truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 36: Không có lý do, làm sao tha thứ

Tan sở, Tang Du lái xe thẳng đến Chính Đạo.

Lúc đi ngang quầy phục vụ chính, cô bị nhân viên gọi lại, rồi một gương mặt quen thuộc xuất hiện.

Hơi sững sờ, cô không ngờ Thẩm Tiên Phi lại biết tối nay cô đến võ quán. Nhất định là Chi Chi đã bán đứng cô, xem ra ngày mai cô phải dạy cho cô nàng một bài học, nhắc cô nàng phải làm sao mới có thể là một trợ lý đạt chuẩn.

“Tổng giám đốc Tang, vị Thẩm tiên sinh này nói chị giới thiệu đến đăng ký, hơn nữa còn chỉ đích danh chị dạy nữa”, cô gái ở quầy tiếp tân tỏ vẻ khó xử, vì Tổng giám đốc Tang đến không định kỳ, cô thật sự không thể sắp xếp lịch học cho vị khách này, tuy anh ấy rất đẹp trai, muốn nói chuyện thêm với anh nhưng thực sự không thể đáp ứng yêu cầu đó được.

Thẩm Tiên Phi cười nhã nhặn: “Tổng giám đốc Tang, cuối cùng cô cũng đến, đã hẹn là giới thiệu tôi tới đây sao cô lại đến muộn thế”.

Tang Du hơi nheo mắt, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Hơi nhếch môi, cô mỉa mai: “Phó tổng Thẩm, anh chắc chắn mình muốn học Taekwondo?”.

Nụ cười trên gương mặt vẫn rạng rỡ, Thẩm Tiên Phi tiến đến gần cô: “Phải, cô phải cho tôi học với mức giá ưu dãi đấy”.

“Ok, không thành vấn đề.” Tự động dâng mình để bị hành hạ, cô sao bỏ qua được, quay lại nói với cô gái tiếp tân, “Giảm 2% cho Phó tổng Thẩm theo bảng giá, đồng thời làm một thẻ VIP cho anh ấy”.

“Hả? Giảm 2%?”, cô gái tiếp tân ngẩn người, bình thường mọi người đến học đều giảm 12%, tại sao bạn của Tổng giám đốc Tang lại phải chịu giá cao chứ.

“Không biết có phải tôi hoa mắt không, nhưng bảng giá trên tường kia hình như viết là giảm 12% vào mùa hè”, Thẩm Tiên Phi nhíu mày.

Quay lại nhướn mày, Tang Du nhếch môi: “Đúng thế, giảm 12%, nhưng chẳng phải Phó tổng Thẩm đã chỉ định tôi dạy sao?

Giá của tôi không giảm, giảm 2% cho anh là do chính tôi bỏ ra. Nếu anh thấy giá cao thì có thể không học mà”.

“Nếu Tổng giám đốc Tang đích thân dạy thì sao tôi có thể để cô thất vọng được”, Thẩm Tiên Phi lấy thẻ tín dụng trong ví ra, đưa cho cô tiếp tân, “Làm phiền cô”.

Cô gái tiếp tân vừa định nhận thẻ thì Tang Du đã chặn lại.

“Xin lỗi, chỉ nhận tiền mặt, không quẹt thẻ. Nếu Phó tổng Thẩm không mang đủ tiền thì ra ngoài rẽ tay phải đi khoảng một trăm mét, có khu đặt máy ATM của ngân hàng”, nói xong, Tang Du đi đến phòng thay đồ, thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Thẩm Tiên Phi, cô lại nói, “Tôi lên lớp ghét nhất là học sinh đến muộn, người đến muộn bao giờ cũng phải chịu phạt nghiêm khắc. Phó tổng Thẩm, chúc anh may mắn”.

Nhìn theo bóng Tang Du, Thẩm Tiên Phi hơi nhướn môi để lộ một đường cong hoàn hảo.

Tang Du thay quần áo xong đứng khởi động trên sàn tập, đang chuẩn bị tìm một học viên ra để thị phạm thì thấy Thẩm Tiên Phi mặc võ phục trắng tiến vào.

“Anh đến muộn”, Tang Du khoanh tay đứng giữa sàn tập, vẻ mặt nghiêm túc.

“Ngân hàng không ở bên phải mà ở bên trái”, Thẩm Tiên Phi giải thích.

“No more excuses!” Tang Du lạnh lùng cắt ngang, chỉ một học viên mới vào khác bên cạnh, “Tối nay anh sẽ thay cậu ta làm thị phạm cho mọi người”.

Ngẩn người, Thẩm Tiên Phi nhíu mày: “Cô chắc chứ?”.

“Vì anh học lần đầu, không hiểu gì cả nên tôi cho phép anh tấn công tôi dùng bất kỳ phương thức nào. Anh chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm khắc của Tang Du, Thẩm Tiên Phi bỗng cảm thấy cô như thế thật quen thuộc nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu, có lẽ là trong trí nhớ mấy năm trước mà anh đã mất đi.

Anh gật đầu.

Mặt đối mặt, hai người cúi chào.

Thẩm Tiên Phi chưa phản ứng kịp thì Tang Du đã đá về phía anh, theo phản xạ anh đưa tay lên đỡ, khi chân cô đá vào cánh tay, anh vội lui lại mấy bước, đứng vững lại, đồng thời xoa xoa cánh tay.

“Chiêu này là đá trước, cũng là căn bản nhất”, liếc Thẩm Tiên Phi, Tang Du giải thích với học viên, “Taekwondo biến hóa khó đoán, cách đá chân đẹp và phóng khoáng đã nổi tiếng thế giới, được mọi người gọi là nghệ thuật đá, đó là đặc điểm quan trọng phân biệt Taekwondo với các môn võ thuật khác. Phép chân của Taekwondo biến hóa đa dạng và linh hoạt, tính linh hoạt đối với cơ thể người, tính nhạy cảm với phản ứng của đại não, tính ổn định khi cơ thể vận động đều có những yêu cầu rất cao, nó là sự thử thách với chức năng cơ thể con người và tổng hợp thể năng. Còn lúc nãy anh ta phản ứng không đủ nhanh, cơ thể không đủ linh hoạt”.

Giọng Tang Du đầy vẻ châm biếm.

Không ngờ cô lại đánh thật, Thẩm Tiên Phi nhíu mày nhìn cô, xem ra hôm nay cô không lợi dụng cơ hội để giải tỏa ức chế thì sẽ không tha cho anh. Thở dài, anh chỉ có thể chịu đựng.

Đêm ấy anh đã nghĩ rất lâu.

Mẹ nói đúng, hôm nay sau năm năm, anh phải lựa chọn lại, bắt buộc phải hiểu rõ mình muốn gì. Tuy khoảng ký ức ấy đối với anh rất quan trọng, anh Tất muốn biết trong mấy năm đó rốt cuộc anh và cô đã yêu nhau thế nào, nhưng anh sẽ không nhắc đến chuyện mình mất trí nhớ với cô, nếu chọn lựa lại từ đầu, tuyệt đối không phải vì biết sự tồn tại của quá khứ ấy, cảm thấy hổ thẹn mà chọn cô. Bây giờ đôi với anh, ký ức cũ có quay lại hay không cũng chẳng quan trọng, quan trọng là anh đã bị cô thu hút, anh hiểu rất rõ rằng mình không thương xót cô vì hồi ức năm năm trước mà là trái tim đã bất giác rung động vì cô.

Thế nên nhớ ra cũng tốt mà không nhớ ra cũng được, anh đã quyết định theo đuổi cô.

Biệt ly năm năm, chỉ để gặp lại nhau hôm nay.

Sau một cuộc thị phạm, Thẩm Tiên Phi trở thành bao cát của Tang Du, Tang Du triển khai đủ mọi quyền cước, đá, đấm, móc… cho mọi người xem. Những người trong sàn tập đều thấy Thẩm Tiên Phi bị “thị phạm” rất thảm, bất giác cảm thấy may mắn vì không phải lên sàn tập như anh.

Thẩm Tiên Phi bị đá đủ mọi chỗ trên người rất đau đớn, bây giờ đã  không đứng thẳng nổi. Cô nàng này động thủ quá ác, giống như anh và cô có mối thù to lớn lắm.

Trán anh lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái đi.

Vốn dĩ vẫn muốn dạy cho anh một bài học nhớ đời, nhưng khi thấy dáng vẻ đau đớn nhưng cố chịu đựng của anh, Tang Du bỗng thấy không nỡ ra tay nữa. Cô cắn môi, nói với mọi người: “Thị phạm đến đây thôi, lần sau đi học nếu ai đến muộn thì sẽ không dễ chịu như hôm nay đâu. Các bạn tự luyện tập”.

Đến trước mặt Thẩm Tiên Phi, cô lạnh lùng nói: “Tập Taekwondo là một quá trình dài, nếu anh không kiên trì được thì tôi có thể trả tiền lại cho anh”.

Gồng người lên, Thẩm Tiên Phi ngước nhìn cô, cố chịu đựng cơn đau rồi mấp máy môi: “Nếu đã đến thì sẽ không rút lui. Phải cảm ơn Tổng giám đốc Tang đã nương chân, vô cùng chú ý không đánh vào mặt tôi, ít nhất cũng cho tôi ngày mai được gặp người khác”.

Chính xác, cô đã cố ý không đánh vào mặt anh, theo lý thì cô nên đánh anh vào bệnh viện gặp thiên thần áo trắng mới đúng, cô vẫn còn “nương chân”. Bị anh nói trúng, cô xấu hổ nói: “Tùy anh”.

Giờ học kết thúc, tắm rửa xong, Tang Du thay quần áo ra khỏi Chính Đạo, đến bãi đậu xe, cô nhìn thấy Thẩm Tiên Phi đang đứng cạnh chiếc Lexus trắng bạc.

Liếc nhìn anh một cái rồi cô đi đến chiếc Mini của mình, chưa kịp mở cửa xe thì đã bị ngăn lại.

“Sao? Bị đánh chưa đủ à?”, cô lạnh lùng nói.

“Tôi chỉ muốn mời cô đi ăn cơm, cảm ơn cô đã đưa tôi về hôm đó”, Thẩm Tiên Phi cau mày, lúc nãy chạy đến đây đã bất cẩn động vào vết thương ở cánh tay.

“Không cần, anh cũng giúp đỡ tôi, xem như không ai nợ ai”, Tang Du đẩy anh ra, định chui vào xe thì bị Thẩm Tiên Phi chặn lại, “Rốt cuộc anh muốn gì?”.

“Chỉ ăn một bữa cơm.”

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh như đang thấp thoáng ánh sáng u ám, Tang Du cúi xuống, nghĩ một lúc rồi ngẩng lên nhìn anh, trả lời: “Được! Nhưng không phải là Liên Viên”.

“Không sao, chỉ cần cô thích là được.”

Thẩm Tiên Phi không ngờ rằng Tang Du lại chọn quán mì thịt bát lớn Vương Ký.

Nhìn bảng hiệu cửa tiệm mới toanh, anh lặng lẽ thở dài: “Không ngờ năm năm rồi mà nó vẫn ở đây”.

Vẻ mặt Tang Du không chút cảm xúc, bước vào tiệm.

Ông chủ quán vừa thấy Tang Du, lập tức gọi rất nhiệt tình: “Cô Tang, đến rồi à, vào đây ngồi”. Thấy Thẩm Tiên Phi, ông ngẩn ra, hình như từng quen biết rồi sực nhớ: “Hình như bạn trai cô bao năm rồi không đến nhỉ? Nào, vào đây ngồi”.

Thẩm Tiên Phi ngượng ngùng nhướn môi, bước vào trong, lặng lẽ ngồi xuống đối diện Tang Du ở một góc.

Lúc trước làm thêm, anh rất thích đến đây ăn mì, giá rẻ lại ngon.

Anh đưa tay lấy một đôi đũa dùng một lần trong ống, nhẹ nhàng tách nó ra rồi chà xát hai lẩn, sau đó đưa cho Tang Du. Trong tích tắc ấy, anh sững người, dường như động tác nhỏ đó đã từng làm vô số lần.

Tang Du không lấy mà tự mình rút một đôi trong ống đũa ra, cũng lặp lại động tác đó.

Hơi lúng túng rụt tay lại, Thẩm Tiên Phi lặng lẽ nhìn đôi đũa trong tay.

loading...

Lúc đó, ông chủ mang mì đến, cười nói để hòa hoãn không khí: “Mời hai vị từ từ dùng nhé”.

Gắp những miếng thịt trong bát lên định vứt ra bàn, tay Tang Du bỗng khựng lại. Trước kia khi cô đến đây một mình, cô đã dặn ông chủ đổi thịt thành xúc xích, ông chủ đã biết thói quen của cô từ lâu, nhưng vì sao hôm nay còn cho cô nhiều thịt như thế.

Một bát mì được đẩy đến, cô nghe Thẩm Tiên Phi trầm giọng nói: “Không thích ăn thì đưa tôi vậy…”.

Tình huống này xảy ra đã bao năm rồi, lâu đến nỗi cô ngỡ chỉ là một giấc mộng.

Nhịp tim đập nhanh, giống như có người dùng một quả cân nện mạnh vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.

Bỗng phát hiện ra càng cố quên thì càng không thể quên được. Năm năm nay, dù cô cố gắng đến mấy cũng chưa từng quên được anh. Trương Tiểu Nhàn đã nói, “Nếu không thể quên được anh ấy thì đùng quên. Lãng quên thực sự thì không cần phải cố gắng”.[Trương Tiểu Nhàn, nhà văn nổi tiếng Trung Quốc, sở trường viết tản văn.]

Thì ra thứ khiến người ta không thể tự nhổ được, ngoài răng ra, còn có tình yêu.

Cắn môi, cô gắp thịt vào bát cho anh.

Hai người lặng lẽ ăn mì, đến khi ăn xong, trả tiền, ra khỏi tiệm, cũng không ai nói gì.

Khác với năm năm trước, lần này Tang Du đi phía trước, Thẩm Tiên Phi theo sau.

Đêm khuya dài dằng dặc và yên tĩnh, hai người một trước một sau đi trong ngõ nhỏ, bước chân đều đều vang lên trong không khí nóng nực, càng toát ra sự nặng nề.

Cách đó hơn hai mét là xe của Thẩm Tiên Phi.

Anh dừng lại, lên tiếng: “Tang Du…”.

Tang Du khựng lại, cuối cùng không đi nữa.

Anh gọi cô là Tang Du, không phải Tổng giám đốc Tang, cũng        không phải Tang tiểu thư. Đã bao lâu rồi anh không gọi tên cô như thế? Trước kia cô từng hỏi anh, tại sao bắt cô gọi anh là A Phi, nhưng chưa bao giờ anh gọi cô là Tiểu Du mà kiên quyết gọi là Tang Du? Anh nói: Thất chi đông ngung, thu chi tang du. Tuy “Du” đó và “Du” tên cô chỉ là đồng âm, nhưng anh thích gọi cô như vậy. Phúc họa tương y, đắc thất tương bạn. [Phúc họa và được mất thường đi chung với nhau.] Có lẽ bây giờ tạm thời mất đi nhưng không bao lâu sau, một năm, hai năm, hoặc ba năm, năm năm, cuối cùng sẽ quay lại.

Nực cười là, cái cô mất đi bao giờ cũng nhiều hơn thứ cô có được.

Cô chậm rãi quay lại, dưới ánh đèn tờ mờ là gương mặt tuấn tú không thể quen thuộc hơn của anh. Trong năm năm, gương mặt ấy cô đã vẽ đi vẽ lại không biết bao nhiêu lần trong đầu, giờ đây như một giấc mơ, anh đã xuất hiện thực sự trong tầm mắt cô, đưa tay là chạm được.

“Tang Du, năm năm nay… em có khỏe không?”, lời nói cố kìm nén bây lâu, nghĩ ngợi mãi rồi anh cũng hỏi.

Im lặng vài giây, nhếch môi để lộ một nụ cười, cô mỉa mai: “Anh nghĩ sao?”.

Nụ cười ấy trong mắt Thẩm Tiên Phi có một nỗi cay đắng khó nói, rõ ràng muốn nói rất nhiều nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Dù là cười mỉa mai nhưng Tang Du cũng cảm thấy không gắng gượng được nữa, cô lạnh lùng nói: “Muộn quá rồi tôi phải về”.

Theo phản xạ, Thẩm Tiên Phi nói: “Anh đưa em về”.

“Không cần, tôi có xe.”

“Xe của em còn ở bãi đậu của Chính Đạo.”

“Vậy tôi gọi xe”, Tang Du vừa nói vừa tiên ra đầu ngõ.

Thẩm Tiên Phi cau mày, mím môi đuổi theo, không nói không rằng, anh ôm choàng lấy cô, đưa cô đến xe mình.

“Thẩm Tiên Phi, rốt cuộc anh muốn gì?”, Tang Du giận dữ hét lên.

Bàn tay đang mở cửa xe khựng lại, Thẩm Tiên Phi xoay cô lại, thuận thế nghiêng người về phía cô, đè cô lên cửa xe, mắt đối mắt, mũi đối mũi, nghiêm túc nhìn cô và nói: “Tang Du, đừng đẩy anh ra xa”.

Cô nhìn anh chằm chằm, sự phẫn nộ dồn nén quá lâu như muốn bùng nổ trong tích tắc, cuối cùng cô vẫn ghìm lại, nhìn đi nơi khác, vùng thoát ra khỏi anh rồi tự mở cửa xe chui vào trong và thắt dây an toàn.

Thở dài, Thẩm Tiên Phi đi vòng sang bên kia, vào trong và khởi động xe.

Trên đường đi, Tang Du cứ nhìn ra ngoài cửa. Thẩm Tiên Phi mím chặt môi, chiếc xe lao đi rất nhanh. Trong xe vốn rộng rãi, máy lạnh mở đầy đủ, nhưng vì hai người không nói gì mà nhiệt độ như giảm xuống âm độ.

Gặp đèn đỏ, Thẩm Tiên Phi phải dừng lại, trong xe vẫn tĩnh lặng như chết, để phá tan sự trầm lặng khó chịu giữa hai người, anh mở CD, âm nhạc lãng đãng vang lên, lại là bàiTha thứ của Trương Ngọc Hoa.

Bài hát đó như có lời nguyền, mở toang cánh cửa trái tim Tang Du, gương mặt cô hoang mang không biết phải tỏ vẻ thế nào.

Thẩm Tiên Phi không chú ý đến vẻ khác thường của cô, bài hát kết thúc cũng là lúc anh đã lái xe đến nơi cô ở.

Ánh đèn vàng vọt xuyên qua cửa kính xe, Tang Du hoang mang, mắt đờ đẫn nhìn phía trước, ánh mắt ấy lọt vào mắt Thẩm Tiên Phi, vốn dĩ định nhắc cô đã đến nơi rồi nhưng mãi anh vẫn không thốt ra được.

Cuối cùng, Tang Du hoàn hồn, quay lại nhìn anh, nói từng câu từng chữ: “Năm năm trước, tại sao anh không nói câu nào mà đã vội vàng bỏ đi Anh? Rõ ràng anh đã nhận lời em, đợi em về sẽ đi đăng ký kết hôn nhưng anh lại đi trước. Không nói năng gì, cứ bỏ đi như thế. Ở sân bay rõ ràng anh đã nhìn thấy em nhưng cứ như thấy một người xa lạ, nói em biết rốt cuộc là tại sao?”.

Câu nói muộn năm năm, cuối cùng cô đã hỏi ra đồng thời cũng khiến Thẩm Tiên Phi nghẹn lời.

Thấy hộp thuốc lá bên cạnh, anh đưa tay lấy ra một điếu châm lên, rít một hơi thật sâu rồi phà ra, những vòng khói xanh cuộn lên trong không khí. Trong xe tĩnh lặng, anh chậm rãi dựa người ra sau, không nói lời nào. Anh không thể trả lời câu hỏi của cô, không thể nói rằng đầu mình đã bị thương, mất đi một phần trí nhớ, anh có thể nhớ mọi người mọi việc, nhưng chỉ quên mỗi cô.

Sự thực ấy, anh không thể nói được.

Đốm lửa đỏ cháy rực giữa các ngón tay thôi thúc thời gian trôi qua từng chút, từng chút một.

Tang Du nhìn chằm chằm những cảm xúc thay đổi trên gương mặt anh, đến khi điếu thuốc đã tàn, đợi rất lâu, cuối cùng cô lại nghe anh nói: “Xin lỗi…”.

Câu “xin lỗi” ấy Tang Du nghe như có ngàn vạn mũi kim đầm vào tim cô, cho đến giây trước đó cô vẫn không tin những lời bố nói năm năm trước, nhưng ba chữ chính tai cô nghe lại hủy diệt sự kiên trì năm năm của cô trong tích tắc.

Mím chặt môi, cô lạnh lùng nhìn anh, căm thù mở cửa xe, bước ra rồi đóng sầm cửa lại.

Thẩm Tiên Phi không bỏ qua nét bi thương trên mặt cô, anh nhíu mày, một cảm giác hoảng loạn kỳ lạ dâng lên trong lòng, anh vội vàng nhảy xuống, đuổi theo giữ cô lại: “Tang Du…”

“Buông tay!”, dừng lại, Tang Du nghiến răng nói.

Nhìn cô như đang thăm dò, khí thấy ánh mắt không thể tha thứ của cô và cả lý do mà anh không tài nào giải thích, Thẩm Tiên Phi rụt tay lại vẻ bất lực, lặng lẽ nhìn cô bỏ đi.

Những ngày tháng sau đó, Tang Du càng bận rộn, ngoài ăn uống và ngủ ra, cô gần như dồn hết sức lực vào công việc. Ngày nào cũng có những việc khiến cô không lo xuể, cũng bởi cô không cho phép mình có chút thời gian thừa nào để nhớ đến người đàn ông đã làm tổn thương mình nữa.

Mấy người với Viên Nhuận Chi trong văn phòng Tổng giám đốc, ngày nào cũng căng ra làm như trâu, như ngựa dưới áp lực rất cao, không dám phàn nàn tiếng nào, chỉ e ngòi lửa trong kia đốt cháy cả mình thì nguy.

Xương rồng khiến người ta vừa yêu vừa hận ngày nào cũng được mang đến đúng chín giờ, những lời chúc trên thiệp mỗi ngày cũng khác nhau, có lúc bảo cô chú ý nghỉ ngơi, lúc lại nhắc cô nhớ ăn cơm, thậm chí còn nhắc cô đi ngủ sớm, buổi tối đừng tăng ca quá khuya… Tên Mark ấy rốt cuộc là ma quỷ phương nào?

Cô điên cuồng uy hiếp tiệm hoa kia nếu còn mang xương rồng đến thì cô sẽ cho cửa tiệm đó biết tay, cô bé mang hoa giật mình khiếp đảm, cuối cùng run rẩy lắp bắp nói, cô chỉ biết người đặt hoa họ Thẩm.

Họ Thẩm?

Ba chữ “Thẩm Tiên Phi” tích tắc xuất hiện trong đầu cô. Cô lấy tấm thiệp bị vò nhàu ném vào sọt rác ra, vuốt cho phẳng phiu rồi ngắm kỹ nét chữ, đúng là rất giống chữ Thẩm Tiên Phi. Cô không thể tin được những chậu xương rồng mang tính quấy rối ngày nào cũng xuất hiện và hành động tặng hoa thay đổi khó lường, ấu trĩ ấy lại do Thẩm Tiên Phi làm. Để xác nhận thêm một bước, cô gọi điện hỏi Hoàng Hữu Tuyền, tên tiếng Anh của Thẩm Tiên Phi đích thực là Mark.

Huyệt thái dương của cô co giật dữ dội.

Nếu chỉ là xương rồng thì thôi, không biết tự bao giờ, ngày nào cô cũng nhận điện thoại của anh hẹn ăn tối, cũng như anh từng nói rằng một năm ba trăm sáu lăm ngày, rồi sẽ có ngày cô rảnh rỗi.

Thỉnh thoảng cô lại đến Chính Đạo luyện võ, lần nào cũng gặp anh, còn anh giả vờ thoải mái nói với cô rằng, cô Tang thích trốn tiết. Lúc đó cô mới nhớ ra không lâu trước đó mình mới gạt anh một số tiền học phí nhưng lại không đến dạy.

Cứ nghĩ đêm ấy, thái độ giận dữ của mình đã khiến anh hiểu ra nhưng sự việc lại phát triển ngoài sức tưởng tượng của cô.

Chuyện năm năm trước như đang lặp lại, khác biệt là vai diễn đã thay đổi, năm năm trước là cô bất chấp tất cả đeo bám anh, năm năm sau đến lượt anh như âm hồn không tan suốt ngày xuất hiên cạnh cô.

Mấy hôm sau, lời đồn đại không biết bắt đầu từ Hoàng Đình hay Tang thị, cứ thế lan rộng.

Mọi người đều nói, trong bữa tiệc chúc mừng Hoàng Đình Phó tổng Thẩm vì hồng nhan mà phá lệ tặng hoa cho mỹ nhân, dùng sức tấn công của xương rồng ngoài mạnh mẽ trong mềm yếu thậm chí còn cam tâm chịu khổ về thể xác, khổ luyện Taekwondo chỉ để người đẹp vui lòng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: