truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 46: Hẹn hò

Lại lần nữa, Thẩm Tiên Phi đưa Tang Du về nhà mình.

Bà Thẩm thấy con trai đưa người ta về thì đùa: “Ồ, chỉ một bình cháo mà đã đưa được người đẹp về nhà, đúng là không đơn giản”.

Thẩm Tiên Phi nhẹ nhàng đặt Tang Du lên giường anh, đắp tấm chăn mỏng lên, ngắm một lúc rồi mới lưu luyến quay lại nói với mẹ anh đang đứng dựa cửa: “Cháo mẹ nấu để đổi lại con trai mẹ không cần độc thân cả đời nữa, rất có lợi”.

“Nếu biết sớm thế thì năm năm trước mẹ đã nấu rồi, nấu một tấn cũng không thành vấn đề.”

Cười nhẹ, Thẩm Tiên Phi đóng cửa lại, nói với mẹ: “Mẹ, mẹ đi ngủ cho đẹp da được rồi đấy, nấâu cháo thì phải đợi sáng mai, bây giờ nấu sẽ đặc mất”.

“Haizzz, có vợ rồi quên cả mẹ, bi kịch quá.”

Mặc kệ mẹ đùa giỡn, Thẩm Tiên Phi lại trở về phòng, lặng lẽ ngồi xuống bên giường.

Cầm tay Tang Du đặt lên môi mình. Trong bệnh viện, cô gào khóc hết sức làm mỗi sợi thần kinh của anh đều rung động. Cô nói đúng, mọi thứ đều do anh sai, cô phải hận anh, làm sao có thể tha thứ cho anh được. Anh ích kỷ, ngay cả yêu cũng ích kỷ, nếu không phải thế thì anh đã không quên thế này. Trong mối tình ấy, cô trả giá nhiều hơn anh, bị tổn thương nhiều hơn anh, anh chưa bao giờ nghĩ trong mấy năm mình ở Anh, cô lại bị đau khổ giày vò như thế.

Anh vùi mặt vào lòng bàn tay cô, tự trách: “Xin lỗi, anh về quá trễ, tha thứ cho anh… Anh sẽ không bao giờ bỏ đi nữa, tha thứ cho anh, Tang Du…”.

Như người ta từng nói, đã có một lần thì sẽ thấy quen. Hôm sau Tang Du tỉnh dậy trên giường, thấy cách bài trí quen thuộc thì không còn kích động như lần đầu nữa. Cô xuống giường, ra ngoài phòng khách, chỉ nói hai chữ với Thẩm Tiên Phi đang ngồi trên sofa đọc báo: “Quần áo”.

“… Ở đầu giường.”

Không một câu nào, Tang Du lại quay về phòng anh, lấy quần áo rồi vào phòng tắm.

Bà Phương từ nhà bếp ra, mấp máy môi với con trai: “Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí vẫn phải cố gắng!”.

Thẩm Tiên Phi nhíu mày, nhìn vào phòng mình, lại bắt đầu nghĩ đến vấn đề suốt đêm qua anh băn khoăn: Rốt cuộc cô có nghe thấy lời tỏ tình chân thành của mình hay không?

Vẫn như lần trước, Tang Du lễ phép chào tạm biệt bà Thẩm rồi rời đi.

Thẩm Tiên Phi đuổi theo, chặn cô lại ở cửa thang máy: “Anh đưa em về”.

Tang Du lạnh lùng nhìn anh: “Xin lỗi, Tang thị không mời nổi tài xế cao quý như Phó tổng Thẩm đâu”.

“Ding” một tiếng, thang máy đến, Tang Du bước vào trong rồi bấm lầu một, Thẩm Tiên Phi lấy tay chặn cửa, cuống lên: “Hôm qua anh nói gì em có nghe thấy không?”.

Nhìn ánh mắt căng thẳng thăm dò của anh, Tang Du sững người vài giây, rồi đôi mắt lại tối sầm, cô đẩy anh ra rồi lạnh nhạt thốt lên hai chữ: “Không nghe”.

Không nghe? Câu anh ấp ủ bấy lâu ngày hôm qua mới dám nói mà cô không nghe thấy, cũng tức là cô chỉ biết đến trạng thái im lặng của anh trước đó? Anh buồn bã, khi phản ứng ra thì cửa thang máy đã khép lại, anh tức giận đá vào cửa một cú.

Đi qua đi lại trước cửa thang máy, anh chưa bao giờ bực bội như bây giờ. Tại cái tên A Mục chết tiệt kia, việc tốt không làm mà việc xấu thì tham gia nhiệt tình thế.

Anh và cô đã đánh mất nhau năm năm, nếu cứ để mặc tình hình này tiến triển, lẽ nào anh và cô lại phải bỏ lỡ nhau thêm năm năm nữa? Anh không muốn.

Anh vội vã bấm thang máy, đuổi xuống lầu một, chỉ chậm một bước thôi, Tang Du đã lên taxi và bỏ đi.

Ngồi trên taxi, Tang Du nhắm mắt, khao khát biết nhường nào rằng đầu óc mình lúc này sẽ trống rỗng để không còn nghĩ ngợi nữa.

Tang Du, chúng ta làm lại từ đầu nhé.

Câu nói ấy của anh đã văng vẳng bên tai cô suốt từ hôm qua. Cô đợi đã bao lâu rồi mới đợi được anh trở về, mới đợi được câu nói đó. Năm năm rồi, cô đã không nhớ rõ đã đau lòng bao lần, mong đợi, thất vọng rồi lại đau lòng, cuộc sống của cô như rơi vào vòng luân hồi vô đáy, ngày lại ngày giày vò, dằn vặt, ngoài cảm nhận được sự cô đơn khoét sâu tâm hồn và nỗi nhớ ra, chỉ còn lại sự thê lương vô tận.

Anh nói làm lại từ đầu là làm lại từ đầu, anh nói ra đi là ra đi, anh nói quên là quên hết, mọi thứ đều là anh nói, rốt cuộc anh xem cô là gì? Vừa yêu cầu làm lại từ đầu với cô vừa đẩy Tang vào khó khăn đó là thái độ muốn làm lại từ đầu của anh sao?

Chưa bao giờ thấy người đàn ông nào quá đáng như anh, anh đúng là rất quá đáng… Tang Du không ngừng nguyền rủa Thẩm Tiên Phi, lúc đó di động reo vang, là luật sư Trương gọi. Nghe máy, cô bất động một lúc lâu rồi đột ngột bừng tỉnh, khó che giấu được niềm vui sướng trong lòng, ả đàn bà chết tiệt kia cuối cùng đã bán biệt thự rồi, cô vội vàng gọi mấy cuộc điện thoại rồi nói với tài xế: “Đến sơn trang Thiên Hằng!”.

Về đến biệt thự, người mở cửa cho cô là “cậu em trai” Tang Bác Văn, cậu bé vừa thấy cô đã sung sướng gọi: “Chị ơi, sao chị lại về? Có mệt không, em xách túi cho chị”.

“Tránh ra cho tôi nhờ!”, Tang Du thấy cậu bé là đã bực bội.

“Chị ơi, em có thứ này cho chị xem, cô bảo bọn em vẽ, em đã có được một ngôi sao đó”, Tang Bác Văn cười hi hi, nói.

Đúng là gặp quỷ, tên nhóc chết tiệt này không biết nhìn mặt người hay sao? Cô chưa bao giờ tỏ ra vui vẻ với nó, tại sao nó cứ thích nói chuyện với cô, cô có phải mẹ nó đâu. Nghĩ đến Vu Giai, Tang Du nghiến răng kèn kẹt, ả đàn bà đó xấu xa đầy mình mà lại sinh ra thằng con như thế đúng là trời xanh không có mắt.

Tang Du làm như không nghe thấy, đẩy cậu bé ra rồi lên lầu gọi: “Họ Vu kia, ra đây cho tôi”.

loading...

Đang định mở cửa phòng ngủ chính thì cửa bật mở, người đàn bà tên Vu Giai mà cô căm hận nhất thế gian này xuất hiện.

Tang Du đẩy Vu Giai vào phòng, đóng cửa đánh “rầm” một tiếng, chỉ vào mũi Vu Giai giả vờ tức giận: “Họ Vu kia, cô có quyền gì mà bán ngôi nhà này? Ngôi nhà này là của họ Tang chúng tôi, cô họ Vu thì có quyền gì mà bán nó?”.

“Dựa vào đâu à? Dựa vào chuyện tôi là chủ nhân của ngôi nhà này”, Vu Giai ngồi xuống giường, ngắm nghía những móng tay vừa sơn xong.

“Tôi đã từng thấy những kẻ kinh tởm mà chưa thấy ai tởm lợm như cô, loại đàn bà không biết nhục! Ngôi biệt thự này là của họ Tang, cô, kẻ thứ ba xen vào thì có tư cách gì mà xử lý mọi thứ trong ngôi nhà này?”

Nghe Tang Du nói, gương mặt xinh đẹp của Vu Giai trở nên méo mó, cô ta lớn tiếng: “Tang Du, cô đừng quên tôi mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, tôi là vợ hợp pháp của Tang Chấn Dương, là mẹ kế trên danh nghĩa của cô. Cô dựa vào đâu mà lớn lối với tôi? Chính cô mới xem thường, không tôn trọng tôi, đừng trách tôi trở mặt với cô”.

Tang Du sắc giọng: “Trở mặt? Trở mặt cái gì? Loại đàn bà như cô mà có mặt mũi cơ à? Chỉ vì những kẻ thứ ba như cô nên mọi người mới khinh thường đấy. Cùng là phụ nữ mà tôi chưa thấy ai trơ trẽn như cô. Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng có giấy kết hôn mà cô tưởng mình là nữ chủ nhân thật!”.

“Cô mới trơ trẽn đấy! Nếu không phải do lúc đầu cô mặt dày đeo bám A Phi thì tôi cũng sẽ không vào Tang thị thực tập, càng không gặp phải ông bố không bằng cầm thú của cô…”

“Cô câm miệng lại! Họ Vu kia, cô có tư cách gì mà nói bố tôi như thế! Ăn ở mặc đều do bố tôi chu cấp, cô theo ông ấy rồi thì có gì không thỏa mãn nữa? Cô đừng quên bố mẹ tôi đều bị bức chết!”

“Tôi không có tư cách? Nếu không phải do ông ta thừa lúc say rượu cưỡng hiếp tôi thì sao tôi lấy ông ta?!”, Vu Giai gào lên.

“Cô nói gì?”, Tang Du sững sờ.

Vu Giai cười lớn, nụ cười rất kinh khủng, đi từng bước lại gần Tang Du: “Chuyện xấu bố cô làm mà cô không biết à? Ông ta muốn có con trai đến mức điên loạn rồi”.

Bố cô say rượu cưỡng hiếp Vu Giai? Tang Du không chấp nhận sự thực đó, lắc đầu lia lịa: “Không thể nào, cô đang nói dối! Cô đang nói dối!”.

“Tôi nói dối à?”, Vu Giai lại cười rất ghê rợn, “Cô hỏi Hoàng Kiến Quốc và Ngụy Thành Minh đi, còn cả đám cáo già trơ trẽn đó nữa, hỏi xem năm năm trước có phải bọn họ ép tôi uống rượu, hỏi xem năm năm trước bọn họ có đưa tôi đến phòng Tang Chấn Dương không? Cô đi hỏi đi?”, Vu Giai chỉ ra cửa, hét lên, “Cô tưởng tôi muốn chắc? Cô có biết là tôi đã cố gắng học như thế nào, đậu vào H, cùng chuyên ngành với anh ấy chỉ vì muốn ở bên cạnh anh ấy, mong có ngày anh ấy nhìn thấy tôi. Nhưng sao, từ khi cô đến, mọi thứ đều thay đối, cô giống như một kẻ ngoại xâm cướp đoạt mọi thứ của tôi. Tang Du, hôm nay tôi nói cô cho biết, những kẻ trơ trẽn, nhục nhã thật sự chính là người nhà họ Tang các người, bố cô là kẻ hiếp dâm trơ trẽn, cô là kẻ cướp trơ trẽn, nhà họ Tang các người ép tôi phải vào cái nhà này. Tang Chấn Dương hủy diệt tôi, đương nhiên tôi phải trả thù ông ta. Cô kinh tởm tôi, tôi cũng kinh tởm các người”.

Nắm chặt tay, Tang Du nghiến răng, không muốn chấp nhận sự thực đó.

“Mẹ cô thật ghê gớm, có chết cũng giữ lại Tang thị cho cô. Đúng, phần lớn cổ phần Tang thị đều thuộc về cô, tôi không làm gì được nhưng ngôi nhà này là của tôi, khi mẹ cô chưa kịp bắt Tang Chấn Dương để lại cho cô thì nó đã thuộc về tôi, tại sao tôi không có tư cách xử lý nó, tôi muốn bán cho ai thì kệ tôi, liên quan gì đến cô? Tang thị tôi không quản được nhưng ngôi nhà này là của tôi, tôi muốn làm gì thì làm, không liên quan gì tới nhà họ Tang các người”, Vu Giai thỏa mãn cười, nhìn Tang Du đang thẫn thờ, “Cô muốn ngôi nhà này à, được, tính rẻ cho cô, bao gồm mọi đồ nội thất trong nhà, một giá thôi, hai mươi triệu tệ”.

Đột nhiên, Tang Du trừng mắt, cười lạnh: “Hai mươi triệu? Đừng nói là hai mươi triệu, dù hai triệu, hai mươi ngàn, hai ngàn tệ, cô cũng đừng mơ cầm nó ra khỏi Tang thị. Ngôi nhà này tôi tuyệt đối không cho cô bán nó. Một bàn tay không vỗ nên kêu, đừng tưởng người chết rồi thì sẽ không ai đối chứng. Bố tôi là kẻ cưõng hiếp thì sao cô không đi kiện đi? Kiện cho ông vào tù ấy? Lúc ông mua xe, mua nhà, mua trang sức cho cô, cô có nghĩ ông là kẻ cưỡng hiếp không? Ngày nào cô cũng ăn ngon mặc đẹp, vung tiền mua toàn đồ hàng hiệu thế giới, cô có nghĩ rằng ông là kẻ cưỡng hiếp không? Tôi thấy là cô đeo bám bố tôi thì có”.

Vu Giai nghiến răng rồi cười lạnh lùng: “Tang Du, cô nghĩ mình ghê gớm lắm à? Cô tưởng mình là ai? Hai năm trước Tang Chấn Dương đã quyết sách sai lầm, thậm chí phải dựa vào vay nặng lãi, lúc cô tiếp quản thì nó chỉ còn là đống phế thải. Đuổi tôi khỏi chuỗi cửa hàng, bây giờ tiền thuê nó cô thu hồi lại được bao nhiêu? Còn món nợ ngân hàng có rất nhiều thứ đã đến kỳ hạn phải trả, Hoàng Đình lại có vấn đề. Tôi sẽ đợi xem đại cổ đông như cô phải đền bao nhiêu tiền. Lúc đó Tang thị có qua được hay không thì còn phải nhờ tạo hóa, tôi thấy cô nên cố gắng đi, có thời gian thì bận rộn với Tang thị nhé”.

“Tang thị tuyệt đối sẽ không có vấn đề!”, Tang Đu tiến lại gần Vu Giai, sắc mặt lạnh băng, túm lay cánh tay cô ta thật mạnh, “Vu Giai, tôi nói cô biết, cô đang có âm mưu gì tôi đều rõ cả, nếu cô mong bán ngôi nhà này, cầm tiền rồi chạy mất thì đúng là khờ khạo, hoang tưởng. Tang thị cho dù phải đền một xu thì cô cũng phải gánh lấy”.

“Hừ, Tang thị sống hay chết thì từ nay về sau cũng chẳng liên quan gì tới Vu Giai này cả”, Vu Giai phải tốn rất nhiều sức lực mới giằng thoát khỏi tay Tang Du.

“Chẳng liên quan à? Cô đừng quên con trai cô họ Tang, trước mười tám tuổi cô phải nuôi nó cho tôi.”

“Con trai tôi? Bây giờ tôi bắt đầu nghi ngờ ai là mẹ ruột của nó rồi. Sự tồn tại của nó chỉ nhắc tôi nhớ đến mấy năm sống trong tủi nhục. Tôi sinh nó, nuôi nó mà nó lại không thân thiết với tôi, suốt ngày bám theo cô. Tốt thôi, nếu nó đã thích cô thì cô nuôi nó đi. Đợi tôi bán xong ngôi biệt thự này, cầm được những thứ thuộc về mình, tôi sẽ rời khỏi đây. Còn nó, cô muốn đánh, muốn mắng gì thì tùy. Mong là tôi mãi mãi cũng không bao giờ gặp lại người nhà họ Tang nữa. Bây giờ xin cô rời khỏi phòng tôi ngay.”

“Ngay cả máu thịt của mình mà cũng nhẫn tâm vứt bỏ, cô đúng là hèn hạ. Chúng ta đợi mà xem, ngôi biệt thự này cô có quyền bán được hay không”, Tang Du lạnh nhạt nói xong, quay người bỏ đi.

Vừa xuống lầu thì di động đổ chuông.

Tang Du nghe máy, giọng Dương Chính Khôn gấp gáp: “Tổng giám đốc Tang, giờ cô đang ở đâu? Chúng ta đã hẹn Chủ tịch Giang dùng cơm lúc mười một giờ rưỡi”.

“Anh đợi ở công ty, tôi tới ngay”, cúp máy, cô nhìn đồng hồ, đã mười giờ hai mươi, nếu không đi thì muộn mất.

Cô quay về đây là để chọc giận Vu Giai, cô ả chết tiệt đã mê mẩn trò cờ bạc, vay nặng lãi bên ngoài, nếu không có tiền sẽ bị đâm chết. Cô tìm người nhờ bên cho vay ép cô ả trả tiền, xem như đã ép được ả ta bán biệt thự, sao cô có thể để lỡ mất cơ hội chọc tức cô ta chứ.

“Chị ơi, cho chị xem tranh em vẽ nè”, Tang Bác Văn hào hứng chạy đến, “Gia đình của em, mẹ và chị nắm tay, đi dạo công viên với Văn Văn”.

Nghe câu “mẹ và chị nắm tay”, Tang Du bất giác liếc nhìn.

Đó là một bức tranh vẽ bằng bút chì, trong đó có ba người, một cậu bé nắm tay người phụ nữ kéo đi, một người tóc xoăn đến vai, vẻ mặt gian ác, một người tóc xoăn dài, vẻ mặt giận dữ, trong tranh có mặt trời, cỏ xanh và cả những chú chim nhỏ, tên bức tranh là: Gia đình của tôi.

Đó là thứ mà cậu nhóc này muốn cho cô xem? Cô mà lại nắm tay Vu Giai kéo nó đi, đúng là kẻ đần nằm mơ, nhảm nhí vô cùng. Mẹ nó đã lên giọng bảo không cần mà nó còn vẽ tranh. Nhìn gương mặt cậu nhóc, cô lại cảm thấy đau buồn thay cho nó, nếu cô ta vứt nó lại đây, nhất định cô sẽ quét nó ra khỏi cửa.

Lườm cậu bé một cái, cô sải bước ra khỏi nhà.

“Chị ơi, tối nay chị có về ăn tối không?”, Tang Bác Văn hỏi với theo bằng giọng non nớt ngây thơ.

“Văn Văn, con quay về đây ngay”, Vu Giai đứng trên lầu hai gọi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: