truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Kiếp nạn trời định – Chương 01 – Phần 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đỗ Xảo Nguyệt đang đứng quay lưng về phía ông nội, đứng cạnh chiếc rương, có vẻ như đang thu dọn đồ. Sao vậy, cô ấy muốn đi sao? Ông khẽ ho một tiếng, cô lập tức quay người lại, mặt đầy nước mắt nhìn ông, sau đó lại cúi đầu xuống.

“Cô… muốn đi?” Ông nội lúng túng lắp bắp.

Cô cúi đầu thấp hơn nữa, giống như đứa trẻ, cắn chặt môi dưới, tay vân vê mép áo.

Ông nội nhìn cô thật kỹ, cô hơi nhợt nhạt, hơi yếu ớt, nỗi cô đơn, bi thương thoáng hiện trên khóe mắt, đôi vai khẽ run rẩy, khiến người khác cảm thấy thương xót. Ông lại cảm thấy đau lòng, hỏi cô: “Tại sao lại muốn đi? Chúng tôi đối xử với cô không tốt sao?”

Cô vội vàng lắc đầu, giọt nước mắt rơi xuống, cô ngẩng đầu nhìn ông nội bằng con mắt cầu khấn và bất lực. Ông nội lập tức hiểu ngay hàm nghĩa trong ánh mắt cô, cô đang tự trách mình vì cái chết của bác gái, cũng không thể nào giải thích được về chiếc áo sơ mi đó.

Ông nội nói đầy thương xót: “Anh tin cô, anh biết cô sẽ không làm như vậy”.

Trong mắt Đỗ Xảo Nguyệt lấp lánh tia sáng, nhưng ngay lập tức lại biến mất. Cô mẫn cảm nhìn về phía phòng bà nội phía đối diện, lắc lắc đầu, quay người tiếp tục thu dọn đồ. Thực ra, cô mới sống ở đây hai tháng làm gì có đồ đáng để thu dọn chứ. Những đồ mặc từ trong ra ngoài của cô đều là do bà nội cho. Cô chỉ là không nỡ, trong lòng cô có quá nhiều thứ không nỡ.

“Vậy… cô định đi đâu?”

Lời của ông nội rõ ràng đã làm nhói đau Đỗ Xảo Nguyệt, nước mắt của cô chợt trào ra, rơi xuống, nhưng không hề phát ra tiếng khóc, cô vẫn đang cố gắng để kiềm chế mình.

Ông nội nhìn lưng cô, cúi đầu, rồi lại nói với khẩu khí ra lệnh: “Đừng đi!” Nói xong, ông nội không đợi Đỗ Xảo Nguyệt có phản ứng gì, bước ra khỏi phòng.

Bên ngoài, màn sương dày đặc, ông nội ngẩn người nhìn lên bầu trời xám xịt, con tim nặng trình trịch.

10

Mọi người thường nói, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương. Ông nội cũng nghĩ như vậy, ông tưởng rằng lâu dần, bà nội cũng sẽ nguôi ngoai được nỗi đau, sẽ không còn oán hận Đỗ Xảo Nguyệt nữa, nhưng ông đã nghĩ quá đơn giản. Bệnh tình của bà nội không những không thuyên giảm, ngược lại còn nghiêm trọng hơn, bà chỉ cần nhìn thấy cô là kêu thét lên, thậm chí chỉ cần nghe thấy bước chân của Đỗ Xảo Nguyệt liền lập tức trốn xuống gầm giường. Hơn nữa, bà liên tục gặp ác mộng, cả cơ thể tiều tụy đến độ chỉ còn da bọc xương, có vẻ như sắp đến lúc bị tâm thần.

Vào một đêm, ông nội tỉnh dậy giữa cơn mê, nhìn thấy bà nội tóc tai rũ rượi ngồi dưới đất, trong tay cầm chiếc kéo ra sức cắt quần áo của Đỗ Xảo Nguyệt, cắt cả vào tay mình, máu me đầm đìa khiến ông hoảng sợ, lao đến giật lấy kéo, ôm bà vào trong lòng, cơ thể bà run rẩy mạnh, trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm: “Cô ta đã giết chết con bé, bây giờ muốn giết tôi! Cô ta đã giết con bé, bây giờ muốn giết tôi…”

Ông nội vô cùng đau xót, nếu cứ như thế này, đương nhiên là không thể để Đỗ Xảo Nguyệt tiếp tục ở lại trong nhà nữa, nhưng ông nội lại không yên tâm để cô đi, cô chưa bao giờ nói nhà cô ở đâu, có những người thân nào, hỏi cô thì cô đều khóc. Rõ ràng, cô không hề muốn nghĩ lại quá khư đau buồn. Vậy thì, để cô ấy đi đâu được đây?

Nghĩ hồi lâu, ông nội cuối cùng cũng nghĩ ra được một cách, cô ấy đã không có nơi nào để đi, sao lại không tìm một người tốt để gả cô chứ? Như vậy, cô đã có chốn nương thân, ông cũng không còn phải lo lắng gì cô nữa, thật chẳng phải là tiện cả đôi đường sao? Sau khi đã quyết định như vậy, ông nội bèn bắt đầu lục tìm trong trí nhớ của mình những người phù hợp, cuối cùng ông đã chấm chắc Vương Đại Sơn ở thôn bên cạnh, gia đình anh ta đời đời đều làm thợ mộc, mặc dù không phải có thật nhiều tiền, nhưng để sống một cuộc sống bình thường thì không thành vấn đề. Hơn nữa, Vương Đại Sơn lại là người thật thà chất phác, tướng mạo cũng không đến nỗi nào, gả Đỗ Xảo Nguyệt cho anh ta, ông nội cũng yên tâm.

Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng vẫn cần Đỗ Xảo Nguyệt gật đầu đồng ý mới được, ông nội nói cho bà nội biết suy nghĩ của mình, bà mặc dù không nói gì, nhưng qua biểu hiện của bà, bà rất tán thành, chỉ cần không nhìn thấy Đỗ Xảo Nguyệt, thế nào cũng được.

Đỗ Xảo Nguyệt nghe ông nội nói xong, cô không lắc đầu, cũng không gật đầu, trên mặt không thể hiện bất cứ thái độ nào, ông nội đoán có lẽ cô chưa nhìn thấy Vương Đại Sơn, nên chưa thể quyết định được, dù sao cũng là chuyện cả đời người. Thế nên, ngay ngày hôm sau, ông nội bèn dẫn Vương Đại Sơn đến nhà, anh ta đã bao giờ gặp được người phụ nữ xinh đẹp như vậy đâu, ngay lập tức đồng ý luôn, gật đầu lia lịa, trước lúc đi còn nhất định mua cho ông nội một bình rượu ngon. Đỗ Xảo Nguyệt vẫn giữ bộ dạng đó, mặc cho ông nội hỏi thế nào, cô cũng không lắc đầu, cũng không gật đầu, ông đành bó tay, không biết trong lòng cô nghĩ gì.

Nhưng chính tôi hôm đó, Đỗ Xảo Nguyệt đột nhiên gật đầu, mỉm cười dịu dàng hơn ngày thường, nhưng sắc mặt rất nhợt nhạt, trong ánh mắt có một sự bình tĩnh và cô độc.

Sau khi hai bên cùng bàn bạc, ngày cưới được ấn định vào ngày mồng 10 tháng 7.

Hôm diễn ra đám cưới, đối với ông nội, cả bà nội và chính Đỗ Xảo Nguyệt, đều là số trời đã định.

Thời tiết vốn đang rất đẹp, đến chập tối lại đột nhiên đổ mưa rào, ông nội nói sẽ chiếu phim miễn phí cho họ, kết quả là bởi vì ông trời không tác thành nên không chiếu được. Biểu hiện của Đỗ Xảo Nguyệt hôm đó cũng vô cùng khác thường, luôn tay mời rượu khách, không để Vương Đại Sơn uống đỡ chén nào, hơn nữa cô cười rất tươi, thậm chí còn dựa vào lòng Vương Đại Sơn cười ra nước mắt, ông nội vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng lại không tiện can dự vào, viện cớ vội quay về nhà trong đêm. Tối đó, ông nội uống rất nhiều, nằm trên giường là ngủ luôn.

“Đùng!” Một tiếng sấm rền vang khiến ông nội tỉnh giấc giữa cơn mơ, ông vừa nằm mơ, thấy Đỗ Xảo Nguyệt tự sát, hồn ma của cô quay lại, trên ngực còn cắm một cái kéo.

Ông nội chợt trở mình, ra khỏi giường, đi chân đất lao ra khỏi phòng, mở cửa lớn.

Một tia sét xé rách bầu trời đêm, ông nội nhìn thấy cô, cô vẫn mặc bộ áo cưới màu đỏ đó, ôm lấy cánh tay, trông rất cô độc, nhưng lại ngoan cố đứng giữa cơn mưa rào, đôi mắt sắp bị mưa dầm đến độ không mở ra được nữa.

Ông nội sửng sốt nhìn cô, trên ngực cô không có chiếc kéo, cô không phải là ma, nhưng sao cô lại quay lại? Cô thực sự quay lại rồi… chính ngay vào buổi tối hôm kết hôn với Vương Đại Sơn.

11

Bà nội bất chợt mở mắt, không thấy ông nội đâu, bên tai vang lên tiếng gào thét điên cuồng của cơn mưa bão bên ngoài, gió thổi cánh cửa sổ chưa được khép chặt kêu rầm rầm. Lòng bà nội trĩu nặng, ngực giống như bị một tảng đá nặng nghìn cân đè xuống, bà lần mò đi xuống giường, qua khe cửa nhìn thấy đèn trong phòng Đỗ Xảo Nguyệt đang sáng, bà chợt cảm thấy buốt lạnh, từ từ đi đến đó, ghé sát tai vào cửa.

“Anh không xứng đáng để em phải làm vậy vì anh, không xứng đáng đâu, em có hiểu không?” Đây là giọng nói của ông nội, mặc dù ông đã cố gắng nói thật khẽ, nhưng bà nội vẫn nghe rất rõ.

“Em không hiểu, chỉ biết rằng từ khoảnh khắc anh cõng em trên lưng ở Câu Hồn Nha, em đã tự thầm thề với mình, cả cuội đời này em sẽ mãi đi theo anh, cho dù không được làm người của anh, em cũng phải làm ma của anh…”

Bà nội như thể bị giáng một cú đòn mạnh, hoàn toàn sụp đổ, đầu óc bỗng chốc trở nên trống rỗng. Từ trước đến giờ, bà luôn cho rằng Đỗ Xảo Nguyệt là người câm, mặc dù bà cảm thấy cô ta rất khả nghi, nhưng thật không ngờ lại có thể như thế này. Những câu nói này của Đỗ Xảo Nguyệt thực sự đã biến thành một con dao găm sắc nhọn, đâm hàng trăm hàng nghìn nhát vào trái tim bà nội.

“Đợi đến mai trời sáng anh sẽ đưa em trở về”.

“Không, em không về đấy đâu!”

“Việc này không do em quyết định được, em đã thành thân với anh ta, em đã là vợ anh ta, em có biết không?”

loading...

“Em không biết, có chết em cũng không quay về”.

“Em… Nếu em đã không muốn, tại sao lúc đầu em lại đồng ý làm đám cưới?”

“Em cứ tưởng rằng sau khi cưới anh ta, em có thể quên được anh, nhưng em không thể quên được, em thực sự không thể quên được, nếu anh nhất định đòi đưa em về đó, vậy thì anh hãy giết em đi”.

“Sao em lại có thể ngốc như vậy? Anh không thể cho em được gì, em có hiểu không?”

“Em không cần anh cho em gì cả, chỉ cần mỗi ngày em đều có thể được nhìn thấy anh, em bằng lòng vì anh mà giả câm suốt cả đời…”

“Xảo Nguyệt…”

Bà nội không thể nào nghe tiếp được nữa, cái cảm giác bị lừa gạt quấn chặt lấy bà, một người là người đàn ông bà yêu nhất trên đời, một người là kẻ khả nghi giết chết bác gái, bà phải làm thế nào mới có thể thuyết phục mình tin rằng tất cả những việc này đều là sự thực? Máu trong người bà trào dâng, cơn phẫn nộ trong người đã lên đến đỉnh điểm, bà đạp cửa phòng.

Hai người trong phòng đang ôm chặt lấy nhau cuống quít tách rời ra, nét mặt thể hiện sự kinh hãi tột cùng. Bà nội hít thở thật sâu, lao đến kéo ông nội vừa đấm vừa đánh, khóc lóc gào thét: “Sao mình có thể đối xử với em như vậy chứ? Sao mình có thể đối xử với em như vậy chứ…”

Ông nội cứ thần người đứng yên ở đó giống như cột gỗ, mặc cho bà nội gào thét như phát điên.

Đỗ Xảo Nguyệt quỳ xuống đất, ôm chặt lấy chân bà nội: “Em xin lỗi, không liên quan đến anh Thanh Sơn, chính em đã dụ dỗ anh ấy, là lỗi của em, chị đánh em đi, em xin lỗi, em xin lỗi…”

“Xin lỗi?” Bà nội đá cô ta ra, tất cả mọi sự phẫn nộ quy tụ lại, nhằm thằng vào Đỗ Xảo Nguyệt, “Cô còn có mặt mũi mà nói xin lỗi với tôi sao?! Cô lừa cho tôi khốn khổ thật đấy, Đỗ Xảo Nguyệt, cô tự hỏi lương tâm mình xem, tôi có chỗ nào không phải với cô chứ? Cô lại đối xử với tôi như thế này? Trước tiên cô giết chết con gái tôi, sao cô có thể độc ác như vậy? Con bé mới hơn một tuổi mà, nó vừa mới tập gọi cô là cô… bây giờ cô lại muốn cướp chồng của tôi, vậy tại sao cô không giết tôi luôn đi? Cô đúng là con ác quỷ! Cô munn làm ma của Thanh Sơn phải không? Sao cô không biết liêm sĩ…”

Lời của bà nội càng lúc càng gay gắt, sắc mặt Đỗ Xảo Nguyệt cũng càng lúc càng nhợt nhạt, càng lúc càng khó coi, cô ôm chặt lấy đầu, lắc mạnh. “Đừng nói thêm nữa…” Cô chợt hét vang một tiếng, đứng dậy vao đến bên giường, rút từ dưới gối ra một cái kéo, định đâm thẳng vào ngực mình, ông nội hồn bay phách lạc lao đến ôm chặt lấy cô: “Đừng! Xảo Nguyệt!”

Bà nội nhìn thấy cảnh tượng này thì càng đau đớn xót xa hơn, bà lao đến cướp chiếc kéo trong tay Đỗ Xảo Nguyệt: “Vậy thì để tôi chết đi, tôi chết đi để cho hai người được toại nguyện… tôi chết đi để tác thành cho hai người”.

Bỗng chốc, cả ba người chụm vào một chỗ, bên ngoài trời mưa càng to hơn, tiếng sấm sét kinh thiên động địa, nuốt chửng tất cả những tiếng ồn ào huyên náo. Trong khoảnh khắc tiếng sấm và ánh sét giao nhau, chiếc kéo đó đã cắm thẳng vào ngực Đỗ Xảo Nguyệt, ứng nghiệm giấc mơ của ông nội – hồn mà của cô đã quay lại, trên ngực còn cắm một chiếc kéo.

Nói thực lòng, bà nội lúc đầu đúng là muốn chết cho xong, hoặc là giết chết Đỗ Xảo Nguyệt, nhưng trong lúc tranh giành, bà nội cảm thấy, cái kéo đó chính là do cô tự mình đâm vào.

Ánh mắt Đỗ Xảo Nguyệt lướt qua bà nội, rồi dừng lại trên mặt ông nội, cô nói: “Nếu như em có gì nợ anh chị, bây giờ… không nợ nữa rồi…”

Đây là câu cuối cùng của Đỗ Xảo Nguyệt.

12

Nhân lúc trời còn chưa sáng, ông nội đã giấu xác Đỗ Xảo Nguyệt ở trong hầm phía sau núi, trong đó là để chứa khoai lang, mỗi nhà đều có một căn hầm biệt lập, cho nên giấu xác ở trong đó, chỉ cần mình không để lộ manh mối, thông thường, mọi người sẽ không phát hiện ra được.

Giết người phải đền mạng, đây là đạo lý mà đứa trẻ ba tuổi cũng biết, mặc dù cái chết của Đỗ Xảo Nguyệt là một sự cố, nhưng nếu truy cứu, ông nội và bà nội cũng khó mà tránh khỏi trách nhiệm, cho nên, họ buộc phải giấu kỹ xác cô, không để bất cứ ai biết.

Vương Đại Sơn đến hỏi mấy lần, một người đàn ông cao to, đến trước mặt ông nội khóc lóc như thể một đứa trẻ, ông cũng thấy xót xa, nhưng đành nhẫn tâm đuổi anh ta về. Đúng vậy, không có ai nghi ngờ Đỗ Xảo Nguyệt chết ở trong nhà, cho dù có người nghi ngờ đối với việc cô ta mất tích, vậy thì cũng chỉ liên quan đến Vương Đại Sơn, dù sao thì cũng là người biến mất khỏi nhà anh ta. Vương Đại Sơn cũng không biết phải giải thích thế nào, không những bị mất vợ, còn trở thành người bị oan.

Khoảng thời gian lúc Đỗ Xảo Nguyệt mới mất, bà nội thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy Đỗ Xảo Nguyệt đến đòi bà đền mạng, hơn nữa, giữa bà và ông nội có một thứ ngăn cách không nói được thành lời, ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua, cho đến tận khi bác trai sinh ra, trong nhà mới bắt đầu có chút sinh khí, nhưng chẳng được bao lâu, khi bác trai còn chưa đầy một tuổi đã bị chết yểu, tiếp đó, những đứa con sinh ra sau này đều chết đi một cách ly kỳ, không có ai sống được quá một tuổi, cho đến tận khi bố tôi sinh ra, bà nội mới ý thức được rằng, rất có thể chính là hồn mà Đỗ Xảo Nguyệt đang báo thù, thế là bén thương lượng với ông nội, di dời hài cốt của cô ta xuống giếng ở sau vườn, rồi lấp kín cái giếng đó, để nhốt chặt hồn mà của Đỗ Xảo Nguyệt, để cô ta không thể tác oai tác quái được nữa.

Cũng không biết mệnh của bố tôi tốt hay là hồn mà của Đỗ Xảo Nguyệt đã thực sự bị nhốt chặt, bố tôi không xảy ra bất cứ sự cố nào, thậm chí còn chẳng bị một cơn bệnh nào, sống thật khỏe mạnh. Cục đá nặng đè lên con tim bà nội cuối cùng cũng đã đặt được xuống. Cú tưởng rằng bi kịch đến đây là chấm dứt, thật không ngờ ông nội đột nhiên mất tích năm bố tôi nằm tuổi.

Ông nội ra khỏi nhà sau khi ăn trưa xong, đi đến thôn bên cạnh chiếu phim, trước khi đi ông còn ôm bố tôi, nâng lên cao xoay mấy vòng, trìu mến hỏi bố tôi muốn ăn gì để ông mang về cho, không hề có điềm báo trước, nhưng lần này ông nội tôi đi và không bao giờ trở lại, bà nội chạy dáo dác khắp thôn tìm kiếm, nhưng không có ai nhìn thấy ông.

Ông nội đã mất tích một cách kỳ lạ như vậy đấy, mất tích liền ba năm.

Một đêm, bà nội nằm mơ, thấy ông nội trong cái giếng phía sân sau, toàn thân bị dầm trong nước giếng, chỉ lộ ra cái đầu, mắt ông trợn rất to, không có lòng đen, chỉ toàn lòng trắng. Bà nội bị tỉnh giấc bởi tiếng kêu gào của bố, thì ra bố cũng mơ một giấc mơ y như vậy, bố cũng mơ thấy ông nội trong cái giếng ở sân sau.

Sáng sớm hôm sau, bà nội bèn nhờ người đưa tin gọi ông cậu đến, khóc lóc bảo ông cậu mở giếng ra, ông cậu không tin, nhưng ông cũng không làm trái ý bà nội được, tối hôm đó bèn mở giếng ra.

Cái giếng đó đã bị bịt kín tám năm rồi, ông nội sao có thể ở bên trong đó chứ?

Nhưng quả thực là, ông cậu đã vớt được ông nội ra từ trong giếng, toàn thân ông còn chưa bị thối rữa, chứng tỏ thời gian ông chết ở trong giếng chắc chưa lâu.

Hơn nữa, cái áo ông mặc trên người chính là chiếc áo sơ mi dính đầy máu tươi đó, nó đã từng quấn chặt thân thể của bác gái, hiện giờ nó lại được mặc lên người ông nội.

Bà nội vừa nhìn thấy đã ngất lịm.

Chẳng ai biết được năm đó ông nội đã mất tích ra sao, càng không biết tại sao sau khi ông mất tích ba năm lại chết một cách hết sức ly kỳ trong cái giếng đã được bịt kín tám năm rồi.

Có lẽ… Đỗ Xảo Nguyệt biết!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: