truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Kiếp nạn trời định – Chương 06 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ông nắm lấy tay tôi, kiềm chặt toàn thân tôi, nói lại câu nói ban nãy: “Hiểu Hiểu, đừng sợ, có bố ở đây, đừng sợ, Hiểu Hiểu ngoan lắm…”

Một giọt nước mắt rơi xuống mặt tôi, theo đà nước mắt của tôi, cùng rơi xuống. Tôi đã yên tĩnh trở lại, không kêu gào nữa, bởi tôi chợt ý thức ra một vấn đề rất đáng sợ – có phải là tôi đã chết rồi không? Lúc ở trong ngôi nhà ma đó, tôi đã chết rồi, bây giờ tôi chỉ là đang nhập vào xác Lôi Hiểu?

Tôi nhớ lại dì Phấn vừa hỏi tôi trước khi bị tai nạn o tô đã gặp phải chuyện gì, cũng chính là nói Lôi Hiểu vì bị tai nạn ô tô nên mới được đưa vào bệnh viện, lẽ nào cô ấy đã chết trong vụ tai nạn đó, sau đó tôi đã nhập vào xác cô ấy? Đây cũng chính là việc mượn xác hoàn hồn mà người xưa vẫn hay nói?

Nhưng, tại sao tôi lại nhập vào người Lôi Hiểu? Tại sao chính tôi cũng không hề hay biết? Trong tivi hình như không diễn như vậy thì phải, thường thì nếu hồn ma nhập xác, chính bản thân con ma sẽ biết rõ, hơn nữa ma quỷ thần thông quảng đại, gì cũng làm được, có thể ẩn hiện tùy ý trong thế giới của con người, ra vào tùy thích, liệu có phải là tôi cũng có thể làm được như vậy không?

Nghĩ đến đây, tôi quyết định thử xem sao, thế là tôi liền nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, nhủ thầm trong lòng: “Tôi muốn thoát ra khỏi thân xác Lôi Hiểu!”

Nhưng khi tôi mở mắt ra, tôi phát hiện ra mình vẫn ở trong vòng tay của ông Lôi, vẫn giống như người thường cảm nhận được đây là cơ thể của tôi lại hình như không phải là của tôi. Tôi vô cùng băn khoăn hoài nghi, sao tôi lại không thể có khả năng phép thuật giống như những con ma khác? Lẽ nào trên phim ảnh đều chỉ là lừa gạt mà thôi? Hay là tôi chưa tìm ra được cách thức đúng, đã bỏ sót quy trình nào đó?

Vậy thì, rốt cuộc bây giờ tôi là người hay là ma?

Nếu như tôi là người, tại sao tôi lại vô cớ biến thành Lôi Hiểu? Nếu tôi là ma, tại sao tôi lại không có khả năng ẩn hiện? Còn nữa, rốt cuộc tôi đã bị chết như thế nào? Tôi nhớ, lúc ở trong nhà vệ sinh trong ngôi nhà ma, sau khi nhìn thấy Diêu Giai bị lột da mặt, liền mất đi tri giác. Lẽ nào lúc đó tôi bị sợ hãi quá độ, mà chết luôn?

Thật loạn quá!

“Cháu mệt quá!” Tôi thực sự rất mệt, dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể và tư tưởng đều bị rút cạn, chỉ còn lại một cơ thể trống rỗng.

“Được, bố đưa con vào giường nghỉ ngơi”.

Nói xong, ông Lôi bế tôi lên, cẩn thận đặt tôi xuống giường, khẽ khàng vuốt tóc, sau khi thấy tôi nhắm mắt lại, ông khẽ hỏi bác sĩ Mễ: “Vừa rồi con bé sao lại như vậy?”

“Cháu nghĩ, cô Lôi trước khi bị mất trí nhớ có lẽ đã chịu đựng nỗi kích động nào đó, trải qua sự việc người bình thường không thể tưởng tượng nổi, tạo thành tổn thương rất lớn, thậm chí là hoảng sợ kinh hãi, dẫn đến việc mất trí, những sự việc đó cũng tạm thời bị phong tỏa cùng với việc mất trí của cô ấy. Vừa rồi, rất có khả năng cô ấy nhìn thấy thứ gì đó liên quan tới những sự việc đó, do đó đã kích thích khối kí ức bị phong tỏa của cô ấy, có thể chỉ có một chút thôi, nhưng trước khi cô ấy hoàn toàn hồi phục trí nhớ, tất cả những mảnh kí ức mơ hồ này khiến cô ấy khó mà chịu đựng nổi, cho nên, vừa rồi cô ấy mới kích động như vậy, sợ hãi như vậy”.

“Vậy bây giờ phải làm thế nào?”

“Bác đừng quá lo lắng, nếu quá lo lắng, có thể sẽ phản tác dụng, có thể từ từ gợi ý cho cô ấy nhắc đến những sự việc trước đây, bao gồm cả những sự việc lúc còn nhỏ cũng được, những nhớ chú ý không được kích động cô ấy, nếu cần, cháu nghĩ có thể điều trị tâm lý cho cô ấy”.

Tôi không còn sức lực để mà tranh luận với anh ta về việc tôi bị mất trí, huống hồ, mặt của tôi đã không phải là của chính mình nữa rồi, tôi làm gì có lý do nào dính da mặt của Lôi Hiểu mà lại nói mình là Cổ Tiểu Yên?

Tôi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết rèm cửa bị ai kéo ra từ lúc nào, ánh sáng rực rỡ giống như lưỡi dao chia đôi tôi với cái thế giới này, tất cả đều trở nên không chân thực, huyền ảo như trong cõi mộng. Đúng vậy, tôi đã bị nhốt trong một cơn ác mộng mãi mãi không bao giờ có thể tỉnh lại được, thậm chí, tôi còn không biết là mình đang sống hay là đã chết rồi, thật quá khôi hài hay là quá bi thương!

Tôi hỏi cái người danh xưng là Thượng đế, rốt cuộc ngài đã đùa bỡn với tôi một trò đùa ra sao?

Ông Lôi thấy tôi mở mắt ra, vội nắm lấy tay tôi, dịu dàng hỏi: “Hiểu Hiểu, sao thế? Bố ở đây bảo vệ con, con đừng sợ, hãy ngủ ngoan đi, đừng suy nghĩ gì, ngoan nào!”

Tôi ngẩn người nhìn ông, người đàn ông này vốn chẳng có chút quan hệ gì với tôi, lại biến thành bố tôi, thế sao tránh khỏi sự hoài nghi đối với thế giới này được chứ? Tôi uể oải nhếch môi: “Con muốn về nhà”.

“Bác sĩ Mễ, tôi có thể đưa con bé về nhà được không?”

“Việc này…” Bác sĩ Mễ nhìn tôi với vẻ mặt khó coi. Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi có gì đó hơi kỳ lạ, trong đó ẩn chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp, có sự mong đợi, có thương xót yêu thương, còn có cả chút gì đó ám muội. Tôi đoán, có lẽ là ám hiệu ngầm giữa anh ta và Lôi Hiểu, trong mắt anh ta, tôi chính là Lôi Hiểu, mà trên thực tế, tôi không phải, cho nên tôi không thể nào có được ám hiệu ngầm đối với anh ta.

Tôi tránh né ánh mắt của anh ta, lại nói thêm lần nữa: “Con muốn về nhà”. Bây giờ bất luận tôi là ai, tôi cũng đều không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, cho dù chỉ là một phút một giây.

Ông Lôi không suy nghĩ thêm nữa: “Được, bố đưa con về”.

Bác sĩ Mễ nghĩ một lát, nói: “Vậy… cũng được, có thể sau khi về nhà sẽ có lợi cho việc hồi phục trí nhớ của cô ấy. Bây giờ cháu sẽ đi làm thủ tục xuất viện cho cô ấy”.

“Được, cảm ơn cháu!”

Thực ra, bây giờ nơi tôi muốn về nhất chính là cửa hàng của mẹ tôi, có lẽ bố mẹ tôi đã từ quê ra lâu rồi, nếu như không thấy tôi, chắc chắn họ sẽ vô cùng lo lắng. Nhưng bây giờ tôi tôi không quay về được nữa, tôi đã không còn là chính tôi, cho dù tôi có đứng trước mặt họ, chắc chắn họ cũng không thể nhận ra tôi.

Tôi đã biến thành Lôi Hiểu – con gái độc nhất của Tổng Giám đốc tập đoàn Quốc tế Vạn Kim – Lôi Cận Nam, là người thừa kế món tài sản khổng lồ!

Tôi chấp nhận cái sự thật hoang đường không tài nào tin nổi này, bước vào tòa nhà hào nhoáng sang trọng của nhà họ Lôi, đó là nơi vốn không thuộc về tôi.

39

Nếu có một ngày nào đó, sau một đêm tỉnh dậy, bạn đột nhiên phát hiện ra, mình từ một cô gái nhà quê nghèo khổ biến thành người thừa kế của gia sản kếch sù, bạn sẽ thế nào?

Tôi không thể nào hình dung được tâm trạng phức tạp mà sự việc này mang lại cho tôi. Nó giống như một ngọn núi đè nặng khiến tôi không thể nào thở được, khuôn mặt của tôi biến thành người khác đã khiến tôi không thể nào chấp nhận được, bây giờ lại có thêm thân phận mới khác hẳn với Cổ Tiểu Yên một trời một vực càng khiến cho tôi kinh hoàng sửng sốt. Khi tôi vừa bước chân vào tòa biệt thự sang trọng rộng tới nghìn mét vuông, cả người tôi như chao đảo, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Lôi Cận Nam, dì Phấn, còn và vú Ngũ ân cần hỏi han, nhưng tôi không nghe thấy gì cả, chỉ đứng đần người như một cây cột gỗ ở đó, hồi lâu cũng vẫn không tài nào tỉnh táo trở lại.

Dì Phấn ôm lấy vai tôi, cười tít mắt nói với vú Ngũ: “Vú Ngũ ơi, Hiểu Hiểu vừa mới từ bệnh viện trở về, vú đừng mải hỏi thăm nữa, hãy để con bé tắm rửa thay quần áo”.

“Ôi, ôi, tôi đi mở vòi nước bồn tắm và chuẩn bị quần áo cho cô chủ luôn đây”. Vú ngũ vội vàng gật đầu, thả bàn tay đang nắm chặt tay tôi ra, quay người bước nhanh lên lầu.

Vú Ngũ là người làm thuê trong nhà họ Lôi, nghe nói vốn là người giúp việc nhà mẹ đẻ dì Phấn, sau khi dì Phấn được gả vào nhà họ Lôi, bà cũng đi theo luôn, cho đến tận bây giờ, đã hai mươi tám năm rồi, nín nhịn chịu đựng mọi việc. Lôi Cận Nam thấy bà trung thành như vậy, nên đã cho những người khác nghỉ, chỉ giữ lại mình vú Ngũ. Dì Phấn là người vợ đầu tiên của Lôi Cận Nam, còn Lôi Hiểu – cũng chính là tôi bây giờ – là con do bà vợ thứ hai của Lôi Cận Nam sinh ra. Khi Lôi Hiểu ba tuổi, bà đột nhiên lâm bạo bệnh và qua đời. Dì Phấn vốn có một đứa con trai, lớn hơn Lôi Hiểu sáu tuổi, nhưng vì cứu Lôi Hiểu, đã bị trượt chân ngã xuống dốc núi, không chữa trị được nên cũng đã qua đời, cho nên Lôi Hiểu trở thành cô con gái độc nhất của Lôi Cận Nam. Tất cả những việc này đều là do tôi lần lượt được nghe qua lời kể của dì Phấn và vú Ngũ.

Dì Phấn khẽ vỗ nhẹ vào vai tôi, nói: “Cháu đi đi, mau tắm rửa sạch sẽ, lát nữa xuống ăn cơm”.

“Vâng”. Tôi hàm hồ thưa một tiếng, sống sượng bước từng bước lên trên tầng. Bậc cầu thang được trải thảm đỏ, mỗi bước chân của tôi đều run rẩy sợ hãi như thể đang giẫm vào trái tim mình vậy.

Tôi đẩy cánh cửa căn phòng đó, bỗng chốc cảm thấy mình như bước vào một thế giới màu tím như trong cõi mộng – màn tuyn màu tím, rèm cửa sổ màu tím, tủ quần áo màu tím, bàn phấn màu tím, ngay cả tường và sàn nhà cũng đều là màu tím nhạt… Tất cả mọi thứ, đều quá xa lạ, rất không chân thực.

“Cô chủ, nước đã đầy bồn rồi, lát nữa tắm xong, cô muốn mặc bộ váy nào nhỉ? Cô xem xem”. Vú Ngũ lôi từ trong tủ quần áo ra một đống váy đủ loại màu sắc và kiểu dáng, dịu dàng hỏi tôi.

Tôi ngẩn người ngồi im trên chiếc giường rộng lớn và mềm mại đó, nhìn vú Ngũ không chớp mắt, cũng không thốt lên lời.

“Cô chủ sao vậy? Trên mặt tôi dính nhọ à?” Bà đặt đống quần áo xuống giường, sờ mặt và tóc mình.

Tôi lắc đầu, vẫn không nói được câu nào.

Nét mặt bà trở nên không được tự nhiên cho lắm, chọn một chiếc váy dài màu hồng, nói: “Hay la mặc chiếc này đi, mặc vào trông giống như công chúa… Ơ, đương nhiên, cô chủ vốn là công chúa rồi, mặc gì cũng đều đẹp cả”.

Tôi cảm thấy bà nói với tôi với vẻ hơi thận trọng quá mức, thậm chí bà không dám nhìn thẳng vào tôi, bà sợ tôi sao? Hay nói một cách khác bà sợ Lôi Hiểu, thường ngày Lôi Hiểu đối xử với bà như thế nào nhỉ? Tôi từ nhỏ đến lớn đều sinh sống ở nông thôn, thực sự không biết cô gái lá ngọc cành vàng sinh ra trong gia đình giàu sang này có tính khí và tính cách như thế nào.

Tôi nhìn vú Ngũ, bà sạch sẽ gọn gàng, khuôn mặt hiền từ, mặc dù đối với tôi, bà hoàn toàn xa lạ, nhưng trong lòng tôi bỗng xuất hiện sự thân thiết và lòng kính trọng hết sức tự nhiên đối với bà. Tôi khẽ nói: “Cảm ơn vú, vú Ngũ, cháu mặc gì cũng được, vú cứ làm việc của vú đi”.

loading...

Bà thoáng ngẩn người, mở to mắt, kinh ngạc nhìn tôi, dường như lời nói của tôi khiến bà vô cùng sửng sốt. Bà trở nên hoảng loạn, cuống quýt, lắp bắp: “Cô… ơ… cô… cô chủ, cô hãy tắm, tắm đi, tôi đi chuẩn bị bữa tối…”

Bà vừa nói vừa bước nhanh ra khỏi phòng, cuống quá đến độ suýt nữa đâm vào cửa, rồi lại sợ sệt lén nhìn tôi rồi mới bước ra ngoài, có vẻ như câu nói của tôi trái lại đã làm cho bà kinh hãi hoảng sợ.

Tôi lắc lắc đầu, ngồi xuống trước bàn phấn, nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, tập trung tinh thần trong giây lát, sau đó lấy hết dũng khí mở mắt ra nhìn khuôn mặt trong gương. Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, tôi ngắm nghía kỹ khuôn mặt mình đến thế. Tơi giơ tay sờ vào khuôn mặt vốn không phải của tôi nhưng lại xuất hiện trên mặt tôi, thứ cảm giác tiếp xúc này rất chân thực, chân thực đến độ khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Tại sao ở ngôi nhà ma Diêu Giai lại chết vì bị lột da mặt, còn tôi thì lại biến thành người khác? Liệu có phải là sau khi chết, Diêu Giai cũng biến thành người khác? Còn cả Chung Thành Vỹ, Lưu Gia Minh, Ngô Vĩnh Thanh, có phải bọn họ cũng biến thành người khác giống như tôi bây giờ không? Nhưng bọn họ sẽ biến những ai đây? Trên thế giới có biết bao nhiêu người, sao tôi có thể nhận ra họ được chứ?

Tôi chăm chăm nhìn vào khuôn mặt trong gương, muốn tìm kiếm lại chút dấu vết của Cổ Tiểu Yên, nhưng tôi nhận ra rằng, tôi đã hoàn toàn không phải là tôi lúc ban đầu nữa – lông mày thon dài, con ngươi mắt đen nhánh sâu thẳm, thần sắc trong mắt gần như cũng xa lạ, sống mũi thon và thẳng, đôi môi mỏng nhỏ xinh… Gương mặt này chính là kiệt tác của thượng đế, đẹp đến độ khiến ta phải nghi ngờ. Tôi nhìn vào gương nhíu mày nhăn trán, cô gái trong gương cũng nhíu mày nhăn trán. Tôi thè lưỡi, cô ta cũng thè lưỡi. Tôi nhìn cô ta và bắt đầu cảm thấy buồn bực, cô ta chính là tôi, và cô ta cũng lại không phải là tôi. Tôi lấy tay kéo cằm xuống, lẩm bẩm: “Lôi Hiểu, tại sao tôi lại biến thành cô nhỉ? Còn cô thì sao? Con người thực sự của cô lúc này đang ở đâu? Hay có thể nói… hồn phách của cô đang ở đâu?

“Hiểu Hiểu?”

Tôi quay đầu lại, khẽ mỉm cười: “dì Phấn!”

“Sao thế? Cháu vẫn chưa tắm à?”

“Dạ, cháu đi tắm luôn đây”.

Bà bước tới, đặt một chiếc điện thoại di động lên trên bàn phấn, nói: “Đây là chiếc điện thoại mới mua, để tiện liên lạc, vẫn dùng lại số trước đây của cháu. Cháu mau đi tắm đi, lát nữa là có thể ăn cơm được rồi”. “Vâng”. Tôi liếc nhìn chiếc di động đó một cái rồi đứng dậy, đi đến cầm lấy quần áo trên giường. Khóe mắt của tôi vô tình liếc thấy một bức ảnh đặt trên bàn, tôi ngẩng lên nhìn nó, đó là một bức ảnh trắng đen, trong ảnh là một phụ nữ trẻ xinh đẹp, khung ảnh có đường viền màu đen, có vẻ như là di ảnh của người đã khuất.

Tôi bất giác bước tới đó, người con gái trong ảnh quả thực rất xinh đẹp, có lẽ là được chụp trong khoảnh khắc cô vừa ngoảnh đầu lại, tay phải khẽ vuốt tóc, trên ngón tay vô danh của cô đeo một chiếc nhẫn màu đỏ thẫm, đó có lẽ là nhẫn mã não. Tôi dám khẳng định, đây là một chiếc nhẫn độc nhất vô nhị, do sự đặc biệt của nó – bên trên khắc chữ “Nguyệt” nho nhỏ, chắc chắn chữ này được khắc lên có dụng ý.

Cô gái trong bức ảnh lộ ra nụ cười nhìn đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đặc biệt là đôi mắt sâu thăm thẳm của cô. Sao người phụ nữ này trông lại quen thế nhỉ?

Tôi không nén nổi, cúi người xuống, ghì sát mặt vào cô ta, đúng lúc đó, đôi mắt cô ta và đôi mắt tôi đối diện nhau… Tôi chợt đứng thẳng người, trong giây phút ngắn ngủi, tôi nhớ đến người phụ nữ đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của tôi. Kể từ khi tôi biết thế nào là giấc mơ, cô ta đã có mặt trong giấc mơ của tôi, giống như một u linh đứng ở giữa vùng hoang vắng, cô ta nói: “Hãy đưa tôi ra ngoài!” Đôi mắt sâu thăm thẳm của cô ta từ lâu đã hằn sâu vào trí não tôi với một cách thức đặc biệt. Và thật không ngờ, người phụ nữ trong bức ảnh này lại có đôi mắt giống y như cô ta!

“Hiểu Hiểu, cháu sao vậy?” Dì Phấn đặt tay lên vai tôi từ phía sau, cái vuốt ve nhẹ nhàng nhường ấy lại khiến tôi rùng mình một cái.

“Cháu nhớ cô ấy, đúng không?”

“Cháu không nhớ”. Tôi lắc lắc đầu, nhìn dì Phấn. “Cô ấy là ai?”

“Cô ấy là mẹ cháu!”

“Mẹ cháu?” Tôi kinh ngạc, người phụ nữ trong ảnh chính là mẹ của Lôi Hiểu?

“Đúng vậy”. Dì Phấn trầm ngâm nhìn bức ảnh, khẽ nói, “Cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp nhất, lương thiện nhất mà dì từng gặp. Năm mười bảy tuổi đã cưới bố cháu, ôi, chỉ tiếc là hồng nhan bạc mệnh, Hiểu Hiểu, cô ấy chính là người mẹ vĩ đại nhất trên đời, cháu có biết không?”

Tôi không phải là Lôi Hiểu, đương nhiên tôi không biết rồi. Tôi lại nhìn bức ảnh lần nữa, người phụ nữ xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của tôi lẽ nào chính là cô ta? Sao tôi lại mơ thấy mẹ của Lôi Hiểu? Người phụ nữ không hề có chút quan hệ gì với tôi sao lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi từ khi tôi có thể ghi nhớ được? Tôi ngắm cô ta thật tỉ mỉ, nhưng nhìn mãi, nhìn mãi, tôi phát hiện ra, ngoài đôi mắt, những điểm khác đều không giống lắm với người phụ nữ trong giấc mơ của tôi. Mũi không giống lắm, khuôn mặt cũng không giống lắm… lẽ nào không phải là cô ta? Tôi cảm thấy mơ hồ.

“Được rồi, hãy đi tắm đi nào”.

“Vâng”. Tôi gật đầu, cầm lấy quần áo trên giường bước vào phòng vệ sinh. Tôi nhìn xung quanh, đúng là nhà giàu có khác, ngay cả nhà vệ sinh cũng rộng rãi nhường này, đồ đạc hào nhoáng sang trọng nhường này.

Đúng trong khoảnh khắc tôi vừa cởi quần áo ra, toàn thân tôi như bị một luồng điện cao áp đánh trúng, tôi run rẩy mạnh, huyết mạch cũng chợt đông cứng lại. Trong tấm gương rộng lớn đó, tôi nhìn thấy trên cánh tay trái nõn nà của mình, hiện rõ hình một con bướm màu đỏ tươi như màu máu…

lt@�-omؘ� � -bottom-alt:auto; line-height:normal’>Tôi là khán giả duy nhất.

 

Tôi đang xem “tôi” chủ diễn bộ phim kinh dị.

Hình ảnh được định vị lại vào đôi mắt đen sì của cô gái, chúng giống như hai động đen không đáy, khiến cho con tim tôi cũng tan vỡ theo. Tôi không kịp suy nghĩ xem tại sao mình lại xuất hiện ở trong tivi, còn có những hành động dã man tàn độc nhất trên đời như vậy. Tôi chỉ biết, tôi không thể tiếp tục ở lại đây được nữa, dù chỉ một giây cũng không thể! Mặc dù tôi đã dự cảm được rằng, mình không thể sống sót được. Đúng vậy, tôi đã ngửi thấy mùi vị của cái chết, thứ mùi vị này nồng nặc tràn ngập từng góc khuất trong ngôi nhà ma này. Nhưng tôi chắc chắn phải thử chứ, tôi không muốn cứ thế mà chết như vậy, tôi thực sự không muốn!

Có ai không sợ cái chết chứ?

Tôi vừa quay người, khi đang chuẩn bị kéo cánh cửa bị khóa trái, chợt có một tiếng kêu gào xuyên thẳng vào màng nhĩ của tôi, kinh động khắp cả ngôi nhà ma này.

Đó là giọng nói của Diêu Giai.

Tôi cuống quýt quay người, phát hiện ra căn phòng ở dưới chân cầu thang không biết đã sáng đèn từ khi nào, giọng nói của Diêu Giai từ trong đó phát ra.

Nếu tôi đoán không nhầm, đó chính là nhà vệ sinh.

Tôi lập cà lập cập rút chiếc kéo từ trong túi quần ra, nắm chặt trong tay, tôi không biết tôi sẽ nhìn thấy gì, nhưng tôi cần phải đến đó, bởi Diêu Giai đang ở bên trong, không phải bởi điều gì khác, chỉ vì cô đã mua cho tôi sợi dây chuyền thánh giá, tôi không thể bỏ mặc cô được.

Tôi nắm chặt chiếc kéo hơn, run rẩy từ từ tiến bước, mỗi khi tiến sát đến nhà vệ sinh thêm một chút, trái tim tôi càng lạnh hơn, đến cuối, tôi gần như phải dùng hết toàn bộ sức lực của mình để đẩy cánh cửa đó. Cùng lúc khi cánh cửa bị đẩy ra, chiếc kéo tôi cầm trong tay cũng bị rơi xuống, rơi xuống đất nhưng không phát ra bất cứ âm thanh nào, không biết là do tôi không nghe thấy hay là tôi đã bị mất đi thính giác. Đúng trong khoảnh khắc này, tôi cũng mất luôn cả ý thức tự bảo vệ mình.

Bởi vì, tôi đã nhìn thấy Diêu Giai.

Dưới ánh đèn lờ nhờ vẩn đục, Diêu Giai đang đứng thẳng người ở đó, nhưng cô không còn khuôn mặt nữa…

Tôi không thể nào hình dung được bộ dạng cô khi không có khuôn mặt, tôi chỉ biết, đôi mắt tôi đã bị cả vùng màu đỏ đâm nhức mắt đến độ gần như mù lòa…

Cô chuyển động con ngươi, cô nhìn tôi, hình như cô đang nhìn tôi, cô vẫn chưa chết.

Đôi mắt đó không thể nói được, thay vào đó là sự bình lặng sau khi đã bị hủy diệt.

Cô từ từ đưa tay lên, gắng gượng giơ ngang tầm mắt tôi, trong tay cô cầm một thứ gì đó máu me đầm đìa. Thật không ngờ… đó chính là… da mặt của chính cô!

Củng khoảnh khắc tấm da mặt đó rơi xuống, tôi nhìn thấy sợi dây chuyền vốn tưởng đã không cánh mà bay đó, lúc này đây, đang dính đầy máu, treo trước ngực Diêu Giai…

Khi huyết trong cơ thể cùng lúc dồn thẳng lên đầu tôi, bên tai vang lên lời của ông thầy bói nói với bà nội: “Đứa bé này… số mạng có kiếp nạn… Nếu bà hy vọng nó không có chuyện gì, vậy thì đừng để nó rời khỏi nơi chôn nhau cắt rốn…”

Trong khoảnh khắc tất cả mọi ý thức và tri giác ngừng trệ, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra, bức thư trong túi của Chung Thành Vỹ, thực ra, là viết cho tôi.

Bóc lá thư này ra, ngươi sẽ không thoát được đâu…

Tôi đã không thể nào trốn thoát được.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: