truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

I am sorry

 

Ngồi trước bàn làm việc, Thẩm Tiên Phi ngẩn ngơ nhìn đống tài liệu chồng chất trên bàn. Anh đã ngồi thẩn thờ như thế cả buổi sang, mà những thứ bày ra trước mặt đều là tư liệu về Tang thị, thư ký Cao ra vào mấy lần, những giấy tờ được mang vào đều bị anh ném lên góc bàn.

Tang thị, Tang Du…

Những gì hôm đó nghe thấy trong phòng khám của A Mục, anh làm gia sư, làm thêm hôm Giáng Sinh, bao gồm việc làm thường ngày, toàn bộ y hệt lúc anh học đại học. Nhưng trong ký ức, anh thật sự không nhớ ra cô gái tên Tang Du ấy, sao cô lại biết rõ ràng như thế, thậm chí còn nhắc đến quần lót con ỉn đó…

Anh thật sự có một chiếc quần lót in hình con ỉn. Anh nhớ hồi học năm thứ nhất, vì ngại phiền phức nên mỗi lần mua quần lót đều mua một lúc năm cái, không ngờ trong đó có một cái in hình con ỉn, anh đành nhét chặt vào đáy va li, không bao giờ mặc. Mấy hôm đó lại gặp lúc trời mưa liên tục, quần lót phơi ngoài phòng giặt chưa khô kịp, mà cái quần lót con ỉn đó là cái duy nhất còn sạch, bất đắt dĩ anh mới phải lôi nó ra, kết quả là bị bọn bạn cùng phòng cười cho mấy ngày. Hơn nữa cái quần lót đó anh chỉ mặc đúng một ngày, hôm sau đã vứt đi rồi.

Sao Tang Du lại biết anh từng mặc một cái quần lót như vậy.

Vì Tang Du nói ra chuyện đó, hại anh bị A Mục cười đến mấy ngày, tên đó còn thiếu đạo đức đến nỗi hôm sau gửi bưu kiện tặng anh một quà. Anh tò mò không biết tên đó tặng anh thứ gì cho mình, mở hộp ra xem, lại thấy một cái quần lót tam giác màu đen, sau mông còn in hỉnh một chú ỉn đáng yêu.

Nghĩ đến đó, bất giác anh cười lớn.

Ngay lúc đó thư ký Cao Thiến đứng ở ngoài cửa nãy giờ cũng thấy sắp ngạt thở.

Giám đốc Thẩm mới từ nước ngoài về, sau khi thành giám đốc thiết kế của Hoàng Đình, các nữ đồng nghiệp trong công ty vì giám đốc đẹp trai độc thân mới đến này mà ai cũng dâng trào dòng máu lang sói, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng sói tru, đặc biệt là trong nhà vệ sinh, tiếng sói ấy đúng là không lúc nào ngớt.

Ngoài nụ cười phải có trong công việc, còn bình thường, Cao Thiến chưa bao giờ thấy giám đốc Thẩm cười, hơn nữa còn cười rất “nhiệt tình”, mê người như vậy, hôm nay cô đúng là lời to rồi.

Cao Thiến vỗ cỗ trái tim bé nhỏ đang đập loạn trong lồng ngực, gõ cửa rồi cao giọng hơn, “giám đốc Thẩm…”

Hoàn hồn lại, Thẩm Tiên Phi thấy thư ký Cao đang tươi cười rạng rỡ, anh ho khẽ:”Vào đi”.

“Giám đốc Thẩm, phó tổng Vu của tập đoàn Tang thị cần gặp anh, hiện đang sắp xếp cho cô ấy ngồi ở phòng họp”, Cao Thiên dè dặt nói.

Phó tổng Vu của Tang thị, họ Vu tên Giai, người phụ nữ cao ngạo đó mới nhìn là khiến người ta thấy rất khó chịu. Trong ngành của họ, ai cũng biết cô ta dựa vào đại gia Tang Chấn Dương nên mới có được vị trí của ngày hôm nay. Tháng trước cô ta đến tìm giám đốc Thẩm, Cao Thiến mới bết thì ra cô ta là bạn học đại học của anh. Thấy thái độ của giám đốc Thẩm với cô ta đặc biệt dịu dàng, tất nhiên Cao Thiến không dám chậm trễ.

 

Ngày kia là mở thầu rồi, Vu Giai lại đến tìm anh?

Thẩm Tiên Phi nhìn tư liệu về Tang thị trước mặt. Tham gia tranh thầu hạng mục khách sạn Hoàng Đình này, hiện có thực lực nhất chính là Tang thị và công ty GD. Bản thiết kế của khách sạn Hoàng Đình do anh vẽ, anh cũng là tổng phụ trách hạng mục công trình này. Mà khi sắp mở gói thầu thì Vu Giai vốn là bạn học cùng lớp đại học lại đến tìm anh, thực sự không phải là một hành động sáng suốt.

Xưa nay anh chỉ vốn nhìn nhận thực lực, chứ không phải qua quan hệ.

Hoàng Đình lại càng có quy tắc của Hoàng Đình.

“Nói với cô ấy tôi đang họp, không tiện tiếp khách.” Thẩm Tiên Phi sắp xếp gọn gàng mấy bộ văn kiện trên bàn, nói với Cao Thiến:”bắt đầu từ bây giờ, mọi công ty tham gia đấu thầu lần này, cho dù là điện thoại yêu cầu hẹn gặp trước hoặc đến tận đây tìm tôi, tôi đều không gặp”.

“Vâng, giám đốc Thẩm.” Cao Thiến gật đầu vui vẻ, sau đó lui ra ngoài. Giám đốc Thẩm không hổ danh là thần tượng của cô, đúng là quá sáng suốt!

Lúc ấy, ca khúc Tha Thứ  vang lên, Thẩm Tiên Phi liếc nhìn, A Mục tìm anh! Anh nhướn mày rồi nghe máy.

“A Phi, tôi muốn uống trà, trưa nay có rảnh không? Mời tôi uống trà đi.”

A Mục đúng là càng lúc càng trơ trẽn. Thẩm Tiên Phi nghĩ thế, đồng thời cũng buộc miệng:”Cậu đúng là ngày càng trơ trẽn đấy, tôi đã gặp những người mặt dày rồi, nhưng chưa thấy ai dày như cậu’.

“Kẻ trơ trẽn là cậu đấy chứ, đá em gái người ta đi, bây giờ người ta tội nghiệp chạy đến chỗ tôi tìm chút an ủi.” A Mục không thích hợp làm bác sĩ mà hợp làm diễn viên hơn, có thể diễn được những màn khóc sướt mướt.

Thẩm Tiên Phi vừa nghe nói Tang Du lại đến trị liệu tâm lý thì bất giác thấy hồi hộp.

Từ sau lần nghe Tang Du kể lại những chuyện cũ, anh bắt A Mục phải nhận lời mình là sau này nếu Tang Du đến bệnh viện trị liệu tâm lý, bắt buộc phải thông báo cho anh biết. Nhưng sau đó Tang Du cứ bận suốt, cuối cùng đến hôm nay mới có chút tin tức.

“Khi nào cô ấy đến chỗ cậu”, Thẩm Tiên Phi hỏi gấp.

“Xem bộ dạng cuống quýt như khỉ của cậu kìa, người không biết chắc sẽ nghĩ cậu đánh mất vợ mình thật.” A Mục có ý sỉ nhục bạn mình, “cô em ấy hẹn tôi trưa nay đi ăn cơm uống trà. Café Thượng Đảo ấy, muốn trả tiền thì cút ngay đến đây”.

“Đơi tôi đến rồi hai người hãy bắt đầu”. Thẩm Tiên Phi cúp máy rồi ra khòi văn phòng, thấy Cao Thiến không có ở đó thì dặn dò một trợ lý khác, “thư ký Cao về thì chuyển lời với cô ấy là tôi có hẹn ra ngoài ăn trưa, có chuyện gấp thì gọi vào di động cho tôi”.

Đi vòng qua phòng họp, anh xuống bằng thang máy khác rồi đến thẳng bãi đậu xe, chiếc xe màu trắng bạc từ từ lao vút đi.

Tin nhắn đến, là của A Mục: Tạm thời có việc không đi được, nhưng cậu có thể vun đắp tình cảm vớ cô em ấy trước, chưa biết chừng có thể nhớ ra gì đó. Đến thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ cáo lỗi với cô ấy.

Cái tên A Mục chết tiệt, rút chân ngay trước khi lâm trận, một mình anh đi thì làm sao đối mặt với người ta, chẳng lẽ nói rằng:”Này, tôi là chồng của cô thật à?”.

Tang Du, Tang Du, từ hôm đâm phải cô, từ khoảnh khắc gặp lại cô trong phòng khám của A Mục, anh như bị trúng độc của cô vậy, trong đầu luôn nghĩ đến người bị anh đâm phải đến ngất đi – Tang Du.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, một lúc sau đã đến quán café Thượng Đảo.

Vào trong quán, từ xa anh đã thấy một cô gái tóc dài ngồi gần cửa sổ, đang nhấm nháp thứ gì đó một cách tao nhã. Dáng sau lưng của Tang Du anh đã nhớ, tuy lần này ngồi quay lưng lại nhưng mái tóc dài ấy khó mà quên được.

Anh thích những cô gái tóc dài.

Thẩm Tiên Phi ngẩng lên, nhìn đồng hồ trên tường, mười một giờ năm mươi phút, anh đã gấp đến độ chỉ mất có mười phút để đến đây, nghĩ lại anh đã lái xe nhanh đến mức nào.

Chầm chậm tiến đến, Thẩm Tiên Phi đang định ngồi xuống chiếc ghế chếch phía sau cô, lúc ấy một nhân viên phục vụ bê đĩa đồ ăn đến, anh định quay người một cái, không ngờ lại đánh đổ ly nước chanh trên đó và hất trúng người Tang Du.

 

“A…” Đột nhiên Tang Du cảm thấy cánh tay trái mình mát lạnh, cô nhăn mặt vội đứng lên, một nửa vạt váy bên trái đã ướt đẫm, dính sát vào da, “Sao các người bất cẩn như vậy?!”

Nhân viên phục vụ xin lỗi rối rít, chụp lấy hộp khăn giấy đưa cho Tang Du.

“Xin lỗi…” Thẩm Tiên Phi cũng thấy khổ sở, không ngờ lại chào hỏi cô bằng cách này.

Cũng may chỉ là nước chanh, lau khô trên váy rồi chắc sẽ không nhận ra dấu vết gì.

Tang Du lau khô tay, lại rút rất nhiều giấy ra lau nước trên váy, trong tích tắt cô khựng lại, hình như lúc nãy có một giọng nam quen thuộc đang xin lỗi cô. Đờ đẫn ngước lên, cô nhìn thấy gương mặt tuấn tú gần trong gang tất, kinh ngạc không thốt lên lời, bàn tay đang lau nước cứng lại bất động.

Sao lại là anh…

Cảm giác toàn thân căng cứng, Tang Du hô hấp có phần khó khăn. Không thể là thật, anh không thể xuất hiện ở đây, nhất định là cô đã nghĩ quá nhiều nên hoa mắt rồi. Quay mặt đi, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi rồi quay lại, anh vẫn còn đó.

Không phải là mơ, cũng không phả do hoa mắt, mà người ấy đang đứng trước mặt cô thật sự!

 

“Xn lỗi, tôi…”, Thẩm Tiên Phi ngượng ngùng không biết phải nói thế nào.

“Thưa cô, thực sự rất xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu”. Nhân viên phục vụ cuống đến nỗi suýt khóc, tay cứ cầm khăn giấy quỳ xuống giúp Tang Du thấm hết nước trên váy.

 

Năm năm rồi, đã năm năm trôi qua, cô cũng đã nhớ nhung năm năm rồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sau năm năm, lại gặp anh trong tình cảnh thế này.

Cắn chặt môi, Tang Du gượng gạo nhếch môi rồi hoảng loạn gạt tay cô phục vụ ra, túm lấy túi xách khẽ nói:”Không cần lau, không sao, tôi tự xử lý được”.

Rồi cúi xuống, cô vội vội vàng vàng vào nhà vệ sinh.

 

Nhìn theo bóng dáng cuống cuồng của Tang Du, Thẩm Tiên Phi đứng bất động.

Lúc nãy trong tích tắt Tang Du nhìn thấy anh, đôi mắt trong vắt của cô ánh lên vẻ bàng hoàng và lúng túng, thậm chí còn che giấu một vẻ đau khổ khó có thể nhận ra.

Phản ứng như thế, anh và cô, trước kia chắc đã quen biết nhau. Sao anh lại không quen cô chứ?

Không kiềm chế được, anh đi về hướng nhà vệ sinh.

 

Vào trong nhà vệ sinh, Tang Du đóng cửa lại, tựa vào cửa, thở hổn hển.

Cô biết anh về nước đã mấy tháng rồi, hơn nữa anh còn là người phụ trách của khách sạn Hoàng Đình, sợ chạm mặt anh, lại chạm vào vết thương lòng khó khăn lắm mới khép miệng, cô mới giao lại cho Viên Nhuận Chi và Dương Chính Khôn làm thay, nhưng không ngờ hôm nay gặp anh ở đây.

Sau năm năm, ngoài kiểu tóc và trang phục, hầu như anh không hề thay đổi, dáng vẻ tuấn tú vẫn thu hút ánh nhìn của mọi người, không, so với năm năm trước, anh đã có thêm sự quyến rũ của người đàn ông trưởng thành.

Tang Du, Tang Du, mày hãy mạnh mẽ hơn có được không, lúc này rồi mà còn tỏ ra như thế à?

Chậm rãi tiến đến bồn rửa mặt, tay tì vào bệ đá, Tang Du nhìn người phụ nữ trong gương, mái tóc xoăn dài đến eo, bộ vày liền màu xanh nhạt in hoa, gương mặt trắng trẻo chỉ dặm một lớp phấn mỏng, người phụ nữ đầy ắp sự quyến rũ nữ tính ấy chính là cô – Tang Du.

Cũng chính vì anh nên mới có một Tang Du trong gương như ngà hôm nay, một Tang Du thoải mái phóng khoáng bao năm trước nay không còn tìm lại được nữa.

Cay đắng trong lòng, cô lấy bao thuốc trong túi ra, châm một điếu, rồi cứ đứng trước gương như thế, nhả từng vòng khói trắng.

Dần dần, trong làn khói lởn vởn, cô bình tĩnh hơn nhiều.

Chẳng qua chỉ là một người đàn ông, năm năm trước cô còn thắng được, hôm nay gặp nhau có là gì.

Cùng một ngành nghề, ngẩng lên không gặp thì cúi xuống cũng gặp.

Tang Du cô không phải là người dễ dàng bị đánh bại như vậy.

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Trong đêm tối khi bất chợt choàng tỉnh

 Nhận ra cuối cùng em đã không còn rơi nước mắt

Trong túi, di động đang đổ chuông, cô lấy điện thoại ra, cố gắng bình tĩnh lại rồi nghe máy:”Xin chào”.

“Cô Tang ạ, chào cô, tôi là trợ lý của bác sĩ A Mục, bác sĩ Mục hôm nay đã hẹn cô ở café Thanh Đảo, nhưng anh ấy có việc đột xuất không đi được, rất xin lỗi, phải hẹn sang lần khác rồi”.

Là trợ lý Ngãi Phi Phi của A Mục, mỗi lần nghe giọng của cô ta, Tang Du đều rất muốn hỏi là có phải cô đã ăn mật ong hay không mà giọng nó lại ngọt đến thế.

Tang Du nhìn đồng hồ, sắp mười hai giờ, bác sĩ Mục xưa nay luôn đúng giờ thì ra cũng có lúc bận việc mà thất hẹn.

“Ồ, không sao, vậy hôm khác hẹn lại.” Cúp máy, điếu thuốc trong tay đã cháy đến đầu lọc, suýt nữa làm bỏng tay cô, cô vội vàng dập tắt, ném nó đi rồi rửa tay.

Tang Du vuốt tóc và chỉnh lại trang phục.

Người ấy chắc không còn ở đây nữa, đã lâu thế rồi mà.

Không sao, ra ngoài rồi, cô vẫn là cô.

Mở cửa nhà vệ sinh, một bóng dáng cao lớn che khuất tầm mắt, Tang Du đứng đờ tại chỗ, ra cũng không được mà lúi vào cũng chẳng xong.

 

“Cô… không sao chứ?”. Cuối cùng cũng thấy Tang Du ra khỏi nhà vệ sinh, nếu cô không ra, chắc Thẩm Tiên Phi phải lao vào trong mất, “Xin lỗi, chuyện đó… tôi bất cẩn làm nước đổ vào người cô, thật có lỗi quá”.

“Không sao”. Khẽ nhếch mép lên, Tang Du cúi đầu không nhìn anh, định bước qua nhưng lại bị cánh tay anh dang ra cản đường.

“Cô Tang, hình như chúng ta đã gặp ở đâu rồi thì phải?’ A Mục đã cho anh một cơ hội tốt, Thẩm Tiên Phi thấy mình không nên bỏ lỡ.

Cô Tang? Hình như chúng ta đã gặp ở đâu rồi thì phải?

Nghe cách xưng hô đó, nghe câu nói đó, Tang Du bỗng thấy hô hấp có phần khó khăn. Năm năm không gặp anh lại gọi cô là “cô Tang”, còn giả vờ như trước kia chưa hề quen biết.

Cố trấn tĩnh lại, quay người, cười lạnh với Thẩm Tiên Phi:”Không ngờ đồ đệ của đại sư Kenneth, nhà thiết kế nội thất nổi tiếng thế giới, giám đốc thiết kế của Hoàng Đình, lại cũng dùng cách làm quen tầm thường như thế”.

Đối mặt với giọng điệu nửa mỉa mai nửa châm biếm của Tang Du, Thẩm Tiên Phi hơi nhếch môi;”Thì ra cô Tang biết tên tôi. Hà hà, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, chúng ta thực sự đã từng gặp nhau’.

“Xin lỗi, tôi và anh không thân thiết, về chuyện làm đổ nước, tôi cũng không tính toán với anh, phiền Thẩm tiên sinh nhường đường”.

“Cô Tang ạ, không biết cô còn nhớ hơn tháng trước đó, ở bãi đậu xe tầng ngấm của bệnh viện Nhân Ái, có phải cô đã bị xe đâm không?”.

Hơi nheo mắt lại, Tang Du ngẩng lên nhìn Thẩm Tiên Phi, cho dù cô mang giày cao gót, nhưng Thẩm Tiên Phi vẫn cao hơn cô nửa cái đầu, cô đành ngước lên để nhìn kỹ anh.

Ở nơi ra vào nhà vệ sinh chật hẹp, anh chặn đường cô, bóng dáng cao lớn cản trước mặt, tạo nên một áp lực khó mà kháng cự.

Cô đành phải lùi lại một bước, ánh mắt nhìn anh mỗi lúc một lạnh lẽo,cuối cùng nghiến răng thốt ra mấy chữ:”Lexus GS430, XASY520 là xe của anh?’.

Viên Nhuận Chi chết tiệt, về rồi mình sẽ lột da cô nàng ra, bảo tra chủ chiếc xe là ai cả tháng nay rồi mà cô nàng cứ ậm ờ bảo chưa tìm ra, xem ra đã biết chủ chiếc xe là ai từ lâu rồi mà không dám nói cô biết.

“Cô Tang, trí nhớ cô tốt thật, trước khi ngất còn nhớ được loại xe và số xe, đó đúng là xe của tôi”, Thẩm Tiên Phi nhã nhặn cưới với Tang Du, “Hôm ấy lúc tôi đang lùi xe thì bất cẩn đâm phải cô Tang. Cũng may là ở bệnh viện nên tôi đã đưa cô vào phòng cấp cứu, bác sĩ nói không có gì cả, về sau tôi có việc gấp phải đi trước, nên tôi đã để lại số điện thoại trong lòng bàn tay phải của cô, nhưng cô không lien lạc lại khiến tôi rất áy náy. Hôm nay thấy cô Tang không sao nên tôi yên tâm rồi”.

“Có việc gấp phải đi trước? Để lại lời nhắn trong lòng bàn tay phải? Tôi thấy anh cố tình không muốn người ta tìm ra mình thì có. Chẳng lẽ anh không biết rằng viết trong lòng bàn tay, nếu bất cẩn một chút thì sẽ không nhìn ra chữ sao?”, Tang Du lạnh lùng hỏi ngược lại. đảo mắt nhìn cánh tay anh gác lên tường, dường như không có ý định bỏ đi, cô lại bổ sung thêm với vẻ mặt không chút cảm xúc, “OK, tóm lại là tìm ra người gây chuyện thì dễ xử rồi, ngày mai nhất định tôi sẽ nhờ người mang hóa đơn thiệt hại đến để lên bàn nhà thiết kế Thẩm của tập đoàn Hoàng Đình. Nếu không có gì quan trọng thì phiền nhà thiết kế Thẩm nhường đường cho”.

 

Thẩm Tiên Phi phát hiện ra, Tang Du nói bao lời giận dữ vậy mà từ đầu chí cuối không dám nhìn thẳng vào mắt anh, khiến anh bất giác thấy nghẹn lời. Anh khẽ cười, giọng điệu phảng phất vẻ đùa cợt:”Cô Tang ạ, tôi cảm thấy hình như cô rất sợ tôi”.

Giọng nói dịu dàng ấy khiến trái tim Tang Du hẫng đi một nhịp.

Khẽ nhếch môi, ánh mắt Tang Du nhìn vào bức tranh trên tường, nói nhỏ:”Không có’.

“Không à? Nhưng tại sao cô Tang không nhìn vào mắt tôi mà nói, lẽ nào cô Tang không biết rằng nói mà không nhìn vào mắt người khác là một hành vi rất bất lịch sự hay sao?” Hàng lông mày của Thẩm Tiên Phi hơi nhíu lại, gương mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng, “Tôi cảm thấy cô Tang có ác cảm với tôi”.

loading...

Hít một hơi thật sâu, Tang Du ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Tiên Phi, ánh mắt cô chạm ngay vào một đôi mắt sâu thăm thẳm, trong đó lấp lánh ánh sáng khiến người ta hoa mắt, anh, Thẩm Tiên Phi, người đàn ông mà cô đã mất cả năm năm cũng không tài nào hiểu được vì sao lại đột nhiên bỏ đi một cách dứt khoát vào năm năm trước như thế, vậy mà hôm nay lại giống một con kiến vô tri và đáng ghét, chặn cô ở lối ra vào nhà vệ sinh chật hẹp này.

“Nếu bị người đã đâm phải mình chặn ngay ở cửa nhà vệ sinh để chất vấn, mà còn có người thấy thoải mái dễ chịu được, thì tôi nghĩ đó nhất định là thần, chứ không phải người’, gương mặt xinh đẹp của Tang Du nở một nụ cười mê người, “Xin thứ lỗi!”.

Tang Du vòng qua Thẩm Tiên Phi, nhẹ nhàng ra sảnh chính của quá café.

Quay lại, Thẩm Tiên Phi nhìn theo bóng Tang Du, nói vừa đủ nghe:”Tổng giám đốc Tang hà tất phải dối lòng như thế? Nếu đã nhờ phó tổng Vu của quý công ty đến Hoàng Đình tìm tôi, thì cần gì phải lãng phí cơ hội tốt như bây giờ chứ? ’.

Khựng lại, Tang Du quay đầu với vẻ ngạc nhiên, nhìn anh chằm chằm:”Anh có ý gì?”

Vu Giai đi tìm anh, cho dù nghĩ bằng đầu ngón chân cô cũng biết rõ mục đích, nhưng tuyệt đối không phải là do cô phái đến.

Ban đầu cô Tang, bây giờ anh lại gọi cô là tổng giám đốc Tang, trong lòng Tang Du bỗng có một cảm giác cay đắng khó tả đè nặng lên lồng ngực, không thể bình tĩnh nổi.

Quả nhiên gói thầu của Hoàng Đình có hiệu quả nhất.

Thẩm Tiên Phi hài lòng nhướn đôi môi mỏng lên nói:”Tổng giám đốc Tang, chi bằng chúng ta ngồi xuống trò chuyện với nhau là hơn”.

Trước kia Thẩm Tiên Phi rất hiếm khi cười, trừ phi cô chọc anh.

Nếu anh đã về rồi, không buông tha cô, vậy thì cô sẽ chơi với anh một lần nữa vậy, cô muốn xem thử anh có thể giả vờ đến bao giờ.

Khóe môi cong lên, cô hừ lạnh lùng:”Dối lòng? Được. Nếu tôi từ chối nữa thì e rằng nhà thiết kế đại tài Thẩm sẽ nói những lời còn khó nghe hơn”.

“Mời”, Thẩm Tiên Phi cười cười, phác một cử chỉ mời.

Máy lạnh trong quán café mở vừa đủ, đối mặt với Thẩm Tiên Phi, thần kinh Tang Du rất căng thẳng, nhiệt độ mát lạnh ấy khiến cô bất giác vòng ôm chặt hai cánh tay.

Gọi món ăn đơn giản xong, Thẩm Tiên Phi đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ, nhìn dáng vẻ Tang Du như vậy thì nhíu mày:”Cô lạnh lắm à? Có cần đổi chỗ khác không?”.

Cô đã mất năm năm để dựng lên một bức tường kiên cố vững chắc, vậy mà lúc này đây, khi nghe giọng nói dịu dàng đầy quan tâm ấy, bức tường thành vững chắc trong tim chỉ như tờ giấy mỏng, chọc một cái là thủng.

Quay mặt ra ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu, Tang Du quay lại cười nói:”Xin lỗi, tôi muốn hút điếu thuốc”.

 

Vẻ mặt thiếu tự nhiên của Tang Du không thoát khỏi đôi mắt Thẩm Tiên Phi, lúc này cô đề nghị được hút thuốc khiến hàng lông mày của anh bất giác nhíu lại, anh nhớ lần trước trong phòng khám của A Mục, khi cô kể lại chuyện cũ, cũng căng thẳng đến mức muốn hút thuốc.

Bây giờ, cô lại thấy căng thẳng?

Cười cười, anh nói:”Tùy cô”.

 

Lấy thuốc và bật lửa ra, Tang Du châm thuốc một cách điêu luyện và tao nhã, cô rít một hơi thật sâu rồi thở một vòng khói, làn khói mỏng vương vít giữa hai người, tất cả đều trông có vẻ nhòa nhạt.

Tang Du không kìm được nỗi cay đắng, cười thầm trong lòng, năm năm trước anh ghét nhất phụ nữ hút thuốc, càng ghét cô hút thuốc, chỉ cần cô muốn hút thì anh sẽ lấy hết toàn bộ số thuốc trong người cô ném vào trong sọt rác một cách không thương tiếc. Năm năm sau, anh lại có thể chịu đựng một người phụ nữ hút thuốc trước mặt anh.

“Tôi có thể gọi cô là Tang Du không?’, Thẩm Tiên Phi hỏi rất lịch sự.

Tang Du sững sờ.

Tang Du, cái tên này anh đã gọi bao nhiêu lần, giận dữ, quát mắng, bất lực, dịu dàng, tình cảm…

Năm năm trước, anh bỏ đi không hề quay lại, bây giờ còn tỏ ra không biết gì mà hỏi xem có thể gọi tên cô không. Giữa hai người đã cắt đứt rồi, cô cũng không cần phải nghe thấy tên mình từ miệng anh thêm lần nữa sau năm năm, cô và anh sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào, chỉ là những người xa lạ.

Tang Du cười nhạt:”Cô Tang hoặc tổng giám đốc Tang. Cảm ơn”.

 

Cứ ngỡ gọi tên “Tang Du” thì sẽ không còn thấy xa lạ nữa, nhưng không ngờ cô lại từ chối thẳng thừng, điều đó khiến Thẩm Tiên Phi thấy hơi ngại, bất giác cảm thấy ngờ vực. Cô bây giờ đang nghĩ gì, lúc đối diện với A Mục, cô kể xúc động, nhớ lại mối tình giữa cô và “Thẩm Tiên Phi” – chồng cô, sâu sắc nồng nàn đến thế.

”Thẩm Tiên Phi” mà cô nói là anh sao?

Nhìn tư thế hút thuốc quý phái của cô, Thẩm Tiên Phi bỗng nhớ đến một câu chuyện cười, để phá tan không khí ngượng ngùng khiến người ta khó chịu ấy, anh mỉm cười lên tiếng:”không biết cô Tang đã nghe qua câu chuyện cười này chưa, thông thường người ta hay cầm điếu thuốc ngang ra, thế nhưng Chủ tịch nước lúc hút thuốc thường hay để tay đứng, mu bàn tay hướng ra ngoài giống như cô Tang vậy”.

Chủ tịch nước?

Tang Du sững người, đờ đẫn nhìn bàn tay trái đang dựng đứng của mình.

Đột nhiên cô thấy buồn cười, không kìm được bật cười thành tiếng:”Không ngờ, nhà thiết kế Thẩm lại dí dỏm như vậy’.

“Khiến cô Tang cười vui vẻ như thế, chứng tỏ truyện cười tôi kể cũng không đến nỗi nào”, Thẩm Tiên Phi lại kể tiếp, “Còn một truyện nữa, có một vương quốc nọ cử hàn lễ bắn cung tìm chồng cho con gái, đặt một quả táo lên đầu công chúa, người thứ nhất bắn xuyên quả táo, tự hào nói: I am Robin Hood; người thứ hai cũng bắn xuyên quả táo nói: I am Sinbab; người thứ ba thì bắn chết công chúa, nói: I am sorry ’”.

Không nhịn nổi nữa, Tang Du che miệng cười lớn.

Năm năm, không dài cũng không ngắn, thực sự có thể thay đổi một người, bây giờ đến truyện cười mà anh cũng biết kể nữa.

Lúc cười nhìn Tang Du rất xinh đẹp. Thẩm Tiên Phi thầm nghĩ.

“I am sorry. Hôm ấy ở bãi đậu xe không phải tôi cố ý.”

Tang Du lại sững người, thấy Thẩm Tiên Phi đang nheo mắt nhìn mình chăm chú, ánh mắt khác hẳn trước đó, như đang thăm dò vậy.

Thu nụ cười lại, cô nói gọn:”Thẩm tiên sinh, không cần xin lỗi mãi, tôi đã nói rồi, ngày mai tôi sẽ phái người đưa hóa đơn thiệt hại đến cho anh, chỉ cần Thẩm tiên sinh không từ chối nhận là được”.

“Tôi không ngại nếu cô Tang gọi tên tôi”, giọng Thẩm Tiên Phi rất khẽ, rất dịu dàng, nhìn cô chăm chú.

Bỗng cảm thấy một cơn tức ngực, Tang Du ngoảnh mặt đi, nhìn những chiếc xe qua lại ngoài kia, cô rít một hơi thuốc, một lúc sau mới quay lại, “Tôi nghĩ… tôi và Thẩm tiên sinh không quen thân đến mức đó, vẫn nên xưng hô kính trọng thì hơn”.

 

Những vòng khói bảng lảng vờn quanh, sắc mặt Thẩm Tiên Phi cứng lại rồi sau đó trở về với giọng điệu công thức hóa:”Ngày kia mở thầu, tổng giám đốc Tang có đến nơi tranh thầu không?”.

Vừa nói xong Thẩm Tiên Phi đã thấy hối hận, trước đó để cô chú ý hơn, anh mới viện lý do bàn chuyện Hoàng Đình, thực ra ý anh không phải thế, như có vẻ anh muốn cho Tang thị một cơ hội.

Gạt gạt tàn thuốc trong tay, Tang Du ngờ vực nhìn anh, nhà thiết kế họ Thẩm thiết diện vô tư, chỉ nhìn thực lực, tư chất, giá cả trong lời đồn đại hình như không giống với anh bây giờ lắm.

Dập tắt điếu thuốc, cô đáp lại:”Hạng mục này do giám đốc marketing của công ty tôi phụ trách, ngày kia phải xem lịch trình công việc của tôi đã”.

“Theo tôi biết thì”, Thẩm Tiên Phi dựa người ra sau, hai tay khoanh lại nhìn Tang Du, “Phó tổng Vu hình như không phải là giám đốc marketing của Tang thị”.

Đột nhiên, Tang Du cười to:”Theo như tôi biết, phó tổng Vu của công ty chúng tôi hình như có quan hệ riêng tư với Thẩm tiên sinh – không sao, Tang thị chúng tôi rất nhân đạo, cho dù là đang tại chức, hay chỉ là nhân viên bình thường, hoặc là làm sếp đều không can thiệp vào đời sống riêng của thuộc cấp”. Ẩn ý trong đó tức là Vu Giai tìm Thẩm Tiên Phi để nói lời yêu đương gì đó, Tang Du cô không quan tâm.

“Thế à?” Khẽ nhướn mày, Thẩm Tiên Phi quan sát Tang Du rất tỉ mỉ.

Khoát khoát tay, giọng Tang Du nhẹ bẫng:”Chuyện này anh phải hỏi phó tổng Vu rồi, tôi không phải là cô ấy’.

“Nghe Tang tổng nói thế, hình như không hứng thú lắm với hạng mục khách sạn Hoàng Đình lần này”.

“Sai, tôi là dân làm ăn. Có tiền đương nhiên phải kiếm, nhưng tôi lại càng yên tâm về khả năng làm việc của cấp dưới hơn. Đối với họ, cái tôi cần là kết quả chứ không phải quá trình”.

“Tôi đã xem qua tài liệu về tư cách tranh thầu của Tang thị đưa đến, về mặt này thì quả thực Tang thị rất có thực lực, nhưng tất cả đều chỉ là những con số chưa biết chắc, chủ yếu vẩn phải xem giá cả hôm mở thầu xem sao. Cuối cùng dù công ty nào thắng thì Hoàng Đình chúng tôi cũng rất có thành ý”. Thẩm Tiên Phi ngừng tay, tay gõ lên mặt bàn rồi tiếp, “Tuy tôi và phó tổng Vu của quý công ty có quan hệ riêng, nhưng tôi hy vọng mối quan hệ ấy không bị đem ra để lợi dụng”.

Những lời này rõ ràng là nói trắng ra rằng, anh sẽ không vì mối quan hệ là bạn học cũ với Vu Giai mà nể mặt Tang thị.

 

Vô duyên vô cớ mà Tang Du phải chịu mỉa mai châm biếm khiến lồng ngực phập phồng khó thở, nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi như hoa, như liễu đón gió xuân.

“Nếu như Thẩm tiên sinh đã xem qua tài liệu về tập đoàn Tang thị chúng tôi thì không nên phán đoán hời hợt như vậy. chỉ cần có mấy chữ ‘trang trí nội thất’ thì trong thành phố N này, dù là ai đi nữa tôi cũng tin rằng, họ sẽ nghĩ ngay đến Tang thị chúng tôi. Mà trong những thiết kế lớn của Thẩm tiên sinh, những nhãn hiệu nổi tiếng nhất thế giới thường xuất hiện, dù là về vật liệu ốp lát sàn, trần hay phòng vệ sinh, nhà tắm… Tang thị đều có đại lý phân phối khu vực. còn thực lực của những công ty cạnh tranh khác, ngang ngửa với Tang thị chúng tôi cũng chỉ có công ty GD. Ngày kia, ai thắng, ai bại, quan trọng nhất là thực lực, Tang thị không cần dựa vào quan hệ để chiến thắng. Nhưng là bạn làm ăn hợp tác với Hoàng Đình và lo nghĩ cho chủ tịch Hoàng, tôi cũng muốn nhắc nhở Thẩm tiên sinh một câu, khi qua lại với phó tổng Vu của tập đoàn Tang thị thì cần dè dặt, đừng bao giờ vì mỹ nhân mà không trụ vững nổi, rồi tiết lộ ra những thứ không nên tiết lộ, để tránh nói Tang thị chúng tôi lợ dụng điều cơ mật”.

Nghe những lời nói đó, Thẩm Tiên Phi không chút giận dữ mà trong đôi mắt đẹp còn ánh lên nụ cười:”Tôi rất mong chờ hôm ấy để thấy Tang thị đầy thực lực sẽ đánh bại đối thủ khác như thế nào”.

“Tôi cũng thế, nếu Tang thị chúng tôi trúng thầu, cho dù tôi có bị xe của Thẩm Tiên sinh đâm thêm lần nữa, thì tiệc hợp tác tôi đó tôi cũng nhất định tham gia”.

Hai người cười với nhau, những cảm xúc che dấu sau nụ cười ấy thì chỉ chính họ hiểu.

Lúc đó, phục vụ mang thức ăn đến, giải cứu không khí kỳ lạ giữa họ.

Hậm hực cắt miếng beefsteak trước mặt, Tang Du tưởng tượng miếng thịt bò đó là Thẩm Tiên Phi, cứ cắt từng nhát, từng nhát rất mạnh mẽ. Tuy cô luôn cúi xuống ra vẻ “đối phó” với miếng thịt trước mặt mình, nhưng cô cứ có cảm giác rằng, ánh mắt Thẩm Tiên Phi thường xuyên nhìn về phía mình.

Cô vờ như không quan tâm, ai ngờ khóe mắt lại liếc thấy anh đặt dao nĩa trong tay xuống, nhìn cô ăn với vẻ thích thú.

Đáng ghét! Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tóm lại là có dụng ý gì?

Hại cô căng thẳng chỉ dám ăn từng miếng nhỏ, dưới ánh mắt chăm chú đầy “quan tâm” của anh, trái tim cô đập mỗi lùc một nhanh mà không kiềm chế nổi, thậm chí cô còn định đưa tay lên sờ trên mặt xem có dính vết gì không.

 

Thẩm Tiên Phi thích thú nhìn cô gái trước mặt, dường như từ sau khi beefsteak được dọn lên bàn, cô luôn giữ im lặng đến bây giờ, cứ đấu tranh vật lộn mãi cới miếng thịt bò, đồng thời khi ăn cũng rất dè dặt, cô như vậy hoàn toàn khác hẳn khí thế “cô gái mạnh mẽ” ban nãy, hình thành một sự so sánh đối lập nhau, khiến anh không nhịn được cười:”Tổng giám đốc Tang, món beefsteak có thù oán với cô à? Hay tổng giám đốc Tang không thích ăn beefsteak?”.

Mặt Tang Du bỗng nóng rực lên, đối diện với vẻ thích thú của Tư Tư, cô chỉ có thể chọn cách tiếp tục động tác đang làm.

“Thấy cô cố gắng đấu tranh với beefsteak như thế, hay là tôi đổi với cô nhé, có thể beefsteak gà sẽ ổn hơn”.

Thẩm Tiên Phi đưa ra ý kiến đổi hai phần thịt với nhau.

“Tại sao tôi phải ăn beefsteak gà đầy nước bọt của anh’, không nghĩ ngợi gì, Tang Du buộc miệng.

Cô thực sự rất ghét, tại sao lại đề nghị đổi hai phần thịt với nhau, hại cô lại nhớ đến những món ăn trước kia mình ghét, anh đều giúp cô ăn hết.

Sững người, Thẩm Tiên Phi ngượng ngùng:”Phần gà này tôi chưa đụng đến, chỉ cắt nó rồi thôi, cô có thể ăn ngay’.

Liếc nhìn món gà đã được cắt xong, trong lòng Tang Du như có thứ gì đó chẹn cứng. Cô thà như ban nãy đấu khẩu, tranh cãi với anh chư không muốn rơi vào không khí kỳ lạ như thế này.

Mấy tháng trước, lúc cô biết anh trở về, trái tim cô không thể nào bình yên, dường như đang chờ đợi gì đó, nhưng cũng như đang mâu thuẫn gì đó.

Đúng lúc cô định hút điếu thuốc để giải tỏa sự buồn bực trong lòng thì tiếng chuông di động quen thuộc đã reo vang, cô liếc nhìn màn hình hiển thị, Viên Nhuận Chi gọi đến, đúng là một cuộc điện thoại giải cứu kịp thời.

Nghe điện thoại, giọng trong trẻo của Viên Nhuận Chi vang lên:”Tổng giám đốc Tang, có hai chuyện gấp cần báo cáo. Thứ nhất, bên chuỗi cửa hàng nội thất, khách hàng và phía cửa hàng đã xảy ra tranh chấp, bây giờ đã đánh nhau to rồi, phó tổng Vu không có ở đây, bên đó lại không xử lý kịp thời nên rất náo loạn”.

“Chị biết cô ta đi đâu rồi, em bảo trưởng phòng dưới quyền cô ta cố mà kiểm soát tình hình, không làm được thì cút về nhà ăn không khí đi. Chị sẽ về xử lý ngay”, Tang Du cau mày nhỉn Thẩm Tiên Phi. Lúc nãy anh nói Vu Giai đến Hoàng Đình tìm anh, kết quả là vừa bỏ đi đã xảy ra chuyện này.

“Vâng, chuyện thứ hai là tổng giám đốc Tăng của MK hẹn chị để bàn kỹ việc quảng cáo mua sắm ngoài trời, nhưng thời gian là bảy giờ tối nay”, Viên Nhuận Chi lại bổ sung một câu, “Tâm trạng của anh ấy hình như không tốt lắm”.

“Tâm trạng không tốt?”. Đó cũng xem là chuyện gấp à? Cái tên Tăng Tử Ngạo này, chẳng phải vừa cưới hay sao? Không ở nhà với vợ đi, tại sao đột nhiên hẹn cô bảy giờ tối nay gặp? Quãng thời gian trước bất ngờ kết hôn, đối tượng lại là cô em gái Tăng Tử Kiều của anh ta, về sau cô mới biết cô em gái ấy vốn là do cha mẹ anh nhận nuôi, bây giờ lại viện lý do “bàn chuyện hợp tác quảng cáo” để rủ cô “làm trò”.

“Bà chị à, em nào có biết học trưởng Tăng đang buồn bực chuyện gì? Nếu anh ấy cãi nhau với Tiểu Kiều, em hải đến làm người hòa giải, thực ra Tiểu Kiều rất khép kín, đến giờ em vẫn không hiểu tai sao Tiểu Kiều lại đồng ý lấy anh ấy nữa”, đầu dây bên kia Viên Nhuận Chi càng nói càng hăng, người bạn thân thiết kết hôn, mà cũng không báo cô biết, “Chị à, chị giúp em với, nghe nói chị và học trưởng Tăng tình cảm rất tốt, nhất định sẽ xử được anh ấy.”

“Ừ, em giúp chị sắp xếp, chị sẽ về ngay,” Cúp máy rồi, Tang Du tiện tay đặt điện thoại lên bàn, khóe môi bất giác thấp thoáng nụ cười.

Đã đợi hai năm, cuối cùng cô đã đợi được cơ hội này, cô phải báo đáp người phụ nữ chết tiệt kia thế nào đây.

Thẩm Tiên Phi nhướn mày hỏi:”Có việc gấp à?”

“Vâng”. Ngước lên, cô nhìn thấy Thẩm Tiên Phi đang nhìn cô không chớp mắt.

”Cứ ăn hết đã rồi hẵng đi, cô chưa ăn được bao nhiêu mà”, Thẩm Tiên Phi không nén được quan tâm nói.

“Cảm ơn, không cần đâu”, Tang Du xách túi, vội vã đứng lên. Giờ phút này cô chỉ muốn rời khỏi nơi đây thật nhanh, cách xa tầm nhìn của người đàn ông này.

“Vậy tôi đưa cô đi”, Thẩm Tiên Phi cũng đứng lên theo.

“Không cần, tôi tự lái xe đến. Cảm ơn bữa trưa của Thẩm tiên sinh, tạm biệt.” Khẽ gật đầu lịch sự, Tang Du chỉ thấy tim mình sắp nhảy vọt ra ngoài, ở lại thêm nữa thì cô e rằng mình sẽ không kím chế nỗi mà lao đến túm cổ áo anh, gào thét: Thẩm Tiên Phi, anh là tên khốn, năm năm trước lặng lẽ bỏ chạy, năm năm sau lại chạy đến đây giả vờ cái gì chứ.

Bước những bước chân tao nhã, cuối cùng Tang Du đã thoát khỏi quán café như mộng ảo ấy.

 

Qua cửa kính, Thẩm Tiên Phi nhìn theo bóng dáng mảnh mai vội vã ấy, dường như cô không muốn nhìn anh, mà cho dù nhìn thấy thì cũng cố ý trốn chạy.

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Trong đêm tối khi bất chợt choàng tỉnh

 Nhận ra cuối cùng em đã không còn rơi nước mắt

Tiếng chuông quen thuộc, Thẩm Tiên Phi chợt thấy chiếc điện thoại màu xám bạc trên bàn đang rung lên, anh chụp lấy rồi đuổi theo.

Chỉ chậm chân một bước.

Tang Du đã lái xe rời đi.

Tiếng chuông cũng ngừng, Thẩm Tiên Phi nhìn chiếc di động trong tay, bất giác mỉm cười, cẩn thận bỏ vào trong túi áo, quay trở lại quán café để thanh toán, rồi bước những bước chân mạnh mẽ rời khỏi quán.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: