truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 40: Tuyệt đối không buông tay

Về đến nhà, trời đã chạng vạng, Tang Du vừa vào đã thấy Tang Chấn Dương sa sầm mặt ngồi trên sofa.

Ngồi xuống đối diện bố, Tang Du khẽ gọi: “Bố”.

“Ừ”, khẽ một tiếng, Tang Chấn Dương nhìn cô rất lâu, đang định lên tiếng thì Triệu Trác Thanh cắt ngang: “Tiểu Du về rồi à, nào nào, có món sườn xào chua ngọt con thích ăn nhất đấy”.

Hôm nay đích thân Triệu Trác Thanh xuống bếp, tuy lâu rồi không nấu ăn nhưng tài nghệ vẫn không hề giảm sút. Tang Du ngồi xuống bàn, nhìn những món ăn mình thích đầy ắp nhưng nhất thời không thấy thèm ăn tí nào.

Triệu Trác Thanh gắp thức ăn liên tục cho cô, Tang Du thấy trong bát đã đầy thì cười ngượng nghịu, vừa khó nhọc ăn vừa xuýt xoa khen ngợi tài năng của mẹ.

Tang Chấn Dương lại không động đũa mà châm một điếu thuốc, lặng lẽ ngồi hút, nhìn con gái vẻ mặt biểu cảm rất phong phú thì búng búng tàn thuốc hỏi: “Tang Du, dạo này bận học lắm à?”.

Tang Du ngẩng đầu lên khỏi núi thức ăn: “Cũng tạm ạ”. Thực ra trên đường về cô đã đoán ra bố sẽ nói gì rồi.

“Nếu đã không bận thì tại sao cuối tuần không về nhà ăn cơm?”, Tang Chấn Dương cau mày.

Nghe câu đó, Tang Du cười lạnh thành tiếng: “Về nhà ăn cơm? Thì đang ăn đây ạ”.

“Vậy trước đó?”, Tang Chấn Dương dập tắt thuốc, “Bố và mẹ con đã gọi điện rất nhiều lần, thậm chí mẹ con còn đến trường vài chuyến vì muốn con về nhà ăn cơm. Nhưng con không ở trường thì cũng ra ngoài chơi với bạn, rốt cuộc là bạn nào mà còn quan trọng hơn về nhà dùng cơm? Về đây ăn khó khăn lắm à?”.

Tang Du buông bát đũa xuống, nhìn Tang Chấn Dương vẻ nghiêm túc rồi lại nhìn Triệu Trác Thanh, sau đó cười mỉa mai: “Ăn với ai? Ăn với má Ngô hay là với vật dụng trong phòng khách này? Trước kia con cũng gọi điện cho bố mẹ mỗi ngày nhưng một người thì ở bàn mạt chược, người kia ở cạnh đàn bà, con cũng muốn hỏi rằng về nhà ăn cơm khó khăn lắm sao?”.

Tang Chấn Dương và Triệu Trác Thanh đều im lặng, những lời Tang Du nói đều là sự thật, người thờ ơ với nhà này xưa nay luôn là họ.

Tang Du nhìn bố, cuối cùng không kìm được đã nói hết chuyện cách đây hơn một năm: “Phải, rất khó, Tang tiên sinh ngay cả điện thoại cũng phải phiền đến ‘thư ký bé nhỏ’ bên cạnh, bảo ‘thư ký bé nhỏ’ của ngài nói với con gái rằng di động bỏ quên ở công ty. Tang tiên sinh, ngài nói xem về nhà ăn cơm có khó không?”.

Huyệt thái dương co giật, Tang Chấn Dương nắm chặt tay, gương mặt méo mó, cố nhẫn nhịn, chỉ sợ chưa nói được gì với con gái đã cãi vã           , cho đến khi tâm trạng bình ổn, ông mới bảo: “Chuyện này bố đã giải thích với con nhiều lần rồi. Chuyện người lớn, trẻ con không hiểu đâu”.

Đẩy bát đũa sang bên, Tang Du nhìn thẳng bố: “Bố, nếu có chuyện gì cần nói với con thì cứ nói”.

Cuối cùng cũng đến vấn đề chính, cô đã đoán chính xác rằng bố bảo cô về nhà chắc chắn không đơn giản, cứ vòng vo tam quốc thì chi bằng nói rõ còn hơn.

Gương mặt thoáng vẻ tức giận, Tang Chấn Dương dặn má Ngô vài câu, má Ngô liền đi lên lầu. Bà vào thư phòng, lát sau lấy ra một túi tài liệu rồi đưa cho ông. Tang Chấn Dương rút ra một xấp ảnh, ném đến trước mặt Tang Du: “Thằng này là ai?”.

Tang Du cầm mấy tấm từ trà kỷ lên, chăm chú xem từng tấm một, có ảnh cô nắm tay Chim Ngố, có tấm anh thổi bụi trong mắt cô, rồi có tấm cô đút thức ăn cho anh… Những phút thân mật của hai người mấy ngày gần đây đều được phản ánh qua những tấm ảnh này.

Cô cười cười, ném ảnh lên bàn rồi nhìn bố: “Cha con liền kề trái tim, trước kia con nhờ người ta chụp ảnh bố, giờ bố lại chụp ảnh con. Chụp đẹp lắm, đẹp hơn cái tên thám tử lần trước con thuê nhiều. Bố, bố tìm người đó ở đâu vậy? Giới thiệu cho con với!”.

“Tang Du!”, Tang Chấn Dương nghe cô nhắc đến chuyện trước kia tìm thám tử tư chụp ảnh mình thì giận đến run người, “Bố nói con biết, cho dù con với cậu ta quen nhau bao lâu, hai đứa đã đến giai đoạn nào rồi thì bắt đầu từ tối nay, con phải cắt đứt với cậu ta!”.

Đột nhiên, Tang Du đứng phắt dậy, hét lên với Tang Chấn Dương: “Cắt đứt vái anh ấy? Tại sao con phải làm thế? Bọn con yêu nhau quang minh chính đại chứ có phải trộm gà bắt chó lén lén lút lút đâu, tại sao phải cắt đứt?!”.

“Con có biết hoàn cảnh gia đình cậu ta thế nào không?” Tang Chấn Dương ném tài liệu lên bàn, “Xem đi, gia đình thế này thì làm sao dạy dỗ con cái tử tế được? Người sáng mắt đều nhìn ra cậu ta chỉ là tên hám danh hám lợi, để ý đến tiền của con nên mới ở bên con, mà con còn không tự biết à”.

“A Phi không phải loại người bố nói. Tư liệu này thì chứng minh được gì? Điều duy nhất có thể chứng minh là cho dù sinh ra trong một gia đình như vậy, anh ấy vẫn xuất sắc, vẫn thi đậu Đại học H, vẫn có thể vào được Hoàng Đình. Nếu chỉ vì gia đình anh ấy thì bố chẳng có lý do nào yêu cầu con chia tay cả.”

“Bây giờ con đủ lông đủ cánh rồi phải không?”

“Không phải con đủ lông đủ cánh, con chỉ nói đạo lý, không giống ai kia chỉ biết lấy thân phận đàn áp kẻ khác. Con muốn bố cắt đứt với đám đàn bà kia, tại sao bố không thể?”

“Con và cậu ta không giống bố và mấy người phụ nữ đó, bố và họ chỉ là hợp tác làm ăn, còn con bây giờ còn là sinh viên mà suốt ngày chỉ biết yêu đương khắc cốt ghi tâm gì đó, tình yêu có ăn được không? Tình yêu có khiến con sống cả đời được không? Không có tiền thì tình ở đâu ra? Nếu không phải con có ông bố này thì tên đó có yêu đương nhăng nhít gì với con không? Con xem thử bao lâu nay mình đã làm những gì? Vứt tiền đi, còn mua cả nhà vì thằng đó, con hay ho gớm nhỉ?”

Tang Du thực sự không chịu đựng việc bố sỉ nhục tình yêu của mình. Đúng, là cô theo đuổi Thẩm Tiên Phi trước, trong một khoảng thời gian dài đã rất hèn mạt, nhưng cô đã làm được, anh không phải là không có cảm giác với cô mà vì gia đình đã tạo nên sự tự ti và lạnh nhạt xưa nay của anh. Cô có thể cảm nhận được tình yêu của anh đối với cô, còn trong mắt bố cô, anh lại trở thành một kẻ tiểu nhân trơ trẽn tham tiền.

Cô cười mỉa: “Đúng rồi, con thích vứt tiền đi đấy, sao nào? So với việc để bố phí tiền vào mấy ả đàn bà hèn hạ kia thì con có đốt tiền cũng có sao đâu? Mua nhà thì bố cũng đã mua cho mấy ả kia rồi đấy thôi? Chẳng đã mua cho họ xe, trân châu, trang sức? Có câu này rất hay, đời cha ăn mặn đời con khát nước. Nếu không có một ông bố làm gương thì có lẽ con và anh ấy đã không có ngày hôm nay. Tình yêu, chính vì bố không hiểu thế nào là tình yêu nên mới trống rỗng cô đơn. Những ả đàn bà ở bên bố mới là vì tiền, bố biết rõ nhưng bố vẫn vui vẻ rải tiền cho họ. Tang Du con vì anh ấy, cho dù có tiêu hết nhà họ Tang này con cũng vui lòng”.

Nghe những lời ngỗ ngược đó của cô, Tang Chấn Dương giận dữ giơ tay lên đinh “dạy dỗ” con gái, nhưng bị Triệu Trác Thanh nãy giờ vẫn im lặng ngăn lại: “Tang Chấn Dương, có gì thì từ từ nói, anh không được đánh nó. Con bé từ nhỏ đã có lòng tự trọng, anh không thể động vào nó. Nếu anh dám đánh nó, tôi sẽ liều mạng với anh”.

“Con hư tại mẹ. Triệu Trác Thanh, cô cút ra cho tôi”, Tang Chấn Dương giận đến độ giọng nói cũng run lên, chỉ vào mũi Tang Du quát, “Tang Du, hôm nay bố sẽ nói trắng ra, chỉ với gia đình của thằng đó, muốn làm con rể của Tang Chấn Dương thì đừng mơ! Bố không bao giờ cho phép con gái bố lại gả cho một thằng nhóc có cả gia đình đi tù, không trong sạch như thế. Cóc mà muốn ăn thịt thiên nga à!”.

Con người có thể lựa chọn tương lai của mình nhưng không thể nào chọn lựa hoàn cảnh xuất thân.

Cứ nghĩ đến gia đình Thẩm Tiên Phi là Tang Du lại thấy đau lòng thay anh, vết đen mà cho dù đi đến bất cứ nơi đâu cũng phải gánh cái tiếng “gia đình tội phạm” ấy, sự hành hạ về tinh thần đó không phải ai cũng chịu đựng được.

Bố cô càng nói càng khó nghe, cô cũng đã đến giới hạn cuối cùng, hét lên bất chấp tất cả: “Ngồi tù thì sao chứ? Kẻ ngồi tù đâu phải anh ấy, kẻ phạm tội cũng không phải anh ấy! Bây giờ anh ấy đang cần mẫn phấn đấu trong Hoàng Đình, không trộm cắp, không cướp của, tinh thần học hỏi từ tiểu học đến đại học lúc nào cũng xuất sắc. Sinh ra trong gia đình nào đâu phải do anh chọn lựa mà được, dựa vào cái gì mà anh ấy phải chịu bị người ta lườm nguýt và sỉ nhục? Dựa vào đâu mà anh ấy phải chịu đựng tất cả? Chẳng lẽ năm xưa gia đình bố tốt lắm hay sao? Chẳng phải bố cũng bắt đầu từ việc đãi cát bên sông hay sao, bây giờ bố thành đạt rồi, người ta đều ca tụng bố, nói rằng bố tay trắng làm nên sự nghiệp, là một doanh nhân thành đạt. Nếu bố không thành đạt thì sao? Người ta chẳng cũng sẽ lườm nguýt bố, nói bố là một nông dân đãi cát nghèo hèn. Lúc đầu bố theo đuổi mẹ, chẳng phải ông ngoại cũng chê bai bố, chẳng phải cũng là cóc đòi ăn thịt thiên nga…”.

Chưa nói dứt, “chát” một tiếng, cô đã hứng ngay một cái tát tai rất mạnh.

Cái tát tai đó khiến nước mắt cô tuôn trào.

Từ nhỏ đến lớn, Tang Chấn Dương luôn nâng niu con gái như bảo bối, ngay việc cô rụng một sợi tóc cũng xót xa, hôm nay lần đầu ông ra tay nặng như vậy. Tát rồi, thấy năm dấu ngón tay in hằn trên mặt cô, ông hối hận vô cùng nhưng là một người cha, ông không thể nào thôi uất ức được, con gái dám vì một thằng nhóc nghèo hèn, gia cảnh tệ hại mà đấu khẩu với mình, đúng là tức chết đi được.

“Tiểu Du…”, Triệu Trác Thanh khiếp đảm, thấy năm dấu ngón tay in rõ trên mặt cô thì vội vàng chạy đến, vừa định sờ vào mặt thì cô đã tránh đi, bà cuống lên, “Tang Du, con không sao chứ?”. Quay lại, bà hét lên với Tang Chấn Dương, “Tang Chấn Dương, anh thần kinh hả?! Anh ra tay nặng như thế là do bị nói đúng chỗ đau chứ gì? Anh hay thật, dám lôi con gái ra xả giận!”.

“Triệu Trác Thanh, cô câm miệng lại! Con bé này từ nhỏ đã bị cô nuông chiều đến chẳng biết trời cao đất dày là gì, chuyện trước kia tôi đã không tính toán nữa”, Tang Chấn Dương xắn tay áo lên, chống nạnh, chỉ vào Tang Du quát lớn, “Tang Du, hôm nay bố sẽ nói hết. Muối mà Tang Chấn Dương này ăn còn nhiều hơn gạo con được ăn, loại người nào thì bố chỉ nhìn là biết. Bố nói cho con biết, đàn ông khinh thường nhất là phụ nữ bám dính lấy anh ta, sau lưng không biết bị người ta mắng mỏ chẳng ra thể thống gì. Con què tay, cụt chân hay là mặt có sẹo mà không gả cho ai được hả? Vứt tiền đi thì thôi, đằng này ngay cả chính con cũng lao vào. Tang Du, bố nói cho con hay, đùng mong lằng nhằng với bố, thằng đó vào được Hoàng Đình thực tập thì bố cũng có thể khiến nó cút ra khỏi ngành này, mãi mãi không xoay trở được. Mọi thứ con có được hôm nay là do bố cho con, tự cho rằng đủ lông đủ cánh rồi phải không? Bắt đầu từ hôm nay bố sẽ cắt đứt đường lùi của con, để xem con lấy gì nuôi thằng nhóc đó. Nếu con không cắt đứt quan hệ với thằng đó thì chúng ta thử xem, bố muốn thấy là con cứng, hay là bố cứng!”.

Nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống, Tang Du ôm lấy mặt, đưa mắt nhìn bố, nói rõ từng chữ: “Tang tiên sinh, xin ông nghe cho kỹ đây, tôi chưa bao giờ nuôi anh ấy, xin ông đừng sỉ nhục người khác. Tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính bản thân ông”.

Cô đứng dậy, cầm ba lô từ trong tủ, lấy ví tiền rồi rút mọi thẻ tín dụng ra, bẻ gãy tất cả, ngay cả xấp tiền trong đó, cô cũng ném hết trước mặt Tang Chấn Dương: “Còn nữa, tiền của ông, ông thích nuôi ai thì cứ việc, tôi không thèm!”.

Cô đá đổ ghế sau lưng, khoác ba lô lao ra khỏi nhà.

“Tiểu Du, Tiểu Du…”, Triệu Trác Thanh gọi to, đuổi theo ra ngoài.

Trời đã tối mịt, Tang Du lại chạy nhanh nên khi Triệu Trác Thanh ra ngoài đã không thấy bóng dáng con gái đâu, bà vội quay lại, thấy Tang Chấn Dương đứng trước bàn ăn thì gào lên, “Tang Chấn Dương, tôi nói anh biết, nếu con gái có mệnh hệ nào thì cả đời tôi cũng sẽ không tha cho anh đâu”.

Triệu Trác Thanh dẫn theo má Ngô, gọi cả những người giúp việc khác trong nhà, cùng đuổi theo Tang Du.

Tang Chấn Dương giận đến độ lật cả bàn ăn, châm điếu thuốc rồi đi qua đi lại trong phòng khách, thấy gì ngứa mắt là đập hết. Cái thằng nhóc đó chọc tức ông thì thôi, con gái cũng dám cãi lại, đúng là tức chết đi được! Nghĩ đi nghĩ lại, thấy không yên tâm về Tang Du, ông vừa nguyền rủa vừa đuổi theo.

Tất cả những người trong nhà họ Tang đều tìm hết một lượt những ngôi biệt thự gần đó, thậm chí lái xe ra khỏi khu biệt thự cũng không thấy cô đâu.

Về đến nhà rồi, Triệu Trác Thanh cãi nhau một trận to với Tang Chấn Dương, còn kịch liệt hơn cả trước đây. Triệu Trác Thanh khóc lóc dở sống dở chết, lớn tiếng gào thét nguyền rủa Tang Chấn Dương. Ông nổi giận, bảo lão Ngô lái xe đưa đến công ty.

Núp trong bụi hoa nhà hàng xóm, chịu đựng muỗi đốt, đến khi không thấy bóng người nữa, Tang Du mới đứng dậy nói, “Cảm ơn” với người giúp việc đang tưới hoa cho nhà họ rồi bỏ đi.

Biệt thự nhà họ Tang ở ngoại ô thành phố, ở đó vắng xe cộ qua lại, vốn dĩ cách rất xa thế giới phồn hoa.

Nước mắt đã khô tự bao giờ, Tang Du vai đeo ba lô đi trên con đường vắng lặng, má trái vẫn còn nóng rát khiến cô cảm thấy nửa mặt không bị đánh còn lại cũng đau theo.

Tuy bố cô nói nhiều lời khó nghe nhưng vẫn có một câu đâm trúng trái tim cô. Cô bỗng sợ hãi, vì cô theo đuổi A Phi, có thể là đeo bám dai dẳng, quyết liệt, nếu không phải thế thì A Phi căn bản không thèm nhìn cô lấy một lần.

“Đàn ông khinh thường nhất là kiểu bám dính mặt dày của phụ nữ, sau lưng còn không biết người ta mắng mỏ ra thể thống gì.”

Câu nói đó giống như lời nguyền, từ lúc nãy đến giờ cứ văng vẳng mãi bên tai cô, xua cũng không đi.

Hôm xác định mối quan hệ, A Phi từng hỏi cô có phải là thích theo đuổi con trai, về sau còn nói cô rất phiền phức giống những người ở võ quán đã ép uổng cô vậy.

Trong vô thức, anh đã để lộ suy nghĩ.

Trong lòng A Phi, có lẽ, cũng có phần khinh khi cô chăng… Không biết đi được bao lâu, cuối cùng khi sắp ra khỏi khu biệt thự, Tang Du nhìn thấy một chiếc taxi chạy nhanh qua. Theo phản xạ cô đưa tay lên vẫy, trong tích tắc mở cửa xe, cô sực nhớ là mình không mang theo tiền. Thẻ tín dụng đã bẻ gãy, tiền cũng ném đi rồi, cô bây giờ không còn một xu dính túi.

loading...

“Xin lỗi, tôi quên mang theo tiền”, cô đành đóng cửa xe lại.

“Thần kinh, không tiền mà đòi gọi xe”, tài xế chửi một câu rồi lái vụt đi.

Không tiền thì không thể gọi xe, tâm lý kiểu gì thế? Cô tức tối nhặt một hòn đá lên, ném về hướng chiếc xe vừa chạy.

Trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ nghe âm thanh hòn đá rơi xuống mặt đường.

Cảm giác bực bội khó tả, cô đi mệt rồi nên ngồi luôn xuống bậc đá ven đường, tìm thuốc lá theo phản xạ, mới nhận ra từ khi ở cạnh A Phi, đã lâu rồi không hút thuốc nữa, khi ở võ quán với Tăng Tử Ngạo, thỉnh thoảng mới hút một, hai điếu.

Tiền đi xe còn không có chứ đừng nói là mua thuốc lá.

Hiện thực vô tình.

Không còn những thẻ tín dụng có quẹt mãi cũng không hết tiền, cô chẳng là gì cả. Vì có tiền, cô mới có được cuộc sống sung túc, có thể học Taekwondo, có thể dùng tiền ném vào mặt những ả đàn bà đáng ghét, có thể thô lỗ to tiếng với kẻ khác, có thể làm rất nhiều việc mình muốn. Nếu không vì có tiền, cô vốn không thể ở cùng một mái nhà với A Phi, không thể trở thành bạn gái của anh. Giống như A Phi từng nói, căn bản cô chỉ là một phế nhân. Xa rời cha mẹ rồi, thực ra cô chính là phế nhân, giúp đỡ và hỗ trợ cô chính là tiền.

Từ nhỏ cô đã được cơm bưng nước rót tận miệng, nếu không gặp A Phi thì cô vốn không biết củi, gạo, mắm, muối là gì. Tuy cô không nhận tiền thuê nhà của anh, nhưng A Phi kiên quyết mỗi tháng đều chịu tiền điện nước, vật dụng trong nhà và cả chi phí sinh hoạt thường ngày. Nếu nói là “nuôi” thì cô lại cảm thấy mình chính là kẻ được nuôi mới đúng. Khi cô nhìn thấy những hóa đơn thanh toán đó, mới hiểu thì ra thế giới này những người vì tiền thuê nhà, tiền điện nước, vật dụng và sinh hoạt phí thường ngày kiêm sống quả là vất vả, khó nhọc.

Nếu không phải là A Phi thì cô không biết được niềm vui kiếm được tiền dựa vào khả năng chính mình. Sở dĩ cô có thể thản nhiên ném trả lại thẻ tín dụng và tiền cho bố cô là vì cô vẫn còn có công việc. Nếu không có công việc đó, nếu từ đây về sau cũng như bây giờ, ngay cả tiền đi xe cũng không có thì cô sẽ giống hệt những người sống dưới đáy xã hội, thậm chí còn thảm hại hơn họ.

Khi cô hoang mang nhất thì A Phi đã cho cô mục tiêu sống, động lực sống. A Phi khác những người đó, lời bố cô sẽ không ảnh hưởng đến cô còn một năm nữa là cô tốt nghiệp, cô sẽ sống trọn đời bên A Phi, cho dù không có những thẻ tín dụng dùng mãi không hết đó, cô và A Phi vẫn có thể kiếm ra tiền bằng đôi tay của mình.

Tang Du hiện giờ không còn là phế vật chẳng biết làm gì như trước kia nữa.

Cô đứng lên, hét to với con đường dẫn đến biệt thự nhà mình: “Bắt đầu từ hôm nay, Tang Du ta sẽ chỉ tiêu tiền chính mình làm ra!”.

Vì quá xúc động nên cô đã động vào nửa bên mặt đang sưng.

Ôm lấy mặt, cô mới sực nhớ đã muộn rồi, cô phải tìm chỗ để nghỉ. Không thể về ngôi nhà nhỏ của hai người được, cô không muốn A Phi nhìn thấy mặt cô, về trường thì không kịp, bây giờ nơi duy nhất cô có thể đi là Đại học S gần đây, nơi Chu Tiên Tiên theo học.

Không muốn bố mẹ gọi điện nên lúc ra khỏi nhà cô đã khóa máy. Khởi động máy, cô đang định gọi điện cho Chu Tiên Tiên thì hai tin nhắn mới đến, là tin nhắn A Phi gửi, cô xúc động mở ra xem:

19:45 Em dám giấu thuốc lá dưới gối nằm!!!Chết thật, sao tự dưng anh lại chạy vào phòng cô kiểm tra gối chứ, bao thuốc đó đã để từ rất lâu rồi, cô đã quên mất sự tồn tại của nó.

20:15 Cứ tưởng vị thuốc lá rất được, thì ra lại tệ đến thế!Anh hút thuốc?!Cô kinh ngạc, nhìn đồng hồ trên đó, vừa đúng 20:30, cũng tức là mười lăm phút trước, cô vội gọi lại thì nghe “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy”.

Có lẽ anh đã ngủ, Tang Du nghĩ.

Tang Du gọi cho Chu Tiên Tiên, hỏi địa chỉ cụ thể của Đại học S, nhờ Chu Tiên Tiên nghĩ cách ra cổng trường đón cô.

Cô phát huy tinh thần thể thao siêu việt, chỉ đi bộ nửa tiếng đã đến.

Khi Chu Tiên Tiên nhìn thấy nửa bên mặt sưng húp của cô thì giật bắn mình nhưng cũng không tiện hỏi. Hai người đến ký túc xá của Tiên Tiên, cô nàng còn đến siêu thị của trường mua một chai nước khoáng lạnh để cô bọc khăn lại đắp lên mặt.

Chu Tiên Tiên có người bạn cùng phòng đã về nhà, nên giường còn trống, bảo Tang Du ngủ giường mình, còn cô thì ngủ giường bạn.

Đêm đó, Tang Du ngủ không ngon, trằn trọc mãi, trong đầu cứ nghĩ mai về trường phải tránh gặp mặt A Phi, nếu để anh thấy mặt cô sưng húp hệt mặt ỉn thế này thì nhất định sẽ nghĩ nhiều cho xem.

Sáng sớm hôm sau cô đã dậy, nhìn gương mặt vẫn sưng húp trong gương, cô cắn môi, xõa mái tóc vốn buộc gọn, ít nhiều cũng che bớt phần nào.

Lúc chào Chu Tiên Tiên, cô còn ôm chặt bạn, cảm động nói lời “Cảm ơn”. Tuy chỉ giữ cô lại ở một đêm, mời cô ăn một bữa sáng, nhét cho cô mười tệ đi xe bus, nhưng cô nàng Chu Tiên Tiên ba năm trung học bị cô đàn áp ấy, lại giúp đỡ cô nhiều nhất trong lúc cô khốn khó nhất, tình cảm đó cô mãi mãi cũng không quên được.

Chu Tiên Tiên nhìn theo bóng Tang Du khuấtt dần, trong lòng cảm khái vạn phần, thực ra cuộc sống bình thường mới là tốt nhất.

Về lại trường, cô cứ cúi đầu đi mải miết, để mái tóc dài che khuất mặt xem như cũng về đến ký túc xá bình an vô sự.

Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ thấy chỉ có hai ngày cuối tuần mà Tang Du đã ra nông nỗi đó thì đều im lặng, không ai hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.

Tang Du nhờ họ xin thầy nghỉ học, cứ nằm mãi trong phòng không đi đâu, ngay cả cơm nước cũng do bạn cùng phòng mang về.

Tăng Tử Ngạo đợi hai ngày cũng không thấy Tang Du đến võ quán, gọi điện cho cô thì thấy cô nói không khỏe, chỉ muốn ngủ một giấc. Tăng Tử Ngạo bảo đến thăm cô thì bị từ chối, còn không cho bọn Tư Tư nói là mặt cô bây giờ không thể gặp ai được.

Vì Thẩm Tiên Phi không ở trong trường, khi anh ở trường cũng là lúc đi học nên Tang Du và anh gần như không gặp nhau. Chỉ cần cô không đến đó thì Thẩm Tiên Phi sẽ không biết chuyện cô bị đánh.

Buổi tối, cô gọi điện về ngôi nhà nhỏ, vẫn giọng điệu vui vẻ, cười cợt, bảo anh đừng quá nhớ cô. Cô hỏi tại sao anh lén lút hút thuốc thì anh lại không trả lời; cuối cùng phát phiền, hung tợn nói một câu: “Giấy cam kết thêm một điều nữa: Nghiêm cấm tàng trữ thuốc lá”.

Khỉ thật! Giọng điệu gì thế! Nghe như cô buôn lậu không bằng.

Từ sau khi yêu nhau, Tang Du nhận ra mình đã thay đổi rất nhiều, càng lúc càng sến, lúc cúp máy còn nói với Thẩm Tiên Phi: “A Phi, em muốn sống bên anh trọn đời”, nói xong cô cúp luôn, một mình ngồi cười ngô nghê rất lâu.

Khoảng mấy phút sau, di động có tin nhắn, cô mở ra xem, Thẩm Tiên Phi viết:

Cuối tuần về sớm, anh nấu cơm cho em ăn.

Một câu nói vô cùng đơn giản nhưng từng chữ lại toát ra tình yêu sâu đậm, khiến những giọt nước mắt của cô bất giác tuôn rơi.

Tuần đó, Tang Du phải rất vất vả mới qua được. Ngày nào cô cũng hỏi xa, hỏi gần Thẩm Tiên Phi xem mấy ngày nay có xảy ra chuyện gi không, cô lo rằng bố sẽ làm gì đó, mỗi lần nghe anh nói không có, cô lại thở phào nhẹ nhõm.

Ngoài ra, mẹ và má Ngô ngày nào cũng đến trường tìm mà cô luôn tránh né không gặp, đồng thời nhờ bạn chuyển lời rằng nếu họ còn đến tìm cô nữa thì cô sẽ nghỉ học.

Triệu Trác Thanh và má Ngô sợ hãi, đành gọi điện liên tục cho cô, nên di động của cô đa phần đều bị bức phải tắt máy. Ban đầu cô rút dây điện thoại trong phòng ra nhưng lại làm phiền đến ba cô bạn, nếu không rút dây thì điện thoại cứ réo liên tục. Tang Du nhận ra ba cô bạn tuy không nói gì nhưng trong lòng rất bực bội.

Trên đường đi đến võ quán, cô gọi điện cho mẹ.

Triệu Trác Thanh nghe giọng con gái thì xúc động muốn khóc: “Tiểu Du, cuối cùng con cũng chịu nói chuyện với mẹ”.

“Mẹ, mẹ đừng thế nữa có được không, chẳng phải con vẫn sống khỏe đó thôi”, Tang Du cau mày.

“Bố con nói đã năm ngày con không xài thẻ rồi, con còn tiền không, mẹ mang đến…”, Triệu Trác Thanh cuống quýt.

“Không cần! Tối đó con đã nói rất rõ, từ nay về sau sẽ không dùng tiền của ông ấy nữa”, Tang Du cắt ngang, “Mẹ, bây giờ con sống rất ổn. Mọi người đều nghĩ A Phi quá xấu xa. Mẹ có biết không? Con đã dạy trong võ quán từ lâu rồi, từ mùa hè năm ngoái. Ở cạnh A Phi, chúng con không chỉ biết yêu đương thôi. Là A Phi dạy con không thể dựa dẫm cha mẹ cả đời, từ lúc ấy, việc gì con cũng tự làm kiếm tiền dựa vào khả năng bản thân. Mẹ, điều con lo nhất bây giờ là mẹ, đừng suốt ngày ngồi chơi mạt chược nữa, để mẹ đánh bài bao năm nay, thua bao nhiêu tiền, nếu đổi lại là người đàn ông khác, họ cũng không chịu được. Mẹ đó, nhớ phải dành dụm tiền bạc, cho dù ly hôn thì mẹ cũng được bảo đảm”.

Bên kia, Triệu Trác Thanh im lặng.

“Mẹ?”

“… Không sao”, Triệu Trác Thanh sụt sịt, nước mắt lại tuôn rơi không kìm lại được, “Tiểu Du, con trưởng thành rồi, càng lúc càng hiểu biết, cũng biết tự chăm lo bản thân, mẹ rất vui. Nhưng con nghe mẹ nói này, cho dù là để lừa bố con hay thế nào cũng được, con hãy tạm cắt đứt với cậu bé kia đã, sau này tốt nghiệp, cậu ta thành đạt rồi thì hẵng hay”.

“Không!”, Tang Du từ chối thẳng thừng.

“Mẹ không hại con đâu.”

“Được rồi, con phải đi dạy đây, rảnh rỗi sẽ về thăm mẹ. Mẹ, giữ gìn sức khỏe, đừng đánh mạt chược nữa, cũng đừng cãi nhau với ông ta, dành dụm tiền bạc nhé. Con cúp máy đây!”

Tang Du không muốn nói về đề tài làm tổn thưcmg đến tình cảm với mẹ nữa.

Triệu Trác Thanh ôm điện thoại khóc rất lâu.

Bà đã hiểu rõ nếu không phải vì Tang Du thì quan hệ giữa bà và Tang Chấn Dương đã không duy trì được, không phải bà muốn chơi mạt chược, mà là nếu không thế thì bà còn biết làm gì.

Con bé Tang Du tính cách mạnh mẽ, Tang Chấn Dương cũng cứng đầu, hai cha con mà đối nghịch thì không ai khuyên can nổi. Cho dù bà không nghĩ cho nửa đời còn lại thì cũng phải suy nghĩ cho con gái, dù Tang Chấn Dương kiên quyết ly hôn, bà cũng không thể để Tang thị rơi vào tay kẻ khác, Tang thị chỉ có thể là của con gái bà.

Chàng trai đó, dù thế nào đi nữa cũng phải rời xa con gái bà.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: