truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 41 –> 45 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(41)

Lễ cưới kết thúc, Vinh An túm lấy Thi Tường Ích, nhất định bắt cậu ta tới trung tâm thương mại sát bên cạnh.
Vinh An còn kéo thêm ba bạn học nữa cùng nhau ầm ĩ, không để cho Thi Tường Ích có cơ hội thoát thân.
Tôi vừa vào trung tâm thương mại liền chỉ vào một chai nước hoa đang giảm giá trên một quầy mỹ phẩm nào đó, nói:
“Chai này 1990 tệ, tôi mua chai này. 10 tệ còn lại cho cậu hưởng.”
Thi Tường Ích nói một tràng nào là lần sau cậu ta nhất định sẽ trả tiền với lại tôi cũng chẳng dùng được nước hoa đâu.

“Đúng như cậu nói, chúng ta đều là người chọn khổng tước.” Tôi ngắt lời cậu ta, nhún vai nói:
“Vì thế bây giờ tôi nhất định đòi lại món nợ này.”
Cậu ta lườm tôi, tôi làm như không thấy.

Thi Tường Ích hậm hực bỏ đi, tôi, Vinh An và ba người bạn kia đứng tại chỗ nói chuyện.
“Lần trước cậu ta bảo mình bỏ hộ phong bao hai nghìn tệ, đến giờ vẫn chưa trả.” Người bạn thứ nhất nói.
“Mình cũng thế. Lần sau mình cũng dùng cách này đòi hai nghìn tệ về.” Người bạn thứ hai nói.
“Nhưng mình rất tò mò, lần này lại là tên ngốc xúi quẩy nào giúp hắn ta bỏ phong bao đây?”
Chỉ thấy người bạn thứ ba méo mặt nói:
“Mình chính là cái tên ngốc xúi quẩy đó đây! Hơn nữa lần này là hai nghìn tám!”
Năm người chúng tôi cười cợt với nhau một hồi rồi giải tán, tôi về nhà, Vinh An về Bính Đông.

Trên đường về tôi không ngừng suy nghĩ; nếu như khổng tước tượng trưng cho tiền bạc, vậy tại sao thái độ và sự theo đuổi của tôi với tiền bạc lại không giống như người chọn khổng tước?
Có thể tiền bạc chỉ là hư vinh theo nghĩa hẹp, hư vinh theo nghĩa rộng có lẽ còn bao gồm những thứ khác.
Ví dụ như bây giờ tôi đang theo đuổi học vị, liệu có phải cũng thuộc về nghĩa rộng của hư vinh?

Vừa bước vào sân, nhìn thấy Lý San Lam đang đứng trong sân, như có điều gì suy nghĩ.
Tôi đi ngang qua cô ấy, định trèo lên cầu thang về phòng. Chân trái vừa bước lên bậc đầu tiên, bèn quay đầu lại nói:
“Xin lỗi.”
Cô ấy không trả lời, cũng không có phản ứng gì. Bước chân tôi dừng lại, không biết có nên tiếp tục trèo nữa không.
Một lát sau, cô ấy bình thản nói: “Tại sao nói xin lỗi?”

“Lần trước ở quán Búp bê Trung Quốc, lúc cô đến dọn cốc, tôi cứ tưởng cô là gái nhảy, vì thế…”
Tôi nghĩ một lát, nói thẳng: “Vì thế xin lỗi.”
Cô ấy hừ một tiếng, nói: “Nếu như tôi là gái nhảy thật, vậy anh không cần xin lỗi nữa?”

Tôi hơi sững sờ, không trả lời. Cô ấy vẫn đứng ở chỗ cũ, người và chân đều không di chuyển.
“Anh dựa vào cái gì mà coi thường gái nhảy?” Cô ấy nhấn mạnh giọng nói, “Dựa vào cái gì?”
“Không có…” Tôi hơi chột dạ.
“Các anh đến cái nơi mà trong lòng mình cho rằng không chính đáng để chơi,” cuối cùng cô ấy quay người đối diện với tôi, “nhưng lại coi thường những người làm việc ở đó, đúng là nực cười.”
Tôi cảm thấy hơi hổ thẹn, không đáp lên lời.
“Anh coi thường những người làm việc ở Búp bê Trung Quốc, tôi cũng coi thường những người đến Búp bê Trung Quốc vui chơi.”
Cô ấy nói xong câu này, đẩy cánh cổng sắt đi mất.

Tôi ngẩn ra một lúc mới sực tỉnh lại, chầm chậm bước từng bước lên thang về phòng.
Về đến phòng, nằm lên trên giường.
Nhớ lại cuộc nói chuyện với Thi Tường Ích, Lý San Lam, không khỏi cảm khái.
Thì ra khổng tước không chỉ bị người ta coi thường, giữa khổng tước với nhau cũng coi thường nhau.

Mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại trời đã sáng bạch.
Đánh răng rửa mặt xong đi xuống dưới nhà, chân phải vừa mới bước xuống bậc thang cuối cùng cũng là lúc Lý San Lam đẩy cửa phòng bước ra.
Tôi thấy cô ấy xách cái túi đen tôi đã từng nhìn thấy, trong lòng nghĩ có lẽ cô ấy lại lên Đài Bắc bán hàng.
“Cô đi Đài Bắc à?” Tôi hỏi.
Cô ấy nhìn tôi, không tình nguyện ừ một tiếng.
“Có muốn tôi chở đi không?” Tôi đi đến bên xe máy, “như thế có thể tiết kiệm tiền taxi.”
“Tôi đi bộ, cũng có thể tiết kiệm tiền.”
Cô ấy lạnh lùng buông một câu, hất đầu đi ra cổng.
Tôi hơi không vui, biết thế lúc đầu nên nói tiền thuê phòng là bốn ngàn rưỡi, chứ không phải bốn ngàn.

Hôm nay có thể vì tâm trạng không tốt, thức trắng một đêm ở trường, trưa ngày thứ hai mới về nhà ngủ.
Ai biết được vừa mới nằm chẳng được bao lâu, mới nhòm thấy cửa giấc mơ, đã bị tiếng tung tung vọng lên từ sàn nhà làm cho tỉnh giấc.
Tôi bừng bừng lửa giận, đá tung chăn ra, xồng xộc chạy xuống dưới nhà.
Tôi phải nói rõ cho cô ta biết, xin cô ta dùng cách bình thường để gọi tôi, đừng có gõ lên trần nhà mãi.
Nếu cô ta còn gõ như vậy nữa, hôm nào trần nhà bị sập, cô ta tự đi mà giải thích với bác chủ nhà.
Tôi đến trước cửa phòng cô ấy, cửa phòng khép hờ, tôi thấy cô ấy đang ngồi.
Trong tay cô ấy cầm một cái lọ nhỏ, thân lọ trong suốt, chỉ to bằng ngón tay.
Tôi thấy cô ấy xoay xoay cái lọ đó để nghịch, trên mặt đầy vẻ thoả mãn.
Cô ấy nhìn thấy tôi, nói vào đi, sau đó nhẹ nhàng đặt chiếc lọ lên trên bàn.

“Tôi muốn có lọ nước hoa này rất lâu rồi, hôm nay cuối cùng cũng mua được.” Cô ấy nói.
“Có chuyện gì không?” Tôi nói.
“Quần bán hết rồi.” Cô ấy nói.
“Quần nào?”
“Quần bò vốn định bán 190 tệ mà lại bán thành 490 tệ ấy.”
“Ờ.”
“Tôi vốn bán tín bán nghi, không ngờ kinh doanh lại tốt như vậy.”
Cô ấy lại nhấc lọ nước hoa lên, dường như càng nhìn càng thích thú, còn đưa cho tôi xem.
Tôi cúi đầu nhìn xem, thật trùng hợp, là cùng một hãng với lọ nước hoa mà Thi Tường Ích mua cho tôi.

“Tôi ngốc ghê, lại không nghĩ ra nâng giá cao lên lại có thể bán tốt hơn.” Cô ấy nói.
“Đúng thế.” Tôi nói, trả lọ nước hoa cho cô ấy.
Cô ấy lườm tôi, nói: “Tôi nói tôi ngốc, là khiêm tốn.”
“Tôi nói cô ngốc, là thành thật.”
Cô ấy lại đánh giá tôi một lượt, như băn khoăn sao tôi lại cười nhạo cô ấy.

“Không sao.” Cô ấy nhún vai, “Tâm trạng tôi đang tốt, hơn nữa tôi muốn cảm ơn anh.”
“Cảm ơn thế nào?”
“Cho anh cái quần bò này.” Cô ấy nói, “Tôi đặc biệt giữ lại cái này, chắc anh mặc được.”
“Chỉ thế thôi?”
“Ê, một cái là 490 tệ đấy. Có một ông định mua, tôi còn không bán đấy.”
“Cô có nguyên tắc thật.”
Tôi nhận cái quần bò đó, quần ống đứng màu xanh da trời sẫm, kích cỡ vừa khéo vừa với tôi.

“Tôi đã nói cảm ơn chưa?” Cô ấy nói.
“Có thể coi là rồi.”
“Vậy tôi nói thêm một lần nữa.” Cô ấy nói, “Cảm ơn anh.”
“Đừng khách sáo.” Tôi nói.
Tôi thở ra một hơi, cơn tức giận lúc vừa chạy xuống nhà vừa rồi đã tiêu tan.
“Tôi không thích người khác vì tôi làm việc ở Búp bê Trung Quốc, liền cho rằng tôi là người con gái dễ dãi.”
“Lần đó tôi tới Búp bê Trung Quốc, là bị bạn bè kéo đi, trước đó hoàn toàn không nghe nói đến quán này.”
“Tôi chỉ muốn kiếm thêm chút tiền, tuy rằng tôi không thích quán đó.”
“Tôi đi một lần đó, liền không có lần thứ hai nữa.”
“Tôi mắng anh hơi nặng lời.”
“Tôi không nên dùng ánh mắt khác thường để nhìn cô.”
Chúng tôi mỗi người nói một câu, hình như chẳng phải đang nói chuyện.
Cùng nhau trầm lặng một lúc, hai chúng tôi lại đồng thanh nói:
“Xin lỗi.”

Đó là câu nói chuyện duy nhất.

(42)

Khi những tiếng ve từ cái cây ngoài cửa sổ vọng vào, tôi biết mùa hè đã đến.

Hồi trước ở tầng dưới, chưa từng nghe thấy tiếng ve ở nơi này;
Không ngờ chuyển lên tầng trên, tiếng ve trên cái cây ngoài cửa sổ lại rõ rệt như vậy.
Khi nghe thấy tiếng ve đầu tiên, ngoài kinh ngạc, tôi lại đột nhiên nhớ tới Lưu Vỹ Đình.
Nhớ tới sau buổi học cuối cùng của môn “Tâm lý học tính cách”, tôi vội chạy ra khỏi giảng đường, bắt gặp cái liếc mắt cuối cùng của cô ấy.
Khi đó cảm thấy cả thế giới như trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng ve trên cây.

Thời tiết ngày càng nóng, ve càng ngày càng nhiều, hơn nữa càng kêu càng to.
Sinh viên nghèo không có tiền lắp máy lạnh trong phòng, đành mở cửa sổ sát đất hóng gió tự nhiên.
Vừa tới buổi chiều, chỉ cần con ve đầu tiên kêu một tiếng đầu tiên, tất cả lũ ve đều không chịu kém cỏi mà kêu lên, như đang thi xem sức con nào nhiều hơn, tiếng con nào to hơn.
Vì thế trong phòng giống như có một dàn nhạc giao hưởng nhỏ đang ra sức biểu diễn, nhưng chẳng theo giai điệu nào.
Tôi thường tức giận hướng ra cửa sổ hét lớn: “Bọn mày nhất định phải không thuần thục như vậy sao?”
Nhưng lũ ve chẳng thèm quan tâm, vẫn cứ mỗi con một điệu. Xem ra mùa hè này còn rất dài.

Tôi cũng dần hiểu Lý San Lam thêm một chút.
Biết được cô ấy ngoài đi làm buổi đêm ở Búp bê Trung Quốc, thỉnh thoảng lại đến Đài Bắc bán hàng ra, cũng làm thêm ở một siêu thị lớn mở cửa 24/24h.
Biết được điều này là vì có lần cô ấy cho tôi lon nước hoa quả đã quá hạn của siêu thị.
“Mới quá hạn có hai ngày thôi.” Cô ấy nói.
“Uống vào không chết chứ?” Tôi nói.
“Cùng lắm là trọng thương, muốn chết đâu có dễ?” Cô ấy nói.
Tôi thấy câu này nghe quen quen, sau mới nhớ ra đó là lời thoại trong phim Châu Tinh Trì.
Vì thế tôi đoán có lẽ cô ấy thích xem phim Châu Tinh Trì.

Mùa hè này cũng đặc biệt oi bức, lúc Vinh An đến chỗ tôi thường nóng tới mức kêu ầm ĩ.
“Xem ra phải kể một câu chuyện cười lạnh để giảm độ nóng mới được.” Cậu ấy nói.
“Mình không muốn nghe.”
“Cậu thử đoán xem,” Cậu ta chẳng thèm để ý đến tôi, tiếp tục nói: “Sủi cảo là nam hay là nữ?”
“Mình không muốn đoán.”
“Sủi cảo là nam.” Cậu ta nói, “Bởi vì sủi cảo có bao quy đầu(1).

Nói xong cậu ta cười ha hả, càng cười càng quá khích, cười đến khàn cả giọng.

Buổi tối mùa hè ở trong nhà chịu không nổi, tôi và Vinh An thường ra ngoài chơi.
Đương nhiên nơi thường tới nhất vẫn là Yum.
Tiểu Vân luôn pha một bình nước ô mai cho chúng tôi uống, chua chua ngọt ngọt, giải khát rất sảng khoái.
Có hôm buổi tối Tiểu Vân rán một đĩa gà rán mời chúng tôi ăn, tôi ăn một miếng xong gãi gãi vết thương bên khoé miệng.
“Miệng anh bị sao vậy?” Tiểu Vân hỏi.
“Hai hôm nay thức đêm, chắc là bị nhiệt.” Tôi nói.
Tiểu Vân lập tức đem đĩa gà rán đang để giữa tôi và Vinh An chuyển đến trước mặt Vinh An, sau đó nói:
“Vậy anh phải ăn đồ mát một chút, ăn ít thịt thôi.”
Tôi kháng nghị: “Em có thấy hổ thức đêm xong lại chuyển sang ăn chay bao giờ chưa?”

Không ngờ câu chuyện bắt đầu từ hổ, nói quanh nói co một hồi lại nói đến Lưu Vỹ Đình.
Tiểu Vân rất tò mò về Lưu Vỹ Đình, tôi kể ngắn gọn chuyện trước đây, nhưng Vinh An lại nhớ rõ từng tí một.
“Đều tại anh không tốt.” Vinh An nói, “Nếu như lúc đầu anh tra ra tên của Liễu Vỹ Đình thì tốt rồi.”
“Không liên quan đến cậu.” Tôi nói.
“Nhưng mà…”
“Đừng nói nữa.” Tôi ngắt lời Vinh An, “là tại tớ không đủ thẳng thắn, lẽ ra ngay từ đầu tớ nên nói với cô ấy là thư bị gửi nhầm.”
Tôi tự cho rằng mình thiện ý lựa chọn che giấu, lại không biết rằng như vậy tổn thương lại càng lớn.
Bởi vì Lưu Vỹ Đình có lẽ sẽ cảm thấy cái sai của tôi là thương hại cô ấy.
Cô ấy là người chọn hổ, sao có thể chịu đựng được sự thương hại này?
Thậm chí cô ấy sẽ thấy đó là sỉ nhục.

Nhớ tới cuộc nói chuyện với Liễu Vỹ Đình ở quán kem, không khỏi thở dài nói:
“Nếu tớ là người chọn dê thì tốt rồi.”
“Điều này làm tôi nhớ tới một câu chuyện.” Martini tiên sinh bỗng nhiên lên tiếng.

Tiểu Vân và Vinh An đồng thời quay sang đồng thanh lên tiếng: “Chuyện gì thế?”
“Tảng đá ở bên phải.” Martini tiên sinh nói.
“Tảng đá ở bên phải?” Tôi cũng quay đầu sang.
Mặc dù ba người chúng tôi đều nhìn thẳng vào Martini tiên sinh, nhưng anh ta vẫn chậm rãi thong thả hắng giọng, nói:
“Mồm hơi khô.”
Tiểu Vân thấy anh ta liếc mắt về phía bình nước ô mai, vội nói xin lỗi, sau đó rót cho anh ta một cốc.
Anh ta uống một ngụm, nói: “Rất ngon.”
“Cảm ơn.” Tiểu Vân cười.

“Bên phải của một người có một tảng đá rất to rất to, có khi phải to bằng một hòn núi.”
Martini tiên sinh lại uống một ngụm nước ô mai, “người này rất muốn trèo lên đỉnh tảng đá để ngắm phong cảnh phía trên, nhưng tiếc là thử nhiều lần rồi mà không thành công. Cuối cùng anh ta từ bỏ, đành đi về phía bên trái. Nhưng dù anh ta có đi bao xa, nhìn thấy bao nhiêu cảnh đẹp, anh ta vẫn cứ nhớ mãi không quên tảng đá ở bên phải. Thậm chí còn quay lại, thử thêm một lần.”
Tôi đợi một lúc, thấy anh ta không nói nữa, bèn hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó. Trong lòng người này, vĩnh viễn tồn tại một sự hối tiếc về tảng đá phía bên phải. Anh ta thậm chí còn cho rằng phong cảnh trên tảng đá bên phải, có lẽ mới là đẹp nhất.”
Martini tiên sinh nhìn tôi, nói: “Lưu Vỹ Đình mà các anh vừa nhắc tới, có lẽ chính là tảng đá phía bên phải của anh.”
Tôi hơi sững sờ, không trả lời.

“Thực ra tôi và anh giống nhau, đều có một tảng đá bên phải. Nhưng anh có lẽ là người sẽ đi đi về về giữa hai bên trái phải, còn tôi…” Martini tiên sinh nói, “lại cứ đứng mãi ở chỗ cũ.”
“Tại sao không đi về bên trái?” Tiểu Vân xen vào hỏi một câu.
“Nếu như tôi không trèo lên tảng đá bên phải, sẽ vĩnh viễn không thể đi về phía bên trái.”
Martini tiên sinh trả lời xong, sờ lên cà vạt của mình.
Chiếc cà vạt hôm nay anh ta thắt là nền xanh lá cây chấm bi màu trắng, trông như tuyết rơi trên đồng cỏ.
Hoạ tiết này rất không phù hợp với mùa này.
Tôi cũng chú ý tới anh ta thỉnh thoảng lại sờ vào cà vạt, thậm chí còn đung đưa nhẹ cái đuôi cà vạt.
Khiến cho người ta cảm thấy dường như cái cà vạt rất nặng, làm cho cổ anh ta không thoải mái.

Tối nay Martini tiên sinh về rất sớm, để lại cho ba người chúng tôi một chút thắc mắc.
Thắc mắc của Tiểu Vân là: Tại sao lại nói là tảng đá phía bên phải? Mà không nói luôn là ngọn núi bên phải?
Giải thích của tôi và Vinh An là: Núi thì dễ trèo hơn, nhưng đá thì có thể trơn trượt, rất khó trèo.
Thắc mắc của Vinh An là: Tại sao lại nói là bên phải? Mà không phải là bên trái?
Tôi và Tiểu Vân rất không nhẫn nại trả lời: Có khác biệt sao? Bên trái bên phải chẳng phải như nhau sao? Vẫn phải trèo vậy.
Thắc mắc của tôi lại là: Tại sao Lưu Vỹ Đình lại là tảng đá phía bên phải của tôi?

Nhưng cả ba chúng tôi đều không trả lời.

(43)


Trong những ngày oi bức, mưa là một sự hưởng thụ hiếm hoi.

Mưa to hai ngày liền, khiến tôi nhàn nhã ở nhà ngủ suốt hai buổi chiều.
Ngày thứ ba mưa nhỏ lại, nhưng không làm giảm đi hứng thú ngủ trưa của tôi.
Ngủ được nửa chừng, hình như nghe có người gọi cửa, đeo kính vào nhìn lên giật cả mình: một cô gái toàn thân ướt sũng, tóc còn nhỏ nước đang đứng trước cánh cửa tù mù.

loading...

Tôi còn tưởng là ma nước đến đòi mạng.

Nhìn lần thứ hai mới phát hiện ra là Lý San Lam.
“Sao không gõ trần nhà?” Tôi vội vàng rời giường, “Có chuyện gì sao?”
“Tôi quên mang chìa khoá về, bị nhốt ở bên ngoài.”
“Cô trông tôi có giống thợ khoá không?”
“Anh có chìa khoá dự phòng không?”
“Không có.” Tôi lắc đầu, “Tôi có hai chùm đều đưa cả cho cô rồi.”
“Thì ra anh không có chìa dự phòng. Làm sao bây giờ?”
“Đi tìm thợ khoá.”
“Một chùm nữa để ở trong phòng, làm sao bây giờ?”
“Đi tìm thợ khoá.”
“Bác chủ nhà lại không ở Đài Nam, làm sao bây giờ?”
“Đi tìm thợ khoá.”
“Phiền quá đi mất.” Cô ấy trợn mắt nhìn tôi, “tìm thợ khoá không phải mất tiền sao?”
Tôi bừng tỉnh, hoá ra cô ấy lại muốn tiết kiệm tiền.

“Còn có một cách, nhưng không biết có được hay không.” Tôi nói.
“Thật sao?” Mắt cô ấy loé sáng.
Tôi xuống nhà tới trước cửa phòng cô ấy, lấy tấm thẻ điện thoại nhét vào khe cửa, cánh cửa bèn mở ra.
“Cửa kiểu cũ thế này rất dễ mở.” Tôi nói.
“Quá không an toàn.” Cô ấy nói.
“Đúng vậy.” Tôi gật đầu, “Loại khoá này quả thật không an toàn.”
Cô ấy lườm tôi, nói: “Tôi đang nói anh.”
“Hả?”
“Như vậy chẳng phải lúc nào anh cũng có thể mở cửa phòng tôi sao?”
“Tôi mở cửa phòng cô làm gì?”
“Bây giờ anh đang mở đấy thôi?”
“Đó là cô bảo tôi mở chứ! Tôi không có chuyện gì thì mở cửa phòng cô làm gì?”
“Tôi biết làm sao được.” Cô ấy nói, “Cái này phải hỏi anh.”
“Cô…” Tôi cảm thấy cô ấy có chút không thể tranh cãi “Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì vậy?”
“Trừ phi anh thề.” Cô ấy nói.
“Được.” Tôi nói, “Tôi thề, tuyệt đối không mở cửa phòng cô.”
“Nếu tôi lại quên mang chìa khoá thì sao?”
“Tôi thề, trừ phi cô bảo tôi mở cửa, nếu không tôi tuyệt đối không mở. Được chưa?”
“Anh vẫn chưa nói nếu vi phạm lời thề sẽ thế nào?”
“Tôi thề, trừ phi cô bảo tôi mở cửa, nếu không tôi tuyệt đối không mở.” Tôi bực mình, gằn giọng nói: “Nếu như vi phạm, người khác vĩnh viễn sẽ nói tôi là con khổng tước ham hư vinh, sẽ không thật lòng yêu tôi.”

Tôi nói xong, cô ấy càng trầm mặc.

Tôi không biết tại sao những lời này vừa thốt ra, cũng cảm thấy nói như vậy hình như quá nặng.
Vì thế cũng trầm mặc theo.
Tôi thấy tóc cô ấy vẫn đang nhỏ nước, bèn phá vỡ im lặng: “Cô mau vào trong đi, bị cảm lạnh bây giờ.”
Cô ấy ừ một tiếng, đi vào trong phòng, khoá cửa lại.
“Ê.” Tôi quay người đi được hai bước, nghe thấy cô ấy mở cửa nói: “Xin lỗi.”
Vừa quay đầu lại, cửa đã đóng rồi.

“Để tôi đóng thêm một tấm gỗ bên cạnh cửa, như thế thẻ điện thoại cũng không mở được.” Tôi nói qua cánh cửa.
“Cảm ơn.” Cô ấy cũng nói từ sau cánh cửa.
Lúc trèo lên tầng trên, lại bắt đầu băn khoăn tại sao vừa rồi lại thề như vậy?
Có lẽ trong tiềm thức của tôi quá để ý đến định kiến của người khác dành cho khổng tước?
Nhưng, có thật là định kiến không?

Hai hôm sau cuối cùng cũng tạnh ráo, tôi không còn cớ để lười biếng nữa.

Vừa từ ngoài bước chân vào sân, lại thấy Lý San Lam chắp hai tay sau lưng thần thần bí bí tiến tới.
Tôi cảnh giác hỏi: “Có chuyện gì không?”
Cô ấy cười một nụ cười cổ quái, xoè hai tay từ sau lưng ra, trên tay cầm ba cái phong bì.
Thái Trí Uyên phong bì khổ A4, Liễu Vỹ Đình phong bì tiêu chuẩn, Lưu Vỹ Đình phong bì nhỏ kiểu Tây phương.
Tôi đứng sững tại chỗ, mãi không có phản ứng.
“Lúc tôi dọn phòng, tìm thấy dưới gầm giường. Tôi tưởng…”
Cô ấy chưa nói xong, tôi đã sực tỉnh giật lấy ba cái phong bì.
Chỉ do dự một giây, bèn xé tan thành hai mảnh.
Đến lượt Lý San Lam sững sờ.

Tôi không đợi cô ấy tỉnh lại, lập tức phóng lên trên tầng trên lấy bật lửa, lại phi xuống dưới đốt cháy sạch.

(44)

Trong ánh lửa, những ký ức về Lưu Vỹ Đình và Liễu Vỹ Đình trong đầu được tua lại một lượt.

Tôi lặng lẽ nhìn ánh lửa đỏ nuốt trọn tờ giấy, những nơi màu đỏ liếm qua chỉ còn lại chút tàn tro, thỉnh thoảng bay lên trên không.
Lửa tắt rồi, tôi bắt đầu hối hận về sự xốc nổi kỳ quặc này của bản thân.
“Quên rồi chứ?” Cô ấy đột nhiên hỏi.
“Hả?”
“Những ký ức liên quan đến cái này.” Cô ấy chỉ chỗ tàn tro trên mặt đất.
“Không.” Tôi lắc đầu, “Vẫn nhớ.”
“Vì thế nói đốt chẳng có tác dụng gì. Nếu có tác dụng, thế giới này chẳng đã là một mảng tro tàn rồi sao.”
“Bỏ đi.” Tôi thở dài, “Dù sao cũng đốt rồi.”
“Khi đó anh mất bao nhiêu tâm huyết viết thư tình, cứ thế mà đốt đi há chẳng đáng tiếc sao?”
“Sao cô biết đó là thư tình?” Tôi cao giọng.
“Cái này… ờ…” Cô ấy dường như phát hiện ra mình lỡ lời, “Đoán là biết.”
Tôi nhìn cô ấy chằm chằm, cô ấy đành nói tiếp: “Tôi chỉ xem một chút thôi.”
“Cô xem đến đâu rồi?”
“Kha Tử Long.”
“Đó là cuối thư rồi.”
“Xin lỗi.” Cô ấy gượng gạo cười, “Văn phong quá lưu loát, vô tình đã xem hết luôn.”
“Cô…”
“Nghĩ theo hướng tốt thì, nếu một ngày nào đó anh đột nhiên muốn biết nội dung thư, tôi có thể giúp anh nhớ lại.”

Tôi không muốn để ý đến cô ấy, lấy xẻng hót và chổi quét sạch tàn tro trên đất.
Quét xong, cất chổi và xẻng đi, đang muốn quay lên trên phòng, nghe thấy cô ấy nói:
“Có muốn nói chuyện với con khổng tước hư vinh này không?”
Tôi dừng chân quay người nhìn thẳng cô ấy, nói: “Sao lại gọi mình là con khổng tước hư vinh?”
“Tôi đã từng có một người bạn trai, anh ấy từng nói tôi rất kiêu ngạo và tham tiền, đơn giản là một con khổng tước hư vinh.”
Tuy cô ấy nói rất bình thản, nhưng tôi tin rằng khi cô ấy nghe thấy như vậy nhất định đã tổn thương.

Cơn tức giận của tôi hoàn toàn tan biến, tiến về phía cô ấy mấy bước, hỏi: “Hai người chia tay như thế nào?”
“Cố bạn trai của tôi…”
“Là bạn trai cũ chứ.”
“Tôi quen gọi là cố bạn trai, như thế có thể cảm thấy anh ta đã nghẻo rồi.”
“Cô ác thật.” Tôi không nhịn được bật cười.
“Cố bạn trai của tôi khi chia tay với tôi nói ra một ví dụ: Khi em ăn đào mật rồi, còn thấy quýt ngon nữa hay không?”
“Anh ta ám chỉ cô là quýt?”
“Ừ.” Cô ấy nói, “Quýt tuy tốt, nhưng đào mật mới là tình yêu chân chính. Mà bất chấp tất cả theo đuổi tình yêu chân chính, lại là ước vọng của anh ta.”
“Cố bạn trai của cô cũng là người chọn dê à?”
“Ừ.” Cô ấy gật đầu rồi nói: “Cũng là?”
“Bạn gái cũ của tôi là người chọn dê.”
“Phải nói cố bạn gái.”
“Không, tôi hy vọng cô ấy vẫn sống.”
“Tâm địa anh không tệ.” Cô ấy cười cười.

Trên đất còn sót lại chút vết đốt, chúng tôi cùng nhìn chăm chú nơi đó, không nói gì thêm.
“Kể chuyện anh đi.” Qua một lúc lâu, cô ấy nói.
Đến bắt đầu từ đoạn nào, nên nói cái gì tôi đều không do dự, trực tiếp bắt đầu từ bức thư tình kia.
Nói đến sau khi Vỹ Đình bỏ đi, tôi viết chữ lên bức tường căn phòng tầng trên để giải toả bi thương.
Trừ bác chủ nhà đã sớm biết trên tường có chữ, vì thế bèn nói với bác ấy là tôi cũng viết chữ trên tường, tôi chưa từng nói với ai chuyện viết chữ trên tường, cả với Vinh An cũng không.
Nay lại đem tâm sự này nói ra miệng, tôi rất hoang mang.

“Anh có thích cái cô Lưu Vỹ Đình chọn hổ kia không?” Cô ấy hỏi.
“Cũng coi là thích.” Tôi nói, “Mức nào thì chưa rõ.”
“Anh nói sau này anh viết thư giải thích, trong thư anh có nhắc đến việc anh thích cô ấy không?”
“Không.” Tôi lắc đầu, “Tôi chỉ gắng sức giải thích và xin lỗi thôi.”
‘Có lẽ cô ấy cũng thích anh, nếu anh nói với cô ấy là anh thích cô ấy, cô ấy sẽ không bị tổn thương nặng nề như vậy.”
“Hả?’ Tôi kinh ngạc, “Tại sao?”
“Giải thích và xin lỗi bao nhiêu đi chăng nữa tuy có thể nói rõ anh không hề cố ý lừa gạt, nhưng lại gián tiếp nói với cô ấy, anh ở bên cô ấy chỉ để gỡ rối cho sai lầm mà anh vô tình gây ra.” Cô ấy nói, “Cô ấy thật lòng với anh, anh lại vô tình vô ý, cô ấy liệu có thể không đau lòng sao?”

Tôi kinh ngạc, hoàn toàn không thốt lên lời.

“Lần cuối cùng khi anh đuổi theo cô ấy bên ngoài phòng học, trong lòng cô ấy thực ra hy vọng nghe được anh nói anh thích cô ấy, tiếc là anh vẫn chỉ nói xin lỗi.” Cô ấy thở dài, nói tiếp:
“Đừng làm phụ nữ đau lòng, sẽ phải xuống địa ngục đấy.”

Tôi không chắc là tôi có phải xuống địa ngục hay không, nhưng cuối cùng tôi cũng biết, Lưu Vỹ Đình là tảng đá phía bên phải của tôi.
Từ khi tôi làm tổn thương cô ấy, tảng đá phía bên phải tôi đã xuất hiện rồi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn những vết đốt trên mặt đất, chìm vào trầm tư.

Một lát sau, nghe thấy cô ấy nói: “Hình như sắp mưa rồi.”
Tôi không phản ứng lại, vẫn cứ nhìn những vết đen trên đất.
“Ê!” Cô ấy kêu thất thanh: “Mưa thật rồi!”
Tôi cảm thấy mưa đang thoả sức rơi khắp người tôi, nhưng tôi vẫn bất động.
Lý San Lam quay về phòng lấy ô, lại chạy qua màn mưa đưa ô cho tôi.
Tôi lắc đầu.
“Cầm lấy đi, không mất tiền mà.” Cô ấy nói.
Tay phải tôi đón lấy chiếc ô.
“Mở ra đi! Đồ ngốc!” Cô ấy hét lên.
Tôi chậm rãi mở chiếc ô ra, che những hạt mưa trên đầu.

Mưa đã đủ to, nhưng quầng đen bị đốt còn sót lại trên mặt đất, vẫn đen tới phát sáng.

(45)

Qua những ngày oi bức nóng nực, mát mẻ cuối cùng đã tới.
Nhưng dù là nóng bức hay là mát mẻ, tôi và Vinh An vẫn thích đến Yum.
“Cậu có biết tại sao trước đây tớ kéo cậu đến Yum không?” Vinh An hỏi.
“Chưa từng nghĩ tới vấn đề này.” Tôi nói.
“Khi đó cậu vừa thất tình,” Vinh An bỗng hạ giọng, “Tớ muốn giới thiệu Tiểu Vân cho cậu.”
“Vậy sao?” Tôi nghi ngờ nhìn cậu ấy.
“Tiểu Vân không tệ, cậu cũng rất tốt, nếu có thể ở bên nhau thì càng hoàn mỹ.”
“Cậu nghĩ nhiều quá đấy.” Tôi nói.

Tiểu Vân quả thực là cô gái không tệ, hoà nhã thân thiết lại rất hiểu ý người khác.
Nhưng tôi đối với cô ấy không có cảm giác gì đặc biệt, tôi tin rằng cô ấy đối với tôi cũng thế.
Mặc dù cô ấy thường chiêu đãi tôi miễn phí, ở quán cũng thường tán gẫu, tâm sự với tôi, nhưng dù chúng tôi có đến gần nhau đến thế nào, đều ở trong giới hạn bạn bè.

Trong quán thường có người tỏ ra niềm nở với Tiểu Vân, ý đồ theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy đều không có phản ứng gì.
Tiểu Vân là người chọn ngựa, con ngựa này tuy trông có vẻ rất xinh đẹp và ngoan ngoãn, nhưng nếu phát hiện anh muốn thuần phục nó, điều khiển nó, dã tính của nó sẽ xuất hiện.
Tôi thường nhìn thấy những người muốn thuần phục cô ấy nhưng lại bị ngã tới mức mặt mũi bầm dập.

Có lần cô ấy cho tôi tấm vé xem ca nhạc, nói là của khách hàng tặng.
Tối hôm biểu diễn, tôi vào hội trường đang định ngồi vào chỗ, nghe thấy anh chàng bên canh nói:
“Anh ngồi nhầm chỗ rồi.”
“Không nhầm mà.” Tôi nhìn vé, lại đưa cho anh ta xem, đặt mông ngồi xuống.
Dù cho cả buổi biểu diễn vô cùng náo nhiệt, lại còn có một ngôi sao ca nhạc bị ngã trên sân khấu, nhưng tôi vẫn cứ cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng và sự tức giận cực lớn từ bên cạnh truyền sang.

Lại có một lần một người khách bên quầy bar hình như ra sức hẹn hò với Tiểu Vân, nhưng cô ấy chỉ cười mà lắc đầu.
“Vậy chắc có thể mời em uống càphê chứ?” Người đó nói.
“Được thôi.” Cô ấy đáp.
Người đó vô cùng hoan hỉ, vẻ mặt như thể cuối cùng đã trèo lên được đỉnh Chô-mô-lung-ma(1).

Chỉ thấy Tiểu Vân đi tới máy pha cà phê, đun hai ly cà phê, một ly cho mình, một ly cho anh ta.
“Cảm ơn anh đã mời em uống cà phê.” Cô nàng cười nói.
Người đó há hốc mồm, rơi thẳng từ đỉnh Chô-mô-lung-ma xuống vực sâu muôn trượng.
Trước khi anh ta ra về, Tiểu Vân còn không quên nhắc anh ta trả thêm tiền một ly cà phê.

Còn có một lần có một người khách trước tiên tự rêu rao mình là người rành phim ảnh, sau đó mời Tiểu Vân đi xem phim.
“Tôi chỉ xem phim kinh dị thôi.” Cô nàng nói.
“Trùng hợp vậy?” Người đó cười toe, “Anh cũng thích xem phim kinh dị nhất.”
“Tôi không tin.” Cô nàng nói. “Xem phim kinh dị phải qua ba cửa, anh qua được tôi mới tin.”
“Đừng nói là ba cửa, ba mươi cửa anh cũng qua được!” Người đó vỗ vỗ ngực.
Tiểu Vân mỉm cười lau lau quầy bar, đột ngột nghiêng người về phía trước, hét to với anh ta: “Ê!”
Người đó giật nảy mình như bắn ra khỏi ghế, tay cầm cốc run lên, rượu đổ ra ngoài hơn nửa.
“Đến cửa thứ nhất: bị doạ bất ngờ mà còn không qua được, sao xem được phim kinh dị đây?” Cô nàng thở dài.

Mấy cảnh này tôi và Vinh An đều thấy tận mắt, mà sau khi cậu ấy biết giữa tôi và cô ấy đều không gọi điện thoại cho nhau, càng tò mò không biết cô ấy thích người con trai như thế nào.
“Nhưng nói đi phải nói lại,” Vinh An nói, “Nếu đến cậu Tiểu Vân cũng không có hứng thú, có lẽ rất khó thích người con trai khác.”
“Câu này của cậu chuẩn không cần chỉnh.” Tôi lập tức nâng ly cà phê cạn với Vinh An.
“Không lẽ cô ấy là…” Vinh An ngập ngừng.
“Mình nghĩ không phải đâu?” Tôi cũng lấp lửng.
“Em không phải là người đồng tính.”
Tiểu Vân đột nhiên phun ra một câu này, tôi và Vinh An đều giật bắn mình.

“Nói về người khác sau lưng là không có đạo đức đâu.” Cô ấy lại nói.
Tôi và Vinh An vội nói rượu hôm nay thật ngon, cà phê cực thơm vân vân để mau qua chuyện.
“Em chỉ thích một mình tự do tự tại, không muốn có bạn trai mà thôi.” Cô ấy nói.
“Vẫn nên có bạn trai đi thì hơn.” Vinh An nói.
“Lúc nào muốn có hãy nói.” Tiểu Vân nhún vai.

“Có thể mời em đi ăn cơm không?” Bên quầy bar lại có một khách hàng không sợ chết đòi hẹn hò với Tiểu Vân.
“Ăn gì thế?” cô nàng nói.
“Ăn gì cũng được, tuỳ em chọn.” Người đó nói.
“Được thôi.” Cô ấy cười.
Nói xong, Tiểu Vân vén chiếc rèm màu xanh da trời treo phía sau quầy bar, đi vào phòng bếp phía trong.
Trước khi đi vào trong, cô ấy còn ngoảnh đầu ra nháy mắt với bọn tôi.
Tôi và Vinh An đưa mắt nhìn nhau, không nhịn được bật cười.

Tiểu Vân không phải là cứ có người đòi hẹn hò lại chỉnh người ta, cô ấy chỉnh toàn những người cứ dây dưa lằng nhằng.
Cô ấy đối với khách hàng rất thân thiết, thậm chí sẽ chủ động bắt chuyện.
Nhưng Martini tiên sinh là ngoại lệ, Tiểu Vân chưa từng chủ động nói chuyện với anh ta.
“Trên mặt anh ta như có viết: tuyệt đối không được quấy rầy tôi.” Tiểu Vân bảo tôi, “Anh ta là khách hàng lâu rồi, nhưng em chỉ mới thấy anh ta chủ động nói chuyện với anh.”
“Thật sao?” Tôi hiếu kỳ, “Tại sao vậy?”
“Em cũng không biết.” Tiểu Vân nói, “Có lẽ các anh có duyên.”
Có lẽ tôi và Martini tiên sinh cũng coi là có duyên, nhưng thật sự có duyên với tôi có lẽ phải là Lý San Lam.
Trừ tuần lễ đầu tiên khi cô ấy mới dọn đến tôi gần như không gặp cô ấy ra, những ngày sau này, lúc nào ở đâu tôi cũng đụng phải cô ấy.

Cho dù là không muốn đụng phải cô ấy, không nên đụng phải cô ấy, cũng sẽ đụng phải cô ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: