truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thất tình giống như cơn đau bụng kinh của phụ nữ

 

“Ui da…”, Tang Du vừa nghiến răng kêu khẽ, vừa cố gắng ‘chiến đấu’ trong toilet.

Mấy hôm nay để đi đứng kiểu thục, ngày nào cô cũng mặc váy, đôi chân đáng thương chỉ mang mỗi đôi tất lụa mỏng, gío lạnh xuyên qua khiến cô như nhành liễu yếu ớt đón gío vậy.

Cần phong độ không cần nhiệt độ, lần này thì báo ứng đến rồi.

Đây đã là lần thứ tư bị tiêu chảy trong ngày hôm nay, ngoài hai chân đang run lẩy bẩy ra, cô còn có dấu hiệu bị cảm nhẹ.

Chầm chậm đứng lên, hai chân tê vì ngồi quá lâu nên cô hít mọt hơi thật sâu:”Ôi…”.

“Haizzz, những gì cậu nói là thật à? Thẩm Tiên Phi có bạn gái rồi sao? Không thể nào.” Lúc đó, trong nhà vệ sinh xuất hiện hai cô gái, lời của một cô trong đó khiến bàn tay Tang Du đang đặt lên nắm đấm cửa rụt lại.

Thẩm Tiên Phi có bạn gái rồi?

“Ừ, sáng nay đã đồn ầm lên rồi, nói là Thẩm Tiên Phi chở Vu Giai vào cổng trường, Vu Giai ngồi phía sau, dựa vào cậu ấy thân mật. Mấy hôm nay hai người họ cùng đến nhà ăn, cùng đến thư viện, cười cười nói nói, không phải nam nữ đang yêu nhau thì còn là gì?”.

“Ha, có chuyện đó thật à? Tớ cứ nghĩ cái con cá chết phòng HK518 kia sẽ phá kỷ lục hơn năm nay của trường chúng ta chứ. Không ngờ giữa đường lại có một Trình Giảo Kim chui ra.’

“Hê, không phải TRình Giảo Kim đâu. Vu Giai rất xinh đẹp, là hoa khôi của lớp anh ấy, cũng là hoa khôi của toàn khoa, ban đầu bọn tớ chỉ biết là Vu Giai theo đuổi Thẩm Tiên Phi lâu rồi mà chưa được, ai ngờ hai người lại yêu đương lén lút. Lần này Thẩm Tiên Phi đã bị con cá chết kia bức cho cuống lên rồi”.

“Cũng đúng. Với tính cách của Thẩm Tiên Phi mà thích con cá chết kia mới lạ. Tuy con cá chết kia giàu có, nhưng có tiền thì sao, nghe nói rất giỏi đánh nhau, nhìn hệt như phường lưu manh, tên con trai nào đi yêu cô ta đúng là muốn chết thật, đợi ngày nào cũng bị đánh đi”.

“Ha ha ha…”

Nghe hai giọng nói mỗi lúc một xa, Tang Du nghiến răng kèn kẹt, bàn tay đặt nời cửa hơi động đậy.

Cá chết, thì ra biệt danh của cô là cá chết?

Thẩm Tiên Phi có bạn gái, cô nàng đó còn là bạn cùng lớp với anh, tên Vu Giai? Cô rất giỏi đánh nhau, là một nữ lưu manh, con trai yêu cô tức là muốn chết? Thẩm Tiên Phi không thể thích cô?

Sa sầm mặt, Tang Du về lại phòng. Vì hôm nay cứ bị tiêu chảy nên cô đã xin nghỉ ốm, cả phòng đều đi hết chỉ còn mình cô. Trong tích tắc, tâm trạng cô rất bực bội, lần tìm thuốc là và bật lửa ở đầu giường, đốt một điếu rồi rít vào mấy hơi.

Cô không tin chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này mà bên cạnh Thẩm Tiên Phi lại xuất hiện một cô bạn gái một cách kỳ lạ như thế, nếu đúng như lời hai cô hái học năm hai ấy nói, thì những lời anh nói trong đêm ấy là đùa bỡn cô. Cô phải làm rõ chuyện này là thật hay giả, phải tìm anh để hỏi cho ra lẽ.

Xưa nay cô luôn nói là làm, nhìn thời khóa biểu của Thẩm Tiên Phi, chiều nay anh không có tiết, còn mấy ngày nữa là thi rồi, nếu anh không ở trong phòng thì sẽ ở thư viện đọc sách. Gọi đến phòng anh, bạn bè đều nói anh đã đến thư viện.

Chưa làm thì không nghĩ nhiều, cô mặc áo khoác vào rồi vội vàng xuống lầu

Thẩm Tiên Phi rất hiếm khi cười, nhưng với cô nàng ngồi cạnh anh, mà anh có thể cười tự nhiên, vui vẻ thế.

Ánh mắt Tang Du nhìn chằm chằm vào cô gái ấy, tóc dài, ăn vận nữ tính, nói chuyện nhẹ nhàng, dịu dàng, nghiêm túc sống và học hành… thì ra anh nói dạng con gái anh thích chính là cô gái ấy…

Vẻ mặt lạnh lùng, Tang Du tiến đến, đứng sau lưng hai người.

 

Liếc thấy một bóng đen xuất hiện, Thẩm Tiên Phi quay lại, thấy ngay Tang Du sắc mặt trắng bệch đang đứng sau lưng. Mái tóc dài màu nâu đậm và áo khoác màu trắng khiến gương mặt không chút sắc máu của cô càng trở nên yếu ớt vô cùng.

Lông mày nhíu chặt, Thẩm Tiên Phi chỉ mím môi, liếc nhìn cô một cái rồi cúi xuống.

Vu Giai quay lại thấy Tang Du thì gật đầu lịch sự.

“Thẩm…” Vất vả mãi mới lên tiếng, Tang Du nhận ra giọng mình khan khan, cô nuốt nước bọt rồi khẽ nói:”Thẩm Tiên Phi, anh ra đây một chút, em có chuyện muốn nói’.

Điều phải đến cuối cùng đã đến, Thẩm Tiên Phi gật đầu với Vu Giai rồi đứng lên theo Tang Du ra khỏi thư viện.

Đi theo Tang Du mãi, Thẩm Tiên Phi thấy cô đang hướng đến sân bóng rổ.

Đi được nữa đường, đột nhiên, Tang Du dừng chân rồi quay phắt lại, đứng ngay trước mặt Thẩm Tiên Phi.

Nhìn gương mặt tuấn tú mà nữ sinh nhìn thấy chỉ muốn hét lên, cô cười cười, nụ cưới ấy có vẻ khó coi lạ lùng, nuốt nỗi oán giận xuống, cô nói:”Tóc dài, mặc đồ nữ tính, nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, nghiêm túc sống và học hành… Thẩm Tiên Phi, thực ra muốn làm những điều anh nói không khó, chỉ cần có lòng thì sẽ làm được. Đêm ấy chia tay anh rồi, em đã bỏ ra một đêm không ngủ, là để trở thành bộ dạng mấy hôm nay đây. Em đã phù hợp với yêu cầu làm bạn gái anh chưa?’.

Thẩm Tiên Phi đút hai tay vào túi quần, mím chặt môi, không nói câu nào.

“Anh giả chết cái gì? Bản lĩnh lớn nhất của anh là giả chết, hỏi anh mười câu thì đến chín câu anh không trả lời.” Tang Du cố khống chế sự phẫn nộ trong lòng, tiến sát lại gần, ngẩng lên nhìn vào mắt anh:”Anh nói đi chứ, đêm ấy em đã làm theo những yêu cầu của anh, thế thì xin anh cho em biết, cô gái kia ở đâu ra? Để làm gì?”.

Im lặng hồi lâu, Thẩm Tiên Phi nhìn thẳng cô, thấy gương mặt cô dưới mái tóc hình như rất tái, tái nhợt đến độ lồng ngực anh đột nhiên thắt lại, anh nghiến răng nói:”Cô ấy là bạn gái tôi, là chị họ của bạn học trung học, chúng tôi đã quen nhau từ lâu’.

Thì ra những lời hai cô nữ sinh năm hai kia nói với nhau trong toilet đều là thật.

Cuối cùng cô đã nghe chính miệng anh thừa nhận.

Cô đúng là đồ ngốc, vì mấy câu nói của cái tên đáng chết kia mà ngô nghê ăn vận thành “người đẹp đông cứng người”. Kết quả là cuối cùng, người ta nói với cô rằng anh đã có bạn gái lâu rồi. Cô đúng là ngốc nghếch hết thuốc chữa, cứ cố chấp thực hành “kế hoạch truy bắt chim” nhảm nhí kia.

Không khống chế nổi cơn giận trong lòng, Tang Du co nắm tay đấm vào má phải Thẩm Tiên Phi, gầm lên:”Có phải anh cảm thấy trò này buồn cười lắm không?! Đùa giỡn tôi vui lắm à?! Đẹp trai thì hay ho chắc?!”.

Quay mặt đi, cơn đau nóng rực trên mặt khiến Thẩm Tiên Phi co chặt nắm tay.

Từ khi quen biết cô nàng vô lý này, anh đã bị cô đánh cho đến hai lần, lần nào cũng ra tay rất nặng. Cứ ngỡ cô ăn mặc như thế, lại thêm dáng vẻ yếu ớt, dịu dàng, thì sẽ bớt đi phần nào tính khí xấu xa kia, ai ngờ cô không hề thay đổi.

Bình tĩnh lại, Thẩm Tiên Phi nhìn cô, nói gọn:”Tôi không đùa với cô, từ đầu tôi đã nói rõ rằng, tôi sẽ không thích cô cũng không thể tìm cô làm bạn gái. Tôi vào đây không phải để tìm kiếm mối tình kích thích nào. Cô đã khiến tôi rất bực bội, nói khó nghe hơn là, cô cứ luôn quấy rối tôi. Cô nghĩ lại xem bấy lâu nay cô đã làm những gì?’.

Thẩm Tiên Phi không nói còn ổn, vừa thốt ra những lời đó, Tang Du càng giận thêm.

Quấy rối? Thì ra cô làm nhiều chuyện như thế mà lại là quấy rối?

Giơ nắm đấm lên, Tang Du còn định tặng cho Thẩm Tiên Phi một cú đấm nữa, nhưng cổ tay đã bị giữ gọn.

Vì tự vệ và bất lực, Thẩm Tiên Phi nắm chặt cổ tay cô, nhìn vào đôi mắt tóe lửa vì giận dữ đó, anh lạnh lùng nói:”Không đứa con trai nào lại thích một co gái thô lỗ cô lý. Căn bản cô không hề thay đổi! Cho dù dáng vẻ bên ngoài thay đổi thì bản chất vẫn thô lỗ như xưa. Chẳng phải cô cũng đang lừa gạt? Nhà cô giàu có, cô là thiên kim tiểu thư, cô có những thú vui làm lúc rảnh rỗi, tôi thì không. Thẩm Tiên Phi tôi một là không có tiền, hai là không có thời gian. Đêm Giáng Sinh ấy cô cũng thấy rồi, vì tiền sinh hoạt mỗi tháng và học phí mỗi kỳ mà thời gian rảnh rỗi tôi phải đi làm thêm kiếm tiền. Ở trường này, những gì duy nhất tôi có thể làm được và muốn làm chính là học tập. Cô và tôi thuộc hai thế giới khác nhau, mãi mãi cũng không giao nhau được. Cô chỉ muốn tìm kiếm điều mới lạ thú vị nhất thời, qua đi rồi thì chẳng còn là gì cả, cô vẫn là cô, tôi vẫn là tôi. Tang đại tiểu thư, tôi không chơi nổi, không có thời gian, không có sức lực, cô có hiểu không?”, cuối cùng, giọng Thẩm Tiên Phi bỗng cao vút lên.

Giằng ra khỏi tay anh, Tang Du chụp lấy ngực áo anh, giận dữ:”Vấn đề là ở chỗ anh nói lời mà không giữ lời, anh là đồ lừa gạt! Anh là đồ khốn! Tang Du tôi chưa bao giờ là đứa dễ đùa bỡn!’.

Vừa nói, cô lại huơ nắm đấm, thoi một cú thật mạnh vào bụng Thẩm Tiên Phi. Anh đau đớn cúi gập người. hôm nay nhất định cô phải cho anh ta một trận nhớ đời, thù mới thêm hận cũ, cô phải đánh cho anh ta không lết xuống giường nổi mới thôi.

“A Phi, A Phi, A Phi…” Vu Giai vội vàng chạy đến, thì thấy Thẩm Tiên Phi bị Tang Du đánh mà anh không hề đánh trả, còn để cô mặc sức ra đòn. Lúc nãy ở thư viện, cô sực nhớ đến cô gái tên Tang Du hình như đánh nhau rất giỏi, còn Thẩm Tiên Phi làm thế chắc chắn đã chọc giận cô ta rồi. Không ngờ cô ta lại đánh anh thật.

Nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn yếu ớt kia lao đến, Tang Du mắng một tiếng :”Thẩm Tiên Phi, sau này anh tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy anh nữa, nếu không gặp lần nào tôi sẽ đánh lần ấy”.

Nói xong, Tang Du tức tối quay người bỏ đi.

loading...

“A Phi, cậu không sao chứ?”, Vu Giai lao đến đỡ lấy Thẩm Tiên Phi, má trái của anh đã sưng tấy, “Trời ơi, cái con nhỏ Tang Du ấy sao mà thô bạo thế, sao ra tay nặng như vậy?”.

“… Tôi không sao.’ Thẩm Tiên Phi hất tay Vu Giai theo bản năng khiến cô nàng rất ngượng ngùng. Anh quay mặt đi rồi lại nói, “Vu Giai, cả ơn cậu đã giúp tôi nhiều như vậy, bắt đầu từ hôm nay cậu không cần vất vả giúp tôi nữa. Nhưng sau này chắc cậu sẽ gặp một số phiền phức, cứ thấy cô ta thì cố gắng tránh xa ra là được. thật xin lỗi, cảm ơn cậu. tôi… về ký túc xá trước đây’.

Nhận lấy sách từ tay Vu Giai, Thẩm Tiên Phi đi về hướng ký túc xá.

“A Phi…”, Vu Giai khẽ gọi một tiếng nhưng không đuổi theo.

Từ rất lâu rồi, cô đã thích Thẩm Tiên Phi. Vì em họ cô là bàncùng lớp anh, để có thể thi đậu vào cùng một trường với anh, ba năm trung học cô luôn học hành chăm chỉ, về sau cô đãi cậu em một bữa thịnh soạn bằng số tiền khó khăn lắm cô mới dành dụm được, chỉ vì cậu em nói cho cô biết anh thi vào trường nào, sau đó điền nguyện vọng, cô điền y hệt anh, thậm chí chuyên ngành cũng thế. Tóm lại, mọi nỗ lực đều không lãng phí, cô và anh cùng thi đậu và H, hơn nữa còn cùng một ngành, cùng một lớp

Con gái trong trường theo đuổi Thẩm Tiên Phi rất nhiều, cô luôn chôn giấu mối tình đơn phương ấy trong lòng, vì chẳng ai có thể hiểu hoàn cảnh gia đình anh hơn cô, không ai hiểu nguyên nhân Thẩm Tiên Phi nỗ lực thi lên đại học hơn cô. Cô hiểu rõ anh, cô sẽ không điên cuồng đeo dính lấy anh như các cô gái kia, như thế chỉ khiến anh đẩy ra xa hơn.

Hôm ấy lúc Thẩm Tiên Phi đến tìm cô, nhờ cô giúp đỡ, cô đã xúc động đến mức không ngủ nỗi. Chí ít thì, khi anh khổ sở nhất, người đầu tiên anh nghĩ đến là cô. Tuy chỉ mới bắt đầu nhưng cô tin, chỏ cần cô luôn ở bên anh thì sẽ có một ngày đợi được mùa hoa nở.

 

Ngồi trên chiếc ghế cạnh sân bóng rỗ, Tang Du nhìn quả bóng rổ bay từ rỗ này sang rỗ khác, nghe tiếng bóng “binh binh” đập vào khung sắt và đập liên tục trên nền đất.

Dần dà, trong đầu lại xuất hiện cảnh Thẩm Tiên Phi bị cô hành hạ, khiến cô bất giác nghiến chặt răng, nếu có thể xem cái tên Thẩm Tiên Phi chết tiệt kia là quả bóng rỗ mà đập lùng tung thì hay biết mấy.

Trong khoảnh khắc biết anh có bạn gái, cô bỗng trở nên rất hoảng loạn, nghe chính miệng anh thừa nhận, cô cảm thấy lồng ngực mình đau buốt, khó chịu, cảm giác như có thứ gì đó đang gặm nhấm, ngay cả mười ngón tay cũng tê dại theo.

Đánh cho anh một trận tơi bời, lẽ ra cô nên vui sướng mới đúng, chẳng phải cô luôn mong muốn làm thế này hay sao? Cô muốn đánh anh một trận để rửa sạch nỗi nhục ở cửa hàng tiện lợi lần trước, giải tỏa ấm ức trong lòng.

Nhưng hôm nay đánh xong rồi, cô chẳng thấy vui sướng tí nào, cũng chẳng thấy thoải mái hơn, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ trong ra ngoài, cô không thấy có chỗ nào nhẹ nhõm cả. Cái “kế hoạch truy bắt chim” xui xẻo lại vô hiệu nữa, căn bản là lãng phí tiền bạc, thời gian và cuộc sống. giống như anh đã hỏi ngược lại cô, bấy lâu nay cô đã làm những gì?

Bỗng thấy sống mũi cay cay, trong mắt như có thứ gì nong nóng trào lên khiến cô rất khó chịu, cô chớp chớp mắt, chợt lúc ấy, một bóng đen tròn tròn lao đến chỗ cô.

Thông thường ở trong trường, gần nơi có sân bóng rỗ, sân đá bóng sẽ là nơi thường xuyên xảy ra sự cố nhất, mà thường thì những sự cố đó mà tạo thành một cặp tình nhân bất ngờ, đó chính là định luật tình yêu của sân bóng trường.

“Binh” một tiếng, quả bóng rổ đập vào ngay má trái của Tang Du, cơn đau nóng rát lập tức xuất hiện bên má trái của cô.

Đau chết được, lúc nãy cô đấm Thẩm Tiên Phi cũng rất mạnh, tay phải cô đến giờ vẫn còn đau.

Tang Du ôm má trái bị bóng đập vào, trong tích tắc cô không nhịn được nữa, nước mắt lập tức tuôn trào.

“… Tang Du, cậu không sao chứ?”,Tăng Tử Ngạo khi thấy quả bóng đập vào Tang Du, anh đã sững người, cứ ngỡ với thân thủ của mình cô sẽ tránh được nó. Anh thừa nhận lúc nhìn thấy cô đến sân bóng đã muốn lại gần chọc cô, nhưng vẫn còn đang thi đấu nên không thể, về sau thấy gương mặt cô ngờ nghệch như có ai nợ mấy trăm vạn tệ vậy, nên anh cố ý ném trượt tay để bóng bay về phía cô, nhưng quả bóng này có đập mạnh thế không? Sao cô lại khóc thương tâm đến vậy? Anh khẻ vỗ vỗ cô, cuống quýt:”Cậu đừng khóc, xin lỗi, tôi không biết bóng lại đập vào cậu mạnh như thế!’.

Tăng Tử Ngạo đã gặp rất nhiều cô gái hay khóc, anh cảm thấy con gái khóc rất phiền phức, nhưng không hiểu sao, thấy Tang Du khóc anh lại có cảm giác xót xa lạ lùng. Trong hiểu biết của anh, cô gái tên Tang Du có lúc cười rất rạng rỡ, có lúc lại tỏ vẻ hoang mang rất giống một cô ngốc, khi thì ngậm điếu thuốc cảnh cáo đừng chọc giận cô, đa phần đều lạnh lùng, lãnh đạm, chắc là một cô gái rất mạnh mẽ, nhưng hôm nay lại vì quả bóng đập vào mà khóc thương tâm như thế, chẳng giống với một cô gái biết đánh nhau với nam sinh và trèo tường giỏi như cô tí nào.

Trận thi đấu bóng đang sôi nổi cũng dừng lại vì chuyện Tang Du bị bóng đập trúng, những người khác thấy trời cũng sắp tối rồi nên vỗ lưng Tăng Tử Ngạo, nói vài câu rồi bỏ đi hết.

Sân bóng chỉ còn lại Tang Du và Tăng Tử Ngạo, Tang Du càng khóc dữ dội hơn, lúc bóng đập vào má trái, cơn đau ấy khiến cô nhớ ngay đến cú đấm vào má trái Thẩm Tiên Phi, nhất định anh cũng rất đau. Hơn một tháng này, ngày nào cô cũng theo Thẩm Tiên Phi, dáng anh ăn cơm, dáng anh chăm chỉ học hành, dáng anh chơi bóng, dáng anh nói năng từ tốn thong thả, dáng vẻ lạnh lùng không tìm đâu chút hơi ấm ấy, đều khắc sâu vào trái tim cô, điều khiến cô khó quên nhất là đêm ấy, sau khi anh làm thêm xong đã mời cô một bát mì. Bát mì ấy là món quà Giáng Sinh tuyệt vời nhất, bất ngờ nhất sau khi cô đã đói meo bụng mấy tiếng đồng hồ.

Đúng như Sơ Sơ đã nói, cô đã thích anh thật rồi, chính vì bát mì ấy mà cô đã thích anh đến không kháng cự nổi. Ghét quá đi mất, Tang Du cô lại chỉ vì bát mì mà thích một chàng trai, thật sự rất đáng ghét!

Nhưng anh lại nói với cô rằng, anh có bạn gái rồi, mà lại là người bạn gái anh đã quen từ lâu…

“Tang Du, có gì thì cứ từ từ nói, khóc gì chứ?”

Tăng Tử Ngạo nói thế, Tang Du càng khóc dữ hơn, nước mắt nước mũi đầm đìa, chiếc áo màu vàng tươi phía trước kích thích mắt cô, bất chấp tất cả, cô túm lấy nó để lau nước mặt, nước mũi mình.

“Này, Tang Du, sao cậu lại lấy áo bóng rỗ của tôi để lau nước mắt nước mũi? Bẩn quá…” Tăng Tử Ngạo đau khổ than thầm: Trời ơi, cô nàng lại xem chiếc áo Nike của mình là miếng vải để sử dụng, sao lại thế cơ chứ…

“Kêu gì mà kêu? Tôi chưa thèm chê áo cậu toàn mùi mồ hôi thì thôi, cậu còn chê tôi bẩn à?” Tang Du ngước lên rất mất hình tượng, lúc đó cô mới nhìn thấy Tăng Tử Ngạo, “Quả bóng lúc nãy là cậu cố ý ném trúng tôi, đúng không? Đừng tưởng tôi không thấy!’.

Tăng Tử Ngạo không bao giờ ngờ rằng Tang Du lại trở mặt còn nhanh hơn lật sách như thế, phút trước còn khóc đau khổ tuyệt vọng, bây giờ đã nghiêm túc truy cứu chuyện anh ném bóng trúng mình.

“Ờ, có thể lúc đó trượt tay”, Tăng Tử Ngạo nhìn ngó quanh quất.

“Thế hả? Vậy tôi cũng trượt tay, ném cậu thử xem nhé?” Cái tên này nhân lúc cô đang đau khổ mà ném bóng vào cô, còn dám nói trượt tay, nhưng vốn dĩ cô đã muốn khóc rồi, vừa hay quả bóng ấy đã che dấu dáng vẻ ngờ nghệch sắp khóc của cô, tên này cũng xem như đã giúp cô nhiều, ít nhất thì ngày mai sẽ không có chuyện toàn trường ai cũng biết, Tang Du HK518 đau khổ với bóng rổ, còn rơi nước mắt, thì ra là thất tình.

“Nếu cậu ném tôi mà có thể hả giận thì cũng chẳng có gì ghê gớm cả.” Tăng Tử Ngạo đưa quả bóng trong tay cho cô.

Tang Du nhìn thấy “hung khí” đó, đập văng đi rồi ngước lên, cau mày nói:”Tăng Tử Ngạo…”

“Hử?”

“Cậu không lạnh à?” ánh mắt Tang Du nhìn từ trên xuống dưới, chỉ thấy da anh lộ ra ngoài bộ đồng phục.

Tăng Tử Ngạo nhìn theo, thấy đôi chân thò ra dưới chiếc quần thể thao ngắn cỡn.

“Xin cậu đừng nhìn tôi với ánh mắt dã thú, nồng cháy như thế được không? Cậu nhìn tôi như thế, tôi sợ lắm làm như tôi giống bữa ăn thịnh soạn không bằng”.

“Xì, lông chân nhiều thế, ai thèm hứng thú với cậu.”

“Lông nhiều mới quyến rũ, cậu không hiểu à?”.

“Ừ, vậy sao cậu không giống con king kong luôn đi, càng quyến rũ hơn”. Tang Du lườm anh rồi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.

Nhún nhún vai, Tăng Tử Ngạo mặc áo khoác đặt trên ghế vào rồi tò mò hỏi:”Tang Du, lúc nãy quả bóng đập vào cậu đau lắm à? Cậu khóc thương tâm như thế, chẳng giống cậu tí nào. Có phải là cậu thất tình không?’.

Chuyện d theo đuổi Thẩm Tiên Phi cả trường đều biết, mà mấy hôm trước có tin đồn Thẩm Tiên Phi và một nữ sinh trong lớp cặp kè nhau, cô lại khóc dữ dội như thế, chắc không phải là vì chuyện này chứ.

Tang Du quay sang nhìn Tăng Tử Ngạo, tên này sao ghét thế, cứ xát muối vào vết thương của người khác!

Cô trừng mắt, nghiến răng thốt ra mấy chữ:”Cậu chọn ngành máy tính thật là sai lầm, phải chọn ngành nuôi gà mới đúng’.

“Thất tình thật à?”, Tăng Tử Ngạo tiến lân choàng lấy vai cô, cười nói, “Chỉ là thất tình thôi mà. Thất tình giống như cơn đau bụng kinh của phụ nữ,mọi khó chịu đều tồn tại trong ngày đầu tiên, ngày hôm sau nỗi đau giảm đi phân nữa, ngày thứ ba xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi đảm bảo ba hôm sau cậu sẽ tươi tỉnh lại cho xem’.

“Cậu đau bụng kinh rồi a?” Tang Du liếc anh, đúng là nói đau ra đó, cái gì thất tình giống như cơn đau bụng kinh của phụ nữ chứ.

“Em gái tôi thường xuyên đau bụng kinh, mỗi lần nó đau là tôi thê thảm”. Tăng Tử Ngạo nhớ đến cô em gái Tăng Tử Kiều của mình, mỗi lần đau bụng kinh đều khóc sướt mướt, nếu không là mẹ thì cũng là anh tốn bao nhiêu sức lực mới dỗ dành cho nó ngủ, phụ nữ đau bụng kinh đúng là phiền toái, “Cậu chưa đau bụng kinh bao giờ à?”.

Tay trái của Tăng Tử Ngạo vỗ vỗ vai trái cô.

“Tăng Tử Ngạo, bỏ cái móng heo của cậu ra khỏi người tôi”. Cô đau bụng kinh hay không cũng phải nói anh ta biết à? Nhưng hình như cô chưa bị đau bụng kinh thật, cảm giác đó là thất tình sao?

“Người đẹp, phải biết là tôi đang hy sinh nhan sắc để giúp cậu mà. Quả bóng đó phải cảm ơn tôi đấy, cô gái đau lòng vì thất tình à. Tôi biết cậu là cao thủ Taekwondo, không sao, có cơ hội luyện tập cũng được’, Tăng Tử Ngạo bất chấp sự phản kháng của Tang Du, choàng vai cô đi:”Đi thôi, ăn cơm tối chưa? Nếu chưa thì mời tôi ăn”.

Đại học H, gần cuối học kỳ bỗng xảy ra một chuyện kỳ lạ, Tang Du vốn dĩ đã thề sẽ theo đuổi Thẩm Tiên Phi lại không thể kháng cự lại tình cảm cuồng nhiệt của anh chàng đẹp trai cùng khóa Tăng Tử Ngạo, quay sang vòng tay của anh Tăng đẹp trai, điều đó khiến những kẻ theo đuổi anh Thẩm đẹp trai thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại dẫn đến những tiếng oán trách hờn giận chưa bao giờ có của những người theo đuổi anh Tăng, vì bọn họ đều biết, anh Tăng chưa bao giờ chủ động theo đuổi con gái, mà Tang Du là người đầu tiên.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: