truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 11 –> 15 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(11)

Khi gió biển càng lúc càng mặn, tôi phát hiện mặt trời đã sắp chìm vào biển cả, vội vàng nhấn ga. “Mặt trời ơi!” vừa mới dừng xe, cô ấy đã nhảy xuống, chạy như bay ra bờ cát, “đợi tao với!” Tôi nhìn ra phía trước, mặt trời đã biến mất rồi.
“Tiếc thật.” Cô ấy quay đầu lại nói.
Tôi thấy nét mặt cô ấy rất thất vọng, bèn nói: “Xin lỗi.”
“Đâu phải lỗi của bạn.” Cô ấy cười, “sao lại phải xin lỗi?”

Liễu Vỹ Đình cúi xuống cởi giầy và tất, xắn ống quần, đi chân trần trên cát. Tôi chần chừ hai giây, cũng cởi giầy, tất, cùng với cô ấy đi chân trần trên bờ cát. Giữa những lúc nước biển lên xuống, bờ cát hiện lên hai màu đậm nhạt, chúng tôi đi trên phần đậm nhất. Cát vừa đen vừa mềm, chỉ dẫm nhẹ một cái là in hằn dấu vết.

“Bạn biết không?” Lúc chúng tôi sóng vai đi được hơn mười bước, cô ấy nói: “Mình chưa bao giờ nhận được thư tình.”
“Thật khó tin. Tôi tưởng bạn hẳn phải thường xuyên nhận được thư tình.”
“Có kinh nghiệm bị bắt chuyện hoặc nhận được giấy nhắn, nhưng thư tình từ một người hoàn toàn xa lạ thì…”
Cô ấy đi theo một đường thẳng, mặc cho sóng biển đánh lên mắt cá chân và bắp chân, “thật sự chưa từng nhận.”
“Bây giờ người viết thư tình ít đi, người nhận được thư tình tự nhiên cũng ít đi.” Tôi nói.
“Có lẽ vậy.” Cô ấy nói.

Chúng tôi bắt đầu im lặng, chỉ còn tiếng sóng biển đập vào bờ cát. Sóng biển chỉ cần đánh khoảng năm lần, là đủ xoá bỏ hoàn toàn dấu chân của chúng tôi. Cô ấy dừng chân, ngoảnh đầu nhìn những dấu chân đã biến mất, rồi đi lên bờ, đến nơi sóng biển không thể đuổi đến mới ngồi xuống. Tôi đi lên theo, cũng ngồi xuống.

“Viết thư tình hay nhận được thư tình, đều là một chuyện lãng mạn.” Cô ấy nói.
“Ừ.” Tôi ờ một tiếng.
“Có lẽ bạn không cho là thế.” Cô ấy cười, “mình thấy lãng mạn là quan trọng nhất.”
“Theo bạn lãng mạn là?”
”Chạy trong tuyết trắng, ném cầu tuyết; hoặc là đi dạo trên bãi cát, ngắm mặt trời lặn, đều rất lãng mạn.”
“Nói như vậy, ở Phi Châu chỗ không có biển, chẳng phải không có cách nào để lãng mạn hay sao?”
“Nói cũng phải.”
Cô ấy chăm chú nhìn ra biển, như đang trầm tư.

Tôi thấy cô ấy không có phản ứng gì, bèn nói: “Tôi đùa thôi, chắc bạn biết chứ?”
“Bạn đang đùa sao?” Cô ấy quay sang nhìn tôi, “mình đang rất nghiêm túc lo nghĩ cho họ mà.”
“Họ?”
“Những người sống ở châu Phi chỗ không có biển ấy.”
“Có gì mà lo nghĩ chứ?”
“Lãng mạn của họ là gì?” Cô ấy nói. “Nếu như không có sự lãng mạn, cuộc đời sẽ rất buồn chán.”
“Có lẽ lãng mạn của bọn họ, là cưỡi đà điểu ngắm sư tử ăn thịt ngựa vằn.”
“Á?” Cô ấy hơi sửng sốt, “Thế sao gọi là lãng mạn được?”
“Lãng mạn thay đổi theo hoàn cảnh địa lý, chưa biết chừng bọn họ thấy ngồi trên bãi cát ngắm mặt trời lặn mới là kỳ quặc.”
Cô ấy lại không phản ứng gì, một lúc lâu sau mới nói: “Chắc chắn bạn rất thích nói đùa.”
“Đúng.” Tôi nói.
Cuối cùng cô ấy cũng bật cười.

Sắc trời đã dần tối, gương mặt cô ấy có đôi chút mơ hồ, chỉ còn đôi mắt sáng lấp lánh.
“Cảm ơn bạn.” Sau khi ngừng cười, cô ấy nói.
“Sao lại cảm ơn?”
“Cảm ơn bạn đã viết thư tình cho mình.”
“Ồ?”
“Bởi vì chúng ta ở Đài Loan, vì thế bạn viết thư tình cho mình, là một chuyện lãng mạn.”
“Người phải cảm ơn là mình, cảm ơn bạn đã không từ chối mình.”
“Mình không cách nào từ chối sự lãng mạn.”
Lần này đến lượt tôi rơi vào trầm tư, không nói gì.

Không biết là bao lâu sau, có lẽ sóng biến đánh tới đánh lui khoảng 30 lần, cô ấy nhìn đồng hồ, nói: “Bảy giờ tối nay mình phải dạy thêm.”
Tôi cũng nhìn đồng hồ, thấy chỉ còn 20 phút nữa, bèn đứng dậy nói: “Đi thôi.”
Chúng tôi mò mẫm rảo bước trở về, dùng nước biển rửa sạch cát trên bắp chân và bàn chân, rồi đi giầy tất vào.
Tôi hỏi rõ địa điểm, rồi phóng xe như bay. Lần này không còn cảm giác tiếc nuối vì mặt trời đã xuống núi nữa, tôi đưa cô ấy đến nơi đúng giờ.
“Mấy giờ bạn dạy xong?” Đợi cô ấy xuống xe, tôi hỏi.
“Chín giờ.” Cô ấy đáp.
“Chín giờ tôi đến đón bạn.”
Tôi vẫy tay chuẩn bị rời đi, cô ấy bỗng chạy lên nắm nhẹ tay lái xe, nói: “Nếu chúng ta ở Châu Phi, bạn sẽ đưa mình đi cưỡi đà điểu xem sư tử ăn thịt ngựa vằn chứ?”
“Chắc là có.” Tôi đáp.
Cô ấy lại bật cười. Dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt cô ấy vẫn cứ sáng lấp lánh.

(12)

Sau lần đó, tôi lại đưa Liễu Vỹ Đình đến An Bình bốn lần nữa. Lần đầu tiên xe máy bị nổ lốp trước, lần thứ hai suýt không đề được máy; lần thứ ba đánh cược đổi cả hai lốp, nhưng đi được nửa đường thì trời bỗng đổ mưa; lần thứ tư cuối cùng cũng đến được bờ biển, nhưng mặt trời lại trốn trong mây, chết cũng không chịu ló ra. Tóm lại, bốn lần đều không ngắm được mặt trời.

Lần cuối cùng hỏng việc quay về, tôi cảm thấy rất xấu hổ, nói: “Anh mời em ăn cơm.”
“Nếu ngắm được mặt trời, có phải anh sẽ không mời cơm không?”
“Không.” Tôi lắc đầu, “Anh vẫn cứ mời em ăn cơm.”
“Thật sao?” Liễu Vỹ Đình tròn mắt, như không tin.
“Đương nhiên.” Tôi gật đầu.
“Anh thật không giống người chọn khổng tước.” Cô ấy lại nói.

Tuy không thích cô ấy cứ nói về chuyện tôi chọn khổng tước, nhưng tôi đã quen với ấn tượng sâu sắc của người khác đối với khổng tước.
“Có lẽ anh là khổng tước biến dị.” Tôi nhún vai, bắt đầu học cách tự châm biếm.
Tôi để cô ấy chọn quán ăn, cô ấy chọn một quán có phong cách trang trí kiểu châu Âu. Sau khi gọi thức ăn, cô ấy nói: “Đúng rồi, em vẫn cứ muốn hỏi anh: sao lại lấy biệt hiệu là Kha Tử Long?” Tim tôi bỗng thắt lại, vì không để mình nhớ tới Lưu Vỹ Đình, tôi vội đáp: “Lúc học cấp ba anh dùng cái tên Tử Long này gửi truyện cười đi, được đăng.”
“Là truyện cười gì thế?” Hai tay cô chống cằm, dáng vẻ rất chăm chú.
“Em muốn nghe thật sao?”
“Ừm.”
“Tâm trạng Tiểu Minh rất tệ, Tiểu Hoa bèn bảo cậu ta: Đừng có lo lắng, đằng nào thì cũng binh đến tướng chặn. Tiểu Minh lại nói: Nhưng chẳng phải “binh” có thể ăn được “tướng” sao?”
Tôi nói vèo một hơi, sau đó lấy cốc uống nước, nói: “Vậy đó.”
Vẻ mặt cô ấy như ngạc nhiên về độ ngắn của câu chuyện, nhưng lông mày ngay lập tức giãn ra, bật cười. Tiếng cười của cô ấy kéo dài một lúc lâu, tôi bị cô ấy lây cho, cũng nhe răng ra cười.

Có lẽ nụ cười của tôi cũng lây sang cô ấy, hoặc là câu chuyện cười đó thật sự buồn cười, vì thế cô ấy không hề có ý ngừng tiếng cười lại. Tôi thấy cô ấy cười mãi không ngừng, cũng tiếp tục cười, hơn nữa tiếng cười có phần suồng sã, cho đến lúc khách khứa bàn bên cạnh cứ nhìn chúng tôi chằm chằm. “Nói thật đi” tôi lập tức ngừng cười, “truyện này có buồn cười thật không?”. “Nói thật nhé” cô ấy cũng thu hồi nụ cười lại “đúng là buồn cười.”

Tuy gửi đăng truyện cười chẳng có gì là ghê gớm, nhưng cô ấy cười đến mức như vậy cũng làm tôi có cảm giác vẻ vang. Nhớ lúc trước kể câu chuyện cười này cho Lưu Vỹ Đình nghe, phản ứng của cô ấy khiến tôi hơi lúng túng. Trong lòng tôi bất giác lại bắt đầu so sánh Liễu Vỹ Đình với Lưu Vỹ Đình, hai người họ thật sự rất khác nhau. Lưu Vỹ Đình rất ít khi nở nụ cười, nếu cô ấy cười, thường chỉ tỏ ra lịch sự hay thiện ý; nụ cười của Liễu Vỹ Đình rất đơn thuần, chỉ đơn giản là vui vẻ mà thôi.

Tôi biết không nên nhớ tới Lưu Vỹ Đình khi đang tiếp xúc với Liễu Vỹ Đình, nhưng điều này dường như rất khó. Cho dù cố ý nhắc nhở bản thân cũng không làm được, vì ký ức của tôi gắn liền với cả hai người. Khi tôi biết Liễu Vỹ Đình thích lãng mạn, phản ứng lúc nhận được thư tình chỉ đơn giản là vui vẻ đơn thuần, đã từng hối hận vì gửi nhầm thư cho Lưu Vỹ Đình, thậm chí oán trách cô ấy. Nhưng khi nhớ về những điểm tốt đẹp thiện lương của Lưu Vỹ Đình, cùng với cái liếc mắt cuối cùng của cô ấy, càng cảm thấy việc bản thân có suy nghĩ như vậy là vô cùng tàn nhẫn. Bởi vì Lưu Vỹ Đình, nên tôi không thể thản nhiên đối diện với Liễu Vỹ Đình; cũng mất đi tâm trạng vui vẻ khi có thể dễ dàng đến gần Liễu Vỹ Đình đến thế. Nếu không có Lưu Vỹ Đình, nếu lúc đầu cái tên Vinh An tra ra là Liễu Vỹ Đình, thì đây sẽ là chuyện hạnh phúc mỹ mãn biết bao. Chỉ mới tưởng tượng một chút đã thấy lãng mạn tới mức toàn thân nổi đầy da gà.

Xét cho cùng thì tôi thích Liễu Vỹ Đình mà, đó là một loại thích gần giống với yêu thầm. Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, bóng dáng xinh đẹp và nụ cười của cô ấy đã khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi không thể miêu tả cụ thể thích một cô gái là như thế nào, nhưng mỗi khi Liễu Vỹ Đình xuất hiện, tôi cảm thấy cô ấy dường như đang bước ra từ giấc mơ của tôi. Tuy không biết gì về cô ấy, nhưng chỉ cần cô ấy không quá kỳ quái, không quá khó tiếp cận, muốn tôi thích cô ấy hơn nữa, thậm chí là yêu cô ấy, là một việc thật sự dễ dàng.

Mà Liễu Vỹ Đình trước mắt hoàn toàn không kỳ quái, cũng rất dễ gần, tính cách dường như cũng không tệ, lẽ ra tôi phải sớm rơi vào vòng xoáy tình yêu với cô ấy mới đúng. Nhưng chỉ vì tôi thường ngoảnh đầu lại nhìn thấy ánh mắt của Lưu Vỹ Đình, nên bị một sức mạnh rất lớn kéo bật ra khỏi lốc xoáy. Như bây giờ bị lây bởi nụ cười của Liễu Vỹ Đình, tôi thỏa sức cười, muốn dùng tiếng cười phá tan tảng đá, cái tảng đá hình thành nên bởi việc gửi nhầm tình thư, bởi sự áy náy với Lưu Vỹ Đình, bởi cái liếc mắt cuối cùng của cô ấy. Hình như tôi đã thành công. Bởi vì tôi cuối cùng đã có thể cảm nhận được niềm vui khi ở bên Liễu Vỹ Đình.

(13)

“Nói thật đi.” Liễu Vỹ Đình nói, “Anh đang nghĩ gì thế?”
Tôi bừng tỉnh, bắt gặp nụ cười ngọt ngào của nàng, ánh mắt trống rỗng của Lưu Vỹ Đình dần nhạt nhoà.
“Nói thật nhé.” Tôi nói, “Anh đã nghĩ thông suốt rồi.”
“Hử?” Cô ấy nghi hoặc, “Nói thật nhé, em không hiểu.”
“Nói thật nhé.” Tôi nói, “Anh cũng không thể giải thích.”
Cô ấy sững lại, cũng không hỏi tiếp, mà lại bật cười. Ăn cơm xong ra khỏi quán, chúng tôi cùng nhau bước đi, cả hai đều không nói gì. Mùa đông đang đến gần, khí trời hơi se lạnh. “Nói thật nhé.” Tôi phát hiện ra đang đi vào một ngõ cụt, bèn dừng bước, “Chúng ta đi đâu đây?”
“Nói thật nhé.”, cô ấy cũng dừng chân, “em cũng không biết nữa.”
“Không phải em đang dẫn đường hay sao?”
“Em đi theo anh mà.”

Chúng tôi nhìn nhau vài giây, cuối cùng phì cười. Cô ấy thuê nhà ở gần trường, cách tiệm ăn rất gần, tôi nói muốn đưa cô ấy về, cô ấy bảo được. Đến dưới nhà cô ấy, tôi nói: “Chiều thư ba hàng tuần lớp anh đều chơi bóng chày, có muốn chơi cùng không?”
“Có tiện không?” Cô ấy nói, “Em là con gái mà.”
“Không sao đâu, bọn anh đánh bóng chậm mà. Có lúc đánh bóng chậm cũng cần có con gái chơi cùng.”
“Nói vậy, em lại đi bù quân số rồi.”
“Không, không phải bù.” Tôi vội vàng phủ định, “Chỉ là muốn mời em cùng chơi bóng mà thôi.”
Cô ấy cười hai tiếng, sau đó nói: “Được, em đi.”
Trước khi lên lầu, cô ấy ngoái lại nói: “Nói thật đi, bữa cơm này rất đắt.”
“Nói thật nhé, đúng là chẳng rẻ.” Tôi cười nói: “Nhưng rất đáng giá.”
“Anh thật là…”
“Không giống người chọn khổng tước.” Cô ấy còn chưa nói xong, tôi đã nói nốt phần còn lại.
Cô ấy cười, vẫy vẫy tay rồi đi lên lầu.

Từ đó cứ mỗi chiều thứ ba, Liễu Vỹ Đình sẽ cùng đánh bóng chày với tôi. Bọn tôi để cô ấy làm pitcher (1), mỗi khi cô ấy ném bóng lên cao, trên mặt luôn nở một nụ cười rạng rỡ. Vì cô ấy rất cởi mở và thân thiết, chẳng bao lâu sau đã rất thân với bọn lớp tôi. Đánh bóng xong sẽ cùng nhau đi ăn cơm, cô ấy cũng đi, chúng tôi không coi cô ấy là người ngoài.

loading...

Còn nhớ lần đầu cô ấy đánh bóng chày, trong lớp có một bạn học lén hỏi tôi: “Cô nàng là bạn gái của cậu à?”
Tôi lắc đầu: “Không phải.”
Mọi người càng thân thiết, số người hỏi tôi càng lúc càng nhiều:
“Cô ấy là bạn gái cậu à?”
Tôi do dự một lúc, lại lắc đầu: “Cũng không hẳn.”
Nhưng thời gian tôi do dự càng lúc càng dài.
Thỉnh thoảng tôi sẽ gọi điện cho Liễu Vỹ Đình, hẹn cô ấy ra ngoài ăn cơm hay xem phim. Cô ấy chưa từng từ chối tôi, trừ khi cô ấy thật sự bận việc. Cô ấy cũng thường đến phòng nghiên cứu của tôi, chơi vi tính, nói chuyện phiếm với những người khác. Tuy tôi vẫn phủ nhận quan hệ bạn trai bạn gái giữa chúng tôi, nhưng bạn bè trong lớp hầu như đã coi chúng tôi là một đôi.

Có một tối tôi nhận được điện thoại của cô ấy, mới nói được vài câu, cô ấy hỏi có phải tôi bị cảm không?
“Có thể.” Tôi nói, “hôm quá lúc đi xe, bị ngấm một trận mưa ra trò.”
“Sao không mặc áo mưa?”
“Không thấy áo mưa đâu.”
“Thế sao không tránh mưa?”
“Vội lên lớp, chẳng còn cách nào khác.”
Cô ấy không nói thêm nhiều, chỉ nhắc tôi giữ gìn sức khoẻ, rồi cúp điện thoại.

Hôm sau vừa vào phòng nghiên cứu, thấy trên bàn có một cái áo mưa mới và một bịch thuốc. Trên áo mưa gài một tờ giấy, bên trên viết: “Áo mưa này cho anh. Phải uống thuốc cảm. Nhớ nghỉ ngơi uống nước nhiều. Vỹ Đình.” Nhìn hai chữ Vỹ Đình trên tờ giấy, tôi như bị điện giật. Tôi biết đây chính là cái gọi là giọt nước tràn ly, nó khiến cho một phần nào đó của trái tim tôi được lấp đầy.

Vỹ Đình trên tờ giấy chỉ là Liễu Vỹ Đình, tôi có thể dựa vào tên gọi để hình dung ra vẻ ngoài của cô ấy; nhưng nếu trái tim tôi thầm gọi Liễu Vỹ Đình, sẽ lại không cẩn thận gọi thành Lưu Vỹ Đình. Bởi vì cách phát âm của Liễu Vỹ Đình và Lưu Vỹ Đình thật sự quá giống nhau. Giờ đây rốt cuộc tôi đã có cơ hội một mình ở cạnh Liễu Vỹ Đình, cũng có những ký ức chỉ liên quan đến một mình nàng mà thôi.

Uống thuốc cảm được hai ngày, lại đến ngày chơi bóng chày. Liễu Vỹ Đình đánh được một cú safe (2), mọi người đều hoan hô cô ấy. “Nói thật đi.” Lại có một bạn học đến gần tôi hỏi, “Cô ấy thật không phải là bạn gái của cậu sao?”
“Không.” Tôi không hề do dự, “Cô ấy là bạn gái tôi.”
Tôi xách gậy lên, bước vào ô đánh bóng. Vỹ Đình đứng ở Gôn 1 cười với tôi, hét to: “Cố lên!” Ngắm thật chuẩn, vung gậy một cái, sau tiếng “bốp” gãy gọn, quả bóng trắng vẽ một đường cong vút trên không trung.
Tôi vứt gậy, chạy như bay về phía Gôn 1, gấp gáp đuổi theo bạn gái của tôi – bóng dáng của Vỹ Đình.

(14)


Lên năm thứ hai, bắt đầu cảm thấy áp lực của việc viết luận văn. Nhưng tôi với Vỹ Đình ở bên nhau, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bóng chày vẫn đánh mỗi thứ ba hàng tuần. Chúng tôi học cùng trường, lại đều ở gần trường, ở bên nhau là chuyện không thể tự nhiên hơn. Ngược lại nếu một trong hai người có chuyện như phải nộp báo cáo gấp, mới cố tình chọn cách ở một mình.

Tôi biết Liễu Vỹ Đình thích lãng mạn, vì thế dùng hết các phương thức lãng mạn mình biết đối xử với nàng. Nhưng chỉ cần tôi ý thức được là mình đang làm một chuyện “lãng mạn”, thể nào cũng xảy ra chuyện. Ví dụ, tôi giấu một bông hồng trong tay áo, định bất ngờ hoá phép khiến nàng kinh ngạc, thì hoa bị đè nát, còn tay tôi bị gai đâm chi chít. Cùng nhau che ô đi dạo dưới mưa, nhưng gió mạnh quá làm ô xoè hoa, toàn thân ướt lướt thướt. Đêm đông đi ngắm sao trên núi, tôi cởi áo khoác, tôi và nàng mỗi người khoác một bên tay áo tránh rét, nhưng áo khoác bé quá, chúng tôi rúc vào đến ngột ngạt, muốn cởi ra lại làm rách cả tay áo. Tôi mua một cái bánh kem mừng sinh nhật nàng, nhưng kem không đủ cứng, tan cả bánh. Trên mặt bánh dùng bơ viết chữ Vỹ Đình khả ái, nhưng chữ ái bị nhoè, trông như Vỹ Đình khả ố. Tối ngày Valentine tôi dắt nàng đến một nhà hàng trông rất sang trọng để ăn cơm, phục vụ bảo: “Chúng tôi hết chỗ rồi. Xin hỏi đã đặt trước chưa ạ?”
“Còn phải đặt chỗ nữa à?” Tôi nói.
Nét mặt của phục vụ trở nên hết sức kỳ quái, trên mặt hình như mọc ra thêm ba vạch đen đen. Có lẽ anh ta rất ngạc nhiên trước việc tôi đến cái thườngthức cơ bản là “lễ tình nhân phải đặt chỗ” mà cũng không biết.

Mặc dù Vỹ Đình luôn dùng nụ cười để xua đi sự bối rối của tôi, nhưng tôi vẫn có cảm giác đã làm chuyện sai trái. “Không có gì đâu, dù sao anh là người chọn khổng tước mà.” Nàng luôn nói thế. Tôi càng muốn rũ bỏ hình tượng chọn khổng tước, nó lại càng khắc sâu trong tâm trí nàng.

Tôi chưa từng hôn nàng, nhiều nhất chỉ là rất tự nhiên mà nắm tay nàng, hoặc là ôm nhẹ lấy nàng. Không phải tôi không muốn, mà là tôi cảm thấy đó giống như một sự không tôn trọng. Cũng giống như nếu tôi đi vào phòng khách sạn, nhìn thấy chiếc giường đơn thẳng thớm tinh tươm, tôi sẽ cảm thấy nếu nằm lên để ga giường bị nhàu đi sẽ là không tôn trọng. Tôi có bệnh, điều này tôi biết, hơn nữa bệnh cũng chẳng nhẹ. Vì thế mỗi khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của nàng nở nụ cười ngọt ngào, tôi lại không dám lỗ mãng.

Ngược lại có lần đánh bóng chày, đang chuẩn bị bắt bóng thì bị nắng làm chói mắt, bóng đập trúng trán. Mọi người đều cười tôi ngốc, chỉ có nàng xoa trán tôi, nhẹ nhàng thổi mấy cái, nhân lúc mọi người không để ý thơm lên đó một cái. Từ đó tôi bắt đầu mâu thuẫn, vừa không nỡ để nàng bị bóng đánh trúng, vừa hy vọng nàng sẽ bị bóng đánh trúng, như thế tôi cũng có thể thơm nàng.

Tôi thường tưởng tượng ra tương lai của tôi và Vỹ Đình, tưởng tượng những ngày tháng chung sống với nàng sau này. Như có thể nghe thấy tôi đứng trong lễ đường nói với nàng trong tà váy trắng: Con đồng ý; cũng dường như có thể nhìn thấy nàng đang thái rau trong bếp ngoảnh đầu lại nhìn khuôn mặt tươi cười của tôi. Có lẽ sẽ sinh vài đứa con, nhìn bọn chúng dần khôn lớn, cuối cùng cũng biết gọi bố gọi mẹ. Nhưng hôn tôi còn không dám thì làm sao sinh con được? Không sao, đây là vấn đề kỹ thuật, tôi nhất định sẽ khắc phục được.
Vỹ Đình từng hỏi tôi: Cuộc sống trong mơ như thế nào?
“Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của em.” Tôi nói, “Đó chính là giấc mơ của anh.”
“Không phải.” Nàng cười. “Anh là người chọn khổng tước, không thể lãng mạn như vậy được.”
“Anh nói thật đấy.”
“Vậy sao?” Mặt nàng lộ vẻ hoài nghi, “Nếu bây giờ anh làm một chuyện lãng mạn thì em sẽ tin anh.”

Tôi dùng hết nơron thần kinh suy nghĩ rõ lâu, những chuyện nghĩ ra thì chả men được tới mức lãng mạn, đành nói: “Bây giờ mình đi về phía tây, nếu gặp rạp chiếu phim nào đầu tiên thì vào đó xem phim.”
“Nhưng lát nữa anh còn phải lên lớp mà?”
“Mặc kệ.”
“Anh định trốn học à?” Vỹ Đình trợn tròn hai mắt.
Tôi gật đầu rồi hỏi: “Thế có tính là lãng mạn không?”
“Ừm.” Nàng cười, “Cũng được tính.”
Tôi chở Vỹ Đình đi về hướng tây, sau mười lăm phút đi qua một rạp chiếu phim, bèn dừng xe lại. Nắm tay nàng bước vào rạp, hoá ra đang chiếu phim kinh dị. Tên phim là: Người yêu tôi là ma.

Tôi tin rằng Vỹ Đình chắc chắn không cho rằng xem phim kinh dị là một việc lãng mạn, vì thế tôi không biết nàng có tin là giấc mơ của tôi chính là mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của nàng hay không? Nhưng đối với tôi, đó thực sự là giấc mơ của tôi, nó có lãng mạn hay không không quan trọng.

(15)

Vỹ Đình là một cô gái tốt, tôi sâu sắc cảm nhận được ở bên nàng là ông trời đã chiếu cố cho tôi. Vì thế tôi rất trân trọng nàng, tìm mọi cách khiến nụ cười ngọt ngào luôn nở rộ trên gương mặt nàng. Nàng là người rất dễ vui mừng vì những chuyện nhỏ nhặt, làm cho nàng vui vẻ chẳng khó chút nào. Tính tình nàng cũng rất tốt, dù tôi có đến muộn 20 phút, nàng cũng chỉ cười cười mà gõ đầu tôi. Tôi chỉ mới thấy nàng nổi giận một lần, chỉ có một lần.

Đó là lúc vừa vào hạ. Tôi dừng ở ngã tư đợi đèn đỏ, mắt nhìn ngó xung quanh, bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Mặc dù cô ấy cách tôi ít nhất phải đến 30m, nhưng tôi rất chắc chắn, đó là Lưu Vỹ Đình. Dù sao tôi cũng đã quá quen với việc nhìn thấy bóng dáng cô ấy đi từ phía xa về phía tôi rồi.

Nhịp tim tôi tăng tốc, toàn thân phút chốc trở nên căng thẳng. Cô ấy càng ngày càng lại gần, khi chỉ còn cách khoảng 10m, tôi lại nhìn thấy ánh mắt cô ấy. Ánh mắt cô ấy vẫn trống rỗng, dường như có nhiều đến bao nhiêu cũng không thể lấp đầy. Không biết là vì áy náy, sợ hãi, hay là không nỡ, tôi lập tức cúi đầu xuống không nhìn cô ấy. Khi ngẩng đầu lên, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng cô ấy. Nhìn cô ấy càng lúc càng xa, những chuyện cũ khi còn ở bên cô ấy trước đây lại càng lúc càng rõ nét. Cho đến khi chiếc xe phía sau bấm còi inh ỏi, tôi mới bừng tỉnh, vội vàng rời khỏi ngã tư đó.

“Em có biết…” tôi ấp úng nhìn Liễu Vỹ Đình, cuối cùng lấy dũng khí hỏi: “Lưu Vỹ Đình bây giờ ở đâu không?”
“Hả?” Hình như nàng không hiểu.
“Đàn em của em, Lưu Vỹ Đình.”
“Ồ.”, Vỹ Đình ờ một tiếng, nhàn nhạt nói: “Năm ngoái cô ấy thi vào nghiên cứu sinh Đại học Đài Loan.”
“Nhưng hình như anh vừa nhìn thấy cô ấy.”
“Vậy là rất tốt.”
“Nếu cô ấy thi vào ĐH Đài Loan, lẽ ra phải ở Đài Bắc, sao anh lại nhìn thấy cô ấy ở Đài Nam được?”
“Em làm sao biết được.”
“Kỳ lạ thật đấy.”
“Có cần kinh ngạc đến thế không?” Vỹ Đình nói, “cho dù cô ấy thi đỗ nghiên cứu sinh ở ĐH Đài Loan, thì vẫn có thể xuất hiện ở gần trường cũ chứ. Cũng như anh là sinh viên ĐH Thành Công, chẳng lẽ không thể xuất hiện trên đường phố Đài Bắc à?”

Tôi thấy giọng của Vỹ Đình không ổn, vội vàng nói xin lỗi. Nàng không phản ứng lại, một lúc sau mới nói: “Sao anh lại quan tâm đến cô ấy thế?”
“Không.” Tôi vội xua tay phủ nhận, “chỉ là muốn biết cô ấy sống có tốt hay không thôi.”
“Lâu rồi em không có tin tức của cô ấy.” Vỹ Đình thở dài, “Có lẽ cô ấy vẫn sống tốt.”
“Hy vọng là thế.” Tôi cũng thở dài.
Vỹ Đình nhìn tôi, không nói gì nữa.
Từ hôm đó, tôi biết nhắc đến Lưu Vỹ Đình trước mặt Vỹ Đình là điều đại kỵ; nhưng cũng từ hôm đó, tôi lại thường nghĩ tới ánh mắt của Lưu Vỹ Đình.

Mùa tốt nghiệp lại đến, lần này tôi và Vỹ Đình tốt nghiệp nghiên cứu sinh. Liễu Vỹ Đình tốt nghiệp xong sẽ đến Đài Bắc làm việc, còn tôi quyết định ở lại Đài Nam học tiếp lên tiến sĩ. Trước khi dọn ra khỏi ký túc dành cho nghiên cứu sinh, cố ý nói chuyện với cậu bạn khoa cơ khí cùng phòng. Bình thường chẳng có mấy cơ hội để nói chuyện, cả hai dường như đều coi phòng nghiên cứu là nhà. Tôi nghĩ ở cùng phòng với nhau hai năm trời, cũng coi là có duyên.

“Tôi tự nhiên nhớ ra một bài trắc nghiệm tâm lý, muốn hỏi cậu.” Cậu ta cười nói.
“Cậu ở trong rừng sâu nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày cậu bắt buộc phải rời khỏi rừng, nhưng chỉ có thể mang theo một con vật, cậu sẽ mang theo con vật nào?”
“Khổng tước.” Tôi đáp.
Cậu ta trợn tròn mắt, nhìn tôi từ trên xuống dưới, bừng tỉnh nói:
“Cậu chính là cái anh chàng chọn khổng tước!”
“Ồ?”
“Chúng ta đã từng học cùng lớp, tâm lý học tính cách.” Cậu ta nói, “Thảo nào tôi cứ cảm thấy đã gặp cậu ở đâu.”
Tôi cười cười, cũng cảm thấy bừng tỉnh.
“Cậu chọn gì?” Tôi hỏi.
“Tôi chọn trâu.” Cậu ta nói, “chỉ có trâu mới có thể đảm bảo sau khi tôi ra khỏi rừng, vẫn có thể tự canh tự tác”
“Cậu đúng là giống một người chọn trâu.” Tôi cười, lại hỏi: “Vậy tốt nghiệp rồi cậu có dự định gì không?”
“Đến Tân Trúc làm kỹ sư.” Cậu ta đáp.
“Sau đó?”
“Cũng chưa nghĩ kỹ, chỉ biết phải cố gắng làm việc, để bản thân càng trèo càng cao. Còn cậu?”
“Học tiến sĩ.” Tôi nói.
Cậu ta dường như rất kinh ngạc, ngây người hết nửa ngày mới phun ra một câu:
“Cậu đúng là chẳng giống người chọn khổng tước.”

Đến cậu ta còn nói như thế, tôi ngạc nhiên tới mức không nói nên lời.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: