truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 48 (END) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương  48: The most distant way in the world (End)

Khi Tang Du tỉnh lại, mở mắt ra thì màu trắng vô tận quen thuộc lại đập vào mắt cô, cổ tay phải đang truyền nước, cả cánh tay đã cứng ngắc không nhúc nhích nổi.

Cửa khép hờ, ngoài hành lang, một vị bác sĩ mặc blouse trắng đang giáo huấn ai đó: “Đây là bệnh viện, anh xem kìa, từ lúc vào đây anh đã gọi bao nhiêu cú điện thoại rồi? Nếu đã bận thế thì còn đến bệnh viện làm gì?”.

“Xin lỗi…”

“Xin lỗi à? Anh xin lỗi tôi để làm gì? Người anh cần xin lỗi là vợ anh kìa. Xem anh đã làm chồng thế nào? Hôm qua mới nói với anh là dạ dày vợ anh không thể chịu được kích thích, sao lại để cô ấy ăn cay? Vợ chồng cãi nhau là chuyện thường nhưng cũng không thể đùa với sức khỏe được. Là đàn ông thì phải biết gánh vác, có chuyện gì thì phải nhường nhịn cô ấy chứ.”

“Tôi biết rồi, không có lần sau đâu.”

Vị bác sĩ ấy có vẻ tức giận, lần trước người đàn ông này và một người khác đã làm náo loạn bệnh viện như hai tên điên, về sau các y tá cứ bàn tán xem ai đẹp trai hơn, hại anh là chủ nhiệm khoa được mệnh danh là “gốc cổ thụ khoa nội” rất tức giận, quá mất mặt! Đàn ông đẹp trai để làm gì? Ánh hưởng đến cảnh quan thành phố.

“Lần sau còn để tôi thấy anh đưa vợ vào bệnh viện thì tôi sẽ gọi đến Hội liên hiệp Phụ nữ đòi công bằng cho vợ anh đấy!”

Đối diện với vị bac sĩ “quá nhiệt tình” thế này, Thẩm Tiên Phi bỗng thấy tức cười, anh chỉ gật gù rồi hỏi gọn: “Bây giờ tôi… có thể vào trong được chưa?”.

“Ừ”, bác sĩ đó lườm anh một cái rồi hừ một tiếng, bỏ đi.

Nghe tiếng cửa kêu “lách cách”, Tang Du nhanh chóng nhắm mắt lại.

Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Thẩm Tiên Phi đến bên giường, thấy Tang Du vẫn ngủ thì ngồi xuống bên cạnh, cầm tay cô đặt bên môi rồi lặng lẽ ngắm cô.

Cô đang ngủ say, sắc mặt trắng bệch hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng thường ngày, mà ngược mang một vẻ yếu đuối kỳ lạ, có ai ngờ rằng cô gái yếu đuối ấy lại có một sự kiên trì và nghị lực phi thường như thế?

Đột nhiên, anh chú ý thấy rèm mi cô đang khẽ động đậy, anh nhướn mày, trong đầu xuất hiện suy nghĩ chọc cô. Anh cúi người xuống gần chỉ cách mặt cô vài centimet, tay nắm chặt tay trái của cô, ngón tay cái không ngừng vuốt ve bàn tay cô.

Rèm mi cô động đậy mỗi lúc một nhiều, lồng ngực bắt đầu phập phồng bất an.

Khoảng cách càng lúc càng gần, anh muốn xem thử cô có thể kiên trì bao lâu.

Một giây, hai giây, ba giây… Ngắm gương mặt trắng trẻo, hàng mi dài và dày, sống mũi thẳng tắp, nhỏ nhắn và cả đôi môi quyến rũ kia, dần dần, hơi thở anh bắt đầu gấp gáp, ý muốn được hôn cô mỗi lúc một mãnh liệt.

Tuy nhắm mắt nhưng Tang Du vẫn có thể cảm nhận được một bóng đen đang phủ lên trên mình, sau đó mùi vị nam tính quyến rũ phả vào mặt cô, ngưa ngứa, tê dại… tim cô bắt đầu đập loạn, thình thịch, thình thịch, một giây, hai giây, ba giây… Bóng đen ấy không nhũng không rời đi mà mùi vị nam tính riêng có của anh mỗi lúc một gần, rốt cuộc anh muốn làm gì đây?!Cuối cùng cô không giả vờ được nữa, đột ngột mở mắt ra, thì thấy một khuôn mặt kề sát mình, ánh mắt Thẩm Tiên Phi đang nhìn cô nồng nàn, đôi môi anh trong tích tắc cũng ép xuống.

“Anh đang làm…”, cô hoàn toàn không ngờ rằng kết quả của việc giả vờ ngủ lại là thế, mở miệng ra định mắng anh nhưng lại giúp anh có cơ hội lấn tới. Đầu lưỡi anh đã nhanh nhẹn luồn vào quấn lấy cô, cô trợn trừng mắt, đẩy anh ra theo bản năng nhưng tay trái đã bị anh đè, bất lực cô nhúc nhích cánh tay phải đang truyền nước, nó cũng bị anh đè xuống.

Anh không hề cho cô cơ hội nào, nụ hôn cuồng nhiệt khiến cô choáng váng, cô có thể nghe thấy tiếng trái tim của hai người đang loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sắp ngạt thở mất! Những tình cảm bị cô đè nén, ngủ vùi bấy lâu nay bừng tỉnh, cô có thể cảm nhận được nụ hôn của anh rất cố chấp, thâm tình, khiến cô cảm thấy hạnh phúc và đủ đầy.

Anh về rồi, anh về rồi, A Phi của cô về rồi… Ban đầu còn kháng cự quyết liệt, lúc này đây cô lại toàn tâm toàn ý hôn trả lại anh.

Thẩm Tiên Phi nhận ra phản ứng của cô nên buông hai tay ra, ôm chặt lấy cô, hôn rất cuồng nhiệt và quấn quýt. Tay được thả lỏng, theo bản năng Tang Du vòng qua cổ, ngón tay luồn sâu vào mái tóc anh, môi và lưỡi quấn lấy anh nóng bỏng.

Hai người hôn nhau say đắm như quên hết mọi thứ xung quanh, lúc đó cô y tá trực ban đến để xem rút kim ra được chưa, nhìn thấy cảnh tượng quấn quýt như thế thì sửng sốt kêu lên: “Hai người làm trò gì thế?! Máu cô ấy đang chảy ngược lên kìa!”.

Tiếng kêu ấy làm kinh động họ.

Tang Du mở bừng mắt, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay Thẩm Tiên Phi, mặt đỏ hồng hệt đóa tường vi nở rộ, xấu hổ quay đi.

Thẩm Tiên Phí hơi đỏ mặt, ngượng ngùng đứng dậy, khi thấy ống dẫn dịch truyền trên tay Tang Du đã hút ngược máu lên rất nhiều thì hoảng hốt: “Chuyện đó… tôi…”

“Đúng là không chịu nổi hai người, đây là bệnh viện, không phải nơi yêu đương, chỉ tí nữa là truyền hết thuốc rồi, không an phận được à”, cô y tá nghiến răng nhìn đôi nam nữ, quá đáng, sớm biết thế thì cô đã không giành đến đây, nhìn thấy cảnh tượng đau lòng này, muốn đập đầu vào tường quá.

Tang Du thấy cô y tá còn định cắm kim cho minh nữa thì rụt tay lại: “Còn một chút, không cần truyền nữa”.

“Lãng phí là vô sỉ”, cô y tá hung dữ.

“Nhưng tôi thích vô sỉ đấy.”

Cô y tá nghẹn lời, dọn dẹp bình thuốc và ống dẫn rồi hậm hực bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại anh và cô, vì lúc nãy bị người ta bắt gặp hôn nhau thắm thiết nên bây giờ vô cùng ngượng ngùng.

Tang Du chậm rãi ngồi dậy, muốn xuống giường, Thẩm Tiên Phi vội vàng đỡ lấy cô: “Em dậy làm gì?”.

“Đi vệ sinh!”, nghĩ đến cái gã đáng ghét này thừa nước đục thả câu, Tang Du đã tức không chịu được, đáng ghét nhất là cô vẫn đáp trả lại anh rất nhiệt tình như trước kia vẫn thế.

“Ờ…” Thẩm Tiên Phi nghe thế lập tức bế cô lên.

“Này, anh làm gì thế?”

“Bế em đi vệ sinh.”

“Tôi đau dạ dày chứ có phải què chân đâu, bỏ tôi xuống.”

“Dù sao cũng bế rồi, chỉ mấy bước chân”, Thẩm Tiên Phi bế cô đi nhanh vào phòng vệ sinh rồi đặt cô xuống.

“Anh còn đứng đó làm gì?”

“Sợ em cần.”

Tang Du suýt nữa thì tức đến thổ huyết, trừng mắt nhìn anh: “110 ngay bên cạnh, lúc nào tôi cũng có thể kiện anh tội quấy rối tình dục đấy”.

“Rầm”, một tiếng, cô sập mạnh cửa lại.

Đợi Tang Du đi vệ sinh xong, Thẩm Tiên Phi bất chấp sự phản đối của cô, lại bế cô về giường.

“Đói không?”, anh đến tủ đựng đồ, đổ cháo từ bình giữ nhiệt vào bát. Quay lưng lại với Tang Du, tay anh đang run, trái tim vẫn đập cuồng loạn, nụ hôn ban nãy tuy bị cô y tá quấy rầy, có hơi buồn bực nhưng đa phần là ngọt ngào vì cô đã đáp trả anh, mà còn đỏ mặt e thẹn, anh cảm thấy bây giờ mình giống như một gã trai mới lớn mười bảy, mười tám tuổi.

Tang Du nằm trên giường, nhìn Thẩm Tiên Phi đang bận rộn, ngơ ngẩn đến thất thần, như có cảm giác trống trải sau khi trải qua một cuộc đấu mất sức vậy, đầu óc cô rỗng tuếch, trắng mênh mang.

Cô thích nhất dáng vẻ anh khi chăm chú làm gì đó, thái độ sống nghiêm túc, dù là thiết kế hay nấu ăn hoặc thảo luận vấn đề gì đó. Nhưng người nghiêm túc như vậy lại khiến ánh sáng hạnh phúc vốn có trở thành bóng đêm vô tận.

“Mặt anh có gì à?”, Thẩm Tiên Phi đưa bát cháo đến cho cô, múc một thìa nhỏ, “Vẫn là mẹ anh nấu, mang đến một lúc rồi, khi đó em còn ngủ, giờ vẫn nóng”.

Ngửi thấy mùi cháo thoang thoảng, Tang Du cảm thấy rất đói, giơ tay ra định tự ăn thì thìa cháo đã đưa đến tận môi cô, nghe anh khản giọng nói: “Lúc nãy hại tay em bị sưng, cứ để anh đút cho em”.

Nhìn cánh tay phải vừa sưng vừa bầm tím của mình, cô nhớ đến nụ hôn mãnh liệt ban nãy. Đột nhiên mặt cô nóng lên, khẽ cử động, đúng là rất đau, thế là cô há miệng, để anh đút cháo.

Trong phòng bệnh im ắng, ngoài âm thanh va chạm vào bát thật khẽ của chiếc thìa thì chỉ có thể nghe được hơi thở như dồn dập của hai người.

“Có muốn ăn thêm bát nữa không?”, Thẩm Tiên Phi dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau miệng cho Tang Du.

Không nói một lời, mím chặt môi, Tang Du thẫn thờ nhìn anh, cho đến khi anh ngừng lại, bốn mắt nhìn nhau, cô mới quay đi.

“Tôi có phải heo đâu…” Tang Du nhìn xuống.

“Lúc em ngủ cũng giống lắm”, Thẩm Tiên Phi nhướn mày, anh đưa cô vào bệnh viện ba lần rồi, lần nào cô cũng ngủ rất lâu.

“…”, Tang Du trừng nhìn anh, không kìm được hỏi, “Hàng của tôi giao rồi à?”.

Thẩm Tiên gật đầu: “ừ”.

Tảng đá trong lòng rơi xuống, Tang Du thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Tiên Phi nhíu mày, nói: “Bác sĩ bảo em phải nằm viện theo dõi ba ngày, bắt em cai thuốc, cai rượu, café, trà đặc và các đồ uống có ga, ăn uống điều độ, đúng giờ đúng bữa, không được thức đêm, giữ tâm trạng vui vẻ”.

Ngước lên, cô lặng lẽ nhìn anh, khi nghe bảo phải nằm viện theo dõi, bất giác cô nhíu mày lại.

Anh sắp xếp giúp em rồi, em cứ ở đây tĩnh dưỡng ba ngày đi.

Tang Du vốn định qua tối nay hoặc sáng mai sẽ ra viện bỗng nghe Thẩm Tiên Phi tự ý giúp mình làm thủ tục nhập viện ba ngày thì kích động: ‘Thẩm Tiên Phi, anh là gì của tôi? Cùng lắm anh chỉ là khách hàng, anh dựa vào đâu mà tự ý thay tôi làm thủ tục nhập viện chứ?”.

“Khách hàng là thượng đế hiện giờ anh là Thượng đế, Thượng đế có quyền quyết định mọi việc của em.”

“Thần kinh.”

“Vậy xem như anh thần kinh là được”, Thẩm Tiên Phi nhét một cái gối sau lưng Tang Du để cô dựa thoải mái hơn, sau đó lại đưa một tờ báo cho cô, “Đây là báo hôm nay. Không phải anh không giúp em mà là anh không thể giúp em như em nghĩ được, trong ngành có bao nhiêu cặp mắt đang theo dõi anh và em. Hoàng Đình không phải của anh, tác phong của Chủ tịch Hoàng chắc em hiểu rõ hơn anh”.

Trong ba mươi sáu kế có một chiêu gọi là khổ nhục kế, Giang Hoài Thâm biết hôm qua Tang Du vào viện vì viêm dạ dày cấp tính, không thể ăn những món có tính kích thích, sở dĩ làm khó cô như vậy, mục đích là để cô phải nằm viện, nói với mọi người trong ngành rằng Tang Du dựa vào bản lĩnh, lấy tính mạng của mình ra để đàm phán chuyện chuyển hàng, không hề liên quan tới Thẩm Tiên Phi, cũng chẳng liên quan tới Hoàng Đình. Tuy cách làm hơi tàn nhẫn nhưng cũng chính là tác phong xưa nay của Giang Hoài Thâm.

Tang Du cười lạnh, giúp cô? Giúp cô vào bệnh viện? Chiêu khổ nhục kế này cũng độc thật, cô oán trách ai được, oán trời oán đất? Chỉ có thể oán bản thân đen đủi, cha mẹ qua đời sớm, lại gặp số xui. Cô liếc qua tờ báo rồi ném sang bên, nội dung rõ ràng là mềm mỏng hơn bài báo hôm qua, chỉ đăng tải một góc tình hình tổn thất kho hàng của Tang thị, những chuyện khác không nói gì thêm, gây áp lực quả nhiên là có hiệu quả.

“Em gây áp lực với phóng viên, có những việc bọn họ không thể chọc ngoáy, tự khắc sẽ chuyển hướng. Trong bệnh viện ít nhất em có thể tĩnh dưỡng ba ngày không bị quấy nhiễu, tinh thần khá lên rồi sẽ chiến đấu tốt.”

Ngẫm nghĩ, Tang Du thấy lời anh nói không phải là vô lý.

Cô nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, trời chạng vạng, quay sang nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ đến số bảy, sực nhớ ra một chuyện, tại sao cô nằm viện mà Chi Chi và má Ngô lại không đến thăm, vì sao anh lại ở đây?

“Anh ở cạnh tôi suốt buổi chiều?”, cô không kìm được, hỏi.

“Không, anh đưa em đến bệnh viện rồi má Ngô đến, sau đó anh về công ty. Tan sở xong anh và Chi Chi cùng tới, thấy em còn ngủ nên cô ấy không làm phiền, về với má Ngô rồi, sau đó anh ở lại.”

“Tại sao anh ở lại?”

“Em nghĩ sao?”

Nhìn gương mặt Thẩm Tiên Phi mỗi lúc một gần, Tang Du bỗng giật mình, vội vàng nhích ra sau, phát hiện ra mình lại bị anh ôm ngồi trên giường, không chỉ dựa nửa người vào lòng anh mà tay cô cũng đang nằm trong tay anh, ngón tay anh vuốt ve mu bàn tay cô, tư thế này… anh chen lên giường từ bao giờ?

“Xuống”, Tang Du đẩy anh nhưng không nổi.

“Đợi em ngủ rồi anh sẽ xuống”, Thẩm Tiên Phi ôm chặt cô. Cảm giác này rất tuyệt, ôm cô, cả trái tim đều đầy tràn, thậm chí anh có thể cảm nhận được năm năm trước, anh đã từng ôm cô thế này.

Bất chấp Tang Du giằng co thế nào, Thẩm Tiên Phi vẫn ôm chặt. Có lẽ vì quá mệt, cơ thể yếu đi, cơn bệnh lần này đã mài mòn rất nhiều sức lực, cuối cùng cô từ bỏ, bất đắc dĩ cuộn người vào lòng anh.

Hai người trên một chiếc giường bệnh nhỏ xíu, dựa vào người anh, Tang Du có thể nhận thấy hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ cô. Trước giờ cô ngủ không sâu, thường xuyên tỉnh giấc lúc nửa đêm, sau đó thức đến sáng. Được anh ôm thế này thì làm sao ngủ được?

Cô lật người, quay lưng lại với anh.

Trong bóng tối tĩnh lặng, chỉ nghe thấy hơi thở.

Thẩm Tiên Phi đằng hắng, kề sát tai cô, khẽ đọc:

“The most distant way in the world

loading...

is not the way from birth to the end. It is when I sit near you

that you don’t understand I love you.

The most distant way in the world

is not that you’re not sure I love you. It is when my love is bewildering the soul

but I can’t speak it out.

The most distant way in the world

is not that I can’t say I love you. It is after looking into my heart

I can’t change my love.

The most distant way in the world

is not that I’m loving you. It is in our love

we are keeping between the distance.

The most distant way in the world

is not the distance across us. It is when we’re breaking through

the way we deny the existance of love.

Trong không khí ấm áp, giọng đọc trầm ấm quyến rũ của anh dừng lại, không tiếp tục nữa.

Trong tích tắc, Tang Du cảm thấy tim mình như sắp ngừng đập.

Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể cô, lồng ngực Thẩm Tiên Phi phập phồng, cánh tay ôm cô siết chặt hơn.

Lúc ở Anh, mỗi lần nhìn thấy con cá sau lưng, tim anh lại nhói đau, tâm trạng sa sút lạ thường, anh từng thử nghĩ đến chuyện hình xăm sau lưng nhưng lần nào cũng đau đầu mà phải dừng lại. Lần nào có cô gái tỏ ý với anh, phản xạ trong đầu anh là từ chối, có lúc anh nghi ngờ không biết mình có phải bị bệnh không, thì ra trong tiềm thức anh đang trốn tránh cô nhưng lại vì cô mà từ chối người khác.

Bao lâu nay anh đợi một người, đợi một người không biết bao giờ mới xuất hiện. Bây giờ cô ở đây, trong vòng tay anh, họ đã lãng phí năm năm tuổi trẻ và còn bao nhiêu lần năm năm nữa để chờ đợi?

Chim và cá, mối tình không có đoạn kết, anh không phải chim, cô cũng không phải cá, tuy anh đã rời khỏi vùng nước ấy nhưng anh lại quay về, còn cô đã bơi khỏi đó nhưng lại sợ anh trở về không tìm ra mình nên quay về mỏi mòn chờ đợi.

Đột nhiên, anh ép cô quay người lại, bắt cô nhìn mình, e dè hỏi một câu: “Tang Du, chúng ta làm lại lừ đầu, được không?”.

Tang Du không trả lời, chỉ vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập, cảm giác an toàn quen thuộc đó khiến cô nhanh chóng nhắm mắt lại, chìm vào giấc mộng.

Nghe hơi thở đều đều của cô, bất giác anh thở dài, cảm thấy hụt hẫng.

Hôm sau lúc Tang Du dậy thì đã hơn chín giờ sáng. Lâu lắm rồi cô không ngủ một giấc ngon như thế. Mở to mắt, cô có phần cuống quýt tìm kiếm bóng dáng ai đó nhưng chỉ thấy má Ngô đang bận bịu và cả Viên Nhuận Chi đang ôm chồng tài liệu ngồi thẫn thờ một góc.

“Học tỷ, chị tỉnh rồi à?”

“Sao em đến đây, không đi làm à?”

“Đương nhiên là không, em mang tài liệu đến cho chị ký.”

Tang Du xuống giường, tắm rửa xong thì vùi đầu vào đám tài liệu. Trong đó có mấy hợp đồng thuê mới ký, chuyện các công ty quảng cáo cũng đã xong. Tang Du nhìn đám tài liệu, bỗng cảm thấy bình thường cô đã quá nhân từ với họ, nếu hôm ấy không nổi trận lôi đình thì mấy người đó không biết còn trì hoãn tới bao giờ, không có tí hiệu quả gì cả, đợi cô ra viện sẽ về chỉnh đốn chuỗi cửa hàng đó.

Vừa ký xong thì cô nhận điện thoại của một vị cổ đông, chuyện khiến cô lo nhất là chuyện ngân hàng đòi nợ đã được giải quyết ổn thỏa. Thần kinh căng thẳng cuối cùng đã nhẹ nhõm, xem ra mấy hôm nay cô có thể yên tâm ở lại bệnh viện rồi.

“Đúng rồi, đi tìm người này, bảo anh ta giúp chị chỉnh đốn lại biệt thự Thiên Hằng”, Tang Du tìm số điện thoại trong di động, rồi nghĩ ngợi, cười rất quái dị, “Bảo anh ta là, chị muốn ngôi nhà đó có ma… đúng, có ma”.

“Có… có ma?! Học tỷ, sao chị phải tạt nước bẩn vào nhà mình thế?”, Viên Nhuận Chi mở to mắt băn khoăn.

Tang Du cười cười: “Chị muốn mọi người đều biết ngôi nhà đó mẹ chị đang phù hộ”.

Người Trung Quốc rất chú trọng phong thủy, cô muốn xem xem Vu Giai có khả năng bán giá cao không. Hai năm nay cô không đụng đến ả đàn bà đó, một là vì quyền thừa kế nằm trong tay ả, hai là quyền quản lý chuỗi cửa hàng kinh doanh cũng do cô ả nắm giữ. Để đuổi ả đi, cô phải mất hai năm mới gạt cô ta ra khỏi chuỗi cửa hàng rồi bức cô ta bán luôn biệt thự.

Nụ cười của Tang Du khiến Viên Nhuận Chi bỗng thấy kinh dị, da đầu tê dại.

Không lâu sau khi Viên Nhuận Chi ra về, phòng bệnh VIP bỗng trở thành phòng khách, liên tục có khách đến thăm, có các trưởng phòng đến thông báo tin tức, có người đến thăm bệnh, thậm chí có cả phóng viên trà trộn vào, liên tục không ngớt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và trình tự làm việc của bệnh viện. Trước kiến nghị của các bệnh nhân, bệnh viện ra thông báo với Tang Du, trong thời gian nằm viện, ngoài người nhà ra thì cấm tất cả những người khác đến thăm.

Vì có quá nhiều công việc cần xử lý, năn nỉ mãi, bệnh viện mới miễn cưỡng cho Viên Nhuận Chi ra vào.

Mỗi ngày tan sở xong, Thẩm Tiên Phi mang cháo hoặc canh dinh dưỡng mẹ anh nấu vào viện cho Tang Du, lúc đó má Ngô sẽ tự động biến mất, đến bảy giờ sáng hôm sau mới xuất hiện lại.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, sự chăm sóc chu đáo của Thẩm Tiên Phi khiến Tang Du bắt đầu thấy mình có sự thay đổi rõ rệt. Ban đầu cô còn phớt lờ rồi về sau mong mỏi anh xuất hiện. Lúc ngủ trưa không được anh ôm như buổi tối, cô phải mất ít nhất mười lăm phút hoặc nửa tiếng để ru mình, có lúc còn lặng lẽ đọc lại bài The most distant way in the world của Tagore.

Ở bệnh viện bốn ngày ba đêm, cuối cùng cô cũng xuất viện, lại bắt đầu cuộc sống bận rộn chóng mặt.

Mọi thứ lại trở về trạng thái cũ.

Qua việc này, trong ngành bàn tán Phó tổng Thẩm của Hoàng Đình càng lúc càng mê mệt trước tinh thần bất khuất, kiên cường của Tang Du tập đoàn Tang thị, ngày vui của hai người cũng gần kề.

Chậu xương rồng bé nhỏ được chuyển sang tặng lúc mười một giờ mỗi ngày, lời nhắn trên thiệp đổi thành: “Nhớ ăn cơm trưa đúng giờ, không được hút thuốc, không được uống café”, những lời y hệt quản gia hay nói.

Trong vô thức Tang Du đã có thói quen rảnh rỗi lại thích ngắm xương rồng, nhìn mãi rồi, cô lại nhớ đến người đàn ông đáng ghét kia.

Hất tóc ra sau, Tang Du đứng lên định đến khu thương mại xem, ra khỏi văn phòng thì thấy Viên Nhuận Chi đang gục đầu xuống gọt cái gì đó. Cô bước đến, thấy cô nàng đang gọt táo say sưa.

“Kỹ thuật gọt táo của em sao kém thế? Vỏ đứt hết rồi”, Tang Du chê bai.

Viên Nhuận Chi không phát hiện ra Tang Du, vẫn cúi đầu: “A, vỏ đứt là bình thường, mình ăn mà, có phải khắc hoa tặng người yêu đâu”.

Lời Viên Nhuận Chi như liều thuốc, thức tỉnh Tang Du.

Cô chê vỏ táo Viên Nhuận Chi gọt như thế là vì tối nào anh cũng gọt cho cô một quả táo, anh gọt rất chăm chú, kiên nhẫn. Cô không thích ăn táo vì phải gọt vỏ, rất phiền toái, cho dù năm năm trước cô cũng chưa để anh gọt táo cho mình ăn bao giờ. Lúc ấy cô đã nhìn đến thẫn thờ, vì anh lại có thể gọt vỏ táo rất mỏng và dài, mỏng như một tờ giấy, đồng thời gọt hết mà vỏ táo không hề bị đứt, vẫn còn ép vào quả táo, khi nhẹ nhàng kéo vỏ táo ra, nhìn thấy quả táo trơn nhẵn, cô cảm thấy đó không phải là táo mà là một tác phẩm nghệ thuật.

Vì quả táo đó là gọt cho cô ăn nên anh mới tốn nhiều tâm sức như thế.

Viên Nhuận Chi gọt xong, cắn một miếng rồi quay lại thì thấy Tang Du đứng trước mặt mình, run giọng gọi: “Tổng giám đốc Tang…”.

Hoàn hồn lại, Tang Du nói gọn: “Ăn táo đi, chị đi khu thương mại tí”.

Viên Nhuận Chi suýt thì bị nghẹn bởi miếng táo trong miệng, sao học tỷ nhìn thấy cô ăn táo mà không dạy dỗ nhỉ, đúng là kỳ tích!Tang Du vào khu thương mại, những nhân viên trong đó thấy cô đều tỏ ra cung kính.

Nhìn những vật dụng trang trí lấp lánh nổi bật, bất giác cô nhớ đến năm năm trước vì theo đuổi Thẩm Tiên Phi mà đã mất một ngày để sửa sang lại ngôi nhà nhỏ đó. Tuy chỉ bài trí đơn giản, thêm vài thứ nhưng đã khiến ngôi nhà nhỏ có mùi vị của một “gia đình”. Lúc quyết định đăng ký kết hôn, cô còn muốn sửa sang lại ngôi nhà thêm một lần nữa. Khi ấy anh đã ôm cô, rầu rầu nói: “Không được, nếu muốn sửa thì đợi anh đi Anh về. Anh đi rồi, chỉ cần em làm một việc: Phải luôn nhớ anh, lúc nhớ anh thì đừng quên rằng anh cũng đang nhớ em”.

Cô đã làm được, luôn nhớ đến anh, nhưng anh lại quên cô.

Mất trí nhớ mang tính chọn lựa.

Cô phải trách ai? Trách ai đây?

Nằm viện ba ngày, thỉnh thoảng A Mục lại đến trò chuyện với cô. A Mục không hổ danh là bác sĩ tâm lý, tìm hiểu cặn kẽ tâm sự của cô, hôm đó trước mặt Thẩm Tiên Phi, anh đã vạch trần cô, tuy khiến cô thẹn quá hóa giận nhưng sự thực là thế. Căn bản là cô không có bệnh, chỉ vì biết Thẩm Tiên Phi về nước lâu thế mà không đến tìm cô, không giải thích cho cô biết, cô cảm thấy rất cay đắng, mới đến tìm bác sĩ tâm lý, cố ý viết tên anh trên bệnh án, chính vì mong muốn A Mục chú ý, hy vọng mượn A Mục làm cái cớ để anh đến tìm cô.

A Mục và cô nói rất nhiều chuyện về Thẩm Tiên Phi trước kia, vì gia đình mà tính cách anh luôn khép kín, cô biết, cái giá phải trả năm năm trước, cô hiểu rõ hơn ai hết.

A Mục nói anh chọn quên cô là vì quá yêu. Lúc yêu một người thì luôn cảm thấy sợ hãi, sợ có được rồi đột nhiên mất đi. Cảm giác thấp thỏm đó luôn hành hạ anh, khi gặp phải kích thích bên ngoài, do tính cách được nuôi dưỡng từ nhỏ mới khiến anh chọn cách tự bảo vệ, chọn cách trốn tránh. Nếu anh không yêu cô thì sẽ không mất đi tự tin và ý chí phấn đấu, cũng không đau khổ mà chọn cách đó.

A Mục nói, hãy cho nhau một cơ hội làm lại từ đầu đi, tình yêu vì cố chấp mà hạnh phúc, tình yêu cũng vì cố chấp mà đau khổ, cô muốn hạnh phúc hay đau khổ?

A Mục nói, hai người đã bỏ lỡ nhau năm năm, lúc trẻ có bao nhiêu lần năm năm?

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Trong đêm tối khi bất ngờ tỉnh lại

Phát hiện ra cuối cùng em đã không còn rơi nước mắt

Nhạc chuông này đã được cài đặt thành nhạc chuông khi anh gọi đến.

Tang Du nhìn màn hình di động nhấp nháy hai chữ “Chim Ngố”, chần chừ mãi không nghe máy.

Ba đêm ở bệnh viện, khi anh ôm cô, cảm giác mạnh mẽ vô cùng, giống như lúc nào cũng sợ cô có thể bay đi mất. Mỗi tối anh đều lặp lại với cô câu nói: “Tang Du, chúng ta làm lại từ đầu, được không?”.

Trong lòng cô cũng đang tự hỏi: Bắt đầu lại từ đầu, được không?

Như có một tiếng nói trong tim nhắc nhở cô, sự chờ đợi mỏi mòn năm năm, lý do quái quỷ rằng vì quá yêu mà lãng quên, giống như một cây kim đâm vào tìm cô, phải làm sao mới khiến nó biến mất? Năm năm nay mọi đau khổ cô chịu đựng, lẽ nào thật sự qua đi nhẹ nhàng thế sao? Tha thứ cho anh dễ dàng vậy ư?

Một giọng nói khác lại bảo, cô khổ sở chờ đợi bao năm chẳng phải vì ngày hôm nay? Nếu không thì vì sao lại tìm đến A Mục? Nếu vì hận anh thì tại sao lúc anh hôn cô, cô lại đáp trả cuồng nhiệt? Lúc không nhìn thấy anh, cô lại mong nhớ… Cô vẫn yêu anh. Bây giờ không còn trở ngại, hai người yêu nhau tại sao không thể ở bên nhau, tại sao còn giày vò nhau làm gì?

Góc bên trái có một đôi tình nhân đang chọn vật dụng gia đình, hai người cứ chần chừ khó xử và tranh cãi khá lâu, cuối cùng cô gái quay người bỏ đi bảo không mua nữa, chàng trai vội vàng kéo cô gái lại, nói: Vậy em muốn thế nào?

Cô gái bảo: Vác tấm gương kia về nhà đi, không được gọi xe.

Chàng trai giận đến nỗi không nói gì, quay lưng đi đến cửa hàng chuyên bán gương kia.

Tiếng chuông di động vẫn reo vang, khóe môi nhướn lên, Tang Du bấm nút nhận, giọng nói của người đàn ông đã chiếm cứ toàn bộ trái tim cô vang lên: “Tổng giám đốc Tang, xin hỏi tối nay có rỗi không?”.

“Có”, cô cười.

Bên kia im lặng vài giây, rồi chất giọng khàn khàn vì xúc động lại vang lên: “… Tang Du”.

“Sáu rưỡi tối, gặp ở Chính Đạo, không được đến muộn.”

“… Được.”

Cúp máy, cô nhìn chàng trai vác tấm gương và cô gái đi bên cạnh cứ làu bàu, nở một nụ cười.

Yêu một người rất khó, từ bỏ người mình yêu càng khó hơn.

Nếu có thể không yêu anh nữa thì cô đã từ bỏ từ lâu rồi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: