhưng anh không bán tranh , Anna ạ , anh chỉ thẩm định chúng thôi , Jonathan trả lời trong tiếng thở dài . Anh mặc kệ mọi người nghĩ gì , và vì chúng ta sắp làm đám cưới , anh buộc phải nói cho em biết một điều rất quan trọng : anh chẳng hề câu nệ chuyện trang điểm , mỗi buổi sáng nhìn em ngủ , anh cảm thấy em đẹp hơn bội phần so với những lúc em sửa soạn cho một buổi dạ tiệc . Chỉ có vào lúc đó trong ngày , trên giường ngủ , trong sự riêng tư của hai chúng ta , chẳng ánh mắt xa lạ nào có thể quấy rầy ngoài ánh mắt anh nhìn em . Anh muốn thời gian phải là bạn đồng hành của chúng ta , thay vì ngăn cách hai ta như mấy tuần vừa qua . 

Cô đặt chai rượu vang đang mở lên quầy và nhìn anh không chớp mắt . Jonathan vòng ra sau lưng cô , hai tay anh vuốt nhẹ dọc lưng cô xuống tới hông và dừng lại , những ngón tay khẽ gỡ nút chiếc tạp dề . Anna hơi cưỡng lại , rồi cô để mặc anh . 

0—————————————0

Một ngày bắt đầu trong ánh mặt trời lạnh lẽo . Cuộc tranh cãi hôm trước đã lắng dần qua một đêm . Jonathan thức dậy và chuẩn bị bữa sáng rồi mang tới cho Anna . Họ cùng ăn và tận hưởng một buổi sáng chủ nhật thật dài . Anna lên xưởng vẽ còn Jonathan tiếp tục ngồi thư giãn . Họ bỏ qua bữa trưa và lang thang cả buổi chiều dọc các phố nhỏ trong khu cảng cũ . Đến gần bốn giờ chiều , họ ghé vào một tiệm bán đồ ăn sẵn kiểu Ý và mua thật nhiều thức ăn cho bữa tối , rồi ghé vào cửa hàng cho thuê băng ở góc phố để chọn vài cuốn băng video . 

Ở đầu kia thành phố , mái tóc bù xù của Peter ló ra khỏi một đống chăn nệm dày . Ánh sáng ban ngày đã lôi anh ra khỏi giấc ngủ mê mệt . Anh vươn vai rồi rồi liếc về phía chiếc đài có đồng hồ đặt trên bàn ngủ . Giấc ngủ quá trưa anh tự thưởng cho mình đã kéo dài hơn anh tưởng . Peter ngáp dài , quờ tay tìm chiếc điều khiển vô tuyến dưới những nếp gấp của lớp chăn dày . Khi tìm thấy , anh ấn bừa lên một nút . Trước mắt anh , màn hình được gắn vào tường bắt đầu bật sáng , anh liền nhấn nút chuyển kênh . Hình một chiếc phong bì nhỏ nhấp nháy ở góc dưới màn hình báo tin anh có thư điện tử . Anh chọn chế độ đọc thư và bức thư hiện lên . Ngày tháng trong thư cho thấy nó vừa được gửi trong ngày do một người quen của nhà đấu giá Christie’s tại Luân-đôn . Bây giờ là ba giờ chiều ở miền Đông nước Mỹ nhưng đã là tám giờ tối tại bên kia bờ đại dương . 

- Không phải cả họ cũng đọc báo rồi chứ ! Peter càu nhàu . 

Bức thư điện tử được viết bằng phông chữ nhỏ . Peter căm ghét cặp kính lão mà anh buộc phải đeo từ nhiếu tháng nay . Không muốn chấp nhận mình đang già đi , anh thà tự hành hạ mình bằng những bài tập căn bản trông vào những động tác nhăn mặt mà người ta quảng cáo là sẽ có tác dụng cải thiện thị lực . Những dòng chữ buộc anh phải căng mắt để đọc . Vừa đọc lại đến lần thứ ba bức thư điện tử của người đồng nghiệp ở Luân-đôn , anh vừa với tay lấy chiếc điện thoại và không cần nhìn vào các nút , anh bấm số rồi nóng ruột chờ chuông reo . Sau mười hồi chuông , anh dập máy rồi bấm lại số . Sau ba lượt , anh cáu kỉnh mở ngăn kéo tủ đầu giường và lấy ra chiếc điện thoại di động . Anh gọi cho tổng đài và đề nghị nối máy với phòng vé của hãng hàng không British Airways . Anh ngoẹo cổ kẹp lấy điện thoại và đi về phía tủ treo quần áo . Anh phải kiễng chân mới nhìn thấy chiếc va-li để tận ngăn trên cùng rồi với tay chộp lấy chiếc quai kéo mạnh khiến nó trượt về phía anh , kéo theo một mớ túi du lịch rơi thẳng xuống người . Cuối cùng thì phía đầu dây bên kia cũng có một nhân viên phòng vé bắt máy , anh vừa càu nhàu vừa xỏ chân vào ống quần . 

- Vương miện của Nữ hoàng bị đánh cắp , và toàn bộ nhân viên hãng các anh đều bận truy lùng nên không thể nghe điện của khách hàng phải không ? 

Lúc này là sáu giờ tối , bầu trời thoắt sập tối báo hiệu cơn dông đang bao trùm thành phố . Các đám mây dày lên , cuộn lại như những tấm vải bạt quấn chặt lấy nhau , mọng nước đến nỗi như được nhuộm màu xám xịt hoặc đen thẫm . Một vài giọt nước trĩu nặng xuyên qua bức màn mây dày đặc , vẽ trên nền trời âm u những vệt thẳng màu trắng bạc trước khi quất mạnh xuống mặt đường nhựa . Jonathan hạ thấp rèm cửa sổ . Một buổi tối ngồi trước ti-vi quả là thích hợp trong tiết trời u ám này . Anh vào bếp , mở tủ lạnh và lấy ra những hộp đựng các món ăn Ý mà Anna đã chọn . Anh bật lò nướng để chuẩn bị hâm lại món cà trộn pho-mát bỏ lò , rắc thật nhiều pho-mát parmesen ( một loại pho-mát bào vụn chuyên được dùng để rắc lên hoặc ăn kèm với một số món ăn của Ý ) lên trên rồi bước lại chỗ điện thoại treo tường . Anh đang định bấm số máy xưởng vẽ của Anna thì ánh đèn báo hiệu có cuộc gọi đến nhấp nháy , rồi chuông điện thoại reo vang . 

- Cậu biến đi đâu mất thế ? Đây là lần thứ mười tớ gọi cho cậu rồi đấy! 

- Chào cậu , Peter ! 

- Xếp đồ vào va-li ngay đi , tớ sẽ chờ cậu ở sân bay Logan , phòng chờ của hãng hàng không British Airways , chuyến bay đi Luân-đôn lúc chín giờ mười lăm phút tối , tớ đã đặt sẵn hai vé cho tớ và cậu rồi . 

- Khoan đã , hai giây thôi , giả sử hôm nay không phải là chủ nhật , hiện giờ không phải tớ đang đứng trong bếp chuẩn bị bữa tối cho cô gái sẽ lấy tớ trong bốn tuần nữa , và cũng không định sẽ không cùng cô ấy ngồi xem Thạch tín và những đăng-ten cũ , thì vì cớ gì tớ phải đi cùng cậu ? 

- Tớ rất khoái khi cậu nói chuyện kiểu ấy , tớ có cảm giác như chúng ta đang ở nước Anh rồi , Peter đáp lại bằng giọng châm chọc . 

- Thôi nào , anh bạn , tớ rất mừng vì cậu gọi , và nói theo miệng lưỡi của cậu , giờ thì tớ đang bận phải đàm đạo với món cà trộn pho-mát bỏ lò , vì thế nếu cậu bỏ quá cho … 

- Tớ vừa nhận được một mẩu tin từ Luân-đôn, một nhà sưu tầm đang muốn bán năm bức tranh của một danh hoạ bậc thầy , cả năm bức đều của một ông Vladimir Radskin nào đó … Thế món lasagne ( một món ăn của Ý rất được ưa chuộng , được làm từ mì dẹt trộn xốt cà chua và pho-mát rồi bỏ lò nướng ) của cậu có gì ở trong ? 

- Cậu nói nghiêm túc đấy chứ ? 

- Nhân thể , tớ sẽ giới thiệu cậu với đồng nghiệp của tớ tại Luân-đôn . Tớ không hề đùa , ngay cả khi đi chữa răng tớ cũng còn cười nhiều hơn lúc này ! Jonathan , hoặc tớ và cậu , hoặc đối thủ của chúng ta sẽ giành được quyền đăng cai buổi đấu giá những bức tranh này , tùy cậu thôi , hơn thua trên thị trường luôn được đánh giá theo chất lượng chuyên môn . 

Jonathan nhíu mày , anh bồn chồn quấn sợi dây điện thoại quanh ngón trỏ . 

- Không thể có năm bức tranh của Radskin được rao bán ở Luân-đôn . 

- Tớ không hề bảo cậu chúng sẽ được bán ở đó , chúng chỉ được trưng bày thôi . Với một bộ sưu tập tầm cỡ đó , tớ sẽ tổ chức bán tại Boston … và tớ sẽ cứu vãn được sự nghiệp của mình . 

- Số liệu của cậu không chính xác , Peter ạ . Tớ nhắc lại rằng không thể có năm bức tranh được rao bán . Tớ biết rất rõ các bức tranh của Radskin hiện đang ở đâu , chỉ có bốn bức trong số đó hiện đang nằm trong tay những nhà sưu tập giấu tên . 

- Tất nhiên rồi , cậu là chuyên gia mà , Peter đáp rồi nói thêm vẻ chế nhạo : Chính vì vậy mà tớ gọi cậu vào giờ này , vì nghĩ rằng bí ẩn đó có lẽ sẽ đáng giá hơn một bữa ăn tối . Lát gặp nhé . 

Jonathan nghe một tiếng cạch , Peter đã bỏ máy mà không chào . Anh gác điện thoại lên tường . Một vài giây sau , Anna , không bỏ sót một lời của câu chuyện , cũng gác máy trong xưởng vẽ . Cô đặt bút vẽ xuống ống nước , choàng chiếc khăn dạ lên người , luồn tay vuốt lại mái tóc xõa rồi theo lối cầu thang xuống bếp . Jonathan vẫn đứng trầm tư cạnh điện thoại . Tiếng Anna làm anh giật mình . 

- Ai gọi anh thế ? 

- Peter . 

- Anh ta khoẻ chứ ? 

- Ừ . 

Anna hít một hơi thật sâu mùi hoa từ bi tràn ngập trong căn phòng . Cô mở cửa lò nướng và ngắm món ăn đang chuyển dần sang màu vàng dưới sức nóng của lò nướng . 

- Chúng ta sẽ ăn một bữa thật ngon , em bật phim rồi chờ anh trong phòng khách nhé , em đói gần chết rồi đây , anh đói không ? 

- Có , có , Jonathan trả lời bằng giọng gần như lãnh đạm . 

Đi ngang qua bàn bếp , Anna túm lấy một cọng a-ti-sô bỏ vào miệng . 

- Em sẵn sàng chịu đày đoạ để được ăn đồ Ý , cô vừa nhai vừa nói . 

Cô chùi một giọt dầu dính ở khóe miệng rồi đi ra . Jonathan thở dài , lấy khay thức ăn nóng rẫy từ trong lò ra và khéo léo bày lên một chiếc đĩa . Anh đặt các món khai vị xung quanh món chính , cất phần của mình vào tủ lạnh . Rồi anh mở một chai rượu chianti ( một loại rượu vang Ý ) , đổ đầy một chiếc ly chân cao thật đẹp đặt bên cạnh đĩa pho-mát mozzarella ( một loại pho-mát làm từ sữa trâu ) . 

Anna ngồi chờ trên ghế sofa , màn hình tinh thể lỏng đã bật sẵn , chỉ còn việc nhấn nút điều khiển , đầu DVD sẽ bắt đầu phát bộ phim của Capra . 

- Anh có muốn em ra bếp lấy đĩa hộ anh không ? Cô dịu dàng hỏi trong khi Jonathan đặt đĩa thức ăn lên đùi cô . 

Anh ngồi xuống bên cạnh và cầm lấy tay cô . Vẻ áy náy , anh giải thích với cô anh sẽ không ăn tối ở nhà . Không để cô kịp phản ứng , anh kể cho cô nghe mục đích cuộc gọi của Peter và nhẹ nhàng xin lỗi cô . Anh phải đi , không phải chỉ vì anh mà còn vì người bạn đang rơi vào một hoàn cảnh nghề nghiệp rất tế nhị . Nhà Christie’s sẽ không thể nào hiểu nổi vì sao anh có thể bỏ qua một cuộc bán đấu giá như vậy . Đó có thể là một lỗi nghề nghiệp ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự nghiệp mà cả cô cũng hết sức giữ gìn . cuối cùng , anh thú thật với cô rằng từ lâu anh đã mơ ước có dịp được tới gần các bức tranh đó , được đưa tay lướt nhẹ trên các vệt sơn nổi , được ngắm nhìn những màu sắc chân thực , không bị ống kính máy ảnh hay việc in trên giấy làm nhòe sắc độ . 

- Ai là người rao bán chúng ? Cô khẽ hỏi . 

- Anh không biết . Có thể chúng thuộc về một người thừa kế phòng tranh của Radskin . Chưa bao giờ anh tìm thấy bất cứ dấu vết được bày bán của những bức tranh này , và trong lần đầu tiên xuất bản cuốn ca-ta-lô về vị danh hoạ , anh đã buộc phải tự hài lòng với các bức ảnh cũng như giấy chứng nhận nguyên bản . 

- Có bao nhiêu bức tranh được rao bán ? 

Jonathan lưỡng lự trước khi đưa ra con số . Anh biết sẽ không thể mong cô chia sẻ với anh niềm hy vọng được khám phá bức tranh thứ năm mà Peter đã nói . Bức hoạ cuối cùng của Vladimir Radskin trong mắt Anna chỉ là ảo tưởng , một hệ quả của niềm say mê cuồng nhiệt và nguy hại mà người chồng chưa cưới của cô dành cho ông già hoạ sĩ điên rồ . 

Jonathan bước tới tủ quần áo , mở một chiếc va-li nhỏ , chọn một vài chiếc áo sơ-mi được gấp cẩn thận , một cái áo len mỏng , vài chiếc cà-vạt và quần áo lót đủ dùng trong năm ngày . Tập trung vào việc soạn hành lý , anh không nghe thấy cả tiếng chân Anna bước tới đằng sau . 

- Anh lại bỏ em đi theo nhân tình của anh , chỉ cách lễ cưới của chúng ta có bốn tuần , anh thật không biết điều chút nào ! 

Jonathan ngẩng đầu lên , đường nét gợi cảm của cô vợ chưa cưới nổi bật trên khung cửa . 

- Tình nhân của anh , theo cách nói của em , là một hoạ sĩ già , bị điên , cũng theo lời em nói , và đã qua đời cách đây vài chục năm . Trước ngày cưới của chúng ta , điều này lẽ ra phải khiến em yên tâm về con người anh chứ . 

- Em không biết nên hiểu những lời vừa rồi của anh như thế nào , và em có còn nằm trong phạm vi những mối quan tâm của anh hay không . 

- Anh không hề có ý gì cả , anh trả lời và vòng tay ôm lấy cô . 

Anna tìm cách cưỡng lại , cô đẩy anh ra . 

- Anh càng lúc càng quá đáng ! 

- Anna , anh không có sự lựa chọn nào khác . Đừng làm cho mọi việc trở nên phức tạp . Tại sao anh không thể chia sẻ được với em những niềm vui kiểu này nhỉ , khỉ thật ! 

- Thế nếu Peter gọi điện trước giờ cử hành hôn lễ , thì anh có hoãn đám cưới lại không ? 

- Peter là bạn thân nhất của anh , và là người làm chứng cho chúng ta , cậu ta sẽ không bao giờ gọi điện trước giờ hôn lễ . 

- Thật sao ? Anh ta sẽ chẳng thấy ngại đâu ! 

- Em nhầm rồi , ngoài sự hài hước mà em chẳng buồn nhận thấy ở cậu ta , Peter còn là người rất tế nhị . 

- Nếu thế thì anh ta quả khéo che giấu . Nhưng nếu anh ta gọi , thì anh sẽ làm gì ? 

- Nếu vậy thì anh nghĩ có lẽ mình sẽ phải từ chối tình nhân để hoàn thành hôn lễ với người vợ của anh . 

Jonathan hy vọng , mặc dù không thật tin tưởng lắm , rằng Anna sẽ không tiếp tục chất vấn anh nữa . Không muốn châm thêm dầu vào lửa những tranh cãi mà cô đang cố nhen lên giữa họ , anh thu xếp hành lý và bước vào buồng tắm để lấy nốt một số đồ vệ sinh cá nhân . Cô vội vã bước theo anh . Anh đi ngang qua cô và với tay lấy chiếc áo măng-tô . Khi anh cúi người định hôn cô , cô lùi lại và nhìn anh . 

- Anh thấy không , chính anh đã thừa nhận đấy thôi , Peter hoàn toàn có khả năng gọi anh vào ngày hôn lễ ! 

Jonathan bước xuống cầu thang ; khi đã xuống tới sảnh , anh vặn nắm đấm cửa rồi quay lại nhìn Anna hồi lâu , lúc này cô đang đứng khoanh tay từ trên cầu thang nhìn xuống . 

- Không đâu , Anna ạ , cậu ta biết rằng nếu không làm như vậy thì đến sáng thứ hai anh sẽ giết cậu ta . 

Anh bước ra ngoài và sập mạnh cửa . Jonathan ra hiệu gọi một chiếc taxi . Anh yêu cầu người lái xe đưa anh tới sân bay Logan . Cơn dông đã khiến thành phố ngập úng . Nước chảy trên vỉa hè đã xoá ngay những dấu chân anh . Khi chiếc xe đã đi xa , bức mành sáo trên cửa sổ xưởng vẽ của Anna rũ xuống . Cô mỉm cười . 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: