truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 15 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sự mờ ám “lạc hồn”

 

Khẽ cử động cơ thể cứng đờ, đầu đau nhức vì rượu khiến Tang Du phải đưa lên sờ trán, sau đó cố ấn mạnh vào huyệt thái dương.

Từ từ mở mắt ra, cô nhìn ngọn đèn treo pha lê xa lạ nhưng vô cùng tinh tế trên đỉnh đầu, đờ đẫn phải đến hơn một phút.

Đột nhiên, cô ngồi bật dậy, liếc nhìn chiếc chăn mùa hè màu thẫm rơi xuống đất, sau đó lại nhìn xung quanh căn phòng xa lạ, đầy ắp mùi đàn ông ấy, cuối cùng nhìn chằm chằm vào bộ quần áo ngủ không tay màu hồng trên người, hình mèo Hello Kitty trước ngực khiến cô muốn nổi da gà.

Hơi lạnh từ máy điều hòa giữa phòng khá mát, bao trùm lấy cô từ đầu đến chân.

Cô lại học người ta làm trò 419 (*)

(*) 419: for one night, tình một đêm


Xưa nay, cô giữ thân như ngọc rốt cuộc là vì cái gì?

Túm lấy tóc, Tang Du trùm chăn lên mặt, hòng che giấu sự tuyệt vọng và bi ai trong lòng.

419! Để cô chết đi cho xong!

Nhìn đồng hồ trên tường, đã tám giờ rưỡi sáng, Thẩm Tiên Phi đang nghĩ không biết có nên gọi Tang Du dậy không. Vì cô mà lần đầu tiên anh đi làm muộn.

Thấy mẹ mấp máy môi định nói với mình, anh hít một hơi rồi quyết định gọi cô nàng đang ngủ say trong kia dậy.

Vừa vào phòng ngủ, thấy cô trùm chăn kín đầu, anh không nhịn được cười.

Anh nhận ra, cô thật sự rất ham ngủ. lần trước trong bệnh viện cũng thế, lần này ở nhà anh cũng thế.

Anh đưa tay định gọi cô dậy, bất ngờ thấy tối om, cả người bị trùm chăn kín. Tiếp đó bị thứ gì đó đánh điên cuồng, đồng thời nghe một tràng chửi mắng của Tang Du:”Đồ háo sắc chết tiệt, đồ khốn, mù rồi hay sao mà dám lợi dụng bà đây hả, chết đi, chết đi…”

Tuy không nhìn rõ tình hình nhưng Thẩm Tiên Phi đã đoán được là xảy ra chuyện gì. Chưa kịp phản ứng thì phần bụng đã bị thoi một cú thật mạnh, đau đến nỗi suýt nữa anh nôn hết bữa sáng ra ngoài.

Nhìn qua mép chăn, thấy cặp đùi trắng trẻo trước mắt, anh bỗng nảy ra ý nghĩ, lập tức ôm chăn lao bổ đến cô gái đang mất lý trí kia.

Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi tấm chăn, anh túm lấy ngay cổ tay cô, gầm lên một tiếng với cô gái bị đè bên dưới đang vung nắm đấm loạn xạ:”Chết tiệt, cô bình tĩnh lại xem!”.

Đang định đấm cho tên háo sắc kia một cú, nhưng khi nhìn rõ người đang đè lên mình, Tang Du trợn mắt kinh ngạc, không nói nổi lời nào.

Đối tượng 419 sao lại là anh – Thẩm Tiên Phi?!

“A… xin lỗi … mẹ tưởng hai đứa ‘trao đổi’ với nhau có vấn đề nên mới vào xem sao, bây giờ có vẻ đang rất ổn, rất bình thường. Xin lỗi đã làm phiền! Chuyện đó… xin hãy tiếp tục!” Bà Ngô Ngọc Phương nghe thấy tiếng gầm giận dữ của con trai thì lao ngay vào xem có chuyện gì xảy ra, nhưng lại nhìn thấy cảnh 18+, con trai mình đang đè lên con gái nhà người ta.

Bà Ngô Ngọc Phương rất “chu đáo” đóng cửa lại cho con trai.

Thẩm Tiên Phi muốn giải thích cũng không được.

Với cái đầu thích nghĩ linh tinh của mẹ thì từ tối qua lúc anh bế Tang Du vào nhà, đã bắt đầu vận hành. Về sau thấy anh vào thư phòng, bà mới thở dài về phòng mình, buổi sang thức dậy vẫn không can tâm mà tiếp tục hỏi:”Nhóc con, khai mau tối qua con có lén lút mò sang đó không?”.

Bây giờ lại để bà thấy cảnh tượng dễ hiểu lầm này, anh có thể đoán được mấy ngay sau chắc không yên ổn nổi rồi.

Quay lại, Thẩm Tiên Phi nhìn cô gái ban nãy còn điên cuồng la hét, bây giờ đang tỏ ra rất căng thẳng, gương mặt đã đỏ ửng lên, mắt mở to lo lắng nhìn anh vẻ bất an.

Nghĩ đến phần bụng lúc nãy bị cô đánh đau chết đi được, anh nghiến răng nói:”Tổng giám đốc Tang, đúng là khiến người khác ngạc nhiên thật, ngay cả cách thức dậy cũng khác người”.

Anh không ngờ người có dáng vẻ yếu đuối như cô lại có mặt bạo lực đến thế, xem ra tin đồn anh vô tình nghe được rằng cô là một cao thủ Taekwondo là thật, vì thế khi giữ lấy cổ tay cô, bất giác anh cũng nắm chặt hơn.

Bị Thẩm Tiên Phi đè lên, lại bị mẹ anh trông thấy, máu bốc lên đầu, Tang Du hét lên:”Thẩm Tiên Phi, anh buông tay ra cho tôi, anh còn không buông thì tôi sẽ dạy anh biết thế nào là hối hận”.

“Hối hận? Tôi biết Tổng giám đốc Tang là cao thủ Taekwondo, rất lợi hại. Nhưng ban này tôi chỉ có lòng vào gọi cô dậy thôi, thế mà bị Tổng giám đốc Tang đánh cho một trận, là một người đàn ông, cơ thể, tâm hồn tôi đã bị tổn thương nặng nề. Tổng giám đốc Tang, cô không thấy rằng cô nên xin lỗi tôi về hành vi lúc nãy sao?”, Thẩm Tiên Phi giữ chặt cổ tay cô, không chịu buông.

“Cơ thể, tâm hồn anh bị tổn thương nặng nề? Ha, anh quỷ quái vừa thôi. Thế còn tôi? Chẳng lẽ đêm qua anh không làm việc gì tổn hại đến cơ thể, tâm hồn tôi à?”, Tang Du ngẩng lên nhìn Thẩm Tiên Phi, hét lên giận dữ.

“Tối qua?”

“Tối qua nhờ anh đưa tôi về nhà, đã nói cho anh biết địa chỉ rồi mà anh lại thừa cơ tôi say rượu, đưa tôi về nhà mình, rõ ràng là ý đồ anh không trong sáng, Thẩm Tiên Phi, anh là đồ khốn khiếp, háo sắc…”

Kết hợp với câu trước đó Tang Du mắng mình lợi dụng cô, cuối cùng Thẩm Tiên Phi đã biết tại sao đang yên lành mình lại bị đánh rồi. Nhìn bộ dạng tức đến đỏ mặt tía tai của cô, anh vừa bực vừa buồn cười, trong lòng bỗng thoáng ý nghĩ đùa giỡn cô:”Bây giờ mới biết hối hận, Tổng giám đốc Tang không thấy là đã hơi muộn rồi à?”.

Quả nhiên…

Tang Du bỗng thấy lòng nặng trĩu, cô không thể nào ngờ rằng, sau năm năm, anh lại là người thừa nước đục thả câu như thế, năm ấy cô mù rồi mới yêu anh.

“Anh chết đi!” Lửa giận trong lòng thiêu cháy toàn thân, cô nhấc chân trái lên, cố gắng thúc vào người Thẩm Tiên Phi.

“E là Tổng giám đốc Tang phải thất vọng rồi, khi chưa nghe được Tổng giám đốc Tang nói tiếng xin lỗi, tôi nghĩ mình sẽ không dễ dàng chết được.” Tốc độ Thẩm Tiên Phi rất nhanh, tuy hơi mất sức một chút nhưng vẫn khống chế được cô trong phạm vi sức mạnh của mình.

Có những lúc, sức lực của phụ nữ không bao giờ vượt qua đàn ông, chẳng hạn như trên giường….

“Đừng có nằm mơ giữa ban ngày! Thẩm Tiên Phi, anh là đồ khốn, tôi nguyền rủa anh.” Cố gắng giãy giụa, hai cánh tay Tang Du vẫn bị Thẩm Tiên Phi giữ chặt, cả người bị anh đè lên, cô bỗng cảm thấy bải hoải, thân thủ Taekwondo như cô mà không thoát nổi sự khống chế của anh.

“Không sao, dù gì cũng đã muộn giờ làm, tôi không ngại nếu mài mòn sức lực với Tổng giám đốc Tang ‘trên giường này’”, khàn giọng nói, Thẩm Tiên Phi cúi sát mặt, nói vào tai cô, đồng thời còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “trên giường”.

Làn hơi ấm thoảng qua tai, gò má cô mỗi lúc một nóng, thậm chí toàn thân cũng cảm giác đang bốc cháy hừng hực.

Đột nhiên, cơ thể cứng đờ, cô ngừng giãy giụa, đôi mắt giận dữ dần dần nhìn xuống, nhìn chằm chằm vào nửa thân dưới của hai người.

Thấy ngờ vực, Thẩm Tiên Phi nhìn theo ánh mắt của Tang Du, nhìn xuống từng chút một, thấy rõ khuôn ngực tròn căng của cô đang phập phồng, rồi xuống dưới nữ, anh mới nhận ra tư thế hiện giờ của hai người thật sự rất mờ ám, dễ khiến người ta nghĩ bậy. Trước đó giữa hai người còn có một lớp chăn mỏng, vì chống cự quyết liệt quá nên không biết tấm chăn đó đã biến đi đằng nào rồi, cũng tức là anh, Thẩm Tiên Phi, đang thật sự đè lên người cô bằng tư thế 18+, còn gấu váy ngủ của cô cũng bị cuốn lên đến tận đùi, lộ ra cặp đùi trắng nõn mềm mại, còn hai đùi anh lại thân mật tì vào giữa hai đùi cô, một vị trí quan trọng nào đó dưới phần bụng của cả hai đang áp sát vào nhau…

Trong tích tắc, gương mặt đẹp trai của Thẩm Tiên Phi đỏ bừng, anh bỗng thấy căng thẳng kỳ lạ, hơi thở cũng rối loạn.

Anh thề là, anh tuyệt đối không cố ý mua váy ngủ cho cô, thứ anh muốn mua là quần áo ngủ, chỉ là mèo Hello Kitty trên váy đáng yêu quá, anh càng không cố ý lấy chăn trùm cô lại mà chỉ muốn đè cô xuống!

Vội vàng buông tay, anh đỏ mặt lùi khỏi người cô nhanh chóng, ấp úng:”Chuyện này … tôi…’.

“Shut up!” Tang Du ngồi dậy, túm lấy gối đầu bên cạnh ném mạnh về phía Thẩm Tiên Phi.

Thẩm Tiên Phi vất vả đón lấy, lúng túng giải thích:”… Không phải tôi cố ý!”

“Tôi biết anh không cố ý, mà là cố tình! Anh đi chết đi!”

Bị Tang Du nói thế, Thẩm Tiên Phi thấy nghẹn lời, anh ho khẽ:”Thực ra tối qua không như cô nghĩ đâu, váy ngủ mà cô mặc là do mẹ tôi thay cho”.

Mở to mắt, Tang Du nhìn anh vẻ ngờ vực.

Nào ngờ Thẩm Tiên Phi lại nói thêm một câu:”Thấy Tổng giám đốc Tang như vậy, hình như có vẻ rất thất vọng”.

Một lúc sau Tang Du mới phản ứng lại, cô túm lấy một cái gối khác đập Thẩm Tiên Phi, giận dữ hét:”Thẩm Tiên Phi anh là tên khốn nạn nhất thế gian”.

Nhẹ nhàng đón lấy cái gối, Thẩm Tiên Phi không phản bác, đặt hai cái gối xuống cuối giường rồi khẽ nhướn môi, cười nói:”Mùi trên người Tổng giám đốc Tang rất dễ khiến người ta ‘lạc hồn’, kiến nghị Tổng giám đốc Tang nên vào nhà tắm sửa soạn bản thân lại thì tốt hơn. Quần áo sạch ở đầu giường, tôi ra ngoài trước”.

Tang Du ủ rũ gục mặt vào giữa hai đầu gối, lại đập trán vào chăn với vẻ không cam tâm.

Năm năm trước cô luôn bị anh chọc tức muốn chết, năm năm sau tình hình vẫn không chút thay đổi.

Rõ ràng tối qua có nói cho anh biết địa chỉ, cái tên đáng ghét này, thừa lúc cô say đến không biết trời trăng gì, tự dưng lại đưa cô đến nhà anh.

Năm năm trước, anh rời bỏ cô một cách tuyệt tình, ngay cả lý do chia tay cũng không có, bây giờ trở về, sao anh còn có thể mặt dày đến thế, đối diện với cô mà vẫn bình thản như vậy, quá đáng hơn nữa còn đùa giỡn cô như xiếc khỉ ấy, thật chưa từng gặp người đàn ông nào quá đáng hơn anh.

Lẽ nào cô sinh ra là để mắc nợ anh?

Hận nhất là, cô lại dễ dàng vẽ ra từng đường nét khuôn mặt hoàn hảo của anh trong tâm trí mình, hàng lông mày rậm rất đẹp, đôi mắt sáng như sao, sống mũi thẳng tắp, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng gợi cảm, tạo nên một gương mặt tuấn tú mê người…

Phụ nữ là loài động vật khẩu thị tâm phi.

Khi biết đêm qua không xảy ra chuyện gì, nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô bỗng xuất hiện một âm thanh không ngừng kêu gào, đúng như lời anh nói, cô lại cảm thấy thất vọng.

Năm năm rồi, cô chưa bao giờ quên được kẻ phụ bạc ấy.

Tang Du, mày là đứa vô dụng, khiến người ta dễ dàng vứt bỏ mày.

Tang Du chỉ muốn giáng cho mình vài bạt tai.

Cúi đầu quan sát bộ váy ngủ trên người, cô mới ngửi mùi kinh khủng, mùi rượu nồng nặc, lại đang là mùa hè oi bức, chưa tắm rửa gì, đúng là khủng hoảng đến mức không tài nào … Chẳng trách Thẩm Tiên Phi lại nói mùi trên người cô rất khiến người ta “lạc hồn”.

Lấy quần áo sạch ở đầu giường, Tang Du lao vào phòng tắm.

Vào trong cô mới thấy quần áo mà Thẩm Tiên Phi đã chuẩn bị giúp, cả áo lót quần lót cũng có đủ, mà lại là loại bằng ren vừa gợi cảm vửa dễ tưởng tượng, kích thước cũng vô cùng vừa vặn…

Bất giác, cô lại nghĩ lung tung, anh có thể quen thuộc kích cỡ của phụ nữ đến nỗi dùng mắt cũng biết được…

Cứ nghĩ đến trong năm năm này anh có người phụ nữ khác, trái tim cô như bị ai đó dùng dao khoét ra một miếng thật to, máu không ngừng chảy.

loading...

Đối với người kinh khủng như vậy, nếu cô còn ôm ấp hy vọng với anh ta thì đúng là ngu ngốc.

Mái tóc ướt đẫm, mặc bộ quần áo bằng voan trắng mà Thẩm Tiên Phi mua cho, cô lê những bước chân nặng nề ra khỏi phòng ngủ.

Hai tay khoanh lại, ngồi trên ghế sofa phòng khách, Thẩm Tiên Phi nhìn người phụ nữ vừa trong sáng vừa hoang dã đứng bất động ở ngưỡng cửa không chớp mắt.

Bộ váy đó càng tôn thêm vóc dáng hoàn hảo của Tang Du, không uổng công anh sáng sớm nay đã quấy rầy đánh thức bạn dậy, cưỡng ép hắn mở cửa hàng để chọn bộ này.

Tang Du nhìn thấy Thẩm Tiên Phi, mặt đanh lại, hỏi gọn:”Túi của tôi đâu?”.

Thu ánh mắt lại, Thẩm Tiên Phi lấy chiếc túi da của cô ra sau gối tựa củ sofa, đưa cho cô.

Đón lấy túi xách, Tang Du không nói lời nào, đi về bậc thềm cửa.

Lúc đó, bà Ngô Ngọc Phương bê cháo đã hâm nóng ra ngoài, thấy Tang Du định đi thì hỏi ngay:”Ủa, cô Tang, sao đi vội thế? Ăn sáng xong đi cũng không muộn mà”.

Tang Du quay lại thì thấy bà Thẩm, cô bỗng thất thần.

Tình cảnh này, quen thuộc biết bao.

Trước kia bà cũng từng nói với cô như thế, nhưng lại bị tên đáng ghét nào đó kéo đi một cách vô tình.

“Cảm ơn dì, không cần đâu ạ, tối qua đã làm phiền dì lắm rồi”, Tang Du khẽ gật đầu tỏ vẻ xin lỗi bà Thẩm.

Bà Ngô Ngọc Phương trừng mắt nhìn con trai một cái, cảnh cáo bằng ánh mắt: Nhóc con, đừng giả vờ lười biếng nữa, đợi lâu thế chẳng phải là vì muốn đưa người ta về hay sao, bây giờ người ta sắp đi rồi, sao còn không biến mau?!

Mẹ làm sao biết được là con ở nhà đến giờ chưa đi làm để đợi đưa cô ấy về? Thuật đọc tâm của mẹ cũng cao siêu quá. Thẩm Tiên Phi nhướn mày, trả lời bằng ánh mắt. Anh không biết phải nói gì, lần nào mẹ cũng đoán chính xác suy nghĩ của anh, khiến anh cảm giác mình như người trong suốt vậy.

Đặt cái gối trong tay xuống, Thẩm Tiên Phi vội vã đứng dậy đuổi theo.

Đuổi đến cửa thang máy thì lúc đó thang máy cũng tới. Trong tích tắc cửa đóng lại, anh đã dùng tay chặn cửa, vào trong một cách thuận lợi.

Tang Du vừa thấy anh đã lườm một cái, quay mặt đi chỗ khác.

Thẩm Tiên Phi đút hai tay vào túi quần, tự nhiên bước hẳn vào bên trong, đứng sau Tang Du phía bên trái.

“Ding” một tiếng, đã xuống lầu một, mười mấy giây dài đằng đẳng ấy cuối cùng cũng qua đi.

Tang Du lao như bay ra ngoài.

Thẩm Tiên Phi sải bước theo, kéo cô lại:”Tôi đưa cô về”.

Liếc nhìn cổ tay bị anh nắm, Tang Du ngẩng lên nói:”Thẩm Tiên Phi, xin anh buông ra, không thì tôi sẽ kiện anh tội quấy rối!”

Lúc đó, một chú bảo vệ cưỡi trên chiếc xe đạp tuần tra tiến đến, chào hỏi anh:”Thẩm Tiên Phi, chào buổi sáng! Đưa bạn gái đi làm à, đi cẩn thận nhé”.

“Cảm ơn” Thẩm Tiên Phi cười chào lại, quay đầu nhìn Tang Du “Ở đây mà muốn kiện cáo tôi, Tổng giám đốc Tang không sợ sẽ thất vọng à?”.

“Anh…”

“Được rồi, không còn sớm nữa. Tổng giám đốc Tang tắm mất bốn mươi phút, trước đó hai chúng ta ở trên giường cũng khá lâu, nếu còn chần chừ ở đây nữa thì tôi nghĩ khi chúng ta đến công ty cũng đã trưa rồi. Không biết có phải Tổng giám đốc Tang định ăn cơm trưa luôn không, nếu là thế thì tôi lại có thêm một kiến nghị rất hay…”

“Anh chết đi!”

Tang Du đạp Thẩm Tiên Phi một cái, rồi quay người ra khỏi khu nhà, vẫy một chiếc taxi rời khỏi đó.

Tang Du vừa vào văn phòng, Viên Nhuận Chi đã lao bổ đến, nói rằng đã đợi từ chín giờ sáng tới bây giờ. Liếc nhìn đồng hồ trên tường, hơn mười giờ rôi, Tang Du cắn môi, chỉ tại cái tên Thẩm Tiên Phi chết tiệt kia.

“Vất vả cho em quá.” Đón lấy văn kiện Viên Nhuận Chi đưa đến, cô xem qua rồi giao lại cho Viên Nhuận Chi, trịnh trọng nói:”Chuyện đó, nếu rảnh thì em chọn một cái điện thoại khác, điện thoại cũ của em tối qua bị chị đánh rơi, sau đó bị xe cán nát rồi”.

“Hả?” Viên Nhuận Chi vừa nghe nói di động của mình bị xe cán thì đau lòng như cắt, “Đó là điện thoại mà hồi học đại học người ta phải nhịn ăn, nhịn uống, thắt lưng buộc bụng, nghiến răng bỏ tiền ra mua đó…” Quan trọng nhất là trong đó có vài chương truyện H (*) mà khó khăn lắm cô mới chép vào được, định để đến lúc buồn chán thì lấy ra xem, bây giờ thì mất hết rồi.

(*) Hentai: biến thái


“Cái mà em xót là tiền, hay là tiểu thuyết H trong đó? Viên Nhuận Chi, chị phát hiện ra em đúng là tầm thường, ngay cả truyện H em xem cũng tầm thường”, Tang Du nhìn cô khinh khỉnh, “Nhớ báo cáo về giá cả, thời hạn đến năm giờ ba mươi chiều nay, quá hạn không nhận!”.

Ném văn kiện cho Viên Nhuận Chi, Tang Du sải bước về phòng họp nhỏ.

Lời Tang Du nói khiến Viên Nhuận Chi từ niềm vui sướng điên cuồng trong tích tắc biến thành sự điên loạn trong bất lực, sắp vào phòng họp rồi, sau đó ăn cơm trưa, ăn xong chắc chắn lại vào phòng họp, cô lấy đâu ra thời gian đi mua di động đây.

Là sếp thì cũng đừng ức hiếp người khác quá chứ.

Ngoài lúc ăn trưa ra, cuộc họp kéo dài đến tận ba giờ chiều, rồi ngày mai lại là ngày mở thầu.

Kết thúc mọi việc, ngồi trên ghế xoay, Tang Du cứ xoay ghế mãi, đờ đẫn nhìn chậu cây cao lớn trong văn phòng.

Quan niệm của Thẩm Tiên Phi về trang trí nội thất gia đình không hề thay đổi.

Không phải cô tắm đến bốn mươi phút, mà là cô bỏ ra nửa tiếng để quan sát thiết kế nội thất trong phòng ngủ của anh.

Cô chưa quên lời anh nói: ít tức là nhiều, ần tức là hiện, trống tức là thật, phong phú tức là tiết kiệm.

Đơn giản, ấm áp, hài hòa, từ xưa đến nay luôn là cảm giác về “nhà” mà anh theo đuổi.

Năm năm, cô đã mất năm năm để chữa lành vết thương, nhưng không muốn vì sự trở lại của anh mà đảo lộn sự “yên tĩnh” của cô trong năm năm đó.

Người đàn ông đáng ghét, cho dù chia tay cũng không cho cô một câu trả lời chính xác, cứ lẳng lặng mà bỏ đi.

Năm năm, cô đã mất năm năm, vẫn luôn hỏi bản thân rốt cuộc là tại sao?

Bốn tháng trước, trong khoảnh khắc biết anh về nước, làm việc trong công ty Hoàng Đình, cô rất muốn đến đó hỏi anh cho ra lẽ. Vì sự kiêu ngạo của phụ nữ, cô vẫn đơi, đợi anh đến tìm mình, rồi cho cô câu trả lời mà cô đợi đã năm năm, nhưng ngày nối ngày, tuần lại tuần, tháng tiếp tháng, mấy tháng qua đi mà cô chẳng thấy cái gì, cái cô đợi chỉ là hôm nay anh đã thân mật với ai trong trường hợp nào, hoặc ngày mai anh lại cùng ăn tối với những ai. Ngay cả Vu Giai, theo tin tức mật của Viên Nhuận Chi, ít nhất cũng đã hẹn hò được bốn năm lần.

Rút một điếu thuốc, cô run rẩy bật lửa, rít một hơi thật sâu, sau đó nhả khói ra cùng cả những nỗi ưu phiền trong lòng.

Tăng Tử Ngạo cười nhạo cô bất lực, đã già rồi, không còn sự bồng bột và nông nổi như trước nữa.

Bồng bột?! Nông nỗi?! Xì! Trước kia cô quá bồng bột, quá nông nỗi mới thành bộ dạng như ngày hôm nay, đến bây giờ, nếu còn hai thứ đó cô cũng sẽ không ngồi ở đây.

“Tổng giám đốc Tang… à… phó tổng Thẩm của Hoàng Đình gọi, chị có nghe không ạ?”, Viên Nhuận Chi gọi từ số nội bộ.

“Không nghe, bảo chị không có ở đây”, Tang Du không nghĩ gì, buột miệng nói, sau đó lại chuyển chủ đề, “Chuyển số điện thoại của bác sĩ Mục cho chị”.

“Ồ, vâng ạ.”

Một phút sau Viên Nhuận Chi bước vào, vẻ mặt cực kỳ kích động, ngay cả giọng nói cũng lạc cả đi, rõ ràng đang rất hào hứng:”Chị, số điện thoại của bác sĩ Mục”.

“Vẻ mặt em là sao đấy? Mùa xuân đến rồi à?” Tang Du nhấc máy, khinh khỉnh nhìn đôi mắt Viên Nhuận Chi đang phát ra ánh sang của người sói trong đêm trăng tròn.

Viên Nhuận Chi thuận thế dựa vào bàn của Tang Du, hỏi với vẻ mờ ám:”Chị à, hôm qua… chị và học trưởng Tăng uống rượu xong lại đi happy ở đâu đấy?”.

“Sao? Đổi nghề sang làm thám tử tư rồi à?”, dừng động tác bấm số lại, Tang Du ngước mắt lên, cau mày, giọng bực tức, “Uống rượu xong không về nhà thì đi đâu?”. Hễ nhớ đến chuyện tối qua và sáng nay, cô lại hận đến nỗi chỉ muốn đến phòng tập thẩm mỹ để xả stress.

“Ồ…” Viên Nhuận Chi cố ý kéo dài giọng, sau đó lại cười vẻ mờ ám, “Thế, phó tổng Thẩm ban nãy nói, di động của chị để quên ở chỗ anh ấy và cả quần áo đã giặt sạch rồi, chị đến nhà anh ấy lấy? Hay là anh ấy mang đến cho chị?”

“Cạch” một tiếng, Tang Du dập mạnh ống nghe xuống. Lần này ngay cả môi cô cũng run lên bần bật, nếu mặt người thật có thể biến sắc, cô nghĩ lúc này nhất định mặt cô sẽ làm màu xanh lục!

“Không phải em nói thế đâu, mà là nguyên văn của phó tổng Thẩm, em chỉ phụ trách chuyển lời, em ra ngoài trước đây.” Viên Nhuận Chi thấy Boss đang nổi điên thì hoảng lên, lập tức chuồn ra ngoài, nhưng vẫn không cam tâm mà chêm một câu:”Hôm nay trang phục của chị rất đẹp, rất gợi cảm, rất mê người”. Nói xong, cô nàng biến thẳng về chỗ ngồi của mình.

Vất vả lắm mới kiềm chế được cơn phẫn nộ muốn đánh người trong lòng, Tang Du lại cầm ống nghe lên, run rẩy bấm số gọi Mục Thát Lâm.

Năm phút sau, cô xách túi ra khỏi văn phòng, lúc đi ngang bàn Viên Nhuận Chi, cô đảo mắt nhìn áo pull và quần jeans của cô nàng, bực bội ném lại một câu:”Buổi tiệc hợp tác tối mai, cô phải đi chọn một bộ lễ phục trên dưới đều hở hang cho tôi, vải của bộ lễ phục không được vượt quá một phần hai bộ quần áo này, nếu cô dám mặc trang phục chỉ lộ chân tay ra, thì hôm sau không cần đi làm nữa. Ngoài ra, tiền mua quần áo và điện thoại di động không được tính vào tiền công, tự cô liệu mà nghĩ cách”.

Đang mùa hè nóng nực mà không khí cả văn phòng thoát cái hạ xuống không độ.

Viên Nhuận Chi sau khi nghe Boss nói xong lập tức ngã nhào xuống ghế, hai mắt tối sầm, ngất đi.

Khi Tang Du đi rồi, trong văn phòng, các thư ký khác đều lao đến chỗ Viên Nhuận Chi, vừa ấn vào nhân trung vừa véo vào đường hổ khẩu,lấy dầu thuốc bôi mạnh vào dưới mũi cô, sau đó còn tát hai cái, cuối cùng cũng cứu được cô nàng.

Sau khi Viên Nhuận Chi tỉnh lại, việc đầu tiên cô làm là đấm ngực kêu than:”Trời đất ơi, hơn bốn tháng nay cuối cùng cũng có sự phát triển thực sự, người ta vui mừng cho chị ấy mà, quần áo đẹp cũng thật lòng khen ngợi mà. Tại sao lần nào trừng phạt cũng nhằm vào tiền của tôi, lẽ nào đây là số mệnh của kiếp nghèo, hu hu hu, đừng như thế mà…”.

Chỉ mất hai mươi mấy phút, Tang Du đã đến bệnh viện Nhân Ái.

Ngày mai đã là ngày mở thầu, hôm nay hẹn Mục Thát Lâm, dù thế nào đi nữa, nhất định hôm nay cô phải được trị liệu.

Mà trước đó năm phút, một chiếc xe Lexus GS430 màu trắng bạc đã đến đây trước cô.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: